Nhân gian bất tu tiên - Chương 291: Hồi Ức Huyết Lệ: Họa Loạn Từ Kỷ Nguyên Thượng Cổ
Gió lạnh vẫn rít lên từng hồi, mang theo những lời thì thầm của quá khứ và cả những điềm báo của tương lai. Tạ Trần khẽ thở dài, cảm nhận gánh nặng trên vai mình dường như càng thêm nặng nề khi y nhìn về phía Thiên Đạo Tháp xa xăm, nơi mọi âm mưu hội tụ, nơi số phận của Thập Phương Nhân Gian sẽ được định đoạt. Cuộc hành trình đến đó, y biết, chỉ mới thực sự bắt đầu. Đêm đã về khuya, những vì sao lấp lánh như những mảnh vỡ của một giấc mơ cũ kỹ, treo lơ lửng trên nền trời đen thẳm. Nhóm người Tạ Trần đã dừng chân tại một góc khuất của Phế Tích Cổ Thành, nơi những bức tường đá đổ nát vươn mình trong màn đêm, những cột trụ sụp đổ như những ngón tay gãy mục của một vị thần đã chết. Cây cối và rêu phong đã trùm phủ lên mọi dấu vết của một nền văn minh từng rực rỡ, chỉ còn lại mùi đất ẩm, mùi rêu phong và mùi đá cũ kỹ thấm đẫm không khí.
Sự tĩnh lặng bao trùm, chỉ bị phá vỡ bởi tiếng gió rít qua các khe đá, tiếng lá cây xào xạc và những âm thanh côn trùng nhỏ bé ẩn mình trong bóng tối. Bầu không khí u ám, hoang tàn, nhưng cũng ẩn chứa một vẻ cô độc và bí ẩn khó tả. Lăng Nguyệt Tiên Tử ngồi đối diện Tạ Trần, Nguyệt Quang Trâm trong tay nàng khẽ phát ra một ánh sáng bạc dịu nhẹ, soi rọi vầng trán thanh tú đang nhíu nhẹ của nàng. Nàng vẫn còn chìm đắm trong những thông tin mà mình vừa tiết lộ, những bí mật động trời về sự mục ruỗng của Thiên Đạo và mưu đồ của Bạch Vô Thường, cùng với những suy luận sắc bén của Tạ Trần về Ma Chủ. Tiểu Cửu nằm cuộn tròn bên cạnh, đôi tai cáo trắng muốt khẽ giật giật, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu lên nhìn Tạ Trần với ánh mắt đầy lo lắng.
Tạ Trần không nói gì, ánh mắt y nhìn sâu vào những tàn tích đổ nát xung quanh, như thể đang cố gắng đọc được những dòng chữ vô hình được khắc ghi trên từng viên đá. Y đang cố gắng sắp xếp lại những mảnh ghép thông tin vừa thu thập được, hình thành một chiến lược mới, sâu sắc hơn để đối phó với kẻ thù và Thiên Đạo. Trong đầu y, bản đồ quyền lực và các tuyến nhân quả của Thập Phương Nhân Gian đang dần hiện rõ, phức tạp như một mạng nhện khổng lồ.
Bất chợt, một luồng năng lượng cổ xưa, u ám và hỗn loạn trỗi dậy từ một di tích đổ nát gần đó, như một hơi thở lạnh lẽo từ lòng đất vọng lên. Nó không phải là ma khí thuần túy, mà là một sự pha trộn kỳ lạ của oán niệm, tuyệt vọng và một thứ quyền năng đã ngủ quên hàng vạn năm. Luồng năng lượng đó mang theo những mảnh vụn ký ức đau thương, những tiếng vọng của một bi kịch đã bị thời gian vùi lấp. Nó khiến Tạ Trần giật mình, đôi mắt y khẽ nheo lại, lộ ra vẻ tỉnh táo và suy tư thường thấy.
