Nhân gian bất tu tiên - Chương 704: Tâm Huyết Luận Nhân Quả: Hoàn Thiện Nền Móng
Ánh trăng non lấp ló qua kẽ lá, nhuộm bạc mái ngói cổ kính của quán sách nằm yên bình giữa lòng Thành Vô Song. Bên trong, không khí quánh đặc mùi giấy cũ, mùi mực mới, và một thứ hương vị khó tả của sự tĩnh lặng, như thể thời gian cũng phải nín thở trước tầm vóc của công việc đang diễn ra. Tạ Trần ngồi ngay ngắn trước chiếc bàn gỗ đã sờn bóng, thân hình gầy gò của y được ánh đèn dầu hắt bóng lên vách tường, tạo thành một hình ảnh cao lớn nhưng cô độc đến lạ thường. Trước mặt y, cuộn giấy bản thảo đồ sộ mang tên "Luận về Trật Tự Nhân Quả" trải rộng, chi chít những dòng chữ được viết bằng bút lông, những nét gạch xóa, những dòng chú thích được thêm vào bằng thứ mực đậm nhạt khác nhau, như thể mỗi một từ ngữ đều đã trải qua một cuộc chiến tư tưởng khốc liệt mới tìm được chỗ đứng của mình.
Tạ Trần miệt mài viết, từng nét bút trầm ổn, chậm rãi, nhưng chứa đựng một sức mạnh phi phàm. Đôi mắt sâu thẳm của y, vốn đã luôn ẩn chứa vẻ tỉnh táo và suy tư, giờ đây lại càng thêm tập trung, dường như có thể nhìn thấu vạn vật, xuyên qua dòng chảy vô tận của nhân quả. Y viết không chỉ bằng lý trí, mà còn bằng cả trái tim, bằng những day dứt và hy vọng dồn nén bấy lâu. Mỗi khi dừng bút, y thường nhắm mắt lại thật lâu, như thể đang "nhìn" ngược về quá khứ vạn năm, tái hiện lại những mảnh ký ức vụn vỡ của một Thiên Đạo đang trên đà suy tàn, của những con người đã đánh mất đi nhân tính vì truy cầu trường sinh bất tử. Những hình ảnh về tu sĩ Thái Huyền Tông dần xa lánh phàm nhân, về nỗi lo lắng của lão nông khi mùa màng thất bát, về những mầm mống của sự tha hóa đã gieo rắc từ ngàn xưa, tất cả đều hiện rõ mồn một trong tâm trí y, tiếp thêm sức nặng cho từng câu chữ.
Y thở dài một tiếng, tiếng thở dài như mang theo gánh nặng của cả một nhân gian đang chờ đợi sự khai minh. "Mỗi một câu chữ đều mang theo sức nặng của vạn vật sinh linh," y thì thầm, giọng nói trầm lắng như tiếng suối chảy đêm khuya, "Để thay đổi một trật tự đã tồn tại hàng vạn năm, không chỉ cần lý lẽ, mà còn cần sự thấu hiểu sâu sắc từ mỗi cá nhân. Nếu không, dù có thuyết phục được họ bằng ngôn từ, họ cũng sẽ khó lòng thực sự 'sống' theo nó." Y biết, phá vỡ cái chấp niệm đã ăn sâu vào tiềm thức của tu sĩ và phàm nhân không phải là chuyện ngày một ngày hai. Cái khao khát thành tiên, cái ảo vọng về quyền năng vô hạn, đã trở thành một phần không thể tách rời của văn hóa, của niềm tin, thậm chí là của nỗi sợ hãi. Lời lẽ của y phải đủ sắc bén để xuyên thủng lớp màn chấp mê, nhưng cũng phải đủ ấm áp để nuôi dưỡng lại nhân tính đã khô héo.
