Nhân gian bất tu tiên - Chương 184: Minh Khí Tuyệt Trần: Lời Tuyên Bố Giữa Nhân Gian
Màn đêm buông xuống Thành Vô Song, nhưng không thể che khuất đi nỗi lo âu đang dâng lên trong lòng Mộ Dung Tuyết. Nàng nhìn Tạ Trần đứng bên cửa sổ, dáng người gầy gò in hằn trên nền ánh trăng vằng vặc, tựa hồ một bức tranh thủy mặc u buồn. Anh khẽ gật đầu, môi mỉm cười nhạt, nụ cười ẩn chứa quá nhiều điều mà nàng chưa thể thấu tỏ.
“Đúng vậy. Cuộc chiến này không chỉ là về sức mạnh, mà còn là về lòng người, về nhân tâm. Việc Dương Quân xuất hiện, có thể sẽ kéo theo nhiều người khác nữa, những tu sĩ trẻ vẫn còn giữ được chút lương tri. Nhưng cũng không thể loại trừ khả năng những kẻ như Ma Chủ Cửu U hay Bạch Vô Thường sẽ lợi dụng sự hỗn loạn này để kiếm lợi. Thiên Đạo đang suy kiệt, nhân quả rối ren, mọi thứ đều vô thường.”
Anh dừng lại, quay người khỏi cửa sổ, ánh mắt sâu thẳm lướt qua Mộ Dung Tuyết và Dạ Lan, như thể đang nhìn vào tương lai xa xăm. “Chúng ta cần phải chuẩn bị cho mọi tình huống. Mộ Dung cô nương, ta cần nàng giúp ta chuẩn bị một số loại linh dược phục hồi và giải độc cấp tốc. Và Dạ Lan, nàng hãy chuẩn bị để đón một vị khách đặc biệt. Chúng ta sẽ không để Dương Quân cô độc.”
Mộ Dung Tuyết và Dạ Lan trao đổi ánh mắt, cùng nhau gật đầu. Dù còn nhiều lo lắng, nhưng trong lòng họ đã nhen nhóm một tia hy vọng mong manh. Liên minh bất ngờ này, dù đầy rẫy hiểm nguy, nhưng có lẽ chính là tia sáng đầu tiên báo hiệu một kỷ nguyên mới, nơi con người có thể tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Một chương mới, đầy biến động, đã chính thức được mở ra trong cuộc giao tranh giữa tiên và phàm.
***
Sáng hôm sau, khi ánh dương rực rỡ bắt đầu rải những tia nắng vàng óng ả lên Phố Thương Mại Kim Long, một không khí khác lạ đã bao trùm nơi đây. Con phố vốn nổi tiếng với sự sầm uất, náo nhiệt, nay lại càng thêm phần sôi động, nhưng xen lẫn vào đó là những lời bàn tán xôn xao, những ánh mắt dò xét không ngừng. Các tòa nhà ba, bốn tầng với mái ngói cong vút, được trang trí lộng lẫy bằng những biển hiệu lớn và đèn lồng rực rỡ sắc màu, dường như cũng đang lắng nghe những tin tức đang lan truyền như vũ bão. Tiếng rao hàng của các thương nhân, tiếng mặc cả của khách mua, tiếng nói chuyện ồn ào của đám đông, tiếng nhạc từ các quán rượu, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của sự phồn hoa. Tuy nhiên, hôm nay, bản giao hưởng ấy lại mang một âm điệu gấp gáp hơn, một sự chờ đợi mơ hồ.
Tạ Trần, trong bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, vẫn giữ vẻ thư sinh gầy gò, làn da trắng nhợt đặc trưng của người ít tiếp xúc với nắng gió. Anh ngồi tĩnh tại trong một quán trà nhỏ ven đường, tách biệt khỏi dòng người qua lại, nhưng đôi mắt sâu thẳm của anh lại bao quát mọi thứ. Hương trà thanh khiết bay lên, hòa cùng mùi hương liệu, mùi thức ăn, mùi vải vóc và cả mùi kim loại thoang thoảng trong không khí oi bức của buổi trưa. Mộ Dung Tuyết ngồi đối diện, gương mặt thanh tú lộ rõ vẻ lo lắng, đôi mắt nàng liên tục đảo quanh, cảnh giác như một con chim non sợ hãi giữa bầy diều hâu. Nàng mặc y phục màu xanh ngọc, dịu dàng thanh lịch, nhưng sự căng thẳng trên khuôn mặt nàng lại phản bội đi vẻ ngoài điềm tĩnh ấy.
