Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 681: Hạt Mầm Hy Vọng Giữa Tàn Phai: Triết Lý Vô Danh Tăng

Tạ Trần khẽ nhắm mắt, rồi lại mở ra, đôi đồng tử đen láy phản chiếu ánh đèn dầu lập lòe. Hắn đặt tay lên mặt bàn gỗ cũ kỹ, nhẹ nhàng chạm vào tay Hồ Ly Nữ. Bàn tay hắn gầy guộc, thư sinh, nhưng lại truyền đến nàng một sự ấm áp, một nguồn năng lượng trấn an kỳ lạ. Hắn cảm nhận được sự run rẩy nhẹ trong tay nàng, nỗi đau vẫn còn vương vấn từ ký ức xa xăm ấy. Nàng là hồ ly, sống qua vạn năm, chứng kiến bao nhiêu thịnh suy hưng phế, nhưng những vết sẹo của Đại Thế Hỗn Loạn dường như vẫn khắc sâu trong linh hồn nàng, không tài nào xóa nhòa. Ánh mắt Tạ Trần nhìn sâu vào nàng, như thể đang nhìn xuyên qua lớp thời gian, thấu hiểu từng gợn sóng cảm xúc đang cuộn trào trong tâm trí Tiểu Cửu. Sợi dây nhân quả vô hình, giờ đây không chỉ là sự thấu hiểu đơn thuần, mà còn là một sự đồng cảm sâu sắc, một gánh nặng được sẻ chia.

“Và cái giá của sự sống sót… không bao giờ là rẻ, Tiểu Cửu à.” Tạ Trần nói, giọng hắn trầm hơn, mang theo một nỗi ưu tư sâu sắc. “Nó được đánh đổi bằng máu và nước mắt, bằng sự mất mát và những vết sẹo vĩnh viễn trong tâm hồn. Nhưng chính trong những mảnh vỡ đó, chính từ những tro tàn của một thế giới cũ, hy vọng mới thực sự được tôi luyện. Nó không phải là một hy vọng hão huyền, mà là một niềm tin kiên cường, một ý chí bất diệt.” Hắn ngước nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng vằng vặc đã cố gắng xuyên qua lớp mây mù mỏng manh, chiếu rọi xuống những mái nhà cổ kính của trấn nhỏ. Mùi hương của màn đêm, của đất và sương, thoảng vào trong quán, mang theo sự tĩnh lặng của vạn vật. “Đó là bài học mà chúng ta, mười ngàn năm sau, vẫn đang học. Bài học về sự kiên cường của phàm nhân, về ý nghĩa của ‘nhân tính’ khi Thiên Đạo cũ đang mục ruỗng. Những gì Dương Quân đã làm, những gì những người phàm nhân kia đã chịu đựng, không phải là vô nghĩa. Chúng là nền móng cho một con đường mới, một ‘Nhân Đạo’ thực sự.”

Hồ Ly Nữ khẽ rút tay lại, siết nhẹ lấy tay Tạ Trần, như muốn tìm kiếm một điểm tựa vững chắc giữa dòng chảy ký ức hỗn loạn. Đôi tai cáo trắng muốt của nàng khẽ cụp xuống, ánh mắt lấp lánh như sương đêm, đầy vẻ sầu muộn nhưng cũng ánh lên một tia mong manh của sự tìm kiếm. Nàng đã kể, nàng đã chia sẻ, nhưng nỗi đau mười ngàn năm vẫn không dễ dàng được gột rửa. Cơn ác mộng về sự tàn phá, về những tiếng kêu gào tuyệt vọng của đồng loại và phàm nhân vẫn hiện rõ mồn một trong tâm trí nàng, như thể nó vừa mới xảy ra ngày hôm qua. Sự tàn khốc của Ma khí, sự mất mát của những sinh linh vô tội, và cả sự im lặng đáng sợ của Thiên Đạo khi đó, tất cả đều tạo nên một khối u nghẹn trong lòng.

“Nỗi đau đó... sự tuyệt vọng đó, cứ như mới hôm qua.” Hồ Ly Nữ thì thầm, giọng nàng run rẩy, “Liệu chúng ta có thể thực sự vượt qua? Liệu có thể hàn gắn lại những gì đã vỡ nát, sau khi đã chứng kiến cái giá khủng khiếp của sự sống sót?” Nàng ngước nhìn Tạ Trần, đôi mắt mong chờ một câu trả lời, một sự trấn an không chỉ bằng lời nói mà bằng cả niềm tin. Nàng biết Tạ Trần không phải là một người dễ dàng nói những lời sáo rỗng, và chính sự trầm tĩnh, sâu sắc của hắn mới là điều khiến nàng tin tưởng.

