Nhân gian bất tu tiên - Chương 272: Băng Giá Tan Chảy: Lời Thề Bất Diệt Từ Phế Tích
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm tím cả một vùng trời phía Tây. Những đám mây đen kịt từ phương Bắc vẫn không ngừng ùn ùn kéo đến, như một tấm màn tang thương phủ chụp lên khung cảnh thâm nghiêm của Thái Huyền Tông. Tiếng chuông chùa ngân vang từ các điện thờ, vốn là thanh âm quen thuộc mang ý nghĩa thức tỉnh, giờ đây nghe sao mà xa vắng, bi thương, tựa như lời tiễn biệt một điều gì đó đang dần lụi tàn. Gió heo may lướt qua những tán cây cổ thụ, mang theo chút hương trầm thanh khiết còn vương vấn từ trong tông môn, nhưng cũng nhanh chóng bị lu mờ bởi mùi đất ẩm và sự lạnh lẽo của buổi tối đang cận kề.
Tạ Trần, Lăng Nguyệt Tiên Tử và Hồ Ly Nữ (Tiểu Cửu) lặng lẽ bước ra khỏi cổng Thái Huyền Tông, bóng dáng họ đổ dài trên con đường đá xanh rêu phong. Không ai nói một lời nào, chỉ có tiếng bước chân nhẹ nhàng khẽ khàng lướt trên mặt đất, phá vỡ sự tĩnh mịch bao trùm. Lăng Nguyệt vẫn còn chìm trong suy tư miên man, ánh mắt nàng phản chiếu sự thất vọng tột cùng. Nàng đã chứng kiến sự kiêu ngạo, sự mù quáng của những kẻ tự xưng là đại diện cho Thiên Đạo, những kẻ mà nàng đã từng tôn kính, tin tưởng tuyệt đối. Những lời cảnh báo của Tạ Trần, những phân tích sắc bén về âm mưu của Ma Chủ Cửu U, đã bị họ phớt lờ một cách trắng trợn, thậm chí còn bị coi là "phàm nhân vọng tưởng", "lạc lối ma đạo". Một sự chua xót dâng lên trong lòng nàng, không phải vì bị xúc phạm, mà vì cái niềm tin đã từng là kim chỉ nam cho cuộc đời nàng, giờ đây đã lung lay đến tận gốc rễ.
“Họ... họ thực sự không tin sao? Hay là họ không muốn tin?”, Lăng Nguyệt khẽ lẩm bẩm, giọng nàng mang theo chút tự vấn, chút đau đớn, tựa như đang nói với chính mình hơn là hỏi Tạ Trần. Nàng nhớ lại ánh mắt khinh miệt của Liễu Thanh Phong, sự thờ ơ của các Trưởng Lão. Họ không chỉ bác bỏ lời Tạ Trần, họ còn bác bỏ cả một sự thật hiển nhiên đang diễn ra ngoài kia, nơi nhân gian đang chìm trong hỗn loạn. Những gì nàng đã được học về "đại nghĩa", về "cứu vớt chúng sinh", về "thiên hạ thái bình" dưới sự dẫn dắt của các tông môn tu tiên, giờ đây bỗng trở thành những lời nói sáo rỗng, vô nghĩa.
Tạ Trần, người vẫn bước đi trước nàng vài bước, khẽ quay đầu lại. Khuôn mặt anh trầm tĩnh, không chút biểu cảm giận dữ hay bất mãn, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên vẻ thấu hiểu. Anh hiểu rõ sự giằng xé trong nội tâm của Lăng Nguyệt, bởi anh đã nhìn thấu nhân tâm từ lâu. Anh biết rằng, đối với một người đã dành cả cuộc đời để theo đuổi một lý tưởng, việc nhận ra lý tưởng đó có thể là một ảo ảnh là một sự tàn phá khủng khiếp.
