Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 768: Huyết Chiến Phục Cổ Môn: Quyền Lực Sụp Đổ

Tiếng tranh cãi dữ dội từ Đại Điện Phục Cổ Môn đã không còn là những lời lẽ thuần túy, mà biến thành tiếng gầm thét của pháp lực, tiếng va chạm chói tai của binh khí, và cả những tiếng rên rỉ thảm thiết của sinh linh. Một cơn bão tố thực sự đã bùng nổ, xé toạc tấm màn yên tĩnh giả tạo, thay thế bằng sự hỗn loạn và đổ nát không thể vãn hồi.

*****

Đại Điện, nơi từng là biểu tượng của uy nghi và trật tự, giờ đây chìm trong khói lửa mịt mùng. Từng mảng tường lớn đổ sập, bụi đá cuộn lên như những đám mây đen kịt, hòa lẫn với mùi máu tanh nồng và mùi khét lẹt của linh lực bùng nổ. Những cột trụ cao lớn, chạm khắc tinh xảo, đã bị nứt toác, có nơi chỉ còn là đống gạch vụn. Trên nền đá cẩm thạch trắng ngà, giờ đây loang lổ những vệt máu tươi, đỏ thẫm như một lời nguyền rủa.

Liễu Thanh Phong, thủ lĩnh Phục Cổ Môn, đứng giữa tâm bão, thân ảnh cao gầy run rẩy. Gương mặt thanh tú thường ngày của hắn giờ tái mét, ánh mắt sáng như sao lấp lánh sự phẫn nộ, tuyệt vọng và cả một nỗi hoang mang tột độ. Hắn vung kiếm Bích Lạc lên, kiếm quang sắc lạnh xé tan không khí, nhưng dường như chẳng thể xé tan được sự điên loạn đang bao trùm.

“Dừng lại! Dừng lại ngay!” Giọng hắn khàn đặc, thét lên từng tiếng, “Các ngươi muốn hủy hoại tông môn sao?! Các ngươi quên mất căn nguyên của chúng ta sao? Thiên Đạo bất diệt, chúng sinh bất tử! Kẻ phàm nhân sao hiểu được đại nghĩa?!”

Hắn cố gắng lao vào trấn áp, nhưng mỗi bước chân đều bị chặn lại bởi những đợt pháp thuật cuồng bạo. Nơi này đã không còn là một hội nghị, mà là một chiến trường thực sự. Các tu sĩ, những người vốn dĩ là đồng môn, nay chia thành hai phe đối địch, giáp mặt nhau bằng những ánh mắt hằn học và sát khí ngút trời. Pháp khí va chạm chan chát, linh lực nổ tung khắp nơi, tạo nên những âm thanh đinh tai nhức óc, như tiếng trống trận báo hiệu sự diệt vong. Những đệ tử cấp thấp hoảng loạn, cố gắng chạy trốn khỏi cuộc hỗn chiến không có hồi kết này, nhưng linh lực cuồng bạo và những mảnh vỡ từ kiến trúc sụp đổ đã khiến nhiều người trong số họ ngã xuống trước khi kịp bước ra khỏi ngưỡng cửa Đại Điện.

Trưởng Lão Thanh Hòa, với khuôn mặt hằn rõ những nếp nhăn của tuổi tác và sự mệt mỏi, nhưng đôi mắt lại rực lửa quyết tâm, dẫn đầu phe nổi dậy. Y vận dụng linh lực, đẩy lùi một đợt tấn công từ một trưởng lão trung thành khác, rồi hướng ánh mắt sắc bén về phía Liễu Thanh Phong.

“Liễu Thanh Phong! Ngươi còn chưa thức tỉnh sao? Ngươi vẫn còn chấp niệm với cái hư vô gọi là ‘Thiên Đạo bất diệt’ đó sao?” Giọng y vang vọng, át cả tiếng pháp khí, “Phục Cổ Môn đã thối nát rồi! Từ khi linh khí cạn kiệt, từ khi quyền lực biến thành chấp niệm, chúng ta đã mất đi gốc rễ. Chúng ta chỉ đang đập bỏ cái cũ để kiến tạo cái mới! Không phá thì không lập!”

