Nhân gian bất tu tiên - Chương 670: Ma Chủ Tan Rã: Tiếng Vọng Khinh Miệt Từ Cõi Hư Vô
Sức mạnh 'Nhân Đạo' từ Tạ Trần, giờ đây đã trở thành một làn sóng vô hình nhưng hùng vĩ, lan tỏa khắp Thành Vô Song. Nó xuyên qua từng ngóc ngách, từng kẽ hở của những bức tường đổ nát, len lỏi vào từng tế bào của mọi sinh linh. Nó không gây ra tiếng nổ lớn, không có ánh sáng chói lòa, không có bất kỳ dấu hiệu của một trận chiến phép thuật nào. Thay vào đó, chỉ có sự bình yên lan tỏa, sự thanh tẩy nhẹ nhàng nhưng triệt để.
Những tàn dư ma khí cuối cùng của Ma Chủ Cửu U, những luồng khí đen kịt và ý niệm hỗn loạn vẫn còn vương vấn trong không gian, giờ đây như những bóng ma yếu ớt, bị cuốn trôi đi bởi dòng chảy 'Nhân Đạo'. Chúng không bị hủy diệt bằng bạo lực, mà bị 'thanh tẩy', bị 'phá giải' từ tận gốc rễ bởi ý chí của sự sống, c���a lương tri. Triết lý hỗn loạn của Ma Chủ, từng gieo rắc sự tuyệt vọng và phá hủy nhân tính, giờ đây bị phủ lấp hoàn toàn bởi 'ý chí nhân gian' này. Nó không bị phản bác bằng lý lẽ, mà bị hòa tan, bị đồng hóa bởi một chân lý lớn hơn, sâu sắc hơn: chân lý của sự tồn tại hài hòa, của tình yêu thương và sự bình yên.
Dương Quân, đôi mắt anh tuấn mở to vì kinh ngạc và thấu hiểu. Anh đã từng là một thư sinh tin vào chính nghĩa, từng hoài nghi về con đường tu tiên, và giờ đây, anh đã chứng kiến một điều vĩ đại hơn bất kỳ phép thuật nào. "Đây... đây là Nhân Đạo Chân Lý!" Anh thốt lên, giọng nói run rẩy nhưng đầy sự tôn kính. Anh hiểu rằng, những gì Tạ Trần đã làm không phải là một loại thần thông, mà là sự hiện thực hóa của một triết lý, một con đường đã được nhắc đến trong vô số kinh điển nhưng chưa bao giờ thực sự được khai phá.
Vô Danh Tăng, người vẫn luôn bình thản, giờ đây mở hờ đôi mắt. Một nụ cười nhẹ nhõm, đầy giác ngộ nở trên khuôn mặt gầy guộc của ông. "A Di Đà Phật... Chân lý đã đư��c khai phá," ông nói, giọng trầm ấm, chậm rãi, nhưng lại vang vọng như tiếng chuông chùa giữa không gian tĩnh mịch. Ông đã chờ đợi khoảnh khắc này, chờ đợi một người có thể vén màn vô minh, để 'Nhân Đạo' thực sự tỏa sáng.
Sau hành động vĩ đại ấy, Tạ Trần không thể duy trì được nữa. Thân thể y vốn đã kiệt quệ, giờ đây lại phải gánh vác ý chí của toàn bộ nhân gian. Y gục xuống, ngã vào vòng tay của Lăng Nguyệt Tiên Tử, người đã luôn ở bên cạnh y. Sức nặng của trách nhiệm, sự cống hiến tột cùng đã vắt kiệt y. Nhưng trên môi y, một nụ cười nhẹ nhõm vẫn nở. Đó là nụ cười của một người đã hoàn thành sứ mệnh, đã tìm thấy câu trả lời, đã kiến tạo nên một điều gì đó vĩ đại hơn cả bản thân mình.
