Nhân gian bất tu tiên - Chương 557: Khởi Nguyên Hỗn Loạn: Lửa Cháy Khắp Nhân Gian
Thiên Đăng Sơn, ngọn núi từng được mệnh danh là cột trụ của phương Bắc, nơi giao thoa giữa phàm trần và tiên cảnh, nay chìm trong một thứ ánh sáng đỏ máu kỳ dị. Bình minh ló dạng, nhưng không mang theo hơi ấm hay sự trong trẻo thường thấy; thay vào đó, bầu trời bị xé toạc thành vô số vết nứt đen kịt, từ đó tuôn trào ra thứ ma khí đặc quánh, cuộn xoáy như những dòng sông âm u. Gió thốc từng cơn, mang theo mùi khói khét lẹt và mùi máu tanh nồng từ phía xa, nơi Thành Vô Song đang bùng cháy dữ dội. Mỗi khi gió mạnh hơn, tiếng gào thét và khóc than yếu ớt vọng lại, như những linh hồn lạc lối đang cầu cứu.
Trên đỉnh Thiên Đăng Sơn, nơi một ngôi miếu đá nhỏ tọa lạc, Tạ Trần đứng lặng lẽ. Thân hình gầy gò của anh ẩn hiện trong l��n sương sớm và ma khí đang dần lan tỏa, nhưng đôi mắt anh vẫn sáng quắc, thấu thị mọi hỗn loạn đang diễn ra bên dưới. Khuôn mặt thanh tú, trắng nhợt của anh không hề biểu lộ một chút sợ hãi hay kinh hoàng nào, chỉ có sự tĩnh lặng đến đáng sợ, như một mặt hồ sâu không đáy phản chiếu vạn vật. Anh đưa bàn tay thon dài ra, như muốn chạm vào làn ma khí lạnh lẽo đang len lỏi, cảm nhận sự xâm lấn của nó vào từng thớ đất, từng ngọn cỏ. Trong đôi mắt sâu thẳm ấy, Nhân Quả Chi Nhãn khẽ lóe lên một tia sáng vô hình, giúp anh thấu hiểu bản chất và mạch nguồn của sự hủy diệt này.
Phía sau Tạ Trần, Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dương Quân và Hồ Ly Nữ (Tiểu Cửu) đứng sát vào nhau, vẻ mặt thất thần, tuyệt vọng. Lăng Nguyệt, dung nhan tuyệt mỹ vẫn lạnh lùng như băng tuyết, nhưng đôi mắt phượng sắc bén đã nhuốm màu mệt mỏi và hoài nghi. Bạch y của nàng, từng thuần khiết và không nhiễm bụi trần, giờ đây dường như cũng bị nhuốm màu ảm đạm của ma khí. Nàng siết chặt thanh kiếm trong tay, cán kiếm lạnh lẽo như chính tâm can nàng lúc này.
“Thiên Đạo… đã thực sự vỡ nát,” nàng thốt lên, giọng nói trong trẻo nhưng đầy sự chua chát, “Chúng ta… còn có thể làm gì?”
Câu hỏi của nàng như một lưỡi dao cứa vào không khí căng thẳng, gợi lên sự vô vọng đang bao trùm. Nguyệt Quang Trâm trên mái tóc nàng giờ chỉ còn phản chiếu một thứ ánh sáng yếu ớt, gần như không tồn tại, như chính niềm tin của nàng vào một trật tự đã sụp đổ. Suốt bao đời, các tu sĩ như nàng đã sống và chiến đấu dưới sự che chở của Thiên Đạo, nhưng giờ đây tất cả đều đã biến mất. Sức mạnh của nàng, từng là niềm kiêu hãnh, giờ đây dường như trở nên vô dụng trước sự hỗn loạn này.
