Nhân gian bất tu tiên - Chương 235: Chân Tướng Thượng Cổ: Huyết Tế Thiên Đạo
Lời nói của Tạ Trần, không phải là một bài diễn thuyết hùng hồn, mà là một sự phơi bày chân tướng lạnh lùng và tàn nhẫn. Nó không chỉ làm rung chuyển Liễu Thanh Phong, mà còn khiến Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân lộ rõ vẻ chấn động. Trong đầu Lăng Nguyệt Tiên Tử, một dòng suy nghĩ hỗn loạn hiện lên: *Giao ước... cái giá... chẳng lẽ... tất cả những gì chúng ta tin tưởng bấy lâu nay... đều là một sự lầm lạc?* Nàng đã từng chứng kiến quá nhiều tu sĩ 'mất người', đã từng cảm thấy sự lạnh lẽo trong chính con đường tu tiên của mình. Những lời của Tạ Trần như gáo nước lạnh tạt vào mặt nàng, nhưng cũng như một tia sáng yếu ớt soi rọi vào vực sâu nghi ngờ trong tâm hồn.
Dương Quân thì không giấu được vẻ kinh ngạc. Hắn đã luôn tin vào chính nghĩa, vào lý tưởng của tu sĩ là bảo vệ nhân gian. Nhưng giờ đây, những lời của Tạ Trần lại cho thấy một bức tranh hoàn toàn khác, một sự thật đau lòng mà hắn chưa từng nghĩ tới. Hắn nhìn Tạ Trần, rồi nhìn Liễu Thanh Phong, và một sự quyết tâm lớn dần trong mắt hắn. Nếu lời Tạ Trần là thật, thì con đường của hắn phải là bảo vệ nhân tính, chứ không phải là mù quáng tin vào một Thiên Đạo đã suy tàn.
Mộ Dung Tuyết, đứng sau Tạ Trần, ánh mắt nhìn hắn đầy ngưỡng mộ. Nàng đã luôn tin tưởng vào trí tuệ của Tạ Trần, và giờ đây, nàng cảm nhận được sự thật sâu sắc trong từng lời nói của hắn. Cái giá của sự sống, của nhân tính, chưa bao giờ là rẻ, nhưng giờ đây, Tạ Trần đang vạch ra một con đường để trả cái giá đó mà không cần phải hy sinh chính mình cho những giáo điều cũ kỹ.
Liễu Thanh Phong lùi thêm một bước nữa, vẻ mặt hắn giờ đây không còn sự giận dữ hay khinh miệt, mà là sự trống rỗng, sự bàng hoàng tột độ. "Ngươi... ngươi nói bậy! Đó là đại đạo! Là quy luật trời đất! Ngươi... ngươi đang phá hoại niềm tin!" Hắn cố gắng phản bác, nhưng giọng nói của hắn đã yếu ớt, không còn sự tự tin và uy quyền như trước. Những lời của Tạ Trần đã gieo một hạt giống nghi ngờ vào sâu thẳm tâm hồn hắn, khiến nền tảng niềm tin của hắn lung lay dữ dội. Hắn nhìn thực thể khổng lồ đang tiếp tục tàn phá, nhìn những tu sĩ đang vô vọng chống đỡ, và một câu hỏi lớn dấy lên trong tâm trí hắn: *Phải chăng, chính chúng ta, những kẻ tự xưng là bảo vệ Thiên Đạo, mới là những kẻ đang phá hoại nó?*
Ma Chủ Cửu U, từ xa, dường như cũng cảm nhận được sự thay đổi trong không khí. Hắn nhìn Liễu Thanh Phong với vẻ chế giễu, nhưng ánh mắt hắn cũng thoáng qua một tia bối rối, như thể những lời của Tạ Trần đã chạm đến một bí mật mà chính hắn cũng không muốn bị phơi bày. Hắn gầm lên một tiếng, ra lệnh cho thực thể khổng lồ đẩy nhanh tốc độ tàn phá, như muốn nhấn chìm mọi lý lẽ, mọi sự thật vào trong hỗn loạn.
