Nhân gian bất tu tiên - Chương 635: Hạt Mầm Hy Vọng: Giữa Bão Tố, Lời Kinh An Lành
Ma khí tanh nồng vẫn còn vương vất, nhưng giờ đây nó không còn là mùi vị duy nhất xâm chiếm không gian. Tiếng gầm thét dữ dội của Ma Chủ Cửu U từ chiến trường chính vẫn vọng lại, như một lời đe dọa không ngừng nghỉ, bị hòa lẫn vào những âm thanh hỗn loạn của cuộc chiến bên ngoài: tiếng binh khí va chạm, tiếng kêu gào thảm thiết của ma tộc, và tiếng rít gào đầy bản năng của Yêu tộc đang mở một "đường máu" tuyệt vọng. Trong một góc khuất của Thành Vô Song, sâu dưới lòng đất, trong một hầm trú ẩn tạm bợ, những âm thanh ấy trở nên xa xăm hơn, nhưng không vì thế mà giảm đi sức nặng.
Hầm trú ẩn này, được gia cố vội vã bằng những mảnh vỡ còn sót lại của Thành Vô Song, giờ đây là nơi nương náu cuối cùng của hàng trăm phàm nhân và tu sĩ yếu thế. Ánh sáng yếu ớt từ vài cây nến tù mù chỉ đủ để nhìn thấy những khuôn mặt tái nhợt, đôi mắt đầy hoảng loạn đang chen chúc trong không gian chật hẹp. Không khí ẩm thấp, lạnh lẽo, mang theo mùi đất mục và mùi máu khô nhàn nhạt từ quần áo của những người bị thương. Ma khí từ bên ngoài, như những sợi tơ vô hình, vẫn len lỏi qua các khe nứt, khiến lồng ngực mọi người thêm nặng nề, khó thở. Tiếng thút thít của trẻ con, tiếng thở dốc của người lớn, và cả những tiếng nức nở không thành tiếng tạo nên một bản giao hưởng của sự sợ hãi và tuyệt vọng.
Vô Danh Tăng, với thân hình gầy gò trong chiếc áo cà sa cũ nát, ngồi khoanh chân giữa đám đông. Khuôn mặt gầy guộc của ông bình thản, đôi mắt nhắm hờ, nhưng lại toát ra một sự điềm tĩnh lạ thường, như một tảng đá giữa dòng thác lũ. Ông không nói gì, chỉ đơn thuần ngồi đó, nhưng sự hiện diện của ông đã là một điểm tựa vô hình. Mộ Dung Tuyết, y phục màu xanh ngọc của y sư đã nhuốm bụi và vài vết máu khô, dịu dàng di chuyển giữa những người bị thương. Nàng dùng chút linh lực yếu ớt còn sót lại để băng bó, để truyền hơi ấm, và để xoa dịu. Gương mặt nàng mệt mỏi nhưng đôi mắt vẫn ánh lên vẻ kiên cường, đầy lòng trắc ẩn. Nàng cúi xuống bên cạnh một đứa trẻ đang co ro, đôi mắt to tròn lanh lợi của Tiểu Hoa giờ đây đong đầy nước.
"Đừng sợ, có ta ở đây," Mộ Dung Tuyết nhẹ nhàng nói, bàn tay nàng chạm khẽ lên mái tóc tết hai bên của cô bé. "Chúng ta sẽ ổn thôi. Chỉ cần giữ vững niềm tin."
Tiểu Hoa, run rẩy, ngẩng đầu lên nhìn Vô Danh Tăng đang im lặng. "Sư phụ ơi... Ma quỷ có ăn thịt người không ạ? Con sợ quá..." Giọng nói non nớt của cô bé lạc đi trong không gian nặng trĩu.