Tạ Trần khẽ xoa nhẹ lên bìa cuốn cổ thư 'Vô Vi Chi Đạo' đang đặt trên bàn, như thể đang tìm kiếm một sự chỉ dẫn trong những dòng chữ cổ kính. Mùi giấy cũ và mực thơm thoảng bay trong không khí tĩnh mịch của quán sách, hòa lẫn với hương trà thanh đạm mà Tạ Trần vẫn thường pha. Hắn hít một hơi thật sâu, rồi chậm rãi trả lời, mỗi lời nói đều nặng trĩu suy tư, như được đúc kết từ hàng ngàn năm triết lý. “Nỗi đau là thật, Tiểu Cửu. Sự mất mát là thật. Nhưng ý chí sống sót và tái sinh cũng là thật. Mọi sự hủy diệt đều gieo mầm cho một khởi đầu mới. Thiên Đạo có thể sụp đổ, nhưng bản chất của sự sống, của ý chí tồn tại, lại không bao giờ biến mất hoàn toàn. Nó chỉ ẩn mình, chờ đợi thời cơ để nảy nở.”

Hắn nhìn Hồ Ly Nữ, ánh mắt kiên định. “Sự tan rã của Thiên Đạo mở ra một khoảng trống lớn trong vũ trụ. Không ai có thể mãi mãi bám víu vào những gì đã mục nát. Và chính trong khoảng trống đó, chúng ta phải tìm ra cách để ‘lấp đầy’ nó, không phải bằng sức mạnh của tiên thuật, mà bằng bản chất của con người. Bằng sự lựa chọn của chính chúng ta, giữa việc ‘thành tiên’ và ‘sống một đời bình thường’, giữa việc ‘mất người’ và giữ trọn ‘nhân tính’.” Tạ Trần dừng lại một chút, để những lời của mình thấm sâu vào tâm trí Hồ Ly Nữ. Hắn biết nàng, một yêu linh đã từng khao khát tu luyện để có sức mạnh bảo vệ, giờ đây lại đang đối diện với một thứ triết lý hoàn toàn khác, một con đường mà hắn, một phàm nhân, đang dẫn dắt.

Hồ Ly Nữ gật đầu, đôi mắt nàng nhìn Tạ Trần, đầy tin tưởng và thấu hiểu. Nàng biết, chủ nhân của nàng không phải là một người tu tiên tầm thường, cũng không phải một kẻ phàm nhân yếu đuối. Hắn là một “điểm neo nhân quả”, một người có thể nhìn thấu quá khứ, hiện tại và tương lai, một người đang cố gắng “phá cục” của cả một kỷ nguyên. Những ký ức nàng vừa kể, những nỗi đau nàng vừa chia sẻ, không chỉ là câu chuyện của riêng nàng, mà là một phần mảnh ghép quan trọng trong bức tranh lớn mà Tạ Trần đang cố gắng hoàn thiện. Nàng vẫn còn nhớ rõ cái khung cảnh hỗn loạn và tuyệt vọng đó, những gương mặt hốc hác, những ánh mắt vô hồn của phàm nhân giữa đống đổ nát. Và rồi, có một thứ gì đó đã xuất hiện, một thứ đã gieo mầm cho hy vọng, ngay cả trong những khoảnh khắc đen tối nhất. Tạ Trần cảm nhận được dòng ký ức của nàng đang cuộn chảy, dẫn dắt hắn trở lại thời khắc đó, mười ngàn năm về trước, nơi mà hạt giống của 'Nhân Đạo' bắt đầu nảy mầm từ chính trong tro tàn. Hắn nhắm mắt lại, và thế giới xung quanh dường như tan biến, chỉ còn lại dòng chảy của thời gian và những hình ảnh từ quá khứ xa xăm.