Tuy nhiên, lời nói của Tạ Trần đã được gieo. Nó đã gieo vào tâm trí của Liễu Thanh Phong, của Lăng Nguyệt Tiên Tử, của Dương Quân, và của cả những phàm nhân và tu sĩ trẻ đang lắng nghe. Cuộc chiến không chỉ là giành giật sự sống, mà còn là giành giật lại ý nghĩa của sự tồn tại, của con người, khỏi những xiềng xích vô hình của Thiên Đạo. Dù cho trước mặt là một thực thể khổng lồ mang theo sức mạnh hủy diệt, dù cho Ma Chủ Cửu U đang cuồng nộ, Tạ Trần vẫn tin rằng, nhân gian sẽ tìm thấy con đường của riêng mình. Và con đường đó, bắt đầu từ việc thấu hiểu sự thật, từ việc phá bỏ những ảo ảnh đã tồn tại hàng vạn năm. Liễu Thanh Phong, với gương mặt tái nhợt, đôi mắt mất hồn, vẫn đứng đó, giữa cảnh đổ nát và hỗn loạn, như một bức tượng đá vừa nghe được lời phán xét cuối cùng, bàng hoàng trước chân tướng của "Thiên Đạo" mà hắn đã dâng hiến cả cuộc đời. Niềm tin của hắn, giờ đây, đã vỡ tan thành từng mảnh.
***
Trong khoảnh khắc thực thể khổng lồ, một khối thịt khổng lồ với những xúc tu vặn vẹo và đôi mắt đỏ ngầu, chuẩn bị giáng xuống một đòn hủy diệt cuối cùng lên những tàn tích đổ nát của Thành Vô Song, Tạ Trần không hề né tránh. Thành Vô Song, vốn là biểu tượng của sự phồn vinh và sức sống, giờ đây đã biến thành một chiến trường hoang tàn, với những công trình kiến trúc đổ nát, tường thành cao vút bị nứt toác, và những tiếng kêu la thảm thiết hòa lẫn trong tiếng gió gào thét. Bầu trời vẫn bị bao phủ bởi nắng gắt và những luồng gió lớn mang theo pháp lực hỗn loạn, khiến bụi đất và tàn tro bay mù mịt. Mùi máu tanh, mùi khói khét lẹt và mùi kim loại cháy xém quyện vào nhau, tạo nên một không khí ngột ngạt đến khó thở.
Đôi mắt Tạ Trần, sâu thẳm như vực thẳm nhưng lại ánh lên một tia sáng kỳ dị, không phải pháp thuật, mà là sự thấu triệt đến tận cùng của 'nhân quả', nhìn thẳng vào khối thực thể đang lao tới. Hắn không có vẻ cường tráng của người luyện võ hay tu tiên, thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, nhưng lại đứng vững chãi giữa tâm bão. Hắn giơ tay lên, không phải để đỡ đòn hay thi triển thần thông, mà như thể đang 'mời gọi' tất cả vào một tầm nhìn. Một luồng lực hút vô hình, không thuộc bất cứ ngũ hành hay pháp tắc nào, đột ngột lan tỏa từ Tạ Trần. Nó mạnh mẽ đến mức, ngay cả khối thực thể khổng lồ đang lao xuống cũng chững lại một khắc, đòn tấn công hủy diệt của nó bị chệch hướng một cách khó hiểu, chỉ xé toạc thêm một phần tường thành đã nát vụn, tạo ra một tiếng nổ long trời lở đất nhưng không gây thêm thương vong trực tiếp.
Ma Chủ Cửu U, với thân hình cường tráng, cao lớn, và đôi mắt đỏ rực như máu, đang chuẩn bị tung ra đòn chí mạng, bỗng cảm thấy một lực kéo mạnh mẽ từ sâu thẳm tâm thức. Ánh mắt hắn thoáng qua một tia bối rối, rồi biến thành sự phẫn nộ tột độ. "Thứ gì?!" Hắn gầm lên, giọng khàn đặc, đầy uy quyền, nhưng rồi mọi lời nói đều bị nuốt chửng.
