Nhân gian bất tu tiên - Chương 713: Nghịch Cảnh Thử Lòng: Hợp Lực Chống Thiên Tai
Bình minh nhuộm hồng phương Đông, những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, rải xuống Thôn Vân Sơn một vẻ đẹp bình dị và tràn đầy sức sống. Tiếng chim hót líu lo trên những cành cây cổ thụ, hòa cùng tiếng suối chảy róc rách không ngừng nghỉ, tạo nên một bản hòa tấu êm đềm của tự nhiên. Khí trời trong lành, mang theo hơi ẩm của sương sớm và mùi đất ngai ngái, đánh thức vạn vật sau một đêm dài. Trong không khí yên bình ấy, tiếng gà gáy từ xa vọng lại, điểm xuyết thêm nét quen thuộc của một buổi sáng ở chốn nhân gian.
Hôm nay, Thôn Vân Sơn khác biệt hơn mọi ngày. Không chỉ có tiếng trẻ con nô đùa rộn rã, tiếng nói cười của dân làng bắt đầu công việc đồng áng, mà còn có sự hiện diện của những bóng người trong đạo bào thanh thoát – những tu sĩ trẻ từ các môn phái còn sót lại, đang cùng Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân hỗ trợ bà con. Lăng Nguyệt Tiên Tử, trong bạch y thuần khiết, dung nhan tuyệt mỹ vẫn lạnh lùng như băng tuyết, nhưng đôi mắt phượng của nàng lại không còn vẻ xa cách như trước. Nàng đứng bên rìa cánh đồng, chỉ dẫn các tu sĩ trẻ cách vận dụng pháp thuật một cách khéo léo để hỗ trợ việc cày bừa, gieo hạt, thay vì chỉ dựa vào sức mạnh linh khí vốn có. Pháp lực không còn được dùng để thi triển những thần thông quảng đại, mà được tiết chế, hóa thành những luồng gió nhẹ nâng đỡ gánh nặng, những tia sáng ấm áp thúc đẩy mầm cây.
Dương Quân, với vẻ ngoài tuấn tú, khí chất nho nhã, lại tỏ ra nhiệt huyết và gần gũi hơn. Y không ngại ngần xắn tay áo, cùng dân làng kéo cối xay, vác những bao lúa gạo. Đôi mắt y sáng rực, tràn đầy lý tưởng, luôn quan sát, học hỏi và điều phối. Các tu sĩ trẻ, ban đầu còn chút ngượng nghịu, thậm chí là xem thường những công việc phàm tục, giờ đây cũng dần làm quen. Có người dùng linh lực để nâng đỡ những tảng đá nhỏ xây bờ suối, người khác lại dùng kiếm khí cẩn trọng xẻ đất tạo rãnh thoát nước, không còn vẻ kiêu ngạo thường thấy của kẻ tu hành. Họ bắt đầu nhận ra, những kỹ năng tu luyện của mình, khi được đặt vào phục vụ cuộc sống thường nhật, lại mang một ý nghĩa hoàn toàn khác.
Ông lão Tiều Phu, lưng còng, tóc bạc phơ, ngồi bên hiên nhà gỗ của mình, ánh mắt tinh anh dõi theo cảnh tượng ấy. Khóe môi ông khẽ nở một nụ cười hiền hậu, như thể đã nhìn thấu được quy luật của trời đất và lòng người. Ông lão chậm rãi nhấp ngụm trà, cảm nhận sự chuyển mình tinh tế trong bầu không khí của Thôn Vân Sơn, nơi những ranh giới vô hình đang dần được xóa nhòa.
Tuy nhiên, sự yên bình không kéo dài. Giữa lúc mọi người đang hăng say làm việc, một luồng khí lạnh đột ngột ập tới. Từ phía chân trời, những đám mây đen kịt kéo đến nhanh như vũ bão, che khuất cả vầng thái dương rực rỡ. Gió bắt đầu rít lên từng hồi, mạnh dần, quật ngã những tán cây dại ven đường. Bầu trời vốn trong xanh bỗng chốc trở nên xám xịt, nặng nề, như báo hiệu một điềm chẳng lành.
