Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 886: Bách Hoa Kỷ: Vui Hội Nhân Gian

Ánh tà dương dần tắt trên đỉnh Thiên Đăng Sơn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, mang theo hơi sương lành lạnh. Tạ Trần, sau khi hoàn thành 'Kinh Điển Vô Danh' và đặt nó vào hộp gỗ đơn sơ, không ở lại ngôi miếu mà chậm rãi bước xuống núi. Tâm trạng y thanh thản lạ thường, nhưng đâu đó vẫn vương vấn một nỗi niềm u hoài khó tả, như thể một hành trình vĩ đại vừa khép lại, và một chương mới, đầy những ẩn số, đang chờ đợi. Y biết, dù đã gieo mầm, đã kiến tạo, nhưng con đường của nhân gian vẫn còn dài, và bản thân y, sẽ mãi là một người quan sát, một "điểm neo nhân quả" vô hình.

Sáng hôm sau, một ngày mới rực rỡ bừng lên, mang theo hơi thở ��m áp của nắng và gió. Thành Vô Song, vốn dĩ là trung tâm tái thiết của kỷ nguyên mới, nay còn rực rỡ hơn bội phần. Những dải lụa màu sắc, cờ phướn thêu hoa văn tinh xảo, và vô số đèn lồng giấy hình chim én, cá chép được treo dọc theo Phố Thương Mại Kim Long, tạo nên một khung cảnh rực rỡ, sống động. Tạ Trần, trong bộ áo vải bố màu xanh lam quen thuộc, không chút phô trương hay cầu kỳ, bước đi chậm rãi giữa dòng người tấp nập. Làn da y vẫn trắng nhợt như thư sinh, không hề có vẻ phong trần của kẻ du hành, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên vẻ tỉnh táo, như có thể nhìn thấu vạn vật. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng dải lụa đơn giản, phất phơ theo làn gió sớm mai.

Phố Thương Mại Kim Long giờ đây không chỉ sầm uất mà còn tràn ngập một thứ không khí mới lạ, một sự hân hoan không gì sánh được. Tiếng rao hàng lảnh lót của các tiểu thương xen lẫn tiếng mặc cả vui vẻ của khách mua, tạo nên một bản giao hưởng ồn ào, sống động. Từ những quán rượu ven đường, tiếng nhạc cụ dân gian du dương trỗi lên, lúc thì réo rắt như suối chảy, lúc lại hùng tráng như thác đổ, hòa cùng tiếng cười nói rộn ràng. Mùi hương liệu quý hiếm từ các cửa tiệm thuốc bắc, mùi thức ăn nóng hổi từ những quán bánh, quán xôi, mùi vải vóc mới từ các sạp quần áo, tất cả quyện vào nhau, tạo thành một mùi hương đặc trưng của sự phồn thịnh và an lạc. Khắp nơi, những gương mặt phàm nhân rạng rỡ niềm vui, ánh mắt họ không còn sự lo âu, sợ hãi như trước kia, mà thay vào đó là sự hứng khởi, tin tưởng vào một tương lai tươi sáng. Họ kể cho nhau nghe những câu chuyện mới, không còn là những truyền thuyết về tiên nhân hay pháp bảo, mà là những giai thoại về cuộc sống thường nhật, về những sáng kiến làm thay đổi cuộc sống, về tình làng nghĩa xóm.

Tạ Trần khẽ mỉm cười, đôi mắt y lướt qua từng gương mặt, từng cử chỉ. Y cảm nhận được từng làn gió nhẹ mơn man qua mặt, mang theo hơi ẩm của con kênh đào chảy dọc phố. Trên con kênh ấy, một nhóm trẻ con đang hớn hở thả những chiếc thuyền giấy nhỏ. Mỗi chiếc thuyền được gấp từ giấy màu, trên thân thuyền viết những nét chữ nguệch ngoạc, chứa đựng những ước nguyện hồn nhiên của lũ trẻ: một chiếc ước mong mưa thuận gió hòa, một chiếc mong cha mẹ khỏe mạnh, một chiếc lại chỉ đơn giản là muốn có thêm một món kẹo mạch nha. Trong đám trẻ ấy, Tạ Trần nhận ra một bóng hình nhỏ nhắn, mái tóc tết hai bên, đôi mắt to tròn lanh lợi. Đó là Tiểu Hoa. Cô bé đang chạy theo chiếc thuyền của mình, vỗ tay reo hò khi nó lướt nhanh hơn những chiếc khác.