Liễu Thanh Phong, với gương mặt vẫn còn tái nhợt và đôi mắt mất hồn, đang đứng giữa đống đổ nát, bỗng cảm thấy một luồng sóng lạnh lẽo tràn vào tâm trí, kéo hắn ra khỏi sự bàng hoàng hiện tại. Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng như băng tuyết, cũng đột nhiên cảm thấy đầu óc choáng váng, thế giới xung quanh như tan chảy. Dương Quân, Bách Lý Hùng, Mộ Dung Tuyết, và tất cả những tu sĩ, phàm nhân trên chiến trường, dù đang chiến đấu hay đã ngã xuống, đều cảm thấy một lực hút vô hình, tâm trí họ bị cuốn vào một dòng chảy dữ dội, một khoảng không vô định. Cảm giác này giống như linh hồn bị tách rời khỏi thể xác, bị kéo đi qua một đường hầm thời gian vô tận, những cảnh tượng xung quanh mờ ảo, không trọng lượng, không phương hướng.
Tạ Trần, vẫn đứng vững, đôi mắt sâu thẳm chứa đựng vẻ tỉnh táo, suy tư, nhìn Ma Chủ Cửu U, người đang vật lộn trong cơn choáng váng. Giọng nói trầm thấp, điềm tĩnh của hắn vang vọng không chỉ trong không gian vật lý mà còn trực tiếp trong tâm khảm của tất cả những ai bị cuốn vào tầm nhìn này, như một lời thì thầm từ một thế giới khác. "Ngươi muốn phá hủy Thiên Đạo? Ngươi có biết Thiên Đạo mà ngươi căm ghét, nó đã được tạo ra như thế nào không? Ngươi có thực sự hiểu bản chất của cái gọi là 'phá vỡ' và 'xây dựng' của ngươi không?"
Lời nói của Tạ Trần, không phải câu hỏi, mà là một lời thách thức, một lời mời gọi bước vào chân tướng. Trong giây lát, toàn bộ chiến trường như ngưng đọng. Tiếng gào thét, tiếng vũ khí va chạm, tiếng pháp thuật nổ tung đều biến mất, nhường chỗ cho một sự im lặng đáng sợ. Tất cả mọi người, dù là tu sĩ uy quyền hay phàm nhân nhỏ bé, đều đã ngã xuống, không phải vì thương tích, mà vì tâm trí họ đã bị kéo vào một khoảng không vô định, một dòng chảy dữ dội của thời gian và ký ức. Tạ Trần đứng đó, như một điểm neo vững chắc giữa dòng xoáy hỗn loạn, đôi mắt anh là cánh cửa dẫn vào một quá khứ bị lãng quên, một sự thật sẽ thay đổi tất cả. Cảm giác bị hút vào dòng chảy thời gian càng lúc càng mạnh, kéo sâu họ vào một vực thẳm ký ức cổ xưa, lạnh lẽo và không thể cưỡng lại.
***
Tầm nhìn bắt đầu mở ra, không phải là một hình ảnh đơn thuần, mà là một trải nghiệm nhập tâm, sống động đến từng tế bào. Trước mắt họ không còn là Thành Vô Song đổ nát, mà là một Côn Luân Giới nguyên sơ, nơi Thiên Đạo mới được khai sinh. Nơi đây, linh khí tràn ngập, tinh khiết đến mức có thể cảm nhận được từng làn hơi thở của nó len lỏi qua da thịt, mang theo mùi đất mới khai phá và hương hoa cỏ dại nguyên thủy. Bầu trời trong xanh không gợn một áng mây, ánh sáng rực rỡ từ những vầng thái dương cổ xưa chiếu rọi khắp nơi, tạo nên một khung cảnh hùng vĩ và tràn đầy sức sống. Tiếng gió rì rào nguyên sơ mang theo âm hưởng của vạn vật, tiếng nước chảy róc rách trong vắt từ những dòng suối đầu nguồn, tiếng chim hót líu lo tự do vang vọng khắp không gian, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống.
