Nhân gian bất tu tiên - Chương 449: Bất Tử Phàm Nhân: Khải Hoàn Sau Bão Hư Vô
Áp lực đè nén lên tâm trí Tạ Trần đến cực điểm, như thể toàn bộ vũ trụ đang cố gắng nghiền nát ý chí của hắn. Nhưng Tạ Trần vẫn đứng vững, kiên định như tảng đá, chờ đợi. Hắn biết, cuộc chiến này, không phải là cuộc chiến của sức mạnh, mà là cuộc chiến của lý niệm, của ý chí. Và hắn, Tạ Trần, một phàm nhân không tu hành, sẽ là người viết nên kết cục cho kỷ nguyên này. Ma Chủ Cửu U, có lẽ, đang âm thầm quan sát, chờ đợi khoảnh khắc này để thực hiện âm mưu của hắn. Nhưng đó là chuyện của tương lai. Giờ đây, chỉ có Tạ Trần và Thiên Đạo.
Hư vô phong bạo gào thét quanh Thiên Đạo Tháp, biến tầng cao nhất này thành một không gian trắng xóa, vô tận, nơi ranh giới giữa thực và ảo đã hoàn toàn tan biến. Ánh sáng lạnh lẽo, không nguồn gốc, chiếu rọi mọi thứ, khiến không gian dường như không có điểm cuối, không có chiều sâu, chỉ là một khối hư không thuần túy. Những luồng năng lượng khổng lồ, không hình dạng, không màu sắc, điên cuồng xoáy vặn, tạo nên tiếng rít chói tai, đinh tai nhức óc, như hàng triệu linh hồn đang gào thét trong tuyệt vọng. Mùi ozone nồng nặc, xen lẫn một thứ mùi vị kim loại cháy khét, báo hiệu sự tan rã của những quy tắc nền tảng nhất.
Ở trung tâm của sự hỗn loạn ấy, Tạ Trần đứng một mình, thân hình gầy gò của hắn như một chấm đen nhỏ nhoi giữa vũ trụ trắng muốt. Áo vải bố của hắn phấp phới trong cơn cuồng phong năng lượng, nhưng hắn vẫn đứng vững như một ngọn núi đá, không hề nao núng. Đối diện với hắn là Bạch Vô Thường, một thực thể không rõ hình dạng, ẩn hiện trong ánh sáng trắng xóa, chỉ có đôi mắt rực sáng như hai hố đen sâu thẳm, nuốt chửng mọi ánh sáng và hy vọng. Từ cơ thể vô định hình của Bạch Vô Thường, một luồng ý chí thuần túy, mang theo sức mạnh hủy diệt và sự vô cảm của Thiên Đạo, đang lao thẳng về phía Tạ Trần. Đó không phải là một đòn tấn công vật lý, mà là một làn sóng áp lực tinh thần khổng lồ, muốn nghiền nát mọi ý niệm về sự tồn tại của hắn.
“Dị số... phải bị xóa bỏ... Trật tự... bất diệt!” Giọng nói của Bạch Vô Thường vang vọng khắp không gian, không phải từ miệng lưỡi, mà từ tận sâu trong ý chí của Thiên Đạo, một tiếng vọng từ hư vô, lạnh lẽo và đầy uy quyền. Nhưng lần này, Tạ Trần cảm nhận được điều gì đó khác. Bên dưới sự cứng nhắc của "trật tự", bên dưới lớp vỏ vô cảm của "quy tắc", là một nỗi sợ hãi nguyên thủy, một sự tuyệt vọng mong manh của một thực thể đang hấp hối, đang cố gắng níu kéo sự tồn tại của chính mình.
Tạ Trần không né tránh. Hắn không thi triển bất kỳ pháp thuật phòng ngự nào, không kích hoạt bất kỳ bảo vật hộ thân nào. Hắn chỉ nhắm mắt lại, đôi mắt phàm trần của hắn khép hờ, nhưng 'Nhân Quả Chi Nhãn' trong tâm thức hắn lại bừng sáng rực rỡ hơn bao giờ hết. Không phải để tấn công, không phải để chống đỡ, mà để nhìn thấu, để hiểu. Hắn muốn xuyên qua lớp vỏ của sự hủy diệt, xuyên qua ý chí tuyệt vọng của Thiên Đạo, để chạm đến bản chất cuối cùng của nó.
