Nhân gian bất tu tiên - Chương 639: Bức Tường Nhân Đạo: Thân Xác Hóa Vô
Tạ Trần, trong cơn đau đớn tột cùng, vẫn ngẩng đầu lên, đôi mắt "Nhân Quả Chi Nhãn" vẫn rực sáng. Y biết mình không thể đánh bại Ma Chủ bằng sức mạnh, nhưng y có thể khiến Ma Chủ phải bối rối, phải mất đi niềm tin vào sức mạnh tuyệt đối của hắn. Y là "điểm neo", là sự tồn tại duy nhất có thể lay chuyển được trật tự cũ, mở ra một con đường mới. Dù thân thể y có nát tan, dù ý chí y có bị bào mòn, y cũng không lùi bước. Đây không chỉ là cuộc chiến vì sự sống còn của nhân gian, mà còn là cuộc chiến để định nghĩa lại ý nghĩa của sự tồn tại, của "nhân tính" trong một kỷ nguyên sắp tàn. Và trong sự hỗn loạn, trong nỗi đau đớn ấy, Tạ Trần vẫn giữ vững một niềm tin: con người, dù yếu ớt, nhưng ý chí của họ mới là sức mạnh vĩ đại nhất.
Thành Vô Song giờ đây đã biến thành một phế tích hoang tàn, những tòa kiến trúc hùng vĩ một thời giờ chỉ còn là những khối đá vụn vương vãi, chìm trong màn ma khí đen kịt, đặc quánh đến mức ánh sáng ban ngày cũng khó lòng xuyên thấu. Gió rít lên từng hồi thảm thiết, mang theo mùi máu tanh nồng, mùi khói khét lẹt và cả mùi lưu huỳnh nồng nặc, như tiếng gào thét của những linh hồn đang bị xé nát. Tạ Trần gục xuống, toàn thân rã rời, máu tuôn xối xả từ vô số vết thương sâu hoắm, thấm đẫm bộ áo vải bố cũ kỹ của y. Cơn đau như xé toạc từng thớ thịt, từng sợi gân, nhưng ánh mắt "Nhân Quả Chi Nhãn" của y vẫn rực sáng một cách kỳ lạ, xuyên qua màn sương mù của đau đớn, kết nối sâu sắc với "khe nứt Thiên Đạo" đang hiện hữu mơ hồ trong tâm trí. Y cảm nhận được sự run rẩy của vũ trụ, sự suy kiệt của linh khí, và cả nỗi thống khổ của vạn vật.
Trên không trung, Ma Chủ Cửu U đứng sừng sững, thân hình cường tráng, cao lớn như một ngọn núi đen, đôi mắt đỏ rực như máu lửa. Hắn không thể tin vào những gì mình đang chứng kiến. Một phàm nhân, một kẻ không tu vi, lại có thể chống đỡ được những đòn đánh long trời lở đất của hắn đến tận giờ phút này. Sự bối rối ban đầu đã nhường chỗ cho nỗi cuồng nộ và giận dữ tột độ. Hắn gầm lên, giọng nói khàn đặc vang vọng khắp chiến trường, chấn động cả linh hồn những kẻ yếu ớt: "Ngươi đúng là một biến số đáng nguyền rủa! Để xem ai sẽ cứu ngươi khỏi sự hủy diệt này!"
Hắn vung tay, ma khí từ khắp nơi như bị triệu hồi, cuồn cuộn tụ lại thành một cột sáng đen kịt khổng lồ, xé toạc không gian, mang theo sức mạnh hủy diệt vạn vật, lao thẳng vào Tạ Trần. Đó là đòn đánh cuối cùng, mang theo tất cả sự tức giận và khinh miệt của Ma Chủ, nhằm xóa sổ tận gốc "điểm neo nhân quả" đáng ghét này.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, một bóng hình bạch y thanh thoát đột ngột lao tới, nhanh như chớp. Đó là Lăng Nguyệt Tiên Tử. Dung nhan tuyệt mỹ của nàng giờ đây nhuốm màu bi tráng, đôi mắt phượng sắc bén ánh lên sự kiên định đến lạ lùng. Nàng đã từng là một tiên tử lạnh lùng, xa cách với thế tục, nhưng những gì nàng chứng kiến từ Tạ Trần, từ sự kiên cường và lòng nhân ái của y, đã làm tan chảy lớp băng giá trong trái tim nàng. Nàng đã thấy được một con đường mới, không phải là con đường thành tiên ích kỷ, mà là con đường bảo vệ "nhân tính", bảo vệ cái "sống một đời bình thường" mà Tạ Trần luôn khao khát. "Tạ Trần... con đường của ngươi... là hy vọng duy nhất..." Nàng thì thầm, giọng nói trong trẻo nhưng đầy run rẩy, ẩn chứa một quyết tâm sắt đá.