Mộ Dung Tuyết, trong bộ y phục xanh ngọc dịu dàng, lặng lẽ ngồi bên cạnh, bàn tay nàng thoăn thoắt pha một ấm trà nóng. Hơi ấm của tách trà bốc lên nhẹ nhàng, xua đi phần nào cái se lạnh của đêm muộn. Nàng không nói một lời, nhưng sự hiện diện của nàng, sự quan tâm thầm lặng của nàng, lại là một điểm tựa tinh thần vững chắc cho Tạ Trần. Nàng hiểu gánh nặng mà y đang mang, hiểu sự c�� độc của người tiên phong trên con đường khai mở một kỷ nguyên mới. Đôi khi, nàng khẽ liếc nhìn khuôn mặt thanh tú nhưng mệt mỏi của Tạ Trần, ánh mắt đầy lo lắng nhưng cũng tràn ngập một niềm tin tưởng tuyệt đối. Nàng tin rằng, dù cho cả thế giới có quay lưng lại, Tạ Trần vẫn sẽ tìm thấy con đường đúng đắn.
Sau khi đặt tách trà ấm trước mặt y, Mộ Dung Tuyết mới khẽ mở lời, giọng nói nàng dịu dàng như gió xuân, xoa dịu đi sự căng thẳng trong không khí. "Nhân gian đã chịu đựng đủ rồi, công tử. Chắc chắn sẽ có người thấu hiểu." Nàng nói, ánh mắt nhìn vào cuốn bản thảo, như thể nhìn thấy một tương lai tươi sáng hơn đang dần hé mở từ trong từng con chữ. "Cái gọi là Thiên Đạo cũ đã khiến con người đánh mất đi bản ngã, lãng quên đi giá trị thực sự của sự 'sống'. Giờ đây, khi nó đã suy tàn, là lúc chúng ta phải tìm lại. Công tử đang gieo một hạt giống, và hạt giống ấy, dù cần thời gian, nhất định sẽ nảy mầm." Lời an ủi của nàng không chỉ là sự động viên, mà còn là một sự đồng cảm sâu sắc với triết lý mà Tạ Trần đang cố gắng kiến tạo. Nàng, một y sư, hơn ai hết thấu hiểu nỗi đau của nhân gian, những vết thương không chỉ trên da thịt mà còn trong tâm hồn con người khi bị cái gọi là "tu tiên" vặn vẹo. Nàng đã chứng kiến quá nhiều sự "mất người" vì chấp niệm, và nàng tin rằng "Nhân Đạo" của Tạ Trần chính là liều thuốc giải.
Tạ Trần khẽ gật đầu, một nụ cười mệt mỏi nhưng mãn nguyện thoáng hiện trên môi. Y đưa tay cầm tách trà, hơi ấm của nó truyền qua lòng bàn tay, làm dịu đi sự lạnh lẽo trong tâm hồn. Y tiếp tục đặt bút, những dòng chữ cuối cùng của chương này, của đoạn này, dần được hoàn thiện. Tiếng bút lông sột soạt trên giấy, tiếng lật trang khẽ khàng của Mộ Dung Tuyết, và ánh đèn dầu lập lòe, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bức tranh tĩnh mịch nhưng ẩn chứa sức mạnh của sự khởi đầu, của một nền móng mới đang được đặt. Y biết, đây chỉ là bước đầu tiên trong một hành trình dài và đầy gian nan, nhưng y tin rằng, nếu có đủ người thấu hiểu, đủ người kiên định, thì "Nhân Đạo" sẽ không chỉ l�� một lý thuyết, mà sẽ trở thành hiện thực, trở thành kim chỉ nam cho một kỷ nguyên mà ở đó, con người không còn khao khát thành tiên, mà chỉ cần sống trọn vẹn là đủ.
Bóng đêm dần tan, nhường chỗ cho những tia nắng ban mai đầu tiên len lỏi qua ô cửa sổ của quán sách. Ánh sáng vàng nhạt chiếu rọi vào căn phòng, xua đi vẻ u tịch của đêm khuya, làm nổi bật những hạt bụi li ti lơ lửng trong không khí, như những linh hồn cũ đang tìm đường đến với một khởi đầu mới. Một làn gió nhẹ mang theo hơi sương sớm luồn qua khe cửa, khẽ lay động những trang giấy bản thảo trên bàn.