Lời y nói ra như một tiếng sét đánh ngang tai. “Phá cục”, một khái niệm mà Dương Quân đã từng gieo vào tâm trí y, giờ đây được y tự mình thốt ra giữa chốn hỗn loạn này. Y biết hành động của mình sẽ mang lại tai tiếng ngàn đời, nhưng y cũng biết, nếu không có sự phá bỏ này, Phục Cổ Môn sẽ chỉ mục ruỗng và biến mất trong sự im lặng đáng sợ. Từng đợt tấn công của y mạnh mẽ và dứt khoát, không một chút do dự, bởi y tin rằng mình đang chiến đấu vì một lẽ phải cao hơn, vì một tương lai thực sự cho những ai còn muốn “sống”, chứ không phải “thành tiên” một cách vô tri.

Các trưởng lão khác, gương mặt già nua với những đường nét khắc khổ, biểu cảm căng thẳng tột độ, bị cuốn vào vòng xoáy của cuộc chiến. Một số thì hoang mang, không biết nên đứng về phe nào. Một số khác thì tức giận, vừa tấn công đồng môn vừa gào thét những lời cay nghiệt. Họ tranh giành từng tấc đất, từng quyền lực nhỏ nhoi còn sót lại trong một tông môn đang trên đà sụp đổ. Những kẻ từng ngồi chung bàn trà, từng cùng nhau tu luyện dưới một mái hiên, nay lại dùng pháp khí chém giết lẫn nhau không chút nàn lòng.

Liễu Thanh Phong nhìn cảnh tượng ấy, cảm thấy trái tim mình như bị xé nát. Hắn từng kiêu hãnh vì là thủ lĩnh của một tông môn danh tiếng, từng tin tưởng vào sự vĩnh cửu của Thiên Đạo và con đường tu tiên. Nhưng giờ đây, những niềm tin ấy đang tan vỡ ngay trước mắt hắn, không phải bởi kẻ thù bên ngoài, mà bởi chính những người hắn đã dẫn dắt. Sự tự phụ cố hữu trong ánh mắt hắn giờ đây bị thay thế bằng một sự trống rỗng đến cùng cực. Hắn vẫn muốn bảo vệ Phục Cổ Môn, nhưng không còn biết phải bảo vệ điều gì nữa. Hắn vung kiếm, chỉ là một phản xạ vô thức, một sự bấu víu vào tàn dư của quyền lực đã không còn.

Các Sứ Giả Tiên Môn, những kẻ từng đại diện cho sự uy nghiêm tuyệt đối của Thiên Đạo, vẫn đứng đó, nép mình ở một góc an toàn, tránh xa khỏi những đợt linh lực cu��ng bạo. Họ không can thiệp, không biểu lộ cảm xúc. Khuôn mặt họ vẫn không cảm xúc, nhưng trong ánh mắt sâu thẳm ấy, có một sự khinh miệt rõ ràng, một cái nhìn lạnh lùng như đang chứng kiến một vở kịch bi hài của những kẻ phàm tục đang tự diệt vong. Đối với họ, đây chỉ là một trong vô vàn những màn kịch đau khổ khi những tông môn cũ, không còn được Thiên Đạo bảo hộ, bắt đầu tự phân rã. Họ chỉ lạnh lùng ghi nhận mọi chuyện, chờ đợi một kết cục tất yếu, một kết quả đã được dự liệu từ lâu. Họ là những người chứng kiến sự suy tàn, chứ không phải là những kẻ cứu rỗi.

Tiếng đổ vỡ ngày càng lớn, toàn bộ Đại Điện rung chuyển dữ dội. Một mảng trần nhà khổng lồ sập xuống, kéo theo những tiếng la hét kinh hoàng. Bụi cuộn lên mù mịt, che khuất tầm nhìn. Mùi khét lẹt của linh lực va chạm, mùi máu tanh nồng và mùi bụi đất nồng nặc trong không khí, biến Đại Điện thành một lò mổ khổng lồ. Phục Cổ Môn, một tông môn từng đứng vững qua bao thế hệ, nay đang tự mình xé nát bản thân, trong một cuộc chiến không có người thắng cuộc, chỉ có những kẻ bị nghiền nát bởi bánh xe của "nhân quả" và "vô thường" đang quay.

