Nhân gian bất tu tiên - Chương 399: Chấn Động Vi Tế: Vạch Trần Hơi Thở Hấp Hối Của Thiên Đạo
Đêm khuya buông xuống, gieo rắc sự tĩnh mịch lên toàn Thành Vô Song, chỉ còn những ánh đèn dầu leo lét từ các khu phố chưa chìm vào giấc ngủ sâu. Trong một căn phòng bí mật ẩn sâu dưới lòng đất Khắc Thạch Phường, nơi mà ngay cả những tu sĩ có thần thức cường đại nhất cũng khó lòng dò xét, Tạ Trần đang chìm đắm trong thế giới của riêng mình. Căn phòng được xây bằng gạch thô mộc, đơn giản đến mức gần như sơ sài, nhưng lại mang một vẻ kiên cố, vững chãi. Trên các kệ gỗ cũ kỹ xếp đầy những vật phẩm chế tác dở dang, những viên ngọc thạch chưa mài giũa, những mảnh kim loại đủ hình dạng và kích cỡ. Mùi kim loại đặc trưng hòa lẫn với mùi đất ẩm và một chút hương linh lực thanh đạm, thoang thoảng trong không khí.
Tạ Trần ngồi trước một chiếc bàn gỗ sờn cũ, tấm lưng gầy gò của hắn hơi khom xuống dưới ánh đèn dầu leo lét. Ngọn lửa nhỏ trong chiếc đèn đồng lập lòe, hắt những cái bóng dài và vặn vẹo lên vách tường, tựa như những ý nghĩ hỗn độn đang nhảy múa trong tâm trí hắn. Cuộn da dê cổ xưa mà Dạ Lan đã trao, giờ đây được trải rộng trên mặt bàn. Nó đã ngả màu thời gian, những ký tự được khắc vẽ bằng một loại mực đã phai mờ, nhưng vẫn toát lên một vẻ bí ẩn và uy nghiêm, như chứa đựng một bí mật đã ngủ yên hàng vạn năm.
Tạ Trần đưa ngón tay thon dài, cẩn thận vuốt nhẹ lên bề mặt cuộn da. Xúc cảm mát lạnh, sần sùi của da dê cổ truyền qua đầu ngón tay hắn, như chạm vào một mảnh ghép của lịch sử đã bị lãng quên, một lời thì thầm từ quá khứ xa xăm. Hắn đặt Nhân Quả Luân Bàn bên cạnh, một luồng ánh sáng yếu ớt, dịu dàng tỏa ra từ nó, hòa cùng với ánh đèn dầu, chiếu rọi lên những đường nét phức tạp trên tấm da. Đôi mắt sâu thẳm của Tạ Trần, vốn dĩ đã mang vẻ tỉnh táo và suy tư, giờ đây lại càng thêm tập trung, dường như có thể nhìn thấu mọi lớp vỏ bọc để chạm đến chân lý.
Hắn không vội vã. Giải mã những ghi chép cổ xưa này đòi hỏi sự kiên nhẫn, một trí tuệ sắc bén và khả năng kết nối những mảnh ghép rời rạc mà người thường không thể nhìn thấy. Mỗi ký tự, mỗi hình vẽ, mỗi sơ đồ đều là một câu đố, một mật mã ẩn chứa cơ chế vận hành của Thiên Đạo, thứ mà Dạ Lan gọi là "Chân Linh Chi Nguồn". "Mọi quy luật, mọi sợi dây nhân quả, mọi linh khí của Thập Phương Nhân Gian đều bắt nguồn từ nơi đó, tựa như trái tim của Thiên Đạo," lời của Dạ Lan vang vọng trong đầu hắn. Nếu đây thực sự là trái tim, thì đó cũng có thể là tử huyệt.
