Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 597: Liên Kế Nhân Quả: Cái Giá Của Một Nước Cờ

Tiếng gầm gừ ghê rợn của vô số ma vật hòa lẫn với tiếng pháp thuật bùng nổ, tiếng kiếm khí xé gió, tạo thành một bản giao hưởng hỗn loạn và bi thảm tại Thôn Lạc Hồng. Ánh sáng ma khí đỏ đậm và đen kịt từ trung tâm thôn vẫn đang dâng lên cuồn cuộn, nhuộm đỏ cả một khoảng trời, khiến ánh hoàng hôn vốn đã yếu ớt nay càng thêm phần tang tóc. Dưới làn khí độc hại ấy, cây cối héo úa đến chết chóc, đất đai nứt nẻ thành những vết rạn ghê rợn, như thể chính linh hồn của mảnh đất này đang bị rút cạn.

U Linh, bóng hình mờ ảo nhưng đầy chết chóc, khẽ nhếch môi, nụ cười lạnh lẽo như băng giá kia cố định trên gương mặt xinh đẹp mà vô hồn. Đôi mắt nàng không có con ngươi, chỉ là hai hốc sâu thăm thẳm phản chiếu sự hủy diệt đang diễn ra. Giọng nàng, khàn đặc và vang vọng giữa chiến trường hỗn loạn, mang theo sự chế giễu và tàn nhẫn: “Kẻ phản kháng… sẽ bị đồng hóa. Ngươi càng chống cự, vùng cấm càng lớn mạnh. Hãy cảm nhận sự vô vọng đi, điểm neo nhân quả! Cuộc chiến này, các ngươi đã thua ngay từ lúc bắt đầu!” Lời nói của nàng như một lời nguyền rủa, một lưỡi dao sắc bén cứa vào niềm hy vọng cuối cùng của những kẻ đang chiến đấu.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, bạch y tung bay giữa làn ma khí cuồn cuộn, dáng vẻ nàng vẫn thanh thoát như một tiên nhân giáng trần, nhưng ánh mắt phượng sắc bén kia lại tràn đầy sự phẫn nộ và quyết tâm. Nàng siết chặt Nguyệt Quang Trâm trong tay, từng luồng kiếm khí lạnh lẽo như băng tuyết bùng nổ, tạo thành một vòng xoáy trắng xóa, cắt xuyên qua đàn ma vật đang điên cuồng lao tới. Mỗi nhát kiếm của nàng đều mang theo uy lực kinh người, khiến những ma vật cấp thấp tan biến thành hư vô, tiếng gào thét thảm thiết của chúng vang vọng trước khi biến mất. Nàng quay sang Dương Quân, giọng nói dù trầm ổn nhưng vẫn ẩn chứa sự lo lắng sâu sắc: "Ma khí này... đang cướp đi sự sống và cả ký ức của vạn vật! Phải nhanh lên!"

Dương Quân, tuấn tú nho nhã nhưng lúc này lại hừng hực chiến ý, vung Thanh Huyền Kiếm của mình, tạo thành một vòng bảo vệ vững chắc. Những chiêu thức của chàng nhanh như chớp giật, dứt khoát và mạnh mẽ, không cho bất kỳ ma vật nào có thể tiếp cận. Mồ hôi lấm tấm trên trán, chàng vừa đỡ một đòn chí mạng từ một con ma vật biến dị, vừa đáp lại Lăng Nguyệt: "Ta biết! Nhưng U Linh quá mạnh, và đám ma vật này cứ như vô tận!" Chàng liếc nhìn Tạ Trần đang đứng phía sau, trong lòng dâng lên nỗi nôn nóng, nhưng vẫn tin tưởng vào trí tuệ của vị thư sinh này.