Nàng hét lên, toàn thân bỗng chốc phát sáng rực rỡ. Ngọc trâm trên mái tóc đen nhánh của nàng, Nguyệt Quang Trâm, vốn là một kiện tiên khí ẩn chứa sức mạnh băng hàn cực độ, giờ đây bỗng tỏa ra ánh sáng bạc chói lòa, kết tinh thành một lá chắn băng tinh khiết, trong suốt như pha lê, vững chắc như trường thành. Lá chắn đó không chỉ là sự phòng ngự bằng linh lực, mà còn là sự dung hợp của tất cả tu vi và tâm niệm của Lăng Nguyệt, là bức tường cuối cùng giữa Tạ Trần và sự hủy diệt.
Cột sáng ma khí đen kịt va chạm với lá chắn băng, tạo ra một tiếng nổ long trời lở đất, xé tan màng nhĩ, chấn động cả không gian. Tiếng băng vỡ vụn vang vọng giữa chiến trường hỗn loạn, như tiếng thủy tinh khổng lồ bị nghiền nát. Lá chắn băng tinh khiết, kiên cố đến mấy cũng không thể chống đỡ được sức mạnh hủy diệt của Ma Chủ. Nó vỡ tan thành vô số mảnh vụn băng nhỏ li ti, bắn tung tóe, lấp lánh trong màn ma khí u ám rồi tan biến vào hư vô. Cùng với sự tan vỡ của lá chắn, thân thể Lăng Nguyệt Tiên Tử cũng hóa thành vô số mảnh băng vụn nhỏ, lấp lánh như ánh sao bạc, tan biến vào không khí, không để lại dấu vết gì ngoài một làn hơi lạnh lẽo còn vương vấn. Nguyệt Quang Trâm, cây ngọc trâm đã từng là biểu tượng của sự thanh cao và lạnh lùng của nàng, giờ đây rơi xuống, cắm sâu vào lớp đất đá vụn nát ngay sát bên Tạ Trần, ánh sáng bạc yếu ớt của nó vẫn còn lay động, như một lời từ biệt cuối cùng. Mùi hương thanh khiết của băng tuyết, vốn là hơi thở đặc trưng của Lăng Nguyệt, giờ đây cũng tan loãng trong không khí, hòa lẫn vào mùi tanh nồng của máu và ma khí, chỉ còn là một ký ức mong manh.
Sự hy sinh bi tráng của Lăng Nguyệt Tiên Tử, thay vì làm nguôi ngoai cơn giận của Ma Chủ Cửu U, lại khiến hắn càng thêm cuồng nộ. Hắn không ngờ lại có kẻ dám cản đường hắn, một kẻ yếu ớt lại dám dùng sinh mệnh để bảo vệ một phàm nhân. "Đáng chết! Đáng chết!" Hắn gầm lên, giọng nói như sấm sét xé toạc bầu trời u ám. Ma khí từ khắp các ngóc ngách của Thành Vô Song, từ những xác chết, từ những linh hồn oan khuất, cuồn cuộn dâng lên, tạo thành một cơn bão ma thuật khổng lồ, quét sạch mọi thứ trên đường đi của nó. Cơn bão đó không chỉ nhắm vào Tạ Trần, mà còn lan rộng ra, muốn nuốt chửng tất cả những kẻ đang đứng về phía y, biến toàn bộ khu vực thành một vùng đất chết. Áp lực đè nén xuống khiến không khí trở nên nặng nề, khó thở, cảm giác lạnh lẽo của ma khí như xuyên thấu tận xương tủy.
