Nhân gian bất tu tiên - Chương 892: Gieo Mầm Tri Thức: Tiên Phàm Cộng Sinh Trong Kỷ Nguyên Mới
Tiếng la ó yếu ớt của nhóm cựu tu sĩ dần tan biến vào không khí trong lành của buổi chiều tà Thành Vô Song, mang theo sự bẽ bàng và thất bại. Mùi linh khí cũ kỹ và mùi hương liệu phảng phất trên y phục của họ cũng theo gió mà đi, trả lại cho quảng trường sự thanh sạch, trong trẻo. Tạ Trần, ẩn mình trong đám đông, khẽ gật đầu, một nụ cười ẩn hiện trên đôi môi y. Y cảm thấy một sự nhẹ nhõm, như gánh nặng vô hình vừa được trút bỏ, nhưng cũng biết đây chỉ là khởi đầu. Thử thách đầu tiên đã qua, và "Nhân Đạo" đã chứng minh được sức sống mãnh liệt của mình. Lăng Nguyệt, Dương Quân, Bách Lý Hùng và Nữ Hoàng Đồ Long trao đổi ánh mắt hài lòng và kiên định. Họ đã vượt qua được cơn bão đầu tiên, và niềm tin của họ vào con đường đã chọn càng thêm vững chắc. Bước chân y nhẹ nhàng, như chưa từng xuất hiện. Tiếng gió nhẹ buổi chiều mang theo sự giải tỏa. Y trở về với cuốn sách, với tách trà, với sự bình yên của một phàm nhân giữa nhân gian, nhưng tâm trí y vẫn dõi theo từng bước chuyển mình của thế giới. Y là người kiến tạo, là người quan sát, là một phần của sự sống, một dòng nước ngầm lặng lẽ nuôi dưỡng mạch sống của nhân gian.
***
Sáng sớm, ánh nắng vàng rực rỡ len lỏi qua những ô cửa sổ chạm khắc tinh xảo của Giảng Đường Ngoại Môn, rọi sáng từng hạt bụi li ti nhảy múa trong không khí. Nơi đây, từng là thánh địa của Thái Huyền Tông, nơi linh khí cuồn cuộn, nơi các đệ tử ngày đêm khổ luyện công pháp, nay đã khoác lên mình một tấm áo hoàn toàn mới. Mùi hương trầm mặc của linh dược và pháp khí đã được thay thế bằng mùi gỗ mới, mùi giấy và mực, cùng với một chút hương hoa cỏ dại mọc ven đường. Không khí không còn sự tĩnh lặng đến ngột ngạt của thiền định, mà thay vào đó là âm thanh rộn ràng của những tiếng giảng bài, tiếng bút tre lạch cạch ghi chép, và cả tiếng thảo luận sôi nổi của các học viên. Linh khí trong giảng đường vẫn còn, nhưng nó chỉ vừa phải, đủ để duy trì sự trong lành, không còn là nguồn lực tối thượng mà mọi tu sĩ từng khao khát.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, trong bộ bạch y giản dị nhưng vẫn toát lên vẻ cao quý khó tả, bước vào sảnh chính. Mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng của nàng được búi cao gọn gàng, tôn lên khuôn mặt thanh tú và đôi mắt phượng sắc bén. Giờ đây, trong ánh mắt ấy không còn vẻ lạnh lùng băng giá như xưa, mà thay vào đó là sự kiên nhẫn, một chút mệt mỏi ẩn sâu nhưng cũng tràn đầy hy vọng. Nàng khẽ gật đầu chào đón từng người dân và các cựu tu sĩ đang tề tựu. Bên cạnh nàng, Dương Quân tuấn tú trong bộ đạo bào lam nhạt, khí chất nho nhã của một thư sinh hòa quyện với vẻ anh tuấn của người luyện võ. Đôi mắt y sáng rực, tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng, liên tục hướng dẫn mọi người đến đúng lớp học của mình.