Trong tâm trí Tạ Trần, 'Nhân Quả Chi Nhãn' không chỉ là một năng lực suy luận, mà nó đã trở thành một giác quan thứ sáu, một cánh cửa đi vào bản chất của vạn vật. Hắn nhìn thấy những sợi dây nhân quả vô hình, chằng chịt, kết nối hắn với Thiên Đạo, với Bạch Vô Thường, với toàn bộ nhân gian đang rung chuyển. Hắn thấy Thiên Đạo không phải là một thực thể ác độc, mà là một hệ thống, một bộ máy khổng lồ, được tạo ra để duy trì trật tự, để vận hành vũ trụ. Nhưng giờ đây, hệ thống ấy đã quá cũ kỹ, đã mục nát, đã không còn phù hợp với sự phát triển của nhân gian. Nó giống như một con thuyền đã mục ruỗng, nhưng vẫn cố gắng giương buồm ra khơi, kéo theo tất cả những ai đang trên thuyền cùng chìm xuống.
Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng của Thiên Đạo, một nỗi sợ hãi nguyên thủy trước cái chết, trước sự biến mất. Chính nỗi sợ hãi ấy đã biến nó thành một kẻ hủy diệt, một kẻ muốn xóa bỏ mọi thứ đe dọa sự tồn tại của mình, kể cả sinh linh vô tội. Bạch Vô Thường, không phải là một cá thể có ý thức, mà là một phần mở rộng của ý chí Thiên Đạo, một công cụ vô tri, bị ràng buộc bởi số mệnh của một hệ thống đang sụp đổ. Hắn là hiện thân của sự bi kịch, bị buộc phải thực hiện những hành động tàn bạo nhất trong nỗ lực vô vọng nhằm duy trì một trật tự đã không còn.
"Ngươi không phải ác, ngươi chỉ là một hệ thống đang chết." Tạ Trần thầm nhủ trong tâm trí, giọng nói không thành tiếng nhưng vang vọng như một lời tuyên ngôn. "Nhưng ta, ta là nhân tính, là sự sống, là luân hồi. Ngươi không thể xóa bỏ điều đó."
Sóng năng lượng trắng xóa của Bạch Vô Thường va chạm với Tạ Trần. Không có tiếng nổ long trời, không có ánh sáng chói lòa. Mà là một sự im lặng tuyệt đối, một khoảnh khắc tĩnh lặng kỳ lạ, như thể thời gian đã ngừng trôi. Tạ Trần cảm thấy như mình đang bị xuyên thủng, bị phân rã, không phải về thể xác, mà là về ý thức, về sự tồn tại. Mỗi sợi dây nhân quả trong tâm trí hắn đều bị kéo căng đến cực hạn, như sắp đứt lìa. Hắn cảm thấy mình đang đứng trên bờ vực của sự tan biến, chỉ còn một sợi tơ mong manh níu giữ hắn với thế giới.
Nhưng chính trong khoảnh khắc cận kề hư vô ấy, 'Nhân Quả Chi Nhãn' của Tạ Trần đã nhìn thấu tận cùng. Hắn thấy được bản chất của luân hồi, không phải là một vòng tròn vô tận của khổ đau, mà là một sự chuyển hóa liên tục, một sự tái sinh không ngừng. Cái chết của Thiên Đạo không phải là kết thúc, mà là sự mở đầu của một chu kỳ mới. Và nhân tính, sự sống, tình yêu, ký ức, những điều mà Thiên Đạo muốn xóa bỏ, lại chính là những thứ tạo nên nền tảng vững chắc nhất cho luân hồi. Chúng không thể bị xóa bỏ, chúng chỉ có thể chuyển hóa, tái sinh trong một hình hài mới, một kỷ nguyên mới.