Dạ Lan xuất hiện, như một bóng ma giữa ban ngày. Y phục đen tuyền, mạng che mặt vẫn kín đáo, chỉ để lộ đôi mắt sắc sảo ẩn chứa nhiều bí mật. Nàng không nói một lời, chỉ khẽ đặt một phong thư nhỏ lên bàn trước mặt Tạ Trần, rồi đứng lặng lẽ phía sau, như một cái bóng trung thành.
Tạ Trần mở phong thư, đọc lướt qua rồi gấp lại, đặt xuống bàn. Anh nhấp một ngụm trà, hơi nóng lan tỏa trong cổ họng, nhưng trái tim anh lại lạnh như băng. “Tin tức đã lan truyền rồi sao?” Anh hỏi, giọng nói trầm tĩnh, như thể đang hỏi về thời tiết.
Dạ Lan khẽ gật đầu, giọng nói nàng thì thầm, nhẹ đến mức tưởng như gió thoảng qua tai. “Đúng vậy, Tạ công tử. Tin tức về việc Dương Quân, đệ tử chân truyền của Thiên Huyền Phái, đã phản bội tông môn, đang trên đường đến Thành Vô Song để... hội ngộ cùng ngài, đã lan truyền như cháy rừng. Không ít ánh mắt đang đổ dồn về Dương Quân, và cả huynh, Tạ Trần. Giới tu sĩ trẻ đang chia thành nhiều phe phái, có kẻ khinh bỉ, có kẻ hoài nghi, nhưng cũng không ít người bắt đầu suy nghĩ lại về con đường của mình.”
Mộ Dung Tuyết nghe vậy, lòng nàng càng thêm nặng trĩu. Nàng siết chặt tách trà trong tay, run rẩy. “Một mình Dương Quân... đối mặt với sự phẫn nộ của cả Thiên Huyền Phái, thậm chí là toàn bộ giới tiên môn, liệu có quá nguy hiểm không? Chúng ta... liệu có thể bảo vệ cậu ấy an toàn không?”
Tạ Trần đặt tách trà xuống, tiếng chạm nhẹ của sứ vào mặt bàn gỗ cũ kỹ vang lên thanh thoát. Anh nhìn thẳng vào Mộ Dung Tuyết, ánh mắt sâu thẳm như hồ nước không đáy. “Nguy hiểm, chắc chắn là nguy hiểm. Nhưng con đường nào mà không có chông gai, Mộ Dung cô nương? Một ngọn nến có thể thắp sáng cả ngàn ngọn nến khác. Nguy hiểm, nhưng cũng là cơ hội để ánh sáng nhân tính bừng cháy.” Anh khẽ thở dài, rồi tiếp lời, giọng nói mang một chút suy tư triết lý. “Dương Quân không đơn thuần chỉ là một cá nhân. Cậu ấy là biểu tượng. Biểu tượng cho sự thức tỉnh, cho lương tri còn sót lại trong một thế giới đang dần ‘mất người’. Mỗi bước chân của cậu ấy, mỗi lời tuyên bố của cậu ấy, đều là một đòn giáng mạnh vào cái gọi là ‘chính đạo’ đã bị bóp méo của tiên môn. Nó sẽ gieo rắc hạt giống nghi ngờ vào tâm trí những tu sĩ trẻ, những người vẫn còn chưa hoàn toàn tha hóa bởi quyền lực và sự chấp niệm vào việc thành tiên.”