Dân làng, với kinh nghiệm bao đời sống gắn bó với tự nhiên, bắt đầu cảm thấy bất an. Tiếng cười nói vụt tắt, thay vào đó là những tiếng xì xào lo lắng. Vương Đại Ngưu, thân hình vạm vỡ, khuôn mặt chất phác, ngẩng đầu nhìn trời, ánh mắt lộ rõ vẻ sốt ruột.
“Mây đen thế này… có khi nào là mưa lũ không?” một người phàm nhân lo lắng hỏi.
Chưa dứt lời, một tiếng sấm vang rền xé toạc không trung, theo sau là những hạt mưa lớn như trút nước. Không phải là những cơn mưa rào mùa hạ, mà là một trận bão lớn đổ ập xuống, bất ngờ và dữ dội. Trong chớp mắt, con suối vốn hiền hòa chảy qua làng bỗng trở nên hung tợn, nước dâng cao nhanh chóng, cuốn theo đất đá từ thượng nguồn đổ về. Tiếng nước lũ cuồn cuộn gầm thét, át cả tiếng gió rít, tạo nên một cảnh tượng hỗn loạn và đáng sợ.
Dân làng hoảng loạn. Họ chạy tán loạn, cố gắng thu dọn những vật dụng còn có thể cứu vãn, nhưng sức người thì có hạn. Tiếng kêu la, tiếng khóc của trẻ nhỏ hòa vào tiếng mưa gió, tạo nên một khung cảnh bi thương. Các tu sĩ trẻ, vốn quen với việc dùng pháp thuật để giải quyết mọi vấn đề, giờ đây lại ngơ ngác, lúng túng. Pháp thuật của họ, tuy mạnh mẽ, nhưng trong tình cảnh này lại tỏ ra bất lực. Dùng linh lực để ngăn nước lũ cuồn cuộn như thế này ư? Sợ rằng linh khí trong cơ thể sẽ cạn kiệt trước khi dòng nước kịp rút.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, dù vẻ mặt vẫn giữ được nét bình tĩnh, nhưng đôi mắt phượng sắc bén của nàng đã ánh lên vẻ nghiêm trọng. Nàng từng đối mặt với vô số trận chiến sinh tử, nhưng đây lại là một loại hiểm nguy khác, một cuộc chiến với thiên nhiên hoang dại mà sức mạnh cá nhân khó lòng xoay chuyển. Nàng nhanh chóng nhận ra, sức mạnh tuyệt đối không phải là lời giải cho mọi vấn đề, đặc biệt khi Thiên Đạo suy yếu, linh khí mỏng manh.
“Không phải lúc sử dụng pháp thuật bừa bãi!” Giọng nàng, dù không cao nhưng lại vang vọng rõ ràng giữa tiếng mưa gió, “Trọng tâm là cứu người và gia cố! Tránh lãng phí linh khí vô ích!”
Dương Quân, đứng cạnh nàng, cũng đã nắm bắt được tình hình. Y lập tức cất tiếng gọi lớn, giọng nói dứt khoát và tràn đầy nhiệt huyết: “Vương Đại Ngưu! Dẫn dân làng gia cố đê! Các huynh đệ tu sĩ, dùng pháp lực củng cố các cấu trúc yếu hơn! Không được phép để ai bị thương!”
Vương Đại Ngưu, dù trong lòng cũng hoảng sợ, nhưng nghe thấy lời hiệu triệu của Dương Quân, bản năng thủ lĩnh trong y trỗi dậy. Y vội vàng tập hợp những người đàn ông khỏe mạnh trong làng. “Mau lên! Đắp bao cát! Kéo gỗ chặn nước! Đưa trẻ con, người già lên chỗ cao!”