Trong khung cảnh hoang vắng, cổ kính nhưng lại đầy sức sống ấy, tiên và phàm sống hòa thuận, không có ranh giới rõ ràng về quyền lực, chỉ có sự phân biệt về vai trò trong tự nhiên. Những 'linh hồn' đầu tiên của tu sĩ chỉ là những người có khả năng cảm nhận linh khí mạnh hơn, những người có thể giao tiếp với thiên nhiên, thấu hiểu quy luật của đất trời để dẫn dắt, để bảo vệ. Họ không có thần thông quảng đại, không có phép thuật kinh thiên động địa, nhưng họ có một sự kết nối sâu sắc với thế giới, với vạn vật. Họ không tìm kiếm sự trường sinh hay quyền lực tuyệt đối, mà chỉ đơn thuần là những người duy trì sự cân bằng của thế giới, những người thầy của tự nhiên.
Họ thấy những phàm nhân Thượng Cổ, chất phác, đơn giản, sống gần gũi với tự nhiên, săn bắt, hái lượm, dựng nhà bằng gỗ và đá. Họ không biết tu luyện, nhưng họ sống một cuộc đời trọn vẹn, với những cảm xúc chân thật, những tiếng cười hồn nhiên, những nỗi buồn giản dị. Khi đau ốm, họ được những người có khả năng cảm nhận linh khí chữa trị bằng thảo dược và những lời cầu nguyện chân thành. Khi thiên tai ập đến, họ cùng nhau chống đỡ, và những người 'tiên tổ' đầu tiên sẽ dùng khả năng của mình để xoa dịu thiên nhiên, chứ không phải chinh phục nó. Không có sự cao ngạo của kẻ mạnh, không có sự thấp kém của kẻ yếu. Mọi thứ đều đơn giản, hài hòa và công bằng.
Tạ Trần, trong tầm nhìn, giọng nói của hắn không còn là lời thì thầm mà vang vọng khắp không gian mênh mông, như một tiếng chuông cổ xưa đánh thức ký ức bị lãng quên. "Đây là khởi nguyên. Thuần khiết, cân bằng. Thiên Đạo không phải là kẻ thống trị, mà là người duy trì. Nó không có ý chí cá nhân, không có sự phân biệt chủng tộc hay đẳng cấp. Nó chỉ là một cơ chế, một quy luật tự nhiên, đảm bảo sự luân chuyển và tái sinh của vạn vật. Sức mạnh của nó nằm ở sự tuần hoàn, không phải sự tích lũy."
Ma Chủ Cửu U, trong tâm trí, nhìn cảnh tượng này với đôi mắt đỏ rực thoáng qua một tia phức tạp. Hắn đã luôn căm ghét Thiên Đạo hiện tại, một Thiên Đạo áp bức và tàn nhẫn. Nhưng Thiên Đạo nguyên sơ này lại hoàn toàn khác, nó gợi lên một nỗi khao khát sâu thẳm mà hắn đã quên lãng. Liễu Thanh Phong, gương mặt bàng hoàng của hắn dần hiện lên vẻ kinh ngạc. Hắn đã quen với một Thiên Đạo uy nghiêm, lạnh lùng, nhưng Thiên Đạo trong tầm nhìn này lại mang một vẻ đẹp nguyên thủy, gần gũi, khiến niềm tin đã vỡ vụn của hắn có một khoảnh khắc được xoa dịu một cách kỳ lạ.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, đôi mắt phượng sắc bén của nàng giờ đây mở to, không giấu nổi sự choáng váng. Nàng từng nghe về những truyền thuyết Thượng Cổ, nhưng chưa bao giờ tưởng tượng được sự thuần khiết này. Một nỗi đau đớn dấy lên trong lòng nàng, như thể nàng đang chứng kiến một giấc mơ đẹp đẽ sắp bị phá vỡ. Dương Quân, ánh mắt hắn rực cháy một niềm hy vọng mới. Hắn luôn tin vào điều thiện, vào sự công bằng, và cảnh tượng này chính là hiện thân của những lý tưởng mà hắn đã theo đuổi.
Bách Lý Hùng và Mộ Dung Tuyết, đứng cạnh Tạ Trần trong tầm nhìn, khuôn mặt họ cũng tràn đầy sự kinh ngạc và ngưỡng mộ. Họ là phàm nhân, họ cảm nhận được sự kết nối sâu sắc với những phàm nhân Thượng Cổ ấy, một sự bình yên, một sự hòa hợp mà thế giới hiện tại đã đánh mất. Mùi linh khí thanh khiết, cảm giác bình yên đến lạ lùng, và cảnh tượng những con người vô tư tương tác với linh khí, tất cả khiến họ cảm thấy như đang lạc vào một thời đại đã mất nhưng lại đầy sức sống, một khoảnh khắc kỳ diệu trước khi b��ng tối kéo đến.