“Niềm tin là trụ cột,” Tạ Trần đáp lại, giọng anh trầm ấm nhưng vang vọng một sự thật không thể chối cãi, “Khi trụ cột lung lay, người ta sẽ bám víu vào những gì quen thuộc, dù nó mục nát.” Anh không chỉ nói về các Trưởng Lão, mà còn nói về bản chất cố chấp của con người, đặc biệt là những kẻ đã quen với quyền lực và địa vị. Họ xây dựng cả một hệ thống niềm tin xung quanh sự ưu việt của mình, và bất kỳ điều gì đe dọa hệ thống đó đều sẽ bị gạt bỏ, bất kể sự thật có rõ ràng đến đâu. Đối với họ, việc thừa nhận một phàm nhân nhìn xa trông rộng hơn mình, một phàm nhân không tu tiên lại có thể thấu triệt được đạo lý của trời đất hơn cả một vị Trưởng Lão, là điều không thể chấp nhận được. Sự kiêu ngạo đã che mờ tầm nhìn của họ, biến họ thành những kẻ mù lòa trong chính ánh sáng mà họ tự cho là mình nắm giữ.
Hồ Ly Nữ (Tiểu Cửu) đi bên cạnh Tạ Trần, đôi tai cáo trắng muốt khẽ vểnh lên, lắng nghe từng lời. Nàng khẽ thở dài, một tiếng thở dài mang theo cả sự châm biếm và một chút buồn bã. “Kẻ mạnh luôn nghĩ mình đúng, cho đến khi bị quật ngã,” nàng nói, giọng thanh thoát nhưng đầy vẻ sắc sảo. “Họ tự cho mình là bất tử, là thần thánh, nhưng lại quên mất rằng, rễ cây có mạnh đến đâu, nếu không còn chất dinh dưỡng từ đất, cũng sẽ khô héo. Thiên Đạo suy yếu, nhân gian lầm than, nhưng họ lại ch��� lo giữ vững cái hư danh của mình. Ma Chủ Cửu U còn phải cảm ơn bọn họ đã dọn đường cho hắn chứ! Để hắn tha hồ mà gieo rắc hỗn loạn, chẳng ai thèm tin, chẳng ai thèm để ý.” Lời của Tiểu Cửu như một nhát dao đâm thẳng vào những vết thương lòng của Lăng Nguyệt, nhưng cũng đồng thời giúp nàng nhìn rõ hơn bản chất của vấn đề. Hồ ly nàng, với bản năng sinh tồn và sự thấu hiểu về sự vận hành của tự nhiên, dường như lại nhìn thấu hơn cả những vị tiên nhân tự xưng là giác ngộ. Nàng đã chứng kiến sự thối nát từ bên trong của cái gọi là "chính đạo", và nàng biết rằng, sự sụp đổ của các tông môn tu tiên chính thống đang đến gần, do chính sự cố chấp và mù quáng của họ.
Lăng Nguyệt siết chặt Nguyệt Quang Trâm trong tay, những khớp ngón tay trắng bệch. Vật phẩm linh thiêng này, biểu tượng của tông môn, của quyền năng và trách nhiệm, giờ đây trở nên lạnh lẽo và nặng nề hơn bao giờ hết. Nàng nhìn Tạ Trần, rồi lại nhìn về phía bóng tối đang nuốt chửng dần những mái ngói cong vút của Thái Huyền Tông. Nàng đã dành cả cuộc đời để tu luyện, để vươn tới cái gọi là "đại đạo", nhưng giờ đây, cái "đạo" đó dường như lại xa cách nhân gian đến vậy. Nàng cảm thấy mình như một con chim bị nhốt trong lồng vàng, được cho ăn những hạt châu ngọc lấp lánh, nhưng lại quên mất bầu trời bao la ngoài kia. Sự bất lực của nàng, sự bất lực khi không thể khiến những vị tiền bối của mình lắng nghe, càng làm sâu sắc thêm vết rạn nứt trong lòng nàng. Cái "mất người" mà Tạ Trần thường nhắc đến, giờ đây không chỉ là sự đánh mất cảm xúc, ký ức của tu sĩ, mà còn là sự đánh mất đi bản chất nhân ái, trách nhiệm của chính những kẻ mang danh "cứu thế".
