Nhân gian bất tu tiên - Chương 870: Dòng Chảy Nhân Tâm: Dương Quân và Sức Sống Mới cho Thôn Vân Sơn
Bình minh rạng rỡ chiếu sáng cả sân tập, những tia nắng ấm áp xua tan màn sương lạnh lẽo. Trưởng Lão Ngũ Hành, sau khi tuyên bố quyết định, đã không còn vẻ mệt mỏi mà thay vào đó là sự thanh thản. Ông cúi đầu nhẹ trước Lăng Nguyệt và Dương Quân, một cử chỉ mang đầy sự tôn trọng và biết ơn. Lăng Nguyệt và Dương Quân trao đổi ánh mắt, một sự hài lòng sâu sắc lan tỏa trong lòng họ. Sự chuyển mình chậm rãi nhưng mạnh mẽ của một tông môn cổ xưa, một cột mốc quan trọng trong quá trình kiến tạo ‘Nhân Đạo’ mới, đã được thiết lập.
Thiên Đạo cũ có thể đang suy tàn, nhưng một kỷ nguyên mới của con người, nơi tri thức và lòng nhân ái được tôn vinh, đang dần vươn mình. Tạ Trần, dù không có mặt, nhưng triết lý và tầm nhìn của anh đã trở thành ngọn h���i đăng, dẫn lối cho những người như Lăng Nguyệt và Dương Quân, và giờ đây là Ngũ Hành Tông, cùng nhau xây dựng một thế giới mà ở đó, mỗi con người đều có quyền được sống trọn vẹn với nhân tính của mình, không cần phải thành tiên.
***
Dương Quân đứng trên đỉnh đồi thoai thoải, nơi ánh ban mai vẫn còn vương vấn những sợi sương bạc, nhìn xuống Thôn Vân Sơn. Ánh mắt anh không còn sự sốt sắng của một tu sĩ khao khát chứng đạo, mà thay vào đó là vẻ trầm tĩnh, suy tư của một người đang gánh vác một trách nhiệm lớn lao. Chiếc đạo bào lam nhạt của anh khẽ lay động trong làn gió sớm, mái tóc đen dài buộc cao gọn gàng, toát lên khí chất thư sinh nhưng vẫn ẩn chứa vẻ anh tuấn của người từng luyện võ. Sau cuộc gặp gỡ ở Ngũ Hành Tông, Lăng Nguyệt Tiên Tử đã giao cho anh một nhiệm vụ mới: đưa những triết lý của Tạ Trần vào đời sống, biến chúng thành hành động cụ thể. Đây là bước đầu tiên để chứng minh rằng ‘Nhân Đạo’ không phải là lời nói suông, mà là một con đường thực tế, hữu ích cho vạn dân.
Th��n Vân Sơn hiện ra trước mắt anh như một bức tranh bình dị nhưng đầy sức sống. Những ngôi nhà gỗ và đá nhỏ nép mình bên sườn đồi, khói bếp lững lờ bay lên từ những mái nhà tranh, hòa vào màn sương sớm còn vương lại. Một con suối nhỏ uốn lượn qua làng, nước chảy róc rách, trong vắt như một dải lụa bạc. Xa xa, những thửa ruộng lúa xanh non mơn mởn, hứa hẹn một vụ mùa bội thu nếu trời đất thuận hòa. Tiếng chim hót líu lo từ những lùm cây, tiếng gà gáy vang vọng, tiếng trẻ con nô đùa từ sớm tinh mơ, tất cả tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của sự sống. Mùi đất ẩm, mùi cỏ dại và thoang thoảng mùi khói bếp quyện vào nhau, đánh thức mọi giác quan. Bầu không khí trong lành, mát mẻ, như gột rửa mọi ưu phiền.
Dương Quân cùng mười mấy cựu tu sĩ khác, những người đã tự nguyện đi theo anh, từ từ tiến vào làng. Họ đều là những người đã chứng kiến sự suy tàn của Thiên Đạo, đã từ bỏ con đường cũ và giờ đây đang tìm kiếm một ý nghĩa mới cho sự tồn tại của mình. Dân làng đang bắt đầu công việc đồng áng, khi thấy một nhóm người lạ, đặc biệt là những người có khí chất khác thường như tu sĩ, họ đều ngừng tay. Ánh mắt tò mò, xen lẫn sự e dè và cảnh giác, dõi theo từng bước chân của Dương Quân. Trong ký ức của họ, những tu sĩ thường mang đến tai ương, hoặc ít nhất là sự xa cách, chứ hiếm khi mang đến điều tốt lành.
