Nhân gian bất tu tiên - Chương 571: Dự Cảm Hiền Giả: Điểm Neo Giữa Thiên Địa
Thành công bước đầu này là một ví dụ nhỏ cho kế hoạch lớn hơn của Tạ Trần, một minh chứng cho thấy trí tuệ phàm trần có thể làm được điều mà sức mạnh tu vi không thể. Nhưng Tạ Trần biết, đây chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước còn đầy rẫy hiểm nguy, và Ma Chủ Cửu U vẫn còn là một mối đe dọa khổng lồ. Tuy nhiên, ngọn lửa nhân tính mong manh, đã được thắp lên giữa bóng tối, sẽ là kim chỉ nam cho anh trong cuộc chiến không tiếng súng này, cuộc chiến không chỉ để sinh tồn, mà còn để định nghĩa lại bản chất của sự tồn tại. Anh đã dùng chính sự ‘Ma hóa’ để phá cục, dù chỉ là một cục diện nhỏ, nhưng nó đã mở ra một hướng đi mới, một niềm hy vọng giữa thời kỳ Thiên Đạo suy tàn.
***
Sương sớm còn vương trên những tán lá xanh um, lấp lánh như vô vàn hạt ngọc khi những tia nắng đầu tiên len lỏi qua kẽ lá, đánh thức Rừng Thanh Phong. Không khí nơi đây mang một vẻ trong lành đến lạ, một sự tương phản đến đau lòng với cảnh tượng hoang tàn mà họ vừa bỏ lại phía sau. Mùi đất ẩm quyện với hương lá cây mục rữa và mùi hoa dại thoang thoảng, tạo nên một bản giao hưởng của thiên nhiên, tưởng chừng như vẫn bình yên vô sự. Tiếng chim hót líu lo từ sâu trong những bụi rậm, tiếng lá cây xào xạc khi gió nhẹ lướt qua, và tiếng suối chảy róc rách đâu đó vọng lại, tất cả như muốn xoa dịu những tâm hồn đang chìm trong mệt mỏi và lo âu. Tuy nhiên, đằng sau vẻ tĩnh lặng ấy, đâu đó vẫn phảng phất một chút âm u khó tả, đặc biệt là khi đi sâu vào những khu vực cây cối rậm rạp, nơi ánh sáng khó bề xuyên tới.
Tạ Trần, với thân hình gầy gò của một thư sinh, vẫn bước đi vững chãi nơi đầu đoàn, dẫn dắt nhóm phàm nhân đang kiệt sức. Khuôn mặt anh thanh tú, làn da trắng nhợt vì ít tiếp xúc với nắng gió, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên vẻ tỉnh táo đến kinh ngạc, như thể có thể nhìn thấu mọi lớp màn che phủ của thế gian. Anh vận bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, không chút phô trương, hòa mình vào màu sắc của rừng cây. Mỗi bước đi của anh đều chậm rãi, nhưng kiên định, như một cột mốc giữa dòng đời hỗn loạn.
Mộ Dung Tuyết, trong bộ y phục màu xanh ngọc của y sư, bước đi bên cạnh Tạ Trần. Gương mặt nàng dịu dàng, thanh lịch, nhưng đôi mắt vẫn không ngừng liếc nhìn anh với vẻ lo lắng. Nàng cảm nhận được sự tĩnh lặng bề ngoài của Tạ Trần, nhưng cũng thấu hiểu được gánh nặng vô hình mà anh đang mang trên vai. Nàng nhẹ giọng hỏi, giọng nói đầy sự quan tâm: “Huynh có vẻ… đang cảm nhận điều gì đó?”
Tạ Trần khẽ gật đầu, đôi mắt anh khép hờ trong chốc lát, bàn tay khẽ đặt lên Nhân Quả Luân Bàn giấu trong tay áo. Một luồng ánh sáng xanh nhạt vô hình, chỉ mình anh cảm nhận được, lay động nhẹ trong lòng bàn tay. Anh cảm thấy những sợi nhân quả, vốn dĩ là những dòng chảy định mệnh ràng buộc vạn vật, giờ đây lại hỗn loạn đến mức khó tin. Chúng không còn là những đường nét rõ ràng, mà là một mớ bòng bong rối rắm, căng ra rồi đứt đoạn, tạo nên những vết rách vô hình trong kết cấu của thế giới. Anh mở mắt, ánh nhìn xa xăm, giọng nói trầm tĩnh nhưng ẩn chứa nỗi ưu tư sâu sắc: “Thiên địa đang thay đổi, không chỉ là linh khí… mà còn là bản chất của mọi mối liên kết. Những sợi nhân quả đang bị kéo căng đến cực hạn, có thứ gì đó đang muốn xé toang tấm mạng lưới vô hình này.”