Gió đêm thổi mạnh hơn, mang theo cái lạnh buốt của núi rừng. Tạ Trần không nói gì thêm, anh chỉ tiếp tục bước đi, nhưng mỗi bước chân của anh đều mang một sự kiên định lạ thường. Anh biết rằng, những lời nói suông không đủ để lay chuyển một niềm tin đã bám rễ sâu xa. Phải là sự thật trần trụi, phải là hậu quả nhãn tiền, mới có thể khiến một người như Lăng Nguyệt tỉnh ngộ. Anh không vội vàng, b���i anh hiểu rằng, quá trình "phá cục" không chỉ là hành động bên ngoài, mà còn là sự thức tỉnh từ bên trong mỗi con người. Anh muốn Lăng Nguyệt tự mình nhìn thấy, tự mình cảm nhận, để rồi nàng có thể đưa ra lựa chọn của riêng mình, một lựa chọn không còn bị ràng buộc bởi những định kiến cũ kỹ của tiên môn. Con đường phía trước sẽ đầy gian nan, nhưng anh tin rằng, với sự thức tỉnh của Lăng Nguyệt, anh sẽ không còn đơn độc trên con đường đối đầu với Ma Chủ và cả Thiên Đạo đang dần mục ruỗng này. Anh hít một hơi sâu, cảm nhận mùi hương trần tục của nhân gian, mùi của bụi bặm, của cuộc sống, và trong ánh hoàng hôn mờ ảo, bóng dáng Tạ Trần, một phàm nhân gầy gò, bỗng trở nên cao lớn lạ thường, như một ngọn hải đăng duy nhất trong màn đêm hỗn loạn này.
***
Đêm khuya, trăng mờ treo lơ lửng trên nền trời đen kịt, hắt những vệt sáng bạc yếu ớt xuống mặt đất. Ba bóng người lặng lẽ xuyên qua màn đêm, hướng về phía một vùng đất hoang tàn, bị lãng quên. Tiếng gió rít qua những khe đá, tạo nên những âm thanh ghê rợn, như tiếng than khóc của những linh hồn vất vưởng. Mùi đất ẩm, mùi rêu phong cũ kỹ, xen lẫn một thứ mùi tanh nồng đã khô cứng, ám ảnh không gian. Đó là Phế Tích Cổ Thành, một thành trì nhỏ bé đã bị Ma Vực tấn công tàn bạo, biến thành một đống đổ nát chỉ sau một đêm, như Tạ Trần đã đề cập trong lời cảnh báo của mình.
Tạ Trần dẫn Lăng Nguyệt và Tiểu Cửu đến nơi này, không nói một lời nào. Anh biết rằng, không có lời nói nào có thể mạnh mẽ bằng chính sự thật trần trụi. Ánh mắt anh trầm tĩnh, nhưng sâu thẳm ẩn chứa một nỗi đau, một sự nặng nề khi phải chứng kiến những bi kịch này. Anh không muốn Lăng Nguyệt chỉ nghe kể, anh muốn nàng tận mắt nhìn thấy, tận tai nghe thấy, tận tâm cảm nhận sự tàn khốc của chiến tranh, của sự thờ ơ, của cái giá phải trả khi những lời cảnh báo bị bỏ qua.
