Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 650: Khai Mở Nhân Đạo: Ý Chí Vô Tận Đối Đầu Hủy Diệt

Tiếng gầm thét dữ dội của Ma Chủ Cửu U, chứa đựng sự phẫn nộ tột cùng và nỗi tuyệt vọng của kẻ bị dồn vào đường cùng, xé toạc không gian, xuyên qua cả trường lực Nhân Đạo, khiến đất trời Thành Vô Song rung chuyển dữ dội. Đó không còn là lời đe dọa, mà là lời tuyên chiến cuối cùng, một lời thề sẽ hủy diệt tất cả. Hắn không còn ẩn mình trong Ma Vực, không còn dùng những đòn phép thuật từ xa. Giờ đây, Ma Chủ đã hiện thân hoàn toàn, một cột ma khí khổng lồ cuồn cuộn như một ngọn núi lửa đen đang phun trào giữa lòng thế giới.

Thành Vô Song, vốn là biểu tượng của sự phồn thịnh và sức sống, giờ đây chìm trong bóng tối dày đặc của ma khí. Ban ngày rực rỡ đã bị nuốt chửng, thay vào đó là một thứ ánh sáng u ám, đỏ rực như máu từ những vết nứt ma khí trên bầu trời, xen lẫn những tia chớp tím đen rạch ngang. Không gian xung quanh thành thị không ngừng vặn vẹo, méo mó, như thể chính bản thân quy luật của vũ trụ cũng đang bị bẻ cong dưới áp lực của sự hủy diệt. Những công trình kiến trúc đồ sộ, từng sừng sững uy nghi, giờ đây run rẩy bần bật, những viên gạch đá nứt vỡ thành từng mảnh nhỏ, rơi lả tả xuống mặt đất đã biến thành một bãi hoang tàn. Tiếng đổ vỡ, tiếng gào thét của quỷ vật, tiếng la hét hoảng loạn của những phàm nhân vô tội đang cố gắng tìm nơi ẩn nấp, tất cả hòa lẫn vào nhau tạo thành một bản giao hưởng của sự hỗn loạn và tận thế. Mùi lưu huỳnh nồng nặc, mùi máu tanh tưởi, mùi khét của năng lượng đang va chạm, tất cả xộc thẳng vào khứu giác, khiến người ta cảm thấy buồn nôn và ngạt thở.

Ma Chủ Cửu U, với thân hình khổng lồ, toàn thân bốc lên ma khí dữ dội, không giống như một sinh vật, mà giống như một khối ý chí hủy diệt thuần túy, dẫn đầu binh đoàn ma tộc cuối cùng. Đó là những quỷ vật hung tợn nhất, những kẻ chỉ biết hủy diệt, chúng xuất hiện từ hư không, đông đảo như kiến cỏ nhưng mỗi con đều mang theo sát khí kinh người. Đôi mắt đỏ rực của Ma Chủ khóa chặt vào trung tâm trường lực Nhân Đạo, nơi Tạ Trần đang đứng. Hắn không còn chút do dự nào, không một chút tính toán. Hắn muốn nghiền nát, muốn xé nát cái "dị số" đã thách thức sự tồn tại của hắn, cái "Nhân Đạo" mà hắn không thể nào hiểu được.

"Nhân Đạo? Vô nghĩa! Tất cả rồi sẽ về hư vô! Ngươi, dị số, cũng vậy!" Giọng Ma Chủ Cửu U gầm lên, không phải từ miệng, mà từ chính khối ma khí khổng lồ của hắn, vang vọng khắp càn khôn, mang theo một sức mạnh phá hủy tinh thần khủng khiếp. Hắn lao thẳng vào trường lực Nhân Đạo, không hề né tránh, không hề chùn bước. Hắn giống như một thiên thạch khổng lồ, mang theo ý chí tận diệt, đâm sầm vào một bức tường vô hình nhưng vững chắc.

"RẦM!"

Âm thanh va chạm kinh hoàng, như hàng ngàn ngọn núi lửa cùng lúc phun trào, như vạn tia sét cùng lúc giáng xuống, xé toạc màng nhĩ của tất cả những ai chứng kiến. Toàn bộ Thành Vô Song, thậm chí là cả mặt đất dưới chân, đều nứt toác thành những khe rãnh sâu hoắm, dung nham đỏ rực bắt đầu trào lên từ lòng đất, những trận động đất liên hồi khiến mọi thứ đổ sập.

