Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 679: Phòng Tuyến Phàm Trần: Dương Quân Giữa Thời Loạn

Trong tiếng gió rít buốt lạnh, lời thề non sông của Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn còn vang vọng, mang theo một nỗi bi tráng khôn cùng của kẻ nhận ra sự mục ruỗng từ tận căn nguyên. Nàng đã nhìn thấy, đã thấu hiểu, rằng Thiên Đạo đang chết dần, và con đường cũ đã trở thành ngõ cụt. Nhưng lời thề ấy, ý chí kiên định ấy, không phải là một sự kiện đơn độc. Nó là đỉnh điểm của một quá trình đau đớn, là tiếng vọng của vô số những nỗ lực, những hy sinh của những người phàm lẫn tiên nhân qua bao thế hệ, trong một kỷ nguyên mà sự sống và nhân tính bị đe dọa đến tận cùng. Mười nghìn năm trước, khi Ma khí lần đầu tiên trỗi dậy như một căn bệnh quái ác gặm nhấm cả đất trời, những người như Lăng Nguyệt đã đứng lên tìm kiếm một lối thoát. Và giữa biển lửa hỗn loạn ấy, ở một góc nhân gian bé nhỏ, một thư sinh tên Dương Quân cũng đã bắt đầu gánh vác trách nhiệm, dùng ý chí phàm nhân để chống lại tai ương vượt quá sức tưởng tượng.

Hoàng hôn buông xuống Thị Trấn An Bình, nhuộm đỏ những áng mây đen kịt, nặng trĩu. Gió lạnh từ phương Bắc thổi về, mang theo mùi tanh tưởi, khét lẹt đặc trưng của Ma khí lẩn khuất đâu đó trong không khí, trộn lẫn với mùi đất ẩm, gỗ mới và mồ hôi mặn chát của con người. Thị Trấn An Bình, từng là một khu vực yên bình với những mái nhà lợp ngói đỏ tươi và đường lát đá xanh, giờ đã biến thành một pháo đài tạm bợ, đầy vẻ kiên cường nhưng cũng ẩn chứa sự mệt mỏi đến tận cùng. Những bức tường đất cao quá đầu người, được gia cố bằng đủ thứ vật liệu có thể tìm thấy: những thân cây bị đốn hạ vội vã, những tảng đá xù xì được khiêng về từ ven sông, thậm chí cả những cánh cửa gỗ cũ kỹ được tháo ra t��� nhà dân. Tiếng búa gõ lốc cốc vào gỗ, tiếng đá được kê lại kèn kẹt, tiếng kẽo kẹt của các vọng gác bằng tre nứa cứ đều đặn vang lên, như nhịp đập thổn thức của một trái tim đang cố gắng tồn tại. Thi thoảng, tiếng gió rít mạnh hơn, mang theo tiếng gầm gừ xa xăm, u uẩn của Ma vật từ khu rừng sâu, khiến những tiếng động của con người bỗng chốc im bặt, nhường chỗ cho sự cảnh giác tột độ.

Dương Quân, trong bộ đạo bào màu lam nhạt đã sờn cũ, nhưng vẫn toát lên vẻ thanh cao, tao nhã, đứng giữa đống công sự hỗn độn ấy. Khí chất thư sinh hòa trộn với nét anh tuấn của người luyện võ, tạo nên một sự tương phản đầy sức hút. Đôi mắt anh, vốn đã sắc bén, giờ đây càng thêm phần kiên định, ánh lên nhiệt huyết và lý tưởng, nhưng cũng không giấu được sự lo lắng sâu thẳm. Anh không trực tiếp vác đá, khuân gỗ, nhưng mỗi lời chỉ dẫn của anh, mỗi cái nhìn của anh đều mang một trọng lượng nhất định, đủ để thắp lên ngọn lửa trong lòng những người phàm nhân đang kiệt sức. Anh đi dọc theo tuyến phòng thủ phía Đông, nơi có một đoạn tường mới được dựng lên, cẩn thận kiểm tra từng mối nối, từng thanh chắn.