***

Mười ngàn năm trước, tại một phế tích thành cổ không tên, nơi từng là một trung tâm sầm uất của nhân gian, giờ chỉ còn là một bức tranh tang thương của sự hủy diệt. Các bức tường đá đổ nát, những cột trụ chạm khắc tinh xảo giờ đây gãy đổ xiêu vẹo, phơi bày những mảnh vỡ của một nền văn minh đã từng rực rỡ. Các con đường lát đá xanh xưa kia tấp nập, giờ bị cây cối dại mọc um tùm, rêu phong phủ kín, và đất đá vụn vỡ lấp đầy. Mùi đất ẩm, mùi rêu phong và mùi đá cũ trộn lẫn với một thứ mùi chua chát, tanh tưởi của khói và máu khô đã phai tàn, tạo nên một không khí nặng nề, u ám. Tiếng gió rít qua các khe đá vỡ, tạo thành những âm thanh ai oán như tiếng than khóc của hàng vạn linh hồn bị giam hãm, xen lẫn tiếng lá cây xào xạc và những tiếng côn trùng rỉ rả, càng làm tăng thêm sự hoang tàn, cô độc và bí ẩn của nơi này. Bầu trời xám xịt, những đám mây đen kịt giăng mắc như khăn tang, thỉnh thoảng lại có một cơn gió lạnh buốt lướt qua, mang theo những hạt bụi mịn màng từ đống đổ nát.

Giữa cảnh hoang tàn đó, một nhóm nhỏ phàm nhân sống sót đang vật vờ. Họ là những con người đã may mắn thoát chết sau cuộc tấn công kinh hoàng của Ma tộc, nhưng sự sống sót đó lại mang một cái giá quá đắt. Quần áo của họ rách rưới, lem luốc, khuôn mặt hốc hác, những đường nét xương xẩu lộ rõ dưới lớp da xanh xao. Ánh mắt họ thất thần, vô hồn, không còn chút ánh sáng của hy vọng hay ý chí. Có người đang dùng đôi tay trần cào bới lớp đất đá dưới một đống đổ nát, miệng lẩm bẩm tên người thân đã mất, tiếng lẩm bẩm yếu ớt hòa lẫn vào tiếng gió, chìm vào quên lãng. Có người ngồi co ro bên một bức tường còn đứng vững, ánh mắt nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định, nước mắt đã khô cạn từ lâu.

“Trời ơi, tất cả đã mất. Chúng ta còn có thể sống sao?” Một người đàn ông trung niên, với bộ râu tóc rối bời, gục đầu vào đầu gối, tiếng khóc nghẹn ngào bật ra từ lồng ngực. Hắn không còn tin vào bất cứ điều gì, không còn nhìn thấy tương lai. Cả thế giới của hắn đã sụp đổ, theo đúng nghĩa đen. Người vợ và con cái hắn đã vĩnh viễn nằm dưới lớp gạch đá lạnh lẽo kia.

Một phụ nữ trẻ, ôm chặt một đứa bé đã lạnh ngắt trong tay, đôi môi tái nhợt run rẩy. Nàng ngước nhìn lên bầu trời xám xịt, đôi mắt trống rỗng như thể đang tìm kiếm một thứ gì đó vô vọng. “Thiên Đạo ở đâu? Tiên nhân ở đâu? Sao không ai cứu chúng ta?” Giọng nàng yếu ớt, lạc lõng giữa tiếng gió rít. Câu hỏi đó không cần câu trả lời, bởi vì sự im lặng của vũ trụ đã là câu trả lời tàn nhẫn nhất. Những tu sĩ, những tiên nhân mà họ từng sùng bái, đã biến mất, hoặc là bỏ chạy, hoặc là đã biến thành những ma vật khát máu, những kẻ mất đi nhân tính.

Những người khác, họ cũng không khá hơn. Một nhóm thanh niên đang cố gắng di chuyển một tảng đá lớn, hy vọng tìm thấy ai đó còn sống sót bên dưới, nhưng động tác của họ chậm chạp, vô lực, như thể mỗi một cử động đều phải chịu sức ép của hàng ngàn cân tuyệt vọng. Mồ hôi lấm tấm trên trán, nhưng ánh mắt họ lại không có chút quyết tâm nào. Họ làm chỉ vì một thói quen, một bản năng vô vọng, chứ không phải vì một niềm tin thực sự. Mỗi tiếng động nhỏ, mỗi cơn gió bất chợt, đều khiến họ giật mình, hoảng sợ, tưởng chừng như Ma vật lại sắp kéo đến. Nỗi ám ảnh về sự tàn phá, về những sinh vật ghê tởm mang theo Ma khí đã ăn sâu vào tâm trí họ.