Dương Quân, ngoại hình tuấn tú nhưng phong trần, ánh mắt y vẫn đỏ ngầu vì thức trắng đêm, nhưng đã không còn vẻ hoảng loạn. Y nắm chặt thanh kiếm, ánh mắt quật cường nhìn về phía Thành Vô Song đang cháy âm ỉ. Bộ đạo bào màu lam nhạt của y dính đầy bụi đất và vết máu khô, nhưng khí chất thanh cao vẫn không suy suyển. Y đã chứng kiến sự thảm khốc của Thành Vô Song, đã thấy những đồng môn từng kề vai sát cánh bị ma khí ăn mòn, biến thành những quái vật ghê tởm.
“Ma Chủ… hắn không chỉ muốn hủy diệt,” Dương Quân nói, giọng y trầm đục, đầy phẫn nộ, “Hắn muốn biến mọi thứ thành địa ngục.” Niềm nhiệt huyết và lý tưởng về chính nghĩa trong y chưa hoàn toàn tắt lịm, dẫu cho những gì y chứng kiến đêm qua đã xé nát phần nào tâm hồn y.
Tiểu Cửu, với đôi tai cáo trắng muốt và chiếc đuôi lông mềm mại nay rũ xuống ủ rũ, khẽ rúc vào vai Lăng Nguyệt, toàn thân run rẩy. Nàng đã quen với cuộc sống an nhàn, chạy theo Tạ Trần để hưởng những ngày tháng bình yên, nhưng giờ đây, sự yên bình ấy đã tan vỡ như bong bóng xà phòng. Mùi ma khí nồng nặc khiến nàng khó thở, và hình ảnh những Ma tu gớm ghiếc vẫn ám ảnh trong tâm trí. Nàng không hiểu được những triết lý cao siêu của Tạ Trần, nhưng nàng cảm nhận được sự nguy hiểm đang cận kề, sự lạnh lẽo của thế giới đang đổi thay. Nàng khao khát được sống một đời bình thường, được chạy nhảy trong rừng, được ăn những món ngon, nhưng giờ đây, ngay cả những điều giản dị ấy cũng trở thành một giấc mơ xa vời.
Tạ Trần quay lại, đôi mắt thấu thị quét qua từng người, từ Lăng Nguyệt đang hoài nghi, Dương Quân đang đầy nhiệt huyết nhưng lạc lối, đến Tiểu Cửu đang sợ hãi. Giọng anh trầm tĩnh, nhưng lại mang một trọng lượng kỳ lạ, như một lời sấm truyền giữa thế giới đang sụp đổ. Tiếng chuông gió từ ngôi miếu đá khẽ ngân vang trong gió, như một lời than vãn tiễn biệt cho một kỷ nguyên đã qua.
“Hắn không chỉ muốn hủy diệt. Hắn muốn thay thế,” Tạ Trần nói, mỗi lời đều vang vọng trong không gian tĩnh lặng, buộc mọi ánh mắt phải đổ dồn về phía anh. “Và để làm điều đó, hắn phải xóa bỏ mọi ‘điểm neo’ của trật tự cũ, của nhân tính. Chúng ta… chính là những ‘điểm neo’ đó.”
Lời nói của Tạ Trần không mang theo bất kỳ linh lực hay khí thế áp bức nào, nhưng nó lại có sức mạnh xuyên thấu, đánh thẳng vào tâm can của mỗi người. Anh không đưa ra một mệnh lệnh, không vẽ ra một viễn cảnh chiến thắng hào nhoáng. Anh chỉ đơn thuần đặt ra một triết l��, một con đường mà họ có thể lựa chọn.
“Ma Chủ muốn kiến tạo một kỷ nguyên mới, một Thiên Đạo mới theo cách của hắn,” Tạ Trần tiếp tục, ánh mắt anh nhìn về phía chân trời nhuốm màu máu, nơi ma khí đang cuồn cuộn dâng lên. “Một Thiên Đạo không có ‘người’, không có ‘nhân tính’, chỉ có sự tha hóa và sức mạnh tuyệt đối. Để đạt được điều đó, hắn không chỉ tấn công các thành trì, các tông môn. Hắn đang tấn công vào niềm tin, vào hy vọng, vào chính bản chất của ‘người’ trong mỗi chúng ta.”