“Tình hình thế nào rồi, lão Tôn? Ma khí gần đây có vẻ động mạnh hơn.” Dương Quân cất tiếng hỏi, giọng anh rõ ràng, dứt khoát, nhưng vẫn giữ được sự trầm tĩnh. Anh quay sang Thủ Lĩnh Dân Quân, một người đàn ông trung niên với thân hình cường tráng, vẻ mặt cương nghị, mặc một bộ giáp sắt thô sơ do chính tay mình rèn. Lão Tôn đã cùng anh trải qua biết bao cuộc chiến lớn nhỏ, là cánh tay phải đắc lực, là chỗ dựa tinh thần cho toàn bộ dân quân Thị Trấn An Bình này.

Thủ Lĩnh Dân Quân vuốt chòm râu lấm lem bùn đất, ánh mắt mệt mỏi nhưng vẫn sắc như dao. “Vẫn như cũ, thiếu soái. Chúng rình rập khắp nơi, ban ngày lẩn trốn trong bóng tối của rừng sâu, ban đêm lại bắt đầu gào thét, thử dò xét. Số lượng Ma vật dường như cũng nhiều hơn trước, và chúng trở nên hung hãn, lì lợm hơn.” Ông đưa tay chỉ về phía khu rừng đen kịt đang dần chìm vào màn đêm, nơi những cái bóng cây ma quái như vặn vẹo trong làn sương mỏng. “Mấy ngày trư���c, có một nhóm Ma thú nhỏ cố gắng đột nhập từ phía Tây, nhưng anh em chúng tôi đã đẩy lùi được. Chúng để lại mùi Ma khí nồng nặc, khiến mấy con chó săn của chúng ta cũng hóa điên.” Ông lắc đầu thở dài, nhưng đôi mắt vẫn không hề nao núng. “Nhưng anh em chúng tôi đã quen rồi, thiếu soái. Thị Trấn này là nhà, là nơi cha sinh mẹ đẻ, là nơi con cháu chúng tôi lớn lên. Chúng tôi sẽ không để chúng bước qua dù chỉ một tấc đất này. Dù chết cũng không lùi bước!” Lời nói của ông chứa đựng một sự kiên định sắt đá, một lời thề không cần tuyên bố, chỉ cần hành động để chứng minh.

Dương Quân gật đầu, trong lòng dâng lên một cảm xúc phức tạp. Là sự cảm kích, là sự tự hào, nhưng cũng là một nỗi lo lắng đến thắt ruột. Anh biết, những lời ấy không phải là sáo rỗng. Anh đã chứng kiến quá nhiều sự hy sinh, quá nhiều người phàm nhân đã ngã xuống để bảo vệ từng tấc đất, từng mái nhà. Sức mạnh của họ không đến từ linh khí hay tiên thuật, mà đến từ một ý chí kiên cường, một chấp niệm với sự sống và nhân tính. Nhưng ý chí ấy, liệu có thể chống lại được một mối đe dọa vô hình, một căn bệnh đang gặm nhấm cả thế giới như Ma khí?

Anh trầm tư một lát, rồi vỗ vai Thủ Lĩnh Dân Quân. “Lão Tôn vất vả rồi. Hãy dặn dò anh em cẩn thận, đặc biệt là những người gác đêm. Ma vật có thể xuất hiện bất cứ lúc nào, và chúng thường chọn lúc ta lơ là nhất để tấn công.” Anh quay sang chỉ vào một góc tường đất, nơi có vài phiến đá bị lỏng lẻo. “Chỗ này cần được gia cố thêm. Hãy cử vài người có kinh nghiệm đến xem xét.”

Thủ Lĩnh Dân Quân cúi đầu. “Rõ, thiếu soái. Tôi sẽ đích thân kiểm tra lại.”