Dương Quân, với vẻ ngoài tuấn tú và khí chất nho nhã, giờ đây khuôn mặt đã lấm lem máu và bụi bẩn, đôi mắt tràn đầy căm phẫn và ��au xót khi chứng kiến Lăng Nguyệt Tiên Tử tan biến ngay trước mắt y. Tay y siết chặt thanh kiếm, khớp ngón tay trắng bệch. Sự tuyệt vọng ban đầu đã hóa thành ngọn lửa phẫn nộ và quyết tâm sắt đá. Y đã từng là một thư sinh trọng lý, một tu sĩ trọng đạo, nhưng giờ đây, y đã hiểu ra rằng cái "đạo" mà y theo đuổi bấy lâu nay, nếu không thể bảo vệ nhân sinh, thì có ý nghĩa gì? Tạ Trần, một phàm nhân, lại đang gánh vác một trọng trách lớn lao hơn bất kỳ vị tiên nào. "Ma Chủ! Ngươi sẽ không bao giờ chạm được vào huynh ấy! Cái giá của nhân tính không thể bị đo bằng sức mạnh của ngươi!" Dương Quân gầm lên, giọng nói rõ ràng, dứt khoát, vang vọng giữa cơn bão ma thuật. Đó là lời tuyên chiến, là lời thề nguyện, là sự khẳng định một lý tưởng mà y đã tìm thấy.
Không chút do dự, Dương Quân lao tới, thân ảnh y hóa thành một tia sáng lam rực rỡ, mang theo tất cả linh lực còn sót lại, tất cả nhiệt huyết và ý chí của y. Y không cố gắng tấn công Ma Chủ, y biết sức mình không đủ. Mục tiêu của y chỉ có một: bảo vệ Tạ Trần. Y bao bọc l���y thân thể tàn tạ của Tạ Trần, thi triển "Đại Thần Thông" cuối cùng của mình, một trận pháp phòng ngự rực sáng, ánh sáng lam bùng lên như một đạo cầu vồng, cố gắng làm chậm lại đòn tấn công hủy diệt của Ma Chủ. Trận pháp đó không chỉ là sự kết hợp của linh lực, mà còn là sự kết tinh của lý tưởng, của tình bạn, của ý chí bảo vệ "nhân tính" đến cùng. Cảm giác ấm áp từ đạo cầu vồng ấy, dù chỉ là thoáng qua, cũng khiến Tạ Trần cảm thấy như có một tia hy vọng giữa màn đêm lạnh giá.
Ma Chủ Cửu U nhìn đạo cầu vồng rực rỡ bao bọc lấy Tạ Trần, trên khuôn mặt góc cạnh của hắn hiện lên một nụ cười khẩy đầy khinh miệt. "Một kẻ yếu ớt nữa muốn tìm cái chết sao? Đáng thương!" Hắn không chút thương tiếc, ma khí cuồn cuộn như sóng thần, nuốt chửng đạo cầu vồng rực rỡ. Tiếng pháp thuật va chạm nổ tung, vang vọng khắp nơi, khiến cả Thành Vô Song rung chuyển. Đạo cầu vồng nhanh chóng bị ma khí xói mòn, ánh sáng lam dần yếu đi, rồi vụt tắt. Dương Quân hét lên một tiếng đau đớn tột cùng, như tiếng chim vỡ cánh gi��a bão tố, thân thể y bắt đầu tan biến, hóa thành vô số đốm sáng lam nhỏ li ti, bay lượn xung quanh Tạ Trần một lúc rồi tan biến hoàn toàn vào không khí, không để lại dấu vết gì ngoài một làn khói lam nhạt thoảng qua, mang theo mùi hương thanh khiết của linh khí tiêu tán. Tiếng la hét của y hòa lẫn vào tiếng gió rít thảm thiết, tạo nên một bản bi ca ai oán. Cảm giác ấm áp vừa chợt đến lại tan biến, để lại Tạ Trần trong nỗi trống rỗng và lạnh lẽo tột cùng. Máu của Dương Quân vương vãi trên mặt đất, hòa lẫn với máu của Tạ Trần, như một minh chứng cho sự hy sinh cao cả.