Lăng Nguyệt rùng mình, nàng chợt hiểu ra một điều gì đó sâu sắc hơn. Sự "mất người" của các tu sĩ không chỉ là do ma khí xâm nhập, mà còn là sự sụp đổ của niềm tin, sự chấp nhận một con đường tha hóa khi Thiên Đạo cũ đã không còn.
“Vậy… chúng ta phải làm gì?” Dương Quân hỏi, giọng nói dù vẫn kiên quyết nhưng đã lộ rõ sự bối rối. “Phải chăng chúng ta phải đứng nhìn mọi thứ bị hủy diệt, rồi chấp nhận cái ‘Thiên Đạo’ mà hắn kiến tạo?”
Tạ Trần lắc đầu nhẹ, mái tóc đen d��i của anh khẽ lay động trong gió. “Không. Chúng ta đã nói rồi. Chúng ta không chiến đấu với Ma Chủ bằng sức mạnh. Sức mạnh là thứ đã khiến Thiên Đạo mục nát, đã khiến những tu sĩ ‘mất người’. Chúng ta cũng không chiến đấu để vá lại một Thiên Đạo đã vỡ nát. Điều đó là vô nghĩa.”
“Chúng ta chiến đấu,” anh tiếp tục, giọng nói anh trở nên kiên định hơn bao giờ hết, “để bảo vệ những gì còn sót lại của ‘người’. Sự tha hóa… đó là cái giá của khao khát bất diệt, của việc chạy theo sức mạnh mà quên đi bản chất. Giờ đây, chúng ta phải chứng minh rằng sự bình thường, sự sống, còn giá trị hơn bất kỳ sự bất tử giả tạo nào.”
Tạ Trần quay lại nhìn họ, ánh mắt anh đầy sự thấu hiểu. “Ma Chủ Cửu U không chỉ muốn hủy diệt mà còn muốn ‘thay thế’. Hắn muốn tạo ra một trật tự mới, nơi sức mạnh là lẽ sống, và ‘người’ là sự yếu đuối cần phải bị tiêu trừ. Nhưng hắn đã quên mất một điều. Sức mạnh đến rồi đi, nhưng ‘nhân tính’ là bản chất, là cội nguồn. Hắn có thể phá hủy Thiên Đạo, nhưng hắn không thể phá hủy ‘nhân tính’ nếu chúng ta không tự từ bỏ nó.”
Tiểu Cửu khẽ ngước nhìn Tạ Trần, ánh mắt to tròn đầy vẻ bối rối. Nàng vẫn không hoàn toàn hiểu hết những lời lẽ triết lý của anh, nhưng sự bình tĩnh và kiên định từ Tạ Trần đã mang lại cho nàng một cảm giác an toàn kỳ lạ giữa cơn hỗn loạn. Bàn tay nhỏ bé của nàng vô thức nắm chặt vạt áo Lăng Nguyệt, tìm kiếm chút hơi ấm.
“Ma Chủ Cửu U tin rằng khi tất cả ‘điểm neo’ của ‘người’ bị phá hủy, hắn sẽ hoàn toàn nắm quyền định đoạt,” Tạ Trần nói, giọng anh trầm hơn, như đang nói với chính mình. “Nhưng chính sự tồn tại của chúng ta, của những phàm nhân còn cố gắng giữ lấy bản chất của mình, đã là một sự phản kháng. Cuộc chiến này, không phải là cuộc chiến của pháp thuật, của binh đao. Nó là cuộc chiến của ý chí, của niềm tin, và của sự kiên định vào ‘nhân tính’.”