Hồ Ly Nữ, Tiểu Cửu, với đôi tai cáo trắng muốt dựng thẳng, cùng chiếc đuôi lông mềm mại phe phẩy, thân hình nhỏ bé thoăn thoắt lướt qua giữa vòng vây. Nàng không trực tiếp đối đầu với ma vật mạnh, mà dùng tốc độ kinh người của yêu tộc để quấy nhiễu, đánh lạc hướng, tạo ra những khoảng trống quý giá cho đồng đội. Mỗi khi nàng lướt qua, một luồng yêu khí nhẹ nhàng nhưng sắc bén lại xé toạc một vài ma vật, khiến chúng chật vật không thôi. Đôi mắt nàng, vốn dĩ tinh nghịch, giờ đây lại ánh lên vẻ nghiêm túc và cảnh giác cao độ.

Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ, phong trần, cùng với các binh sĩ phàm nhân của mình, tạo thành một vòng cung kiên cố. Ông không màng đến những ma vật cấp cao, mà tập trung vào việc bảo vệ những người dân vô hồn đang lang thang trong thôn. Ánh mắt kiên nghị của ông quét qua từng khuôn mặt vô cảm, từng đôi mắt trống rỗng, trong lòng dấy lên một nỗi chua xót không thể tả. Ông cùng đội quân của mình dùng cung tên lửa, những mũi tên bọc lửa rực cháy, ghim vào những ma vật cấp thấp cố gắng tiếp cận những phàm nhân đáng thương, đẩy lùi chúng với sự dũng cảm không hề nao núng. Tiếng kim loại va chạm, tiếng kêu gào thảm thiết của ma vật, tiếng hò reo của binh sĩ xen lẫn tiếng rít gào của gió, tạo nên một cảnh tượng bi tráng đến đau lòng.

Tạ Trần, trong bộ áo vải bố cũ kỹ, vẫn đứng đó, như một điểm lặng giữa cơn bão táp. Anh không tham gia vào cuộc giao tranh trực diện. Đôi mắt anh nhắm hờ, nhưng 'Nhân Quả Chi Nhãn' của anh đang hoạt động hết công suất. Những tia sáng yếu ớt, vô hình từ mắt anh, dường như đang vẽ nên một bản đồ phức tạp trên không trung, xuyên thấu qua màn sương mù dày đặc, xuyên qua những luồng ma khí hỗn loạn và sự mục nát đang lan tràn. Anh cảm thấy từng sợi tơ nhân quả, từng mối liên kết của sự sống và cái chết, của quá khứ và hiện tại, đang bị bóp méo, bị hủy hoại một cách tập trung tại một "điểm" duy nhất. Đó chính là "hạt nhân" của "vùng cấm", nơi mà Ma Chủ Cửu U đã gieo rắc lời nguyền c�� xưa để bào mòn nhân tính.

Cơ thể Tạ Trần run rẩy nhẹ, không phải vì sợ hãi, mà vì sự căng thẳng tột độ khi cố gắng điều khiển 'Nhân Quả Chi Nhãn' ở một cường độ chưa từng có. Anh cảm nhận được mùi ma khí nồng nặc và cay xè, mùi thối rữa của sự mục nát, mùi lưu huỳnh khét lẹt, mùi máu tanh nồng đang bao trùm lấy mình. Cái lạnh lẽo thấu xương của ma khí và không khí bao phủ lấy anh, như muốn đông cứng cả ý chí. Nhưng anh vẫn đứng vững, ý chí kiên định như đá tảng. Anh biết, thời gian không còn nhiều, mỗi giây phút trôi qua, nhân tính của Thôn Lạc Hồng lại bị bào mòn thêm một chút, và cái giá phải trả cho sự chậm trễ sẽ là sự hủy diệt hoàn toàn. Cuộc đua với cái chết, và hơn thế nữa, với sự vô nhân, đã chính thức bắt đầu, và anh, Tạ Trần, là người duy nhất có thể xoay chuyển cục diện này. Anh phải tìm ra điểm yếu, dù cho cái giá phải trả là gì đi chăng nữa.