"Tạ Trần!" Lăng Nguyệt khẽ kêu lên, nàng ôm chặt lấy y, cảm nhận sự lạnh lẽo và yếu ớt từ cơ thể y. Nàng lo lắng, nhưng cũng cảm thấy một niềm tự hào vô hạn.
Ánh mắt Tạ Trần vẫn hướng về phía bầu trời đang dần bình ổn, nơi những tia nắng ấm áp đang rọi xuống Thành Vô Song, mang theo một hy vọng mới. Y nhìn những gương mặt kiệt sức nhưng không hề gục ngã của liên minh 'Nhân Đạo' xung quanh. Y thấy ở họ không chỉ là sự mệt mỏi của trận chiến vừa qua, mà còn là ánh lửa của 'ý chí không khuất phục' đã được nhen nhóm từ 10.000 năm trước, xuyên suốt qua bao thế hệ, giờ đây bùng cháy rực rỡ hơn bao giờ hết.
Các thành viên liên minh Nhân Đạo nhìn nhau, ánh mắt tràn đầy sự thấu hiểu và hy vọng. Họ đã chứng kiến một điều mà không một kinh sách nào, không một tu sĩ nào từng dám nghĩ tới. Thiên Đạo cũ đã sụp đổ, một khoảng trống lớn trong vũ trụ đã xuất hiện. Nhưng khoảng trống đó, sẽ không còn là nơi của sự hỗn loạn hay hủy diệt. Nó sẽ được lấp đầy bằng ý chí của nhân gian, bằng những lời thề ngàn năm không khuất phục, bằng một trật tự mới, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Trọng trách ấy, giờ đây không chỉ đè nặng lên đôi vai Tạ Trần, mà còn được gánh vác bởi tất cả những ai tin vào 'Nhân Đạo', bởi tất cả những ai khao khát một cuộc sống bình thường, trọn vẹn. T�� Trần, dù kiệt quệ, vẫn là nền móng, là điểm neo, là ngọn hải đăng cho kỷ nguyên mới sắp sửa bắt đầu. Con đường phía trước còn dài, còn đầy thử thách, nhưng hy vọng đã được nhen nhóm, và 'Nhân Đạo' đã tìm thấy con đường của riêng mình.
***
Trong đống đổ nát hoang tàn của Thành Vô Song, nơi từng là chiến trường khốc liệt nhất, âm thanh đổ vỡ của kiến trúc đã dịu đi, chỉ còn tiếng gió rít nhẹ qua những tàn tích, mang theo mùi tro bụi, mùi lưu huỳnh còn sót lại từ những đợt ma khí cuối cùng, và cả mùi đất ẩm lẫn mùi máu khô. Bầu không khí vẫn nặng nề, bi tráng, u ám nhưng một cách kỳ diệu, nó đang dần được thanh tẩy, mang theo cảm giác của một sự kết thúc cận kề. Những tia nắng đầu tiên của buổi sáng sớm, dù còn yếu ớt, đã cố gắng len lỏi qua tầng mây xám xịt, xuyên qua những vết nứt khổng lồ trên bầu trời, nhuộm vàng những khối đá đổ nát, tạo nên một khung cảnh vừa thê lương vừa ẩn chứa hy vọng mong manh.
Hình thể của Ma Chủ Cửu U, giờ đây chỉ còn là một khối ma khí đen kịt, đang lung lay dữ dội giữa không trung. Hắn không còn vẻ cường tráng, uy lực như trước, mà trông yếu ớt, biến dạng, gần như trong suốt. Những vệt ma khí đen kịt từ cơ thể hắn không ngừng bị thanh tẩy, tan biến vào hư không như sương tan dưới nắng, để lộ ra một thực thể yếu ớt và tuyệt vọng. Từng thớ thịt, từng sợi gân, từng mảnh xương cốt vô hình của hắn đang bị mài mòn, bị Nhân Đạo Chi Lực của Tạ Trần hóa giải. Hắn gầm lên, tiếng gầm đã không còn là sự cuồng nộ hủy diệt, mà là một tiếng rống của sự bất lực, của nỗi đau thấu tận linh hồn, cố gắng chống cự số phận đã định. Đôi mắt đỏ ngầu như máu của Ma Chủ, từng tràn đầy sự khinh miệt và tàn nhẫn, giờ đây chỉ còn là hai đốm lửa yếu ớt, quét qua Tạ Trần với sự hận thù tột độ, nhưng cũng ẩn chứa một nỗi sợ hãi nguyên thủy.