Ý chí của Tạ Trần, không phải là chống lại, mà là chấp nhận. Hắn chấp nhận cái chết của Thiên Đạo, chấp nhận sự biến mất của Bạch Vô Thường, chấp nhận sự chuyển hóa của vũ trụ. Hắn không chiến đấu với luồng năng lượng hủy diệt, mà hắn hòa mình vào nó, để nó chảy qua hắn, để hắn nhìn thấu nó, để hắn hiểu nó.
Và rồi, điều kỳ diệu xảy ra. Luồng năng lượng trắng xóa, mang theo sự hủy diệt, không còn là một đòn tấn công. Nó trở thành những hạt sáng li ti, lấp lánh, như những vì tinh tú. Chúng chảy qua Tạ Trần, không gây tổn hại, mà như gột rửa, thanh lọc. Khi chúng rời khỏi cơ thể hắn, chúng không tiếp tục lao đi để hủy diệt, mà tan biến vào hư không, như những hạt bụi ánh sáng.
Bạch Vô Thường, thực thể vô cảm ấy, bắt đầu run rẩy. Không phải là sự run rẩy vì sợ hãi, mà là sự tan rã của bản chất. Cơ thể trắng xóa của hắn bắt đầu vỡ vụn, từ từ biến thành hàng triệu hạt sáng nhỏ hơn, lấp lánh như bụi kim cương trong không gian vô định. Những hạt sáng ấy bay lượn quanh Tạ Trần, như lời từ biệt cuối cùng của một thực thể bi kịch, trước khi hoàn toàn biến mất, không còn dấu vết.
Thiên Đạo Tháp rung chuyển lần cuối, một tiếng nứt vỡ lớn vang vọng khắp không gian, không phải của đá vôi hay gỗ mục, mà là của chính quy tắc, của chính trật tự. Những bức tường trắng xóa, không gian méo mó, tất cả đều sụp đổ, tan rã vào hư không, không để lại bất kỳ mảnh vỡ vật lý nào. Chỉ còn lại Tạ Trần, đứng một mình giữa khoảng trống mênh mông, nơi vừa diễn ra cuộc đối đầu cuối cùng. Hắn mở mắt, đôi mắt sâu thẳm hơn bao giờ hết, như đã nhìn thấy tận cùng của vũ trụ, nhìn thấy cái chết của một kỷ nguyên, và sự khai sinh của một tương lai. Mùi ozone dần tan biến, thay vào đó là một sự thanh khiết lạ thường, như thể không khí vừa được gột rửa. Hư vô phong bạo đã ngừng, nhưng dư chấn của nó vẫn còn lẩn quất trong không gian, như một lời nhắc nhở về sự kiện vừa diễn ra.
***
Khi quầng sáng trắng cuối cùng của "Hư Vô Phong Bão" vụt tắt, để lại một khoảng không trong trẻo đến bất ngờ, những âm thanh của thế giới bên ngoài mới ùa về. Tiếng gió rít, tiếng đá vụn lạo xạo lăn xuống từ những vách đá đổ nát, và rồi, tiếng bước chân dồn dập của những con người đang lao về phía trung tâm của Phế Tích Cổ Thành. Mùi ozone nồng nặc vẫn còn lảng vảng trong không khí, nhưng giờ đây nó không còn mang theo sự đe dọa, mà là một dấu hiệu của sự kết thúc, của một cuộc thanh trừng lớn lao.
Tạ Trần đứng đó, giữa tàn tích của một Thiên Đạo Tháp đã không còn, nơi mà chỉ vài khắc trước là tâm điểm của sự hủy diệt. Hắn không hề bị thương tổn, không một vết xước, không một giọt mồ hôi. Bộ áo vải bố cũ kỹ của hắn vẫn còn nguyên vẹn, như thể không hề trải qua cơn cuồng phong năng lượng vừa rồi. Nhưng khí chất của hắn đã hoàn toàn thay đổi. Không còn là vẻ thư sinh yếu ớt, cũng không phải là sự điềm tĩnh của một người ngoài cuộc. Giờ đây, hắn đứng đó với một sự trầm tĩnh sâu sắc, một ánh mắt thấu hiểu vạn vật, như thể đã gánh vác cả một gánh nặng vô hình mà không hề cúi đầu. Anh đã nhìn thấy tận cùng của một kỷ nguyên, và đôi mắt đó đã mang trong mình cả một vũ trụ mới.