***
Sự bình yên không kéo dài. Tầm nhìn đột ngột chuyển cảnh, như thể một dòng sông thời gian bị bẻ cong một cách thô bạo. Côn Luân Giới nguyên sơ dần phai nhạt, nhường chỗ cho một kiến trúc khổng lồ, nguyên thủy, tựa như một Thiên Đạo Tháp nhưng còn đơn sơ hơn, thô ráp hơn, được dựng lên từ những khối đá khổng lồ và linh thạch chưa qua chế tác. Âm thanh của tiếng gió rì rào và chim hót giờ đây bị thay thế bằng tiếng vọng của những lời thì thầm, không rõ từ đâu đến, nhưng lại len lỏi vào tận sâu tâm khảm, mang theo sự ma mị và cám dỗ. Tiếng linh khí cuộn xoáy vẫn còn đó, nhưng không còn trong vắt mà trở nên đục ngầu, như một dòng chảy bị bóp méo, mang theo một mùi tanh nồng khó tả, dần thay thế mùi linh khí thanh khiết ban đầu. Bầu không khí, vốn trang nghiêm, giờ đây dần trở nên ám ảnh, áp lực vô hình đè nặng lên mọi linh hồn. Mây đen bắt đầu kéo đến, từng chút một che khuất ánh sáng rực rỡ của Côn Luân Giới, báo hiệu một sự thay đổi nghiệt ngã.
Tại đây, một 'ký sinh trùng ý niệm', một 'tham vọng kiểm soát' ghê gớm, bắt đầu nảy sinh. Nó không phải là một cá nhân, không phải một thực thể hữu hình, mà là một 'lỗi' trong hệ thống, một sự tự bảo tồn cực đoan của chính ý chí Thiên Đạo, hoặc có thể là một thực thể cổ xưa hơn đã gieo mầm vào tận gốc rễ của nó. Nó không bùng phát thành một cuộc chiến tranh, mà len lỏi vào tâm trí những 'tiên tổ' đầu tiên, gieo rắc ý niệm về 'trường sinh bất tử' và 'quyền năng tuyệt đối'. Nó hứa hẹn một Thiên Đạo 'mạnh mẽ' hơn, một thế giới 'vĩnh cửu' hơn nếu được 'nuôi dưỡng' bằng 'linh hồn nhân tính' của những kẻ yếu hơn – những phàm nhân.
Tạ Trần, giọng nói của hắn giờ đây trở nên trầm hơn, mang theo một nỗi buồn thấu hiểu. "Họ nghĩ đó là cứu thế. Họ tin rằng bằng cách tập hợp sức mạnh, họ có thể vá lại những vết rạn nứt vô hình của Thiên Đạo, để bảo vệ sự tồn vong của thế giới. Nhưng đó chỉ là cách để 'nó' tự duy trì, để kéo dài sự tồn tại của chính mình, biến mọi sinh linh thành vật liệu. Một sự thật tàn khốc hơn cả cái chết, b��i vì nó tước đi giá trị của sự sống."
Hình ảnh những 'tiên tổ' đầu tiên, những người từng thuần khiết và vô tư, giờ đây hiện lên với đôi mắt dần mất đi ánh sáng nhân từ. Họ bắt đầu tin vào lời thì thầm, tin rằng sự hy sinh của một bộ phận là cần thiết cho sự trường tồn của toàn thể. Họ bắt đầu xây dựng những quy tắc, những pháp tắc mới, lấy danh nghĩa Thiên Đạo để hợp thức hóa việc thu gom linh khí, tước đoạt "linh hồn nhân tính". Khái niệm 'vá trời' trở thành một lời ngụy biện hoàn hảo cho việc 'khai thác' và 'kiểm soát' một cách tàn nhẫn.