Dương Quân không dừng lại. Anh leo lên vọng gác cao nhất, nơi cơn gió táp vào mặt lạnh buốt. Từ trên cao nhìn xuống, Thị Trấn An Bình hiện ra như một đốm sáng yếu ớt giữa biển đêm u tối. Bên ngoài bức tường phòng thủ là một thế giới khác, một thế giới đang dần bị nuốt chửng bởi bóng tối và sự mục ruỗng. Khu rừng vốn xanh tươi giờ đây đã biến thành một dải màu xám xịt, với những thân cây trơ trụi, khô héo vặn vẹo như những ngón tay quỷ quái vươn lên bầu trời. Làn sương mù mỏng manh, mang theo hơi thở nặng nề của Ma khí, bò lan trên mặt đất, che khuất tầm nhìn, khiến mọi thứ trở nên mờ ảo, đáng sợ. Anh thấy một vài chướng ngại vật đã bị xê dịch nhẹ, dấu vết của những cuộc thăm dò ban ngày của Ma vật. Anh lập tức chỉ đạo một nhóm dân quân điều chỉnh lại, đặt thêm những cành cây gai nhọn và cọc gỗ tẩm độc xung quanh để tăng cường phòng thủ. Mắt anh quét qua từng chi tiết nhỏ nhất, không bỏ sót bất kỳ sơ hở nào. Trách nhiệm đặt nặng trên vai anh, trách nhiệm bảo vệ hàng ngàn sinh mạng phàm nhân đang đặt niềm tin vào anh. Anh thở dài, một làn hơi trắng xóa thoát ra trong không khí lạnh. Liệu họ có thể trụ vững được bao lâu nữa? Hay cuối cùng cũng sẽ bị cuốn vào vòng xoáy mục ruỗng của Thiên Đạo, trở thành những Ma vật vô tri như những kẻ bên ngoài kia? Câu hỏi ấy cứ xoáy sâu trong tâm trí anh, như một vết thương không thể lành.

***

Đêm đã về khuya, gió ngừng thổi, nhưng không khí lạnh lẽo vẫn bao trùm Thị Trấn An Bình. Trong một góc khuất của thị trấn, ánh đèn dầu leo lét từ Tiệm Thuốc Đông Y Cổ hắt ra, yếu ớt như một đốm lửa nhỏ nhoi giữa đại dương bóng tối. Bên trong tiệm, mùi thảo dược nồng nặc, mùi thuốc bắc ấm áp cố gắng xua đi cái lạnh lẽo và mùi tanh tưởi của máu, của Ma khí còn vương lại trên những người bệnh. Tiếng cối giã thuốc đều đều, chậm rãi của Ông Chủ Tiệm Thuốc già nua hòa lẫn với tiếng rên nhẹ, tiếng ho khan của những người bị thương nằm la liệt trên những tấm chiếu cũ. Bầu không khí yên tĩnh đến đáng sợ, nhưng lại nặng trĩu ưu lo, sự tận tâm của người thầy thuốc đối lập hoàn toàn với nỗi đau đớn và sự tuyệt vọng của người bệnh.

Ông Chủ Tiệm Thuốc, một người đàn ông gầy gò, lưng hơi còng, mái tóc bạc trắng, khuôn mặt hiền lành nhưng đôi mắt sau cặp kính lại ánh lên vẻ lo âu sâu sắc. Ông cẩn thận băng bó lại vết thương cho một dân quân trẻ tuổi, cánh tay cậu bị một móng vuốt Ma vật cào xé, vết thương không chỉ sâu mà còn có một màu đen tím đáng sợ, Ma khí đã bắt đầu xâm nhập. Mùi thảo dư���c và mùi cơ thể bệnh nhân hòa quyện với nhau, tạo thành một thứ hỗn tạp khó tả. Ông đã làm công việc này bao lâu rồi không biết nữa, từ khi Ma khí bắt đầu hoành hành, từ khi những vết thương không chỉ là vết thương thịt da mà còn là vết thương của linh hồn.

Dương Quân bước vào, bóng anh đổ dài trên nền đất. Bước chân anh nhẹ nhàng, nhưng sự xuất hiện của anh vẫn khiến vài người bệnh khẽ giật mình. Ánh mắt anh lướt qua từng gương mặt xanh xao, run rẩy vì sốt, vì Ma khí xâm nhập. Có người co quắp trong cơn mê sảng, miệng lẩm bẩm những từ ngữ vô nghĩa. Có người lại nhìn chằm chằm vào khoảng không, đôi mắt vô hồn, trống rỗng như một cái giếng cạn. Đó là những dấu hiệu đầu tiên của sự "mất người", một hiện tượng đáng sợ hơn bất kỳ vết thương thể xác nào.