"Tạ Trần! Ngươi... ngươi đã làm được!"
Tiếng kêu run rẩy của Lăng Nguyệt Tiên Tử vang lên đầu tiên, phá tan sự tĩnh lặng sau bão. Nàng lao đến, tiên bào trắng thuần phấp phới, gương mặt tuyệt mỹ ẩn chứa sự lo lắng tột cùng, giờ đây vỡ òa trong niềm nhẹ nhõm và kinh ngạc. Nàng dừng lại cách Tạ Trần vài bước, ánh mắt không thể rời khỏi hắn, không phải vì vẻ ngoài, mà vì sự thay đổi sâu sắc trong khí chất của hắn. Nàng đã chứng kiến rất nhiều tu sĩ đạt đến cảnh giới cao siêu, nhưng chưa từng thấy ai có được sự thấu triệt đến vậy chỉ sau một khắc đối mặt với ý chí của Thiên Đạo.
Dương Quân, với vẻ anh tuấn và nhiệt huyết, cũng đến ngay sau đó. Hắn nhìn Tạ Trần, đôi mắt sáng ngời đầy kinh ngạc. “Đây... đây là kết quả của việc không tu tiên sao?” Hắn lẩm bẩm, không phải hỏi Tạ Trần, mà là tự hỏi chính mình, tự hỏi về con đường tu đạo mà hắn đã theo đuổi bấy lâu nay. Hắn đã từng nghi ngờ, đã từng băn khoăn, nhưng giờ đây, chứng kiến Tạ Trần, một phàm nhân, đứng vững giữa sự sụp đổ của Thiên Đạo, niềm tin của hắn vào 'Nhân Đạo' càng trở nên kiên cố.
Mộ Dung Tuyết, với vẻ dịu dàng nhưng ánh mắt thông minh, cũng đã kịp đến. Nàng không nói gì, chỉ lặng lẽ kiểm tra Tạ Trần bằng ánh mắt y thuật của mình, tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu tổn thương nào. Khi thấy hắn hoàn toàn bình an, một nụ cười nhẹ nhõm nở trên môi nàng. Nàng hiểu rằng, Tạ Trần không chiến đấu bằng sức mạnh vật lý, mà bằng một thứ còn cao siêu hơn: sự kiên định của nhân tính và trí tuệ thấu suốt.
Hồ Ly Nữ, Tiểu Cửu, với đôi tai cáo trắng muốt vểnh lên, đôi mắt tinh nghịch giờ đây lộ rõ vẻ kinh hãi và rồi là nhẹ nhõm. Nàng sà đến, ôm chầm lấy Tạ Trần, cái đuôi lông mềm mại phe phẩy. "Tạ Trần ca ca! Ngươi không sao là tốt rồi! Làm hồ ly ta sợ muốn rụng hết lông!" Nàng nói, giọng líu lo, nhưng sự lo lắng trong đó là thật lòng.
Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ, phong trần, cùng với Kim Cương Tăng, vạm vỡ không kém, cũng tiến đến. Bách Lý Hùng gật đầu đầy vẻ khâm phục. "Quân tử thật sự... đã làm được điều mà vạn tiên nhân cũng không thể làm." Kim Cương Tăng chỉ chắp tay, ánh mắt thiện lương nhưng sâu thẳm, nhìn Tạ Trần với sự suy ngẫm sâu sắc. "Phật pháp vô biên, nhưng lòng người hữu hạn. Nay ta đã thấy, nhân tâm cũng có thể phá vỡ vô hạn."
Nữ Hoàng Đồ Long, với khí chất vương giả, chậm rãi bước tới. Nàng không biểu lộ quá nhiều cảm xúc, nhưng ánh mắt nàng nhìn Tạ Trần chứa đựng sự tin tưởng và một tia hy vọng mới mẻ. Nàng đã đặt cược vận mệnh của vương triều mình vào Tạ Trần, và giờ đây, nàng biết mình đã đúng.