Nhưng trường lực Nhân Đạo, được củng cố bởi vô vàn ý chí và sự hy sinh của Liễu Thanh Phong, vẫn sừng sững. Ánh sáng vàng ấm áp của nó rực rỡ đến chói mắt, nhưng lại trầm tĩnh đến lạ thường, đối lập hoàn toàn với sự dữ dội, điên cuồng của Ma Chủ. Nó không hề nứt vỡ, không hề tan biến, mà chỉ hơi lún vào một chút, như một khối cao su khổng lồ đang hấp thụ toàn bộ lực xung kích. Từ bên trong, những sợi ánh sáng vàng mờ ảo bùng lên, như vô số mạch máu đang bơm sự sống vào bức tường vô hình ấy, đẩy lùi ma khí đang cố gắng xâm nhập.

Tạ Trần đứng ở trung tâm trường lực, thân hình gầy gò của hắn như một ngọn hải đăng giữa cơn bão táp. Áo vải bố cũ kỹ của hắn phấp phới trong luồng năng lượng hỗn loạn, nhưng khuôn mặt hắn vẫn giữ vẻ tĩnh tại đến kinh ngạc. Đôi mắt sâu thẳm của hắn không có chút sợ hãi hay lo lắng nào, chỉ có sự thấu hiểu và một quyết tâm kiên định. Hắn cảm nhận được mọi rung động của trường lực, mọi va chạm của ma khí, mọi tia ý chí từ đồng minh đang hòa quyện vào hắn.

Hắn nhắm mắt lại, không phải vì sợ hãi, mà để tập trung. Trong tâm trí hắn, vạn vật trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Hắn không đẩy lùi, không chống cự một cách mù quáng. Hắn đang "mời gọi" chúng.

Trong khoảnh khắc đó, 'Nhân Quả Chi Nhãn' của Tạ Trần mở rộng đến cực hạn, không phải là đôi mắt vật lý, mà là một nhãn quan tinh thần, một năng lực thấu hiểu bản chất vạn vật. Hắn "nhìn" xuyên qua lớp ma khí dày đặc, thấu suốt từng dòng năng lượng hủy diệt, từng hạt nhân của sự điên loạn trong tâm trí Ma Chủ. Hắn không nhìn thấy kẻ thù, mà nhìn thấy một dòng chảy năng lượng, một quy luật của tự nhiên, dù là quy luật của sự hủy diệt. Hắn thấy sự phẫn nộ, sự tuyệt vọng, và cả nỗi đau cổ xưa ẩn sâu trong cốt lõi của Ma Chủ Cửu U.

Bên trong trường lực Nhân Đạo, bầu không khí căng thẳng tột độ, nhưng có một sự bình yên kỳ lạ từ Tạ Trần lan tỏa. Ánh sáng Nhân Đạo ấm áp, chiếu rọi xuyên qua lớp ma khí dày đặc vẫn đang cố gắng bao phủ, như một tia hy vọng mỏng manh nhưng kiên cường.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, với vẻ mặt căng thẳng nhưng đôi mắt vẫn kiên định, thì thầm: "Tạ Trần... Anh ấy đang làm gì?" Nàng cảm thấy một luồng năng lượng chưa từng có đang chảy ra từ Tạ Trần, không phải là sức mạnh của pháp thuật hay linh khí, mà là một thứ gì đó nguyên thủy và sâu sắc hơn. Nàng lo lắng, nhưng tận sâu trong lòng lại có một niềm tin mãnh liệt vào người thư sinh yếu ớt này.

Dương Quân, đứng cạnh nàng, ánh mắt tràn đầy nhiệt huyết, nắm chặt tay: "Đó là... 'Nhân Đạo' của hắn! Không, đó là 'Nhân Đạo' của tất cả chúng ta!" Hắn cảm nhận được ý chí của mình đang hòa quyện, đang được nâng tầm bởi Tạ Trần, trở thành một phần của bức tường bất khả xâm phạm.

Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu sợ hãi rúc vào lưng Bách Lý Hùng, nhưng đôi mắt cáo nhỏ bé của nàng vẫn không rời Tạ Trần. Nàng cảm thấy một sự bình yên kỳ lạ từ Tạ Trần truyền sang, xoa dịu nỗi sợ hãi tột cùng của nàng. Nàng thầm cầu nguyện, cầu nguyện cho con người yếu ớt nhưng kiên cường ấy.

Bách Lý Hùng, với thân hình vạm vỡ, đứng vững như một ngọn núi, hai tay nắm chặt chuôi đao. Hắn không hiểu những đạo lý cao siêu, nhưng hắn tin tưởng Tạ Trần. Hắn tin vào sự kiên cường của con người, tin vào ý chí sống. Hắn cảm nhận được sự hy sinh của Liễu Thanh Phong, và điều đó càng củng cố thêm ý chí chiến đấu của hắn.

Vô Danh Tăng, gầy guộc và thanh tịnh, khẽ hé đôi mắt nhắm hờ. "Không phải đối kháng, mà là bao dung. 'Nhân Đạo' của thí chủ, vượt xa tưởng tượng..." Giọng nói của ông trầm ấm, chậm rãi, nhưng lại chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc. Ông nhìn thấy một con đường mà ngay cả những vị Phật tối cao cũng chưa từng dám đi.