Lão Nông, một người đàn ông da đen sạm vì nắng gió, tay chân chai sạn, khuôn mặt khắc khổ hằn sâu những nếp nhăn của thời gian, đứng tựa cửa nhà mình. Ông khoanh tay trước ngực, đôi mắt tinh anh sau vành nón lá cũ kỹ, quan sát Dương Quân với vẻ bất tín rõ rệt. Ông đã chứng kiến quá nhiều, đã nghe quá nhiều lời hứa hão huyền từ những kẻ tự xưng là "người trên" rồi.
“Chúng tôi là những người đã từ bỏ con đường tu luyện cũ, đến đây để học cách sống và phục vụ nhân gian. Chúng tôi muốn giúp Thôn Vân Sơn có một cuộc sống tốt đẹp hơn,” Dương Quân mở lời, giọng nói rõ ràng, dứt khoát, nhưng vẫn giữ sự khiêm nhường. Anh biết, để phá vỡ bức tường hoài nghi đã tồn tại hàng ngàn năm giữa phàm nhân và tu sĩ, cần nhiều hơn là chỉ những lời nói đẹp.
Lão Nông nhếch môi, ánh mắt chất chứa đầy kinh nghiệm xương máu. “Giúp? Tu sĩ các người xưa nay chỉ biết đoạt tài nguyên, tranh giành sức mạnh. Giờ Thiên Đạo sụp đổ rồi, linh khí cạn kiệt, không còn gì để cướp nữa hay sao? Hay là lại muốn xuống đây ‘giúp đỡ’ để cầu lợi gì nữa?” Giọng ông khàn đục, mang theo chút châm biếm, như thể đã nhìn thấu mọi âm mưu. Ông không tin vào sự tử tế vô điều kiện từ những kẻ mà cả đời ông chỉ thấy họ đặt lợi ích bản thân lên trên hết. Một hạt gạo làm ra, bao nhiêu giọt mồ hôi rơi xuống. Ông hiểu giá trị của sự lao động, và ông không bao giờ tin vào những gì dễ dàng có được.
Một nhóm thanh niên cường tráng, mặc giáp sắt thô sơ, cầm giáo mác đứng chắn ở đầu làng. Người dẫn đầu là Thủ Lĩnh Dân Quân, gương mặt cương nghị, ánh mắt cảnh giác cao độ. “Thôn Vân Sơn này chỉ là một làng nhỏ, không có linh mạch hay bảo vật gì đáng giá để các ngài phải bận tâm. Các ngài có lẽ đã nhầm chỗ rồi,” Thủ Lĩnh Dân Quân nói, giọng trầm đục, vang vọng sự bảo vệ kiên cố. Ông đã thề sẽ bảo vệ dân làng bằng mọi giá, dù chết cũng không lùi bước. Ông không tin vào những kẻ từ trên trời rơi xuống với những lời đường mật.
Dương Quân không hề tỏ ra khó chịu trước sự hoài nghi đó. Anh hiểu, đây là hệ quả của hàng ngàn năm phân biệt và áp bức. Anh kiên nhẫn giải thích thêm, đưa ra những ví dụ về cách mà tri thức của họ, dù không còn dùng để phi thăng, vẫn có thể hữu ích cho cuộc sống. Nhóm cựu tu sĩ đi cùng anh cũng giữ thái độ hòa nhã, ánh mắt không còn vẻ cao ngạo mà thay vào đó là sự chân thành, thậm chí có chút bỡ ngỡ trước thế giới phàm trần mà họ đang cố gắng hòa nhập. Một vài đứa trẻ con, với sự tò mò vô tư, lén lút nhìn trộm từ phía sau lưng người lớn, đôi mắt tròn xoe dõi theo những người lạ. Dương Quân khẽ mỉm cười, cảm nhận được cái khoảng cách vô hình nhưng vô cùng lớn giữa họ. Đây không chỉ là việc xây dựng một con kênh, mà là việc xây dựng lại niềm tin. Nó sẽ là một hành trình dài, nhưng anh tin vào con đường mà Tạ Trần đã vạch ra.