*****

Trong ngục thất lạnh lẽo của Phục Cổ Môn, tiếng ồn ào từ bên ngoài đã không còn là những âm thanh mơ hồ. Chúng đã trở thành những tiếng gầm rít, tiếng nổ vang vọng, khiến cả không gian ẩm thấp, tối tăm này cũng phải rung chuyển. Tiếng nước nhỏ giọt đều đều từ những kẽ đá giờ bị át bởi tiếng pháp thuật và tiếng la hét thảm thiết. Mùi ẩm mốc, mùi máu khô và mùi nước cống đặc trưng của ngục thất giờ đây hòa lẫn với một mùi khét lẹt, một mùi của sự hủy diệt đang lan tỏa từ Đại Điện.

Tiểu Hiên và Lâm Phàm nằm co ro trên nền đất lạnh, thân thể đầy thương tích, áo bào rách nát thấm đẫm máu khô và mồ hôi. Mỗi hơi thở đều mang theo sự đau đớn tột cùng, nhưng trong ánh mắt của họ, sự tuyệt vọng đã dần bị thay thế bằng một tia hy vọng mong manh, một sự tò mò không kìm nén được về những gì đang xảy ra bên ngoài.

“Có chuyện gì vậy?” Tiểu Hiên thì thầm, giọng nói khàn đặc, yếu ớt. “Tiếng động… không phải bình thường. Không phải tiếng trừng phạt, mà là… chiến đấu.”

Lâm Phàm, khuôn mặt xanh xao vì đói và sợ hãi, cũng cố gắng gượng dậy. Hắn ho khan một tiếng, vết thương trên ngực lại nhói lên, nhưng hắn không còn cảm thấy quá đau đớn nữa. Một sự tê liệt khác đã thay thế. “Là tiếng tranh cãi… Nghe như tiếng của Trưởng Lão Thanh Hòa… và cả những trưởng lão khác nữa.” Giọng hắn run rẩy, nhưng ánh mắt hắn lại lóe lên một tia sáng bất ngờ. “Họ… họ đang đánh nhau.”

Tiểu Hiên mở to mắt. Trưởng Lão Thanh Hòa? Vị trưởng lão chính trực, người đã từng lên tiếng phản đối những hành động tàn bạo của tông môn? Hắn không thể tin được. Nhưng rồi, những lời của Dương Quân, những lời về sự mục nát từ bên trong, về sự cần thiết phải “phá cục”, đột nhiên hiện rõ trong tâm trí hắn. Có lẽ, những gì Dương Quân nói là sự thật, và giờ đây, hạt giống của sự bất mãn đã nảy mầm, thành một cây đại thụ mang theo bão tố.

Đúng lúc đó, một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, mạnh đến mức cả ngục thất rung chuyển dữ dội. Những phiến đá trên trần rơi lả tả, bụi bay mù mịt. Một khe hở lớn bất ngờ xuất hiện trên bức tường đối diện, để lộ ra một khoảng tối sâu hun hút, nơi dẫn đến những đường hầm bí mật mà không ai biết tới. Tiếng la hét của lính gác vang lên, lẫn trong tiếng đổ vỡ và tiếng bước chân vội vã. Họ cũng đang hoảng loạn, không còn giữ được sự uy nghiêm của kẻ cai ngục.

“Cơ hội… chúng ta có thể thoát ra!” Lâm Phàm thều thào, mắt sáng rực. Sức lực tưởng chừng đã cạn kiệt bỗng trỗi dậy. Hắn cố gắng bò đến bên Tiểu Hiên, đôi tay run rẩy nắm lấy cánh tay hắn.

Tiểu Hiên nhìn khe hở, rồi nhìn sang Lâm Phàm. Trong khoảnh khắc ấy, hắn không còn cảm thấy đau đớn thể xác nữa, chỉ còn lại một khao khát sống mãnh liệt. Hắn gật đầu. “Đúng vậy! Phải sống!”