Cảm giác lạnh lẽo bao trùm lấy tất cả. Không phải chỉ là cái lạnh từ những cơn gió đêm, mà là cái lạnh thấu xương của sự mất mát, của một tương lai mờ mịt. Họ không biết phải đi đâu, phải làm gì. Những người còn sống sót chỉ đơn thuần là tồn tại, từng hơi thở đều nặng nhọc, từng nhịp đập của trái tim đều mang theo nỗi đau. Không còn thức ăn, không còn nước uống, không còn nơi trú ẩn an toàn. Thế giới đã trở thành một địa ngục trần gian, và họ là những linh hồn lang thang trong đó, chờ đợi sự kết thúc. Trong không khí nặng nề ấy, không có lấy một tia hy vọng, chỉ có sự tuyệt vọng cùng cực, sự hoài nghi vào bản chất của sự sống và cái chết. Họ đã mất tất cả, và dường như không còn gì đáng để bám víu.

***

Trong cái khung cảnh hoang tàn, u ám và tuyệt vọng đến cùng cực ấy, một bóng hình xuất hiện, không ồn ào, không rầm rộ, mà tĩnh lặng như một ảo ảnh. Đó là một lão tăng gầy gò, mặc áo cà sa cũ nát, màu sắc đã bạc phếch theo năm tháng, nhưng lại toát ra một thứ khí chất an nhiên đến lạ thường. Khuôn mặt ông gầy guộc, những nếp nhăn hằn sâu như khắc ghi dấu vết của thời gian và sự chiêm nghiệm, nhưng đôi mắt ông lại nhắm hờ, tĩnh tại, không một chút gợn sóng, như thể mọi bi ai, mọi khổ đau trên thế gian này đều không thể chạm đến được tâm hồn ông. Trên đỉnh đầu trọc lóc của ông, sáu vết sẹo thiêu hương hiện rõ, chứng tỏ ông là một vị hòa thượng đã trải qua những nghi lễ khổ hạnh sâu sắc. Ông không mang theo vũ khí, không có pháp khí, chỉ có một chiếc gậy thiền đơn sơ tựa vào vai và một chiếc bát khất thực cũ kỹ trong tay.

Vô Danh Tăng nhẹ nhàng bước đi trên những đống đổ nát, bước chân ông chậm rãi, vững vàng, không hề vướng bận bởi sự tan hoang dưới chân. Ông đi đến giữa nhóm phàm nhân đang vật vờ, rồi tĩnh lặng ngồi xuống trên một tảng đá đổ nát còn sót lại, lưng tựa vào một bức tường vỡ. Ông không nói gì, chỉ đơn thuần ngồi đó, sự hiện diện của ông như một điểm sáng nhỏ nhoi, một sự tĩnh lặng kỳ lạ giữa biển cả hỗn loạn.

Ban đầu, những phàm nhân đang chìm đắm trong tuyệt vọng không hề chú ý đến ông. Họ vẫn tiếp tục với nỗi đau của mình, tiếng than khóc, tiếng lẩm bẩm vô vọng vẫn vang lên yếu ớt. Nhưng dần dần, có điều gì đó trong sự tĩnh lặng của Vô Danh Tăng đã thu hút ánh nhìn của một vài người. Một ánh mắt vô hồn khẽ lướt qua ông, rồi dừng lại. Sự bình yên toát ra từ Vô Danh Tăng quá đỗi tương phản với sự hỗn loạn xung quanh, đến mức nó trở nên nổi bật. Dần dần, những người khác cũng bắt đầu quay đầu lại, ánh mắt đầy hoài nghi, tò mò, và cả một chút sợ hãi. Họ đã thấy quá nhiều kỳ lạ trong những ngày qua, và họ không biết liệu đây có phải là một kẻ điên rồ khác, hay một loại ma vật trá hình nào đó hay không.

Vô Danh Tăng vẫn ngồi đó, đôi mắt nhắm hờ, không có vẻ gì là để ý đến những ánh mắt đang đổ dồn về phía mình. Mùi hương thanh khiết, nhẹ nhàng, như mùi hoa sen từ cơ thể ông thoảng bay trong không khí, xua đi phần nào mùi đất ẩm và máu khô. Đó là một mùi hương lạ lùng, an dịu, hoàn toàn không giống với bất cứ thứ gì họ đã từng ngửi thấy trong những ngày kinh hoàng này.

