Nhân gian bất tu tiên - Chương 354: Bóng Ma Truy Sát: Bước Chạy Trốn Đầu Tiên và Mầm Mống Suy Luận
Cơn bão vô hình vẫn còn vương vất trong không khí, như một lời tuyên án không tiếng động. Hơi lạnh từ hư vô thấm vào tận xương tủy Tạ Trần, không phải do khí hậu chuyển mùa, mà là từ ý chí vô cảm vừa xóa sổ Trưởng Lão Hỏa Phong kia. Hắn biết, từ giờ trở đi, mỗi bước chân của hắn sẽ đều nằm trong tầm ngắm của ý chí vô cảm kia. Cuộc truy sát đã bắt đầu.
Tạ Trần không chần chừ một khắc. Hắn biết, Bạch Vô Thường không phải là một thực thể có thể đối phó bằng vũ lực tầm thường, nó là một phần của quy tắc, là hiện thân của ý chí Thiên Đạo. Đối đầu trực diện chỉ có nước tự chuốc lấy diệt vong. Mục tiêu duy nhất của hắn lúc này là sống sót, là thoát khỏi sự khóa chặt của nó, ít nhất là trong thời điểm hiện tại. Hắn quay sang Dạ Lan, ánh mắt sắc lạnh nhưng không hề hoảng loạn.
“Thành Vô Song,” Tạ Trần khẽ nói, giọng trầm tĩnh, “ngay lập tức.”
Dạ Lan gật đầu, không hỏi thêm một lời nào. Nàng hiểu rõ sự cấp bách trong tình thế này. Thực thể vô hình kia không hề biến mất, nó chỉ chuyển sự chú ý từ Trưởng Lão Hỏa Phong sang Tạ Trần, như một con đại bàng đã khóa chặt con mồi. Nàng lập tức thi triển thân pháp, biến thành một bóng đen xẹt qua những đống đổ nát của Thị Trấn An Bình, mở đường cho Tạ Trần. Tạ Trần không dùng linh lực, chỉ dựa vào đôi chân phàm tục và sự nhạy bén của mình, đi theo sát phía sau. Từng bước chân của hắn đều tính toán kỹ lưỡng, né tránh những mảnh vỡ, những cái bóng đổ dài, và cả ánh mắt kinh hoàng của những phàm nhân còn sống sót đang run rẩy co cụm. Hắn không có thời gian để an ủi hay giải thích, sinh mệnh của chính hắn đang bị đe dọa.
Khi họ rời khỏi Thị Trấn An Bình, không khí vẫn còn mang nặng mùi tro bụi và một sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Mây đen vẫn quần tụ trên bầu trời, nhưng giờ đây, chúng như một tấm màn che, giấu đi ánh sáng cuối ngày, tạo nên một khung cảnh bi tráng, u ám. Gió bắt đầu rít lên từng cơn, cuốn theo những chiếc lá khô và bụi đất, như tiếng thở dài của thế gian. Tạ Trần cảm thấy linh khí xung quanh mình trở nên loãng đi một cách rõ rệt, như thể chính không gian cũng đang bị hút cạn sức sống. Đây là một dấu hiệu khác của sự suy kiệt Thiên Đạo, nhưng giờ đây, nó còn là một lời cảnh báo: sự hiện diện của Bạch Vô Thường đang làm biến dạng cả bản nguyên của thế giới.
Họ không ngừng nghỉ. Tạ Trần biết, Thiên Đạo không có khái niệm về sự mệt mỏi hay giới hạn. Nó là quy luật, là sự tồn tại vĩnh hằng. Nhưng hắn, hắn là phàm nhân, thân thể này hữu hạn, linh lực thì không có. Hắn phải dựa vào trí tuệ, vào sự hiểu biết về "nhân quả" và bản chất của con người để sinh tồn. Con đường đến Thành Vô Song không quá xa, nhưng dưới áp lực vô hình này, mỗi dặm đường đều như kéo dài vô tận. Hắn liên tục cảm nhận được những luồng "quét" vô hình lướt qua mình, không phải là dò xét bằng thần thức, mà là một sự "cảm nhận" bản nguyên, như một hệ thống đang kiểm tra sự tồn tại của một "lỗi" trong mã nguồn của nó.