Tạ Trần vẫn nằm trong vòng tay Lăng Nguyệt Tiên Tử, thân hình thư sinh gầy gò của y trắng nhợt đi vì kiệt sức. Làn da vốn ít tiếp xúc với nắng gió giờ đây càng thêm tái nhợt, nhưng đôi mắt sâu thẳm của y vẫn ánh lên vẻ tỉnh t��o, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự. Y dõi theo sự tan rã của Ma Chủ, không một chút biểu cảm hân hoan chiến thắng, cũng không có vẻ kiêu ngạo của kẻ mạnh. Chỉ có sự trầm tĩnh, một sự thấu hiểu sâu sắc về cái kết của một kẻ đã chọn con đường hủy diệt. Trong tâm trí Tạ Trần, tiếng gầm của Ma Chủ không chỉ là sự phản kháng vô vọng, mà còn là một lời chất vấn, một câu hỏi lớn về bản chất của Thiên Đạo, về vòng xoáy sinh diệt mà ngay cả Ma Chủ cũng không thể thoát khỏi. Y cảm nhận được sự tuyệt vọng của Ma Chủ, sự bất lực khi triết lý của hắn bị 'Nhân Đạo' hòa tan, không phải bằng sức mạnh mà bằng sự dung hợp, sự bao trùm.
Ma Chủ Cửu U vùng vẫy, tung ra những đợt ma khí yếu ớt cuối cùng. Chúng chỉ là những làn khói đen mỏng manh, nhanh chóng bị dòng chảy thanh tẩy của 'Nhân Đạo' bao phủ, biến thành những hạt bụi lấp lánh rồi tan biến vào hư vô. Hắn không thể chấp nhận được. Hắn là Ma Chủ Cửu U, là hiện thân của hỗn loạn, là kẻ từng xưng bá một thời, lẽ nào lại tan biến một cách vô vọng như vậy?
"Ngươi... ngươi nghĩ ngươi đã thắng sao? Hừ!" Giọng nói khàn đặc của Ma Chủ Cửu U vang lên, yếu ớt nhưng vẫn đầy uy quyền và mỉa mai, cố gắng giữ lại chút kiêu ngạo cuối cùng. "Thật nực cười! Ngươi, một phàm nhân... dùng cái gọi là 'Nhân Đạo' yếu ớt để chống lại ta? Ngươi chỉ đang lấp chỗ trống của một kẻ mục nát khác mà thôi!"
Lời của hắn như lưỡi dao sắc bén, không nhắm vào thân thể, mà đâm thẳng vào tâm trí những người đang lắng nghe.
"Thiên Đạo... nó đã chết từ lâu rồi! Ngươi tưởng ngươi đang cứu vãn nó sao? Không! Ngươi chỉ đang kéo dài sự mục nát của nó mà thôi! Nó đã hủ bại từ ngàn xưa, đã đánh mất bản chất vốn có của mình! Ngươi không thấy sao? Linh khí khô cạn, tu sĩ 'mất người'... đó là dấu hiệu của sự suy tàn! Không phải của ta gây ra, mà là của chính nó!"
Ma Chủ dường như muốn trút hết mọi phẫn nộ, mọi sự khinh miệt tích tụ qua bao kiếp. Hắn không chấp nhận thất bại, mà muốn biến thất bại của mình thành một lời tiên tri nghiệt ngã cho kẻ chiến thắng.