Vô Danh Tăng khẽ mở đôi mắt, nhìn về phía Tiểu Hoa, rồi lướt qua những khuôn mặt đang chăm chú nhìn ông, đôi mắt họ chứa đựng hàng vạn câu hỏi, hàng vạn nỗi sợ hãi. Giọng nói của ông trầm ấm, chậm rãi, như một dòng suối mát lành chảy qua sa mạc khô hạn. "Bần tăng biết các vị đang sợ hãi. Nỗi sợ hãi ấy là thật, là điều tự nhiên của sinh linh khi đối diện với cái chết, với sự hủy diệt." Ông ngừng một chút, để lời mình thấm vào tâm can từng người. "Nhưng hãy nhớ, thân xác có thể bị hủy hoại, linh lực có thể cạn kiệt, nhưng ý chí của con người thì không. Nỗi sợ hãi là ảo ảnh mà Ma Chủ muốn gieo rắc, nhưng hy vọng là ngọn lửa cháy mãi trong tim chúng ta, ngọn lửa của sự sống, của tình yêu thương, và của niềm tin vào nhau."
Lời của Vô Danh Tăng không phải là phép thuật xua tan ma khí, nhưng nó lại có sức mạnh hơn bất kỳ thần thông nào, nó xoa dịu những linh hồn đang run rẩy. Một người phụ nữ trẻ, đang ôm chặt đứa con thơ, khẽ nức nở, nhưng nước mắt của nàng không còn là sự tuyệt vọng, mà là sự giải tỏa. Một tu sĩ trẻ tuổi, đã mất đi cánh tay trong trận chiến bên ngoài, ghì chặt vết thương, đôi mắt hắn từ chỗ vô hồn giờ đã ánh lên một tia sáng. Mộ Dung Tuyết nhìn Vô Danh Tăng, trong lòng nàng dâng lên một sự tôn kính sâu sắc. Nàng biết, trong giờ phút sinh tử này, không phải sức mạnh mà là ý chí, không phải pháp bảo mà là niềm tin, mới là thứ thực sự cứu rỗi con người. Cái không khí u ám, lạnh lẽo vẫn còn đó, nhưng đã có một luồng khí ấm áp len lỏi, một hạt mầm của sự kiên cường đã được gieo xuống trong tâm hồn những người đang lắng nghe. Họ co cụm lại, nhưng không phải vì sợ hãi đơn thuần, mà là để tìm kiếm sự an ủi, sự sẻ chia, để cảm nhận rằng họ không đơn độc trong cơn bão táp này.
Nỗi sợ hãi vẫn là một bức màn che phủ tâm trí họ, nhưng lời Vô Danh Tăng đã hé mở một khe hở nhỏ, cho phép tia sáng hy vọng le lói. Mùi đất ẩm và máu khô vẫn còn đó, nhưng trong sự tĩnh lặng của vị Tăng nhân, dường như có một hương thơm vô hình của sự thanh tịnh lan tỏa, xoa dịu những giác quan đang bị hành hạ. Cuộc chiến bên ngoài vẫn điên cuồng, nhưng trong cái không gian chật hẹp này, một cuộc chiến thầm lặng khác đang diễn ra, cuộc chiến giữa ý chí sống sót và sự tuyệt vọng, giữa nỗi sợ hãi vô hình và niềm tin mong manh, được dẫn dắt bởi một vị tăng nhân gầy gò, không sức mạnh phi phàm, nhưng lại sở hữu trí tu�� uyên thâm và lòng từ bi vô hạn.
Vô Danh Tăng, sau khi để lời mình lắng đọng, lại nhắm hờ đôi mắt, nhưng lần này, ông không giữ sự im lặng. Giọng nói trầm ấm của ông bắt đầu cất lên một đoạn kinh Phật cổ, những âm tiết nhẹ nhàng, đều đều, như một dòng suối chảy qua khe đá, cuốn đi những tạp niệm và nỗi sợ hãi đang bủa vây. Ông không chỉ tụng kinh, mà còn kể những câu chuyện. Những câu chuyện về những người phàm trần đã trải qua vô vàn khổ ải, nhưng vẫn giữ vững niềm tin, vẫn kiên cường đứng dậy sau mỗi lần vấp ngã. Ông kể về một ngôi làng nhỏ bị lũ lụt cuốn trôi, nhưng những người dân vẫn cùng nhau xây dựng lại, từ những viên gạch vỡ, từ những hạt giống còn sót lại. Ông kể về một người mẹ đã mất đi tất cả, nhưng vẫn dùng tình yêu thương để nuôi dạy đứa con thơ, gieo vào nó hạt giống của lòng trắc ẩn và sự mạnh mẽ.