Anh dừng lại, ánh mắt lướt qua dòng người tấp nập trên phố. “Sự xuất hiện của Dương Quân ở Thành Vô Song, dưới sự bảo hộ của chúng ta, sẽ là một vết nứt lớn trong hàng ngũ tiên môn. Một vết nứt không chỉ làm suy yếu niềm tin của họ, mà còn là một lời thách thức trực diện. Liễu Thanh Phong và những kẻ như hắn sẽ không thể ngồi yên. Hắn sẽ coi đây là sự sỉ nhục cá nhân, là hành động phản nghịch không thể dung thứ. Hắn sẽ hành động, và hành động một cách quyết liệt. Nhưng càng như vậy, càng chứng tỏ chúng ta đã chạm đến điểm yếu của họ: sự kiêu ngạo và chấp niệm vào quyền lực. Nó sẽ đẩy họ vào bước đường cùng, buộc họ phải lộ rõ bản chất thật sự.”
Tạ Trần quay sang Dạ Lan, ánh mắt ra hiệu. “Dạ Lan, nàng đã sắp xếp chỗ ở và mọi thứ cần thiết cho Dương Quân chưa? Đảm bảo mọi thứ bí mật và an toàn tuyệt đối. Chúng ta không thể lơ là cảnh giác. Những kẻ muốn lợi dụng tình hình này, hoặc muốn triệt hạ Dương Quân để dập tắt ngọn lửa hy vọng, sẽ không thiếu.”
Dạ Lan khẽ cúi đầu. “Mọi thứ đã sẵn sàng, Tạ công tử. Một nơi kín đáo, an toàn bậc nhất. Ngay khi Dương Quân công tử đến, chúng ta sẽ đưa cậu ấy đến đó. Tuy nhiên, theo tin tức tình báo của ta, Dương Quân công tử không có ý định che giấu hành tung. Cậu ấy muốn công khai đối mặt.”
Tạ Trần nhướng mày, một tia ngạc nhiên hiếm hoi lướt qua đôi mắt anh, nhưng rồi nhanh chóng trở lại vẻ bình thản. “Ồ? Vậy sao? Một sự lựa chọn táo bạo. Điều đó càng khiến cho sự việc thêm phần kịch tính. Được thôi, nếu cậu ấy muốn công khai, vậy chúng ta sẽ nghênh đón cậu ấy một cách công khai. Chúng ta sẽ cho thế giới thấy, rằng không phải ai cũng cam tâm chấp nhận cái gọi là ‘Thiên Đạo’ suy tàn này.”
Mộ Dung Tuyết ngẩng đầu nhìn Tạ Trần, trong mắt nàng không còn chỉ là lo lắng mà còn có sự ngưỡng mộ sâu sắc. Nàng biết, Tạ Trần không phải là người khát khao quyền lực hay danh vọng, nhưng anh lại mang trong mình một sứ mệnh lớn lao hơn tất thảy. Anh muốn bảo vệ những giá trị nhân sinh cốt lõi, bảo vệ một cuộc sống bình thường, trọn vẹn mà không cần thành tiên. Và để làm được điều đó, anh sẵn sàng đối mặt với cả thế giới.
“Vậy chúng ta cần phải làm gì, Tạ Trần?” Mộ Dung Tuyết hỏi, giọng nói nàng đã mang một sự kiên định mới.
Tạ Trần mỉm cười nhẹ. “Chúng ta sẽ chờ đợi. Và chúng ta sẽ quan sát. Mọi thứ đã được sắp đặt. Bây giờ, chỉ còn chờ đợi thời khắc ‘Minh Khí Tuyệt Trần’ – hơi thở nhân tính bùng lên giữa thế gian, phá vỡ sự mục ruỗng của tiên đạo.”
***
Chiều tà, ánh nắng đã dịu đi, nhuộm một màu vàng cam lên Cổng Thành Vọng Nguyệt của Thành Vô Song. Gió nhẹ thổi qua, mang theo cái mát mẻ đầu tiên sau một ngày oi bức. Quảng trường Trung tâm, vốn là nơi tụ họp đông đúc nhất thành phố, nay lại càng chật kín người. Không chỉ có phàm nhân, mà còn có không ít tu sĩ trẻ từ các môn phái khác nhau, đứng lẫn trong đám đông, ánh mắt tò mò xen lẫn hoài nghi đổ dồn về phía cổng thành. Họ đã nghe những tin đồn, những lời xì xào bàn tán suốt cả buổi sáng, và giờ đây, họ muốn tận mắt chứng kiến sự thật.