Hai người đồng đội thân cận, từng là những người bạn, những người đồng hành trên con đường tìm kiếm ý nghĩa của sự tồn tại, đã hy sinh ngay trước mắt Tạ Trần. Nỗi đau thể xác của Tạ Trần không bằng một phần mười nỗi đau trong tâm khảm y. Gánh nặng của sự mất mát đè nặng lên y, như muốn nghiền nát ý chí kiên cường bấy lâu. Nhưng y không thể gục ngã. Y là "điểm neo", là hy vọng cuối cùng. Ma Chủ Cửu U vẫn không ngừng nghỉ, hắn thấy Tạ Trần vẫn chưa chết, nỗi tức giận trong lòng hắn càng bùng lên như lửa đổ thêm dầu. Hắn chuẩn bị tung ra đòn tấn công mạnh nhất, mang theo tất cả sự hủy diệt, muốn biến Tạ Trần thành hư vô. Cả không gian bỗng chốc trở nên tĩnh mịch một cách đáng sợ, rồi lại bùng nổ bởi tiếng gió rít và ma khí cuồn cuộn.
Giữa cảnh tượng hỗn loạn và bi thảm ấy, Liễu Thanh Phong, người đã luôn đối đầu với Tạ Trần về lý tưởng tu đạo, đứng sững sờ chứng kiến mọi thứ. Khuôn mặt thanh tú của hắn giờ đây không còn vẻ tự phụ hay cao ngạo của một tu sĩ tiên môn, mà thay vào đó là sự bàng hoàng, đau khổ và một nỗi mâu thuẫn nội tâm dữ dội. Hắn đã từng tin rằng Thiên Đạo là tối cao, tu tiên là con đường duy nhất để đạt đến sự vĩnh hằng. Hắn đã từng khinh miệt Tạ Trần, một phàm nhân không tu vi, nhưng lại dám nghi ngờ Thiên Đạo, lại dám đi ngược lại luân thường. Nhưng giờ đây, khi chứng kiến Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân hy sinh, không phải vì tu vi hay thành tiên, mà vì một lý tưởng bình dị hơn, vì một "nhân tính" mà Tạ Trần đại diện, trái tim hắn bỗng vỡ òa. Trong khoảnh khắc đó, hình ảnh Tạ Trần gầy gò, kiên cường, với đôi mắt "Nhân Quả Chi Nhãn" rực sáng, cùng với lời nói của Lăng Nguyệt về "nhân tính" và "hy vọng" hiện rõ mồn một trong tâm trí hắn. "Thiên Đạo... là gì? Nếu không phải để bảo vệ những sinh mệnh này... thì Thiên Đạo của ta... chỉ là hư ảo... Tạ Trần... ngươi mới là con đường..." Liễu Thanh Phong tự nhủ, mắt rưng rưng, những giọt nước mắt lăn dài trên gò má, rửa trôi đi bao nhiêu chấp niệm và ngạo mạn. Hắn đã giác ngộ.
Ma Chủ Cửu U tập trung toàn bộ ma khí, tạo thành một quả cầu đen khổng lồ, xoáy tròn trên đỉnh đầu hắn, phát ra những tia sét đen kịt, chuẩn bị nghiền nát Tạ Trần và mọi thứ còn sót lại. Quả cầu ma khí đó không chỉ mang theo sức mạnh vật lý, mà còn mang theo sự tuyệt vọng, sự hủy diệt của linh hồn. Nhưng ngay lúc đó, Liễu Thanh Phong, với vẻ mặt bình thản đến lạ lùng, vươn tay ra. Một luồng kim quang tinh khiết, không phải linh lực, không phải ma khí, mà là một thứ ánh sáng thuần túy hơn, bùng nổ từ cơ thể hắn. Hắn kh��ng tấn công Ma Chủ, mà dùng chính sinh mệnh, chính sự giác ngộ cuối cùng của mình, để tạo ra một "Phong ấn Nhân Tâm". Ánh sáng vàng rực rỡ bay ra, không mang theo sát khí, mà như những sợi tơ vàng mỏng manh, kết nối, cố định và làm suy yếu một phần ma lực của Ma Chủ Cửu U trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, đủ để Tạ Trần có thêm một tích tắc, một cơ hội mong manh. Cảm giác ấm áp của kim quang bao phủ lấy Tạ Trần, xua đi phần nào cái lạnh lẽo của ma khí, như một vòng tay vỗ về cuối cùng. Thân thể Liễu Thanh Phong, dưới tác động của "Phong ấn Nhân Tâm", hóa thành vô số đốm sáng vàng lấp lánh, bay lượn xung quanh Tạ Trần như những cánh bướm vàng rực rỡ, rồi tan biến hoàn toàn vào hư vô, chỉ để lại một tiếng thở dài nhẹ nhõm, như đã trút bỏ được gánh nặng vạn kiếp.