Khi họ tiến vào trong thành, cảnh tượng hiện ra trước mắt Lăng Nguyệt như một cú giáng trời. Các bức tường đá đổ nát, những cột trụ bị sụp đổ nằm ngổn ngang, và những con đường lát đá giờ đây bị cây cối, rêu phong và mảnh vỡ bao phủ. Không còn bóng dáng của sự sống, chỉ còn lại sự chết chóc và hoang tàn. Những ngôi nhà sụp đổ, mái ngói vỡ vụn, tường gạch đổ vỡ, như những bộ xương khô khốc của một nền văn minh đã bị hủy diệt. Dấu vết của bạo lực còn in hằn khắp nơi: những vệt đen cháy trên đá, những vết cào xé sâu hoắm trên đất, và đáng sợ hơn cả là những thi thể nằm rải rác.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, với vẻ mặt băng giá thường ngày, giờ đây lộ rõ vẻ kinh hoàng và đau đớn. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng mở to, không thể tin vào những gì mình đang nhìn thấy. Nàng đã từng chứng kiến những cuộc chiến giữa các tông môn, những trận pháp hủy diệt, nhưng đó là cuộc chiến của những kẻ mạnh, có sức mạnh để chống trả. Còn ở đây, nàng chỉ thấy sự bất lực, sự tuyệt vọng của những phàm nhân vô tội. Lòng nàng quặn thắt, một cảm giác ghê tởm dâng lên khi nàng nhận ra mùi tanh nồng trong không khí chính là mùi máu đã khô, mùi tử khí.
“Đây... đây là những gì họ gọi là 'hỗn loạn nhỏ' sao?”, Lăng Nguyệt thốt lên, giọng nàng run rẩy, khàn đặc, không còn chút băng giá nào. Nàng cảm thấy như có một bàn tay vô hình đang bóp nghẹt trái tim mình. Những lời của các Trưởng Lão, những kẻ đã ngồi trên mây xanh, tự cho mình là cao cả, giờ đây nghe sao mà trơ trẽn, tàn nhẫn đến vậy. Họ gọi đây là "hỗn loạn nhỏ"? Trong khi hàng trăm, hàng ngàn sinh mạng vô tội đã bị tước đoạt, những gia đình tan nát, một thành trì hóa thành tro bụi?
Tạ Trần không trả lời ngay. Anh bước đến gần một bức tường đổ nát, chỉ tay vào đó. Trên bức tường, một hình vẽ đơn giản của một bông hoa nhỏ, có lẽ là do một đứa trẻ vẽ, đã bị một vết nứt lớn xé toạc. “Đây là hậu quả của sự chậm trễ,” giọng anh trầm ấm, nhưng vang vọng như một lời kết tội, “Và là lời cảnh báo bị bỏ qua.” Anh không đổ lỗi cho Lăng Nguyệt, nhưng anh muốn nàng hiểu rằng, sự thờ ơ của tông môn, sự kiêu ngạo của họ, đã biến những lời cảnh báo thành những bi kịch không thể cứu vãn. Cái giá của sự cố chấp không chỉ là danh dự, mà là sinh mạng, là máu và nước mắt của hàng vạn phàm nhân.
Hồ Ly Nữ (Tiểu Cửu) lắc đầu, đôi tai cáo trắng muốt cụp xuống, ánh mắt nàng lộ vẻ quan ngại sâu sắc. “Ma Chủ không tấn công trực diện. Hắn gieo rắc sự sợ hãi, phá hủy niềm tin. Hắn muốn tất cả sụp đổ từ bên trong.” Lời của Tiểu Cửu bổ sung thêm một lớp nghĩa khác cho sự tàn phá. Đây không chỉ là một cuộc tấn công vật lý, mà còn là một đòn đánh vào tinh thần, vào niềm tin của con người vào Thiên Đạo, vào các tông môn. Ma Chủ Cửu U không chỉ muốn hủy diệt thân thể, hắn muốn hủy diệt cả linh hồn, cả ý chí sống còn của nhân gian. Hắn muốn chứng minh rằng, Thiên Đạo ��ã suy yếu, rằng các tông môn đã bất lực, và rằng chỉ có hắn mới có thể mang đến một trật tự mới, dù đó là trật tự của bóng tối.
