Nhân gian bất tu tiên - Chương 643: Dòng Chảy Nhân Tâm: Khúc Hồi Ức Vô Tận
Ánh sáng thuần khiết, rực rỡ từ Tạ Trần không còn là một ngôi sao cô độc, mà như một vầng thái dương dịu nhẹ, đang dần lan tỏa, xua đi màn đêm ma khí. Những vết nứt trên thân thể anh đã ngừng rỉ máu, chúng hòa quyện vào làn da trắng nhợt, tạo nên những đường vân kỳ lạ, tựa như những mạch ngầm của sinh mệnh, kết nối anh với một thứ sức mạnh vô hình, một sự bền bỉ vượt lên trên giới hạn của thể xác. Đó không phải là sức mạnh để đối kháng, mà là sức mạnh để tồn tại, để hóa giải, để chuyển hóa. Tạ Trần đứng đó, không hề phô trương, không hề rực rỡ chói mắt, mà thanh tịnh và kiên định đến lạ lùng, như một cây cổ thụ đã trải qua vạn kiếp phong sương, vẫn đứng vững giữa cuồng phong bão táp.
Ma Chủ Cửu U, trong cơn đau nhói từ bản nguyên bị tước đoạt, bị biến đổi, gầm lên một tiếng long trời lở đất, xé toang không gian đang dần tĩnh lặng. Hắn không thể tin vào những gì đang xảy ra. Ma khí của hắn, thứ đã từng là tuyệt đối, thứ đã nghiền nát vô số thế giới, giờ đây như một con rắn bị cắt đứt đầu, quằn quại trong vô vọng. Sự phẫn nộ và hoảng loạn của hắn không thể che giấu. Đôi mắt đỏ rực như máu của hắn trừng trừng nhìn Tạ Trần, như muốn thiêu đốt kẻ phàm nhân đang thách thức quyền uy của hắn.
“Ngươi... ngươi nghĩ một thứ hư ảo như 'ý chí' có thể chống lại hủy diệt sao? Ngu xuẩn! Vạn vật rồi sẽ tan biến, sinh linh rồi sẽ hóa thành tro bụi! Chỉ có sức mạnh tuyệt đối mới là chân lý! Ngươi chỉ là một con kiến đang cố gắng lung lay đại thụ!” Giọng nói khàn đặc của Ma Chủ Cửu U vang vọng, mang theo sự cuồng nộ và khinh miệt tột cùng, nhưng sâu thẳm trong đó là một nỗi sợ hãi mà hắn không dám thừa nhận. Hắn không thể hiểu nổi cái "sự tồn tại" mà Tạ Trần vừa nhắc đến, cái "sợi dây vô tận" đang được dệt nên từ những mảnh vỡ của thế giới. Với hắn, mọi thứ đều có thể bị đo lường bằng sức mạnh, bằng sự hủy diệt. Thứ phi vật chất này, nó vượt ra ngoài mọi nhận thức của hắn.
Không đợi Ma Chủ dứt lời, một luồng ma khí đen đặc, cuồn cuộn như sóng thần, được hắn dồn nén từ mọi ngóc ngách của Ma Vực, từ những sinh linh đã bị hắn nuốt chửng, từ những chấp niệm hắc ám nhất, ào ạt lao về phía Tạ Trần. Đó là đòn tấn công hủy diệt khổng lồ, một cơn bão ma khí thuần túy, mang theo ý chí xóa sổ mọi sự sống. Nơi nó đi qua, không gian bị xé rách, âm thanh bị nuốt chửng, ánh sáng bị bóp méo. Mục tiêu duy nhất của nó là nghiền nát Tạ Trần, biến anh thành hư vô, như cách hắn đã từng làm với vô số kẻ cản đường. Đây không chỉ là một đòn tấn công vật lý, mà còn là một đòn giáng vào tinh thần, vào ý chí, nhằm bóp nát niềm tin mong manh đang nhen nhóm trong lòng liên minh Nhân Đạo.
Giữa cơn bão hủy diệt đang ập đến, Tạ Trần nhắm mắt lại. Khuôn mặt thanh tú của anh không hề biểu lộ một chút sợ hãi hay lo lắng. Thân hình gầy gò của anh đứng vững như một ngọn núi, không phải bằng sức mạnh cơ bắp, mà bằng một ý chí sắt đá, một sự kiên định đến tận cùng. Hai tay anh chậm rãi giơ lên, không có động tác pháp quyết hoa mỹ, không có linh lực bùng nổ, chỉ như đang ôm lấy hư không, đón nhận tất thảy. Cử chỉ đó đơn giản đến mức không tưởng, nhưng lại ẩn chứa một chiều sâu khó lường.