Chạng vạng tối, họ cuối cùng cũng tiếp cận được Thành Vô Song. Từ xa, những bức tường thành cao vút, được khắc họa vô số trận pháp bảo vệ, hiện ra sừng sững giữa màn đêm sắp buông. Các cung điện hoàng gia, những khu phố thương mại sầm uất, và những ngôi nhà cao tầng san sát bắt đầu lên đèn, tạo nên một cảnh tượng lung linh, rực rỡ, đối lập hoàn toàn với sự hoang tàn và u ám mà họ vừa bỏ lại phía sau. Tiếng rao hàng của thương nhân, tiếng bước chân hối hả, tiếng xe ngựa lộc cộc, tiếng nhạc từ các tửu lầu, và tiếng người nói chuyện ồn ào bắt đầu vọng đến, như một bản giao hưởng của sự sống. Mùi đồ ăn từ các quán ăn đường phố, mùi hương liệu, mùi thảo dược từ các tiệm thuốc, và mùi hương hoa từ các khu vườn hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí sầm uất, náo nhiệt, tràn đầy sức sống.
Nhưng ngay cả giữa sự náo nhiệt ấy, Tạ Trần vẫn cảm nhận được một luồng ý chí lạnh lẽo, vô hình nhưng cực kỳ rõ ràng đang khóa chặt lấy mình. Các giác quan 'nhân quả' của anh réo lên báo động, một cảm giác gai người chạy dọc sống lưng. Dòng người hối hả, ánh đèn lồng bắt đầu thắp sáng không thể che giấu sự hiện diện ghê rợn đang từ từ siết chặt. Không có bất kỳ chiêu thức hay pháp thuật nào được thi triển, chỉ là một sự 'quét' và 'khóa chặt' đến từ bản nguyên của thế giới, một ý chí vũ trụ đang tập trung vào anh.
Tạ Trần nhắm mắt, hít một hơi thật sâu, rồi thở ra chậm rãi. Hắn không ngẩng đầu tìm kiếm, bởi hắn biết, không có hình hài nào để nhìn. Nó ở khắp mọi nơi, và đồng thời không ở đâu cả. Hắn cảm thấy như toàn bộ sự tồn tại của mình đang bị dò xét, bị phân tích, và bị phán quyết là một “dị số” cần phải loại bỏ. Áp lực khổng lồ đè nặng lên hắn, không phải là áp lực vật lý, mà là áp lực của ý chí vũ trụ, muốn xóa bỏ hắn khỏi dòng chảy nhân quả.
“Nhanh đến vậy sao?” Tạ Trần thì thầm trong nội tâm, giọng hắn vang vọng trong tâm trí mình, “Không cho ta một chút thời gian chuẩn bị… Thiên Đạo không có khái niệm về lòng thương xót. Hay đúng hơn, nó không có khái niệm gì cả, ngoài việc duy trì quy tắc của chính nó.”
Ánh mắt Tạ Trần nhanh chóng quét qua dòng người tấp nập. Hắn không phải tu sĩ, không thể sử dụng linh lực để độn thổ hay bay lượn. Hắn phải dựa vào những gì gần gũi nhất với phàm nhân: sự hiểu biết về môi trường, sự tinh thông về tâm lý đám đông, và khả năng lợi dụng những điều đó. Hắn lập tức hòa mình vào dòng người, biến mất trong một con hẻm nhỏ hẹp, chỉ vừa đủ cho một người đi qua. Bước chân của hắn thoạt nhìn chậm rãi, như một phàm nhân bình thường đang tản bộ, nhưng lại biến ảo khôn lường, lợi dụng từng góc phố, từng mái hiên, từng ánh đèn leo lét và bóng tối sâu thẳm để che giấu mình. Hắn không chiến đấu, chỉ né tránh.