Ma Chủ Cửu U, hắn nhìn cảnh tượng này với đôi mắt đỏ rực của mình. Sự phẫn nộ ban đầu của hắn nhường chỗ cho một sự choáng váng tột độ, một nỗi nghi hoặc và tức giận không thể kìm nén. Hắn đã luôn tự hào là kẻ thấu hiểu bản chất xấu xa của Thiên Đạo, là kẻ dám đứng lên phản kháng. Nhưng giờ đây, hắn nhận ra rằng sự xấu xa ấy đã có một khởi nguồn sâu xa hơn, một sự lừa dối cổ xưa hơn cả những gì hắn từng tưởng tượng. "Không thể... không thể nào! Ta đã bị lừa dối sao? Thiên Đạo mà ta căm ghét, nó được sinh ra từ sự lừa dối này ư?" Giọng hắn gầm gừ trong tâm trí, không phải là một tiếng gầm của kẻ mạnh, mà là tiếng gầm của một con thú bị thương, bị phản bội.
Liễu Thanh Phong, hắn run rẩy. Niềm tin của hắn đã bị Tạ Trần làm cho lung lay, giờ đây lại bị cảnh tượng này nghiền nát thành từng mảnh vụn. Hắn nhìn thấy những khuôn mặt quen thuộc của các tu sĩ Thượng Cổ, những người mà hắn đã tôn sùng trong kinh điển. Nhưng hình ảnh của họ, trong tầm nhìn này, lại đang dần biến đổi, từ những vị thánh nhân thành những kẻ lạnh lùng, tham lam, bị ám ảnh bởi quyền năng. "Không... không thể nào... Thiên Đạo không thể... là một sự dối trá như vậy!" Hắn lẩm bẩm, giọng nói run rẩy đến thảm hại, như một kẻ vừa mất đi tất cả.
Lăng Nguyệt Tiên Tử cảm thấy một sự đau đớn khôn tả lan khắp cơ thể. Nàng đã chứng kiến quá nhiều tu sĩ 'mất người' trong thời đại của mình, đã cảm nhận sự lạnh lẽo trong chính con đường tu tiên. Giờ đây, nàng hiểu r��ng sự 'mất người' đó không phải là một tác dụng phụ, mà là một phần cố hữu, một cái giá đã được định sẵn từ khởi nguyên. Nàng nhìn thấy sự tha hóa của lý tưởng ban đầu, sự hình thành của 'luật' Thiên Đạo mới, và những tu sĩ Thượng Cổ đầu tiên chấp nhận 'mất người' để đạt được sức mạnh và trường sinh. Cảnh tượng này như một mũi dao đâm thẳng vào trái tim nàng, làm tan nát mọi ảo tưởng về sự thanh cao của con đường tu tiên.
Dương Quân, ánh mắt hắn trở nên lạnh lẽo. Sự kinh ngạc ban đầu đã biến thành sự phẫn nộ cháy bỏng. Hắn cảm thấy bị phản bội, không chỉ bởi Thiên Đạo, mà bởi chính những giá trị mà hắn đã dâng hiến cả cuộc đời để theo đuổi. Hắn đã từng tin vào sự chính nghĩa của việc bảo vệ Thiên Đạo, nhưng giờ đây, Thiên Đạo hiện ra như một con quái vật cổ xưa, nuôi dưỡng sự tồn tại của mình bằng xương máu và linh hồn nhân tính của phàm trần. Cảm giác áp lực tinh thần đè nặng, không khí lạnh lẽo thấu xương khi sự thật tàn khốc này được tiết lộ, khiến tất cả họ chìm sâu vào v���c thẳm của sự hoài nghi và tuyệt vọng.
***
Tầm nhìn đạt đến cao trào, đẩy tất cả vào một vực thẳm của sự đau khổ và kinh hoàng. Không còn những lời thì thầm, không còn sự che đậy. Trước mắt họ là một khung cảnh bi thảm, nơi Linh Thạch Khoáng Mạch và Thôn Vân Sơn Thượng Cổ hiện ra một cách trần trụi. Nơi đây luôn u ám, không có ánh sáng mặt trời, chỉ có những ngọn đèn tù mù soi rọi những gương mặt tiều tụy, tái nhợt. Âm thanh của tiếng búa đục đá vang vọng không ngừng, hòa lẫn với tiếng than vãn yếu ớt của phàm nhân, tiếng pháp thuật trói buộc lạnh lùng và vô cảm. Mùi đất đá, mùi máu tươi và mùi linh khí bị bóp méo, tanh nồng, quyện chặt vào nhau, tạo nên một không khí nặng nề, đau khổ, tuyệt vọng, nơi sự áp bức hiện rõ ràng và tàn nhẫn đến tột cùng.