Cùng lúc đó, ánh sáng thanh tịnh từ cơ thể Tạ Trần bùng lên, không phải chói chang như ánh mặt trời, mà dịu nhẹ như ánh trăng rằm, lan tỏa ra xung quanh. Nó không phải là một lớp phòng hộ cứng rắn, mà là một trường năng lượng vô hình, một 'vòng tròn nhân quả' đang dần hình thành. Nó không có biên giới rõ ràng, mà hòa vào không gian, trở thành một phần của không gian. Luồng ma khí khổng lồ của Ma Chủ Cửu U lao tới, không gặp bất kỳ sự kháng cự vật lý nào. Nhưng khi nó chạm vào 'vòng tròn nhân quả' vô hình này, thay vì nghiền nát, nó lại như chạm vào một dòng xoáy vô tận. Ma khí không tan biến ngay lập tức, mà bị "làm chậm lại", bị "cuốn vào", bị "biến dạng" một cách kỳ lạ. Những hạt ma khí đen đặc như bị tước đi bản chất hủy diệt, chúng quằn quại, mất phương hướng, rồi dần dần, như những cánh hoa bị tước đi màu sắc, chúng trở nên xám xịt, nhạt nhòa, và cuối cùng, tan rã thành vô số đốm sáng nhỏ li ti, không còn mang theo chút uy lực hay ý chí hắc ám nào. Chúng không bị hủy diệt, mà được "thanh lọc", được "trở về nguyên trạng", như thể chưa từng bị Ma Chủ Cửu U vấy bẩn.
Một cảm giác ấm áp, an ủi lạ thường lan tỏa trong không gian. Mùi lưu huỳnh, mùi máu tanh và tro tàn vốn nồng nặc từ trận chiến đang dần tan biến, nhường chỗ cho một mùi hương thanh khiết, tựa như mùi hoa dại sau cơn mưa, mùi đất ẩm được thanh lọc. Âm thanh cuồng nộ của Ma Chủ cũng bị nuốt chửng bởi sự tĩnh lặng kỳ diệu bao trùm. Đó là sự tĩnh lặng của một thế giới đang được tái sinh, của một trật tự mới đang được thiết lập. Tạ Trần đứng đó, giữa tâm bão, với đôi mắt vẫn nhắm nghiền, như một vị thần đang ngủ say, nhưng lại đang điều khiển vận mệnh của cả một thế giới. Gánh nặng vô hình của việc tập hợp và duy trì 'dòng chảy nhân tâm' đè nặng lên anh, anh cảm nhận mọi nỗi đau và hy vọng của vô số sinh linh, nhưng từ đó, anh tìm thấy một sức mạnh, một sự kiên định không thể lay chuyển. Anh biết rằng con đường 'Vô Tận Chi Đạo' này không phải là con đường của bạo lực, mà là con đường của sự tồn tại, của sự chuyển hóa, của một khúc ca bi tráng nhưng đầy hy vọng cho nhân gian.
***
Khi luồng ma khí cuối cùng của Ma Chủ Cửu U tan rã thành những đốm sáng li ti, Tạ Trần từ từ mở mắt. Đôi mắt anh, từng được gọi là 'Nhân Quả Chi Nhãn', giờ đây không còn chỉ là cửa sổ của linh hồn, mà như chứa đựng cả nhân gian, cả vũ trụ bao la. Trong sâu thẳm con ngươi anh, không phải là ánh sao chói lọi của tu sĩ, cũng không phải là hắc ám của ma tộc, mà là sự phản chiếu của vô số mảnh ký ức, cảm xúc, và ý chí sống còn, lấp lánh như những tinh vân xa xôi.
Từ khắp Thành Vô Song đổ nát, từ những ngóc ngách hoang tàn nơi từng có sự sống, một cảnh tượng kỳ diệu bắt đầu diễn ra. Vô số đốm sáng nhỏ li ti, như những hạt bụi vàng, những tinh linh bé nhỏ, chậm rãi trỗi dậy từ lòng đất, từ những tàn tích đổ nát. Chúng không phải là linh hồn của người chết, mà là dấu ấn của sự tồn tại, là mảnh vụn của hy vọng, của tình yêu thương, của nỗi đau, của sự sợ hãi, và trên hết, là ý chí sống còn mãnh liệt của những người đã hy sinh. Chúng đến từ những phàm nhân vô danh, từ những tu sĩ anh dũng, và thậm chí, từ những yêu tộc đã ngã xuống trong trận chiến. Mỗi đốm sáng là một câu chuyện, là một hơi thở, là một chấp niệm nhỏ bé, nhưng khi tụ họp lại, chúng tạo thành một dòng chảy lấp lánh, huyền ảo, như một dải ngân hà thu nhỏ, không ngừng hội tụ về phía Tạ Trần.