"Ngươi cho rằng ngươi có thể kiến tạo một 'Thiên Đạo' mới? Một 'Thiên Đạo' của phàm nhân sao? Nực cười! Con người... yếu đuối, tham lam, đầy dẫy dục vọng! Ngươi sẽ thấy, cái 'Nhân Đạo' của ngươi cũng sẽ hủ bại, cũng sẽ sụp đổ! Hỗn loạn... sẽ luôn trở lại! Đó là bản chất của vũ trụ này! Là định luật bất biến!"
Tạ Trần vẫn trầm tĩnh lắng nghe, đôi mắt y không hề dao động. Y hiểu rằng, Ma Chủ đang nói một phần sự thật, một phần bản chất mà y đã nhìn thấy qua Nhân Quả Chi Nhãn, qua những ký ức ngàn năm. Thiên Đạo cũ quả thực đã suy tàn, đã mắc kẹt trong những quy tắc cứng nhắc của mình, đã đánh mất đi sự linh hoạt, sự dung nạp vốn có. Nhưng Ma Chủ đã sai, sai ở chỗ hắn chỉ nhìn thấy sự hủy diệt, mà không thấy được sự tái sinh, sự kiên cường của 'nhân tính' trong cái vòng xoáy vô thường ấy.
Dương Quân siết chặt nắm tay, đôi mắt anh tuấn đầy vẻ phẫn nộ. "Ngươi sai rồi! Nhân Đạo không phải là sự mục nát! Nó là hy vọng! Là sự sống!"
Lăng Nguyệt Tiên Tử ôm chặt Tạ Trần, ánh mắt sắc bén của nàng chứa đựng sự lo lắng, nhưng cũng là sự kiên cường. Nàng đã chứng kiến sự tàn phá của Ma Chủ, nàng biết hắn nguy hiểm đến mức nào. Nhưng lời nói của hắn, lại gieo vào lòng nàng một hạt mầm hoài nghi khó tả.
Ma Chủ Cửu U cười khẩy, tiếng cười khàn đặc như tiếng đá cọ xát vào nhau, đầy vẻ khinh miệt. "Hy vọng? Sự sống? Ngươi sẽ thấy... tất cả chỉ là ảo ảnh! Khi Thiên Đạo sụp đổ hoàn toàn, khi các ngươi phải đối mặt với khoảng trống vô tận, các ngươi sẽ nhận ra... ta đã nói đúng! Các ngươi sẽ tự hủy diệt lẫn nhau! Phàm nhân sẽ trở thành quỷ dữ! Tu sĩ sẽ trở thành Ma!"
Hắn dồn hết tàn lực, tất cả ý niệm còn sót lại vào lời nói cuối cùng, như một lời nguyền rủa vĩnh cửu. "Đây là lời nguyền... của ta! Của ta! Của ta! Các ngươi sẽ không bao giờ thoát khỏi bóng tối của sự hỗn loạn! Các ngươi sẽ mãi mãi chìm trong vòng luẩn quẩn của sinh diệt, của hủ bại! Thiên Đạo của các ngươi... sẽ không bao giờ được khai sinh! Nó sẽ chết... ngay khi vừa chớm nở!"
Lời nguyền của Ma Chủ Cửu U vang vọng, không phải bằng âm thanh lớn, mà bằng một tần số rung động trực tiếp vào tâm khảm, vào sợi dây 'nhân quả' của mỗi người. Nó mang theo sự sắc lạnh thấu xương, không khí xung quanh dường như bị đông cứng lại. Mùi lưu huỳnh và ma khí cô đặc lại một cách kỳ lạ, như một luồng oán niệm cuối cùng trước khi tan biến hoàn toàn. Bầu không khí căng thẳng tột độ, đầy rẫy sự bất an và một triết lý đen tối bao trùm, gieo rắc sự hoài nghi vào tận cùng mỗi linh hồn.