Từ xa, một bóng người xuất hiện. Không cưỡi linh thú hùng vĩ, không phô trương pháp khí rực rỡ, Dương Quân bước đi chậm rãi, hòa mình vào dòng người phàm nhân. Vẫn là vẻ tuấn tú, khí chất nho nhã của một thư sinh, nhưng hôm nay, đôi mắt chàng trai trẻ ấy lại ánh lên một sự kiên định lạ thường, một ngọn lửa lý tưởng bùng cháy không thể dập tắt. Mái tóc đen dài được buộc cao gọn gàng, bộ đạo bào màu lam nhạt của Thiên Huyền Phái giờ đây lại như một sự đối lập gay gắt với hành động của chính chàng. Mỗi bước chân của Dương Quân đều mang theo một sức nặng vô hình, một quyết tâm không thể lay chuyển. Chàng không trốn tránh, không lẩn khuất, mà hiên ngang bước đi, như thể đang thực hiện một lời thề thiêng liêng với chính lương tri của mình.
Dòng người từ từ tách ra, tạo thành một con đường nhỏ cho Dương Quân tiến vào quảng trường. Ở trung tâm quảng trường, Tạ Trần đứng đó, vẫn dáng vẻ bình thản quen thuộc, nhưng ánh mắt anh lại sáng hơn thường lệ, như đang đón chờ một người bạn cũ. Bên cạnh anh là Mộ Dung Tuyết, nét lo lắng trên khuôn mặt nàng đã nhường chỗ cho sự kiên quyết. Thủ Lĩnh Dân Quân, với thân hình cường tráng và vẻ mặt cương nghị, đứng phía sau Tạ Trần, đôi mắt đầy kinh ngạc và xúc động.
Dương Quân bước đến, dừng lại cách Tạ Trần vài bước. Chàng hít một hơi thật sâu, lồng ngực phập phồng. Ánh mắt chàng quét qua đám đông, từ những gương mặt phàm nhân đầy hoài nghi và sợ hãi ban đầu, đến những tu sĩ trẻ đang xôn xao bàn tán. Rồi, ánh mắt chàng dừng lại ở Tạ Trần, một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi chàng, như thể đang tìm thấy một điểm tựa vững chắc.
“Ta, Dương Quân!” Giọng chàng vang vọng khắp quảng trường, rõ ràng và dứt khoát, mang theo một sức mạnh lay động lòng người. “Từng là đệ tử Thiên Huyền Phái, từng là người tin tưởng tuyệt đối vào cái gọi là ��chính đạo’ của tiên môn!”
Đám đông im phăng phắc, nín thở lắng nghe. Các tu sĩ trẻ bắt đầu xì xào, một vài người cau mày, một vài người khác thì lộ rõ vẻ khinh thường.
Dương Quân tiếp tục, giọng nói chàng càng thêm hùng hồn, vang dội giữa không gian rộng lớn của quảng trường. “Nhưng những gì ta đã chứng kiến, những hành động tàn bạo, phi nhân tính nhân danh ‘thanh lọc’ và ‘trấn chỉnh tiên quy’ đã khiến ta tỉnh ngộ! Đạo của ta, không phải là đạo của tiên môn đã tha hóa! Đạo của ta là nhân đạo, là bảo vệ sinh linh, bảo vệ nhân tính! Đạo của ta là sự công bằng, là lương tri, là tình người!”
Chàng giơ cao tay phải, nắm chặt thành quyền, như thể đang thề ước với trời đất. “Ta nguyện đứng về phía Tạ Trần, về phía phàm nhân, chống lại sự tàn bạo nhân danh tiên quy! Ta nguyện dùng cả sinh mệnh này để bảo vệ những giá trị mà ta tin tưởng, bảo vệ những người yếu thế, bảo vệ nhân gian khỏi sự mục ruỗng của cái gọi là ‘Thiên Đạo’ đã suy tàn!”
Lời tuyên bố vừa dứt, cả quảng trường như vỡ òa. Một sự im lặng chết chóc bao trùm trong vài giây, sau đó là một làn sóng phản ứng mạnh mẽ.
