Nhân gian bất tu tiên - Chương 872: Tọa Đàm Phật Sơn: Khai Mở Tâm Trí Về Con Đường Nhân Đạo
Ánh hoàng hôn dần buông trên dòng Vọng Giang, nhuộm một sắc màu bi tráng lên mặt nước tĩnh lặng, và Tạ Trần vẫn ngồi đó, bên khung cửa sổ Quán Trà. Cuộn báo cáo của Dương Quân đã được anh xếp gọn gàng, nhưng những suy tư trong tâm trí anh thì không thể nào thu xếp được. 'Mười ngàn năm sau, liệu có còn ai nhớ đến con đường này? Liệu thế hệ sau có còn giữ được sự trong sáng, những ước mơ giản dị của Tiểu Hoa, Tiểu An, hay sẽ lại bị cuốn vào vòng xoáy của quyền lực, của sự bất tử giả tạo?' câu hỏi ấy cứ vang vọng, như tiếng chuông chùa xa xăm gõ vào màn đêm thăm thẳm của thời gian. Anh hiểu rằng, để những hạt mầm này thực sự bén rễ và lớn mạnh, chúng cần được vun trồng không chỉ bằng hành động mà còn bằng lý trí, bằng sự thấu hiểu từ sâu thẳm nhân tâm. Điều đó đòi hỏi một sự phá vỡ triệt để những chấp niệm cũ, những tàn dư của tư tưởng tu tiên đã ăn sâu vào máu thịt nhân gian.
Chính vì lẽ đó, chỉ vài ngày sau, một thông báo được truyền đi khắp các thôn trấn lân cận, mời gọi bá tánh cùng các cựu tu sĩ tề tựu về Phật Sơn Tự để cùng luận đàm về "con đường cho nhân gian". Tiếng chuông chùa Phật Sơn Tự, vốn đã bao đời ngân vang như một lời nhắc nhở về sự thanh tịnh, giờ đây lại mang một ý nghĩa hoàn toàn mới. Vào một buổi sớm mai thanh tịnh, khi mặt trời vừa ló dạng sau những rặng tre, nhuộm vàng mái ngói cong của chính điện, hàng trăm phàm nhân và vài chục cựu tu sĩ đã tập trung đông đủ tại sân lớn của tự viện.
Không khí tại Phật Sơn Tự mang một vẻ thanh tịnh lạ thường, với mùi hương trầm dịu nhẹ quyện lẫn mùi hoa sen thoang thoảng từ những ao nước phía sau, cùng chút mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm. Tiếng chuông chùa không còn đều đặn như những buổi tụng kinh mà thỉnh thoảng ngân lên một hồi dài, như mời gọi, như trấn an. Đám đông người tề tựu, phần lớn là phàm nhân với trang phục giản dị, gương mặt vẫn còn vương vấn sự khắc khổ của đời sống. Họ đứng ngồi lộn xộn, ánh mắt tò mò, xen lẫn chút e dè và hoài nghi. Vài chục cựu tu sĩ, dù đã từ bỏ tiên bào, khoác lên mình áo vải thô sơ, nhưng khí chất vẫn còn đó sự thanh cao, thậm chí là một chút ngạo nghễ không dễ xóa nhòa. Họ ngồi riêng một góc, ánh mắt đầy thăm dò.
Tạ Trần xuất hiện, không ồn ào, không phô trương. Anh vẫn là thư sinh gầy gò, áo vải bố màu xám nhạt, mái tóc đen dài buộc gọn gàng bằng dải lụa đơn giản. Đôi mắt anh sâu thẳm, nhưng không lạnh lùng, mà ẩn chứa một sự thấu hiểu bao la. Anh bước đến vị trí trung tâm của sân, một khoảng trống được dọn dẹp sạch sẽ, trên đó chỉ có một chiếc bàn gỗ cũ và ba chiếc đệm lót. Bên cạnh anh, Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn gi��� vẻ thanh thoát, lạnh lùng trong bạch y, mái tóc đen nhánh buông dài. Dù không còn là tiên tử trên cao, nhưng khí chất uy nghiêm của nàng vẫn khiến người khác không dám nhìn thẳng. Nàng ngồi xuống chiếc đệm bên phải Tạ Trần, đôi mắt phượng sắc bén quét một lượt qua đám đông, như muốn thấu hiểu từng nỗi băn khoăn trong lòng họ. Dương Quân, với khí chất nho nhã nhưng đầy nhiệt huyết, ngồi đối diện với Lăng Nguyệt. Anh mặc đạo bào lam nhạt, gương mặt tuấn tú tràn đầy vẻ kiên định, sẵn sàng hỗ trợ Tạ Trần.