Gió trên đỉnh Thiên Đăng Sơn càng lúc càng mạnh, tiếng rít gào như những lời than vãn của thế giới. Bầu trời vẫn u ám, ma khí vẫn cu��n cuộn lan tỏa, nhưng trong ánh mắt của Tạ Trần, có một sự kiên định không gì lay chuyển được. Anh là điểm neo nhân quả, là mục tiêu của Ma Chủ, và cũng là hy vọng duy nhất của “Nhân Đạo”. Anh biết rằng con đường phía trước sẽ là biển máu và tro tàn, là vô vàn khó khăn, nhưng ánh mắt anh không hề dao động, chứa đựng một sự quyết tâm sắt đá, một niềm tin không gì lay chuyển được vào “Nhân Đạo”. Anh sẽ đứng vững, không phải để chống lại sự sụp đổ, mà để dẫn dắt một con đường mới, một kỷ nguyên mới, nơi giá trị của “người” sẽ được định nghĩa lại, không cần thành tiên, không cần bất tử, chỉ cần được sống một đời trọn vẹn, trọn vẹn với nhân tính của mình.
***
Trong khi Tạ Trần và nhóm đang ở Thiên Đăng Sơn để thấu thị và định hướng, thì ở Thị Trấn An Bình, một thành trì phàm nhân trọng yếu cách đó không xa, địa ngục trần gian đã thực sự bắt đầu. Mặt trời bị che mờ bởi khói đen và ma khí, chỉ còn yếu ớt xuyên qua, khiến không khí trở nên nóng bức và ngột ngạt. Từng làn gió thổi qua mang theo tiếng la hét thất thanh, tiếng đổ nát của nhà cửa, và mùi cháy khét của gỗ mục, xen lẫn mùi tanh nồng của máu.
Thị Trấn An Bình, từng là một nơi nhộn nhịp, ồn ào với tiếng nói chuyện, tiếng rao hàng, tiếng xe ngựa và tiếng bước chân, giờ đây chìm trong sự hỗn loạn và tuyệt vọng. Những ngôi nhà gỗ và gạch đơn giản, các quán trọ và cửa hàng san sát hai bên đường đều đã bị phá hủy một phần, những ngọn lửa liếm lên mái nhà, nuốt chửng từng tấc gỗ, từng mảnh gạch. Trên quảng trường nhỏ ở trung tâm thị trấn, nơi từng diễn ra những phiên chợ tấp nập, giờ là một chiến trường đẫm máu.
Quân đoàn Ma tộc, với hình thù gớm ghiếc, dị dạng, làn da xám xanh hoặc đen sạm, đôi mắt đỏ ngầu, đang ồ ạt tràn vào từ khắp các ng���. Chúng gầm gừ, khát máu, vung vẩy những vũ khí thô sơ nhưng đầy chết chóc. Những tu sĩ yếu ớt từng bảo vệ thị trấn, từng thề nguyện bảo vệ phàm nhân, đã bị áp đảo hoàn toàn. Một số người đã bị giết chết, thân thể bị xé toạc và vứt lăn lóc như những búp bê rách nát. Số khác, dưới sự xâm nhập của ma khí nồng nặc, đã nhanh chóng "mất người", biến thành những Ma tu hoặc quái vật mới, quay lại tấn công chính đồng bào của mình, với đôi mắt vô hồn và tiếng gầm gừ ghê rợn. Sự biến đổi đột ngột này gieo rắc nỗi kinh hoàng tột độ, khiến cho ý chí kháng cự của phàm nhân càng thêm suy yếu.
Phàm nhân, những người dân thường không có chút tu vi nào, đang chống trả trong vô vọng. Họ dùng cuốc, dùng xẻng, dùng dao bếp, dùng bất cứ thứ gì có thể cầm được trong tay để bảo vệ gia đình, bảo vệ mái nhà của mình. Nhưng sức người có hạn, trước những quái vật với sức mạnh vượt xa mọi tưởng tượng, sự kháng cự của họ chỉ như những ngọn nến lay lắt trước cơn bão.
