Nhân gian bất tu tiên - Chương 205: Thiên Ý Hay Nhân Tâm: Lệnh Phong Tỏa Thôn Vân Sơn
Bầu trời Thái Huyền Sơn vẫn còn chìm trong màn sương mỏng tang của buổi sớm, những đỉnh núi trùng điệp ẩn hiện như tranh thủy mặc, thấm đẫm một vẻ tĩnh mịch cổ xưa. Trong Giảng Đường Ngoại Môn của Thái Huyền Tông, không khí lại mang một sắc thái hoàn toàn khác. Hàng trăm đệ tử, từ những kẻ mới nhập môn áo bào xanh nhạt đến những tu sĩ trung cấp áo bào xám tro, đều quỳ gối chỉnh tề trên những tấm bồ đoàn, ánh mắt hướng về bục cao. Không phải một buổi giảng đạo thường lệ, mà là một buổi tuyên bố, một mệnh lệnh mang nặng hơi thở của quyền uy và sự giáo điều.
Liễu Thanh Phong, dáng người cao gầy, thanh tú, nhưng ánh mắt lại sắc lạnh như băng tuyết, kiêu ngạo đứng trên bục. Vạt áo bào trắng tinh khẽ lay động trong làn gió nhẹ lùa qua những ô cửa sổ chạm khắc tinh xảo. Thanh kiếm Bích Lạc, biểu tượng của uy quyền và sức mạnh, vẫn đeo bên hông, ánh lên vẻ lạnh lẽo. Vẻ ngoài của hắn toát lên sự chính trực, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt sáng như sao ấy, lại ẩn chứa một sự tự phụ đến cực điểm, một niềm tin sắt đá vào cái gọi là "Thiên Ý" mà hắn tự cho mình là người giải mã và thực thi. Hắn không hề mảy may nghi ngờ về con đường mình đang đi, về những gì mình đang làm. Đối với hắn, mọi hành động đều là vì đại cuộc, vì sự "hoàn thiện Thiên Đạo" sơ khai mà hắn tin rằng chỉ có bậc tu sĩ như hắn mới có thể thấu hiểu.
Giảng đường vang vọng tiếng hít thở đều đều của các đệ tử, xen lẫn tiếng ghi chép sột soạt của một vài người được phép dùng bút ký. Mùi giấy, mực, gỗ và một chút hương trầm nhẹ nhàng từ lư hương đồng tỏa ra, tạo nên một không gian trang nghiêm nhưng cũng đầy áp lực. Liễu Thanh Phong chậm rãi cất lời, giọng nói không quá lớn nhưng lại mang một sức nặng khiến từng câu chữ ghim sâu vào tâm trí người nghe, tựa như những nhát búa đóng đinh vào đá.
"Sự hoàn thiện của Thiên Đạo đòi hỏi sự cống hiến. Một cơ duyên vá trời vĩ đại đang được thi triển, cần đến sự tập trung tài nguyên và nhân lực khổng lồ. Kể từ buổi sơ khai của Thượng Cổ, phàm nhân và tu sĩ đã sống xen lẫn, nhưng ranh giới giữa kẻ được chọn và kẻ phàm tục phải rõ ràng. Phàm nhân, với thân phận thấp kém, cần phải hiểu rõ bổn phận và vinh dự của mình khi được phục vụ cho đại nghiệp này. Đây không phải là sự ép buộc, mà là một ân huệ, một cơ hội để họ góp phần vào sự trường tồn của vũ trụ."
Liễu Thanh Phong dừng lại, ánh mắt sắc bén lướt qua từng gương mặt đệ tử. Hắn không thấy sự hoài nghi, chỉ thấy sự kính sợ và tuân phục. Một nụ cười kín đáo hiện trên môi hắn. "Thôn Vân Sơn, một thị trấn nhỏ bé nằm dưới chân núi của chúng ta, sẽ là nơi thí điểm. Lệnh đã ban ra: phong tỏa toàn bộ Thôn Vân Sơn. Tất cả lương thực, nước uống, tài vật quý giá đều phải được thu gom về tông môn. Mọi thanh niên trai tráng, có sức khỏe, đều phải được trưng dụng để phục vụ cho công trình trọng đại."