"Thiên Đạo tồn tại dựa trên quy tắc. Vậy quy tắc sinh ra từ đâu? Và liệu một quy tắc đã mục nát có thể bị thay thế, hay nó phải bị hủy diệt hoàn toàn để nhường chỗ cho một trật tự mới?" Tạ Trần lẩm bẩm, giọng nói trầm lắng như đang nói với chính mình, hoặc với những linh hồn cổ xưa đã khắc ghi những dòng chữ này. "Cái chết của Thiên Đạo... không phải là sự biến mất hoàn toàn, mà là sự chuyển hóa của các quy tắc. Nhưng nếu nó đang hấp hối, nếu nó chỉ còn là một cỗ máy cũ kỹ cố chấp duy trì những gì đã có, thì bất kỳ sự can thiệp nào cũng sẽ khiến nó phản ứng, đúng không?"
Hắn vẽ lại các sơ đồ, ghi chú bằng một loại mực đặc biệt mà hắn tự điều chế, chỉ có thể nhìn thấy dưới ánh sáng nhất định. Từng đường nét, từng ký hiệu được Tạ Trần sao chép một cách tỉ mỉ, như thể hắn đang phẫu thuật một cơ thể sống, cố gắng hiểu rõ từng mạch máu, từng dây thần kinh. Hắn không phải tu sĩ, không thể dùng thần thức mạnh mẽ để đọc hiểu nhanh chóng, nhưng hắn có trí tuệ và "Nhân Quả Chi Nhãn" – khả năng nhìn thấu mối liên hệ sâu xa giữa mọi sự vật. Đó là thứ giúp hắn kết nối những mảnh ghép kiến thức tưởng chừng như không liên quan, tạo thành một bức tranh tổng thể.
Cảm giác bị theo dõi từ chương trước vẫn còn vương vấn trong tâm trí Tạ Trần, một sự cảnh giác ẩn sâu trong tiềm thức. Hắn biết, việc hắn đang làm là một sự mạo phạm lớn nhất đối với Thiên Đạo. Bất kỳ ai cố gắng hiểu rõ bản chất của Thiên Đạo đều sẽ trở th��nh kẻ thù của nó. Nhưng hắn đã chọn con đường này. "Con đường 'Nhân Đạo' mà ta muốn xây dựng sẽ không thể thành hình nếu không có sự hy sinh và dũng cảm." Lời nói của hắn với Dạ Lan không chỉ là để thuyết phục nàng, mà còn là một lời cam kết với chính bản thân.
Thời gian trôi đi trong im lặng, chỉ có tiếng sột soạt của bút lông trên giấy và tiếng ngọn đèn dầu cháy liu riu. Tạ Trần không cảm thấy mệt mỏi, tâm trí hắn như một cỗ máy được bôi trơn hoàn hảo, hoạt động hết công suất. Hắn từng bước một, gỡ rối từng nút thắt, dần dần hé mở bức màn bí mật về "Chân Linh Chi Nguồn". Nó không phải là một địa điểm cụ thể, mà là một khái niệm, một tập hợp các điểm nút năng lượng và quy tắc nguyên thủy, nơi mọi sự cân bằng của Thập Phương Nhân Gian được hình thành.
Và rồi, một 'kế hoạch' dần hình thành trong tâm trí Tạ Trần. Hắn không thể trực tiếp tấn công Thiên Đạo. Điều đó cũng giống như dùng một viên đá ném vào một ngọn núi, vô ích và tự rước lấy diệt vong. Thay vào đó, hắn sẽ sử dụng một ph��ơng pháp tinh vi hơn, một cách thức mà ngay cả Thiên Đạo cũng khó lòng nhận biết được ngay lập tức – một sự xáo trộn vi tế, một chấn động nhỏ nhưng có thể lan truyền, khuếch đại, và cuối cùng làm rung chuyển nền tảng đang suy yếu của nó.
"Nếu Thiên Đạo đang hấp hối, thì nó sẽ cực kỳ nhạy cảm với bất kỳ sự thay đổi nào," Tạ Trần thầm nghĩ. "Bất kỳ sự nhiễu loạn nhỏ nhất nào đối với các quy tắc cơ bản của nó cũng sẽ kích hoạt phản ứng tự vệ mang tính bản năng. Ta không cần phải phá hủy, ta chỉ cần 'thổi' một làn gió nhỏ vào một guồng máy khổng lồ đang trục trặc, đủ để xem ngươi còn lại bao nhiêu hơi tàn."