***
Những ngày sau đó, Thôn Vân Sơn chìm trong không khí lao động khẩn trương. Mặt trời lên cao, chiếu những tia nắng gắt xuống cánh đồng, đôi khi những cơn gió khô hạn thổi qua, mang theo bụi đất. Nhưng Dương Quân và nhóm cựu tu sĩ không hề nản lòng. Họ bắt tay vào công việc, không dùng đến pháp thuật hùng mạnh như dân làng vẫn tưởng tượng. Thay vào đó, Dương Quân, với tri thức sâu rộng về địa lý, thủy văn và cả những nguyên lý vận hành của linh khí trong tự nhiên, tỉ mỉ hướng dẫn cách phân tích địa mạch, định hướng dòng chảy của con suối. Anh không cố gắng đảo ngược quy luật tự nhiên, mà là thuận theo nó, lợi dụng dòng chảy linh khí yếu ớt còn sót lại trong đất đá để tối ưu hóa việc dẫn nước.
“Chúng ta không thể hô mưa gọi gió mãi được,” Dương Quân nói, tay chỉ vào bản đồ phác thảo trên nền đất, “nhưng chúng ta có thể hiểu và thuận theo tự nhiên. Nước là sự sống, và cách chúng ta dẫn dắt nó sẽ quyết định sự sống còn của đất đai. Đây là cách để nước không chỉ về mà còn �� lại, nuôi dưỡng đất đai một cách bền vững.” Anh giải thích bằng những từ ngữ đơn giản, dễ hiểu, vừa làm vừa chỉ dẫn cho dân làng cách đào kênh, đắp đập, xây dựng những bể chứa nước nhỏ mà hiệu quả. Mồ hôi ướt đẫm lưng áo lam nhạt của anh, thấm sâu vào đất, hòa cùng mồ hôi của những người nông dân.
Các cựu tu sĩ đi cùng anh, ban đầu còn có chút bỡ ngỡ với công việc tay chân nặng nhọc này, nhưng dần dần họ tìm thấy sự hứng thú. Một vị tu sĩ từng chuyên về trận pháp Thủy Hệ, với ánh mắt sáng lên, bắt đầu áp dụng kiến thức của mình vào việc gia cố các bờ kênh, tính toán độ dốc và hướng chảy để ngăn chặn thất thoát nước một cách hiệu quả nhất. Anh ta không còn nghĩ đến việc sử dụng trận pháp để tấn công hay phòng thủ, mà là để phục vụ, để tạo ra sự sống. “Sư huynh Dương Quân nói đúng,” vị cựu tu sĩ đó thốt lên, “Kiến thức về Ngũ Hành còn có thể ứng dụng rộng rãi hơn ta tưởng. Đây không phải là ‘Đạo’ của tiên giới, mà là ‘Đạo’ của nhân gian, một thứ Đạo gần gũi và thiết thực hơn rất nhiều.” Những người khác cũng dần hòa mình vào công việc, bàn tay vốn chỉ quen với kiếm pháp, pháp quyết giờ đây lấm lem bùn đất, nhưng trên khuôn mặt họ lại hiện lên một niềm vui, một sự bình yên mà họ đã lâu không cảm nhận được.
Lão Nông, với đôi mắt tinh tường, không bỏ sót một chi tiết nào. Ông thấy Dương Quân không hề dùng phép thần thông mà ông vẫn thường nghe kể, mà dùng chính sức lao động và trí tuệ để làm việc. Ông thấy những người tu sĩ kia không còn vẻ cao ngạo, xa cách mà lại cúi mình xuống đất, cùng dân làng đội nắng dầm mưa. Sự hoài nghi trong lòng ông dần tan biến, thay vào đó là sự ngạc nhiên, rồi cảm phục. Khi dòng nước mát lành từ Suối Nguồn Linh Tuyến, nhờ những con kênh mới được đào đắp, chảy mạnh mẽ và ổn định về cánh đồng, mang theo sự sống mới cho những thửa ruộng đang khô hạn, Lão Nông không kìm được sự xúc động.