Sự tĩnh lặng trong giảng đường càng trở nên nặng nề hơn. Một vài đệ tử khẽ hít thở, nhưng không ai dám thốt ra lời nào. Họ đã được giáo dục rằng 'Thiên Đạo chí thượng', rằng sự hy sinh của phàm nhân vì đại nghĩa là điều hiển nhiên. Tuy nhiên, trong sâu thẳm, có lẽ vẫn có những hạt mầm nghi hoặc nhỏ bé vừa được gieo, len lỏi vào tâm trí những kẻ vẫn còn giữ chút lương tri. Nhưng nỗi sợ hãi về quyền uy của Liễu Thanh Phong và niềm tin vào 'Thiên Ý' mà hắn đại diện đã đè bẹp mọi suy nghĩ phản kháng.
"Kẻ nào chống đối," Liễu Thanh Phong tiếp tục, giọng nói đột nhiên trở nên lạnh lẽo đến đáng sợ, "kẻ nào dám cãi lại mệnh lệnh này, dù là phàm nhân hay tu sĩ, đều sẽ bị xử theo luật trời! Bởi lẽ, Thiên Đạo bất diệt, chúng sinh bất tử! Kẻ phàm nhân sao hiểu được đại nghĩa? Họ chỉ biết những lợi ích nhỏ bé, những cuộc sống tầm thường. Đừng để lòng trắc ẩn sai lầm làm mờ mắt các ngươi. Đây là mệnh lệnh của Thiên Đạo!"
Hắn kết thúc lời tuyên bố, ánh mắt quét qua một lượt những Sứ Giả Tiên Môn đang đứng thành hàng nghiêm nghị phía dưới. Đó là những tu sĩ trung thành tuyệt đối, đã được huấn luyện để chỉ biết tuân lệnh, không cảm xúc, không chút đồng cảm với phàm nhân. Vẻ mặt họ lạnh lùng, vô cảm, như những cỗ máy được lập trình. Họ cao ráo, mặc áo bào tiên môn đơn giản nhưng toát lên vẻ uy nghiêm. Mỗi người đều mang theo pháp khí riêng, sẵn sàng thi hành bất cứ mệnh lệnh nào.
"Các ngươi đã rõ chưa?" Liễu Thanh Phong hỏi, giọng điệu mang tính chất khẳng định hơn là câu hỏi.
"Rõ thưa Tông chủ!" Các Sứ Giả đồng thanh đáp, giọng nói vang vọng khắp giảng đường, dập tắt mọi tiếng xì xào còn sót lại.
"Vậy thì, hãy thi hành." Liễu Thanh Phong phất tay áo, một cử chỉ dứt khoát và đầy quyền uy. "Nhớ kỹ, đừng để bất cứ điều gì cản trở đại nghiệp. Thiên Đạo không chờ đợi."
Các Sứ Giả Tiên Môn chắp tay cúi đầu, ánh mắt không chút dao động, chỉ có sự tuân phục tuyệt đối. Họ lập tức xoay người, rời khỏi giảng đường với những bước chân đều tăm tắp, mạnh mẽ, mang theo mệnh lệnh tàn khốc xuống Thôn Vân Sơn. Bên ngoài, sương mù đã dần tan, nhường chỗ cho ánh mặt trời rực rỡ, nhưng trong lòng giảng đường, một bóng tối nặng nề đã giăng xuống, báo hiệu một tai ương sắp giáng xuống đầu những phàm nhân vô tội. Liễu Thanh Phong đứng đó, nhìn theo bóng dáng các Sứ Giả khuất dần, khóe môi khẽ cong lên một cách đầy tự mãn. Hắn tin rằng mình đang thực hiện một việc vĩ đại, một việc mà lịch sử sẽ mãi ghi công. Hắn không hề biết, hay cố tình không muốn biết, rằng chính những hành động này đang gieo mầm cho sự sụp đổ của cái 'Thiên Đạo' mà hắn hằng sùng bái. Hắn đã quên mất, hay chưa bao giờ hiểu được, rằng sự tồn tại của Thiên Đạo không thể tách rời khỏi nhân tâm. Và khi nhân tâm bị chà đạp, Thiên Đạo cũng sẽ chẳng còn ý nghĩa gì.
***
Thôn Vân Sơn, vốn là một thị trấn phàm nhân nhỏ bé, bình yên nằm dưới chân dãy Thái Huyền Sơn, ngày thường chìm trong những âm thanh quen thuộc của cuộc sống. Tiếng chim hót líu lo trên những tán cây xanh biếc, tiếng suối chảy róc rách từ con suối nhỏ vắt ngang qua làng, tiếng gà gáy eo óc gọi bình minh và tiếng trẻ con nô đùa rộn ràng trên những con đường đất. Mùi đất ẩm, mùi cỏ dại và khói bếp từ những ngôi nhà gỗ, nhà đá nhỏ, mộc mạc hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí yên bình, thanh tĩnh, gần gũi với thiên nhiên. Nhưng hôm nay, vào giữa trưa, dưới cái nắng gắt oi bức như thiêu đốt, tất cả đã bị thay thế bằng một cảnh tượng hỗn loạn và tuyệt vọng.