Họ thấy những phàm nhân bị biến thành 'nguồn linh khí' sống. Không phải bằng cách giết chóc dã man, mà bằng một phương pháp tàn độc hơn gấp bội: tước đoạt 'linh hồn nhân tính' của họ. Những 'tiên tổ' giờ đây đã 'mất người' hoàn toàn. Đôi mắt họ trống rỗng, vô cảm, nhìn phàm nhân như những công cụ, những vật phẩm có thể khai thác. Họ dùng những trận pháp cổ xưa, những pháp khí kỳ dị để hút đi niềm vui, nỗi buồn, ký ức, tình yêu, và cả ý chí sống của phàm nhân. Những phàm nhân đó không chết ngay lập tức, nhưng họ trở thành những cái xác không hồn, chỉ biết làm việc, khai thác linh thạch hoặc bị trói buộc trong những trận pháp nghiệt ngã, để cung cấp năng lượng cho cái gọi là "vá trời".
Cảnh tượng những phàm nhân Thượng Cổ, từng sống bình yên và vô tư, giờ đây biến thành những bóng ma vật vờ, gầy guộc, đôi mắt vô hồn, khiến tất cả những người chứng kiến đều rùng mình. Họ bị ép buộc khai thác Linh Thạch Khoáng Mạch, nơi những viên linh thạch lấp lánh nhưng lại nhuốm màu máu và nước mắt. Hoặc tệ hơn, họ bị giam cầm trong những "Thôn Vân Sơn", nơi linh hồn nhân tính của họ bị tước đoạt một cách hệ thống, để "nuôi dưỡng" Thiên Đạo, để củng cố sức mạnh của những kẻ tự xưng là bảo vệ nó. Ranh giới Tiên Phàm không còn là sự khác biệt về vai trò, mà trở thành bức tường của sự bóc lột và áp bức, một hố sâu ngăn cách kẻ thống trị và kẻ bị thống trị.
Tạ Trần, giọng nói của hắn giờ đây lạnh lùng như băng, vang vọng xuyên qua tiếng búa đục và tiếng than khóc. "Ngươi thấy chưa? Ngươi đang chiến đấu để phá vỡ một chu kỳ, nhưng ngươi lại đang tự mình trở thành một phần của nó, chỉ với một cái tên khác. Ngươi căm ghét Thiên Đạo, nhưng Thiên Đạo mà ngươi căm ghét chính là sản phẩm của sự tham vọng, của sự sợ hãi cái chết, của sự chấp niệm vào quyền năng tuyệt đối. Ngươi muốn phá hủy nó, nhưng liệu ngươi có chắc rằng ngươi không đang lặp lại sai lầm của những kẻ đã tạo ra nó?"
Ma Chủ Cửu U, hắn nhìn cảnh tượng này, đôi mắt đỏ rực của hắn như muốn nổ tung. Hắn đã sống hàng vạn năm, đã chứng kiến vô số tội ác của Thiên Đạo. Hắn đã tin rằng hắn là kẻ phản nghịch, kẻ sẽ giải phóng nhân gian khỏi xiềng xích. Nhưng giờ đây, hắn nhận ra rằng hắn chỉ đang là một con cờ trong một ván cờ lớn hơn, một kẻ tiếp nối bi kịch cổ xưa. "Dối trá! T��t cả là dối trá!" Hắn la hét trong tâm trí, một tiếng thét phẫn nộ và đau đớn, không thể chấp nhận sự thật tàn khốc này. Hắn đã căm ghét Thiên Đạo vì sự áp bức, nhưng chính hắn, với tham vọng sức mạnh và sự thống trị, cũng đang vô tình trở thành một phần của chu kỳ ấy. Hắn nhận ra, sự cuồng nộ và khát khao hủy diệt của hắn cũng chỉ là một biểu hiện khác của cái "ký sinh trùng ý niệm" đã tha hóa những tiên tổ Thượng Cổ.