“Anh Tạ Trần ơi, anh Tạ Trần!” Tiếng Tiểu Hoa vang lên trong trẻo, thu hút sự chú ý của Tạ Trần. Cô bé chạy đến, kéo áo y, ánh mắt tràn đầy sự háo hức. “Anh Tạ Trần, nhìn này! Thuyền hoa của em có bay xa nhất không?”

Tạ Trần cúi xuống, khẽ xoa đầu cô bé. “Thuyền của Tiểu Hoa bay xa nhất, vì ước nguyện của Tiểu Hoa là trong sáng nhất.” Y nói, giọng trầm ấm, chứa đựng sự dịu dàng hiếm thấy.

Không xa đó, một thân hình vạm vỡ, cao lớn đang cười vang, vỗ vai một người thợ mộc đang dựng lều bán bánh. Đó chính là Vương Đại Ngưu, với khuôn mặt chất phác, thật thà, mái tóc đen rối bời. Anh ta mặc bộ đồ thợ săn, vai vác một cây rìu nhỏ, nhưng lúc này lại đang thoăn thoắt giúp đỡ lão thợ mộc, bàn tay thô ráp của anh ta khéo léo gọt đẽo từng thanh gỗ.

“Lão đệ Tạ Trần!” Vương Đại Ngưu nhìn thấy Tạ Trần, lập tức cười lớn, tiếng cười sảng khoái vang vọng cả một góc phố. “Lại đây nếm thử bánh mới của lão Trương! Ngon tuyệt cú mèo! Nghe nói lão Trương đã bỏ hết bí quyết gia truyền vào đây đấy!”

Tạ Trần khẽ gật đầu, đáp lại nụ cười của Vương Đại Ngưu. Y cảm nhận được sự ấm áp của không khí lễ hội, của những cái chạm vai thân tình, của những ánh mắt giao lưu đầy thiện ý. Không còn bóng dáng của những cuộc tranh giành linh khí, không còn sự sợ hãi về những lời nguyền hay pháp bảo. Chỉ còn niềm vui thuần túy của cuộc sống, của sự sáng tạo, của sự gắn kết giữa con người với con người. Đây chính là 'Nhân Đạo' mà y đã dày công kiến tạo, không phải bằng quyền năng siêu phàm, mà bằng sự thấu hiểu, bằng triết lý 'nhân quả' đơn sơ mà sâu sắc. Y biết, đây chỉ là khởi đầu, nhưng một khởi đầu tràn đầy hy vọng. Những mái nhà ngói đỏ tươi tắn, những con đường đất được quét dọn sạch sẽ, những cánh đồng lúa xanh mướt trải dài đến tận chân trời, tất cả đều đang được bao bọc bởi một lớp ánh sáng mới, một ánh sáng của sự sống, của niềm tin. Y lặng lẽ bước đi, như một người lữ hành vô danh, nhưng trong tâm trí y, một bức tranh vĩ đại đang dần thành hình, và y, người họa sĩ thầm lặng, đang mỉm cười mãn nguyện. Y cảm nhận được sự mềm mại của vải vóc trên người, sự ấm áp của nắng trải trên vai, và sự bình yên lan tỏa trong từng thớ thịt. Phố Thương Mại Kim Long, một biểu tượng sống động cho sự tái sinh của nhân gian.

***

Tạm rời xa sự náo nhiệt, ồn ào của phố xá, Tạ Trần leo lên con đường mòn quen thuộc dẫn đến ngôi miếu nhỏ trên Thiên Đăng Sơn. Con đường quanh co, uốn lượn qua những hàng tùng cổ thụ, thân cây sần sùi mang dấu ấn của thời gian. Nơi đây, không khí trong lành hơn hẳn, mát mẻ và tĩnh lặng, chỉ có tiếng gió xào xạc luồn qua kẽ lá, mang theo hơi ẩm của n��i rừng. Từ độ cao này, Thành Vô Song hiện ra như một bức tranh thu nhỏ, những chấm đỏ rực rỡ của lễ hội vẫn đang nhấp nháy, tựa như những đốm lửa nhỏ của sự sống đang bùng cháy mạnh mẽ.