Đó chính là 'dòng chảy nhân tâm', một dòng chảy vô hình nhưng lại hữu hình, không thể chạm vào nhưng có thể cảm nhận được, không mang sức mạnh vật chất nhưng lại ẩn chứa m��t quyền năng không gì sánh bằng. Nó không phải là linh lực hay ma lực, mà là tổng hòa của mọi cảm xúc, mọi ý chí, mọi ký ức, mọi kinh nghiệm của nhân gian. Khi Ma Chủ Cửu U tung đòn tấn công tiếp theo, một luồng ma khí khác, cuồng bạo hơn, mang theo sự tức giận tột độ của hắn, va chạm vào 'dòng chảy nhân tâm' này. Nhưng một lần nữa, không có tiếng nổ long trời, không có sự đối kháng dữ dội. Luồng ma khí của hắn, vừa chạm vào dòng chảy lấp lánh kia, liền như bị hút vào một hố đen vô tận. Nó không bị đánh nát, mà như tan chảy, bị hấp thụ và chuyển hóa. Những hạt ma khí đen đặc, mang theo ý niệm hủy diệt, khi hòa vào 'dòng chảy nhân tâm', liền trở thành những đốm sáng nhỏ hơn, mất đi vẻ hắc ám, và nhập vào dòng chảy chung, góp phần làm cho nó thêm phần rực rỡ và sống động.
“Vô Tận Chi Đạo... là khúc ca của những người đã khuất, là ý chí của những người đang sống.” Giọng Tạ Trần trầm tĩnh vang lên, nhưng lần này, nó không còn là một lời khẳng định đơn độc. Nó hòa vào tiếng rì rầm của hàng vạn đốm sáng, tựa như hàng vạn tiếng nói đồng vọng, tạo nên một khúc bi tráng nhưng du dương, một bản hùng ca của sự sống và sự tồn tại. Khúc ca đó không chỉ vang lên trong tai, mà còn vang vọng trong tâm hồn mỗi người.
Ma Chủ Cửu U lùi lại một bước, đôi mắt đỏ ngầu giờ đây không còn chỉ là giận dữ, mà là sự bối rối tột độ, xen lẫn một nỗi sợ hầm hập. Hắn là chúa tể của sự hủy diệt, kẻ đã từng nuốt chửng vô số thế giới, nghiền nát mọi sinh linh, nhưng hắn chưa bao giờ gặp phải thứ gì như thế này. Sức mạnh của hắn vô dụng! Sự hủy diệt của hắn bị phản lại!
“Không thể nào! Thứ gì đây? Tại sao... tại sao ta không thể hủy diệt nó?!” Hắn gầm lên, giọng nói khàn đặc, đầy hoảng loạn. Hắn cố gắng phóng ra thêm ma khí, nhưng chúng lại càng bị hút đi nhanh hơn, như những con thiêu thân lao vào lửa rồi biến mất. Hắn cảm thấy mình đang bị tước đoạt, không phải bằng vũ lực, mà bằng một thứ vô hình, một thứ đang gặm nhấm chính bản nguyên của hắn. Sự thiếu vắng 'nhân tính' chính là điểm yếu chết người của hắn, khiến h���n hoàn toàn mù mờ trước 'Vô Tận Chi Đạo' này.
Từ xa, Lăng Nguyệt Tiên Tử, với dung nhan tuyệt mỹ nhưng giờ đây đầy vẻ kinh ngạc, khẽ thì thầm, đôi mắt phượng sắc bén của nàng mở lớn, nhìn chằm chằm vào Tạ Trần, như thể lần đầu tiên nàng thực sự nhìn thấy anh. “Đây... đây chính là... chân lý nhân sinh...” Nàng đã từng tu luyện Thiên Đạo, khao khát trường sinh, nhưng giờ đây, nàng hiểu rằng, cái mà Tạ Trần đang tạo ra, nó còn vượt xa mọi sự trường sinh mà nàng từng biết. Nó là sự trường tồn của ý chí, của tình cảm, của sự sống.