***

Đêm đã tối hẳn, không trăng không sao, chỉ có ánh sáng ma khí đỏ sẫm từ trung tâm thôn và những tia lửa pháp thuật từ chiến trường soi rọi. Ma khí càng lúc càng dày đặc, tựa hồ một tấm màn nhung đen khổng lồ trùm phủ lấy Thôn Lạc Hồng, nuốt chửng mọi ánh sáng và hy vọng. Những tiếng gào thét của ma vật và tiếng vũ khí va chạm dường như xa dần, bị nhấn chìm trong sự tĩnh lặng chết chóc của vùng đất bị nguyền rủa.

Tạ Trần, được Lăng Nguyệt, Dương Quân và Hồ Ly Nữ bảo vệ chặt chẽ, đã tiến sát đến trung tâm "Vùng Cấm Vô Nhân". Con đường đi qua những ngôi nhà gỗ mục nát, những mảnh sân vườn hoang tàn, nơi những người dân vô hồn vẫn lang thang vô định. Cảnh tượng ấy khiến trái tim những người đồng hành của Tạ Trần đau nhói. Họ phải gồng mình chống đỡ những đợt tấn công cuối cùng của ma vật cấp thấp, những kẻ bảo vệ "hạt nhân" của vùng cấm.

Cuối cùng, Tạ Trần dừng lại trước một tảng đá lớn, cũ kỹ, nằm trơ trọi giữa khoảng đất trống. Trông nó có vẻ ngoài bình thường, thậm chí là vô tri, nhưng đối với Tạ Trần, đây chính là "điểm neo" của mọi tội lỗi, là nơi tập trung mọi năng lượng nhân quả bị bóp méo, nơi mà 'Nhân Quả Chi Nhãn' của anh đã chỉ điểm là "hạt nhân". Anh biết, mọi thứ sẽ bắt đầu và kết thúc tại đây. Hơi thở của anh trở nên nặng nề hơn, cơ thể gầy gò của anh run rẩy không ngừng, không phải vì sợ hãi, mà vì sự dồn nén của năng lượng và quyết tâm.

Anh đưa ra một vật phẩm nhỏ bé, một mảnh ngọc bội cũ kỹ có khắc hình hoa sen. Mảnh ngọc bội đã sờn cũ theo năm tháng, nhưng vẫn toát lên vẻ đẹp thanh tao, tinh khiết, như một biểu tượng của sự sống và nhân tính đã từng tồn tại nơi đây. Nó là một vật kỷ niệm của thôn, đại diện cho những giá trị đã bị lãng quên và sự hy sinh trong quá khứ, một "mồi nhử" hoàn hảo cho chuỗi phản ứng nhân quả mà anh sắp kích hoạt.

Tạ Trần nhìn mảnh ngọc bội trong tay, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ quyết đoán pha lẫn bi tráng. Anh quay sang đồng đội, giọng nói khàn đặc, nhưng đầy uy lực và sự chắc chắn: “Đây là ‘điểm neo’ của nó… nơi nhân quả bị thắt nút bởi một lời nguyền cổ xưa. Ta sẽ dùng ‘nhân quả’ để phá vỡ ‘nhân quả’ này.” Anh nhìn thẳng vào ba người, như muốn khắc ghi lời nói của mình vào tâm trí họ. “Nguyệt Quang Trâm, Thanh Huyền Kiếm, Tiểu Cửu, bảo vệ ta!”

Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ vẫn lạnh lùng như băng tuyết, nhưng ánh mắt nàng nhìn Tạ Trần lại chứa đầy sự lo lắng. Nàng đã từng thấy Tạ Trần sử dụng 'Nhân Quả Chi Nhãn', và nàng hiểu cái giá phải trả cho việc đó. “Ngươi chắc chắn chứ? Kích hoạt một chuỗi phản ứng nhân quả ở đây… cái giá sẽ rất khủng khiếp cho bản thân ngươi.” Giọng nàng không còn vẻ lạnh lùng thường thấy, mà ẩn chứa sự run rẩy hiếm hoi. Nàng biết Tạ Trần không phải tu sĩ, sinh lực của anh hữu hạn, và việc sử dụng năng lực thấu thị nhân quả đã là một gánh nặng, huống hồ là can thiệp sâu vào nó.

