Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 579: Lời Khế Ước Vô Hình: Những Hạt Giống Đầu Tiên Của Nhân Đạo

Đêm dài vẫn còn sâu thẳm, nhưng trong động phủ ẩm ướt và lạnh lẽo, một ngọn lửa ý chí vừa được thắp lên, ấm nóng và kiên định. Tạ Trần vẫn giữ nguyên tư thế, bàn tay hắn đặt nhẹ lên phù hiệu phức tạp vừa vẽ trên nền đất. Không một gợn sóng linh lực, không một ánh sáng thần diệu bùng lên, chỉ có một sự tĩnh lặng đến đáng sợ, như mặt hồ sâu thẳm trước cơn bão lớn. Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận phù hiệu cổ xưa kia không phải là một công cụ để thi triển phép thuật, mà là một kênh dẫn, một sợi dây vô hình kết nối với những linh hồn đang khao khát một điều gì đó đã bị lãng quên. Đó là "tiếng lòng", là "ý chí", là "nhân tính" mà Ma Chủ Cửu U cho rằng đã mục ruỗng, đã bị nuốt chửng bởi dòng chảy "vô thường" của Thiên Đạo suy tàn.

Hắn hít thở sâu, từng hơi thở nhẹ nhàng, chậm rãi, mang theo sự thanh tẩy và một quyết tâm sắt đá. Từ khoảnh khắc hắn thốt ra những lời cuối cùng với Hồ Ly Nữ, rằng cuộc chiến giành lấy "nhân tính" đã chính thức bước vào giai đoạn quyết định, Tạ Trần không còn là một thư sinh bị động bị cuốn vào vòng xoáy vận mệnh. Hắn đã chấp nhận thân phận "điểm neo nhân quả" của mình, không phải với sự miễn cưỡng hay bất lực, mà với một ý chí kiên cường để định hình lại nó. Hắn không muốn "vá trời", không muốn trở thành một "cứu thế chủ" theo cách mà các tông môn và Thiên Đạo mong muốn. Hắn muốn phá cục, muốn mở ra một kỷ nguyên mới, nơi con người có thể "sống một đời bình thường", không cần "thành tiên" mà vẫn giữ trọn vẹn "nhân tính" của mình.

Đêm càng về khuya, không gian trong động phủ càng trở nên tĩnh mịch. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ một kẽ đá trên vách, như một nhịp đập của thời gian, nhắc nhở về sự trôi chảy không ngừng của vạn vật. Mùi đá ẩm mốc, mùi đất và một chút hương thảo mộc khô từ đống lửa tàn thoang thoảng trong không khí, tạo nên một bầu không khí vừa cô tịch vừa ấm cúng. Tạ Trần mở mắt, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự. Hắn đứng dậy, thân hình gầy gò của một thư sinh không hề có vẻ cường tráng của người luyện võ hay tu tiên, nhưng lại toát lên một khí chất kiên nghị lạ thường. Làn da trắng nhợt do ít tiếp xúc với nắng gió, nhưng khuôn mặt thanh tú lại ẩn chứa một sức mạnh nội tại phi thường.

"Hồ Ly Nữ," Tạ Trần cất giọng trầm tĩnh, phá vỡ sự tĩnh lặng. Giọng nói hắn không cao, không mạnh mẽ, nhưng lại mang một sức nặng của những lời nói được cân nhắc kỹ lưỡng. "Sự chấp nhận không phải là sự buông xuôi, mà là sự lựa chọn. 'Điểm neo' này, ta sẽ không để nó trở thành gông cùm. Nó sẽ là cơ hội, là nền móng để định nghĩa lại tất cả."

Hồ Ly Nữ ngồi cạnh, đôi tai cáo trắng muốt khẽ rung rinh, dõi theo từng cử động của hắn. Nàng gật đầu lia lịa, ánh mắt tràn ngập sự ngưỡng mộ và tin tưởng tuyệt đối. "Vâng, Tạ công tử nói đúng. Hồ ly ta tin vào công tử." Nàng hiểu rằng, Tạ Trần đang gánh vác một trọng trách lớn lao, một trọng trách mà ngay cả các vị tiên nhân cũng không dám đối mặt.

Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ, mang theo sự mệt mỏi nhưng cũng đầy kiên định. Hắn bắt đầu bày biện một bản đồ giản lược lên chiếc bàn đá thô sơ. Bản đồ đó không vẽ các tuyến linh mạch, không đánh dấu các tông môn quyền lực, mà nó phác thảo những điểm yếu của Thiên Đạo đang suy tàn, những nút thắt "nhân quả" đang bị thắt chặt bởi sự "mất người" của tu sĩ, và cả những nơi mà "nhân tính" vẫn còn lay lắt. Bên cạnh bản đồ là vài vật phẩm đơn sơ: một chiếc nghiên mực cũ, một bút lông đã sờn, và một vài lá bùa giấy cũ kỹ, không mang chút linh lực nào. Chúng không phải là pháp bảo để chiến đấu, mà là công cụ để "kết nối", để "thức tỉnh".

"Ma Chủ muốn hủy diệt ta, xóa bỏ 'điểm neo nhân quả' để vũ trụ đạt tới 'tận cùng hư vô'," Tạ Trần tiếp tục, ánh mắt hắn trở nên xa xăm, như thể nhìn xuyên qua lớp đá dày của động phủ, nhìn thấy cả nhân gian rộng lớn đang chìm trong hỗn loạn. "Nhưng hắn đã lầm. Chính sự hủy diệt của hắn sẽ là cơ hội để chúng ta tái sinh. Hắn không hiểu rằng, 'nhân quả' không thể bị xóa bỏ, chỉ có thể được định hình lại. Và 'nhân tính' cũng vậy, nó không thể bị tiêu diệt, nó chỉ ngủ quên, chờ đợi được đánh thức."

Hắn đưa tay chỉ vào những điểm được đánh dấu trên bản đồ. "Những nơi này, là những nơi 'tiếng vọng' của chúng ta sẽ đến. Những người đã từng hoài nghi, đã từng đau khổ, đã từng mất mát vì con đường tu tiên 'mất người'. Họ sẽ là những hạt giống đầu tiên của 'Nhân Đạo' mới." Tạ Trần quay sang Hồ Ly Nữ, ánh mắt hắn đầy kiên định. "Chúng ta không cần liên lạc. Họ sẽ tự tìm đến. Điều quan trọng là phải tạo ra một 'tiếng vọng', một lời kêu gọi mà chỉ những người có cùng 'ý chí' mới có thể nghe thấy. Và ta đã gửi nó đi rồi."

Nói rồi, hắn ngồi xuống, tĩnh tọa trở lại, nhắm mắt lại. Dù không có linh khí để tu luyện, nhưng Tạ Trần lại có một sự tập trung tinh thần phi thường, một khả năng suy luận cực hạn, nhìn thấy mối liên hệ sâu xa giữa mọi hành động và hệ quả. Hắn đang chuẩn bị, không phải bằng cách nâng cao tu vi, mà bằng cách mài dũa ý chí, củng cố niềm tin, và chờ đợi những "hạt giống" đầu tiên nảy mầm từ "tiếng vọng" mà hắn đã gieo. Tiếng nước nhỏ giọt vẫn đều đặn, không gian tĩnh lặng, nhưng trong lòng Tạ Trần, một dòng chảy cuộn sóng đang âm thầm hình thành, chuẩn bị cho một cuộc cách mạng không tiếng súng.