Tạ Trần đưa mắt quét qua từng người trong số họ, những đồng minh kiên trung đã sát cánh cùng hắn qua bao hiểm nguy. Hắn nhìn thấy sự lo lắng, sự kinh ngạc, sự nhẹ nhõm, và trên hết, là niềm tin. Một nụ cười nhẹ, đầy thấu hiểu, nở trên môi hắn, không phải là nụ cười của một kẻ chiến thắng, mà là của một người đã chấp nhận gánh vác một sứ mệnh vĩ đại.
Hắn không nói nhiều, chỉ khẽ gật đầu. “Thiên Đạo đã chết.” Giọng hắn trầm ấm, vang vọng trong không gian vừa được thanh tẩy, mang theo sự chắc chắn và tĩnh lặng. “Nhưng Nhân Đạo... chỉ mới bắt đầu.”
Lời nói của Tạ Trần không phải là một tuyên bố chiến thắng, mà là một lời tiên tri, một lời hứa hẹn. Thiên Đạo, hệ thống đã thống trị Thập Phương Nhân Gian hàng vạn năm, đã sụp đổ. Nhưng cái chết của nó không phải là tận cùng. Nó chỉ là sự mở đầu cho một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên mà nhân gian sẽ tự mình định đoạt số phận, không còn bị ràng buộc bởi ý chí vô tri của Thiên Đạo.
Các đồng minh im lặng lắng nghe. Họ đã chứng kiến sự sụp đổ của một hệ thống vĩ đại, và giờ đây, họ đứng trước bình minh của một thế giới chưa từng có. Trách nhiệm đặt nặng trên vai Tạ Trần, một phàm nhân, nhưng cũng là trên vai mỗi người trong số họ, những người đã chọn tin tưởng vào 'Nhân Đạo'.
Dương Quân hít sâu một hơi, sự kinh ngạc dần được thay thế bằng quyết tâm. "Vậy chúng ta sẽ làm gì tiếp theo, Tạ công tử?"
Tạ Trần nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những tia nắng ban mai đầu tiên đang dần hé rạng, xua đi màn đêm hỗn loạn. "Chúng ta sẽ xây dựng. Xây dựng một thế giới nơi con người không cần thành tiên, không cần đánh đổi nhân tính để tìm kiếm sức mạnh. Một thế giới nơi giá trị của sự sống, của tình cảm, của ký ức được trân trọng hơn bất kỳ cảnh giới tu luyện nào." Hắn dừng lại một chút, rồi nói thêm, giọng nói đầy suy tư. "Sự sụp đổ của Thiên Đạo là không thể tránh khỏi, và cái chết của Bạch Vô Thường chỉ là dấu hiệu đầu tiên cho sự kiện này. Sẽ còn nhiều hỗn loạn nữa. Ma Chủ Cửu U, hắn sẽ không bỏ lỡ cơ hội này. Hắn đang âm thầm chuẩn bị cho một đòn cuối cùng, một cuộc tấn công lớn vào thế giới này khi nó yếu ớt nhất."
Lăng Nguyệt Tiên Tử nhíu mày. "Vậy là chúng ta sẽ phải đối mặt với Ma Vực sao?"
"Có thể." Tạ Trần gật đầu. "Nhưng đó là chuyện của tương lai gần. Điều quan trọng hơn, là chúng ta phải chuẩn bị cho nhân gian một con đường mới. Vai trò của ta như một 'điểm neo nhân quả' và người kiến tạo kỷ nguyên mới sẽ định hình toàn bộ tương lai của thế giới này. Và các ngươi, những người tin tưởng, sẽ là những nền móng đầu tiên cho Nhân Đạo."
Hắn quay lại nhìn họ, ánh mắt kiên định. "Chúng ta sẽ phải đối mặt với vô vàn thách thức trong việc xây dựng 'Nhân Đạo', không chỉ từ các thế lực đối địch mà còn từ chính sự nghi ngờ và định kiến của con người. Nhưng chúng ta sẽ không lùi bước. Bởi vì, giá trị của một đời người, một cuộc sống trọn vẹn, không thể bị đánh đổi."