Tạ Trần đặt tay lên bàn, một động tác nhẹ nhàng nhưng đủ để thu hút sự chú ý. Tiếng xì xào trong đám đông dần lắng xuống. Anh không vội vàng nói, mà để đôi mắt mình lướt qua từng gương mặt, như đọc từng câu chuyện, từng nỗi lòng. Gió nhẹ lay động tà áo anh, mang theo mùi hương của cỏ dại và sự thanh khiết của buổi sớm.
“Chư vị.” Giọng Tạ Trần trầm ấm, vang vọng nhưng không hề gắt gao, như một làn gió mát xua tan đi sự e dè ban đầu. “Hôm nay, Tạ Trần tôi mời mọi người đến đây, không phải để thuyết giáo, cũng không phải để ban phát điều gì. Chỉ là muốn cùng nhau luận đàm, cùng nhau tìm kiếm một con đường.” Anh dừng lại một chút, để lời nói của mình thấm vào lòng người. “Thiên Đạo đang suy yếu, đó là sự thật mà ai trong chúng ta cũng có thể cảm nhận được. Linh khí ngày càng mỏng, con đường tu tiên, con đường mà bao đời nay chúng ta vẫn tin là cứu cánh, đã không còn như xưa nữa.”
Đám đông bắt đầu xôn xao trở lại, nhưng lần này là những tiếng bàn tán nhỏ, không còn là sự e ngại mà là sự thừa nhận những gì Tạ Trần vừa nói. Ánh mắt anh vẫn bình tĩnh, thấu đáo.
“Khi con thuyền cũ đã mục nát, liệu chúng ta có nên bám víu vào nó đến cùng, hay nên tìm cách đóng một con thuyền mới, kiên cố hơn, phù hợp hơn với dòng chảy của thời đại?” Tạ Trần đặt câu hỏi, không đòi hỏi câu trả lời ngay lập tức. “Thiên Đạo đang suy yếu, con đường tu tiên đã không còn là cứu cánh. Vậy, đâu là con đường cho nhân gian chúng ta?”
Nụ cười nhẹ trên môi Tạ Trần thoáng qua, nhưng đôi mắt anh vẫn giữ vẻ trầm tư sâu sắc. Anh không muốn tạo ra một hình ảnh của một người lãnh đạo quyền uy, mà là một người dẫn dắt, một người khơi gợi suy nghĩ. Anh muốn mọi người tự tìm thấy câu trả lời, tự chấp nhận con đường mới, chứ không phải bị áp đặt. Lăng Nguyệt Tiên Tử ngồi thẳng lưng, đôi mắt phượng khẽ nheo lại, nàng thấu hiểu ý đồ của Tạ Trần. Bản thân nàng cũng đã trải qua quá trình giằng xé nội tâm khi từ bỏ con đường tu tiên, nàng biết sự chấp niệm đó sâu sắc đến nhường nào. Dương Quân thì gật đầu liên tục, ánh mắt đầy ngưỡng mộ nhìn Tạ Trần. Anh đã chứng kiến những thay đổi kỳ diệu mà Tạ Trần mang lại, và anh tin vào con đường này một cách tuyệt đối.
Tạ Trần đưa tay vẫy nhẹ, ra hiệu cho mọi người ổn định. Ánh mắt anh quét qua đám đông một lần nữa, đầy thấu hiểu, như muốn nói rằng anh đã chuẩn bị lắng nghe mọi băn khoăn, mọi nỗi sợ hãi. Buổi luận đàm chính thức bắt đầu, với những câu hỏi lớn lao về số phận của nhân gian, về ý nghĩa của sự tồn tại khi con đường tu tiên đã không còn là lời hứa hẹn về sự vĩnh hằng.