Phía sau, Vương Đại Ngưu, thân hình vạm vỡ nhưng giờ đây đã thấm mệt, khuôn mặt chất phác hiện rõ vẻ hốc hác, vẫn nắm chặt tay Tiểu Hoa đang run rẩy. Hắn nhìn về phía trước, nơi Tạ Trần đang bước đi, ánh mắt hiện lên sự tuyệt vọng cố gắng che giấu, nhưng cũng tràn đầy niềm tin sắt đá. “Chúng ta sẽ đi đâu nữa, Tạ công tử?” Hắn hỏi, giọng khàn đặc, mỗi từ như được ép ra từ lồng ngực. Hắn biết, Tạ Trần là niềm hy vọng cuối cùng của họ.
Tiểu Hoa, cô bé nhỏ nhắn, mái tóc tết hai bên đã xù ra vì bụi đường, đôi mắt to tròn lanh lợi giờ đây chỉ còn ánh lên vẻ mệt mỏi và sợ hãi. Tuy nhiên, khi nghe Vương Đại Ngưu nói chuyện với Tạ Trần, một tia hy vọng mong manh lại nhóm lên trong lòng cô bé. Cô bé ngước nhìn Tạ Trần, giọng nói ngây thơ nhưng đầy khẩn cầu: “Anh Tạ Trần ơi, chúng ta có tìm được nơi an toàn không?” Đối với Tiểu Hoa, Tạ Trần không chỉ là người dẫn đường, mà còn là một người anh, một câu chuyện cổ tích sống, người có thể biến những điều không thể thành có thể.
Tạ Trần quay lại, nhìn vào đôi mắt của Tiểu Hoa, của Vương Đại Ngưu, và của những phàm nhân khác đang đi theo anh. Anh thấy trong đó sự kiệt sức, nỗi sợ hãi, nhưng quan trọng hơn cả, là niềm tin. Niềm tin đó như một ngọn lửa nhỏ, mong manh nhưng đủ sức sưởi ấm trong cái lạnh lẽo của thế cục. Anh hiểu, gánh nặng của 'điểm neo' không chỉ là những sợi nhân quả vô hình mà anh cảm nhận, mà còn là ánh mắt đầy hy vọng của những con người này. Họ không tu luyện, không có sức mạnh, chỉ có niềm tin vào một thư sinh phàm trần.
“Chúng ta sẽ đi về phía có ánh sáng, về phía nơi nhân tính còn chưa bị vùi lấp hoàn toàn,” Tạ Trần đáp, giọng nói của anh đủ để xoa dịu phần nào nỗi lo trong lòng họ. Anh biết, anh không thể hứa hẹn một nơi an toàn tuyệt đối, vì trong thế giới này, an toàn chỉ là một khái niệm tương đối. Nhưng anh có thể hứa một con đường, một hướng đi. Anh cảm nhận được Ma khí vẫn đang lan tỏa, những luồng năng lượng đen tối len lỏi qua từng thớ đất, từng ngọn cây. Sự ‘Ma hóa’ không ngừng diễn ra, không chỉ ở các tu sĩ mà còn ở chính bản thân thế giới, ở những sợi nhân quả đang bị đứt gãy. Anh đang cố gắng duy trì một sự ‘bình thường’ cho họ, dù chỉ là tạm thời, trong một thế giới đang vỡ vụn.
Mộ Dung Tuyết nhẹ nhàng tiến đến, nắm lấy tay Tiểu Hoa, và bắt đầu kể những câu chuyện cổ tích về những vị thần bảo vệ phàm nhân, những câu chuyện mà nàng tự nghĩ ra để an ủi tâm hồn bé bỏng ấy. Nàng biết, đôi khi, lời nói ấm áp còn quan trọng hơn cả phép thuật. Vương Đại Ngưu, thấy vậy, cũng cố gắng gượng cười, bước đi vững vàng hơn, như muốn chứng tỏ rằng hắn vẫn còn có thể bảo vệ những người xung quanh.