Những Sứ Giả Tiên Môn, với áo bào tiên môn trắng tinh và ánh mắt vô cảm, đã giáng xuống Thôn Vân Sơn như một tai ương. Họ không nói nhiều, chỉ thi hành mệnh lệnh một cách tàn bạo và hiệu quả. Tiếng la hét, tiếng khóc than xé lòng của phụ nữ và trẻ em vang vọng khắp thôn, hòa lẫn với tiếng đổ vỡ của những vật dụng bị vứt bỏ, bị đập phá. Các tu sĩ như những con thú đói khát, hung hãn xông vào từng ngôi nhà, tịch thu lương thực từ những nhà kho vốn đã chẳng mấy dư dả. Bao gạo, gánh ngô, chum nước... tất cả đều bị hất đổ, bị mang đi, không chút thương xót.
Trên cánh đồng lúa xanh rì đang vào vụ, những người nông dân đang cặm cụi làm việc cũng bị lôi đi một cách thô bạo. Một lão nông gầy gò, da đen sạm vì nắng gió, tay chân chai sạn vì lao động, đang cố gắng ôm chặt bao gạo cuối cùng của gia đình mình. Đôi mắt ông đầy tuyệt vọng, van lơn: "Các vị tiên gia, xin hãy để lại cho chúng tôi chút ít! Con cháu tôi còn nhỏ dại, chúng sẽ chết đói mất!" Lão đội chiếc nón lá đã sờn cũ, khuôn mặt nhăn nheo đẫm nước mắt. Nhưng lời van xin của ông chỉ đổi lấy một cái hất tay thô bạo từ một Sứ Giả Tiên Môn. Lão nông ngã vật xuống đất, bao gạo lăn lông lốc, những hạt gạo trắng ngần vương vãi trên nền đất bụi bặm. Ánh mắt ông trở nên vô hồn, nhìn chằm chằm vào những hạt gạo như nhìn thấy sự sống cuối cùng của gia đình đang tan biến.
"Phàm nhân thấp kém, Thiên Ý đã định. Cống nạp là vinh dự của các ngươi! Kẻ nào cãi mệnh, đừng trách vô tình!" Một Sứ Giả Tiên Môn lạnh lùng nói, giọng điệu mang theo sự khinh bỉ cố hữu dành cho phàm nhân. Hắn thậm chí không thèm nhìn lão nông đang nằm dưới đất, chỉ ra lệnh cho thuộc hạ tiếp tục thu gom.
Không chỉ lương thực, các Sứ Giả còn phá hủy giếng nước, nguồn sống duy nhất của cả thôn. Tiếng búa đập đá, tiếng nước văng tung tóe, rồi sau đó là sự im lặng chết chóc từ những miệng giếng khô cạn. Mùi bụi bặm, mồ hôi, và một mùi máu tanh thoang thoảng bắt đầu len lỏi trong không khí, khi những thanh niên trai tráng khỏe mạnh bị bắt giữ, trói lại bằng xích sắt, bị kéo đi một cách không thương tiếc. Họ là những trụ cột của gia đình, là tương lai của thôn làng. Mất họ, những người còn lại sẽ sống ra sao?
Thủ Lĩnh Dân Quân, một người đàn ông thân hình cường tráng, vẻ mặt cương nghị, mặc giáp sắt thô sơ, cùng với vài người dân dũng cảm khác, đã cố gắng thương lượng và chống cự yếu ớt. "Các ngươi! Các ngươi cũng là con người! Sao lại có thể tàn nhẫn đến vậy?!" Ông gầm lên, cố gắng ngăn cản một Sứ Giả đang lôi kéo một thiếu nữ trẻ tuổi. Nhưng sức mạnh của một phàm nhân làm sao có thể sánh được với tu sĩ. Ông bị tu sĩ kia đánh một chưởng mạnh mẽ, văng ra xa, ngã vật xuống đất, máu tươi trào ra từ khóe miệng. Những người khác cũng chịu chung số phận, bị đánh đập dã man, tiếng kêu đau đớn vang vọng trong không gian.