Dương Quân, với vẻ anh tuấn của người luyện võ, không chút do dự. Chàng rút kiếm, đứng chắn trước Tạ Trần như một bức tường thành vững chắc. “Ta tin Tạ huynh. Dù có là giá nào, chúng ta cũng phải ngăn chặn nó! Tiến lên!” Lời nói của chàng dứt khoát, thể hiện niềm tin tuyệt đối vào Tạ Trần, một niềm tin không dựa trên tu vi mà dựa trên trí tuệ và sự chính trực. Chàng đã từng thề sẽ bảo vệ Tạ Trần, và chàng sẽ giữ lời thề đó đến cùng.

Hồ Ly Nữ, Tiểu Cửu, siết chặt móng vuốt. Ánh mắt nàng, vốn dĩ lanh lợi, giờ đây trở nên nghiêm túc đến lạ. Nàng biết Tạ Trần đang đặt cược cả mạng sống của mình. “Đừng lo, Tạ Trần! Có ta ở đây!” Nàng nói, giọng tuy vẫn có chút tinh nghịch thường thấy, nhưng lại mang một sự kiên định chưa từng có. Nàng hiểu rằng, Tạ Trần là người duy nhất có thể phá giải cục diện này, và nàng sẽ dùng tất cả khả năng của mình để bảo vệ anh.

Tạ Trần gật đầu. Anh khẽ nhắm mắt, hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự lạnh buốt thấu xương của không khí, sự nặng nề của ma khí vây quanh. Anh đặt mảnh ngọc bội hoa sen cũ kỹ lên tảng đá lớn. Ngay lập tức, 'Nhân Quả Chi Nhãn' của anh bùng phát ánh sáng chói lòa, không còn yếu ớt như trước, mà là một luồng sáng trắng bạc xuyên thấu mọi thứ. Những sợi tơ nhân quả vô hình, không ngừng sinh sôi và lan tỏa từ đôi mắt anh, kết nối với tảng đá và toàn bộ "Vùng Cấm Vô Nhân", như một mạng nhện khổng lồ được dệt nên từ ánh sáng và những mối liên kết bí ẩn.

Anh bắt đầu dồn toàn bộ sức mạnh tinh thần và sinh lực của mình vào mảnh ngọc bội. Từng thớ thịt, từng mạch máu trong cơ thể anh như đang bị thiêu đốt, bị rút cạn. Anh cảm thấy một cơn đau nhói thấu xương, như có hàng ngàn mũi kim đang đâm vào da thịt, rút đi từng chút sinh khí. Cơ thể anh run rẩy không ngừng, mồ hôi lạnh vã ra như tắm, thấm ướt cả bộ áo vải bố. Hơi thở của anh trở nên thoi thóp, từng nhịp đập của trái tim như muốn vỡ tung. Anh cố gắng duy trì sự tập trung, sử dụng 'Nhân Quả Luân Bàn' trong tâm trí mình, một biểu tượng tinh thần mà anh dùng để tập trung 'Nhân Quả Chi Nhãn' và thực hiện phép tính nhân quả phức tạp nhất. Anh đang phá vỡ một lời nguyền cổ xưa bằng chính lời nguyền đó, dùng nhân quả để đối nghịch nhân quả, một hành động đi ngược lại lẽ thường, đòi hỏi một cái giá cực kỳ khủng khiếp.