Y chọn một bậc đá lạnh lẽo, đã sờn mòn theo năm tháng, ngồi xuống. Bầu trời trong xanh không một gợn mây, ánh nắng ấm áp rải đều khắp không gian, tạo nên một cảm giác an yên đến lạ. Y đưa tay vuốt nhẹ lên chiếc hộp gỗ đơn sơ, nơi cuộn 'Kinh Điển Vô Danh' đang yên vị. Chiếc hộp không hề có hoa văn cầu kỳ, chỉ là khối gỗ Đăng Sơn thô mộc, nhưng lại chứa đựng cả một vũ trụ tri thức, một ngọn hải đăng cho 'Nhân Đạo' tương lai. Y không mở hộp, cũng không lấy sách ra đọc, chỉ lặng lẽ cảm nhận sức nặng của nó trong lòng bàn tay, như thể đang nắm giữ cả một phần vận mệnh của nhân gian.

Trong tâm trí Tạ Trần, những suy tư khi viết 'Kinh Điển Vô Danh' lại hiện về rõ nét. Y nhớ về những đêm dài thao thức, những buổi sớm mai trầm tư, khi y cố gắng đúc kết những chiêm nghiệm sâu sắc nhất của mình về 'nhân quả', về bản chất con người, và về sự suy tàn của Thiên Đạo cũ cách đây mười ngàn năm. Y đã từng hoài nghi về 'nhân tính', về khả năng con người có thể tự mình vượt qua những chấp niệm, những dục vọng để kiến tạo nên một trật tự mới. Y đã từng day dứt trước những hình ảnh về các tu sĩ bị tha hóa bởi quyền năng, đánh mất nhân tính, trở thành những cỗ máy tu luyện vô tri, để rồi chứng kiến sự sụp đổ của một trật tự cũ, một Thiên Đạo đã mục ruỗng từ bên trong.

Giờ đây, khi nhìn xuống nhân gian đang rộn ràng lễ hội, y thấy những điều đó đang hiện hữu, sống động trước mắt mình. Không phải là một sự cứu rỗi từ bên ngoài, từ một vị tiên nhân hay một quyền năng tối thượng nào đó, mà là một sự tái sinh từ bên trong nhân gian, từ chính ý chí và nỗ lực của con người. Những con người phàm tục, không còn theo đuổi linh khí hay pháp bảo, mà theo đuổi những giá trị thuần túy của cuộc sống: tình yêu thương, sự sẻ chia, niềm vui lao động và sáng tạo.

"Nhân Đạo, không cần một người lãnh đạo, chỉ cần một hạt mầm… và đủ thời gian để nó nảy nở." Tạ Trần khẽ độc thoại nội tâm, giọng nói trầm thấp, hòa vào tiếng gió núi. Y đã gieo hạt mầm ấy, và giờ đây, y thấy nó đang đâm chồi, nảy lộc, không phải bằng sự can thiệp trực tiếp của y, mà bằng sự tự thân vận động của nhân gian. Y cảm thấy một sự mãn nguyện sâu sắc, như thể đã trút bỏ được gánh nặng cuối cùng. Từ nay, y sẽ chỉ là một người quan sát, một "điểm neo nhân quả" vô hình, định hướng dòng chảy của vạn vật bằng tri thức và sự thấu hiểu, chứ không phải bằng quyền uy hay sức mạnh.

Y nhắm mắt lại, cảm nhận hơi thở của núi rừng, mùi hương trầm thoang thoảng từ ngôi miếu cổ hòa quyện với mùi cây cỏ tự nhiên. Trong đầu y, hình ảnh về những cuộc tranh luận triết lý với Lăng Nguyệt, Dương Quân, về những lời khuyên cho Tiểu An, về những câu chuyện kể cho Vương Đại Ngưu, tất cả đều hiện lên rõ nét. Mỗi lời nói, mỗi hành động của y, dù nhỏ bé đến đâu, đều đã trở thành một "điểm neo nhân quả", dẫn dắt dòng chảy của thời đại. Sự suy tàn của Thiên Đạo, sự "mất người" của các tu sĩ, và cả sự trỗi dậy của 'nhân tính' trong kỷ nguyên mới, tất cả đều là những mảnh ghép trong bức tranh vĩ đại mà y đã dày công sắp đặt.