Ẩn mình trên một ngọn đồi gần đó, nơi những cây cổ thụ rậm rạp che phủ, Lăng Nguyệt Tiên Tử chứng kiến tất cả. Dung nhan tuyệt mỹ của nàng giờ đây nhuốm một vẻ kinh hoàng và thất vọng sâu sắc. Nàng vẫn khoác trên mình bộ bạch y thuần khiết, mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng được búi cao đơn giản, toát lên vẻ thanh tao nhưng cũng lạnh lẽo. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng, thường ngày chứa đựng sự uy nghiêm, giờ đây lại ngập tràn sự hoài nghi và đau đớn. Chiếc Nguyệt Quang Trâm bằng ngọc trắng trên tóc nàng khẽ rung lên, phản chiếu ánh sáng yếu ớt của mặt trời gay gắt, tựa như sự run rẩy, tan vỡ trong tâm hồn nàng.
Nàng đã từng tin vào tiên đạo, vào sự vĩ đại của các tông môn, vào cái gọi là 'Thiên Ý' mà họ đại diện. Nàng từng nghĩ tu sĩ là những người bảo vệ chúng sinh, là những kẻ gánh vác sứ mệnh cao cả. Nhưng giờ đây, những gì nàng chứng kiến đã đập tan mọi ni��m tin đó. Sự tàn bạo, sự vô cảm, sự lợi dụng danh nghĩa 'Thiên Ý' để cướp bóc và áp bức phàm nhân... tất cả đã phơi bày một bộ mặt thật sự thối nát của tiên đạo. Những kẻ mà nàng từng tin là 'người bảo vệ', giờ đây lại chính là những kẻ hủy diệt.
Nàng nhớ lại lời Tạ Trần từng nói: "Tu sĩ 'mất người' là bi kịch lớn nhất." Và bi kịch đó, giờ đây, đang diễn ra ngay trước mắt nàng, một cách trần trụi và tàn nhẫn. Nàng không còn chút nghi ngờ nào về sự mục ruỗng của tiên đạo. Niềm tin gốc rễ đã được gieo từ thuở ấu thơ, được vun đắp qua những năm tháng khổ luyện, giờ đây sụp đổ hoàn toàn như một tòa thành cát bị sóng dữ đánh tan. Nàng cảm thấy một sự mệt mỏi sâu sắc, không chỉ thể xác mà còn cả linh hồn. Cái giá của quyền năng, cái giá của sự 'thành tiên' có đáng để đánh đổi nhân tính hay không? Câu hỏi ấy vang vọng trong tâm trí nàng, không ngừng nghỉ.
Lăng Nguyệt Tiên Tử quay lưng đi, bóng nàng in dài trên nền đất khô cằn, đầy vẻ cô độc và bơ vơ. Bước chân nàng nặng trĩu, không còn vẻ thanh thoát thường ngày. Nàng không biết phải đi đâu, phải làm gì. Nhưng nàng biết một điều: con đường tu tiên mà nàng từng theo đuổi, con đường của những kẻ tự xưng là đại diện cho 'Thiên Ý', đã không còn là con đường của nàng nữa. Sự kiện Thôn Vân Sơn này, với nàng, không chỉ là một thảm kịch, mà còn là một dấu chấm hết cho một chương trong cuộc đời mình, mở ra một chương mới, đầy hoài nghi và tìm kiếm.
***
Hoàng hôn đã buông xuống trên Thành Vô Song, nhuộm đỏ chân trời bằng những vệt cam, tím rực rỡ. Gió nhẹ từ sông thổi vào, mang theo hơi ẩm và mùi bùn đất, làm dịu đi cái nóng oi bức của buổi trưa. Trong một góc yên tĩnh của Quán Trà Vọng Giang, nơi những bức tường gỗ cổ kính và những chiếc bàn tre đơn sơ tạo nên một không gian ấm cúng, Mộ Dung Tuyết và Dương Quân đang ngồi đối diện nhau, nét mặt tràn đầy lo lắng và phẫn nộ. Tiếng nước sông chảy róc rách, tiếng thì thầm của những khách quen trong quán dường như càng làm nổi bật sự căng thẳng giữa hai người.