"Đời là bể khổ, nhưng cũng là nơi để hạt giống thiện lương nảy mầm," Vô Danh Tăng nói, mỗi lời như một nhịp đập của trái tim, một sự khẳng định về giá trị của sự sống. "Khi tất cả sụp đổ, khi Thiên Đạo dường như đã quay lưng, điều duy nhất còn lại là niềm tin vào chính mình, vào nhau. Là ý chí bất diệt của con người."
Mộ Dung Tuyết, sau khi tạm thời ổn định tình hình cho vài người bị thương nặng, ngồi xuống bên cạnh Vô Danh Tăng. Ánh mắt nàng dõi theo từng phàm nhân, từng tu sĩ yếu thế đang lắng nghe. Nàng thấy những ánh mắt từ chỗ đờ đẫn, vô hồn dần trở nên có tiêu cự, có sinh khí hơn. Nàng thấy những bàn tay run rẩy dần nắm chặt lấy nhau, không còn là sự sợ hãi cô độc, mà là sự sẻ chia và động viên. Đôi lúc, nàng khẽ mỉm cười trấn an, rồi nàng cũng thầm thì kể những câu chuyện của riêng mình, về những bệnh nhân mà nàng đã cứu chữa, những con người đã tưởng chừng không còn hy vọng, nhưng vẫn kiên cường bám víu vào sự sống, vào bàn tay chữa lành của nàng.
"Sư phụ Vô Danh đã nói, chỉ cần chúng ta không từ bỏ, ánh sáng sẽ không bao giờ tắt," Mộ Dung Tuyết nói, giọng nàng nhẹ nhàng nhưng rõ ràng, đủ để những người xung quanh nghe thấy. "Hãy nghĩ về những người chúng ta yêu thương, về cuộc sống mà chúng ta muốn bảo vệ. Mỗi hơi thở, mỗi nhịp đập của trái tim chúng ta, đều là một lời khẳng định về sự tồn tại, về ý nghĩa của 'nhân tính'."
Lão Phu Nhân, mái tóc bạc trắng, gương mặt hiền từ giờ đây đã bớt đi vẻ tuyệt vọng, nắm chặt tay Tiểu Hoa. Bà khẽ thở dài, rồi thì thầm: "Phật Tổ... xin Người độ trì... Lời sư phụ nói thật đúng... Sống hiền lành, trời sẽ độ, nhưng quan trọng hơn là lòng người tự độ lấy nhau." Nàng Tiểu Hoa, không còn thút thít, tựa đầu vào vai Lão Phu Nhân, lắng nghe những câu chuyện của Vô Danh Tăng. Đôi mắt to tròn của cô bé giờ đây không còn sự hoảng loạn, mà thay vào đó là một vẻ tò mò, một tia hy vọng mong manh.
Không khí trong hầm trú ẩn vẫn còn căng thẳng, nhưng đã có một luồng khí an bình len lỏi, xua đi phần nào sự tuyệt vọng. Mùi đất ẩm và máu vẫn còn đó, nhưng hương trầm thanh tịnh tỏa ra từ Vô Danh Tăng dường như đã hòa quyện vào không gian, tạo ra một mùi hương xoa dịu tâm hồn. Tiếng gầm rú bên ngoài dường như bị tiếng tụng kinh của Vô Danh Tăng lấn át, hoặc ít nhất, không còn tác động mạnh mẽ đến tinh thần của những người bên trong. Họ không còn co cụm trong sự sợ hãi đơn thuần, mà là tìm thấy một sự kết nối vô hình, một sức mạnh tập thể được sinh ra từ những lời kinh và những câu chuyện về ý chí con người.
Cứ thế, thời gian trôi qua, chầm chậm nhưng đầy ý nghĩa. Bên ngoài, trận chiến vẫn tiếp diễn không ngừng nghỉ, tiếng kêu gào, tiếng nổ, tiếng binh khí va chạm vẫn vang vọng, nhưng trong hầm trú ẩn, một sự tĩnh lặng lạ thường đã bao trùm. Lời kinh của Vô Danh Tăng, như những hạt mầm được gieo vào mảnh đất tâm hồn khô cằn, giờ đây đã bắt đầu nảy nở. Nỗi sợ hãi không biến mất hoàn toàn, bởi lẽ nó là bản năng sinh tồn, nhưng nó không còn thống trị. Những ánh mắt tuyệt vọng giờ đây đã ánh lên tia sáng của ý chí kiên cường, của sự quyết tâm sống sót. Không còn là sự cam chịu, mà là một sự phản kháng thầm lặng trước số phận.