Tạ Trần không nói gì thêm. Anh vươn tay ra, không phải để tấn công, mà như một nhạc trưởng đang điều khiển một bản giao hưởng vĩ đại. 'Dòng chảy nhân tâm' theo ý anh, dệt nên một mạng lưới ánh sáng phức tạp, huyền ảo, bao bọc một khu vực rộng lớn của Thành Vô Song. Nơi mạng lưới ánh sáng này đi qua, ma khí liền bị đẩy lùi, không còn giữ lại vẻ hung hãn, tàn độc. Những vết nứt trên mặt đất dần được xoa dịu, không phải bằng cách liền lại, mà bằng cách được bao phủ bởi một lớp ánh sáng dịu nhẹ, như thể chúng đang được chữa lành từ sâu bên trong. Mạng lưới ánh sáng đó không chỉ đẩy lùi ma khí, mà còn biến đổi môi trường. Những cây cỏ héo úa dần nảy mầm xanh tươi trở lại, không phải bằng linh lực, mà bằng một sức sống mãnh liệt, một ý chí vươn lên từ tro tàn. Không khí trở nên trong lành, mang theo mùi hương của sự tái sinh, của hy vọng. 'Vô Tận Chi Đạo' của Tạ Trần, được dệt từ 'nhân tâm', không chỉ là một sức mạnh phòng thủ, mà còn là nền tảng cho một trật tự vũ trụ mới, lấp đầy khoảng trống sau sự sụp đổ hoàn toàn của Thiên Đạo cũ.
***
Trong một góc khuất của Thành Vô Song, nơi những bức tường đổ nát vẫn còn bốc lên hơi nóng của tro tàn, Liễu Thanh Phong ẩn mình, chìm trong sự bàng hoàng tột độ. Gương mặt thanh tú của hắn giờ đây xám xịt, đôi mắt sáng như sao của hắn lại tràn ngập sự hoài nghi và đau đớn. Hắn đã chứng kiến Ma Chủ Cửu U, kẻ được mệnh danh là bất khả chiến bại, phải quỳ gối trước một thứ sức mạnh không thể hiểu nổi. Hắn đã thấy ‘Vô Tận Chi Đạo’ của Tạ Trần, một phàm nhân mà hắn từng khinh miệt, đang từng bước đẩy lùi ma khí, biến đổi cả một vùng đất tan hoang.
Khi dòng chảy của những đốm sáng, của những mảnh ký ức và ý chí sống còn lấp lánh lan tỏa đến nơi hắn ẩn nấp, một cảm giác ấm áp lạ thường bao trùm lấy hắn. Đó không phải là sự ấm áp của linh lực, mà là sự ấm áp của một thứ gì đó đã bị hắn lãng quên từ rất lâu, một thứ đã bị chôn vùi dưới lớp băng giá của sự kiêu ngạo và chấp niệm. Dòng chảy ‘nhân tâm’ ấy chạm đến hắn, không mang theo bất kỳ sự ép buộc hay áp đặt nào, mà chỉ là sự hiện diện thuần túy, nhẹ nhàng khơi gợi những hình ảnh chôn vùi trong tâm trí.
Trong khoảnh khắc đó, Liễu Thanh Phong nhìn thấy sư phụ của mình, người đã từng dạy hắn những đạo lý cao siêu của Thiên Đạo, nhưng cũng là người đã dạy hắn cách cầm kiếm để bảo vệ nhân loại. Hắn nhớ lại nụ cười của những đồng môn, những buổi luyện tập khắc nghiệt nhưng đầy tình huynh đệ. Hắn thấy những gương mặt phàm nhân mà hắn t��ng coi thường, những người mà hắn tin rằng chỉ là con sâu cái kiến dưới gót giày của tu sĩ, nhưng giờ đây, hắn lại cảm thấy một sự liên kết vô hình, một sợi dây đồng cảm sâu sắc. Những phàm nhân ấy, dù yếu ớt, dù không có linh căn, nhưng lại mang trong mình một ý chí sống còn mãnh liệt, một tình yêu thương giản dị mà chính hắn đã đánh mất.