Những lời nói của Tạ Trần không phải là một mệnh lệnh, mà là một lời hiệu triệu, một lời nhắc nhở về lý tưởng mà họ đang theo đuổi. Các đồng minh, mỗi người một vẻ, nhưng cùng chung một niềm tin, cùng gật đầu, ánh mắt đầy quyết tâm. Bình minh đã lên, và kỷ nguyên mới đang chờ đợi.
***
Vài ngày sau sự kiện tại Thiên Đạo Tháp, một sự tĩnh lặng lạ thường bao trùm khắp Thập Phương Nhân Gian. Dư chấn của 'Hư Vô Phong Bão' vẫn còn đó, nhưng không khí đã trở nên thanh sạch hơn, như thể một gánh nặng vô hình đã được gỡ bỏ. Những tin tức về sự tan rã của Bạch Vô Thường và sự sụp đổ của Thiên Đạo Tháp lan truyền nhanh chóng, gây ra một làn sóng hoang mang và kinh ngạc sâu sắc trong cả giới tu sĩ lẫn phàm nhân. Nhiều tông môn lớn rơi vào hỗn loạn, một số khác thì bắt đầu tự vấn về con đường tu tiên đã đi.
Trong không khí ấy, Tạ Trần tìm đến Phật Sơn Tự. Hắn không phải là người sùng bái thần Phật, nhưng hắn biết rằng ở nơi đây, hắn sẽ tìm thấy sự hướng dẫn cần thiết cho con đường phía trước. Phật Sơn Tự, với kiến trúc chùa cổ điển, mái ngói cong cong rêu phong, tường gạch nhuốm màu thời gian, đứng vững chãi giữa những biến động của thế giới. Tiếng chuông chùa ngân vang đều đặn, hòa cùng tiếng tụng kinh trầm bổng và tiếng mõ gõ nhịp nhàng, tạo nên một không khí thanh tịnh, yên bình, như một ốc đảo giữa dòng đời hỗn loạn. Mùi hương trầm thoang thoảng, mùi hoa sen dịu mát, và mùi đất ẩm ướt sau những cơn mưa, tất cả tạo nên một cảm giác an lạc khó tả.
Trong một thiền phòng yên tĩnh, nơi ánh sáng dịu nhẹ từ khung cửa sổ chiếu vào, Tạ Trần ngồi đối diện với Vô Danh Tăng. Vị tăng nhân gầy gò, mặc áo cà sa cũ nát, đôi mắt nhắm hờ nhưng toát ra sự giác ngộ sâu sắc. Khuôn mặt gầy guộc của ông bình thản, không chút dao động trước những biến cố kinh thiên động địa vừa qua. Ông không hỏi Tạ Trần về những gì đã xảy ra, mà chỉ im lặng rót trà.
“Thiên Đạo cũng có sinh, lão, bệnh, tử.” Vô Danh Tăng khẽ lên tiếng, giọng nói trầm ấm, chậm rãi, như tiếng suối chảy. “Cái chết của nó không phải là tận cùng, mà là khởi đầu của một luân hồi mới. Ngươi, Tạ Trần, chính là điểm giao của luân hồi đó.”
Tạ Trần im lặng lắng nghe. Hắn đã nhìn thấu cái chết của Thiên Đạo, nhưng sự biến mất của một hệ thống vĩ đại vẫn để lại trong hắn một sự trống rỗng, một gánh nặng chưa từng có.
“Ta đã thấy sự mục nát của nó, và cả nỗi sợ hãi khi nó cố gắng níu giữ.” Tạ Trần nói, giọng hắn trầm khẽ, ánh mắt nhìn vào tách trà bốc hơi nghi ngút. “Nhưng Nhân Đạo... đó là một gánh nặng khác. Một gánh nặng của sự kỳ vọng, của trách nhiệm kiến tạo một thế giới mới.”
Vô Danh Tăng mỉm cười nhẹ, nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc. “Gánh nặng hay cơ duyên, tùy vào tâm thế. Con người thường chấp niệm vào quyền lực, vào sự bất tử, mà quên mất rằng, giá trị lớn nhất của sự sống nằm ở chính sự hữu hạn của nó. Chính bởi vì có sinh, có diệt, có luân hồi, nên mỗi khoảnh khắc mới trở nên quý giá.”