Bạch Vô Thường không có hình hài, không có tốc độ cụ thể, nhưng nó là ý chí, là sự hiện diện. Tạ Trần cảm nhận được nó như một cái bóng khổng lồ đang từ từ trùm xuống, chậm rãi nhưng không thể ngăn cản. Mỗi khi hắn ẩn mình vào một góc tối, cái bóng đó lại như thu hẹp lại, siết chặt vòng vây. Mỗi khi hắn hòa vào đám đông, cái bóng đó lại như lan tỏa ra, bao trùm cả một khu vực. Đó không phải là một cuộc truy đuổi bằng tốc độ, mà là một cuộc đấu trí, một cuộc chạy trốn khỏi sự bao vây của một thực thể vô cảm, vô hạn.
Tạ Trần nhảy qua một hàng rào thấp, rồi leo lên một mái nhà lợp ngói đã cũ kỹ, không gây ra một tiếng động nào đáng kể. Đêm đã xuống sâu, những con hẻm nhỏ trở nên tối tăm và ẩm ướt hơn. Mùi khói bếp thoang thoảng, hòa lẫn với mùi hương trầm từ một ngôi miếu nhỏ khuất nẻo, và mùi ẩm ướt của đêm mưa vừa tạnh. Tiếng rao hàng đã thưa dần, nhường chỗ cho tiếng chó sủa xa xăm, tiếng bước chân hối hả của vài kẻ về muộn, và tiếng nước nhỏ tí tách từ mái hiên. Mưa lất phất bắt đầu rơi, những hạt nước li ti bám vào tóc và vai áo Tạ Trần, mang theo cái lạnh ẩm ướt đặc trưng của đêm Thành Vô Song.
Bạch Vô Thường vẫn truy đuổi không ngừng. Nó không cần đến hình thể, chỉ là một 'ý chí' hiện diện khắp nơi, khiến không khí trở nên nặng nề, linh khí quanh Tạ Trần bị bóp nghẹt. Anh cảm thấy như đang bị chính thế giới này từ chối, như một con cá đang vùng vẫy trong một hồ nước dần cạn. Hắn phải dùng sự hiểu biết sâu sắc về cấu trúc đô thị, những con đường mòn bí mật của phàm nhân, và cả những quy luật xã hội để tránh đòn. Hắn lợi dụng một đám đông đang tụ tập xem một màn biểu diễn tạp kỹ tại quảng trường nhỏ. Những âm thanh huyên náo, những ánh đèn lồng rực rỡ và những gương mặt ngạc nhiên, thích thú của phàm nhân tạo ra một "điểm mù" tạm thời. Hắn lướt qua họ như một bóng ma, hòa mình vào sự hỗn loạn có trật tự của nhân gian.
Một vài lần, hắn cảm nhận được 'ý chí' của Bạch Vô Thường chững lại một chút khi đối mặt với sự phức tạp của 'nhân tính' và 'nhân quả' mà hắn tạo ra. Sự hiện diện của hắn trong một đám đông phàm nhân, sự tương tác ngẫu nhiên giữa hắn và những người xung quanh, những sợi tơ nhân quả chằng chịt mà hắn vô tình tạo ra, tất cả dường như khiến cho ý chí vô cảm kia phải "xử lý" chậm lại. Hắn không phải là một dị vật đơn lẻ, mà là một điểm nút trong một mạng lưới phức tạp của nhân gian, và việc "xóa bỏ" hắn không đơn giản như xóa bỏ một tu sĩ "mất người".
Bỗng, một bóng đen mảnh mai lướt đến bên cạnh Tạ Trần, nhanh như một cơn gió lướt qua mái hiên. Đó là Dạ Lan. Nàng xuất hiện không một tiếng động, y phục đen tuyền hòa vào màn đêm, chỉ có đôi mắt sắc sảo ẩn sau mạng che là ánh lên sự lo lắng.
“Ngươi đã thành công thu hút sự chú ý của nó…” Dạ Lan thì thầm, giọng nàng khẽ khàng nhưng đầy cảnh giác, “Thiên Đạo đang giận dữ, Tạ Trần.”