“Tình trạng của Tiểu Cường thế nào rồi, lão bá? Ma khí có ăn sâu vào tâm trí nó không?” Dương Quân cúi người, hỏi han Ông Chủ Tiệm Thuốc với giọng đầy lo lắng, chỉ vào một chàng trai trẻ đang nằm co ro trên một góc chiếu, toàn thân run rẩy, đôi mắt lờ đờ nhìn trần nhà. Chàng trai này là một trong những người lính dân quân dũng cảm nhất, nhưng lại bị Ma khí xâm nhập quá sâu trong một trận chiến nhỏ đêm qua.

Ông Chủ Tiệm Thuốc lắc đầu, một nụ cười khổ hiện trên môi. Ông xoa xoa huyệt thái dương c���a mình, vẻ mặt mệt mỏi hiện rõ dưới ánh đèn dầu. “E rằng khó giữ được nhân tính trọn vẹn, thiếu soái. Ma khí này quả thật quỷ dị, không chỉ làm biến chất thân thể, gặm nhấm huyết mạch, mà còn ăn mòn ý chí, xóa nhòa ký ức, gặm nhấm linh hồn con người. Ta đã dùng hết mọi loại đan dược, mọi loại thảo mộc quý hiếm để thanh tẩy, để khu trừ, nhưng Ma khí đã như một loài sâu bọ ăn sâu vào tận xương tủy, vào cả tâm thức của nó rồi.”

Ông Chủ Tiệm Thuốc thở dài, giọng khàn khàn nhưng vẫn đầy sự tận tâm và tiếc nuối. “Chúng ta chỉ có thể cố gắng giữ lại chút ý thức cuối cùng cho chúng, giữ lại chút hơi tàn của nhân tính, để chúng không hoàn toàn trở thành những Ma vật vô tri, gào thét như thú dữ. Còn để chúng trở lại như xưa, để tìm lại ký ức, cảm xúc, e rằng đã vượt ngoài khả năng của phàm nhân chúng ta rồi. Bệnh nhẹ thì uống thuốc, bệnh nặng thì cầu trời! Nhưng căn bệnh này, e rằng trời cũng khó mà cứu vãn.”

Dương Quân nắm chặt tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay nhưng anh không cảm thấy đau ��ớn. Ánh mắt anh đong đầy suy tư, nhìn chằm chằm vào Tiểu Cường. "Mất người." Cái cụm từ ấy cứ vang vọng trong tâm trí anh, nặng trĩu như một lời nguyền. Đó không chỉ là mất đi sinh mạng, mà là mất đi chính bản ngã, mất đi cái gọi là "con người". Anh đã chứng kiến những người thân yêu, những đồng đội dũng cảm, sau khi bị Ma khí xâm nhập quá sâu, đã biến thành những sinh vật gớm ghiếc, chỉ biết gào thét và tấn công mọi thứ xung quanh. Đó là một nỗi đau còn lớn hơn cái chết. Nó là sự hủy diệt của hy vọng, sự mai một của nhân tính.

Anh cảm thấy một sự bất lực sâu sắc. Anh có thể chỉ huy chiến đấu, có thể vạch ra chiến lược phòng thủ, nhưng đối với thứ độc tố vô hình gặm nhấm linh hồn này, anh lại không có cách nào. Anh không phải tu sĩ, không có linh lực cường đại để thanh tẩy. Anh chỉ là một phàm nhân, một người lãnh đạo với trái tim đầy lo lắng và đôi vai gánh vác quá nhiều.