"Đây là... luồng nhân quả hỗn loạn đến từ quá khứ, đầy rẫy oán niệm và tuyệt vọng," Tạ Trần trầm giọng, giọng nói y vang lên trong đêm khuya tĩnh mịch, mang theo một sự cẩn trọng hiếm thấy. Y cảm nhận được sự cộng hưởng mạnh mẽ từ 'Nhân Quả Chi Nhãn' của mình, như thể có một điều gì đó đang cố gắng kéo y về một thời đại đã xa.
Lăng Nguyệt Tiên Tử ngẩng đầu, ánh mắt nàng tập trung vào di tích đang phát ra luồng khí lạ. Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng nàng, nàng từng trải qua quá nhiều cạm bẫy từ Ma Vực và Thiên Đạo, nên sự cảnh giác đã trở thành bản năng. "Một tàn tích Thượng Cổ? Nguy hiểm lắm, đừng lại gần. Có thể là cạm bẫy của Ma Vực." Giọng nàng vẫn giữ được sự bình tĩnh, nhưng trong đó ẩn chứa một chút lo lắng. Nàng hiểu rõ sự nguy hiểm của những di tích cổ xưa, nơi thường chôn giấu những bí mật kinh hoàng hoặc những cạm bẫy chết người.
Tiểu Cửu khẽ rùng mình, đôi tai cáo cụp xuống một chút. Nàng ngửi thấy một mùi hương quen thuộc, một mùi hương đã ngủ quên trong huyết mạch của nàng từ rất lâu. "Hừm, mùi này... quen quen... một nỗi sợ hãi đã ngủ quên từ rất lâu." Giọng nàng run run, không còn vẻ lanh lợi thường ngày. Là một hồ ly tinh tồn tại đã lâu, nàng mang trong mình những ký ức mơ hồ về một thời đại xa xưa hơn cả sự ra đời của các tông môn hiện tại.
Tạ Trần không đáp lời, ánh mắt y vẫn dán chặt vào di tích, như thể bị một lực vô hình nào đó thu hút. Y biết Lăng Nguyệt nói đúng, đây có thể là một cái bẫy, nhưng luồng nhân quả này quá mạnh mẽ, quá hỗn loạn, nó như một lời mời gọi không thể chối từ đối với 'Nhân Quả Chi Nhãn' của y. Y cần phải hiểu rõ nguồn gốc của sự hỗn loạn này, bởi có lẽ nó là chìa khóa để giải mã những âm mưu hiện tại. Dường như có một sức mạnh nào đó đang cố gắng kéo y lại, một dòng chảy định mệnh mà y không thể cưỡng lại.
Với một sự quyết đoán im lặng, Tạ Trần đứng dậy, bước từng bước ch��m rãi về phía tàn tích. Thân hình gầy gò của y hiện lên rõ ràng dưới ánh trăng, không chút vẻ cường tráng của người luyện võ hay tu tiên, nhưng bước chân y lại vững vàng như một ngọn núi. Làn da trắng nhợt do ít tiếp xúc với nắng gió, nhưng đôi mắt sâu thẳm của y lại ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự. Mái tóc đen dài của y khẽ đung đưa trong gió đêm. Y mặc bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, không chút phô trương, tương phản hoàn toàn với luồng năng lượng hùng vĩ đang bùng lên từ tàn tích.
"Tạ Trần!" Lăng Nguyệt khẽ kêu lên, nhưng y đã không còn nghe thấy.
Y đưa bàn tay thon dài, những ngón tay trắng bệch nhưng đầy sức mạnh trí tuệ, chạm nhẹ vào bề mặt đá cổ kính, nơi luồng nhân quả đang cuộn trào mạnh mẽ nhất. Ngay lập tức, một ánh sáng vàng vọt lóe lên từ đôi mắt 'Nhân Quả Chi Nhãn' của y, rực rỡ như hai ngọn lửa nhỏ trong màn đêm. Cùng lúc đó, một luồng lực vô hình không thể cưỡng lại lập tức cuốn lấy cả ba người, kéo họ vào một xoáy ốc ký ức hỗn loạn và đau thương. Mọi thứ xung quanh quay cuồng, không gian và thời gian như bị xé toạc, tiếng gió rít bên tai biến thành những tiếng gào thét thảm thiết, mùi đất ẩm biến thành mùi máu tanh nồng.