Vô Danh Tăng kết thúc lời kinh, đôi mắt ông từ từ mở ra, nhìn thẳng vào những khuôn mặt đã bình tâm hơn. Ông không nói thêm điều gì quá cao siêu, chỉ một câu đơn giản, nhưng lại mang sức nặng của ngàn lời: "Mỗi chúng ta là một hạt mầm. Dù bão tố có dữ dội đến đâu, dù Thiên Đạo có suy kiệt, chỉ cần hạt mầm còn giữ được sức sống, nó sẽ nảy nở khi bình minh tới. Và bình minh, chắc chắn sẽ đến."
Mộ Dung Tuyết gật đầu cảm ơn Vô Danh Tăng, trong lòng nàng dâng lên một sự nhẹ nhõm sâu sắc. Nàng đã cảm nhận được sự thay đổi trong không khí, cảm nhận được sức mạnh tinh thần đang hồi sinh trong mỗi con người. Nàng biết, đây không phải là một chiến thắng về sức mạnh vật chất, mà là một chiến thắng của ý chí, của niềm tin, một chiến thắng thầm lặng nhưng lại có ý nghĩa vô cùng to lớn. Những người phàm nhân bắt đầu chia sẻ ít thức ăn còn lại, những ánh mắt giao nhau không còn là sự hoảng loạn hay tuyệt vọng, mà là sự đồng cảm, sự thấu hiểu, và một quyết tâm sắt đá. Họ thì thầm với nhau về những điều họ sẽ làm khi bình minh trở lại, về những ngôi nhà họ sẽ xây lại, về những cuộc sống họ sẽ tiếp tục.
Tiểu Hoa, cô bé đang tựa vào Lão Phu Nhân, ngẩng đầu lên, đôi mắt sáng lấp lánh như sao. "Sư phụ ơi, con sẽ cố gắng sống sót. Con muốn nhìn thấy anh Tạ Trần trở về, muốn thấy Thành Vô Song lại tươi đẹp!" Lời nói non nớt nhưng đầy kiên định của cô bé vang lên, như một lời thề nguyện, một hạt mầm hy vọng được gieo xuống trong lòng mỗi người.
Trong khoảnh khắc đó, Vô Danh Tăng hiểu rằng, đây chính là "Nhân Đạo" mà Tạ Trần đang tìm kiếm, đang muốn xây dựng. Không phải là những phép thuật cao siêu, không phải là sức mạnh của thần tiên, mà là ý chí kiên cường của phàm nhân, là niềm tin vào nhau, vào sự sống. Đó là bản chất tốt đẹp của nhân loại, thứ có thể tồn tại và phát triển ngay cả khi Thiên Đạo sụp đổ, ngay cả khi Ma Chủ Cửu U muốn hủy diệt tất cả. Đây chính là nền tảng mà Tạ Trần đang cần để "phá cục", để giăng ra cái bẫy vô hình cho Ma Chủ, không phải bằng sức mạnh, mà bằng chính những sợi chỉ nhân quả của lòng người, của sự sống.
Bên ngoài hầm trú ẩn, trận chiến vẫn rền vang, Ma Chủ Cửu U vẫn đang gầm thét, quân đoàn Ma Tộc vẫn đang tràn ngập. Hồ Ly Nữ và Yêu tộc vẫn đang liều mạng chống trả, Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân vẫn đang kiệt quệ cầm chân ma tộc trong một nỗ lực tuyệt vọng để kéo dài thời gian. Họ đang chiến đấu bằng sức mạnh, bằng bản năng, bằng linh lực cuối cùng. Nhưng trong hầm trú ẩn này, Vô Danh Tăng và Mộ Dung Tuyết đã thắp lên một ngọn lửa khác, một ngọn lửa của ý chí, của niềm tin, thứ mà Ma Chủ Cửu U vĩnh viễn không thể hiểu được, không thể hủy diệt. Nó là sự tĩnh lặng giữa hỗn loạn, là hy vọng giữa tuyệt vọng, là một chiến thắng thầm lặng, là hạt mầm cho một kỷ nguyên mới, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.