***
Buổi tọa đàm dần trôi về giữa trưa, khi ánh nắng đã lên cao, xuyên qua những tán cây bồ đề cổ thụ, tạo nên những vệt sáng lốm đốm trên nền đất sân chùa. Không khí ban đầu còn e dè, giờ đã chuyển sang sôi nổi hơn, với nhiều câu hỏi được đặt ra từ đám đông phàm nhân. Tạ Trần vẫn ngồi đó, dáng người thư sinh gầy gò, nhưng khí chất lại vững chãi như một ngọn núi. Anh bắt đầu trình bày về triết lý "Nhân Đạo", giọng nói trầm ấm nhưng rõ ràng, từng lời từng chữ đều ẩn chứa đạo lý sâu xa.
"Chư vị," Tạ Trần tiếp lời, "con đường mà Tạ Trần tôi muốn cùng chư vị kiến tạo, không phải là con đường của một cá nhân siêu phàm, mà là con đường của tất thảy nhân gian. Đó là con đường của 'Nhân Đạo'. Mỗi người chúng ta, dù là phàm nhân hay cựu tu sĩ, đều là một hạt giống. Một hạt giống đơn lẻ có thể yếu ớt, dễ dàng bị gió mưa vùi dập. Nhưng khi hàng vạn, hàng triệu hạt giống cùng nhau nảy mầm, cùng nhau vun đắp, chúng sẽ tạo thành một rừng cây hùng vĩ, một sức mạnh không gì sánh bằng. Đó là sức mạnh của đoàn kết, của tri thức được chia sẻ, của sự tương trợ lẫn nhau. Chúng ta không cần ai phải 'hóa rồng', không cần ai phải 'thành tiên' để trở nên vĩ đại. Chính sự sống trọn vẹn, chân thực, và việc giữ trọn nhân tính của mỗi người mới là điều quý giá nhất."
Một tiếng xì xào nhỏ vang lên trong đám đông. Một Tiểu Lão Bà lưng còng, tóc bạc phơ, gương mặt nhăn nheo nhưng đôi mắt vẫn sáng quắc, khẽ gõ gậy xuống đất rồi cất tiếng hỏi, giọng nói hơi the thé nhưng đầy lo lắng: "Thưa tiên sinh, lời ngài nói nghe thì hay đó, nhưng... không tu tiên, vậy chúng tôi làm sao chống lại yêu ma, lũ cướp bóc? Phàm nhân yếu ớt biết làm gì đây? Ai sẽ bảo vệ chúng tôi khỏi những tai ương của nhân gian?"
Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ nhàng nhưng đầy thấu hiểu. Anh nhấp một ngụm trà đã nguội lạnh, vị chát nhẹ tan ra đầu lưỡi, giúp anh giữ được sự tĩnh tâm tuyệt đối.
"Tiểu Lão Bà nói rất đúng," anh đáp, "con người ai cũng có nỗi lo sợ. Nhưng Tiểu Lão Bà, sức mạnh không chỉ nằm ở pháp thuật, ở tu vi cao thâm. Sức mạnh còn nằm ở sự đoàn kết, ở tri thức được chia sẻ, ở sự kiên cường của nhân tâm. Chư vị có còn nhớ câu chuyện về Thôn Vân Sơn không? Nơi mà cánh đồng khô cằn đã xanh tươi trở lại nhờ dòng nước được dẫn về? Đó không phải là phép thuật của một vị tiên nhân, mà là thành quả của sự hợp sức giữa phàm nhân và những cựu tu sĩ, những người đã dùng tri thức về địa mạch, về thủy hệ, để cải tạo thiên nhiên. Đó chính là sức mạnh của Nhân Đạo."