Cảnh vật xung quanh họ biến đổi đột ngột, từ Phế Tích Cổ Thành hoang tàn của hiện tại, họ bị ném vào một thế giới hoàn toàn khác, một thời đại đã bị lãng quên trong dòng chảy của lịch sử. Họ đang đứng trên một con đường lát đá cổ kính, nhưng không còn là phế tích mà là một con phố sầm uất, nhộn nhịp. Tuy nhiên, sự sống động đó nhanh chóng bị xé nát bởi một cảnh tượng kinh hoàng: Thành Trì Bình An, một thành phố phàm nhân trù phú thời Thượng Cổ, đang bị đội quân ma vật khổng lồ của Ma Chủ Cửu U (Ancient Era) tàn sát không thương tiếc.
Bầu trời bị bao phủ bởi những đám mây đen kịt, nặng trĩu như thể sắp sụp đổ, và từ đó, những giọt mưa máu lạnh lẽo bắt đầu rơi xuống, nhuộm đỏ đường phố và những mái nhà ngói xanh. Khói đen và ma khí cuồn cuộn bốc lên từ những tòa nhà đang cháy rụi, che khuất ánh sáng le lói của mặt trời, biến thành phố thành một địa ngục trần gian. Âm thanh la hét thảm thiết của dân thường, tiếng đổ vỡ rầm rập của nhà cửa, tiếng gào thét ghê rợn của ma vật, tiếng khóc than vang vọng của những người mẹ mất con, những người vợ mất chồng, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng của sự hủy diệt. Mùi máu tanh nồng, mùi khét của lửa cháy, mùi tử khí nồng nặc và mùi hương liệu, thức ăn bị phá hủy hòa quyện vào không khí, tạo nên một cảm giác buồn nôn tột độ.
Ma Chủ Cửu U của thời đại Thượng Cổ, một thân hình cường tráng, cao lớn, toát ra khí chất tà mị nhưng đầy uy lực, ngạo nghễ lơ lửng trên không trung. Khuôn mặt góc cạnh của hắn bị biến dạng bởi một nụ cười khinh miệt tột độ, đôi mắt đỏ rực như máu sâu thẳm chứa đựng sự tàn nhẫn và vô số linh hồn bị giam cầm. Mái tóc bạc trắng rối bù của hắn tung bay trong gió, toát lên vẻ hoang dã và sự coi thường mọi quy tắc. Hắn khoác một chiếc áo choàng đen rộng thùng thình, ẩn chứa những bí ẩn đáng sợ, như một bóng ma của sự hủy diệt. Dưới chân hắn, hàng ngàn ma vật đủ hình thù quái dị đang điên cuồng tàn phá, săn đuổi những người dân thường như những con mồi yếu ớt.
"Kẻ yếu không có quyền lựa chọn! Thiên Đạo giả dối, chư tiên vô năng! Ta sẽ kiến tạo trật tự mới từ tro tàn!" Giọng Ma Chủ khàn đặc, đầy uy quyền và mỉa mai, vang vọng khắp thành phố đổ nát, như một tiếng sét đánh vào tâm trí những kẻ còn sót lại. Hắn vung tay, một đạo ma quang đen kịt bắn ra, nghiền nát một nhóm tu sĩ Thượng Cổ đang cố gắng chống cự yếu ớt. Những tu sĩ này, với pháp bảo và linh lực mỏng manh của mình, nhanh chóng bị nghiền nát thành tro bụi bởi những Hắc Ma Sứ to lớn, da dẻ tái nhợt, đôi mắt đỏ rực, mặc áo giáp đen và mang theo trường thương khổng lồ, cùng với các ma tướng khác của Ma Chủ. "Sức mạnh là tất cả! Kẻ yếu chỉ đáng bị nghiền nát!" một Hắc Ma Sứ gầm lên, giọng nói khàn khàn, khi hắn xuyên thủng lồng ngực của một tu sĩ già nua bằng cây trường thương của mình.