***

Đêm đã về khuya, sương đêm dày đặc như một tấm màn lụa trắng giăng mắc khắp Rừng Thanh Phong. Trời không trăng, những ngôi sao cũng ẩn mình sau lớp sương mù mờ ảo, khiến không gian càng thêm u tịch và bí ẩn. Từ bóng đêm mờ ảo của khu rừng, ba bóng người dần hiện rõ, bước đi nhẹ nhàng nhưng đầy cảnh giác. Tiếng lá cây xào xạc dưới chân họ là âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng của màn đêm.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, với bộ bạch y tinh khôi nổi bật trong màn đêm mờ ảo, bước đi thanh thoát như một tiên nhân giáng trần. Tuy nhiên, ánh mắt phượng sắc bén của nàng lại đầy cảnh giác, quét qua từng bụi cây, từng kẽ đá. Nàng cảm nhận được một luồng khí tức lạ thường đang bao trùm khu vực này, không phải linh khí, cũng không phải ma khí, mà là một thứ gì đó khó định nghĩa, vừa quen thuộc lại vừa xa lạ, như một lời thì thầm từ sâu thẳm linh hồn. Mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng, thường ngày búi cao gọn gàng, nay có vài sợi vương trên má, phản ánh sự mệt mỏi ẩn sâu trong vẻ ngoài lạnh lùng của nàng.

Dương Quân theo sát phía sau, vẻ mặt nghiêm nghị. Đôi mắt sáng của chàng trai trẻ tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng, nhưng cũng ẩn chứa một nỗi lo lắng không thể che giấu. Bộ đạo bào màu lam nhạt của chàng bị sương đêm làm ẩm ướt, dính chặt vào người, nhưng chàng không hề bận tâm. Chàng tin vào "phán đoán" của Tạ Trần, một niềm tin không dựa vào tu vi hay danh tiếng, mà dựa vào sự thấu hiểu nhân tâm và khả năng nhìn thấu "nhân quả" phi thường của thư sinh ấy. "Hơi thở ở đây... có chút kỳ lạ," Lăng Nguyệt khẽ nói, giọng nàng trong trẻo nhưng lạnh lùng, tựa băng tuyết tan chảy. "Liệu có phải nơi này an toàn? Ta cảm thấy có một loại... năng lượng vô hình, đang bao trùm."

Dương Quân trầm giọng đáp, ánh mắt chàng hướng về phía trước, nơi ẩn chứa một luồng sáng yếu ớt của ngọn lửa tàn. "Lăng Nguyệt tiên tử không cần lo lắng. Ta tin vào phán đoán của Tạ huynh. Nếu hắn đã gửi 'tiếng vọng' này, hẳn là đã có sự chuẩn bị." Lời nói của chàng tuy dứt khoát, nhưng vẫn có chút lưỡng lự, bởi bản thân chàng cũng không thể lý giải được cái "tiếng vọng" mà Tạ Trần đã gửi đi. Nó không phải là tín hiệu truyền âm, không phải là thần niệm, mà là một cảm giác, một sự lay động sâu thẳm trong tâm hồn, như thể có ai đó đang chạm vào phần "nhân tính" đã bị lãng quên bấy lâu.

Mộ Dung Tuyết, trầm tĩnh hơn cả, bước đi cuối cùng. Y phục màu xanh ngọc của y sư được làm từ loại vải đặc biệt, có thể chống chọi phần nào với cái lạnh và hơi ẩm của sương đêm. Gương mặt nàng toát lên vẻ thông minh và một nỗi buồn khó tả, nhưng đôi mắt nàng lại sáng lên một tia hy vọng. Nàng không nói nhiều, chỉ quan sát xung quanh với sự cẩn trọng thường thấy của một người đã trải qua quá nhiều biến cố. Nàng cảm nhận rõ ràng hơn ai hết sự suy tàn của Thiên Đạo, sự mục ruỗng của các tông môn vì đã "mất người". Đối với nàng, "nhân tính" không phải là một khái niệm trừu tượng, mà là sinh mạng, là sự sống, là tất cả những gì còn lại để bám víu trong thế giới hỗn loạn này.

Ba người dừng lại trước một khe đá hẹp, được che khuất khéo léo bởi những bụi cây dại và dây leo chằng chịt. Từ khe đá đó, một làn hơi ấm yếu ớt phả ra, mang theo mùi khói gỗ và mùi đất ẩm đặc trưng của động phủ. Đúng lúc đó, một bóng dáng nhỏ nhắn xuất hiện từ bóng tối, đôi tai cáo trắng muốt khẽ vẫy, và chiếc đuôi lông mềm mại lướt nhẹ trong không khí. Đó là Hồ Ly Nữ. Nàng không nói lời nào, chỉ khẽ gật đầu, ra hiệu cho ba vị tu sĩ đi theo.