Mộ Dung Tuyết, với vẻ mặt quan ngại nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh, dùng y thuật của mình để giữ cho những phàm nh��n bị thương ổn định. Nàng cảm nhận được luồng năng lượng ấm áp từ trường lực Nhân Đạo đang bao trùm lấy họ, xoa dịu nỗi đau và sự hoảng loạn. Nàng biết, Tạ Trần đang gánh vác một trọng trách lớn lao, và nàng, cũng như mọi người, đang là một phần của gánh nặng ấy.

Tạ Trần, trong trạng thái thiền định sâu sắc, không đẩy lùi luồng ma khí khổng lồ đang cố gắng đâm xuyên qua trường lực. Thay vào đó, hắn "mời gọi" chúng vào bên trong, vào không gian của 'Nhân Đạo' mà hắn đã kiến tạo. Những sợi ma khí đen kịt, mang theo sự hủy diệt và điên loạn, bắt đầu len lỏi qua lớp phòng thủ đầu tiên của trường lực. Nhưng khi chúng vừa chạm vào không gian bên trong, một điều kỳ diệu đã xảy ra.

Ánh sáng 'Nhân Đạo' không chỉ đẩy lùi, mà còn thẩm thấu. Nó không phải là một sức mạnh đối lập hoàn toàn, mà là một sức mạnh bao dung. Những sợi ma khí đen kịt bắt đầu bị "tẩy rửa", bị "chuyển hóa". Từng chút một, sự điên loạn trong chúng bị gột sạch, sự hủy diệt biến thành một dạng năng lượng nguyên thủy hơn, không còn mang ý chí tàn phá. Chúng không biến mất, mà trở thành một phần của luồng năng lượng khổng lồ đang luân chuyển bên trong trường lực Nhân Đạo, như những con sông đen hòa vào đại dương vàng ấm áp. Tiếng ma khí bị nghiền nát, tiếng va chạm âm ỉ, giờ đây thay bằng tiếng thì thầm của hàng triệu ý chí hòa quyện, tiếng hít thở dồn dập của các thành viên liên minh, tất cả như một lời tụng ca cho sự sống. Mùi ma khí dần bị thanh lọc, thay thế bằng mùi linh khí thanh khiết, mùi đất, mùi thảo mộc, như hơi thở của một thế giới đang được tái sinh.

Từ bên ngoài, Ma Chủ Cửu U, vẫn đang điên cuồng gầm thét, cảm nhận được sự chuyển hóa không thể tin được này. Hắn đã dồn toàn bộ sức mạnh, toàn bộ ý chí hủy diệt của mình vào đòn tấn công, nhưng nó lại bị cái "Nhân Đạo" yếu ớt này nuốt chửng và biến đổi.

"Không thể nào! Ý chí của các ngươi... yếu đuối như vậy, sao có thể chống lại ta?!" Giọng hắn gầm thét trong ma khí, đầy phẫn nộ và bối rối. Hắn không hiểu. Hắn đã quen với việc hủy diệt, đã quen với việc mọi thứ phải khuất phục trước sức mạnh của hắn. Nhưng 'Nhân Đạo' này, nó không chống lại, nó bao dung. Nó không đẩy lùi, nó chuyển hóa. Đó là một cách thức tồn tại mà Ma Chủ Cửu U chưa từng gặp phải, một khái niệm nằm ngoài sự hiểu biết của hắn. Sự tức giận của hắn biến thành một nỗi sợ hãi nguyên thủy, một nỗi sợ hãi trước điều chưa biết, trước một trật tự hoàn toàn mới đang hình thành. Hắn đã quen với việc chiến đấu với những kẻ cố gắng thành tiên, những kẻ tham vọng sức mạnh. Nhưng Tạ Trần không tham vọng. Hắn chỉ muốn sống, và muốn mọi người được sống.

Bị bao vây bởi 'Nhân Đạo' không thể bị phá hủy, bị thách thức bởi một ý chí mà hắn không thể hiểu hay áp đặt, Ma Chủ Cửu U rơi vào trạng thái điên cuồng tột độ. Ma khí quanh hắn không còn cuồn cuộn một cách có trật tự, mà bắt đầu bùng nổ một cách hỗn loạn, xé rách cả chính thân thể khổng lồ của hắn. Những tia chớp ma khí tím đen không ngừng giáng xuống mặt đất, tạo ra những miệng hố sâu hoắm, nuốt chửng mọi thứ. Hắn đã thử mọi cách, từ đòn hủy diệt vật lý đến những luồng năng lượng ăn mòn ý chí, nhưng tất cả đều bị 'Nhân Đạo' của Tạ Trần hóa giải. Hắn nhận ra, trận chiến này không phải là một cuộc đấu sức mạnh thông thường, mà là một cuộc đối đầu về triết lý, về bản chất của sự tồn tại.