Cửa quán sách khẽ mở, và Lăng Nguyệt Tiên Tử cùng Dương Quân bước vào. Lăng Nguyệt vẫn vận bạch y thanh thoát, dung nhan tuyệt mỹ nhưng ánh mắt phượng sắc bén của nàng vẫn còn vương vấn chút suy tư, như thể cả đêm qua nàng đã không ngừng trăn trở về những lời Tạ Trần đã nói. Còn Dương Quân, chàng thư sinh tuấn tú với đạo bào lam nhạt, lại tràn đầy nhiệt huyết, đôi mắt sáng ngời, biểu lộ rõ sự háo hức muốn tiếp tục cuộc hội đàm. Cả hai đều không nghỉ ngơi, bởi lẽ những lời của Tạ Trần đã gieo vào lòng họ một hạt giống quá lớn, buộc họ phải suy ngẫm, phải tìm tòi.
"Tạ công tử, Tạ công tử." Dương Quân khẽ gọi, giọng nói mang theo sự tôn kính và khẩn cầu. "Vãn bối đến đây để tiếp tục học hỏi. Sau một đêm suy nghĩ, vãn bối nhận ra mình còn nhiều điều chưa thông suốt."
Lăng Nguyệt Tiên Tử bước đến gần bàn, ánh mắt nàng dừng lại trên cuộn bản thảo đồ sộ, một tia kính nể thoáng qua. "Tạ công tử, sau khi suy nghĩ cả đêm, ta vẫn còn đôi chỗ chưa thực sự thông suốt. Đặc biệt là về việc 'buông bỏ chấp niệm trường sinh'..." Giọng nàng trầm hơn thường lệ, không còn vẻ lạnh lùng khó gần mà thay vào đó là sự cầu thị, thậm chí là một chút bối rối. Nàng vốn là một tu sĩ xuất chúng, đã dành cả đời để truy cầu đạo lớn, để tìm kiếm sự trường sinh. Việc Tạ Trần phủ định hoàn toàn con đường đó, định nghĩa lại ý nghĩa của sự tồn tại, đã làm rung chuyển toàn bộ niềm tin và chấp niệm đã ăn sâu vào cốt tủy của nàng. Nàng không thể ngay lập tức từ bỏ cái mục tiêu đã định hình cuộc đời mình. "Nếu không truy cầu trường sinh, không truy cầu cảnh giới cao hơn, vậy tu hành để làm gì? Để rồi cũng trở thành một phàm nhân, sinh lão bệnh tử? Vậy thì khác gì những kẻ chưa từng biết đến linh khí, chưa từng trải qua cảm giác dung hợp với thiên địa?" Câu hỏi của nàng không phải là sự hoài nghi, mà là một sự giằng xé nội tâm sâu sắc, một cuộc chiến giữa lý trí và chấp niệm.
Dương Quân cũng tiếp lời, mặc dù y đã bị thuyết phục nhiều hơn, nhưng vẫn còn những lo lắng thực tế. "Vãn bối thấy bản luận này đã bao quát được hầu hết các khía cạnh. Nhưng làm sao để những phàm nhân bình thường, hay thậm chí là những tu sĩ vẫn còn hoài niệm về Thiên Đạo cũ, có thể chấp nhận? Hầu hết họ đều đã quen với tư tưởng 'tu tiên để thay đổi vận mệnh, để thoát khỏi khổ ải nhân gian'. Khi không còn mục tiêu đó, liệu họ có cảm thấy hoang mang, mất phương hướng? Liệu họ có sẵn lòng từ bỏ những gì họ đã tin tưởng bấy lâu, để chấp nhận một 'Nhân Đạo' có vẻ như 'thấp kém' hơn?" Lo lắng của Dương Quân rất xác đáng. Triết lý của Tạ Trần quá vĩ đại, quá khác biệt so với những gì nhân gian đã từng biết.
Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc. Y đã lường trước được những câu hỏi này, bởi lẽ chúng cũng chính là những trăn trở của y trong suốt quá trình thai nghén "Nhân Đạo". Y đặt bút xuống, chậm rãi rót trà, không khí trong quán sách chợt trở nên tĩnh lặng, chỉ còn tiếng trà rót nhẹ nhàng như một lời dẫn dắt.