Mộ Dung Tuyết, vẫn trong bộ y phục màu xanh ngọc thanh lịch của y sư, gương mặt toát lên vẻ thông minh nhưng giờ đây lại hằn rõ sự mệt mỏi và đau buồn. Nàng vừa trở về từ một chuyến đi thu thập thông tin, mang theo những tin tức kinh hoàng về Thôn Vân Sơn. Nàng đặt chén trà xuống bàn, tiếng sứ chạm nhẹ vào nhau vang lên khô khốc trong không gian.
"Tạ Trần, tin tức từ Thôn Vân Sơn... Liễu Thanh Phong đã phong tỏa toàn bộ. Họ đang ép phàm nhân cống nạp nhân lực, lương thực cho cái gọi là 'cơ duyên vá trời'... Cảnh tượng thật không thể chịu nổi." Giọng nàng nghẹn lại, đôi mắt đỏ hoe. "Ta đã tận mắt nhìn thấy... những đứa trẻ gầy gò khóc thét vì đói, những người phụ nữ ôm chặt con mình nhưng không thể làm gì... Các Sứ Giả Tiên Môn tàn nhẫn đến mức không còn chút nhân tính nào. Họ phá hủy giếng nước, đánh đập bất cứ ai dám phản kháng. Một lão nông già yếu chỉ vì giữ lại một bao gạo nhỏ mà bị đánh đến bất tỉnh..."
Mộ Dung Tuyết siết chặt nắm tay, run rẩy. "Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo. Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính đến thế? Ta không thể nào hiểu được!" Nàng cúi đầu, cố gắng kìm nén cảm xúc.
Dương Quân, tuấn tú với khí chất nho nhã của một thư sinh nhưng lại có vẻ anh tuấn của người luyện võ, mặc bộ đạo bào màu lam nhạt, siết chặt nắm đấm, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay. Anh đã nghe phong thanh về hành động của Liễu Thanh Phong, nhưng những chi tiết mà Mộ Dung Tuyết kể lại đã khiến anh phẫn nộ tột độ. Đôi mắt sáng, tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng của anh giờ đây sục sôi lửa giận.
"Hắn ta đang lợi dụng danh nghĩa Thiên Đạo để áp bức! Đây không phải là tu hành, đây là cướp bóc! Đây là sự sỉ nhục lớn lao đối với chính nghĩa và đạo lý mà chúng ta từng theo đuổi!" Dương Quân gằn giọng, cố gắng giữ giọng mình ở mức vừa phải để không gây chú ý. "Thôn Vân Sơn là một làng nhỏ bé, không có khả năng tự vệ. Liễu Thanh Phong... hắn ta thật sự đã mất người rồi! Chúng ta phải làm gì đó! Không thể để hắn tiếp tục hành động tàn bạo như vậy!"
Anh nhìn sang Tạ Trần, người vẫn đang ngồi đối diện, tay khẽ miết lên bìa cuốn Cổ Thư 'Vô Vi Chi Đạo'. Thân hình gầy gò, thư sinh, làn da trắng nhợt, Tạ Trần không có vẻ cường tráng của một tu sĩ hay người luyện võ. Nhưng đôi mắt sâu thẳm của hắn, luôn ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự, lại khiến Dương Quân cảm thấy một niềm tin vững chắc. Tạ Trần lắng nghe tin tức một cách bình tĩnh đến lạ lùng, không một chút biểu cảm dao động trên khuôn mặt thanh tú. Hắn không nói gì, nhưng đôi mắt hắn đã không còn tập trung vào trang giấy, mà ánh lên một sự thấu hiểu sâu sắc và một quyết tâm âm thầm.
Mùi trà thơm thoang thoảng từ chén trà bốc lên, hòa lẫn với mùi nước sông và không khí trong lành của buổi chiều tà. Tạ Trần khẽ thở dài, một hơi thở nhẹ như gió, rồi chậm rãi khép cuốn sách lại, đặt nó nhẹ nhàng lên bàn. Tiếng sách khép lại khô khốc, thu hút sự chú ý của Mộ Dung Tuyết và Dương Quân. Hắn đưa mắt nhìn ra dòng sông đang chảy xiết ngoài cửa sổ, những con sóng nhỏ lăn tăn phản chiếu ánh hoàng hôn đỏ rực. Dòng sông tựa như dòng chảy của vận mệnh, không ngừng trôi đi, cuốn theo biết bao vui buồn, sinh tử.