Cả hai cùng nhau gượng dậy, dùng chút sức lực cuối cùng để bò về phía khe hở. Một vài đệ tử khác, những người cũng bị giam trong ngục thất này, chứng kiến cảnh tượng đó, ánh mắt họ cũng lóe lên tia hy vọng. Một trong số đó là một tu sĩ trẻ từng được Tiểu Hiên và Lâm Phàm giúp đỡ trong một lần bị trưởng lão khác chèn ép. Y, với thân thể đầy thương tích, gắng gượng đến gần, thều thào: “Tiểu Hiên sư huynh… ta… ta giúp các ngươi…”

Đúng lúc đó, hai tên lính gác hoảng loạn chạy đến. Chúng nhìn thấy khe hở, nhìn thấy những tù nhân đang cố gắng thoát ra. Một tên quát lớn: “Đứng lại! Đứng lại hết cho ta!” Hắn vung roi về phía Tiểu Hiên, nhưng roi của hắn không còn mang theo linh lực mạnh mẽ như trước.

Tiểu Hiên, bằng một phản xạ cuối cùng, tránh được đòn roi. Tu sĩ trẻ kia, với một tiếng gầm thét yếu ớt, lao vào tên lính gác, dùng thân mình cản lại. Cùng lúc đó, từ phía sâu hơn trong ngục thất, có tiếng hô hoán. Hóa ra, một vài lính gác khác, những kẻ vốn đã bất mãn với Liễu Thanh Phong và cuộc thanh trừng tàn bạo, cũng đã nghe thấy tiếng động và nhìn thấy sự hỗn loạn. Một trong số họ, một gã lính gác trung niên, vốn có chút thiện cảm với Tiểu Hiên, bỗng nhiên rút kiếm, không phải để tấn công, mà là để chặt đứt xiềng xích của những tù nhân khác.

“Mau! Mau thoát ra!” Gã lính gác thét lên, “Tông môn đã loạn rồi! Các ngươi có thể tìm một con đường khác!”

Cảnh tượng ấy khiến Tiểu Hiên và Lâm Phàm sững sờ. Ngay cả trong sự mục nát, vẫn còn có những tia sáng của lòng tốt, của sự bất mãn tiềm ẩn. Họ không chần chừ nữa. Cùng với vài đệ tử trẻ khác, họ chen chúc qua khe hở, lao vào bóng tối hun hút của đường hầm. Tiếng la hét, tiếng va chạm từ Đại Điện vẫn dội vào, nhưng đã xa dần. Họ không biết mình sẽ đi đâu, sẽ sống sót bằng cách nào, nhưng trong lòng họ, một hạt giống mới đã được gieo. Hạt giống của sự tự do, của một con đường không còn bị ràng buộc bởi Thiên Đạo hay sự chấp niệm thành tiên. Họ đã mất đi niềm tin vào Phục Cổ Môn, nhưng họ đã tìm thấy một tia hy vọng mới, một khao khát được "sống một đời bình thường", dù con đường phía trước còn đầy rẫy hiểm nguy.

Bên ngoài ngục thất, tiếng bước chân dồn dập, tiếng hô hoán của lính gác và cả tiếng linh l���c nổ tung vẫn tiếp diễn. Cuộc chiến trong Đại Điện vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại, và sự hỗn loạn đã lan rộng ra khắp Phục Cổ Môn, biến nơi đây thành một vũng lầy của sự thù hận và bạo lực.

*****

Thành Vô Song, dưới ánh chiều tà rực rỡ, khoác lên mình một vẻ đẹp trầm mặc và bình yên đến lạ. Nắng vàng xuyên qua những tán lá cổ thụ, nhuộm đỏ mái ngói của những ngôi nhà dân dã, và khẽ luồn qua khung cửa sổ nhỏ của quán sách Tạ Trần. Bên trong, không khí vẫn tĩnh lặng như tờ. Mùi giấy cũ, mực và hương trà thanh thoát quyện vào nhau, tạo nên một không gian thoát tục, đối lập hoàn toàn với sự hỗn loạn đẫm máu đang diễn ra tại Phục Cổ Môn cách đó không xa.