Tạ Trần lại nhắm mắt, cảm nhận sâu hơn nữa những rung động từ Nhân Quả Luân Bàn. Anh không chỉ cảm nhận sự hỗn loạn bên ngoài, mà còn là sự bất ổn sâu sắc trong chính bản chất của nhân quả. Mọi hành động, mọi suy nghĩ, mọi sự tồn tại đều có một sợi nhân quả liên kết với nó. Nhưng giờ đây, những sợi dây ấy đang bị kéo đứt, bị vặn vẹo bởi một lực lượng vô hình, hủy hoại sự hài hòa vốn có. Anh biết, chiến thắng nhỏ ở Thôn Vân Sơn chỉ là một giọt nước giữa đại dương. Ma Chủ Cửu U không chỉ muốn hủy diệt, mà còn muốn biến đổi, muốn tái định nghĩa nhân quả theo cách của hắn, biến nỗi sợ hãi thành công cụ, biến sự tha hóa thành trật tự mới.
Anh tự hỏi, liệu ‘ngọn lửa nhân tính’ mà anh đang cố gắng thắp lên có đủ sức chống lại một cơn đại hồng thủy như vậy không? Liệu trí tuệ phàm trần có thể làm gì khi đối mặt với một thế lực có thể thao túng cả Thiên Đạo và nhân quả? Anh không sùng bái sức mạnh, anh không tin vào số mệnh an bài, anh chỉ trọng chữ "sống" – một cuộc sống tr���n vẹn, chân thực. Nhưng để "sống" được, đôi khi phải chiến đấu, không bằng kiếm pháp hay tiên thuật, mà bằng ý chí và niềm tin. Anh biết, con đường phía trước còn dài, và mỗi bước đi của anh đều mang theo vận mệnh của biết bao sinh linh. Anh là một 'điểm neo' vô hình, giữ lại những sợi nhân quả mong manh, nhưng liệu anh có đủ sức giữ chúng lại khi cả Thiên Đạo đang chực chờ sụp đổ? Câu hỏi đó lơ lửng trong tâm trí anh, nặng trĩu như sương sớm trên lá cây.
***
Cùng lúc đó, tại Phật Sơn Tự, một ngôi chùa cổ kính tọa lạc trên đỉnh một ngọn núi linh thiêng, không khí thanh tịnh và trang nghiêm thường ngày dường như đang bị một luồng bất ổn vô hình xâm lấn. Mái ngói cong, tường gạch rêu phong của điện thờ chính vẫn đứng vững qua bao năm tháng, nhưng bên trong, một sự biến động sâu sắc đang diễn ra. Tiếng chuông chùa ngân vang trầm hùng, tiếng tụng kinh đều đều của các tăng lữ, và tiếng mõ gõ nhịp nhàng vẫn vọng khắp không gian, hòa cùng tiếng chim hót trong khu vườn thiền, nhưng tất cả đều không thể che giấu được sự nặng nề đang bao trùm. Mùi hương trầm thoang thoảng, mùi hoa sen thanh khiết quyện với mùi đất ẩm, tạo nên một cảm giác an lạc, nhưng sự an lạc ấy giờ đây trở nên mong manh đến lạ.
Trong một điện thờ cổ kính, Vô Danh Tăng ngồi thiền trên bồ đoàn đã sờn cũ. Thân hình ông gầy gò, mặc chiếc áo cà sa cũ nát, khuôn mặt gầy guộc, đôi mắt nhắm hờ. Trên đỉnh đầu ông, sáu vết sẹo thiêu hương hiện rõ, minh chứng cho những năm tháng tu hành khổ hạnh. Xung quanh ông, không khí trở nên nặng nề và bất ổn một cách rõ rệt. Những luồng linh khí vốn dĩ thanh tịnh giờ đây như bị vặn xoắn, tạo nên những xoáy ngầm vô hình.
Tiểu Hòa Thượng, với cái đầu trọc và chiếc áo cà sa nhỏ, đang quét dọn những chiếc lá rụng trong sân. Vẻ mặt ngây thơ của chú bé hiện rõ sự bối rối và lo lắng. Chú cảm nhận được sự thay đổi trong khí tức của sư phụ, một sự thay đổi mà chú chưa từng trải qua. Chú dừng tay chổi, ngẩng đầu nhìn về phía điện thờ, nơi sư phụ đang tọa thiền. “Sư phụ, sao hôm nay con cảm thấy… có điều gì đó không ổn?” chú bé hỏi, giọng nói non nớt vang vọng trong không gian tĩnh mịch.