Giữa biển lửa và sự tàn sát ấy, một bóng người vạm vỡ, phong trần, với thân hình to lớn và râu quai nón rậm rạp, vẫn đứng vững như một ngọn núi. Đó là Bách Lý Hùng, lãnh đạo của lực lượng phàm nhân tại Thị Trấn An Bình. Ánh mắt y kiên nghị, chứa đựng sự phẫn nộ tột cùng, nhưng cũng không thiếu đi vẻ tuyệt vọng. Mái tóc đen xen lẫn bạc của y rối bù, khuôn mặt lấm lem tro bụi và máu, nhưng thanh trường đao trong tay y vẫn vung lên mạnh mẽ, chém bay những Ma tu đang lao tới. Y mặc một bộ giáp trụ nhẹ, nay đã rách nát và dính đầy vết chém, nhưng khí phách oai phong, chính trực vẫn không suy suyển.
“Không lùi một bước!” Bách Lý Hùng gầm lên, giọng nói trầm hùng, đầy khí phách, vang vọng giữa tiếng hỗn loạn. “Vì con dân An Bình, vì nhân tính của chúng ta!”
Tiếng hô của y như một liều thuốc kích thích, tạm thời khơi dậy chút dũng khí còn sót lại trong lòng những phàm nhân đang run sợ. Họ gào thét đáp lại, vung vẩy vũ khí thô sơ, cố gắng đẩy lùi làn sóng Ma tộc.
Một Ma tu với thân hình gớm ghiếc, làn da xanh xám, đôi mắt đỏ ngầu gầm gừ lao tới. Nó vung m��t chiếc rìu lớn, nhắm thẳng vào Bách Lý Hùng. Bách Lý Hùng vung trường đao, chém bay chiếc rìu, rồi xoay người chém thẳng vào cổ Ma tu. Máu đen bắn tung tóe, Ma tu gục xuống, hóa thành một vũng bùn tanh tưởi.
“Ngu ngốc!” Một Ma tu khác, với thân hình méo mó và đôi tay dài ngoẵng như gọng kìm, cười khẩy, giọng nói khàn đặc như tiếng đá mài sắt. “Nhân tính là gì? Chỉ có sức mạnh mới là chân lý!” Nó lao vào một nhóm phàm nhân đang cố gắng bảo vệ một người phụ nữ và đứa trẻ, xé toạc họ ra như xé giấy. Tiếng la hét thảm thiết vang lên, hòa cùng tiếng khóc than của những người còn sống sót.
“Trời ơi… tiên nhân ở đâu… cứu chúng tôi!” Một bà lão khóc nức nở, đôi mắt đục ngầu nhìn lên bầu trời đen kịt, nơi không còn dấu hiệu nào của các vị tiên nhân mà bà từng tin tưởng. Niềm tin vào các tông môn tu tiên đã sụp đổ, nhường chỗ cho sự tuyệt vọng tột cùng.
Quân phàm nhân dưới sự chỉ huy của Bách Lý Hùng chiến đấu kiên cường, nhưng số lượng Ma tộc quá đông, liên tục tràn vào từ các phía. Từng ngôi nhà bốc cháy, tiếng la hét vang vọng khắp thị trấn. Những người dân thường, dù đã cố gắng hết sức, vẫn không thể chống lại làn sóng hủy diệt này. Bách Lý Hùng cảm thấy một sự bất lực trào dâng trong lòng. Y nhìn những gương mặt quen thuộc của bà con bị tàn sát, nhìn những đứa trẻ vô tội bị giẫm đạp, trái tim y như bị hàng ngàn mũi kim đâm xuyên.
Y biết, dù có kiên cường đến mấy, dù có dũng cảm đến mấy, quân phàm nhân cũng không thể cầm cự được lâu hơn nữa. Linh khí đã cạn kiệt, các tu sĩ đã bỏ chạy hoặc tha hóa, họ, những con người trần tục yếu ớt, đang đơn độc đối mặt với binh đoàn Ma Vực. Một cảm giác tuyệt vọng lạnh lẽo bắt đầu len lỏi vào tâm trí y, nhưng y vẫn gầm lên, vung đao, cố gắng tạo ra một con đường máu cho những người dân còn sống sót có thể chạy thoát. Y sẽ không lùi bước, cho đến hơi thở cuối cùng. Y sẽ là điểm tựa cuối cùng của nhân tính, của sự sống còn tại Thị Trấn An Bình này, dẫu cho cái giá phải trả là chính sinh mạng của y.