Tạ Trần đứng đó, không hề nhúc nhích, như một bóng ma vô hình trong dòng chảy thời gian. Đôi mắt 'Nhân Quả Chi Nhãn' của y đã kích hoạt đến mức cao nhất, ánh vàng rực rỡ nhưng lại mang một vẻ lạnh lùng, phân tích. Y không cảm thấy sợ hãi, không cảm thấy kinh hoàng như Lăng Nguyệt và Tiểu Cửu, mà y đang cố gắng thấu hiểu. Y quan sát, phân tích từng chi tiết, cố gắng tìm ra quy luật, điểm yếu trong hành động của Ma Chủ và lý do cho sự thờ ơ của Thiên Đạo. Y nhìn thấy sự tuyệt vọng của những người phàm nhân, những khuôn mặt khắc khổ giờ đây tràn ngập nỗi kinh hoàng, những ánh mắt hoảng loạn vì cái chết cận kề. Y nhìn thấy những tu sĩ Thượng Cổ cố gắng bảo vệ họ, nhưng lại bị nghiền nát không thương tiếc, những pháp thuật của họ yếu ớt đến đáng thương trước sức mạnh hủy diệt của Ma Vực.
"Không thể nào... tàn bạo đến thế ư? Cả Thiên Đạo... cũng không can thiệp?" Lăng Nguyệt Tiên Tử, đứng cạnh Tạ Trần, giọng nàng run rẩy, đôi mắt phượng sắc bén giờ đây tràn ngập sự kinh hãi và ghê tởm. Dung nhan tuyệt mỹ, lạnh lùng như băng tuyết của nàng giờ đây trắng bệch. Nàng từng mặc bạch y, nhưng trong cảnh tượng này, bộ bạch y tinh khôi của nàng dường như bị nhuốm màu máu và khói bụi. Nàng đã chứng kiến sự tàn bạo của Ma Vực ở thời hiện tại, nhưng cảnh tượng Thượng Cổ này còn kinh hoàng gấp bội, bởi nó cho thấy một sự thật tàn nhẫn hơn: ngay cả khi Thiên Đạo còn thịnh vượng nhất, nó cũng đã bỏ mặc nhân gian. Những gì nàng từng tin, những lý tưởng về sự bảo vệ và trật tự của Thiên Đạo, đang sụp đổ hoàn toàn trước mắt nàng. Đôi mắt nàng phản chiếu sự bất lực và nỗi đau của những người phàm nhân vô tội.
Tiểu Cửu, đôi tai cáo cụp sát đầu, chiếc đuôi lông mềm mại run rẩy. Nàng ôm chặt lấy tay Lăng Nguyệt, khuôn mặt xinh đẹp đáng yêu của nàng giờ đây tái mét. "Đây là... một trong những dấu ấn đầu tiên của Ma Vực... Nỗi sợ hãi này... vẫn còn vương vấn đến tận bây giờ." Giọng nàng trầm buồn, đầy ám ảnh. Những ký ức cổ xưa trong huyết mạch nàng, những truyền thuyết về sự trỗi dậy của Ma Vực, giờ đây hiện rõ ràng như thể nàng đang sống lại chúng. Nàng cảm nhận được sự ghê tởm, sự tàn bạo không thay đổi qua hàng vạn năm.
Tạ Trần không nói gì, nhưng trong tâm trí y, những suy nghĩ cuộn trào như bão tố. Y nhìn Ma Chủ Cửu U của Thượng Cổ, kẻ đang hả hê trước sự hủy diệt, ánh mắt đỏ rực khinh bỉ mọi sinh linh. Y nhận ra rằng, sự hủy diệt không phải là mục đích tối thượng của kẻ này, mà là một phương tiện. "Sự hủy diệt không phải là mục đích, mà là phương tiện... Hắn muốn phá bỏ để xây dựng lại, nhưng bằng cái giá của vô số sinh mạng. Và Thiên Đạo... đã làm gì?" Tạ Trần tự nhủ, ánh mắt sắc lạnh của y quét qua bầu trời u ám, nơi không có dấu hiệu nào của sự can thiệp thần thánh, không có một tiên nhân nào xuất hiện để bảo vệ nhân gian. Sự thờ ơ của Thiên Đạo trong thời điểm hùng mạnh nhất của nó là một sự thật tàn khốc hơn bất kỳ cuộc tàn sát nào. Các tu sĩ Thượng Cổ yếu ớt, dù có tu vi cao hơn phàm nhân, vẫn bất lực trước một Ma Chủ có sức mạnh vượt xa mọi giới hạn. Điều này cho thấy chỉ sức mạnh tu vi không đủ để đối phó với hắn, mà cần một trí tuệ và một con đường khác. Thành Trì Bình An, một thành phố phàm nhân bình thường, đã trở thành tiền lệ cho những cuộc tấn công tương tự mà Ma Chủ Cửu U hiện tại đang thực hiện.