Năng lượng nhân quả bị hút cạn từ cơ thể anh, truyền vào mảnh ngọc bội. Ngọc bội hoa sen phát ra một ánh sáng xanh nhạt, rồi dần chuyển sang màu hồng nhạt, mang theo một mùi hương hoa sen thoang thoảng, tinh khiết, đối lập hoàn toàn với mùi thối rữa của ma khí. Mùi hương ấy như một lời nhắc nhở về sự sống, về vẻ đẹp đã bị lãng quên của Thôn Lạc Hồng. Cảm giác đau đớn tột cùng khi năng lượng nhân quả bị rút cạn khiến Tạ Trần gần như bất tỉnh, nhưng anh vẫn cắn chặt răng, duy trì ý chí kiên cường. Anh biết, đây là cơ hội duy nhất. Anh phải thành công, dù cho cái giá phải trả là sự sống của chính mình.

***

Một làn sóng năng lượng vô hình, khổng lồ, như một cơn bão táp càn quét, lan tỏa từ trung tâm Thôn Lạc Hồng. Nó không phải là ma khí, cũng không phải linh khí, mà là một luồng chấn động của nhân quả, một sự thay đổi sâu sắc đến từ tận gốc rễ của vạn vật. "Vùng Cấm Vô Nhân" rung chuyển dữ dội như động đất, mặt đất nứt toác, những vết nứt ghê rợn lan nhanh như mạng nhện. Cột sáng ma khí đỏ sẫm và đen kịt vốn dĩ đang dâng lên cuồn cuộn, bỗng chốc vỡ tan thành vô số mảnh đen, rồi biến mất trong hư vô, như thể nó chưa từng tồn tại.

Đám ma vật cấp thấp, vốn dĩ đang gào thét hung hãn, bỗng trở nên hoảng loạn tột độ. Chúng vặn vẹo thân mình, phát ra những tiếng kêu thảm thiết, rồi tan biến thành hư vô, như thể chính bản chất của chúng đã bị phủ nhận, không còn chỗ đứng trong thế giới nhân quả đã được "thanh tẩy" một phần. Mùi thối rữa của sự mục nát, mùi lưu huỳnh khét lẹt dần nhạt đi, thay vào đó là một mùi đất ẩm được thanh tẩy một phần, và thoang thoảng hương hoa sen dịu mát từ mảnh ngọc bội đã hoàn thành sứ mệnh của mình.

U Linh, thủ lĩnh của lực lượng Ma vật, gầm lên một tiếng đau đớn tột cùng. Nàng cảm thấy một sức mạnh vô hình đang xé toạc linh hồn mình, làm suy yếu sợi dây liên kết giữa nàng và "Vùng Cấm Vô Nhân", giữa nàng và Ma Chủ Cửu U. Thân hình mờ ảo của nàng chớp tắt liên tục, như một ngọn lửa sắp tàn, gương mặt xinh đẹp nhưng lạnh lùng méo mó trong cơn quặn thắt. Nàng không thể tin được rằng một phàm nhân không tu vi, chỉ bằng một "chuỗi phản ứng nhân quả" lại có thể gây ra tổn thất lớn đến vậy. "Ngươi... ngươi dám!" Giọng nàng lạc đi trong sự tức giận và kinh ngạc tột độ.

Ngay khi chuỗi phản ứng nhân quả hoàn tất, Tạ Trần gục xuống như một cái cây bị đốn hạ. Hơi thở của anh thoi thóp, cơ thể run rẩy không ngừng, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Đôi mắt 'Nhân Quả Chi Nhãn' đã tắt lịm, thay vào đó là sự trống rỗng và mệt mỏi cùng cực. Khuôn mặt anh trắng bệch như tờ giấy, đôi môi khô khốc, không còn chút huyết sắc. Anh cảm thấy toàn thân mình rã rời, như thể mọi sinh lực đã bị rút cạn, chỉ còn lại một lớp vỏ trống rỗng. Cơn đau nhói từ sâu trong linh hồn, nơi năng lượng nhân quả bị rút cạn, khiến anh gần như hôn mê.