"Đó chính là cốt lõi của 'Nhân Đạo'," Tạ Trần bắt đầu, giọng nói trầm ổn, vang vọng như tiếng chuông chùa giữa đêm khuya. "Không phải là phủ nhận khao khát, mà là định hướng lại khao khát đó. Trường sinh không nằm ở tuổi thọ vô hạn, mà nằm ở giá trị ta để lại cho nhân gian, cho thế hệ sau. Một đời người hữu hạn, nhưng giá trị mà ta tạo ra, những điều thiện lương mà ta gieo trồng, những kiến thức mà ta truyền lại, đó mới là sự trường tồn vĩnh cửu. Phàm nhân hay tu sĩ, ai cũng có thể 'trường sinh' theo cách đó. Cái gọi là 'thành tiên' không phải là bay lên trời, sống trong cung điện ngọc ngà, mà là sống một cuộc đời trọn vẹn, không đánh mất nhân tính, không bị chấp niệm quyền lực và sinh tử làm mờ mắt. Đó là khi ta đạt đến cảnh giới cao nhất của làm người, của sự thấu hiểu và yêu thương."
Y dừng lại một chút, ánh mắt nhìn thẳng vào Lăng Nguyệt, như thể đang nhìn sâu vào tận cùng chấp niệm của nàng. "Lăng Nguyệt tiên tử, nàng đã chứng kiến sự suy tàn của Thiên Đạo cũ, sự 'mất người' của bao nhiêu tu sĩ vì khao khát trường sinh. Cái giá của sự bất tử kia, liệu có xứng đáng khi phải đánh đổi bằng chính bản ngã, bằng tình thân, bằng tất cả những gì làm nên một con người? 'Tu hành' không phải để thoát ly nhân gian, mà là để thấu hiểu nhân gian, để hòa mình vào dòng chảy nhân quả, để dùng sức mạnh của mình bảo vệ những giá trị chân thực nhất." Tạ Trần khẽ đưa tay chỉ vào một đoạn trong bản thảo, nơi y đã viết về sự cân bằng giữa con người và thiên nhiên, giữa cá nhân và cộng đồng. "Thiên Đạo suy tàn không phải vì linh khí cạn kiệt, mà vì lòng tham vô độ của con người đã phá vỡ sự cân bằng, đã làm cạn kiệt chính linh khí của đất trời. 'Nhân Đạo' là tìm lại sự cân bằng đó, là phá bỏ cái cục diện 'mất người' đã tồn tại hàng vạn năm."
Dương Quân gật gù, ánh mắt y dần bừng sáng. "Vãn bối đã hiểu. Không phải là từ bỏ tu hành, mà là tu hành với một mục đích khác, một lý tưởng cao cả hơn."
Tạ Trần tiếp tục: "Còn về việc phàm nhân hay tu sĩ có chấp nhận hay không, đó là một hành trình dài. Chúng ta không thể bắt ép họ tin tưởng, nhưng chúng ta có thể gieo những hạt mầm của sự thấu hiểu. Bắt đầu từ những điều nhỏ nhất: giáo dục trẻ em về lòng nhân ái, về trách nhiệm với cộng đồng. Hướng dẫn những tu sĩ còn chấp niệm về giá trị của sự bình thường, của cuộc sống chân thực. Dần dần, khi họ thấy được sự an yên, sự viên mãn trong 'Nhân Đạo' này, họ sẽ tự khắc tìm đến. Cái gọi là 'phá cục' không phải là một cuộc chiến tranh, mà là một cuộc cách mạng tư tưởng, một sự chuyển đổi từ bên trong mỗi con người."
Lăng Nguyệt Tiên Tử im lặng lắng nghe, ánh mắt nàng không còn sự bối rối mà thay vào đó là sự tập trung cao độ. Từng lời của Tạ Trần như gỡ bỏ từng nút thắt trong lòng nàng. Nàng đã từng thấy những tiên nhân đạt đến cảnh giới cao nhất, nhưng tâm hồn trống rỗng, không còn cảm xúc, không còn ký ức. Nàng đã từng nghi ngờ, nhưng không dám đối mặt. Giờ đây, Tạ Trần đã nói ra tất cả những điều mà nàng đã che giấu sâu thẳm trong lòng.