***
Hoàng hôn buông xuống, ánh chiều t�� yếu ớt cố gắng xuyên qua làn khói đen và ma khí dày đặc, nhuộm một màu cam u ám lên Thôn Lạc Hồng. Gió nhẹ thổi qua, mang theo cái se lạnh của buổi tối, nhưng cũng mang theo mùi khói và máu tanh từ những nơi xa hơn, như một lời nhắc nhở không ngừng về sự hủy diệt đang lan tràn khắp nhân gian. Nơi đây, một ngôi nhà tranh ẩn mình sâu trong Thôn Lạc Hồng, từng là nơi yên bình với những ngôi nhà gỗ đơn giản, mái rơm, tường đất, ruộng đồng xanh tốt và một con suối nhỏ chảy qua làng, giờ đây cũng không còn giữ được vẻ đẹp thôn dã vốn có. Dù chưa bị Ma tộc tấn công trực diện, nhưng không khí đã trở nên nặng nề, u ám, đầy lo lắng.
Trong căn nhà tranh nhỏ, Tạ Trần và nhóm đã đưa được Liễu Thanh Phong về. Hắn nằm bất động trên một tấm nệm trải dưới đất, đôi mắt vô hồn nhìn trần nhà, gương mặt thanh tú đã gầy đi rất nhiều, ánh mắt sáng như sao giờ chỉ còn là một vực sâu trống rỗng. Hắn vẫn chìm sâu trong vực thẳm của sự suy sụp, không thể nghe, không thể thấy, không thể cảm nhận bất cứ điều gì ngoài nỗi tuyệt vọng vô bờ bến của chính mình. Sự tồn tại của hắn, của những lời nói xung quanh, dường như không còn ý nghĩa gì đối với hắn nữa. Thanh kiếm Bích Lạc của hắn được đặt gọn gàng bên cạnh, nhưng nó cũng chỉ là một vật vô tri, không còn chút khí phách nào.
Tạ Trần ngồi bên cạnh Liễu Thanh Phong, đặt tay lên trán hắn. Trong tâm trí anh, Nhân Quả Luân Bàn khẽ xoay chuyển, thấu thị những tàn dư lý trí cuối cùng của Liễu Thanh Phong, những mảnh vỡ của niềm tin và sự tự phụ đã sụp đổ. Anh cảm nhận được sự trống rỗng, sự tuyệt vọng đang gặm nhấm linh hồn hắn. Nhưng sâu thẳm bên trong, anh vẫn nhận ra một tia sáng yếu ớt của "nhân tính" vẫn còn đó, dù bị che mờ bởi lớp bụi của sự tan vỡ. Đó là một sự mong manh, nhưng vẫn tồn tại.
Lăng Nguyệt Tiên Tử ngồi đối diện Tạ Trần, vẻ mặt mệt mỏi. Nàng đã phải vận dụng rất nhiều linh lực để bảo vệ những phàm nhân còn sót lại trên đường rút lui, và cả để duy trì sự bình tĩnh cho chính mình. Bạch y của nàng vẫn thanh thoát, nhưng giờ đã có vài vết rách nhỏ, và mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng hơi rối bù.
“Liễu Thanh Phong… hắn đã mất hết rồi,” Lăng Nguyệt nói, giọng nàng khàn đi vì mệt mỏi và nỗi buồn. “Thiên Đạo sụp đổ, hắn không còn niềm tin nào để bám víu. Hắn đã từng sống vì nó, đã từng tin tưởng vào sự bất diệt của nó. Giờ đây, hắn chỉ còn là một cái vỏ rỗng.”