Dưới sự chỉ huy nhanh chóng và quyết đoán của Lăng Nguyệt và Dương Quân, cùng với sự hướng dẫn thực tế của Vương Đại Ngưu, Thôn Vân Sơn bắt đầu gồng mình chống chọi với cơn thịnh nộ của tự nhiên. Các tu sĩ trẻ, dù còn bỡ ngỡ, nhưng đã bắt đầu hành động theo chỉ dẫn. Họ dùng linh lực để nâng những bao cát nặng trịch, đặt vào những vị trí xung yếu trên đê. Người thì dùng thuật pháp để cố định những tấm ván gỗ, tạo thành bức chắn tạm thời. Dù không thể ngăn chặn hoàn toàn dòng nước, nhưng họ đã làm chậm lại tốc độ tàn phá của nó.
Nước lũ vẫn không ngừng dâng cao, cuốn trôi một số vật dụng, thậm chí là những căn chòi nhỏ ven suối. Cảnh tượng thật sự đáng sợ, nhưng giữa sự hỗn loạn ấy, một sự phối hợp kỳ lạ và hiệu quả đang dần hình thành. Sự ngượng nghịu ban đầu giữa tu sĩ và phàm nhân đã bị xóa nhòa bởi nỗi sợ hãi chung và ý chí sinh tồn mãnh liệt. Trong khoảnh khắc đối mặt với hiểm nguy, họ không còn là những người đến từ hai thế giới khác biệt, mà là những con người đang cùng nhau chiến đấu vì sự sống. Họ, một lần nữa, chứng kiến rằng sự hợp lực, dù có vẻ nhỏ bé, lại có thể tạo nên một sức mạnh phi thường.
***
Cơn lũ vẫn hoành hành, nhưng không còn là cảnh tượng hỗn loạn vô vọng như ban đầu. Dưới bầu trời xám xịt, mưa vẫn rất lớn, gió rít từng hồi như muốn xé toạc mọi thứ, nhưng cường độ lũ đã bắt đầu giảm đi đáng kể nhờ vào những nỗ lực không ngừng nghỉ của cả tu sĩ và phàm nhân. Thôn Vân Sơn, vốn nhỏ bé và yếu ớt, giờ đây lại hóa thành một chiến trường nơi ý chí con người đối đầu với sức mạnh tự nhiên.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, không còn giữ được vẻ thanh thoát thường ngày, mái tóc dài đã ướt sũng và bết vào khuôn mặt trắng nhợt. Nàng liên tục di chuyển, đôi mắt phượng sắc bén quét qua từng góc làng, điều phối mọi người với sự chính xác và dứt khoát. Nàng không còn suy nghĩ về những phép thuật cao siêu hay đạo lý tiên gia, mà chỉ tập trung vào những hành động thực tế nhất để bảo vệ sinh mạng và tài sản của dân làng. Nàng dùng linh lực củng cố những vách đất yếu hơn, ngăn không cho chúng sạt lở, hay dùng một lá chắn linh khí mỏng manh để bảo vệ những căn nhà có nguy cơ bị đổ sập.
“Bên kia, vách đất yếu! Tiên tử, nhờ người gia cố! Chúng tôi sẽ dẫn nước sang hướng này!” Vương Đại Ngưu, mặt mũi lấm lem bùn đất, giọng khàn đặc vì hô hoán, chỉ tay về phía thượng nguồn, nơi dòng nước đang xé toạc một mảng đất. Y và những người đàn ông khỏe mạnh trong làng đang dùng cuốc xẻng đào rãnh thoát nước, cố gắng chuyển hướng dòng chảy hung hãn ra xa khu dân cư. Kinh nghiệm của người dân miền núi, hiểu rõ địa hình và dòng chảy, đã trở thành tài sản vô giá trong lúc này.
Lăng Nguyệt không chút do dự. Nàng khẽ gật đầu, lao tới vị trí Vương Đại Ngưu chỉ, tập trung linh lực vào điểm xung yếu. Hơi thở nàng dồn dập, pháp lực tiêu hao nhanh chóng, nhưng nàng không hề ngừng lại. “Dương Quân, kiểm tra khu vực phía Tây! Đảm bảo mọi người đều được sơ tán! Đặc biệt là trẻ nhỏ và phụ nữ!”