"Tiểu Cửu?" Lăng Nguyệt khẽ gọi, ánh mắt nàng vẫn đầy nghi ngờ. Nàng đã từng gặp Hồ Ly Nữ vài lần, nhưng chưa bao giờ trong một hoàn cảnh kỳ lạ như thế này. Một Hồ Ly tinh, lại trở thành người dẫn đường cho các tu sĩ, đến gặp một phàm nhân bị Ma Chủ tuyên bố là "điểm neo diệt thế". Mọi thứ đều vượt quá sự hiểu biết và chấp nhận của nàng.

Hồ Ly Nữ không đáp, chỉ đưa ngón tay lên môi, ra hiệu giữ im lặng. Nàng quay người, nhẹ nhàng lách mình qua khe đá hẹp. Lăng Nguyệt, Dương Quân và Mộ Dung Tuyết nhìn nhau. Trong khoảnh khắc im lặng ngắn ngủi đó, một lời khế ước vô hình đã được trao đổi giữa họ. Họ không còn là những tu sĩ đơn độc, không còn là những người hoài nghi. Họ đã là những đồng minh, những người cùng chung một "ý chí", cùng chung một niềm hy vọng mong manh. Họ cùng nhau lách mình vào khe đá, tiến sâu vào bên trong động phủ, bỏ lại màn đêm lạnh lẽo và sương mù dày đặc phía sau. Bước chân của họ nặng trĩu, không phải vì mệt mỏi, mà vì trọng trách lớn lao mà họ sắp phải gánh vác. Một kỷ nguyên mới, hay một sự hủy diệt hoàn toàn, có lẽ sẽ bắt đầu từ chính cuộc gặp gỡ này.

***

Bên trong động phủ, ánh nến leo lét chiếu sáng khuôn mặt của năm con người đang ngồi vây quanh chiếc bàn đá thô sơ. Ngọn lửa nhỏ trong hố cạn đã lụi tàn, chỉ còn lại những đốm than đỏ hồng yếu ớt, tỏa ra một chút hơi ấm và mùi khói gỗ thoang thoảng. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn vẫn vang vọng, tạo nên một nhịp điệu đơn điệu, đều đặn, như tiếng đồng hồ đếm ngược thời gian. Mùi đất ẩm và hương trầm nhẹ từ vài nhúm thảo mộc khô Tạ Trần đốt lên để xua đi ẩm mốc, hòa quyện vào không khí, tạo nên một bầu không khí vừa bí ẩn vừa trang trọng.

Tạ Trần ngồi đối diện với ba vị tu sĩ, ánh nến phản chiếu trên khuôn mặt gầy gò của hắn, làm nổi bật vẻ suy tư sâu sắc. Đôi mắt hắn vẫn sáng quắc, nhưng không hề có sự kiêu căng hay ngạo mạn của kẻ nắm giữ quyền lực. Hắn là một phàm nhân, nhưng trong khoảnh khắc này, hắn lại là trung tâm của mọi ánh nhìn, là ngọn hải đăng dẫn lối cho những linh hồn đang lạc lối. Hồ Ly Nữ ngồi cạnh Tạ Trần, đôi tai cáo trắng muốt khẽ rung rinh, ánh mắt nàng luân phiên nhìn giữa Tạ Trần và ba vị tu sĩ, không bỏ sót bất kỳ biểu cảm nào.

Giữa họ là bản đồ giản lược và những vật phẩm Tạ Trần đã chuẩn bị – một chiếc nghiên mực cũ, một bút lông sờn, và những lá bùa giấy cũ kỹ. Chúng không phải là pháp khí hay thần vật, mà là biểu tượng của một con đường mới, một con đường không dựa vào linh khí hay tu vi.

"Chào mừng các vị đã đến," Tạ Trần cất giọng trầm tĩnh, phá vỡ sự tĩnh lặng bao trùm. Giọng nói hắn không cao, không mạnh mẽ, nhưng lại có một sức nặng khó tả, như thể mỗi từ ngữ đều được khắc sâu vào không gian. "Ta biết, sự xuất hiện của ta, và cả 'tiếng vọng' mà ta đã gửi đi, có thể khiến các vị hoài nghi và bối rối."