Dương Quân gật đầu lia lịa, ánh mắt tràn đầy sự nhiệt huyết. "Tiên sinh nói chí lý!" anh lên tiếng, giọng nói dứt khoát. "Chính Dương Quân ta đã đích thân tham gia vào dự án đó. Ta và các cựu tu sĩ khác, chúng ta không dùng pháp lực cường đại để làm biến đổi địa hình một cách tùy tiện, mà dùng tri thức đã học được, kết hợp với sức lao động của bà con, để xây dựng kênh mương, bể chứa một cách bền vững. Nước về, ruộng đồng tươi tốt, dân làng có cái ăn. Đó không phải là sức mạnh sao? Sức mạnh để kiến tạo, để bảo vệ sự sống, thay vì chỉ biết tranh đấu và phá hủy."
Một Lão Nông da đen sạm, tay chân chai sạn, đang đội nón lá ngồi dưới gốc cây bồ đề, khẽ nhíu mày. Ông ta gãi gãi đầu, giọng nói chất phác: "Vậy thì tri thức đó, ai sẽ dạy cho chúng tôi? Chúng tôi chỉ biết cày cấy, làm nông. Học những thứ cao siêu đó có ích gì?"
Thầy Giáo Làng, với vẻ mặt hiền từ và cặp kính dày, lập tức đứng dậy, tay cầm thước gỗ, hắng giọng: "Lão Nông nói không sai. Tri thức là ngọn đèn soi sáng cuộc đời! Nhưng tri thức không chỉ là những phép thuật huyền ảo. Tri thức còn là cách chúng ta hiểu về đất đai, về cây trồng, về cách xây dựng nhà cửa vững chãi, về cách chữa bệnh khi ốm đau. Những điều đó, Tạ tiên sinh và các vị đạo hữu đang muốn truyền dạy cho chúng ta. Mạng lưới tri thức mà các vị đang xây dựng, chính là để mọi người đều có thể học hỏi, để không ai còn yếu ớt, không ai còn cô độc."
Tạ Trần lắng nghe cẩn thận, đôi mắt anh ánh lên vẻ hài lòng. Anh không cần phải nói quá nhiều, chỉ cần đặt ra những câu hỏi đúng, và những người xung quanh sẽ tự tìm thấy câu trả lời, tự bổ sung cho nhau. Đó chính là cách anh vun đắp "Mạng lưới tri thức" trong lòng người. Anh biết rằng, việc thay đổi một niềm tin đã ăn sâu hàng vạn năm không thể diễn ra trong một sớm một chiều. Nó cần sự kiên nhẫn, cần những ví dụ cụ thể, và quan trọng nhất là cần sự tham gia của chính những người phàm nhân. Anh dùng các ví dụ cụ thể, gần gũi với đời sống phàm nhân để minh họa cho triết lý của mình, không hoa mỹ, không huyền ảo, chỉ là những sự thật giản dị mà hiệu quả.
Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn trầm tĩnh, nhưng ánh mắt nàng đã dịu đi rất nhiều khi nhìn thấy những gương mặt phàm nhân dần bớt đi vẻ hoài nghi, thay vào đó là sự tò mò và một chút hy vọng. Nàng nhớ lại quãng thời gian nàng vẫn còn là một tiên tử cao ngạo, xa rời nhân gian. Những vấn đề đơn giản như nguồn nước, mùa màng, bệnh tật... đối với nàng khi ấy chỉ là những chuyện nhỏ nhặt của phàm trần, không đáng để bận tâm. Giờ đây, nàng hiểu rằng, chính những điều nhỏ nhặt ấy mới là nền tảng của sự sống, của nhân gian. Và việc giải quyết chúng, dù không cần pháp lực cường đại, lại mang ý nghĩa to lớn hơn vạn lần những trận chiến giành thiên địa bảo vật.
Dương Quân thì không ngừng quan sát phản ứng của đám đông. Anh đã trải qua sự chuyển biến tư tưởng ấy, từ một tu sĩ trẻ tràn đầy khát vọng trường sinh, đến một người cống hiến tri thức cho nhân gian. Anh biết những câu hỏi của phàm nhân là chính đáng, và anh sẵn sàng dùng kinh nghiệm của mình để trả lời, để chứng minh rằng "Nhân Đạo" không phải là sự yếu hèn, mà là một sức mạnh bền vững hơn, sâu sắc hơn. Anh tin rằng, những gì đang diễn ra tại Phật Sơn Tự hôm nay, sẽ là những nền móng vững chắc đầu tiên cho một kỷ nguyên mới, nơi con người không còn "mất người" vì khao khát bất tử.