Sau một lúc lâu, khi những ánh mắt tò mò đã tụ tập đủ, Vô Danh Tăng mới từ từ mở mắt. Đôi mắt ông không hề có sự phán xét, không có sự thương hại, mà chỉ có một sự từ bi sâu thẳm, một sự thấu hiểu không lời. Ông nhìn thẳng vào ánh mắt của từng người, như thể đang nhìn sâu vào tận cùng nỗi khổ của họ, nhưng lại không làm họ cảm thấy bị dò xét hay yếu đuối. Giọng nói của ông vang lên, trầm ấm, chậm rãi, nhưng lại có sức mạnh kỳ lạ, xuyên qua mọi tạp âm của gió rít và tiếng lòng tuyệt vọng, vang vọng rõ ràng trong tâm trí mỗi người.

“Nỗi đau này là hạt giống.” Vô Danh Tăng cất tiếng, không quá lớn, nhưng đủ để mọi người đều nghe rõ từng từ. “Sự hủy diệt này là đất đai. Từ trong tro tàn, sự sống mới sẽ nảy mầm. Thiên Đạo có thể sụp đổ, nhưng nhân tính sẽ trường tồn. Hãy tìm thấy ý nghĩa trong việc gieo mầm hy vọng, không phải dựa vào sức mạnh bên ngoài, mà từ chính ý chí bên trong mỗi người.”

Những lời của ông như một dòng nước mát lạnh tưới vào những tâm hồn khô cằn. Một người phụ nữ đang ôm đứa con đã mất, khẽ giật mình, ngước nhìn ông. Ánh mắt nàng vẫn còn trống rỗng, nhưng dường như có một tia sáng le lói vừa lóe lên.

Vô Danh Tăng tiếp tục, giọng ông vẫn trầm ổn, như tiếng chuông chùa giữa đêm khuya, xoa dịu những nỗi đau đang rên rỉ. “Sinh diệt tuần hoàn, khổ đau là ngọn nguồn của giác ngộ. Mỗi mất mát là một bài học, mỗi giọt nước mắt là tưới tiêu cho hạt giống của tương lai. Các ngươi than vãn Thi��n Đạo ở đâu? Tiên nhân ở đâu? Nhưng Thiên Đạo nằm trong tâm, tiên nhân ẩn hiện trong chính ý chí của chúng sinh. Nếu các ngươi chỉ biết dựa dẫm vào bên ngoài, thì khi bên ngoài sụp đổ, các ngươi cũng sẽ sụp đổ theo.”

Ông nhìn một người đàn ông đang gục đầu khóc, rồi lại nhìn những thanh niên đang vô vọng bới đất đá. “Sức mạnh không phải là pháp thuật hay linh lực. Sức mạnh là ý chí vực dậy sau khi ngã, là dũng khí đối mặt với mất mát, là lòng trắc ẩn để sẻ chia gánh nặng. Các ngươi đang sống sót. Đó không phải là một sự may mắn, mà là một cơ hội. Một cơ hội để chứng minh rằng, ngay cả khi mọi thứ sụp đổ, con người vẫn có thể đứng vững, và từ đó xây dựng lại.”

Mỗi lời ông nói ra đều chạm đến một góc khuất trong tâm hồn những phàm nhân. Ban đầu, họ nghi ngờ, nhưng sau đó, sự chân thành và tĩnh tại trong lời nói của ông dần dần lay động họ. Một vài người bắt đầu lau nước mắt. Một người phụ nữ khẽ nấc lên, nhưng tiếng nấc đó không còn là tiếng tuyệt vọng, mà là tiếng của sự giải t��a, tiếng của một cảm xúc được tìm thấy lối thoát. Họ bắt đầu nhìn nhau, không còn là những ánh mắt vô hồn, mà là những ánh mắt tìm kiếm sự kết nối, tìm kiếm câu trả lời trong nhau.

“Đừng để Ma khí chiếm lấy thân thể, cũng đừng để tuyệt vọng chiếm lấy tâm hồn.” Vô Danh Tăng khuyên nhủ. “Ma khí hủy hoại thể xác, nhưng tuyệt vọng hủy hoại linh hồn. Hãy giữ lấy ngọn lửa nhân tính trong mình. Dù cho thế giới này có trở nên tàn khốc đến đâu, nếu các ngươi vẫn còn giữ được lòng trắc ẩn, sự chia sẻ, và ý chí để sống, để dựng xây, thì đó chính là chiến thắng vĩ đại nhất.”