Lăng Nguyệt Tiên Tử, vẻ mặt vẫn lạnh lùng như băng tuyết, khẽ gật đầu. Nàng không nói gì, chỉ nhìn thẳng vào Tạ Trần, đôi mắt phượng sắc bén chứa đựng sự uy nghiêm và mệt mỏi ẩn sâu. Nàng là người đầu tiên cảm nhận được "tiếng vọng" của Tạ Trần, một lời kêu gọi không bằng âm thanh, m�� bằng sự lay động sâu thẳm trong tâm hồn, đánh thức phần "nhân tính" mà nàng đã cố gắng chôn vùi bấy lâu.

Dương Quân, với vẻ anh tuấn của người luyện võ, không giấu nổi sự sốt ruột. "Tạ huynh," chàng lên tiếng, giọng nói rõ ràng, dứt khoát. "Ma Chủ Cửu U đã công khai tuyên bố huynh là 'điểm neo diệt thế', muốn hủy diệt huynh để vũ trụ đạt tới 'tận cùng hư vô'. Các tông môn đang hỗn loạn, phàm nhân hoảng sợ. Huynh đã gửi đi 'tiếng vọng', vậy rốt cuộc, huynh muốn chúng ta làm gì? Huynh có kế sách gì để chống lại Ma Chủ, chống lại Thiên Đạo đang suy tàn này?"

Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười bí ẩn. Hắn đưa tay chỉ vào bản đồ trên bàn. "Ta chấp nhận thân phận 'điểm neo nhân quả'. Nhưng không phải để vá trời, không phải để trở thành một 'cứu thế chủ' mà các vị tiên nhân hằng mong mỏi. Ta chấp nhận nó để định hình lại một 'Nhân Đạo' mới. Ma Chủ muốn hủy diệt ta để thế giới chìm vào vô tận, nhưng y đã không hiểu... Chính sự hủy diệt của y sẽ là cơ hội để chúng ta tái sinh."

Hắn ngừng lại một chút, ánh mắt lướt qua từng người, như đọc được suy nghĩ trong lòng họ. "Ma Chủ Cửu U cho rằng 'nhân tính' là một điểm yếu, là chấp niệm, là thứ cần phải bị loại bỏ để đạt tới 'vô thường'. Hắn cho rằng 'tu tiên' là con đường để thoát ly khỏi 'nhân tính', để trở nên siêu phàm. Nhưng các vị đã thấy đó, con đường ấy đã dẫn đến điều gì? Sự 'mất người', sự mục ruỗng của linh hồn, và sự suy tàn của chính Thiên Đạo. Các vị đã từng là những tu sĩ lừng lẫy, nhưng giờ đây, các vị lại đang hoài nghi chính con đường mà mình đã đi, phải không?"

Mộ Dung Tuyết khẽ thở dài, gương mặt dịu dàng của nàng toát lên vẻ mệt mỏi. "Tạ công tử nói đúng. Ta đã chứng kiến quá nhiều sinh mạng bị hủy hoại, quá nhiều linh hồn bị bào mòn bởi chấp niệm 'thành tiên'. Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo. Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính? Ta đã chờ đợi một ngày như thế này rất lâu rồi, một ngày mà có ai đó dám đứng lên, không phải để tu tiên, mà để giữ lấy 'nhân tính' của con người." Giọng nàng trầm tĩnh, nhưng chứa đựng một nỗi đau sâu sắc từ quá khứ, và giờ đây là một hy vọng mới.

Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn giữ vẻ lạnh lùng, nhưng ánh mắt nàng đã dịu đi phần nào. "Chúng ta... sẽ làm gì?" Nàng hỏi, giọng nói mang theo sự đấu tranh nội tâm giữa niềm tin vào tu tiên cũ và sự thật phũ phàng nàng đã chứng kiến. "Chống lại Thiên Đạo, chống lại Ma Chủ, và cả những tông môn đã 'mất người' ư? Đó là một cuộc chiến vô vọng, một cuộc chiến mà chúng ta không có chút linh lực nào để thắng."