Ba đồng đội đã ngã xuống, hy sinh thân mình để bảo vệ Tạ Trần. Ma Chủ Cửu U, dù mạnh mẽ đến đâu, cũng bị "Phong ấn Nhân Tâm" của Liễu Thanh Phong làm chậm lại một khoảnh khắc, một khoảnh khắc cực kỳ ngắn ngủi nhưng lại vô cùng quý giá. "Không thể nào! Một kẻ phàm nhân dám... dám phong ấn ta dù chỉ trong chốc lát!" Hắn gầm lên trong cơn đau đớn và phẫn nộ. Hắn không thể lý giải được loại sức mạnh này, loại sức mạnh không phải tu vi, không phải linh lực, mà lại có thể tác động đến hắn.
Tạ Trần, thân thể tưởng chừng đã tan nát, xương cốt vỡ vụn, máu me đầm đìa, nhưng y không gục ngã. Y từ từ ngẩng đầu lên. Đôi mắt "Nhân Quả Chi Nhãn" của y giờ đây không còn chỉ là sự thấu hiểu, mà dường như đã nhìn thấy một con đường, một sợi dây liên kết vô hình giữa sự sống và cái chết, giữa hy sinh và hy vọng. Y cảm nhận được cái giá của sự hy sinh, cảm nhận được nỗi đau của sự mất mát, nhưng đồng thời y cũng cảm nhận được một nguồn năng lượng thuần khiết, mạnh mẽ hơn bất kỳ linh khí nào, đang chảy vào y từ chính những mảnh vụn của sự sống vừa tan biến.
Trong khoảnh khắc ấy, Tạ Trần, trong cơn đau đớn tột cùng và sự mất mát không gì bù đắp được, ý thức y chìm sâu hơn bao giờ hết vào "khe nứt Thiên Đạo". Y không còn nhìn thấy nó như một vết thương của vũ trụ, mà như một khoảng trống đang chờ được lấp đầy. Y cảm nhận được những sợi dây nhân quả mỏng manh, không ngừng kết nối, không phải với quyền năng hay sức mạnh, mà với ý chí, với tình yêu thương, với lòng dũng cảm, và với sự hy sinh vô điều kiện của vạn vật. Chúng không hề tan biến, mà hóa thành những sợi tơ óng ánh, hội tụ về phía y, củng cố "điểm neo" của y, trở thành một phần của y.
Một tia sáng yếu ớt, không phải linh khí, mà là một thứ gì đó thuần túy và nguyên thủy hơn, lóe lên từ sâu thẳm trong Tạ Trần, từ trái tim y, từ linh hồn y. Tia sáng đó không rực rỡ như tiên quang, không mạnh mẽ như ma khí, nhưng lại mang một vẻ đẹp tĩnh lặng, bền bỉ, như ngọn lửa cuối cùng giữa màn đêm tăm tối. Tia sáng ấy, như một sợi chỉ vô hình, chậm rãi kết nối với "khe nứt Thiên Đạo" trong tâm trí y, khiến vết nứt ấy không còn là một mối đe dọa, mà là một cánh cửa.
Tạ Trần không nói, chỉ hít một hơi sâu, cảm nhận cái giá của sự hy sinh, cảm nhận được sức mạnh của "nhân tính" mà những người bạn của y đã minh chứng bằng chính sinh mệnh. Y bắt đầu "dệt" nên một sợi chỉ nhân quả mới, mạnh mẽ hơn, kiên cố hơn, từ chính những mảnh vụn của tình yêu và sự sống, từ chính những giọt máu và linh hồn của những người đã ngã xuống. Đó là một sự "dệt" không cần tu vi, không cần phép thuật, mà chỉ cần ý chí, cần trái tim, cần niềm tin vào một kỷ nguyên mới, nơi con người có thể sống trọn vẹn mà không cần thành tiên. Những sợi chỉ ấy, vô hình nhưng bền chặt, đang dần dần lấp đầy khoảng trống của Thiên Đạo, mở ra một con đường mà không ai, kể cả Ma Chủ Cửu U, có thể ngờ tới.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.