Tạ Trần khẽ nhắm mắt, hít thở làn gió nhẹ mang theo hương trầm và hoa sen. Anh cảm nhận được sự chuyển dịch nhỏ bé trong tâm trí của những người phàm nhân, một mầm non hy vọng đang từ từ nảy nở. Nhưng anh cũng biết, chướng ngại lớn nhất vẫn còn ở phía trước, từ những người vẫn còn ôm giữ chấp niệm về con đường tu tiên cũ.
***
Khi ánh nắng bắt đầu ngả về tây, nhuộm một màu vàng cam lên bầu trời, không khí tại Phật Sơn Tự bỗng trở nên căng thẳng hơn. Một vài cựu tu sĩ, những người vẫn còn cố chấp với con đường cũ, đã không thể giữ được sự trầm mặc. Họ đứng dậy, ánh mắt đầy thách thức, một người trong số đó lên tiếng, giọng điệu mang theo vẻ khinh thường: "Những lời các ngươi nói nghe thì hay, nhưng tất cả chỉ là ảo t��ởng! Sức mạnh mới là chân lý! Tu luyện để trường sinh, để có được sức mạnh vô thượng, đó mới là mục tiêu vĩ đại của con người. Ngươi đang ru ngủ nhân gian trong ảo mộng yếu hèn, trong cái gọi là 'Nhân Đạo' nhỏ bé này! Con đường phàm tục nhỏ bé này, làm sao có thể sánh với Thiên Đạo vĩ đại? Ngươi đang dẫn dắt nhân gian vào chỗ diệt vong!"
Tạ Trần không hề tỏ ra tức giận hay khó chịu. Đôi mắt anh vẫn giữ vẻ bình thản, trầm tư. Anh để cho những lời chất vấn ấy vang vọng trong không khí, để mọi người cùng lắng nghe, cùng suy ngẫm.
Dương Quân, không thể kiềm chế được, đứng bật dậy, gương mặt anh tuấn đầy vẻ chính nghĩa: "Đạo hữu nói sai rồi! Sức mạnh không có nhân tính, sức mạnh không vì chúng sinh, đó mới là diệt vong! Ta đã từng trải, ta biết rõ. Con đường tu tiên mà chúng ta từng theo đuổi, cuối cùng đã khiến bao nhiêu người 'mất người', quên đi bản chất của chính mình, chỉ vì cái gọi là trường sinh, bất tử. Giá trị nằm ở sự tồn tại trọn vẹn, ở việc giữ gìn nhân tính, không phải ở hư danh hay quyền năng vô nghĩa!"
Lăng Nguyệt Tiên Tử, với vẻ mặt lạnh lùng như băng tuyết, cũng khẽ cất tiếng, giọng nói nàng trong trẻo nhưng đầy uy nghiêm, khiến những lời xì xào trong đám đông phải lặng đi: "Thiên Đạo đang suy yếu, đó là sự thật. Chúng ta không thể mãi bám víu vào một con thuyền đang chìm. Con đường mà Tạ Trần đang vạch ra, là con đường duy nhất để chúng ta thực sự 'sống', để nhân gian không bị cuốn theo sự suy tàn của một kỷ nguyên đã lỗi thời. Các ngươi đã thấy 'cái giá của trường sinh' chưa? Những tu sĩ vì đạt được sức mạnh mà trở nên lạnh lùng, vô cảm, thậm chí vứt bỏ cả gia đình, bằng hữu. Đó có phải là điều các ngươi khao khát?"
Cựu tu sĩ kia vẫn không phục, hắn hừ lạnh: "Sức mạnh là để bảo vệ những gì ta yêu thương! Nếu không có sức mạnh, thì làm sao bảo vệ được gia đình, thôn làng?"
Tạ Trần, sau khi để Dương Quân và Lăng Nguyệt chia sẻ, từ tốn lên tiếng, giọng nói anh không hề gay gắt, nhưng lại mang một sức nặng triết lý sâu sắc, như gõ vào tận đáy lòng người nghe.