Liễu Thanh Phong, hắn không còn có thể đứng vững. Khuôn mặt hắn tái nhợt như tờ giấy, đôi mắt mất hồn nhìn chằm chằm vào cảnh tượng những phàm nhân bị tước đoạt nhân tính. Toàn bộ nền tảng niềm tin của hắn, thứ mà hắn đã dâng hiến cả cuộc đời để bảo vệ, giờ đây vỡ tan thành từng mảnh vụn không thể hàn gắn. "Không... không thể nào... Thiên Đạo không thể... Là một lời nguyền rủa..." Hắn lẩm bẩm, không thành tiếng, đầu óc quay cuồng trong sự trống rỗng. Hắn nhận ra rằng, những lời dạy về sự hy sinh, về trách nhiệm của tu sĩ, đều là những lời ngụy biện cho một hệ thống bóc lột đã tồn tại từ thuở hồng hoang. Niềm tin tuyệt đối của hắn đã trở thành chấp niệm, và chấp niệm ấy giờ đây đã biến thành tro tàn.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, nàng cắn chặt môi, đôi mắt phượng đẹp đẽ giờ đây ngập tràn sự đau khổ. Nàng đã từng hoài nghi, nhưng chưa bao giờ dám đối mặt với sự thật trần trụi này. Nàng nhìn thấy bản thân mình, nhìn thấy những tiền bối của mình, và nhận ra rằng họ cũng đang đi trên con đường 'mất người' mà những tiên tổ Thượng Cổ đã đi. Cái giá của sự bất tử, của quyền năng, chính là sự tha hóa của nhân tính, là sự biến đổi từ con người thành một cỗ máy vô cảm. Nỗi đau đớn và hoài nghi về con đường tu tiên mà nàng đã chọn, về giá trị của những gì nàng đã hy sinh, giờ đây dâng trào như một cơn sóng thần.
Dương Quân, ánh mắt hắn bừng lên một ngọn lửa căm phẫn. Lý tưởng về chính nghĩa của hắn bị nghiền nát, nhưng lại được thay thế bằng một quyết tâm sắt đá hơn. Hắn nhìn thấy rõ ràng kẻ thù thực sự không phải là Ma Chủ Cửu U, mà là cái "ký sinh trùng ý niệm" đã ăn sâu vào Thiên Đạo, thứ đã biến sự cân bằng thành áp bức, biến sự sống thành vật liệu.
Bách Lý Hùng và Mộ Dung Tuyết, họ ôm nhau, ánh mắt kinh hoàng nhưng cũng đầy kiên định. Những gì Tạ Trần vạch trần đã khẳng định tất cả những gì họ tin tưởng: nhân tính, sự sống của phàm nhân, là điều quan trọng nhất. Họ cảm thấy một nỗi căm phẫn sâu sắc đối với cái gọi là Thiên Đạo, và một sự quyết tâm bảo vệ nhân gian, bảo vệ sự trọn vẹn của con người, dù phải đối mặt với bất cứ thế lực nào.
Tầm nhìn mờ dần, mang theo những âm thanh của tiếng than khóc và tiếng linh khí bị bóp méo, để lại trong tâm trí mỗi người một vết sẹo sâu sắc, một sự nhận thức tàn khốc về bản chất thực sự của "Thiên Đạo" mà họ đã sống và chiến đấu vì nó. Cảm giác áp lực tinh thần đè nặng, không khí lạnh lẽo thấu xương khi chân tướng được phơi bày, khiến tất cả họ chìm sâu vào một nỗi choáng váng khôn tả. Bản chất thực sự của 'kẻ chủ mưu' không phải là một cá nhân, mà là một hệ thống, một ý niệm đã tồn tại từ Thượng Cổ, biến mọi sinh linh thành vật liệu cho sự tồn tại của chính nó. Và cuộc chiến sắp tới, không còn là cuộc chiến giữa tiên và ma, mà là cuộc chiến chống lại một khái niệm, một ảo ảnh đã ăn sâu vào tận xương tủy của thế giới này.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.