Tạ Trần, thân hình gầy gò, thư sinh, ngồi tĩnh lặng bên bàn trà gỗ, tay lật từng trang sách cũ sờn. Ánh chiều tà hắt lên khuôn mặt thanh tú của hắn, làm nổi bật đôi mắt sâu thẳm luôn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự. Hắn nhấp một ngụm trà, vị đắng chát lan tỏa nơi đầu lưỡi, nhưng lại mang đến sự thanh tĩnh cho tâm hồn. Hắn không có vẻ vội vã, không có sự lo lắng, như thể mọi biến cố trên thế gian đều không thể chạm đến bình yên nội tại của hắn.

Tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên, phá vỡ sự tĩnh mịch. Dương Quân bước vào, gương mặt tuấn tú lộ rõ vẻ nghiêm trọng. Anh ta không còn vẻ nho nhã của một thư sinh mà mang theo khí chất anh tuấn của một người đã trải qua nhiều sự kiện lớn. Đôi mắt sáng, tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng, nhưng lúc này lại hằn lên sự mệt mỏi sau một ngày dài theo dõi và thu thập tin tức. Mái tóc đen dài được buộc cao gọn gàng, nhưng vài sợi tóc đã lòa xòa xuống trán. Anh ta mặc bộ đạo bào màu lam nhạt, nay đã lấm bụi đường, cho thấy anh ta vừa mới trở về từ một hành trình vội vã.

Dương Quân không nói một lời, chỉ cung kính hành lễ, rồi ngồi xuống đối diện Tạ Trần. Hắn biết Tạ Trần không cần những lời hoa mỹ hay báo cáo dài dòng. Hắn cần những thông tin cốt lõi, những phân tích sâu sắc.

“Phục Cổ Môn đã hoàn toàn hỗn loạn, tiên sinh,” Dương Quân mở lời, giọng nói rõ ràng, dứt khoát nhưng cũng chứa đựng một sự nặng nề. “Trưởng Lão Thanh Hòa đã dẫn đầu một cuộc binh biến, kích động những trưởng lão và đệ tử bất mãn. Cuộc tranh giành quyền lực đã leo thang thành xung đột vũ trang quy mô nhỏ ngay trong Đại Điện. Theo tin tức ta nhận được, ít nhất ba trưởng lão đã ngã xuống, và vô số đệ tử bị thương hoặc bỏ mạng. Đại Điện đã trở thành đống đổ nát, và Liễu Thanh Phong đang cố gắng trấn áp, nhưng dường như không còn đủ sức lực và uy tín.”

Dương Quân dừng lại một chút, hớp một ngụm trà Tạ Trần đã rót sẵn, rồi nói tiếp, “Sự mất đoàn kết nội bộ đã xé nát Phục Cổ Môn từ bên trong. Nhiều đệ tử đã nhân cơ hội đó để đào thoát, trong đó có cả Tiểu Hiên và Lâm Phàm. Họ đã lợi dụng một khe hở do linh lực cuồng bạo gây ra ở ngục thất để thoát ra ngoài, cùng với một số tu sĩ trẻ khác. Ta đã phái người đi theo dõi và âm thầm hỗ trợ họ.”

Tạ Trần lắng nghe, không một chút ngạc nhiên. Hắn chỉ khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng, khó nắm bắt, nhưng lại chứa đựng vô vàn suy tư. Hắn nhấp thêm một ngụm trà, đôi mắt sâu thẳm nhìn xa xăm, như đang nhìn thấy toàn bộ cục diện của thế gian.

“Quả nhiên,” Tạ Trần nhẹ nhàng đáp, giọng nói trầm, điềm tĩnh, như tiếng nước chảy qua khe đá. “Những tàn dư cũ… luôn tự hủy diệt khi không còn linh khí để nuôi dưỡng. Thiên Đạo suy yếu, linh khí cạn kiệt, đó không chỉ là sự suy tàn của ngoại cảnh, mà còn là sự suy tàn của mọi giá trị, mọi niềm tin đã từng được xây dựng trên nền tảng đó. Khi gốc rễ đã mục ruỗng, dù cây có cố gắng giữ lại cành lá xum xuê đến đâu, cũng sẽ có ngày tự sụp đổ.”