“Chúng ta không thể để Tiểu Cường hay bất cứ ai khác trở thành như vậy.” Dương Quân cất lời, giọng anh khẽ nhưng đầy kiên quyết. Anh đặt tay lên vai Tiểu Cường, truyền một chút linh khí yếu ớt mà anh tích lũy được qua vài năm luyện tập thể chất và ý chí, không phải để chữa bệnh, mà để trấn an, để xoa dịu. Đó là một cử chỉ của sự sẻ chia, của lòng trắc ẩn, một lời nhắc nhở rằng cậu vẫn còn là con người, vẫn còn có đồng đội bên cạnh. Linh khí phàm nhân của anh yếu ớt đến mức gần như không đáng kể so với Ma khí, nhưng nó mang theo hơi ấm của sự sống, của tình người, đủ để Tiểu Cường khẽ rùng mình, đôi mắt lờ đờ dường như có một tia sáng yếu ớt lóe lên rồi vụt tắt.

Ông Chủ Tiệm Thuốc nhìn Dương Quân, trong mắt ông lão hiện lên một sự kính trọng sâu sắc. Ông biết, vị thiếu soái này không chỉ có trí tuệ và dũng khí, mà còn có một trái tim nhân hậu, một chấp niệm mãnh liệt với "người". Đó là điều mà nhiều tu sĩ cường đại cũng không còn giữ được trong thời loạn lạc này.

Dương Quân trầm tư lắng nghe những lời giải thích của Ông Chủ Tiệm Thuốc, trong lòng anh dâng lên một sự mệt mỏi vô hạn. Anh biết rằng, cuộc chiến này không chỉ là cuộc chiến chống lại Ma vật, mà còn là cuộc chiến chống lại sự mục nát từ bên trong, chống lại sự mất mát của nhân tính. Nhưng dù khó khăn đến đâu, dù tuyệt vọng đến mấy, anh cũng không thể lùi bước. Bởi vì, nếu anh lùi, thì ai sẽ đứng ra bảo vệ những người phàm nhân yếu ớt này? Ai sẽ bảo vệ cái gọi là "nhân tính" trong một thế giới đang dần bị biến chất? Anh thở dài một hơi, ánh mắt xa xăm nhìn ra cửa sổ, nơi bóng đêm đen đặc đang bao trùm mọi thứ.

***

Đêm đã về khuya, và Thị Trấn An Bình chìm trong một sự tĩnh lặng đáng sợ, chỉ thỉnh thoảng bị phá vỡ bởi tiếng gió rít mạnh, tiếng lá cây khô xào xạc như những lời thì thầm của bóng đêm. Một lớp sương mù mỏng, mang theo hơi thở lạnh lẽo và mùi lưu huỳnh nồng nặc của Ma khí, bắt đầu phủ xuống khu Bãi Hoang Yêu Linh, nơi giáp ranh với rừng sâu, tạo nên một khung cảnh ma quái, rợn người.

Đột nhiên, một tiếng còi báo động vang lên xé toạc màn đêm tĩnh mịch, chói tai và gấp gáp, truyền đi khắp thị trấn như một lời cảnh b��o tử thần. Dương Quân, vẫn còn đang trầm tư trong tiệm thuốc, lập tức ngẩng phắt dậy. Anh không nói một lời, chỉ chạy thẳng ra ngoài. Vừa ra đến cửa, anh đã thấy Thủ Lĩnh Dân Quân cùng một nhóm dân quân tinh nhuệ nhất đã đứng sẵn, trang bị những vũ khí thô sơ nhưng sắc bén: kiếm sắt, rìu đá, cung tên tẩm độc.

“Thiếu soái! Chúng tấn công ở Bãi Hoang Yêu Linh! Một nhóm lớn!” Thủ Lĩnh Dân Quân báo cáo nhanh gọn, giọng ông trầm và dứt khoát.

Ánh mắt Dương Quân lóe lên vẻ kiên quyết. “Tập hợp đội hình! Không được phân tán! Chúng ta sẽ chặn đứng chúng ngay tại đó!” Anh không một chút chần chừ, lập tức dẫn theo đội tinh nhuệ nhất, lao ra khỏi cổng chính của thị trấn, xuyên qua màn sương mù dày đặc đang bao trùm. Bước chân anh nhanh nhẹn nhưng vững vàng, như thể anh đã chuẩn bị cho khoảnh khắc này từ rất lâu rồi.