“Dương Quân! Ngươi điên rồi sao? Phản bội tông môn, ngươi sẽ bị thiên hạ phỉ nhổ!” Một tu sĩ trẻ mặc đạo bào màu xanh lam của một môn phái nhỏ hét lên, gương mặt đầy phẫn nộ.
“Đồ phản đồ! Ngươi không xứng đáng là đệ tử tiên môn!” Một giọng nói khác vang lên, đầy khinh bỉ.
Tuy nhiên, những tiếng la ó đó nhanh chóng bị át đi bởi một làn sóng khác.
“Dương Quân công tử nghĩa khí!” Thủ Lĩnh Dân Quân là người đầu tiên bừng tỉnh, đôi mắt ông rực sáng, ông giơ cao nắm đấm, hô vang.
“Dương Quân công tử nghĩa khí!” Hàng ngàn phàm nhân trong quảng trường, từ những người già nua đến những đứa trẻ thơ, từ những thương nhân giàu có đến những người lao động nghèo khổ, tất cả đều đồng loạt hô vang, giọng nói của họ chất chứa sự kinh ngạc, xúc động và một niềm hy vọng mãnh liệt. Những tiếng reo hò, những tiếng vỗ tay vang dội, như một bản hùng ca dấy lên giữa lòng thành phố, khiến cho không khí trở nên cực kỳ sôi động và đầy cảm xúc.
Tạ Trần nhìn Dương Quân, ánh mắt anh hiện lên một tia tán thưởng. Chàng trai trẻ này đã không làm anh thất vọng. Anh biết, quyết định này của Dương Quân sẽ thay đổi vận mệnh của rất nhiều người, và cũng sẽ châm ngòi cho một cuộc chiến không thể tránh khỏi. Nhưng đây là một bước đi cần thiết, một bước đi dũng cảm để phá vỡ thế cục bế tắc hiện tại.
Các tu sĩ trẻ khác đứng lẫn trong đám đông, sắc mặt biến đổi không ngừng. Một số vẫn giữ thái độ khinh miệt, nhưng không ít người bắt đầu lộ ra sự hoang mang, dao động. Lời nói của Dương Quân, những gì chàng đã chứng kiến, và sự phản ứng mãnh liệt của phàm nhân, đã gieo rắc một hạt giống nghi ngờ vào tâm trí họ. Liệu con đường họ đang đi có thực sự là chính đạo? Hay chỉ là một sự dối trá được che đậy bởi danh nghĩa “thành tiên” và quyền lực?
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, nhưng không khí trong quảng trường Trung tâm Thành Vô Song lại trở nên lạnh lẽo bất thường. Tiếng hò reo của phàm nhân vẫn còn vang vọng, nhưng một luồng áp lực vô hình, nặng nề và u ám, đột ngột bao trùm toàn bộ không gian. Những tiếng reo hò dần tắt lịm, thay vào đó là sự sợ hãi và kinh hoàng. Đám đông phàm nhân bắt đầu run rẩy, lùi lại, như thể một con quái vật vô hình vừa xuất hiện.
Không một tiếng động, không một lời báo trước, một bóng người cao gầy xuất hiện ở rìa quảng trường. Liễu Thanh Phong. Hắn đứng đó, y phục trắng tuyết tinh khôi, nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo như băng giá của vạn năm. Thanh kiếm Bích Lạc màu xanh biếc khẽ rung động bên hông hắn, phát ra một thứ hàn khí thấu xương. Hắn không đi một mình. Phía sau hắn là một nhóm tu sĩ cao cấp của Thái Huyền Tông, gương mặt họ đều nghiêm nghị, ánh mắt đầy khinh bỉ và phẫn nộ, linh lực dao động không ngừng.
Ánh mắt Liễu Thanh Phong quét qua đám đông phàm nhân đang sợ hãi, rồi dừng lại ở Dương Quân, cuối cùng là Tạ Trần. Trong đôi mắt sáng như sao của hắn, giờ đây chỉ còn lại sự khinh bỉ tột độ và một ngọn lửa giận dữ âm ỉ. Hắn tiến lên vài bước, mỗi bước chân đều như giẫm nát lên không khí, khiến cho áp lực càng thêm nặng nề.