Trái tim Liễu Thanh Phong như bị bóp nghẹt. Một nỗi đau đớn tột cùng xé toang lồng ngực hắn. Thiên Đạo... thật sự là gì? Hắn đã đánh đổi tất cả, từ bỏ mọi tình cảm, mọi ràng buộc của phàm trần, để theo đuổi con đường trường sinh, con đường thành tiên mà Thiên Đạo đã vẽ ra. Nhưng để được gì? Để trở thành một kẻ lạnh lùng, vô tình, chỉ biết đến sức mạnh và quyền năng? Con đường đó, rốt cuộc chỉ là một sự trống rỗng, một cái vỏ bọc hào nhoáng che đậy sự mục rữa bên trong. Sự lạnh lẽo và vô tình của Thiên Đạo cũ, đối lập hoàn toàn với sự ấm áp, ý nghĩa và sức sống mãnh liệt của 'nhân sinh' mà Tạ Trần đang thể hiện.
Nước mắt, thứ mà hắn đã không rơi từ khi còn là một đứa trẻ, lăn dài trên khuôn mặt khô khan, lem luốc tro bụi của hắn. Chúng nóng hổi, mang theo tất cả sự ăn năn, hối hận và tủi nhục. “Thiên Đạo... thật sự là gì? Chúng ta đã đánh đổi tất cả... để được gì? Chân lý... thật sự nằm ở đây sao?” Hắn lẩm bẩm, giọng nói run rẩy, đầy sự chất vấn và tự vấn. Hắn đã từng tin rằng mình đang theo đuổi đại nghĩa, đang bảo vệ trật tự. Nhưng trật tự đó, nếu phải đánh đổi bằng sự tàn khốc, bằng việc chối bỏ nhân tính, thì nó có còn là trật tự đáng để bảo vệ?
Liễu Thanh Phong run rẩy, ánh mắt từ lạnh lùng, kiêu ngạo chuyển sang bối rối, đau đớn, cuối cùng là một tia sáng của sự thấu hiểu và quyết tâm. Hắn nhìn về phía Tạ Trần, người đang đứng giữa trung tâm của 'dòng chảy nhân tâm', như một ngọn hải đăng giữa biển cả hỗn loạn. Hắn thấy Lăng Nguyệt Tiên Tử, đứng bên cạnh, đôi mắt nàng cũng ánh lên sự kinh ngạc và thấu hiểu tương tự. Nàng thì thầm: “Sư huynh... người đã tìm thấy con đường thật sự...” Lời nói của nàng như một lời khẳng định cho những gì Liễu Thanh Phong đang cảm nhận.
Hắn từ từ đưa tay ra, chạm vào luồng ánh sáng 'nhân tâm' đang lan tỏa. Xúc giác của hắn cảm nhận được một sự sống động không tưởng, một sự ấm áp bao trùm. Đó không phải là năng lượng hay phép thuật, mà là hơi thở của vạn vật, là tiếng vọng của quá khứ, là hy vọng của tương lai. Hắn cảm thấy từng mảnh ký ức, từng cảm xúc của những người đã khuất, của những người đang sống, đang hòa quyện vào hắn, không phải để chiếm đoạt, mà để thức tỉnh.
Sự giác ngộ sâu sắc này đặt nền móng cho một sự thay đổi quyết định trong hành động của Liễu Thanh Phong. Hắn không còn là Liễu Thanh Phong kiêu ngạo, mù quáng theo đuổi Thiên Đạo nữa. Giờ đây, trong đôi mắt hắn, là một ngọn lửa mới, một ý chí mới. Hắn đã tìm thấy chân lý, một chân lý nằm ngoài sự tưởng tượng của hắn, một chân lý được dệt nên từ chính những mảnh vụn của nhân gian. Sự bất lực của Ma Chủ Cửu U trước 'dòng chảy nhân tâm' báo hiệu rằng hắn không thể bị đánh bại bằng bạo lực, mà phải bằng một phương thức siêu việt khác, và điểm yếu chí mạng của hắn chính là sự thiếu vắng 'nhân tính'. Những mảnh ký ức và ý chí sống còn được Tạ Trần tập hợp không chỉ là sức mạnh phòng thủ mà có thể còn là chìa khóa để 'tái định hình' thế giới hoặc 'thức tỉnh' những giá trị đã mất. Một con đường mới, đầy chông gai nhưng cũng đầy hy vọng, đã mở ra trước mắt hắn.
Tạ Trần, với 'Vô Tận Chi Đạo' của mình, không chỉ đang đối đầu với một Ma Chủ Cửu U cuồng nộ, mà còn đang dệt nên một trật tự vũ trụ mới, một khúc hồi ức vô tận cho nhân gian. Anh không thành tiên, nhưng anh đã vượt qua cả tiên và phàm, trở thành người 'dệt' nên những sợi dây nhân quả mới, định hình lại vận mệnh của thế giới, trong một khoảnh khắc giao thoa giữa hủy diệt và tái sinh.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.