Tạ Trần chỉ gật đầu, không nói gì. Hắn biết, "giận dữ" mà Dạ Lan nói, không phải là cảm xúc theo cách con người hiểu. Đó là sự "phản ứng" của một hệ thống khi gặp phải một trục trặc, một mối đe dọa đến sự vận hành của nó. Dạ Lan nhanh chóng đưa cho Tạ Trần một tấm bản đồ nhỏ bằng da, trên đó đánh dấu những chấm đỏ li ti. “Đây là những điểm an toàn tạm thời của Mạng Lưới Chân Lý. Chúng ta đã chuẩn bị từ trước, nhưng không ngờ lại cần dùng đến nhanh như vậy.”
Tạ Trần nhận lấy tấm bản đồ, ánh mắt lướt qua những ký hiệu quen thuộc. Mạng Lưới Chân Lý, luôn đi trước một bước, luôn chuẩn bị cho những tình huống tồi tệ nhất. Đó là lý do hắn tin tưởng họ. Dạ Lan không nán lại lâu. Nàng biết sự hiện diện của mình có thể gây thêm rắc rối cho Tạ Trần. Nàng chỉ khẽ gật đầu một lần nữa, rồi lại biến mất vào bóng tối, như một cái bóng chưa từng tồn tại.
Tạ Trần tiếp tục cuộc chạy trốn. Hắn nhảy qua mái nhà này đến mái nhà khác, ẩn mình trong các xe đẩy hàng của những người bán hàng rong ngủ quên, thậm chí là lợi dụng một cuộc ẩu đả nhỏ giữa các băng nhóm phàm nhân trong một con hẻm tối để tạo ra 'điểm mù' cho Bạch Vô Thường. Hắn nghe thấy tiếng la hét, tiếng đổ vỡ, và tiếng chửi rủa, tất cả đều là những âm thanh phàm tục, hỗn loạn, mà Bạch Vô Thường dường như không thể "xử lý" hiệu quả. Mỗi lần như vậy, áp lực vô hình từ ý chí kia lại chậm lại một chút, như thể nó đang cố gắng phân tích sự hỗn loạn của nhân gian.
Mệt mỏi bắt đầu xâm chiếm cơ thể Tạ Trần. Hắn không có linh lực để hồi phục, chỉ có ý chí và sự bền bỉ của một phàm nhân. Nhưng tinh thần hắn vẫn vô cùng minh mẫn, thậm chí còn sắc bén hơn trong hoàn cảnh nguy hiểm này. Hắn không ngừng suy nghĩ, liên tục điều chỉnh lộ trình, luôn tìm kiếm những nơi có sự sống, có sự hỗn loạn của con người, bởi đó là nơi Bạch Vô Thường khó lòng phát hiện ra hắn nhất. Ý chí vô cảm kia, dù mạnh mẽ đến đâu, dường như vẫn bị nhiễu loạn bởi những sợi tơ nhân quả phức tạp mà con người tạo ra.
Cuối cùng, sau một cuộc truy đuổi kéo dài như vô tận, Tạ Trần cũng tìm được một trong những điểm an toàn được đánh dấu trên bản đồ của Dạ Lan. Đó là một căn phòng bí mật nằm sâu dưới lòng đất, bên dưới một tiệm bán hương liệu cũ kỹ ở khu phố cổ của Thành Vô Song. Cánh cửa bí mật được ngụy trang khéo léo, chỉ mở ra bằng một mật mã phức tạp mà chỉ những người trong Mạng Lưới Chân Lý mới biết. Tạ Trần lách mình vào trong, đóng chặt cánh cửa lại, rồi thở dốc.