"Đạo hữu nói muốn dùng sức mạnh để bảo vệ, nhưng liệu sức mạnh vô hạn có đảm bảo được điều đó không? Trong suốt hàng vạn năm qua, các tông môn tu tiên, các cường giả đã dùng sức mạnh của mình để làm gì? Để tranh giành tài nguyên, để phân chia lãnh địa, để gây ra những cuộc chiến tranh đẫm máu. Họ có bảo vệ được nhân gian khỏi sự suy tàn của Thiên Đạo không? Hay chính những chấp niệm của họ, những khao khát vô độ của họ mới là nguyên nhân khiến Thiên Đạo ngày càng suy yếu, khiến linh khí cạn kiệt, khiến nhân gian lâm vào cảnh khốn cùng?"
Anh dừng lại, đôi mắt sâu thẳm quét qua từng gương mặt, từ những phàm nhân đang trầm tư suy nghĩ đến những cựu tu sĩ đang nhíu mày phản bác.
"Thiên Đạo vĩ đại chỉ khi nó phục vụ chúng sinh. Khi nó trở thành gánh nặng, khi con đường tu tiên chỉ dẫn đến sự 'mất người', đến sự ích kỷ và hủy diệt, thì chúng ta cần một con đường mới. Con đường của con người, do con người tự tạo ra, để kiến tạo một cuộc sống trọn vẹn, chân thực, nơi mỗi người đều được trân trọng, và nhân tính được giữ trọn vẹn. Sức mạnh chân chính không phải là sức mạnh để chế ngự thiên nhiên, mà là sức mạnh để hòa hợp với thiên nhiên, để cùng nhau xây dựng một thế giới tốt đẹp hơn."
Tạ Trần không nói nhiều, nhưng mỗi lời anh nói ra đều như một nhát búa gõ vào những bức tường thành của định kiến đã được dựng xây từ hàng vạn năm. Anh đưa ra những lập luận vững chắc về sự thoái hóa của tu tiên, nhấn mạnh "cái giá của trường sinh" đã dẫn đến "mất nhân tính", một thực trạng mà chính những cựu tu sĩ ngồi đây cũng đã từng trải qua hoặc chứng kiến. Lăng Nguyệt và Dương Quân đã là những minh chứng sống động nhất cho điều đó. Họ đã từ bỏ con đường cũ, không phải vì yếu đuối, mà vì họ đã tìm thấy một ý nghĩa sâu sắc hơn trong cuộc sống.
Các cựu tu sĩ khác, dù vẫn còn chút hoài nghi, nhưng đã không còn lời nào để phản bác. Những lời nói của Tạ Trần, kết hợp với những lời chia sẻ chân thành của Lăng Nguyệt và Dương Quân, đã chạm đến một phần sâu thẳm trong tâm hồn họ, nơi những ký ức về "cái giá" mà họ đã phải trả cho con đường tu tiên vẫn còn in đậm. Không khí căng thẳng dần dịu xuống, thay vào đó là một sự trầm tư sâu sắc. Hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ cả bầu trời, như một bức tranh hùng vĩ nhưng cũng đầy u hoài, chứng kiến sự thay đổi đang diễn ra trong lòng người. Tạ Trần biết rằng, những câu hỏi và sự hoài nghi còn sót lại từ một số cựu tu sĩ báo hiệu rằng quá trình chuyển đổi sang 'Nhân Đạo' sẽ không hoàn toàn suôn sẻ, sẽ có những thách thức và sự chống đối trong tương lai. Tuy nhiên, sự thành công bước đầu của các dự án thực tế (như ở Thôn Vân Sơn) được Tạ Trần dùng làm ví dụ, cho thấy tầm quan trọng của việc áp dụng tri thức vào đời sống để củng cố niềm tin vào 'Nhân Đạo'.
***
Ánh tà dương cuối cùng cũng chìm hẳn sau những rặng núi phía tây, để lại một vầng sáng đỏ cam rực rỡ, rồi dần nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Tiếng chuông chùa lại ngân lên ba hồi dài, báo hiệu buổi tọa đàm đã kết thúc. Đám đông phàm nhân và cựu tu sĩ bắt đầu tản đi, tiếng bước chân nhẹ nhàng trên sân gạch, tiếng thì thầm bàn tán hòa vào tiếng gió đêm. Mùi hương trầm vẫn thoang thoảng, hòa quyện với mùi hoa sen thanh khiết, tạo nên một bầu không khí vừa trang nghiêm vừa an bình.