Lăng Nguyệt bước đi giữa đống đổ nát, mỗi bước chân nàng đều nặng trĩu. Nàng nhìn chằm chằm vào những thi thể nằm la liệt, những gương mặt méo mó vì sợ hãi, vì đau đớn. Có những người già ôm chặt lấy nhau, có những người trẻ tuổi nằm gục bên đống đổ nát của mái nhà mình. Rồi nàng dừng lại, đôi mắt nàng dán chặt vào một hình hài nhỏ bé, nằm co ro dưới một mảnh vỡ của mái ngói. Đó là một đứa trẻ, có lẽ chỉ mới vài tuổi, với đôi mắt còn mở to, chứa đựng sự sợ hãi tột cùng. Bàn tay nhỏ bé của nó vẫn còn nắm chặt một con búp bê bằng vải cũ kỹ.
Một tiếng nấc nghẹn thoát ra từ cổ họng Lăng Nguyệt. Nàng quỳ sụp xuống, không chút do dự, không chút e dè. Bàn tay nàng run rẩy vươn ra, khẽ chạm vào khuôn mặt lạnh ngắt của đứa trẻ. Làn da non nớt của nó giờ đây lạnh lẽo như băng, vô hồn. Nàng cảm nhận được sự lạnh lẽo đó, không chỉ trên đầu ngón tay mình, mà còn thấu vào tận xương tủy. Nguyệt Quang Trâm trên tóc nàng khẽ rung động, ánh sáng bạc yếu ớt của nó phản chiếu vẻ bi thương tột cùng trên khuôn mặt nàng. Nàng đã từng tự hào về sức mạnh của mình, về đạo pháp của tông môn, nhưng giờ đây, tất cả những điều đó đều trở nên vô nghĩa trước cái chết của một đứa trẻ vô tội. Nàng tự hỏi, Thiên Đạo ở đâu? Sức mạnh của tông môn ở đâu khi những sinh linh bé bỏng này bị tước đoạt sự sống một cách tàn nhẫn như vậy?
Trong khoảnh khắc đó, mọi niềm tin, mọi lý tưởng mà Lăng Nguyệt đã từng ôm ấp, đều vỡ vụn như những mảnh gốm sứ. Nàng cảm thấy mình thật nhỏ bé, thật bất lực. Cái gọi là "đại nghĩa" của tông môn, cái gọi là "bảo vệ chúng sinh", giờ đây chỉ là một lời nói dối trắng trợn, một sự ngụy biện cho sự kiêu ngạo và ích kỷ của họ. Nàng nhớ lại lời Tạ Trần: "tu hành càng cao, con người càng dễ 'mất người' – đánh mất cảm xúc, ký ức và nhân tính." Nàng đã từng không hiểu hết ý nghĩa của câu nói đó, nhưng giờ đây, khi nàng quỳ bên thi thể lạnh lẽo của đứa trẻ, nàng đã thấu hiểu một cách đau đớn và trần trụi nhất. Nàng nhận ra, chính nàng cũng đang trên bờ vực của sự "mất người", nếu nàng tiếp tục mù quáng đi theo con đường cũ. Nàng không còn là Lăng Nguyệt Tiên Tử kiêu ngạo, lạnh lùng của Thái Huyền Tông nữa. Nàng chỉ là một con người, đang đau đớn, đang tuyệt vọng trước cảnh tượng tàn khốc của nhân gian. Cảm giác gió lạnh lướt qua da, mùi tử khí còn vương vất, và cái lạnh lẽo của bàn tay đứa bé đã in sâu vào tâm trí nàng, trở thành một vết sẹo không thể xóa nhòa.
***
Rạng sáng, những tia nắng đầu tiên le lói xuyên qua những đám mây đen còn sót lại, yếu ớt chiếu rọi xuống Phế Tích Cổ Thành. Ánh sáng vàng cam mờ ảo phủ lên những đổ nát, tạo nên một vẻ đẹp bi tráng đến nao lòng. Gió vẫn thổi lạnh, mang theo hơi sương ẩm ướt và mùi tro tàn còn vương vấn trong không khí. Sự im lặng bao trùm cả phế tích, một sự im lặng đáng sợ, chứa đựng vô vàn những đau thương và mất mát.
Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn ngồi lặng lẽ giữa đống đổ nát, đ��i mắt nàng vẫn còn đọng lại sự kinh hoàng và một nỗi u buồn vô hạn. Nàng đã trải qua một đêm dài nhất trong cuộc đời mình, không phải vì sợ hãi, mà vì sự thức tỉnh đau đớn. Sự kiêu ngạo của một tu sĩ cao cấp đã hoàn toàn biến mất, nhường chỗ cho sự bất lực và nghi ngờ sâu sắc về con đường mình đã theo đuổi bấy lâu. Nàng nhìn Tạ Trần, người vẫn đứng đó, trầm tư, ánh mắt anh dõi về phía chân trời, nơi bình minh đang dần rạng. Anh không nói gì, chỉ im lặng để nàng tự mình chiêm nghiệm, tự mình tìm thấy câu trả lời. Sự kiên nhẫn của anh, sự thấu hiểu của anh, như một ánh lửa nhỏ sưởi ấm tâm hồn đang lạnh giá của nàng.
“Thiên Đạo... nếu Thiên Đạo tồn tại, tại sao lại để những cảnh tượng này xảy ra? Các tông môn... họ đang làm gì?”, Lăng Nguyệt cất tiếng, giọng nàng khàn đặc, yếu ớt, như thể nàng vừa trải qua một cuộc chiến nội tâm khốc liệt. Nàng nhìn vào lòng bàn tay mình, nơi vẫn còn vương vấn cảm giác lạnh lẽo của làn da đứa trẻ đã chết. Câu hỏi đó không chỉ là sự chất vấn, mà còn là một ti��ng kêu tuyệt vọng, một sự vỡ mộng đau đớn. Nàng đã từng tin rằng Thiên Đạo là công bằng, là chí cao vô thượng, là lực lượng duy trì trật tự của vũ trụ. Nàng đã từng tin rằng các tông môn tu tiên là những người bảo vệ nhân gian, là sứ giả của Thiên Đạo. Nhưng tất cả những niềm tin đó giờ đây chỉ là một mớ hỗn độn, một đống đổ nát không hơn gì thành phố này.
Tạ Trần quay lại, ánh mắt anh nhìn sâu vào Lăng Nguyệt, không có sự phán xét, chỉ có sự thấu hiểu. Anh hiểu rằng, đây là khoảnh khắc quan trọng nhất trong cuộc đời nàng, khoảnh khắc nàng phải đối mặt với sự thật trần trụi. “Thiên Đạo là quy tắc,” Tạ Trần đáp, giọng anh trầm tĩnh, từng lời nói như khắc sâu vào tâm trí nàng. “Nó không phải là một vị thần toàn năng ban phát công lý. Nó không có tình cảm, không có ý chí. Nó chỉ là một hệ thống, một bộ luật điều khiển sự vận hành của vạn vật. Khi quy tắc đó suy yếu, khi nó bị phá vỡ, hỗn loạn sẽ nảy sinh. Mà Thiên Đạo hiện tại, đã ở trên bờ suy kiệt từ lâu.”
Anh ngừng lại một chút, để những lời đó thấm vào tâm trí Lăng Nguyệt, rồi tiếp tục: “Còn các tông môn... họ bám víu vào quyền lực và ảo tưởng về sự bất tử. Họ đã quên mất gốc rễ của mình. Đạo không ở trên trời, mà ở trong nhân gian.” Anh chỉ tay xuống mặt đất, nơi những mảnh vỡ, những thi thể vẫn còn nằm đó. “Cái gọi là ‘đại đạo’ của họ, đã trở nên xa rời con người, xa rời cuộc sống. Họ tu luyện để siêu thoát, để vĩnh hằng, nhưng lại quên mất mục đích ban đầu của tu luyện là gì: bảo vệ, giúp đỡ, và sống một cuộc đời có ý nghĩa. Họ đã tự biến mình thành những kẻ ‘mất người’, những kẻ chỉ quan tâm đến bản thân, đến cái gọi là ‘đạo’ của riêng họ, mà bỏ quên đi nhân tính, bỏ quên đi cái giá trị cốt lõi của sự tồn tại.”