Dương Quân đang cẩn thận băng bó một vết thương khá sâu trên cánh tay. Y đã chiến đấu không ngừng nghỉ để mở đường thoát cho Tạ Trần và những người khác. Dù vết thương đau đớn, ánh mắt y vẫn sáng quắc, nhưng chứa đựng một sự lo lắng rõ rệt.
“Hắn vẫn còn sống, Tiên Tử,” Tạ Trần đáp lại Lăng Nguyệt, giọng anh điềm tĩnh, không chút dao động. “Và hắn vẫn còn ‘nhân tính’ sâu thẳm, dù bị che mờ. Chúng ta cần hắn. Và cần cả những người như Bách Lý Hùng.”
Dương Quân ngẩng đầu lên, ánh mắt y đầy vẻ khó hiểu. “Bách Lý Hùng? Ngài đang nói về vị tướng quân phàm nhân ở Thị Trấn An Bình ư? Y và quân đội của y đang cầm cự một cách vô vọng. Chúng ta nên tập trung vào việc tìm kiếm các tông môn còn sót lại, những tu sĩ mạnh mẽ để tổ chức phản công chứ?”
Tạ Trần nhìn Dương Quân, ánh mắt anh sâu thẳm, như nhìn thấu mọi suy nghĩ của y. “Chúng ta cần một kế hoạch, Dương Quân. Nhưng không phải là kế hoạch của quá khứ. Các tông môn, những tu sĩ mạnh mẽ, họ đã bị Ma Chủ nhắm đến đầu tiên. Sự tha hóa của họ là bài học đắt giá. Sức mạnh của họ, khi không được neo giữ bởi ‘nhân tính’, chỉ khiến họ trở thành công cụ của Ma Chủ mà thôi.”
Anh ngẩng đầu nhìn Lăng Nguyệt và Dương Quân, ánh mắt kiên định. “Cuộc chiến này, như ta đã nói, không phải là cuộc chiến của pháp thuật hay binh đao. Nó là cuộc chiến của ý chí và niềm tin. Bách Lý Hùng và những phàm nhân như y, họ không có sức mạnh siêu phàm, nhưng họ có một thứ mà nhiều tu sĩ đã đánh mất: sự kiên cường của ‘người’, sự chấp niệm vào cuộc sống bình thường, vào việc bảo vệ những gì thân thuộc. Đó chính là ‘điểm neo’ mà Ma Chủ muốn phá hủy, và cũng chính là hy vọng của chúng ta.”
Tiểu Cửu, sau khi cố gắng an ủi một vài đứa trẻ phàm nhân đang sợ hãi trong góc nhà, quay lại, tay cầm một bản đồ cũ kỹ đã bị rách nát một phần. Đôi mắt nàng vẫn còn vẻ sợ hãi, nhưng nàng cố gắng giữ bình tĩnh.
“Tạ Trần công tử, Lăng Nguyệt tỷ tỷ, Dương Quân ca ca,” nàng nói, giọng nhỏ nhẹ nhưng rõ ràng, “Đây là bản đồ mà ta tìm thấy trong ngôi miếu trên Thiên Đăng Sơn. Dù cũ nát, nhưng nó vẫn thể hiện rõ ràng các con đường và những nơi trú ẩn bí mật mà người dân thường hay dùng. Ta đã đánh dấu những điểm mà Ma tộc có thể sẽ tấn công tiếp theo dựa trên những gì chúng ta đã thấy.” Nàng chỉ tay lên bản đồ, khoanh tròn một vài điểm. “Thị Trấn An Bình là một trong số đó. Và cả Phù Đồ Sơn, nơi có một ngôi chùa cổ cũng đang bị đe dọa.”