Tạ Trần cùng Lăng Nguyệt và Dương Quân đứng lặng nhìn đám đông tản đi. Trên gương mặt họ, vẫn còn đó sự trầm tư, nhưng đã xuất hiện nhiều nét suy ngẫm, thậm chí là hy vọng. Không phải ai cũng hoàn toàn bị thuyết phục, nhưng ít nhất, hạt giống của một tư tưởng mới đã được gieo vào lòng họ. Một vài người dân, ánh mắt đã bớt đi vẻ hoài nghi, thay vào đó là sự tôn kính, tiến đến cúi đầu cảm ơn Tạ Trần.
"Đa tạ tiên sinh đã khai sáng cho chúng tôi!" một lão nông nói, giọng run run.
"Lời ngài nói, khiến chúng tôi như bừng tỉnh!" một người phụ nữ trẻ tiếp lời.
Tạ Trần gật đầu nhẹ nhàng đáp lại những lời cảm ơn ấy, ánh mắt anh vẫn trầm tĩnh, nhưng sâu thẳm ẩn chứa một sự hài lòng khẽ khàng. Khi sân chùa đã vắng bớt người, anh quay sang Lăng Nguyệt và Dương Quân, nở một nụ cười nhẹ.
"Con đường này còn dài," anh nói, giọng nói hòa vào làn gió đêm, "nhưng hạt giống đã được gieo."
Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ thở dài, đôi mắt phượng nhìn về phía chân trời đang dần sẫm tối. "Họ sẽ cần thời gian để thấu hiểu hoàn toàn, để phá bỏ những chấp niệm đã ăn sâu vào cốt tủy." Nàng biết rõ sự khó khăn của quá trình này hơn ai hết, bởi nàng đã từng là một phần của thế giới tu tiên ấy.
Dương Quân thì đầy lạc quan: "Nhưng ít nhất, chúng ta đã bắt đầu. Những câu hỏi hôm nay, dù còn đầy hoài nghi, sẽ là nền tảng cho những câu trả lời ngày mai. Những ví dụ thực tiễn như Thôn Vân Sơn sẽ tiếp tục chứng minh giá trị của 'Nhân Đạo'."
Tạ Trần gật đầu đồng tình. Anh nhìn về phía chân trời, nơi những vì sao bắt đầu lấp lánh. Tầm nhìn của anh về một xã hội dựa trên tri thức và sự đoàn kết, không phải sức mạnh tu vi, là nền tảng cho 'Mạng lưới tri thức' và một nền văn minh mới sẽ hình thành trong '10.000 năm sau'. Anh biết rằng, mặc dù Thiên Đạo cũ đã suy yếu, việc duy trì 'Nhân Đạo' vẫn là một thách thức lâu dài. Nhưng những g�� đã diễn ra hôm nay, tại Phật Sơn Tự này, đã cho anh thấy một tia hy vọng. Hy vọng vào một tương lai nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên, nơi cuộc sống bình thường được trân trọng, và nhân tính được giữ trọn vẹn. Thiên Đạo cũ có thể đã sụp đổ, nhưng ‘Nhân Đạo’ đang dần được định hình, từng chút một, bằng chính những cuộc luận đàm thẳng thắn, bằng những lý lẽ thấu tình đạt lý, và bằng những thay đổi trong nhận thức của mỗi con người.
Anh nhắm mắt lại, cảm nhận làn gió mát lạnh của đêm, hít thở sâu mùi hương của đất trời. Dù con đường phía trước còn nhiều thử thách, nhưng Tạ Trần biết, anh không còn đơn độc. Bên cạnh anh, Lăng Nguyệt và Dương Quân, cùng với những con người đã dần thấu hiểu, sẽ là những người bạn đồng hành kiên định trên hành trình kiến tạo một kỷ nguyên mới – kỷ nguyên của Nhân Đạo.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.