Ông nhẹ nhàng đứng dậy, thân hình gầy gò nhưng lại toát ra một sự uy nghi kỳ lạ. “Đừng tìm kiếm một vị cứu tinh từ bên ngoài. Hãy là cứu tinh của chính mình, và của những người xung quanh. Hãy gieo mầm hy vọng bằng hành động, bằng lòng tin, và bằng chính sự kiên cường của nhân tính.”

Khi Vô Danh Tăng quay lưng bước đi, hòa vào màn đêm u ám, những phàm nhân còn lại vẫn đứng lặng như tượng, nhưng ánh mắt họ đã thay đổi hoàn toàn. Tuyệt vọng chưa tan biến hoàn toàn, nhưng một tia hy vọng mỏng manh đã được gieo mầm. Một hạt giống của ý chí, của sự kiên cường, của niềm tin vào bản thân và vào những người xung quanh. Họ không còn gục đầu, mà ngước nhìn lên, nhìn về phía xa xăm, nơi một bình minh mới có thể sắp ló dạng, dù chỉ là trong tâm tưởng. Mùi hương thanh khiết của Vô Danh Tăng vẫn còn vương vấn trong không khí, như một lời nhắc nhở rằng, ngay cả trong thời khắc đen tối nhất, vẫn có một con đường, một triết lý có thể dẫn lối.

***

Sáng sớm hôm sau, những tia nắng yếu ớt đầu tiên của bình minh len lỏi qua khe cửa sổ, chiếu rọi vào quán sách nhỏ của Tạ Trần. Ánh sáng vàng nhạt nhảy múa trên những cuốn sách cũ kỹ, trên những giá gỗ sẫm màu, mang theo một sự ấm áp, xua đi cái lạnh giá của màn đêm. Tiếng chim hót líu lo ngoài hiên, tiếng bước chân lộc cộc của những người dân thị trấn bắt đầu một ngày mới, và mùi hương của bánh mì mới nướng thoảng bay trong không khí, tất cả đều tạo nên một bức tranh yên bình, đối lập hoàn toàn với sự hoang tàn của ký ức mười ngàn năm trước.

Tạ Trần đứng bên cửa sổ, bàn tay đặt nhẹ lên khung cửa gỗ, ánh mắt dõi theo dòng người qua lại trên con đường nhỏ. Hắn đã thức suốt đêm, không phải vì mất ngủ, mà vì những lời của Vô Danh Tăng trong ký ức của Hồ Ly Nữ đã vang vọng trong tâm trí hắn, liên tục được hắn chiêm nghiệm và suy tư. Đó không chỉ là những lời an ủi đơn thuần, mà là một hệ thống triết lý sâu sắc, một kim chỉ nam cho con đường 'Nhân Đạo' mà hắn đang cố gắng định hình.

Hồ Ly Nữ đã ngủ thiếp đi trên chiếc ghế bành cũ kỹ đối diện bàn sách. Gương mặt nàng, không còn vương nét ưu tư, sầu muộn của đêm qua, mà thay vào đó là một sự thanh thản hiếm thấy. Những vết nhăn nhỏ trên trán đã giãn ra, khóe môi khẽ cong lên một cách vô thức, như thể nàng đang mơ một giấc mơ đẹp, một giấc mơ không có sự tàn phá, không có tiếng kêu gào của Ma khí. Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng, đầy thấu hiểu. Hắn biết, những lời của Vô Danh Tăng đã thực sự xoa dịu được một phần nỗi đau sâu thẳm trong linh hồn nàng, giúp nàng tìm thấy một sự bình yên tạm thời, một tia hy vọng mới mẻ.

Hắn nhẹ nhàng bước đến bên nàng, cúi xuống, và chậm rãi lấy tấm chăn mỏng được gấp gọn gàng trên giá sách, cẩn thận đắp lên người Hồ Ly Nữ. Hắn vuốt nhẹ mái tóc mềm mại của nàng, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể nàng, một sinh linh đã trải qua bao nhiêu thăng trầm, bao nhiêu mất mát, nhưng vẫn kiên cường tồn tại. Mối liên kết giữa hắn và nàng, không chỉ là chủ nhân và yêu linh, mà còn là hai tâm hồn cùng nhau tìm kiếm ý nghĩa của sự sống trong một thế giới đang mục rữa.