Khi cơ thể Ma Chủ Cửu U chỉ còn là một bóng ma mỏng manh, sắp tan biến hoàn toàn, hắn tập trung tất cả ý chí và linh hồn còn sót lại. Một tiếng gào thét không phải bằng sức mạnh vật chất, mà bằng sự phẫn nộ và khinh miệt sâu sắc nhất vang lên, xuyên thấu không gian và thời gian. Đó là tiếng gào thét của một kẻ bại trận, nhưng không bao giờ chấp nhận sai lầm, một kẻ muốn kéo cả thế giới chìm xuống cùng hắn.
"Ngươi nghĩ ngươi đã thắng? Ngươi chỉ đang lấp chỗ trống của một kẻ mục nát khác! Thiên Đạo... nó đã chết từ lâu rồi! Và hỗn lo��n... sẽ luôn trở lại! Đây là lời nguyền... của ta! Của ta! Của ta!"
Mỗi tiếng "Của ta!" như một nhát dao khắc sâu vào không gian, mang theo tất cả sự oán hận, sự tuyệt vọng và niềm tin sắt đá vào triết lý hỗn loạn của hắn. Đó là lời nguyền cuối cùng, không phải cho Tạ Trần, mà cho toàn bộ khái niệm Thiên Đạo, cho sự tồn tại của trật tự giả dối, và tiên đoán về một tương lai hỗn loạn không thể tránh khỏi. Hắn muốn gieo rắc hạt giống nghi ngờ, để ngay cả khi hắn không còn, triết lý của hắn vẫn còn ám ảnh, vẫn còn làm lung lay niềm tin của những kẻ muốn xây dựng một trật tự mới.
Vô Danh Tăng, đôi mắt khép hờ của ông giờ đây hoàn toàn mở ra. Ánh mắt sâu thẳm, đầy từ bi, nhưng cũng ánh lên sự trầm tư trước lời nguyền cuối cùng của Ma Chủ. Ông đã chứng kiến vô số kiếp luân hồi, vô số chu kỳ hưng suy. Ông hiểu rằng lời của Ma Chủ không phải hoàn toàn vô căn cứ. Sự suy tàn của Thiên Đạo là một thực tế. Nhưng sự lựa chọn của Tạ Trần, sự trỗi dậy của 'Nhân Đạo', lại là một biến số mà ngay cả Ma Chủ cũng không thể nhìn thấu.
Ma Chủ Cửu U hoàn toàn tan rã. Thân thể ma khí của hắn hóa thành vô số hạt bụi lấp lánh màu đen, rồi nhanh chóng biến mất vào hư vô, như chưa từng tồn tại. Ngay cả những đốm lửa đỏ rực trong mắt hắn cũng dần lu mờ, rồi tắt hẳn. Không còn một dấu vết nào của Ma Chủ quyền năng, chỉ còn lại sự im lặng đến rợn người, và lời nguyền vang vọng trong tâm trí mỗi người. Không có máu, không có xương cốt, chỉ có một khoảng trống vô hình mà hắn để lại, và một gánh nặng vô hình mà hắn đã trao cho thế giới. Sự biến mất của Ma Chủ là một chiến thắng, nhưng cũng là một khởi đầu cho một cuộc chiến khác, một cuộc chiến về tư tưởng, về triết lý.
Hồ Ly Nữ (Tiểu Cửu) sợ hãi rụt rè nép sát vào Tạ Trần, đôi tai cáo trắng muốt cụp xuống, chiếc đuôi lông mềm mại run rẩy. Nàng cảm nhận được sự oán hận, sự tuyệt vọng trong lời nguyền của Ma Chủ, và bản năng sinh tồn mách bảo nàng rằng đó không phải là thứ có thể coi thường. "Tạ Trần... hắn... hắn nói thật sao?" Giọng nàng run rẩy, nhỏ xíu như tiếng muỗi kêu. "Thiên Đạo... sẽ lại mục nát sao?"