Lăng Nguyệt nghe Tạ Trần nói, từng lời như một lưỡi dao sắc bén cắt vào những ảo tưởng còn sót lại trong lòng nàng. Cái "mất người" mà nàng sợ hãi, cái mà nàng đã chứng kiến ở những tu sĩ khác, giờ đây nàng nhận ra nó đã lây lan đến cả những kẻ đứng đầu, những kẻ tự cho mình là tinh hoa. Niềm tin vào Thiên Đạo, vào các tông môn, giờ đây đã hoàn toàn sụp đổ. Thay vào đó, một sự trống rỗng lớn lao bủa vây nàng. Nhưng cùng với sự trống rỗng đó, một hạt mầm mới cũng bắt đầu nảy nở: hạt mầm của sự kiên định, của một con đường mới.
Nàng đứng dậy, ánh mắt nàng nhìn thẳng vào Tạ Trần, không còn sự ngập ngừng, không còn sự yếu ớt. Giờ đây, trong đôi mắt phượng ấy là một ngọn lửa bùng cháy của quyết tâm. “Ta... ta đã sai. Ta đã mù quáng,” nàng nói, giọng nàng vẫn còn khàn, nhưng đã trở nên mạnh mẽ hơn. “Con đường của ta... có lẽ đã đến lúc phải thay đổi.” Nàng siết chặt Nguyệt Quang Trâm trong tay, rồi, với một động tác dứt khoát, nàng cất nó vào trong tay áo, như cất đi một phần quá khứ, một phần của cái tôi cũ đã không còn phù hợp. Vật phẩm linh thiêng, biểu tượng của sự ràng buộc, giờ đây chỉ còn là một kỷ vật, không còn là một xiềng xích.
“Tạ Trần, ngươi... ngươi sẽ chỉ dẫn ta chứ?”, nàng hỏi, không phải là một lời van nài, mà là một lời thề, một lời cam kết. Ánh mắt nàng kiên định, tràn đầy một sự tin tưởng tuyệt đối vào người phàm nhân trước mặt mình. Nàng đã tìm thấy một ánh sáng, một ngọn hải đăng trong màn đêm hỗn loạn. Nàng đã tìm thấy một con đường, một con đường không có chấp niệm thành tiên, một con đường trở về với nhân tính, với cái "sống một đời bình thường" mà Tạ Trần luôn khao khát.
Tạ Trần nhìn Lăng Nguyệt, khóe môi anh khẽ nở một nụ cười nhạt. Anh không nói gì, chỉ gật đầu một cách nhẹ nhàng. Anh biết rằng, Lăng Nguyệt Tiên Tử, một trong những thiên tài của tiên giới, giờ đây đã thực sự "phá cục" của chính mình. Nàng sẽ chính thức từ bỏ một phần lý tưởng tu tiên cũ, trở thành một đồng minh quan trọng, một người bạn đồng hành trên con đường đầy chông gai phía trước. Ma Chủ Cửu U sẽ tiếp tục lợi dụng sự suy yếu niềm tin và sự hỗn loạn để thực hiện các âm mưu lớn hơn, nhắm vào 'U Minh Địa Phủ' hoặc các nguồn sức mạnh cổ xưa khác. Nhưng Tạ Trần không còn đơn độc. Anh sẽ bắt đầu xây dựng một mạng lưới đồng minh và chiến lược độc lập, không phụ thuộc vào các tông môn chính thống đang tự mình đi vào ngõ cụt. Kỷ nguyên đang tàn lụi, và anh, một thư sinh không tu hành, cùng với những đồng minh mới, sẽ phải là người “phá cục”, bảo vệ cái “nhân tính” đang dần “mất người” trong mỗi con người, dù cho cái giá phải trả có là gì đi chăng nữa. Bình minh đã lên, và một hành trình mới, đầy cam go nhưng cũng đầy hy vọng, đã chính thức bắt đầu.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.