“Thì ra tu vi không chỉ dùng để đánh nhau… mà còn có thể làm được những việc thực tế như vậy sao?” ông thì thầm, đôi mắt nhìn dòng nước trong vắt đang chảy, “Nước chảy mạnh hơn, mà lại không tốn nhiều sức như trước! Đây đúng là kỳ tích của người phàm chúng tôi!” Ông cảm nhận được sự thay đổi lớn lao đang diễn ra, không chỉ ở dòng nước, mà còn ở chính con người mình, ở chính Thôn Vân Sơn này. Những người nông dân khác cũng bắt đầu tin tưởng, tích cực hợp tác hơn. Họ không còn nhìn Dương Quân và nhóm tu sĩ với ánh mắt dè chừng, mà bằng sự tò mò và cả một chút ngưỡng mộ. Họ nhận ra rằng, tri thức, dù là của tu sĩ hay phàm nhân, khi được dùng đúng cách, đều có thể mang lại lợi ích thực sự. Trong tâm trí Dương Quân, anh hiểu rằng, đây chính là những hạt mầm đầu tiên của ‘Mạng lưới tri thức’ mà Tạ Trần đã hình dung. Không phải những bảo vật quý giá, không phải những pháp thuật cao siêu, mà chính là những tri thức thực tiễn, những kinh nghiệm sống được chia sẻ và áp dụng, mới là thứ quan trọng nhất để xây dựng một ‘Nhân Đạo’ vững bền.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả Thôn Vân Sơn bằng một sắc cam rực rỡ, rồi dần chuyển sang tím sẫm. M���t làn gió nhẹ thổi qua, mang theo hơi mát của đêm về. Hệ thống dẫn nước đã hoàn thành mỹ mãn. Dòng suối nhỏ giờ đây đã được dẫn dắt một cách khoa học, chảy qua các kênh mương mới, tưới mát từng thửa ruộng, rồi đổ vào những bể chứa kiên cố, đảm bảo đủ nước cho sinh hoạt và tưới tiêu ngay cả trong những mùa khô hạn.
Dân làng, với niềm vui sướng và lòng biết ơn không thể diễn tả bằng lời, đã tổ chức một bữa cơm đạm bạc nhưng ấm cúng tại sân chung để cảm ơn Dương Quân và nhóm tu sĩ. Mùi khói bếp từ những món ăn đơn sơ, mùi đất ẩm sau một ngày lao động vất vả, quyện vào nhau, tạo nên một không khí thân thuộc và an bình. Tiếng cười nói rộn rã, tiếng trẻ con nô đùa, không còn sự e dè, xa cách như ban đầu.
Lão Nông, với khuôn mặt giờ đây bớt đi vẻ khắc khổ mà thay vào đó là sự hiền từ và biết ơn, nâng chén rượu ngô tự nấu, ánh mắt đầy sự tôn trọng nhìn Dương Quân. “Trước đây, chúng tôi sợ tu sĩ, xem các ngài là những người xa vời, chỉ biết cầu tiên, đoạt lợi. Nay, chúng tôi thấy các ngài là những người bạn, những người có thể cùng chúng tôi xây dựng cuộc sống. Cảm ơn ơn nghĩa này! Nếu không có các ngài, Thôn Vân Sơn này chẳng biết bao giờ mới thoát khỏi cảnh thiếu nước.” Ông uống cạn chén rượu, một hành động thể hiện sự chân thành sâu sắc nhất.
Tiểu Lão Bà, người phụ nữ lưng còng, tóc bạc phơ, gương mặt nhăn nheo nhưng đôi mắt sáng quắc, vẫn giữ vẻ cằn nhằn quen thuộc. Bà chống gậy, đi đến bên Dương Quân, tự tay gắp một miếng thịt kho vào bát anh, miệng lẩm bẩm. “Cái thằng nhóc này, làm việc quần quật như phàm nhân. Cả ngày phơi nắng, tay chân lấm lem bùn đất, coi chừng hỏng cái thân thể tu sĩ! Mà thôi, nước về rồi, ruộng lúa sẽ tốt tươi. Có công của con đó, thằng nhóc Tạ Trần này, lại thức khuya đọc sách nữa hả? Coi chừng hỏng mắt đó!” Lời cằn nhằn quen thuộc của bà dành cho Tạ Trần, giờ đây bà lại dùng để trách móc Dương Quân, nhưng trong giọng điệu ấy lại ẩn chứa sự quan tâm ấm áp, như một người bà lo lắng cho cháu mình.