Khi họ đến Bãi Hoang Yêu Linh, cảnh tượng trước mắt khiến ngay cả những người lính dạn dày kinh nghiệm nhất cũng phải rùng mình. Một nhóm Ma vật, với thân hình gớm ghiếc, méo mó, ánh mắt đỏ ngầu như máu, đang điên cuồng tấn công một điểm yếu trên hàng rào phòng thủ tạm bợ. Chúng không phải là những con thú rừng bình thường mà đã bị Ma khí biến dị, với móng vuốt sắc nhọn, răng nanh lởm chởm, và sức mạnh vượt trội. Tiếng gầm gừ hoang dại của chúng hòa lẫn với tiếng hú ghê rợn, tạo nên một bản giao hưởng kinh hoàng của sự hỗn loạn. Mùi máu tanh và lưu huỳnh nồng nặc bốc lên, khiến không khí trở nên đặc quánh.

“Không được phân tán! Giữ vững đội hình! Tập trung hỏa lực vào con lớn nhất!” Dương Quân lập tức ra lệnh, giọng anh vang vọng giữa tiếng hỗn chiến. Anh rút ra thanh trường kiếm bên hông, ánh thép lạnh lẽo phản chiếu ánh trăng yếu ớt xuyên qua màn sương. Anh không phải là một tu sĩ với những phép thuật diệu kỳ, nhưng anh có sự nhanh nhẹn, mưu trí và kỹ năng chiến đấu được rèn luyện qua vô số trận mạc.

Cuộc chiến diễn ra chớp nhoáng nhưng đầy khốc liệt. Các dân quân, dù mệt mỏi, vẫn chiến đấu với một tinh thần không khuất phục. Họ không có pháp bảo hay tiên thuật, nhưng họ có sự đoàn kết và mưu trí của con người. Những mũi tên tẩm độc lao vun vút, ghim vào da thịt dày cộm của Ma vật. Những chiếc bẫy rập được cài đặt khéo léo bập vào chân chúng, làm chậm bước tiến của những kẻ địch hung hãn. Những lưỡi kiếm thô sơ, những ngọn giáo làm từ cành cây sắc nhọn, dù khó lòng xuyên thủng lớp da Ma vật, nhưng vẫn được vung lên với một ý chí quyết tử.

Dương Quân trực tiếp lao vào trận chiến, không hề e dè. Anh di chuyển như một bóng ma giữa vòng vây Ma vật, tránh né những cú vồ hiểm ác, rồi bất ngờ ra đòn. Anh không cố gắng đối đầu trực diện với sức mạnh vượt trội của chúng, mà sử dụng sự nhanh nhẹn và mưu mẹo. Anh phát hiện ra một con Ma vật khổng lồ, thân hình phủ đầy gai nhọn, đang dẫn đầu cuộc tấn công. Con quái vật này chính là mối đe dọa lớn nhất.

“Thủ Lĩnh Tôn, ba người cùng tôi chặn nó lại! Những người còn lại, tập trung bắn phá cánh của nó! Chúng ta có bẫy ở phía sau nó!” Dương Quân ra lệnh dứt khoát. Anh cùng Thủ Lĩnh Dân Quân và hai dân quân khác lập tức áp sát con Ma vật. Dương Quân dùng kiếm chém vào chân nó, không nhằm giết chết mà để thu hút sự chú ý. Con Ma vật gầm lên giận dữ, vung móng vuốt khổng lồ về phía anh. Dương Quân né tránh một cách khéo léo, đồng thời ra hiệu cho Thủ Lĩnh Dân Quân.

Thủ Lĩnh Dân Quân, với kinh nghiệm chiến đấu phong phú, hiểu ý anh. Ông cùng hai dân quân khác lập tức lao vào, dùng dây thừng tẩm độc quấn lấy chân con Ma vật, cố gắng ghìm nó lại. Trong khi đó, những mũi tên từ phía sau liên tục bay đến, nhắm vào những phần yếu hơn trên cơ thể nó, đặc biệt là đôi cánh da dơi khổng lồ. Con Ma vật càng lúc càng điên cuồng, nó giằng co dữ dội, khiến mặt đất rung chuyển.