Cảnh tượng kinh hoàng kéo dài như vô tận, những tiếng la hét, những ngọn lửa, những khuôn mặt tuyệt vọng in sâu vào tâm trí họ. Rồi đột nhiên, như khi họ bị cuốn vào, luồng lực vô hình kia lại kéo họ ra khỏi dòng chảy thời gian, trở về thực tại của Phế Tích Cổ Thành.
Ánh bình minh yếu ớt bắt đầu ló rạng từ phía chân trời, xua tan dần màn đêm đen kịt. Gió vẫn mát mẻ, nhưng mang theo một chút hơi ẩm lạnh lẽo của sương đêm. Cả ba thoát khỏi hồi ức, trở về thực tại của Phế Tích Cổ Thành, nhưng tâm hồn họ vẫn còn chấn động bởi cảnh tượng kinh hoàng vừa chứng kiến. Bầu không khí vẫn u ám, hoang tàn, yên tĩnh, nhưng giờ đây nó mang thêm vẻ nặng nề, ám ảnh của những ký ức kinh hoàng. Mùi đất ẩm, mùi rêu phong và mùi đá cũ kỹ vẫn còn đó, nhưng dường như vẫn còn vương vấn một chút mùi tử khí và máu tanh từ hồi ức vừa qua.
Tạ Trần đứng lặng, khuôn mặt y đanh lại, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự hỗn loạn của những cảm xúc vừa trải qua, nhưng cũng ánh lên một quyết tâm mới kiên định. Y đã thấy rõ bản chất của Ma Chủ, không phải chỉ là một kẻ hủy diệt ngẫu nhiên, mà là một kẻ đang tiếp nối một 'lý tưởng' hủy diệt từ rất xa xưa, một di sản được truyền lại qua các kỷ nguyên. Kẻ đã gieo mầm cho Ma Vực, Ma Chủ Thượng Cổ kia, còn đáng sợ hơn nhiều, bởi hắn đã làm điều đó khi Thiên Đạo đang ở đỉnh cao quyền lực.
Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn còn run rẩy, đôi tay nàng siết chặt Nguyệt Quang Trâm đến trắng bệch. Những gì nàng từng biết về sự tàn bạo của Ma Vực giờ đây có một tiền lệ kinh hoàng từ Thượng Cổ, khiến lý tưởng cũ của nàng hoàn toàn sụp đổ. Nàng đã từng tin rằng Thiên Đạo là đấng bảo hộ của vạn vật, nhưng cảnh tượng vừa rồi đã đập tan tất cả. "Không phải chỉ là phá hủy... Hắn đang cố viết lại 'Thiên Đạo' bằng máu và tro tàn. Và Thiên Đạo... ngay cả khi mạnh mẽ nhất, cũng đã bỏ mặc nhân gian." Tạ Trần trầm giọng nói, giọng y khàn đặc nhưng đầy nội lực, tổng kết lại nh��ng gì y đã chứng kiến.