Mộ Dung Tuyết, gương mặt thanh lịch của nàng giờ đây toát lên vẻ nghiêm trọng. Nàng đặt tay lên ngực, cảm nhận nhịp đập của trái tim mình. Lời nguyền của Ma Chủ chạm đến nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất của con người: sự vô thường, sự suy tàn, và vòng lặp của hỗn loạn. "Hắn... hắn gieo vào lòng người sự nghi ngờ," nàng trầm ngâm, đôi mắt xanh ngọc lướt qua mọi người, tìm kiếm sự khẳng định. "Liệu chúng ta có đang tự lừa dối mình không?" Nàng đã từng chứng kiến quá nhiều bệnh tật, quá nhiều sự suy tàn, nàng hiểu cái giá của sự sống và cái chết. Lời của Ma Chủ, dù tàn nhẫn, lại chạm đến một phần sự thật mà không ai dám đối mặt.
Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ của hắn run lên vì kiệt sức, nhưng ánh mắt kiên nghị vẫn không hề dao động. Hắn đã sống cả đời trong chiến tranh, đã chứng kiến quá nhiều sự tàn khốc. Lời nguyền của Ma Chủ không thể làm lung lay ý chí bất khuất của hắn, nhưng nó gieo vào lòng hắn một sự cảnh giác. "Ma Chủ đã chết," hắn nói, giọng trầm hùng, vang vọng giữa đống đổ nát. "Nhưng triết lý của hắn... vẫn còn đó. Chúng ta không thể coi thường." Hắn hiểu rằng, kẻ thù lớn nhất không phải là một thực thể, mà là một ý niệm, một chấp niệm sâu sắc về sự hủy diệt.
Lời nguyền của Ma Chủ Cửu U vang vọng trong tâm trí mỗi người, như một tiếng chuông cảnh tỉnh giữa sự im lặng chết chóc. Một sự im lặng bao trùm Thành Vô Song sau tiếng hét cuối cùng của Ma Chủ, chỉ còn tiếng gió nhẹ lướt qua những tàn tích đổ nát. Không khí dần trở nên thanh khiết hơn, nhưng vẫn còn một dư vị cay đắng, một nỗi lo âu tiềm ẩn. Bầu không khí yên tĩnh, nhưng đầy suy tư, nặng trĩu bởi lời nói của Ma Chủ. Một cảm giác nhẹ nhõm vì chiến thắng trộn lẫn với sự lo âu về tương lai, về những thách thức triết lý mà họ sẽ phải đối mặt.
Nắng bắt đầu lên cao, chiếu rọi những tia sáng yếu ớt lên Thành Vô Song, nhưng vẫn chưa đủ xua tan bóng tối trong lòng người. Ánh sáng vàng nhạt trải dài trên những phiến đá vỡ, trên những cây cột đổ, mang đến một vẻ đẹp bi tráng cho chiến trường giờ đã tàn lụi.
Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn ôm chặt Tạ Trần, nàng cảm nhận được sự yếu ớt của y. Ánh mắt phượng sắc bén của nàng giờ đây đầy rẫy sự bàng hoàng và hoài nghi. Nàng từng là một tu sĩ cao ngạo, tin tưởng tuyệt đối vào Thiên Đạo, vào sức mạnh của tu luyện. Giờ đây, mọi thứ đều sụp đổ, và lời nguyền của Ma Chủ như một lưỡi dao cứa vào niềm tin của nàng. "Hắn... hắn nói đúng sao?" Giọng nàng khẽ thì thầm, không phải với Tạ Trần, mà với chính bản thân mình. "Thiên Đạo thực sự đã mục nát? Và chúng ta... chỉ đang lấp chỗ trống cho một thứ sẽ lại mục nát?" Nàng nhìn Tạ Trần, mong muốn tìm thấy câu trả lời trong đôi mắt sâu thẳm của y.