Đôi mắt đỏ rực của Ma Chủ Cửu U lóe lên một tia sáng kỳ lạ. Đó không còn là sự giận dữ đơn thuần, mà là một nỗi đau cổ xưa, một sự khinh miệt với chính sự tồn tại của mình, và một sự mệt mỏi vô tận. Hắn đã sống quá lâu, đã chứng kiến quá nhiều sự tuần hoàn của hủy diệt và tái sinh, đến mức hắn tin rằng hủy diệt mới là chân lý cuối cùng, là con đường duy nhất để giải thoát khỏi vòng luân hồi vô tận. Hắn nhìn Tạ Trần, nhìn cái biểu tượng của 'Nhân Đạo' đang đứng vững vàng, bao dung tất cả, và hắn thấy một sự thách thức đến tận cùng triết lý sống của hắn.

"Ngươi không hiểu! Hủy diệt mới là chân lý cuối cùng! Ta sẽ cho ngươi thấy... vô tận hư vô!" Giọng Ma Chủ Cửu U khàn đặc, đầy tuyệt vọng và bi tráng. Đó là lời nói của một kẻ đã mất tất cả, không còn gì để mất. Hắn quyết định tung ra đòn 'Vô Tận Hủy Diệt' cuối cùng, một sự tự hủy diệt bản nguyên của chính hắn, muốn kéo tất cả vào hư vô cùng cực. Hắn không còn quan tâm đến việc chinh phục hay tồn tại. Hắn chỉ muốn mọi thứ biến mất, để chấm dứt sự tuần hoàn đau khổ mà hắn đã chứng kiến qua vô số kỷ nguyên.

Ma khí xung quanh Ma Chủ Cửu U co rút lại một cách dữ dội, hút cạn mọi ánh sáng, mọi năng lượng từ môi trường xung quanh. Không gian bắt đầu vặn vẹo, không phải là bị xé toạc, mà là bị "xóa sổ", bị "thổi bay" khỏi sự tồn tại. Một hố đen khổng lồ bắt đầu hình thành ngay trước Ma Chủ, không ngừng giãn nở, nuốt chửng cả ánh sáng, cả không khí, cả thời gian. Mùi hủy diệt cô đặc, mùi tử khí cực đoan, mùi khét của sự tan rã, tất cả xộc thẳng vào khứu giác, khiến người ta cảm thấy như linh hồn cũng đang bị rút cạn. Sự im lặng đáng sợ bao trùm lấy chiến trường, một sự im lặng không phải của sự tĩnh lặng, mà là của sự trống rỗng, của sự biến mất hoàn toàn. Mọi thứ dường như ngừng lại, chờ đợi khoảnh khắc cuối cùng.

Tạ Trần mở mắt. Ánh mắt anh không có sợ hãi, chỉ có sự thấu hiểu và một quyết định kiên định, sáng ngời như một vì sao giữa đêm tối vô tận. Anh đã nhìn thấy nỗi đau của Ma Chủ, đã thấu hiểu được sự tuyệt vọng ẩn sâu dưới lớp vỏ hủy diệt. Anh không thể ghét bỏ, không thể lên án. Bởi vì 'Nhân Đạo' của anh, không loại trừ bất cứ điều gì.

Anh vươn tay ra, một cách chậm rãi và trang trọng, như một vị thần đang đón nhận vận mệnh. 'Nhân Đạo' của anh không còn giới hạn là một trường lực bao bọc liên minh nữa. Nó mở rộng, không ngừng giãn nở, không còn là ánh sáng vật chất mà là một 'ý niệm' bao trùm cả vũ trụ, sẵn sàng đối mặt với cái chết để tái sinh, sẵn sàng dung nạp cả sự hủy diệt tột cùng. Ánh sáng vàng ấm áp từ Tạ Trần bùng nổ, không phải là ánh sáng chói lòa của sức mạnh, mà là ánh sáng tĩnh lặng của sự bao dung, của sự sống, của ý chí tồn tại. Nó hòa vào hố đen đang mở rộng, không đối kháng, mà ôm lấy, như một vòng tay vô hình đang cố gắng ôm trọn cả sự hư vô.

Cả thế giới nín thở. Trận chiến cuối cùng, giữa sức mạnh hủy diệt tuyệt đối và ý chí sinh tồn bất diệt, giữa hư vô và sự sống, giữa nỗi đau cổ xưa và hy vọng mới, đã đến hồi kết. Tạ Trần, một phàm nhân, đang đứng đó, sẵn sàng lấp đầy khoảng trống của Thiên Đạo cũ, bằng một trật tự mới, một 'Nhân Đạo' bao dung tất cả.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free