Dương Quân, trên người cũng không tránh khỏi bùn đất, đang cùng một nhóm tu sĩ trẻ dùng pháp thuật nâng đỡ những thân cây đổ, dọn đường cho dân làng di chuyển. Y nghe thấy lời Lăng Nguyệt, lập tức đáp lại: “Rõ! Tiên tử an tâm, ta sẽ đích thân kiểm tra!” Y nhanh chóng hướng về phía Tây, ánh mắt quét qua từng mái nhà, từng con đường.
Các tu sĩ trẻ, sau khoảnh khắc bỡ ngỡ ban đầu, giờ đây đã hoàn toàn hòa mình vào công việc cứu hộ. Họ không còn ngại ngùng khi phải xắn tay áo, lấm lem bùn đất. Một tu sĩ trẻ, khuôn mặt vẫn còn nét thư sinh nhưng ánh mắt đầy kiên cường, dùng pháp thuật tạo ra một cây cầu băng nhỏ bắc qua một con khe nước đang chảy xiết, giúp dân làng và những người bị mắc kẹt có thể an toàn vượt qua.
“Sư tỷ, pháp thuật của chúng ta chỉ có thể làm chậm. Phải cần sức người nữa!” một tu sĩ trẻ khác thở dốc nói với Lăng Nguyệt, khi pháp lực của y gần như cạn kiệt sau khi nâng một tảng đá lớn. Lời nói ấy, từng là điều không thể thốt ra từ miệng một tu sĩ kiêu ngạo, giờ lại chứa đầy sự thật và tinh thần hợp tác.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, dù mệt mỏi, nhưng trong lòng lại dâng lên một cảm giác ấm áp khó tả. Nàng nhìn thấy những đôi tay tu sĩ và phàm nhân cùng nhau gánh vác, cùng nhau đẩy lùi dòng nước. Những bức tường đất, những hàng rào gỗ tạm bợ, những bao cát được đắp lên, không phải bằng sức mạnh thần thông, mà bằng ý chí kiên cường và sự gắn kết của con người. Một tu sĩ dùng pháp thuật để làm chậm tốc độ của một khúc gỗ lớn đang trôi dạt, trong khi ba bốn người phàm nhân dùng dây thừng kéo nó vào bờ, tránh va vào nhà cửa. Tiếng hô hoán của Vương Đại Ngưu, tiếng chỉ dẫn của Dương Quân, tiếng thở dốc của tu sĩ, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng của sự sống.
Họ cùng nhau cứu một gia đình bị mắc kẹt trên mái nhà, khi nước đã dâng lên đến tận sàn. Tu sĩ dùng khinh công và linh lực để đưa người già và trẻ nhỏ xuống, trong khi phàm nhân bên dưới dùng thuyền nhỏ và sào tre để giữ thăng bằng. Đó là một sự kết hợp hoàn hảo giữa những kỹ năng tưởng chừng đối lập: linh hoạt và mạnh mẽ, kinh nghiệm và tri thức.
Dưới sự phối hợp nhịp nhàng ấy, dòng nước lũ, dù vẫn dữ dội, đã dần được kiểm soát. Không có ai bị cuốn trôi, không có căn nhà nào bị sập hoàn toàn. Thiệt hại là có, nhưng tinh thần của Thôn Vân Sơn vẫn vẹn nguyên, thậm chí còn mạnh mẽ hơn. Giữa cơn bão táp của thiên nhiên, một hạt giống niềm tin và sự gắn kết đã được gieo trồng, nảy mầm trong lòng mỗi người, bất kể là tu sĩ hay phàm nhân. Sự hợp tác này, không dựa vào sức mạnh tuyệt đối mà dựa vào sự bổ trợ lẫn nhau, đã giúp kiểm soát tình hình một cách hiệu quả, chứng minh rằng khi Thiên Đạo suy yếu, chính "Nhân Đạo" – sự đoàn kết của con người – mới là sức mạnh tối thượng.