"Vậy ra, cái gọi là 'vô thường' không phải là sự biến đổi không ngừng của vạn vật, mà là sự biến đổi của tâm trí con người khi bị chấp niệm chi phối?" Lăng Nguyệt khẽ hỏi, giọng nói nàng đã trở nên trong trẻo hơn, như tìm thấy được một đáp án cho những nghi vấn bấy lâu.
Tạ Trần gật đầu. "Chính xác. Mọi thứ đều vô thường, nhưng cái gốc của nhân tính, của tình yêu thương, của trách nhiệm, đó mới là điều vĩnh hằng. 'Nhân Đạo' chính là con đường để giữ gìn cái gốc ấy."
Trong suốt buổi sáng và đầu giờ chiều, cuộc thảo luận tiếp tục diễn ra sôi nổi. Tạ Trần kiên nhẫn giải thích, dùng những ví dụ cụ thể từ lịch sử, từ những gì y đã "nhìn" thấy qua Nhân Quả Chi Nhãn, để minh chứng cho lý lẽ của mình. Lăng Nguyệt và Dương Quân, từ những người lắng nghe và chất vấn, dần trở thành những người đóng góp ý kiến, giúp Tạ Trần hoàn thiện thêm những lập luận, những chi tiết nhỏ trong bản luận. Họ đưa ra những góc nhìn từ phía tu sĩ, từ phía phàm nhân, giúp cho "Luận về Trật Tự Nhân Quả" trở nên toàn diện và thực tế hơn, có thể áp dụng được cho mọi tầng lớp trong xã hội. Mộ Dung Tuyết vẫn lặng lẽ bên cạnh, nàng thỉnh thoảng đưa ra một lời góp ý nhỏ, nhưng lại vô cùng sắc bén và thực tế, giúp Tạ Trần liên hệ những triết lý cao siêu với những vấn đề đời thường, về cách chữa lành vết thương tâm hồn cho những người đã "mất người". Cả ba cùng Tạ Trần gạch xóa, bổ sung, từng câu chữ dần trở nên mạch lạc, rõ ràng, thấm đẫm triết lý nhưng cũng tràn đầy tính nhân văn.
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, những tia nắng chiều cuối cùng hắt xuyên qua ô cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng vàng cam trên nền đất quán sách. Không khí tĩnh lặng bao trùm, chỉ còn tiếng bút lông của Tạ Trần sột soạt trên trang giấy cuối cùng. Ánh nến đã được thắp lên, hòa cùng ánh sáng yếu ớt của buổi chiều tà, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, như một khoảnh khắc lịch sử đang được khắc ghi.
Tạ Trần đặt bút xuống. Bản thảo cuối cùng của "Luận về Trật Tự Nhân Quả" đã hoàn thành. Y ngước nhìn lên, đôi mắt sâu thẳm thoáng vẻ mệt mỏi sau những giờ phút miệt mài, nhưng chúng lại bừng sáng một thứ ánh sáng mãn nguyện hiếm thấy, như chứa đựng cả một dải ngân hà tri thức vừa được khai mở. Một luồng khí tức thanh khiết, không phải linh khí, mà là một thứ sức mạnh của ý chí và trí tuệ, lan tỏa khắp căn phòng, khiến mọi người đều cảm thấy tâm hồn mình được gột rửa.
Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân nhìn bản luận đồ sộ trên bàn, ánh mắt họ không còn sự hoài nghi hay bối rối, mà thay vào đó là sự kính trọng vô bờ bến và một sự bừng tỉnh sâu sắc. Họ đã cùng Tạ Trần trải qua quá trình thai nghén triết lý này, đã tự mình gỡ bỏ những chấp niệm cố hữu, và giờ đây, họ nhìn thấy một con đường mới, một tương lai mới cho nhân gian.
"Vậy là, bản luận đã hoàn thành." Tạ Trần khẽ nói, giọng y trầm, nhưng chứa đựng sự mãn nguyện sâu sắc, như thể vừa hoàn thành một kiệt tác vĩ đại nhất của đời mình. Y khẽ vuốt ve những trang giấy, từng đường nét chữ, từng dấu gạch xóa đều là minh chứng cho biết bao suy tư, biết bao trăn trở.