Dương Quân nhận miếng thịt, cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay nhăn nheo của bà cụ. Anh khẽ cúi đầu, đáp lại bằng một nụ cười chân thành. “Đây là điều chúng tôi nên làm, thưa bà. Tri thức không phải để tích trữ hay phô trương, mà để phục vụ. Chúng tôi đang học cách trở thành một phần thực sự của Nhân Đạo, học cách sống một đời bình thường, có ý nghĩa.”
Anh ngồi quây quần bên mâm cơm với dân làng và các cựu tu sĩ. Sự ngại ngùng ban đầu giữa hai bên đã hoàn toàn tan biến. Thay vào đó là tiếng cười nói, những câu chuyện về công việc đồng áng, về những kinh nghiệm canh tác, và cả những ước mơ giản dị về một vụ mùa bội thu. Các cựu tu sĩ cũng cởi mở chia sẻ những kiến thức về thảo dược, về cách nhận biết các loại đất, cách dự đoán thời tiết bằng những dấu hiệu tự nhiên mà họ đã học được trong quá trình tu luyện.
Dương Quân lặng lẽ nhìn xung quanh, cảm nhận sự tin tưởng, sự gắn kết đang hình thành giữa những con người này. Anh rút ra một cuốn sổ tay nhỏ và cây bút lông, âm thầm ghi chép. Anh không chỉ ghi lại các kỹ thuật thủy lợi, cách thức vận dụng nguyên lý Ngũ Hành để tối ưu hóa nguồn nước, mà còn ghi lại những lời nói, những câu chuyện, những cảm xúc chân thật của dân làng. Đây chính là những dữ liệu quý giá, những bài học thực tiễn đầu tiên để đưa vào ‘Mạng lưới tri thức’ của Tạ Trần. Việc Dương Quân ghi chép cẩn thận này sẽ cung cấp nền tảng vững chắc, trở thành một trong những cột mốc đầu tiên của nền tảng tri thức mới, một kho tàng kinh nghiệm sống động cho các thế hệ sau.
Trong lòng Dương Quân, một cảm giác bình yên và mãn nguyện dâng trào. Anh ngước nhìn bầu trời đêm đầy sao, suy ngẫm về lời của Tạ Trần. *“Sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính của mình.”* Anh hiểu rằng, con đường này, dù đơn giản, không có những trận chiến kinh thiên động địa, không có những cuộc phi thăng ảo diệu, nhưng lại là con đường đúng đắn nhất, con đường thực sự kiến tạo nên một kỷ nguyên mới.
Sự thành công của dự án ở Thôn Vân Sơn này sẽ tạo tiền đề cho các dự án tương tự ở những nơi khác, dần dần thay đổi bộ mặt của nhân gian. Những dự án cải thiện đời sống phàm nhân bằng kiến thức tu hành sẽ dần hình thành một nền văn minh mới, khác biệt hoàn toàn với kỷ nguyên tu tiên cũ, và đây chính là nền móng cho ‘Nhân Đạo’ sau này. Mặc dù có những bước tiến lớn, việc hòa nhập tu sĩ vào đời sống phàm nhân vẫn sẽ đối mặt với nhiều rào cản tư tưởng và thực tiễn khác trong tương lai. Nhưng ít nhất, tại Thôn Vân Sơn, một dòng chảy nhân tâm đã được khơi thông, mang theo niềm hy vọng và sức sống mới cho một kỷ nguyên đang vươn mình trỗi dậy. Thiên Đạo cũ có thể đã sụp đổ, nhưng ‘Nhân Đạo’ đang dần được định hình, từng chút một, bằng chính những hành động giản dị và nhân văn như thế này.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.