Khi cơn mưa dần ngớt, và dòng nước lũ rút đi, để lại một bãi bồi lầy lội và dấu vết tàn phá, Thôn Vân Sơn vẫn đứng vững. Các tu sĩ trẻ, dù mệt nhoài, nhưng trong đôi mắt họ không còn sự kiêu ngạo hay bỡ ngỡ, mà thay vào đó là sự thấu hiểu và một niềm tự hào khó tả. Họ đã không dùng pháp thuật để "chinh phục" thiên nhiên, mà dùng nó để "hòa hợp" và "cứu giúp" nhân loại. Đó là một bài học mà có lẽ không có kinh thư tu luyện nào có thể dạy cho họ.
***
Khi ánh chiều tà bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ cả vòm trời phía Tây, một vẻ bình yên tĩnh lặng bao trùm Thiên Đăng Sơn. Trên đỉnh núi, gió vẫn thổi nhè nhẹ, mang theo mùi cây cỏ tươi mát sau cơn mưa và hương trầm thoang thoảng từ ngôi miếu đá nhỏ. Quán sách của Tạ Trần, sau một ngày vắng chủ, đã được tiểu đồng dọn dẹp gọn gàng, sách vở được xếp ngay ngắn, ấm trà được pha sẵn, tỏa hương thơm dịu nhẹ.
Tạ Trần ngồi tĩnh lặng bên bàn trà, ánh mắt sâu thẳm dõi về phía chân trời, nơi Thôn Vân Sơn nằm khuất sau những rặng núi mờ ảo. Trên tay anh là một phong thư, được một liên lạc viên từ Thành Vô Song mang đến. Bức thư miêu tả chi tiết về trận lũ quét tại Thôn Vân Sơn, từ sự hoảng loạn ban đầu cho đến cách Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân đã dẫn dắt tu sĩ và phàm nhân hợp lực chống đỡ. Tạ Trần đọc đi đọc lại từng dòng, đôi mắt anh không hề biểu lộ sự ngạc nhiên hay kinh ngạc, chỉ có một vẻ suy tư thường trực, như thể anh đã dự liệu được tất cả.
“...Dưới sự chỉ huy của Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân, tu sĩ và phàm nhân đã cùng nhau chống chọi. Pháp thuật không còn là sức mạnh tuyệt đối, mà là sự bổ trợ cho kinh nghiệm của người dân. Họ đã cứu vãn được Thôn Vân Sơn, dù phải trả giá bằng mồ hôi và nước mắt. Niềm tin giữa hai bên đã được củng cố, tiên sinh ạ...” Tạ Trần khẽ đọc thầm những đoạn quan trọng trong thư, giọng nói trầm tĩnh, như đang tự nhủ với chính mình.
Ông Lão Tiều Phu, như thường lệ, ngồi bên cạnh anh, trên tay vẫn là cây rìu gỗ cũ kỹ và một khúc gỗ đang đẽo dở. Ông không nói lời nào, chỉ cẩn trọng từng nhát đẽo, gọt giũa khúc gỗ thành hình một con người nhỏ bé, với những đường nét tuy thô mộc nhưng lại toát lên vẻ kiên cường. Ánh mắt ông lão tinh anh, thỉnh thoảng lại liếc nhìn Tạ Trần, đầy vẻ thấu hiểu và bao dung.
Tạ Trần khẽ thở dài, đặt bức thư xuống bàn một cách cẩn thận. Anh nhìn vào hình nhân gỗ mà ông lão đang đẽo gọt, rồi lại nhìn về phía chân trời.
“Nhân quả... không chỉ là gieo trồng, mà còn là gặt hái. Hợp tác, chính là gieo mầm hy vọng,” Tạ Trần thầm thì, giọng nói chỉ đủ cho chính mình và Ông Lão Tiều Phu nghe thấy. Anh nhếch mép nở một nụ cười mỏng, gần như không thể nhận ra, nhưng lại chứa đựng bao nhiêu sự thấu hiểu và hài lòng. Đó không phải là nụ cười của sự đắc thắng, mà là nụ cười của một người kiến tạo đang nhìn thấy những hạt giống của triết lý mình đã nảy mầm và bắt đầu đơm hoa kết trái.