“Lùi lại! Chúng ta có bẫy!” Dương Quân hô lớn, khi con Ma vật bị ghìm chân, nó không thể nhận ra mình đang bị lùa về phía một cái hố sâu đã được ngụy trang cẩn thận. Với một tiếng gầm gừ cuối cùng, con Ma vật khổng lồ rơi tõm xuống cái hố, những chiếc cọc nhọn hoắt dưới đáy hố xuyên thủng cơ thể nó, cùng với chất độc từ Ma khí của nó bùng lên, lan tỏa một mùi hôi thối kinh khủng.

Cái chết của con Ma vật đầu đàn khiến những Ma vật còn lại trở nên hoảng loạn. Chúng vẫn hung hãn, nhưng đã mất đi sự chỉ huy. Dương Quân không bỏ lỡ cơ hội, anh ra lệnh cho dân quân siết chặt vòng vây, tận dụng địa hình và sự phối hợp ăn ý để hóa giải từng đợt tấn công của chúng. Mặc dù vẫn có những dân quân bị thương, thậm chí có người ngã xuống, nhưng không ai lùi bước. Họ chiến đấu như những con hổ bị dồn vào đường cùng, mỗi người đều là một phần không thể thiếu trong bức tường phòng thủ sống.

Dưới sự chỉ huy tài tình của Dương Quân, Ma vật cuối cùng cũng bị đẩy lùi, hoặc bị tiêu diệt, hoặc bỏ chạy vào rừng sâu. Cuộc chiến kết thúc trong sự im lặng nặng nề, chỉ còn tiếng thở dốc của những người lính và tiếng rên khe khẽ của người bị thương. Màn sương đêm vẫn dày đặc, nhưng mùi tanh tưởi của Ma khí và máu tươi đã trở nên nồng nặc hơn.

Dương Quân đứng giữa bãi chiến trường, thanh kiếm của anh vẫn còn nhỏ máu Ma vật. Anh nhìn những khuôn mặt lấm lem bùn đất và bụi khói của dân quân, ánh mắt mệt mỏi nhưng không khuất phục. Họ đã chiến thắng, một chiến thắng nhỏ nhoi nhưng vô cùng quý giá. Nhưng cái giá phải trả thì không hề nhỏ. Vài dân quân đã ngã xuống, vài người khác bị thương nặng.

Anh nhìn lên bầu trời đen kịt, nơi không một vì sao nào có thể xuyên qua lớp mây mù và Ma khí. Anh biết, đây chỉ là một trong vô số cuộc chiến mà họ sẽ phải đối mặt. Ma khí sẽ không ngừng tấn công, Thiên Đạo vẫn đang mục ruỗng. Sức mạnh của phàm nhân, ý chí kiên cường của họ, liệu có thể chống lại được một mối đe dọa lớn hơn cả sinh tử, một mối đe dọa hủy diệt cả nhân tính?

Dù câu hỏi ấy vẫn còn đó, không có lời giải đáp, nhưng trong khoảnh khắc này, Dương Quân cảm nhận được một điều gì đó mạnh mẽ hơn cả tuyệt vọng. Đó là sự đoàn kết, là ý chí không chịu khuất phục của con người. Họ không có linh lực cường đại, không có tiên thuật siêu phàm, nhưng họ có một thứ mà ngay cả tiên nhân cũng có thể đánh mất: nhân tính và ý chí sống. Anh tin rằng, chính thứ đó, chính cái tinh thần phàm nhân này, s��� là nền móng cho một con đường khác, một cái "đạo" khác, một "Nhân Đạo" có thể tồn tại và phát triển ngay cả khi Thiên Đạo sụp đổ. Anh không biết con đường ấy sẽ đi về đâu, nhưng anh biết, anh sẽ không bao giờ từ bỏ. Anh sẽ chiến đấu, bảo vệ từng tấc đất, từng sinh mạng, từng chút nhân tính còn sót lại, cho đến hơi thở cuối cùng. Ý chí của anh, một thư sinh phàm nhân, đã bắt đầu gieo mầm cho một tương lai mà Lăng Nguyệt Tiên Tử, mười nghìn năm sau, sẽ tiếp tục tìm kiếm.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free