Lăng Nguyệt Tiên Tử tiến đến, ánh mắt nàng lần đầu tiên lộ rõ sự ngưỡng mộ và quyết tâm chân thành, không còn chút lạnh lùng hay cao ngạo nào của một tiên tử. "Tạ công tử, ta... ta đã hiểu. Đây chính là con đường mà nhân gian cần. Con đường này, không phải để tu thành tiên, mà là để tu thành người." Lời nói của nàng như một lời tuyên thệ, một sự từ bỏ hoàn toàn quá khứ để đón nhận một tương lai mới. Nàng đã tìm thấy sự giải thoát khỏi cái chấp niệm trường sinh, tìm thấy ý nghĩa thực sự của sự tồn tại trong "Nhân Đạo" mà Tạ Trần đã khai mở.
Dương Quân, đứng cạnh Lăng Nguyệt, cũng không giấu nổi sự xúc động. Giọng y hùng hồn, đầy nhiệt huyết, như muốn tuyên cáo với cả thế gian. "Vãn bối nguyện dốc hết sức mình để phổ biến bản luận này, để 'Nhân Đạo' được thấm nhuần vào lòng người! Dù có bao nhiêu khó khăn, dù có bao nhiêu thử thách, vãn bối cũng sẽ không lùi bước!" Chàng trai trẻ này, với lý tưởng và nhiệt huyết của mình, đã sẵn sàng trở thành người tiên phong, đối mặt với những tàn dư của tư tưởng cũ, để mang ánh sáng của "Nhân Đạo" đến với mọi ngóc ngách của nhân gian.
Mộ Dung Tuyết, với nụ cười nhẹ nhàng nhưng đầy thấu hiểu, nhẹ nhàng chạm vào vai Tạ Trần. Cử chỉ ấy không lời, nhưng lại là một lời động viên sâu sắc nhất, một sự chia sẻ gánh nặng thầm lặng, và một lời khẳng định về niềm tin sắt đá của nàng vào con đường mà y đã chọn. Nàng biết, hành trình phía trước còn rất dài, nhưng với sự đồng lòng này, Tạ Trần sẽ không đơn độc.
Tạ Trần cẩn trọng gấp bản thảo lại, như thể đang gói ghém cả một thế giới vào trong đó. Ánh mắt y nhìn từng người, rồi nhìn ra khung cửa sổ, nơi hoàng hôn đang dần lụi tàn, nhường chỗ cho màn đêm sắp buông. Y biết, việc bản "Luận về Trật Tự Nhân Quả" được hoàn thiện chỉ là bước khởi đầu. Một sự kiện lớn hơn, một cuộc cách mạng tư tưởng vĩ đại đang chờ đợi khi bản luận này được công bố rộng rãi ra toàn nhân gian. Sự chấp nhận và quyết tâm của Lăng Nguyệt và Dương Quân cho thấy họ sẽ là những người tiên phong, những người sẽ đối mặt với những thử thách đầu tiên khi phổ biến "Nhân Đạo", đối diện với sự hoài nghi và phản kháng của những kẻ còn chấp niệm vào Thiên Đạo cũ. Tạ Trần hiểu rằng, "không chỉ cần lý lẽ, mà còn cần sự thấu hiểu sâu sắc từ mỗi cá nhân", và việc xây dựng "Nhân Đạo" sẽ là một quá trình dài và đầy thử thách, không thể hoàn thành chỉ bằng một bản luận.
Nhưng nhìn vào ánh mắt kiên định của Tạ Trần, nhìn vào sự đồng lòng của những người có mặt trong quán sách nhỏ bé ấy, một tia hy vọng mới đã bùng cháy rực rỡ hơn cả ánh hoàng hôn cuối ngày, báo hiệu một kỷ nguyên vĩ đại đang chờ đợi Thập Phương Nhân Gian. Dù Thiên Đạo cũ đã sụp đổ, việc duy trì "Nhân Đạo" vẫn là một thách thức lâu dài, một hành trình bất tận mà Tạ Trần sẽ tiếp tục dấn thân. Y sẽ vẫn sống một cuộc đời bình thường, nhưng ảnh hưởng của y sẽ còn mãi, là nền móng cho một thế giới mà ở đó, con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.