Ông Lão Tiều Phu nghe thấy lời Tạ Trần, bàn tay đang đẽo gỗ khẽ dừng lại. Ông ngẩng đầu lên, nở một nụ cười hiền hậu, hàm răng đã rụng gần hết nhưng ánh mắt vẫn tinh anh đến lạ thường. Ông chỉ vào khúc gỗ hình người đang thành hình trên tay mình, rồi nhìn Tạ Trần, chậm rãi nói, giọng nói khàn khàn nhưng lại chứa đựng một sự minh triết sâu xa: “Thiên Địa vô tình, nhân gian hữu tình. Sức mạnh nhỏ bé, nhưng hợp lại thành đại thế.”
Tạ Trần khẽ gật đầu, đồng tình với lời của ông lão. Trận lũ quét tại Thôn Vân Sơn, trong bối cảnh Thiên Đạo suy yếu, linh khí ngày càng mỏng, là một lời nhắc nhở khắc nghiệt về sự vô thường của thế gian. Nó cũng là một thử thách, một phép thử cho "Nhân Đạo" mà anh đang nỗ lực kiến tạo. Và kết quả đã chứng minh, rằng không cần đến sức mạnh tuyệt đối của tiên thần, không cần đến sự can thiệp của Thiên Đạo, con người vẫn có thể tự mình vượt qua nghịch cảnh, miễn là họ biết cách hợp tác, tin tưởng và gắn kết với nhau.
Niềm tin và sự gắn kết được hình thành giữa tu sĩ và phàm nhân tại Thôn Vân Sơn sẽ là nền tảng vững chắc cho sự phát triển của các cộng đồng "Nhân Đạo" khác. Việc Lăng Nguyệt và Dương Quân thể hiện khả năng lãnh đạo và thích nghi, rũ bỏ sự kiêu ngạo của kẻ tu hành để hòa mình vào cuộc sống phàm tục, sẽ củng cố vai trò của họ như những người tiên phong cho thế hệ tu sĩ mới, xa rời con đường tu luyện cũ. Lời nói và hành động của Ông Lão Tiều Phu, tuy giản dị nhưng lại ngụ ý rằng ông có cái nhìn sâu sắc về "Nhân Đạo" và vai trò của Tạ Trần, có thể sẽ là một cố vấn thầm lặng nhưng quan trọng trong hành trình sắp tới.
Tạ Trần đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra ngoài. Hoàng hôn đã dần tắt, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Những vì sao bắt đầu lấp lánh trên nền trời đen thẳm, như vô số ánh mắt đang dõi theo thế gian. Anh biết, sự thành công trong việc hợp tác chống lũ tại Thôn Vân Sơn chỉ là một thắng lợi nhỏ, nhưng nó lại mang ý nghĩa lớn lao. Nó cho thấy "Nhân Đạo" có tiềm năng mạnh mẽ để giải quyết các vấn đề lớn hơn trong tương lai, không chỉ thiên tai mà còn cả những xung đột giữa các thế lực. Con đường phía trước còn rất dài, đầy rẫy chông gai và âm mưu, nhưng anh sẽ tiếp tục dùng trí tuệ và lý lẽ để kiến tạo một trật tự mới cho nhân gian.
Anh không muốn thành tiên, không muốn quyền năng tối thượng. Anh chỉ muốn được sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính của mình. Và hơn hết, anh muốn mọi người cũng có thể tìm thấy sự trọn vẹn ấy, không cần phải chạy theo một Thiên Đạo đã suy tàn. "Nhân Đạo" của anh, tuy mới chỉ bắt đầu, nhưng đã dần trở thành một ngọn đèn soi sáng trong đêm tối hoang mang của nhân gian, như một lời hứa lặng lẽ về một kỷ nguyên mới, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Mặc dù Thiên Đạo cũ đã sụp đổ, việc duy trì 'Nhân Đạo' vẫn là một thách thức lâu dài, nhưng Tạ Trần, vẫn là một phàm nhân mở quán sách nhỏ, s��� mãi là nền móng cho kỷ nguyên ấy, dù anh có sống một cuộc đời bình thường nhất.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.