Vô Danh Tăng khẽ mở đôi mắt, ánh nhìn tưởng chừng như xuyên thấu vạn vật, nhưng lại chất chứa một nỗi ưu tư sâu sắc. Đôi mắt ấy, vốn dĩ luôn toát ra sự giác ngộ và bình thản, giờ đây lại ẩn chứa một nỗi lo lắng khôn nguôi. Ông cảm nhận được sự rung chuyển không chỉ từ mặt đất, từ không khí, mà từ chính cốt lõi của Thiên Đạo. Nó không phải là một trận động đất vật lý, mà là một sự chấn động trong chính bản nguyên của vũ trụ, một sự tan rã từ bên trong. Giọng nói của ông trầm ấm nhưng đầy bi thương, mỗi chữ thốt ra như chứa đựng cả ngàn năm suy tư: “Thiên Đạo… đang gào thét. Nó đang tan rã từ bên trong, không chỉ là linh khí mỏng mảnh dần, mà là bản nguyên của vạn vật, là quy tắc của vũ trụ này.”
Tiểu Hòa Thượng tròn mắt nhìn sư phụ, không hiểu hết ý nghĩa của những lời đó, nhưng cảm nhận được sự nặng nề trong từng âm tiết. Chú bé vẫn nhớ những lời sư phụ từng dạy: Thiên Đạo là quy luật, là sự vận hành của tất thảy. Nếu Thiên Đạo gào thét, thì phải chăng, tận thế đã cận kề?
Vô Danh Tăng không để ý đến sự bối rối của đệ tử. Tâm trí ông đang chìm sâu vào những dòng suy tư triết lý. Ông nhớ lại những lời kinh cổ, những lời tiên tri của các vị Phật tổ về chu kỳ hủy diệt và tái sinh của vạn vật. Mọi thứ đều có điểm tựa, một cái gốc, một trung tâm để giữ vững. Khi điểm tựa đó lung lay, vạn vật sẽ đổ. Linh khí suy kiệt, tiên môn mất người, ma đạo hoành hành, tất cả đều là những biểu hiện bên ngoài của sự sụp đổ Thiên Đạo. Nhưng liệu có một 'điểm neo' khác, một sợi dây duy nhất có thể giữ lại tất cả, một kim chỉ nam giữa biển cả vô thường? Ông tự hỏi, giọng nói thì thầm như đang nói với chính mình, cũng như đang chất vấn cả hư không: “Mọi thứ đều có điểm tựa. Khi điểm tựa đó lung lay, vạn vật sẽ đổ. Nhưng liệu có một 'điểm neo' khác, một sợi dây duy nhất có thể giữ lại tất cả?”
Ông không thể không nghĩ đến những lời đồn đại về một phàm nhân, một thư sinh tên Tạ Trần, người không tu tiên, nhưng lại có khả năng nhìn thấu nhân quả, người mà Ma Chủ Cửu U lại đặc biệt để mắt tới. Những lời đồn đại đó, trong tai một người tu hành đã đạt đến cảnh giới của Vô Danh Tăng, không phải là những câu chuyện tầm phào. Ông cảm thấy một sự liên kết mơ hồ giữa Tạ Trần và cái "điểm neo" mà ông đang tìm kiếm. Liệu có phải, giữa sự suy tàn của Thiên Đạo, một "điểm neo" mới đang dần hình thành, không phải từ sức mạnh của tiên thuật, mà từ chính bản chất của nhân tính, từ trí tuệ phàm trần?
Vô Danh Tăng chầm chậm đứng dậy, cầm lấy chiếc gậy thiền của mình. Mỗi bước đi của ông đều chậm rãi, nhưng lại toát ra một sự kiên định lạ thường. Ông nhìn ra ngoài cửa chùa, nơi ánh nắng ban ngày vẫn còn chiếu rọi, nhưng ông biết, bóng đêm của một kỷ nguyên mới đang dần buông xuống. Sự bình thản của người tu hành không cho phép ông hoảng loạn, nhưng nỗi lo lắng khôn nguôi về vận mệnh thế giới lại thúc giục ông phải tìm kiếm, phải suy ngẫm. Ông là một người tu hành, có trách nhiệm với chúng sinh. Nếu Thiên Đạo sụp đ��, vạn vật sẽ rơi vào hỗn loạn vô tận. Ông phải tìm ra "điểm neo" đó, trước khi tất cả trở thành cát bụi, trở thành hư vô.