Không khí bên trong căn phòng ẩm ướt và mang nặng mùi giấy cũ, mực và thảo dược. Ánh sáng yếu ớt từ một ngọn nến lay động trên bàn, hắt lên những giá sách cao ngất chứa đầy kinh thư và cuộn giấy cổ. Đây là một trong những Thiên Cơ Các của Mạng Lưới Chân Lý, nơi lưu trữ tri thức và thông tin. Căn phòng yên tĩnh đến mức Tạ Trần có thể nghe rõ tiếng tim mình đập thình thịch trong lồng ngực và tiếng nước nhỏ tí tách từ một góc tường. Mưa bên ngoài đã tạnh hẳn, nhưng không khí vẫn còn ẩm ướt và lạnh lẽo.
Tạ Trần ngã phịch xuống một chiếc ghế gỗ cũ kỹ, cảm giác đau nhức lan tỏa khắp cơ thể. Hắn nhắm mắt lại, cố gắng điều hòa hơi thở. Mồ hôi vẫn còn vương trên trán, nhưng tinh thần hắn lại vô cùng minh mẫn, thậm chí còn sắc bén hơn bao giờ hết. Hắn trải tấm bản đồ Dạ Lan đưa ra trên mặt bàn, nhưng không phải để định vị hay tìm đường đi tiếp. Hắn chỉ nhìn chằm chằm vào nó, như thể đang nhìn thấu những lớp màn bí ẩn của thế gian.
Hắn nhớ lại từng khoảnh khắc của cuộc truy đuổi. Cách Bạch Vô Thường 'cảm nhận' và 'phản ứng'. Nó không hề có cảm xúc, không có sự giận dữ hay thù hằn cá nhân. Đó chỉ là một sự 'quét', một sự 'kiểm tra' và 'xóa bỏ'. Tựa như một cỗ máy, một hệ thống đang chạy một chương trình cố định. Và hắn, Tạ Trần, là một 'lỗi' trong chương trình đó.
"Nó không ghét bỏ ta," Tạ Trần thì thầm, giọng khàn đặc vì mệt mỏi nhưng ánh mắt lại sáng rực lên một cách kỳ lạ. "Nó chỉ đang cố gắng... tự cứu lấy chính mình. Và ta, là một dị số không nên tồn tại trong hệ thống đó."
Hắn lấy ra một chiếc la bàn cũ kỹ từ trong bọc áo. Đó không phải là một món pháp khí tầm thường, mà là một Nhân Quả Luân Bàn, một vật phẩm cổ xưa mà hắn từng tìm thấy, dường như có khả năng cộng hưởng với khả năng "nhân quả chi nhãn" của hắn. Hắn không dùng nó để bói toán, mà để tập trung khả năng suy luận của mình, theo dõi những 'dòng chảy nhân quả' nhỏ nhất từ hành động của Bạch Vô Thường, từ sự suy yếu của Thiên Đạo. Kim la bàn không chỉ về hướng, mà còn rung động nhẹ nhàng theo những biến động của nhân quả.
Tạ Trần đặt Nhân Quả Luân Bàn lên tấm bản đồ, rồi cầm lấy một cây bút lông và vài mảnh giấy trắng. Hắn bắt đầu viết nguệch ngoạc những suy nghĩ của mình, vẽ ra các sơ đồ phức tạp, các mối liên hệ chằng chịt. Hắn không chỉ nhìn vào hiện tượng "linh khí khô kiệt" hay "tu sĩ mất người". Hắn nhìn sâu hơn, vào bản chất của Thiên Đạo.
"Thiên Đạo không phải là một thực thể sống," Tạ Trần viết, nét chữ rắn rỏi, "mà là một 'hệ thống vận hành'. Một bộ quy tắc, một cơ chế duy trì trật tự. Sự 'suy yếu' của nó không phải là bệnh tật, mà là một 'lỗi' trong chính cấu trúc của nó. Giống như một cỗ máy đã vận hành quá lâu, hao mòn, và giờ đây đang tự sửa chữa."
Hắn nhíu mày, vẽ một vòng tròn lớn tượng trưng cho Thiên Đạo, rồi vẽ những đường nét đứt đoạn bên trong. "Ma Chủ Cửu U... hắn không phải đang 'phá hoại' Thiên Đạo, mà là đang 'tăng tốc' sự sụp đổ của một hệ thống vốn đã mục ruỗng. Hắn đang lợi dụng 'lỗi' đó để 'phá cục'."