Tạ Trần hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh của bậc đá truyền qua lớp áo mỏng, thấm vào da thịt. Y mở mắt, phóng tầm mắt ra xa, nơi những dãy núi trùng điệp hòa vào đường chân trời, nơi những đám mây trắng lững lờ trôi. Tâm hồn y thanh thản đến lạ, nhưng trong sâu thẳm, vẫn còn đó một chút hoài niệm, một chút u hoài về những gì đã qua, và một sự mong đợi thầm lặng cho những gì sắp tới. Y biết, dù đã rút lui, di sản tri thức của y, 'Kinh Điển Vô Danh', sẽ còn mãi, là nguồn cảm hứng, là điểm tranh cãi, là ngọn hải đăng cho các thế hệ lãnh đạo và chúng sinh của nhân gian. Và y, Tạ Trần, người phàm nhân đã phá cục, sẽ tiếp tục là một phần của nó, không phải bằng sức mạnh hay quyền uy, mà bằng trí tuệ và sự thấu hiểu, mãi mãi là một "điểm neo nhân quả" vô hình, định hướng dòng chảy của vạn vật.

***

Khi ánh hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời, Tạ Trần hạ sơn, tìm đến Thôn Vân Sơn. Nơi đây, anh đã từng gieo mầm 'nhân quả' trong việc hòa giải những cựu tu sĩ cố chấp và dân làng phàm nhân, một vấn đề nhỏ nhưng dai dẳng mà Tiểu An đã báo cáo. Giờ đây, Thôn Vân Sơn không còn vẻ yên bình, tĩnh lặng của một làng quê thôn dã, mà đã biến thành một trung tâm của các hoạt động văn hóa sôi động. Khói bếp từ những món ăn lễ hội thơm lừng, mùi đất ẩm sau một ngày nắng, và mùi hoa dại từ những cánh đồng xung quanh quyện vào nhau, tạo nên một thứ hương thơm đặc trưng của sự sống và niềm vui.

Trung tâm làng, một không gian rộng lớn trước kia thường dùng làm nơi họp chợ, nay đã được trang hoàng lộng lẫy. Những điệu múa truyền thống uyển chuyển, những bài hát ca ngợi cuộc sống, ca ngợi sức mạnh của con người được cất lên, vang vọng khắp núi rừng. Tiếng sáo trúc du dương, tiếng đàn tỳ bà réo rắt, và tiếng trống dồn dập hòa vào nhau, tạo nên một bản nhạc lễ hội đầy hứng khởi. Tạ Trần đứng từ xa, lặng lẽ quan sát, ẩn mình trong bóng tối của một gốc cây cổ thụ. Y mặc bộ áo vải bố đơn giản, hòa mình vào không khí trầm mặc của màn đêm, chỉ có đôi mắt sâu thẳm là vẫn ánh lên vẻ tinh anh, như có thể nhìn thấu mọi sự.

Giữa đám đông đang hò reo, nhảy múa, Tạ Trần nhìn thấy hai bóng hình quen thuộc. Đó là Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân. Lăng Nguyệt, người từng là một tiên tử lạnh lùng như băng tuyết, giờ đây đang mặc một bộ y phục giản dị màu lam, không chút thêu thùa hay họa tiết, nhưng vẫn toát lên vẻ thanh thoát, thoát tục. Nàng không còn vẻ uy nghiêm hay mệt mỏi của một cựu tu sĩ, mà thay vào đó là sự dịu dàng hiếm thấy, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi khi nàng dõi theo một nhóm trẻ con đang nhảy múa quanh đống lửa. Ánh mắt phượng sắc bén ngày nào giờ đây chứa đựng một sự ấm áp, một niềm tin vào cuộc sống.

Bên cạnh nàng, Dương Quân đang nhiệt tình hướng dẫn một nhóm thanh niên chơi trò ném vòng. Anh ta vẫn giữ được khí chất nho nhã của một thư sinh, nhưng lại pha lẫn vẻ anh tuấn, mạnh mẽ của người luyện võ. Tiếng cười sảng khoái của Dương Quân hòa lẫn vào tiếng cười của dân làng, không còn chút khoảng cách nào. Anh ta vỗ vai một thanh niên, hướng dẫn cậu ta cách ném vòng sao cho chuẩn xác, khuôn mặt tràn đầy nhiệt huyết và lạc quan.

"Có lẽ, đây mới là chân lý mà chúng ta tìm kiếm bấy lâu nay." Lăng Nguyệt khẽ nói, giọng nàng nhẹ nhàng, thanh thoát, không còn chút lạnh lùng. Nàng quay sang nhìn Dương Quân, ánh mắt chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc.

Dương Quân gật đầu, ánh mắt anh ta lướt qua Tạ Trần đang đứng khuất trong bóng tối, rồi lại hướng về phía lễ hội đang tưng bừng. "Nhân gian, vốn dĩ là một bức tranh muôn màu, chỉ cần được tự do vẽ nên." Anh ta đáp, giọng nói rõ ràng, dứt khoát, tràn đầy hy vọng.