Ông nhìn về phía Tiểu Hòa Thượng, chú bé vẫn đang đứng đó, ngây thơ và sợ hãi. "A Di Đà Phật," ông khẽ niệm, giọng nói trầm ấm hơn một chút, như để an ủi chú bé, cũng như để tự nhắc nhở chính mình về bản chất của sự vô thường. Trong tâm trí ông, một bức tranh lớn hơn đang dần hiện ra, về một cuộc chiến không chỉ bằng linh lực, mà bằng ý chí, bằng triết lý, và bằng cả bản chất của nhân quả.
***
Trong khi đó, ở một góc khác của Rừng Thanh Phong, nơi ánh nắng chiều tà bắt đầu phai nhạt, nhường chỗ cho cái se lạnh của buổi hoàng hôn, Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu đang ngồi vắt vẻo trên một cành cây cổ thụ, đôi tai cáo trắng muốt vểnh lên, không ngừng lắng nghe những âm thanh nhỏ nhất của khu rừng. Đôi mắt nàng, vốn dĩ lanh lợi và tinh nghịch, giờ đây lại sắc bén một cách lạ thường, quét khắp bốn phía, như đang cố gắng nhìn thấu những điều vô hình. Váy áo nhẹ nhàng, màu sắc tươi s��ng của nàng giờ đây dường như không còn phù hợp với vẻ nghiêm trọng đang hiện rõ trên khuôn mặt xinh đẹp, đáng yêu ấy.
Giác quan của yêu tộc, vốn nhạy bén hơn hẳn loài người hay tu sĩ, cho phép Tiểu Cửu cảm nhận được những luồng năng lượng vi tế nhất. Nàng cảm nhận được sự hỗn loạn của ma khí ngày càng lan rộng, như một làn sóng thủy triều đen tối đang nuốt chửng mọi thứ. Nhưng bên cạnh đó, còn có một thứ gì đó lớn hơn đang thay đổi, một 'mạng lưới' vô hình, như chính bản chất của không gian và thời gian, đang bị kéo căng đến cực hạn, phát ra những tiếng rên rỉ vô thanh. Đó là cảm giác của một sợi dây đàn sắp đứt, một kết cấu sắp vỡ tan.
"Thiên Đạo… lão già đó sắp chết thật rồi sao?" Tiểu Cửu tự lẩm bẩm, giọng nói không còn vẻ tinh nghịch thường ngày mà thay vào đó là một sự nghiêm trọng hiếm thấy. Nàng thường gọi Thiên Đạo là "lão già," nhưng giờ đây, cái chết của "lão già" ấy lại mang đến một nỗi sợ hãi thực sự. "Nhưng… hình như có thứ gì đó đang cố níu kéo, một sợi dây mỏng manh… Một sợi dây mà ngay cả ma khí cũng không thể hoàn toàn cắt đứt." Nàng chau mày, đôi mắt ngước nhìn lên bầu trời đang dần chuyển màu tím sẫm, nơi những vì sao bắt đầu lấp lánh nhưng dường như lại mờ nhạt hơn mọi khi.
Nàng nhớ lại những lời tiên tri cổ xưa của yêu tộc, những câu chuyện được truyền miệng qua hàng ngàn năm về sự sụp đổ và tái sinh của thế giới, về những chu kỳ hủy diệt và kiến tạo. Trong những lời tiên tri đó, có nhắc đến một 'điểm trụ' duy nhất, một 'điểm neo' có thể giữ vững thế gian khi mọi thứ chìm vào hỗn loạn. Nàng thường bỏ qua chúng như những câu chuyện cổ tích buồn ngủ, nhưng giờ đây, chúng lại hiện về rõ ràng hơn bao giờ hết, như những lời cảnh báo rùng rợn.