"Chúng ta sẽ không chiến đấu bằng linh lực, Lăng Nguyệt tiên tử," Tạ Trần đáp, giọng hắn bình tĩnh nhưng đầy uy lực, như một vị thầy đang giảng đạo. "Chúng ta sẽ chiến đấu bằng 'ý chí', bằng 'nhân tính', bằng triết lý. Ma Chủ Cửu U muốn hủy diệt 'điểm neo nhân quả', muốn biến nhân gian thành vô thường, vô cảm. Nhưng hắn không thể phá hủy 'ý chí' của con người, không thể xóa bỏ 'nhân tính' đã ăn sâu vào mỗi linh hồn. 'Nhân Đạo' của ta không phải là một pháp môn tu luyện, mà là một cách sống, một niềm tin."

Dương Quân nắm chặt tay, đôi mắt chàng rực cháy nhiệt huyết. "Ta nguyện theo Tạ huynh. Dù đường phía trước có gian nan đến mấy, dù có phải đối mặt với cả Thiên Đạo và Ma Chủ, ta cũng sẽ không từ bỏ nhân tính của mình nữa. Ta đã từng tin vào con đường tu tiên, tin vào sức mạnh. Nhưng giờ đây, ta tin vào huynh, Tạ huynh, tin vào 'nhân tính' mà huynh đang thắp lên."

Tạ Trần nhìn từng người, ánh mắt hắn chứa đựng một sự thấu hiểu sâu sắc. "Mỗi người trong các vị đều là một 'điểm neo' của 'nhân tính' trong thế giới này. Lăng Nguyệt tiên tử, người đại diện cho sự tỉnh ngộ của tu sĩ. Dương Quân, người đại diện cho lý tưởng tuổi trẻ, nhiệt huyết và không bị ô nhiễm. Mộ Dung Tuyết, người đại diện cho lòng nhân hậu, sự thực tế và sự quan tâm sâu sắc đến nhân sinh. Các vị không phải là những kẻ yếu đuối, mà là những người mạnh mẽ nhất, bởi vì các vị dám đối diện với sự thật, dám từ bỏ những gì đã được dạy bảo để tìm kiếm một con đường mới."

Hắn đưa tay ra giữa bàn đá, đặt lên bản đồ giản lược. "Liên minh của chúng ta sẽ không có tên gọi hoa mỹ, không có tông chỉ thần bí. Nó sẽ được gọi là 'Liên minh Nhân Đạo'. Nhiệm vụ của chúng ta không phải là tiêu diệt Ma Chủ bằng vũ lực, mà là phá vỡ chấp niệm của hắn, phá vỡ sự 'vô thường' mà hắn đang gieo rắc. Nhiệm vụ của chúng ta là thắp lên ngọn lửa 'nhân tính' trong mỗi linh hồn, để họ tự mình lựa chọn con đường của mình, không bị ép buộc bởi Thiên Đạo, không bị mê hoặc bởi quyền năng."

Lăng Nguyệt, Dương Quân, Mộ Dung Tuyết nhìn nhau một lượt, rồi đồng loạt đưa tay ra, đặt chồng lên tay Tạ Trần. Cảm giác lạnh lẽo của đá và sương đêm dường như tan biến, thay vào đó là một sự ấm áp lan tỏa từ những bàn tay chạm nhau. Đó không phải là sức mạnh của linh khí, mà là sức mạnh của niềm tin, của sự đồng lòng, của "ý chí" kiên cường. Trong khoảnh khắc đó, lời khế ước vô hình đã được lập, không phải trên giấy trắng mực đen, mà khắc sâu vào từng linh hồn, đánh dấu sự ra đời của một liên minh không dựa vào sức mạnh linh khí, mà dựa vào "nhân tính" và "ý chí" kiên cường. Một liên minh mà Tạ Trần, một phàm nhân, đã khởi xướng, để chống lại sự "mất người" của Thiên Đạo và sự "vô thường" của Ma Chủ, để định hình lại một kỷ nguyên mới cho nhân gian.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free