Tạ Trần nhìn bản đồ, ánh mắt anh lướt qua từng chi tiết. “Ma Chủ Cửu U không chỉ muốn hủy diệt mà còn muốn ‘thay thế’,” anh lặp lại, giọng nói mang theo sự thấu thị. “Hắn muốn phá hủy mọi biểu tượng của trật tự cũ, mọi nơi mà ‘người’ còn bám víu vào hy vọng. Các thành trì phàm nhân, các tông môn tu tiên còn sót lại, những ngôi chùa cổ kính… tất cả đều là mục tiêu của hắn.”
Dương Quân nắm chặt nắm đấm, vẻ mặt y đầy quyết tâm. “Vậy chúng ta phải làm gì? Cứ thế này, nhân gian sẽ hoàn toàn bị nuốt chửng. Chúng ta không thể ngồi yên nhìn họ bị tàn sát!”
Tạ Trần đứng dậy, dáng vóc gầy gò của anh trở nên cao lớn một cách kỳ lạ trong ánh sáng mờ ảo của hoàng hôn. Anh đặt tay lên vai Dương Quân, ánh mắt anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bóng đêm đang dần bao trùm Thôn Lạc Hồng.
“Chúng ta không thể cứu tất cả,” Tạ Trần nói, giọng anh lạnh lùng đến đáng sợ, nhưng không hề vô cảm. “Đó là sự thật phũ phàng mà chúng ta phải chấp nhận. Nhưng chúng ta có thể bảo vệ những ‘điểm neo’ quan trọng nhất, những nơi mà ‘nhân tính’ vẫn còn bùng cháy. Chúng ta sẽ không chiến đấu theo cách của Ma Chủ, không dùng sức mạnh hủy diệt để đối chọi với sức mạnh hủy diệt. Chúng ta sẽ dùng ‘nhân tính’ để chống lại sự ‘tha hóa’.”
Anh quay lại nhìn họ, ánh mắt anh đầy sự kiên định. “Ma Chủ muốn xóa bỏ mọi ‘điểm neo’ của trật tự cũ, của nhân tính. Nhưng chính sự tồn tại của những ‘người’ như Bách Lý Hùng, của những phàm nhân còn giữ vững niềm tin, của cả những tu sĩ như chúng ta, những người đã nhận ra bản chất của sự tha hóa, mới là thứ mà Ma Chủ thực sự sợ hãi. Chúng ta sẽ tập hợp họ lại. Chúng ta sẽ xây dựng một ‘Nhân Đạo’ mới, không phải từ sức mạnh, mà từ sự kiên định của ‘người’.”
Tạ Trần thấu thị sâu hơn vào chiến lược của Ma Chủ Cửu U, nhận ra rằng kẻ địch không chỉ đơn thuần là một cường địch về mặt sức mạnh, mà còn là một thế lực đang thao túng ý chí, gặm nhấm niềm tin. Chính vì lẽ đó, ‘Nhân Quả Chi Nhãn’ và khả năng thấu thị bản chất của ‘người’ sẽ là chìa khóa để đối phó với kẻ thù này. Việc anh cứu Liễu Thanh Phong, dù hắn đang ở trong trạng thái vô hồn, không phải là một hành động cảm tính, mà là một phần trong kế hoạch lớn hơn của anh, một niềm tin sâu sắc vào khả năng hồi sinh ‘nhân tính’ ngay cả trong tuyệt vọng.
Bầu trời bên ngoài đã hoàn toàn chìm vào bóng tối, chỉ còn ánh sáng yếu ớt từ ngọn lửa bập bùng trong lò sưởi hắt lên những gương mặt trầm tư. Kỷ nguyên của Ma Kha đã bắt đầu, và anh, Tạ Trần, sẽ là người viết nên những trang sử đầu tiên của nó, không phải bằng gươm đao, mà bằng sự kiên định của nhân tính, bằng cách tập hợp những ‘điểm neo’ còn sót lại, để chống lại một trật tự mới mà Ma Chủ Cửu U muốn kiến tạo. Cuộc chiến này sẽ là một cuộc chiến dai dẳng, một cuộc chiến để giành giật từng chút hy vọng, từng chút ‘người’ còn sót lại trong biển hỗn loạn.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.