Hắn nhắm mắt lại, trong đầu tái hiện lại toàn bộ những gì đã giải mã được. Từ cuộn da dê, hắn đã tìm thấy một điểm nút, một quy tắc cơ bản đến mức gần như vô hình, nhưng lại là nền tảng cho nhiều quy tắc khác – sự luân chuyển của linh khí trong tự nhiên, sự cân bằng của âm dương, thậm chí là trọng lực. Nếu hắn có thể tạm thời bẻ cong hoặc làm nhiễu loạn quy tắc này ở một ph��m vi nhỏ, nó sẽ tạo ra một hiệu ứng domino, bộc lộ sự suy yếu của Thiên Đạo.
Tuy nhiên, hắn cũng nhận ra rủi ro. Sự can thiệp này, dù nhỏ, cũng giống như chọc vào một con thú dữ đang bị thương nặng. Nó có thể không tấn công ngay lập tức, nhưng phản ứng của nó sẽ là bản năng, dữ dội và khó lường. Tạ Trần không muốn gây ra một cuộc tàn sát vô nghĩa, nhưng hắn cần phải hiểu rõ giới hạn của Thiên Đạo, để từ đó vạch ra con đường đúng đắn cho 'Nhân Đạo' sau này. Đây là một cuộc thử nghiệm lạnh lùng, lý trí, nhưng ẩn sâu trong tâm khảm hắn vẫn là một chút lo lắng, một gánh nặng của kẻ đang cố tình lay chuyển vận mệnh của cả một thế giới. Viên ngọc thạch của Vô Danh Tăng trong áo chợt ấm lên, như một lời nhắc nhở về mục đích cao cả hơn, về sự cần thiết của một 'kết thúc' để mở ra một 'khởi đầu'. Hắn đã sẵn sàng.
***
Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn chưa kịp xua tan màn sương mỏng giăng mắc trên những tán cây cổ thụ, Tạ Trần đã đứng sâu trong Rừng Thanh Phong. Đây là một khu rừng không quá rộng lớn, linh khí không nồng đậm đến mức có thể nuôi dưỡng những linh thú cấp cao, nhưng đủ để duy trì một hệ sinh thái phong phú với chim chóc hót líu lo, côn trùng rỉ rả và những dòng suối nhỏ róc rách chảy qua những phiến đá rêu phong. Tạ Trần chọn một khoảng đất trống nhỏ, được bao bọc bởi những cây cổ thụ cao vút, cành lá sum suê. Nơi đây yên tĩnh một cách lạ thường, chỉ có tiếng lá cây xào xạc theo làn gió nhẹ, tiếng chim hót véo von đón chào ngày mới, và mùi đất ẩm, mùi lá cây mục cùng hương hoa dại thanh khiết lan tỏa trong không khí.
Tạ Trần, với thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố cũ kỹ, đứng giữa khoảng đất trống. Làn da trắng nhợt của hắn dưới ánh sáng ban mai càng làm nổi bật sự thanh tú của khuôn mặt, nhưng đôi mắt sâu thẳm vẫn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư. Hắn không hề có vẻ cường tráng của một tu sĩ, cũng không toát ra uy áp của kẻ mạnh, nhưng sự hiện diện của hắn lại mang một trọng lượng kỳ lạ. Hắn bắt đầu thiết lập một vài trận pháp đơn giản, không phải để phòng thủ hay t���n công, mà để cô lập khu vực này khỏi những ảnh hưởng bên ngoài và cũng để kiểm soát phạm vi thử nghiệm. Những lá bùa nhỏ được cắm xuống đất, những đường nét vô hình được vẽ ra bằng tay không, ẩn mình trong sương sớm.