"Liễu Thanh Phong tự cho mình là người thực thi Thiên Ý," Tạ Trần cất lời, giọng nói trầm ấm, điềm tĩnh, nhưng lại mang một sức nặng vô hình. "Hắn tin rằng phàm nhân là vật hi sinh cần thiết để 'vá trời'. Hắn đã hoàn toàn 'mất người', chìm đắm trong chấp niệm về quyền năng và danh vọng. Nhưng hắn quên mất, hay chưa bao giờ hiểu được, rằng Thiên Đạo không phải là một thực thể độc lập khỏi nhân gian. Thiên Đạo, suy cho cùng, cũng là sự phản chiếu của nhân tâm. Khi nhân tâm bị chà đạp, khi nhân tính bị vứt bỏ, thì Thiên Đạo cũng sẽ suy yếu. Hắn đang tự tay đào mồ chôn chính cái 'Thiên Đạo' mà hắn muốn bảo vệ."
Tạ Trần quay lại nhìn Mộ Dung Tuyết và Dương Quân, ánh mắt sâu thẳm ẩn chứa sự thấu suốt. "Những gì hắn làm ở Thôn Vân Sơn, không chỉ là cướp bóc lương thực, mà còn là cướp đi niềm tin, cướp đi hy vọng của phàm nhân. Hắn gieo xuống sự tuyệt vọng, và sự tuyệt vọng ấy, sớm muộn gì cũng sẽ nảy mầm thành phẫn nộ. Đây là một ván cờ lớn hơn bất kỳ ai có thể tưởng tượng. Hắn cho rằng hắn đang thực hiện 'Thiên Ý', nhưng thực chất, hắn đang gieo một 'ác quả' khổng lồ, mà đến một lúc nào đó, sẽ tự hủy diệt chính hắn và cái hệ thống đã mục ruỗng này."
"Vậy chúng ta phải làm gì, Tạ huynh?" Dương Quân hỏi, giọng nói đầy bức thiết. "Chúng ta không thể ngồi yên nhìn phàm nhân chịu khổ."
Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười ẩn ý. "Chúng ta sẽ không dùng vũ lực để đối đầu với vũ lực. Chúng ta sẽ dùng sự thật, dùng nhân tâm để vạch trần bộ mặt giả dối của 'Thiên Ý' mà Liễu Thanh Phong đang rao giảng. Kế hoạch 'củng cố nhân tâm' đã bắt đầu. Những hạt giống nghi ngờ đã được gieo rắc. Giờ đây, chúng ta cần tưới tẩm chúng bằng sự thật, bằng sự đoàn kết. Sự kiện Thôn Vân Sơn, dù tàn khốc, nhưng lại là một cơ hội để chúng ta phơi bày tất cả."
Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra dòng sông. Ánh mắt hắn xa xăm, tựa như đang nhìn thấy một tương lai xa xôi. "Lăng Nguyệt Tiên Tử... ta tin rằng nàng cũng đã chứng kiến. Vết nứt trong tâm hồn nàng đã trở nên sâu sắc hơn. Nàng sẽ tìm kiếm chân lý. Và khi nàng tìm đến các ngươi, hay tìm đến ta, nàng sẽ là một cầu nối quan trọng. Bạch Vô Thường có thể sẽ chú ý hơn đến những hành động của ta, bởi ta đang làm lay chuyển những quy tắc được cho là 'Thiên Ý' ngay từ buổi sơ khai của Thiên Đạo. Nhưng điều đó không quan trọng. Điều quan trọng là, chúng ta phải bảo vệ 'nhân tính', bảo vệ 'sự sống một đời bình thường' mà phàm nhân xứng đáng có được."
Tạ Trần quay lại, ánh mắt kiên định. "Thôn Vân Sơn sẽ không bị lãng quên. Chúng ta sẽ biến sự tuyệt vọng của họ thành ngọn lửa của sự phản kháng. Hãy chuẩn bị. Thời khắc của sự thật đang đến gần." Mộ Dung Tuyết và Dương Quân nhìn nhau, trong lòng dâng lên một luồng cảm xúc phức tạp: sự đau buồn và phẫn nộ vẫn còn đó, nhưng đã được thay thế bằng một niềm hy vọng mãnh liệt và quyết tâm sắt đá. Dưới ánh hoàng hôn, bóng Tạ Trần in trên nền tường, gầy gò nhưng kiên cường, tựa như một ngọn hải đăng giữa dòng chảy hỗn loạn của nhân gian. Một ván cờ mới đã được mở ra, và Tạ Trần, một phàm nhân không tu tiên, lại đang là kỳ thủ chính, dùng trí tuệ và nhân tính để đối đầu với cả một Thiên Đạo đang mục ruỗng.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.