“Dương Quân!” Giọng hắn vang lên, không lớn, nhưng lại như tiếng sấm sét giữa trời quang, mang theo một sức mạnh trấn áp kinh hồn. “Ngươi dám phản bội tông môn, phản bội chính đạo vì một phàm nhân thấp kém sao? Ngươi đã quên lời thề với Thiên Đạo, lời thề với sư môn rồi ư? Ngươi đã bị tà niệm làm mờ mắt đến mức chấp nhận làm tay sai cho kẻ phàm nhân phá hoại trật tự này ư?”
Dương Quân đứng thẳng người, bàn tay chàng nắm chặt chuôi kiếm bên hông, đôi mắt kiên định nhìn thẳng vào Liễu Thanh Phong, không chút nao núng. “Liễu sư huynh! Những gì ta đã thấy, những gì ta đã trải qua, huynh sẽ không bao giờ hiểu được! Thiên Đạo mà huynh nói, chính đạo mà huynh tin tưởng, đã trở thành vỏ bọc cho sự tàn bạo, cho sự ‘mất người’! Ta không phản bội chính đạo, ta chỉ đang đi theo lương tri của chính mình!”
Liễu Thanh Phong bật cười khinh miệt, tiếng cười lạnh lẽo như gió đông. “Lương tri? Ngươi nói lương tri với ta? Ngươi đã bị thứ ảo ảnh nhân tính ngu xuẩn của kẻ phàm nhân kia mê hoặc rồi! Tạ Trần!” Hắn đột ngột quay ánh mắt sắc lạnh về phía Tạ Trần, giọng nói tràn đầy sự căm ghét. “Ngươi chính là sâu mọt của tiên giới, kẻ phá hoại trật tự Thiên Đạo! Ngươi dùng những lời lẽ hoa mỹ, những ảo tưởng về ‘nhân tính’ để mê hoặc những kẻ yếu đuối, để gieo rắc sự hỗn loạn! Thái Huyền Tông sẽ không dung tha cho kẻ phản đồ như Dương Quân, và càng không thể tha thứ cho kẻ xúi giục, kẻ phá hoại như ngươi!”
Hắn giơ tay lên, một luồng linh lực mạnh mẽ bùng phát, khiến cho không khí xung quanh hắn vặn vẹo. Hàng loạt tu sĩ trẻ đứng trong đám đông đều run rẩy, một số người thậm chí còn lùi lại vài bước, e sợ uy áp của một tu sĩ cao cấp.
Tạ Trần vẫn đứng đó, bình thản như một pho tượng đá giữa phong ba bão táp. Ánh mắt anh không hề né tránh, mà nhìn thẳng vào Liễu Thanh Phong, sâu thẳm nhưng lại không hề có chút sợ hãi. Mùi bụi, mùi mồ hôi của đám đông, mùi thức ăn quen thuộc của thành phố, tất cả dường như biến mất, chỉ còn lại sự lạnh lẽo của linh khí khi Liễu Thanh Phong xuất hiện.
“Trật tự mà ngươi nói, là trật tự của kẻ mạnh chèn ép kẻ yếu ư?” Tạ Trần cất tiếng, giọng nói anh trầm ấm, không nhanh không chậm, nhưng lại như một mũi kim châm vào thẳng tâm trí Liễu Thanh Phong. “Đạo của ta không phải là đạo hủy diệt nhân tính, đạo của ta là đạo của sự sống, của sự trọn vẹn. Ngươi tin vào Thiên Đạo bất diệt, chúng sinh bất tử. Nhưng nếu sự bất tử ấy phải đánh đổi bằng nhân tính, bằng lương tri, thì liệu nó còn đáng giá bao nhiêu?”
Liễu Thanh Phong tái mặt, hàm răng hắn nghiến chặt. “Kẻ phàm nhân như ngươi sao hiểu được đại nghĩa! Ngươi dám nghi vấn Thiên Đạo? Ngươi đang tìm chết!” Hắn rút kiếm Bích Lạc ra khỏi vỏ, mũi kiếm chỉ thẳng vào Tạ Trần, ánh sáng xanh biếc lóe lên sắc lạnh trong ánh hoàng hôn đỏ rực.