"Một tác động nhỏ, nhưng đủ để xem ngươi còn lại bao nhiêu hơi tàn..." Hắn thầm nhủ, giọng nói trầm lắng như tiếng gió thoảng qua lá. Hắn thở ra một hơi thật chậm, điều hòa tâm khí. Đây không phải là một cuộc chiến bằng linh lực, mà là một cuộc đấu trí, một thử nghiệm khoa học, một sự thăm dò giới hạn của một thực thể vĩ đại nhưng đang suy yếu. Sự mong manh của trật tự vũ trụ mà hắn sắp chạm vào khiến hắn cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên vai. Lý trí lạnh lùng của hắn mách bảo đây là điều cần thiết, nhưng bản năng nhân tính vẫn không khỏi cảm thấy một sự e dè trước việc can thiệp vào quy luật tự nhiên.
Tạ Trần bắt đầu thực hiện thử nghiệm. Hắn không dùng bất kỳ pháp thuật cao siêu nào, không triệu hồi linh khí hùng hậu. Thay vào đó, hắn làm một chuỗi động tác thủ ấn nhẹ nhàng, từng cử chỉ đều tinh tế và chính xác đến từng li từng tí, như một nghệ nhân đang chạm khắc một tác phẩm vô giá. Hắn điều khiển một dòng chảy linh khí cực kỳ vi tế, không phải để bùng nổ sức mạnh, mà để "khuấy động" một quy tắc cơ bản.
Hắn tập trung vào một hạt sương nhỏ còn đọng trên lá cây gần đó. Dưới sự điều khiển của Tạ Trần, hạt sương ấy không rơi xuống theo trọng lực, mà từ từ, nhẹ nhàng bay ngược lên không trung, lơ lửng một lát rồi mới tan biến vào hư vô. Kế đó, một hòn đá nhỏ nằm dưới chân hắn, không một chút tác động vật lý, cũng chầm chậm lăn ngược lên một con dốc nhỏ mà nó vốn dĩ phải lăn xuống. Đây là một sự đảo ngược, một sự bẻ cong quy tắc trọng lực và sự luân chuyển tự nhiên của linh khí, dù chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi và phạm vi cực kỳ nhỏ bé.
Ngay lập tức, không khí xung quanh biến đổi.
Linh khí trong Rừng Thanh Phong đột ngột trở nên hỗn loạn, không còn sự luân chuyển êm đềm như trước. Từng luồng linh khí như bị xé toạc, xoắn vặn vào nhau, tạo thành những vòng xoáy vô hình làm méo mó cả không gian. Cây cối xung quanh Tạ Trần rung chuyển dữ dội, cành lá va vào nhau tạo nên âm thanh xào xạc mạnh mẽ, nhưng lại không hề có gió lớn. Mặt đất dưới chân hắn rung nhẹ, một sự chấn động yếu ớt nhưng rõ ràng, như thể trái đất đang rên rỉ dưới một áp lực vô hình.
Bầu trời phía trên khu vực đó, vốn dĩ quang mây tạnh, bỗng nhiên u ám một cách bất thường. Những đám mây đen kịt không biết từ đâu kéo đến, cuồn cuộn vần vũ, rồi sấm sét chớp giật liên hồi, xé toạc không gian bằng những luồng sáng chói lòa và tiếng nổ đinh tai nhức óc. Tiếng sấm rền vang, tiếng sét xé gió, hòa cùng tiếng cây cối gãy đổ lách cách ở xa, tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn của sự phẫn nộ từ tự nhiên. Tuy nhiên, kỳ lạ thay, không một giọt mưa nào rơi xuống. Đó là một cơn giông bão khô khốc, một sự phẫn nộ không có điểm tựa, một phản ứng bản năng và vô định.
Toàn bộ khung cảnh như một bức tranh bị xé rách, một bản nhạc bị đứt quãng. Đây là phản ứng của Thiên Đạo, một sinh vật đang hấp hối bị chọc vào vết thương chí mạng. Nó không còn đủ sức để duy trì sự cân bằng, không đủ lý trí để phản công có mục đích, mà chỉ có thể phản ứng một cách hỗn loạn, dữ dội và đầy đau đớn. Sự tức giận của Thiên Đạo không phải là sự giận dữ có ý thức, mà là một cơ chế phòng vệ tuyệt vọng của một hệ thống đang sụp đổ.