Ông nhấp một ngụm trà, rồi tiếp tục. “Thiên Đạo, bản chất của nó là quy tắc, là trật tự. Khi nó suy yếu, các quy tắc cũng tan rã. Nhưng nhân tính không cần sức mạnh siêu phàm để tồn tại, nó cần sự kiên định vào những điều bình dị nhất: tình yêu thương, lòng trắc ẩn, ký ức, và sự kết nối giữa con người với con người. Những điều ấy, không Thiên Đạo nào có thể ban tặng, cũng không Thiên Đạo nào có thể tước đoạt.”
Tạ Trần ngước mắt lên nhìn Vô Danh Tăng, ánh mắt hắn dần trở nên kiên định, sự mơ hồ trong lòng tan biến. Hắn đã hiểu. Cái chết của Thiên Đạo không phải là một chiến thắng của hắn, mà là một sự chuyển hóa tất yếu của vũ trụ. Và trách nhiệm của hắn không phải là trở thành một vị thần mới, mà là trở thành người kiến tạo, người bảo vệ con đường cho nhân gian.
“Ta hiểu.” Tạ Trần nói, giọng nói đầy trọng trách. “Ta sẽ không tu tiên, nhưng ta sẽ là người bảo vệ con đường cho nhân gian. Con đường của một đời người bình thường, trọn vẹn, không chấp niệm.”
Vô Danh Tăng chỉ gật đầu, ánh mắt ông bình thản như mặt hồ thu. “Con đường phía trước sẽ còn nhiều chông gai. Ma Chủ Cửu U sẽ lợi dụng sự suy yếu của Thiên Đạo để thực hiện kế hoạch cuối cùng của hắn, có thể là một cuộc tấn công lớn vào thế giới này khi nó yếu ớt nhất. Ngươi sẽ phải đối mặt với vô vàn thách thức trong việc xây dựng 'Nhân Đạo', không chỉ từ các thế lực đối địch mà còn từ chính sự nghi ngờ và định kiến của con người.”
Ông ngừng lại, nhìn thẳng vào Tạ Trần. “Nhưng hãy nhớ, Tạ Trần. Sức mạnh vĩ đại nhất không nằm ở cảnh giới tu luyện, mà nằm ở sự kiên định của một phàm nhân, ở ý chí không bao giờ khuất phục trước số mệnh. Cái chết của Thiên Đạo là không thể tránh khỏi, và cái chết của Bạch Vô Thường chỉ là dấu hiệu đầu tiên cho sự kiện này. Nhưng nó cũng là cơ hội để nhân gian tự mình viết nên câu chuyện của mình.”
Tạ Trần đứng dậy, cúi đầu thật sâu trước Vô Danh Tăng. Sự bình an và thấu suốt từ vị tăng nhân đã gột rửa mọi lo lắng, mọi nghi hoặc trong tâm hồn hắn. Hắn giờ đây không chỉ hiểu về Thiên Đạo, về luân hồi, mà còn hiểu sâu sắc về chính bản thân mình, về con đường 'Nhân Đạo' mà hắn đã chọn.
Hắn rời khỏi Phật Sơn Tự, bước ra dưới ánh nắng vàng dịu. Ánh mắt hắn nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi một kỷ nguyên mới đang chờ đợi. Vai trò của Tạ Trần như một 'điểm neo nhân quả' và người kiến tạo kỷ nguyên mới sẽ định hình toàn bộ tương lai của thế giới. Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài, đầy rẫy hiểm nguy và thử thách. Nhưng hắn không còn đơn độc. Hắn có những đồng minh tin cậy, và quan trọng hơn, hắn có một lý tưởng, một niềm tin vững chắc vào giá trị của nhân tính. Thiên Đạo đã sụp đổ, tiên môn sẽ không còn, nhưng Nhân Đạo, với Tạ Trần là người dẫn đường, sẽ vươn mình đứng dậy, kiến tạo nên một kỷ nguyên mà con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Hắn, một phàm nhân, sẽ là nền móng của tất cả.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.