Dương Quân siết chặt tay, đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Khuôn mặt tuấn tú của anh giờ đây hiện rõ sự quyết tâm pha lẫn một chút bàng hoàng trước sự mục rữa của Thiên Đạo mà Ma Chủ đã vạch trần. Anh hiểu rằng, lời của Ma Chủ không phải là dối trá hoàn toàn. Thiên Đạo cũ đã sai lầm. Nhưng anh không thể chấp nhận sự tuyệt vọng. "Không!" Anh nói dứt khoát, giọng nói rõ ràng, vang vọng giữa không gian tĩnh mịch. "Chúng ta sẽ không để điều đó xảy ra! Chúng ta sẽ kiến tạo một Nhân Đạo mới! Một Nhân Đạo mà Ma Chủ không thể hiểu, không thể hủy diệt!" Anh nhìn về phía Tạ Trần, ánh mắt đầy nhiệt huyết và lý tưởng, tìm kiếm sự dẫn dắt.
Tạ Trần, dù vẫn kiệt sức đến mức suýt ngã, nhưng ánh mắt anh lại tràn đầy sự thấu hiểu. Anh đã nghe thấy, đã cảm nhận được sự thật đằng sau lời nói của Ma Chủ, và anh biết rằng cuộc chiến thực sự chỉ mới bắt đầu. Ma Chủ Cửu U đã bị đánh bại, nhưng cái "khái niệm" Ma Chủ, cái triết lý về sự hỗn loạn và mục nát, vẫn còn đó, là một thách thức lớn hơn bất kỳ kẻ thù hữu hình nào. Anh chậm rãi quay đầu, nhìn về phía các đồng minh, đôi mắt sâu thẳm, tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng. Không một lời nào được thốt ra từ đôi môi tái nhợt của anh. Thay vào đó, anh chỉ khẽ gật đầu, một cái gật đầu nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng, như một lời khẳng định về con đường phía trước. Trên môi anh, một nụ cười nhẹ nhõm, ẩn chứa một chút chua chát, nhưng cũng đầy kiên định. Đó là nụ cười của một người đã chấp nhận gánh nặng của cả một kỷ nguyên, của một người đã sẵn sàng đối mặt với mọi lời nguyền, mọi thách thức triết lý mà tương lai sẽ mang lại.
Tạ Trần đứng thẳng, đối mặt với tương lai, thân hình gầy gò của y giờ đây như một ngọn hải đăng giữa biển cả bão tố. Các đồng minh nhìn anh, tìm kiếm sự dẫn dắt, sự an ủi, và niềm tin. Một tia hy vọng le lói, không phải là ánh sáng rực rỡ chói lòa, mà là một đốm lửa nhỏ bé, kiên cường, đang bùng cháy giữa đống đổ nát của Thành Vô Song, giữa sự tan rã của Thiên Đạo cũ và những lời nguyền còn vang vọng. Họ biết rằng, lời nguyền của Ma Chủ Cửu U về sự mục rữa của Thiên Đạo và sự trở lại của hỗn loạn sẽ là một thách thức lớn, không chỉ về mặt vật lý mà còn về mặt triết lý, đối với Tạ Trần và trật tự mới mà anh muốn xây dựng. Sự biến mất của Ma Chủ và sự sụp đổ của Thiên Đạo cũ đã tạo ra một khoảng trống quyền lực và triết lý khổng lồ, báo hiệu một kỷ nguyên mới đầy biến động và khó khăn cho 'Nhân Đạo'. Nhưng ánh mắt kiên định của Tạ Trần, dù kiệt sức, cho thấy anh đã sẵn sàng gánh vác trách nhiệm kiến tạo một 'Thiên Đạo' mới, nhân văn hơn, dựa trên nền tảng của 'Nhân Quả Chi Nhãn' và ý chí của vạn vật. Con đường phía trước là một hành trình dài và đầy gian nan, nhưng 'Nhân Đạo' đã tìm thấy ngọn hải đăng của mình, và kỷ nguyên mới, dù bi tráng, đã thực sự bắt đầu.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.