Dương Quân lập tức đứng chắn trước Tạ Trần, thanh kiếm của chàng cũng rời khỏi vỏ, hướng thẳng vào Liễu Thanh Phong. “Liễu sư huynh! Nếu huynh muốn động thủ, hãy bước qua xác ta trước!”
Mộ Dung Tuyết đứng phía sau Tạ Trần, hai tay nàng đã nắm chặt những viên linh dược phục hồi và giải độc, sẵn sàng ứng phó với mọi tình huống. Dạ Lan vẫn là một cái bóng tĩnh lặng, nhưng đôi mắt nàng lại tập trung cao độ, quan sát mọi động thái của Liễu Thanh Phong và nhóm tu sĩ theo hắn. Thủ Lĩnh Dân Quân và các phàm nhân khác, dù sợ hãi, nhưng cũng không lùi bước, họ đứng vững, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Tạ Trần và Dương Quân, niềm hy vọng bùng cháy trong sâu thẳm.
Liễu Thanh Phong không đáp lời, chỉ nhìn chằm chằm vào Tạ Trần và Dương Quân, ánh mắt hắn như muốn xuyên thủng cả hai. Hắn không ra tay ngay lập tức, bởi vì hắn biết, việc động thủ ngay tại đây, giữa Thành Vô Song, trước mặt hàng ngàn phàm nhân và tu sĩ trẻ, sẽ là một hành động gây chấn động lớn hơn nữa. Nhưng lời đe dọa của hắn đã rõ ràng, lạnh lẽo như lưỡi kiếm đang kề vào cổ họng.
“Dương Quân, Tạ Trần… Các ngươi đã tự chọn con đường chết. Các ngươi đã châm ngòi cho một cuộc chiến mà các ngươi không thể thắng. Thái Huyền Tông và toàn bộ tiên môn sẽ không bao giờ dung thứ cho những kẻ phản nghịch và phá hoại Thiên Đạo như các ngươi!” Giọng nói của Liễu Thanh Phong vang vọng, mang theo sự tức giận tột cùng, như một lời nguyền rủa. “Hãy chuẩn bị đi. Đây chỉ là sự khởi đầu!”
Nói đoạn, Liễu Thanh Phong thu kiếm, xoay người. Hắn không muốn lãng phí thêm thời gian với những lời lẽ vô nghĩa. Hành động sẽ là câu trả lời đanh thép nhất. Cùng với nhóm tu sĩ Thái Huyền Tông, hắn biến mất khỏi quảng trường nhanh như một cơn gió, để lại phía sau một không khí căng như dây đàn, một sự lạnh lẽo bao trùm và một lời tuyên chiến không thể rõ ràng hơn.
Ánh hoàng hôn cuối cùng cũng tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm đen kịt. Nhưng trong lòng những người phàm nhân, một ngọn lửa hy vọng đã được thắp lên, bùng cháy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Còn trong lòng các tu sĩ trẻ, sự hoang mang, nghi ngờ đã biến thành một hạt giống nổi loạn, âm thầm nảy mầm. Tạ Trần nhìn về phía chân trời, nơi Liễu Thanh Phong vừa biến mất, môi anh khẽ mím lại. Cuộc giao tranh giữa tiên và phàm, giữa chấp niệm và nhân tính, đã chính thức bước vào một giai đoạn mới, khốc liệt hơn, không khoan nhượng hơn. Và anh biết, những gì đang chờ đợi họ phía trước, sẽ là một trận chiến sinh tử, không chỉ vì một thành trì, mà vì vận mệnh của cả nhân gian.
“Vận mệnh vương triều này, do bách tính ta quyết định, không phải thần tiên!” Một giọng nói trầm ấm vang lên từ phía xa, từ cung điện Hoàng thành. Nữ Hoàng Đồ Long, đứng trên đỉnh tháp cao nhất, nhìn về phía quảng trường, ánh mắt nàng sắc sảo nhưng đầy kiên nghị. Nàng đã chứng kiến tất cả. Và nàng biết, cơ hội đã đến.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.