Tạ Trần đứng yên, không hề nhúc nhích, đôi mắt hắn dõi theo từng biến động của cảnh vật. Khí tức lạnh lẽo, vô cảm của Bạch Vô Thường không xuất hiện trực tiếp, nhưng sự hỗn loạn của tự nhiên chính là dấu hiệu rõ ràng nhất của nó. Đây là tiếng gầm gừ của một con thú đang bị thương nặng, một lời cảnh báo từ một thực thể đang cố gắng kéo dài sự tồn tại của mình bằng mọi giá. Mùi ozone nồng nặc và khét lẹt của linh khí quá tải tràn ngập trong không khí, cảm giác điện từ căng thẳng đến nghẹt thở.
Hắn cảm nhận được áp lực tâm lý nặng nề khi chủ động can thiệp vào vận mệnh của Thiên Đạo. Một cảm giác tội lỗi mơ hồ len lỏi trong tâm trí hắn, tội lỗi khi phải 'thúc đẩy' cái chết của một thực thể từng là nền tảng của vạn vật. Nhưng lý trí lạnh lùng của Tạ Trần nhanh chóng trấn áp cảm xúc đó. "Nếu không có sự thay đổi, thì sẽ không có khởi đầu mới," hắn tự nhủ. "Sự sụp đổ hoàn toàn của Thiên Đạo là không thể tránh khỏi. Ma Chủ Cửu U đang âm thầm chuẩn bị cho một đòn cuối cùng, và ta không thể để thế giới này rơi vào hỗn loạn vô định. Ta phải dẫn đường cho một 'Nhân Đạo' thay thế."
Sự phản ứng mạnh mẽ của Thiên Đạo đã xác nhận giả thuyết của hắn: nó đang ở trạng thái suy yếu cực độ, nhưng cũng cực kỳ nguy hiểm và khó lường khi bị tác động. Một thử nghiệm nhỏ như vậy đã gây ra một sự hỗn loạn lớn đến thế, vậy nếu hắn tiếp tục đi sâu vào "Chân Linh Chi Nguồn", hậu quả sẽ ra sao? Điều này có nghĩa là Tạ Trần sẽ phải đối mặt với những phản ứng ngày càng dữ dội và có mục tiêu hơn từ Bạch Vô Thường khi anh tiếp tục các thử nghiệm hoặc hành động lớn hơn.
Viên ngọc thạch của Vô Danh Tăng trong túi áo và cuộn da dê của Dạ Lan trong tay hắn giờ đây không chỉ là những vật phẩm, mà là những công cụ quan trọng, những chìa khóa để Tạ Trần hiểu sâu hơn về Thiên Đạo và tìm kiếm các 'điểm nút' khác. Chiến lược 'Nhân Đạo' của Tạ Trần sẽ không chỉ là bảo vệ mà còn là chủ động định hình lại trật tự vũ trụ, một gánh nặng to lớn đang chờ đợi hắn.
Tạ Trần khẽ nắm chặt bàn tay. Hắn đã thấy, đã hiểu. Thiên Đạo, dù có vẻ vĩ đại đến mấy, cũng chỉ là một cỗ máy cũ kỹ, đang cố chấp duy trì một trật tự đã không còn phù hợp. Sự hấp hối của nó đã đến giai đoạn cuối cùng. Và hắn, một phàm nhân không tu hành, lại chính là người phải dẫn đường cho cái chết của nó, để một kỷ nguyên mới có thể thực sự bắt đầu. Ánh mắt hắn, dù vẫn trầm tĩnh, nhưng đã ánh lên một tia kiên định sắc bén đến tột cùng. Con đường phía trước sẽ đầy hiểm nguy, nhưng hắn sẽ không bao giờ quay đầu lại.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.