"Tạ Trần! Ngươi sao rồi? Tạ Trần!" Hồ Ly Nữ, Tiểu Cửu, kinh hãi tột độ, lập tức chạy đến bên Tạ Trần. Đôi mắt nàng đỏ hoe, bàn tay nhỏ bé run rẩy đỡ lấy anh. Nàng chưa bao giờ thấy Tạ Trần yếu đuối đến vậy, như thể anh có thể tan biến bất cứ lúc nào.

Lăng Nguyệt Tiên Tử vội vàng quỳ xuống, đỡ lấy Tạ Trần. Bàn tay nàng lạnh buốt, nhưng lại mang theo một chút hơi ấm khi cố gắng truyền linh khí vào cơ thể anh. Tuy nhiên, linh khí của nàng dường như không thể thẩm thấu vào cơ thể đã kiệt quệ đến tận cùng của anh. "Hắn đã kiệt sức hoàn toàn... Hắn đã dùng toàn bộ sinh lực của mình!" Giọng nàng run rẩy, đ��y lo lắng. Nàng cảm thấy một nỗi sợ hãi chưa từng có, một cảm giác bất lực khi nhìn thấy người mà nàng tin tưởng nhất đang đứng giữa lằn ranh sinh tử. "Mau đưa hắn đi!"

Dương Quân lập tức tiến đến, cùng Lăng Nguyệt đỡ lấy Tạ Trần. Anh nhìn khuôn mặt trắng bệch của Tạ Trần, trong lòng dâng lên nỗi xót xa khôn tả. Anh biết Tạ Trần đã trả giá đắt như thế nào cho chiến thắng này. "U Linh đang suy yếu! Bách Lý Hùng, truy kích! Đừng để ả ta thoát!" Dương Quân quát lớn, dù trong lòng đang cháy bỏng sự lo lắng cho Tạ Trần, nhưng chàng vẫn giữ được sự tỉnh táo của một chiến tướng.

Bách Lý Hùng, cùng với đội quân phàm nhân và những tu sĩ còn lại, đã tận dụng thời cơ vàng. Ông dẫn đầu đội quân, truy kích U Linh đang suy yếu và hoảng loạn. U Linh không còn giữ được vẻ lạnh lùng kiêu ngạo, nàng buộc phải rút lui khẩn cấp, để lại lời nguyền rủa và thề thốt báo thù vang vọng khắp Thôn Lạc Hồng. "Tạ Trần! Ngươi hãy đợi đấy! Ma Chủ sẽ không tha cho ngươi! Sẽ không ai được phép thay đổi Thiên Đạo!" Tiếng nàng dần tắt lịm trong màn đêm, mang theo sự tức giận và uất hận tột cùng.

Gió mạnh vẫn thổi, mang theo những cơn lạnh buốt thấu xương. Mây đen vẫn còn bao phủ, nhưng đã có những khe hở để ánh sáng yếu ớt đầu tiên của bình minh lọt qua, nhuộm một vệt xám bạc lên bầu trời. Thôn Lạc Hồng vẫn là một cảnh tượng tang thương, những người dân vẫn vô hồn, nhưng cột sáng ma khí đã biến mất, và sự bào mòn nhân tính đã dừng lại. Chiến thắng đã thuộc về Liên minh Nhân Đạo, nhưng cái giá phải trả là quá lớn. Tạ Trần, người đã làm nên kỳ tích ấy, nằm im trong vòng tay của đồng đội, hơi thở yếu ớt như ngọn đèn trước gió. Anh đã chứng minh rằng nhân quả có thể bị thay đổi, rằng phàm nhân có thể đối nghịch với Thiên Đạo, nhưng cái giá của mỗi nước cờ đều khắc sâu vào chính sinh mệnh anh, báo hiệu những hy sinh lớn hơn và sự suy yếu dần của anh trong cuộc chiến trường kỳ sắp tới. Số phận của anh, và của cả Thập Phương Nhân Gian, vẫn còn treo lơ lửng giữa ranh giới mong manh của hy vọng và tuyệt vọng.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free