"Ta... ta đã từng tin rằng Thiên Đạo sẽ bảo vệ... nhưng ngay cả trong Thượng Cổ, nó cũng không làm gì. Tất cả chỉ là dối trá." Lăng Nguyệt Tiên Tử thốt lên, giọng nàng run rẩy đến nỗi chỉ còn là tiếng thì thầm. Đôi mắt nàng đỏ hoe, nhưng không phải vì sợ hãi, mà vì sự phẫn nộ và thất vọng tột độ. Niềm tin của nàng vào Thiên Đạo, vào lý tưởng tu tiên đã bị đập tan hoàn toàn. Tất cả những năm tháng tu luyện, tất cả những lời thề nguyện, giờ đây chỉ còn là những lời nói dối vô nghĩa. Sự thờ ơ của Thiên Đạo (Thượng Cổ) trong việc bảo vệ phàm nhân báo hiệu sự tiếp tục của thái độ này trong 'Hiện tại', và có thể là nguyên nhân sâu xa cho sự suy yếu của nó.
Tiểu Cửu thở dài, đôi tai cáo cụp xuống vẻ buồn bã. "Ma Chủ Cửu U hiện tại chỉ là kẻ kế thừa. Kẻ đã gieo mầm... còn đáng sợ hơn nhiều, bởi hắn đã làm điều đó khi Thiên Đạo đang ở đỉnh cao." Nàng xác nhận những suy đoán của Tạ Trần, thêm vào đó một sự thật lạnh lùng: Ma Vực không phải là một hiện tượng mới, mà là một vết sẹo cũ kỹ của lịch sử, một lý tưởng hủy diệt đã tồn tại từ thuở hồng hoang.
Tạ Trần quay lưng lại với tàn tích cổ, ánh mắt y nhìn thẳng về phía Thiên Đạo Tháp xa xăm, nơi những thử thách sắp tới đang chờ đợi. Khuôn mặt y giờ đây đã hoàn toàn khôi phục sự bình tĩnh, nhưng trong đôi mắt sâu thẳm ấy, một ngọn lửa quyết tâm kiên định đang cháy bùng. Y đã thấy rõ kẻ thù, không chỉ là Ma Chủ hiện tại, mà là một lý tưởng hủy diệt cổ xưa. Y cũng đã thấy rõ sự mục ruỗng của Thiên Đạo, sự thờ ơ của nó đối với nhân gian từ thuở hồng hoang. "Vậy thì, chúng ta phải tìm ra con đường của riêng mình. Con đường mà Thiên Đạo đã bỏ qua, và Ma Chủ muốn hủy diệt." Giọng y vang lên, không còn là tiếng thì thầm, mà là một tuyên bố mạnh mẽ, vang vọng trong không gian tĩnh lặng của bình minh.
Y bắt đầu sắp xếp lại những mảnh ghép thông tin vừa thu thập được, hình thành một chiến lược mới, sâu sắc hơn để đối phó với kẻ thù và Thiên Đạo. Khả năng 'Nhân Quả Chi Nhãn' của y đã cho phép y kết nối với những tàn ảnh nhân quả từ Thượng Cổ, cho thấy khả năng của nó còn sâu sắc hơn nhiều, có thể dùng để giải mã các bí ẩn lịch sử và tìm ra điểm yếu của kẻ thù. Con đường phía trước đầy chông gai, nhưng Tạ Trần đã sẵn sàng. Y sẽ dùng trí tuệ, dùng khả năng 'Nhân Quả Chi Nhãn' của mình để vạch trần mọi sự thật, để mở ra một con đường mới cho Nhân Gian, một con đường mà không cần phải "thành tiên" mới tìm thấy sự trọn vẹn.
Lăng Nguyệt Tiên Tử nhìn Tạ Trần, ánh mắt nàng không còn chút do dự hay lạnh lùng nào. Thay vào đó là sự tin tưởng tuyệt đối và một quyết tâm sắt đá. Nàng đã hoàn toàn dứt bỏ quá khứ, sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách cùng Tạ Trần. Nàng biết, con đường này đầy chông gai, nhưng đó là con đường duy nhất dẫn đến hy vọng cho Nhân Gian. Nguyệt Quang Trâm trong tay nàng khẽ phát ra một ánh sáng bạc dịu nhẹ, như một lời đáp lại cho sự kiên định của chủ nhân, và cho một lời thề nguyện thầm kín rằng nàng sẽ theo Tạ Trần đến cùng trời cuối đất, vì một lý tưởng cao cả hơn cả Thiên Đạo và Ma Vực.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.