"Liệu có phải là cái 'điểm neo' mà tộc trưởng thường nhắc đến?" Tiểu Cửu thì thầm, giọng nói mang một dự cảm mơ hồ nhưng mạnh mẽ. Giác quan của nàng đang gào thét, báo hiệu một nguy cơ chưa từng có, một sự kiện sẽ thay đổi vĩnh viễn vận mệnh của vạn vật. Ma khí có thể làm tha hóa con người, làm mất đi nhân tính, nhưng nó không thể hoàn toàn xóa bỏ những sợi nhân quả gốc rễ, không thể hoàn toàn hủy diệt ý chí của một số cá thể đặc biệt. Nàng cảm thấy một luồng năng lượng kỳ lạ, không phải linh khí, không phải ma khí, mà là một thứ gì đó thuần túy hơn, tinh khiết hơn, đang cố gắng chống lại sự tan rã.
Nàng nhắm mắt lại, đôi tai vẫn vểnh lên, tập trung toàn bộ giác quan của yêu tộc để cảm nhận. Nàng thấy những sợi nhân quả đang rối bời, nhưng giữa mớ bòng bong ấy, có một điểm, một trung tâm, nơi những sợi dây đó vẫn còn nguyên vẹn, vẫn còn vững chắc một cách khó hiểu. Nàng không thể nhìn thấy rõ ràng, nhưng cảm nhận được sự tồn tại của nó, như một ngọn hải đăng nhỏ bé giữa biển cả bão tố. Đó là một cảm giác ấm áp, một chút hy vọng mong manh giữa sự hỗn loạn và cái lạnh lẽo của ma khí.
Hồ Ly Nữ mở mắt, đôi mắt sáng lên một tia nhìn sâu sắc. Nàng nghĩ đến Tạ Trần, cái tên mà Ma Chủ Cửu U đã nhắc đến với một thái độ đặc biệt. Một phàm nhân không tu vi, nhưng lại có thể nhìn thấu nhân tâm, có thể d���n dắt phàm nhân thoát khỏi Ma tu chỉ bằng trí tuệ và sự hiểu biết về bản chất của ma khí. Liệu có phải, cái 'điểm neo' mà nàng đang tìm kiếm, mà Thiên Đạo đang gào thét vì sắp mất đi, lại chính là một con người phàm trần như Tạ Trần? Sự nghi ngờ này, thoạt nghe có vẻ hoang đường, nhưng lại phù hợp với những cảm nhận của nàng về sự thay đổi của Thiên Đạo, nơi sức mạnh tu vi không còn là yếu tố duy nhất định đoạt mọi thứ.
Tiểu Cửu nhảy xuống khỏi cành cây, đôi chân trần nhẹ nhàng chạm đất. Nàng không còn vẻ lanh lợi thường ngày, thay vào đó là một sự quyết tâm lạ lùng. Nàng cần phải tìm hiểu, cần phải xác nhận. Nếu thực sự có một 'điểm neo' như vậy, một hy vọng cho kỷ nguyên mới, thì nàng, một yêu tộc đã sống qua biết bao thăng trầm của thế giới, không thể đứng ngoài cuộc. Nàng nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đã lặn hẳn, để lại một vệt sáng đỏ rực cuối cùng. Bóng tối đang nuốt chửng thế gian, nhưng một tia hy vọng mong manh, một 'điểm neo' vô hình, dường như đang dần hiện rõ, giữa lúc Thiên Đạo ��ang trên bờ suy kiệt cực độ.
Sự cảm nhận đồng bộ của Vô Danh Tăng và Hồ Ly Nữ về 'điểm neo' cho thấy tầm quan trọng của nó và rằng nó sẽ sớm được tiết lộ hoặc được tìm thấy. Việc Tạ Trần vô tình liên hệ đến khái niệm 'điểm neo' qua những quan sát của mình ngụ ý rằng anh chính là 'điểm neo' mà các hiền giả đang tìm kiếm, hoặc có liên hệ mật thiết với nó. Sự suy yếu cực độ của Thiên Đạo báo hiệu rằng sự sụp đổ của nó không còn xa, đẩy Arc đến cao trào. Thiên Đạo sắp tan rã, và một câu hỏi lớn đang treo lơ lửng trong không gian: Liệu ai sẽ là người 'lấp đầy' khoảng trống đó? Và liệu Tạ Trần, một phàm nhân, có phải là chìa khóa cho một kỷ nguyên mới?
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.