Hắn đặt chén trà xuống, một tiếng động nhỏ nhưng lại vang vọng trong không gian tĩnh mịch. “Đây là lúc ‘nhân quả’ hiển hiện rõ ràng nhất, Dương Quân. Những hành động của Liễu Thanh Phong, sự chấp niệm vào quyền lực và con đường tu tiên đã lỗi thời, đã gieo mầm cho sự bất mãn. Và giờ đây, những mầm mống đó đã trổ hoa, kết trái bằng một cuộc nội chiến đẫm máu.”

Tạ Trần đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra khung cảnh yên bình của Thành Vô Song. Hắn không nói thẳng, nhưng lời lẽ của hắn lại khiến Dương Quân phải suy ngẫm sâu sắc. “Phục Cổ Môn mất tập trung vào trật tự mới bên ngoài, là điều tất yếu. Họ đang quá bận rộn với việc tự xé xác mình, đến mức không còn sức lực hay tâm trí để nhìn ra thế giới đang thay đổi.”

Dương Quân gật đầu, ánh mắt lóe lên sự thấu hiểu. “Vậy, tiên sinh, chúng ta nên làm gì tiếp theo? Những tu sĩ đào thoát, đặc biệt là Tiểu Hiên và Lâm Phàm, họ sẽ là những ‘hạt giống’ quan trọng cho ‘Nhân Đạo’ của chúng ta sao?”

Tạ Trần quay lại, đôi mắt hắn nhìn thẳng vào Dương Quân, ánh lên sự kiên định. “Họ là những người đã trải qua sự sụp đổ của một niềm tin, Dương Quân. Họ đã nhìn thấy sự mục nát từ bên trong, đã cảm nhận được nỗi đau của sự ‘mất người’ khi bám víu vào con đường cũ. Hãy để họ tự tìm thấy con đường của mình. Chúng ta chỉ cần tạo ra một không gian, một nơi mà họ có thể nhìn thấy một khả năng khác, một cách ‘sống’ khác. Sự sụp đổ của Phục Cổ Môn sẽ là một bài học cảnh tỉnh đắt giá cho các tông môn cũ khác, đẩy nhanh quá trình chuyển hóa tư tưởng tu tiên. Và đó, chính là cơ hội của chúng ta.”

Hắn khẽ nhếch môi, nụ cười ẩn chứa một sự tính toán sâu xa. “Cơ hội để xây dựng ‘Nhân Đạo’ không phải bằng cách chiến đấu, mà bằng cách kiến tạo. Không phải bằng quyền lực, mà bằng sự thấu hiểu. Phục Cổ Môn đã tự loại bỏ mình khỏi ván cờ, tạo ra một khoảng trống quyền lực. Giờ là lúc chúng ta điền vào khoảng trống đó, không phải bằng cách chiếm đoạt, mà bằng cách vun đắp những giá trị mới, những giá trị của cuộc sống phàm trần trọn vẹn.”

Ánh chiều tà dần buông xuống, nhuộm đỏ cả bầu trời phía Tây, nơi xa xa, có lẽ vẫn còn khói lửa bốc lên từ Phục Cổ Môn. Trong quán sách nhỏ yên bình, Tạ Trần vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, như một người chơi cờ đang nhìn thấy rõ ràng từng bước đi trên bàn cờ rộng lớn của nhân gian. Một kỷ nguyên cũ đang dần tan rã, và những mảnh vỡ của nó đang tạo điều kiện cho một kỷ nguyên mới, do chính con ng��ời kiến tạo, đang dần hình thành. Sự hỗn loạn trong một tông môn lớn là bằng chứng không thể chối cãi rằng Thiên Đạo không chỉ đang suy yếu trong truyền thuyết, mà đang thực sự tác động, từng chút một, đến tận cùng của cấu trúc quyền lực cũ. Đây mới chỉ là khởi đầu.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free