Một người kể chuyện, dáng người gầy gò, vẻ mặt hóm hỉnh, đang say sưa kể về 'Kỷ nguyên Nhân Đạo'. Ông ta cầm chiếc quạt giấy, vừa múa máy vừa cất giọng vang vọng: "Này các vị, nghe ta kể chuyện đây! Kỷ nguyên Nhân Đạo, nơi con người tự do kiến tạo vận mệnh của mình, không còn bị Thiên Đạo cũ ràng buộc. Nơi mỗi người, dù là thợ cày hay thợ rèn, đều là một người xây dựng nên thế giới này!" Tiếng vỗ tay, hò reo vang dội, thể hiện sự đồng tình, phấn khởi của đám đông.

Khi ánh mắt Lăng Nguyệt chạm phải Tạ Trần từ xa, nàng khẽ giật mình, nhưng rồi một nụ cười thoáng hiện trên môi nàng. Nàng gật đầu nhẹ, một cái gật đầu không cần lời nói, nhưng chứa đựng tất cả sự thấu hiểu, sự biết ơn và sự mãn nguyện. Mọi thứ, tất cả những gì y đã dày công kiến tạo, giờ đây đã đơm hoa kết trái. Dương Quân cũng nhìn thấy Tạ Trần, anh ta giơ tay chào, ánh mắt tràn đầy sự kính trọng và hy vọng vào tương lai.

Tạ Trần đáp lại bằng một cái gật đầu nhẹ nhàng, một nụ cười mờ nhạt. Y cảm nhận được cái lạnh dịu mát của không khí đêm, tiếng nhạc cụ dân gian du dương, tiếng trẻ con nô đùa, và cả tiếng mái chèo khua nước nhẹ nhàng từ con kênh đào chảy qua làng. Mùi khói bếp, mùi đất ẩm, mùi hoa dại, tất cả tạo nên một bức tranh sống động của sự sống.

Y biết, đây là khoảnh khắc mà y đã chờ đợi bấy lâu. 'Nhân Đạo' đã th���c sự nở rộ, không phải bằng sự kiểm soát hay ép buộc, mà bằng sự tự do, sáng tạo của con người. Các cựu tu sĩ như Lăng Nguyệt và Dương Quân đã hoàn toàn từ bỏ những chấp niệm cũ, tìm thấy vị trí và ý nghĩa mới trong kỷ nguyên này. Họ không còn là những kẻ đứng ngoài cuộc, mà đã trở thành một phần không thể thiếu của cộng đồng, những người truyền lửa và bảo vệ tinh thần 'Nhân Đạo'.

Tạ Trần quay lưng, chậm rãi bước đi, hòa vào bóng đêm. Y biết rằng, vai trò của y đã hoàn tất. Từ nay, y sẽ chỉ là một người quan sát vô hình, một "điểm neo nhân quả" thầm lặng. Dù Thiên Đạo cũ đã sụp đổ, việc duy trì 'Nhân Đạo' vẫn là một thách thức lâu dài, nhưng y tin tưởng vào khả năng tự điều chỉnh và thấu cảm của con người. Những thách thức trong tương lai sẽ đến từ việc duy trì tinh thần này qua các thế hệ, chứ không phải từ đối kháng bên ngoài. Tạ Trần, vẫn là một phàm nhân, sẽ tiếp tục sống một cuộc đời bình thường, nhưng ảnh hưởng của anh sẽ còn mãi, không phải bằng quyền năng, mà bằng tri thức và sự thấu hiểu, định hình dòng chảy của vạn vật.

Đêm dần về khuya, lễ hội vẫn chưa tan. Tiếng nhạc, tiếng cười, tiếng hát vẫn vang vọng khắp Thôn Vân Sơn, như một minh chứng sống động cho sự tái sinh của nhân gian. Tạ Trần, một mình, bước đi dưới ánh trăng non, lòng tràn ngập sự mãn nguyện và bình yên. Y biết rằng, một kỷ nguyên mới đã thực sự bắt đầu, và y, người phàm nhân đã phá cục, đã gieo mầm, sẽ tiếp tục là một phần của nó, không phải bằng sức mạnh hay quyền uy, mà bằng trí tuệ và sự thấu hiểu, mãi mãi là một "điểm neo nhân quả" vô hình, định hướng dòng chảy của vạn vật.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free