Tạ Trần quay trở lại cửa sổ, ánh mắt hắn trở nên kiên định hơn bao giờ hết. Hắn thấu hiểu rằng triết lý của Vô Danh Tăng không chỉ đơn thuần là xoa dịu nỗi đau, mà còn là một nền tảng vững chắc cho con đường 'Nhân Đạo' mà hắn đang theo đuổi. Nó không phải là một sự phản kháng mù quáng, mà là một sự kiến tạo dựa trên trí tuệ và sự kiên cường của con người.

"Không phải tìm kiếm sự bất tử, mà là tìm thấy ý nghĩa trong t���ng hơi thở," Tạ Trần độc thoại nội tâm, giọng hắn trầm ấm vang vọng trong tâm trí. "Không phải vá trời bằng những phép thuật đã lỗi thời, mà là tái tạo ý chí từ những gì đã mất. Không phải dùng sức mạnh để trấn áp, mà là dùng lòng trắc ẩn để hàn gắn, dùng niềm tin để dựng xây."

Hắn nhìn ra ngoài, nơi những người phàm nhân đang bắt đầu một ngày mới. Một người phụ nữ đang quét dọn trước cửa hàng của mình, một ông lão đang ngồi tỉ mỉ sửa chữa một chiếc ghế gỗ, những đứa trẻ đang nô đùa trên con phố. Cuộc sống vẫn tiếp diễn, dù cho Thiên Đạo có đang sụp đổ, dù cho Ma Chủ Cửu U có đang rình rập ở đâu đó. Chính những hình ảnh đời thường, giản dị ấy lại mang một sức mạnh phi thường, một sự kiên cường đáng kinh ngạc. Đó chính là 'ý chí nhân sinh', là 'nhân tính' mà Vô Danh Tăng đã nhắc đến.

"Đó mới là Nhân Đạo chân chính," Tạ Trần tiếp tục suy ngẫm. "Sự tan rã của Thiên Đạo đã mở ra một khoảng trống lớn trong vũ trụ, một khoảng trống cần được lấp đầy. Và nó sẽ không được lấp đầy bởi những tiên nhân đang cố gắng bám víu vào quá khứ, hay những ma tu đang chìm đắm trong dục vọng. Nó sẽ được lấp đầy bởi chính chúng ta, bởi những người phàm nhân, bởi ý chí kiên cường của nhân loại."

Hắn khẽ nhắm mắt lại, cảm nhận hơi thở đều đặn của Hồ Ly Nữ phía sau, cảm nhận nhịp đập của sự sống xung quanh. Cuộc chiến vẫn chưa kết thúc. Ma khí vẫn còn đó, Ma Chủ Cửu U vẫn là mối đe dọa thường trực, và Thiên Đạo vẫn đang trên bờ vực sụp đổ hoàn toàn. Nhưng qua những ký ức của Hồ Ly Nữ, qua sự kiên cường của Dương Quân và những phàm nhân vô danh, qua triết lý sâu sắc của Vô Danh Tăng, Tạ Trần đã tìm thấy thêm những mảnh ghép quan trọng, những nguồn động lực mới. Con đường phía trước vẫn đầy gian nan, nhưng hắn biết mình không đơn độc. Hắn sẽ không từ bỏ, không chỉ vì bản thân, mà còn vì tất cả những sinh linh đã ngã xuống, và vì những người vẫn còn đang kiên cường bám víu vào từng tia hy vọng mỏng manh nhất của 'nhân tính'.

Tạ Trần mở mắt, ánh mắt kiên định nhìn thẳng về phía chân tr��i, nơi mặt trời đang dần lên cao, nhuộm đỏ cả một khoảng không gian. Một ngày mới đã bắt đầu, và cùng với nó là một cơ hội mới để gieo mầm hy vọng, để xây dựng một 'Nhân Đạo' thực sự, từ chính trong tro tàn của một kỷ nguyên cũ. Triết lý của Vô Danh Tăng đã trở thành một phần không thể thiếu trong tâm hồn hắn, một nền tảng vững chắc để hắn tiếp tục cuộc hành trình phá cục này.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free