Vậy thì, Bạch Vô Thường là gì?
"Bạch Vô Thường không phải là kẻ thù," Tạ Trần tiếp tục viết, "nó là 'công cụ' của hệ thống. Một chương trình diệt virus, một cơ chế 'thanh lọc' để loại bỏ những 'dị số', những 'lỗi' gây nhiễu loạn sự vận hành của Thiên Đạo. Nó vô cảm, bởi vì nó là một phần của quy tắc, không có ý chí riêng."
Hắn vẽ một dấu chấm nhỏ trên tấm bản đồ, ở vị trí của mình. "Ta, là một dị số. Một biến số không thể kiểm soát. Thiên Đạo cố gắng 'xóa bỏ' ta, không phải vì thù hận, mà vì ta đe dọa sự ổn định của nó. Giống như một dòng code bị lỗi, nó cần được gỡ bỏ."
Ánh mắt Tạ Trần dừng lại trên chiếc Nhân Quả Luân Bàn, kim la bàn vẫn rung động nhè nhẹ. Hắn bắt đầu xây dựng một giả thuyết táo bạo: nguyên nhân sâu xa của sự suy yếu Thiên Đạo không chỉ là "linh khí cạn kiệt" mà là một "lỗi" trong chính cấu trúc của nó, một chấp niệm đã ăn sâu vào bản nguyên từ thuở khai thiên lập địa. Và Bạch Vô Thường chỉ là 'công cụ' khắc phục lỗi đó, nhưng nó không thể phân biệt giữa 'lỗi' và 'sự tiến hóa'. Nó chỉ đơn thuần thực thi mệnh lệnh "duy trì trật tự" theo lập trình ban đầu.
Suy nghĩ đó khiến Tạ Trần rùng mình. Thiên Đạo không phải là một vị thần, mà là một cỗ máy khổng lồ, vô tri, đang chết dần. Và cuộc chiến này, không phải là chống lại một kẻ thù có ý chí, mà là chống lại một quy luật tự nhiên, một sự tất yếu của một hệ thống đang suy tàn.
Hắn hít một hơi thật sâu, rồi đặt bút xuống. Sự suy luận này, dù chỉ là bước đầu, nhưng đã mở ra một cánh cửa hoàn toàn mới trong tâm trí hắn. Hắn không còn nhìn Thiên Đạo với lòng kính sợ hay oán hận, mà với sự thấu hiểu và một nỗi bi tráng.
Đôi mắt Tạ Trần nhìn về phía chiếc Nhân Quả Luân Bàn, kim la bàn bỗng nhiên rung động mạnh mẽ hơn, như báo hiệu một biến cố mới. Hắn biết, cuộc chạy trốn chỉ là tạm thời. Bạch Vô Thường sẽ tiếp tục sử dụng các phương pháp truy sát độc đáo, không chỉ dựa vào sức mạnh mà còn cả sự 'bóp méo' quy tắc thế giới. Và hắn, Tạ Trần, sẽ cần sự hỗ trợ của các đồng minh không chỉ về sức mạnh mà còn về thông tin và sự che chở. Sự 'vô cảm' của Bạch Vô Thường, giờ đây hắn đã lý giải được phần nào, nhưng điều đó không làm cho mối nguy hiểm giảm đi, mà chỉ khiến nó trở nên lạnh lẽo và vô vọng hơn.
Hắn biết, từ giờ trở đi, mỗi bước đi của hắn sẽ không chỉ là chạy trốn, mà còn là một cuộc truy tìm chân lý, tìm kiếm nguyên nhân sâu xa của sự suy yếu Thiên Đạo và con đường "nhân đạo" để phá vỡ cái cục diện đã định này. Bên ngoài căn phòng bí mật, Thành Vô Song đã chìm vào giấc ngủ sâu, nhưng trong không gian vô hình, ý chí vô cảm kia vẫn đang lùng sục, và cuộc săn đuổi chỉ vừa mới bắt đầu.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.