"Chào mừng các vị đến với Giảng Đường Nhân Đạo," Lăng Nguyệt cất giọng trong trẻo nhưng đầy uy lực. "Tri thức này không phải của riêng ai, mà là của nhân gian. Nó là nền tảng để chúng ta kiến tạo một kỷ nguyên mới, nơi mỗi cá nhân đều có thể tự mình nắm giữ vận mệnh." Nàng đảo mắt qua đám đông, dừng lại ở những gương mặt cựu tu sĩ còn đôi chút bỡ ngỡ, rồi sang những phàm nhân ánh lên vẻ háo hức. Nàng biết, con đường này không hề dễ dàng. Để một người từng quen với việc hô mưa gọi gió, phi thăng độn thổ, giờ đây phải cúi mình học cách canh tác, chữa bệnh cho phàm nhân, hay xây dựng nhà cửa kiên cố, đó là một sự thay đổi sâu sắc, không chỉ về hành động mà còn về cả tư tưởng, về cái "chấp niệm" đã bám rễ hàng ngàn năm.
Dương Quân tiếp lời, giọng nói rõ ràng, dứt khoát: "Đạo của chúng ta giờ đây là đạo của sự sống, của sự cống hiến. Nó không chỉ là tu luyện thân thể hay tinh thần, mà là vun đắp cho cộng đồng, cho tương lai của nhân loại. Mỗi hạt mầm tri thức được gieo hôm nay sẽ đơm hoa kết trái thành một thế giới tốt đẹp hơn." Y mỉm cười, nụ cười tràn đầy sự tin tưởng vào con đường họ đang đi. Y tin rằng, sự cống hiến thực sự, sự hòa nhập thực sự, sẽ chữa lành những vết thương mà Thiên Đạo suy yếu đã gây ra, không phải bằng sức mạnh thần thông, mà bằng ý chí và trí tuệ của con người.
Trong một phòng học gần đó, một cựu tu sĩ với mái tóc bạc phơ, từng là trưởng lão của một tiểu tông môn, đang lúng túng cầm một quyển sách về y thuật cơ bản. Y đã cởi bỏ đạo bào cũ kỹ, thay bằng bộ áo vải thô giản dị, nhưng khí chất uy nghiêm vẫn còn phảng phất. "Hôm nay, chúng ta sẽ học về các loại thảo dược thông thường... và cách bào chế một số loại thuốc đơn giản." Giọng y còn chút ngượng nghịu, xen lẫn sự bất an. "Ta... ta chưa từng nghĩ mình sẽ dạy phàm nhân về cách trồng lúa, hay cách chữa cảm mạo thông thường..." Y khẽ thở dài, nhớ lại những ngày tháng dùng linh dược quý hiếm để luyện chế đan dược trường sinh. Giờ đây, y phải học lại từ đầu, từ những điều cơ bản nhất, những điều mà phàm nhân vẫn làm hằng ngày.
Một phàm nhân trung niên ngồi phía dưới, ánh mắt đầy tò mò, giơ tay hỏi: "Thưa tiên nhân, vậy thì linh thảo và phàm thảo có gì khác biệt? Chúng con có thể dùng linh thảo để chữa bệnh thông thường không?"
Vị cựu tu sĩ ngập ngừng một lát, rồi ánh mắt chợt lóe lên một tia sáng. "Khác biệt lớn nhất nằm ở linh khí... Tuy nhiên, không phải cứ có linh khí là tốt. Đối với cơ thể phàm nhân, đôi khi linh khí quá mạnh lại gây phản tác dụng. Chúng ta cần hiểu rõ bản chất của từng loại, không phải mù quáng theo đuổi cái gọi là 'linh'." Y bắt đầu giải thích tỉ mỉ, dần dần sự ngượng nghịu ban đầu biến mất, thay vào đó là niềm say mê khi chia sẻ kiến thức. Y nhận ra, việc truyền thụ những điều tưởng chừng như nhỏ bé này lại mang một ý nghĩa sâu sắc hơn bất kỳ loại đan dược phi thăng nào. Đó là gieo mầm sự sống, sự khỏe mạnh vào nhân gian.
Ở một góc khác của giảng đường, một nhóm trẻ em vây quanh một cựu tu sĩ nữ, người từng là một vị Tiên Cô thanh thoát. Nàng đang say sưa kể chuyện về các loài linh dược và công dụng của chúng, không phải theo cách khoa trương th��n thông, mà là như những câu chuyện cổ tích hấp dẫn. "Loài Thiên Căn Thảo này, nó mọc trên đỉnh núi cao, hấp thụ tinh hoa nhật nguyệt, có thể chữa lành vết thương sâu... Nhưng nếu biết cách dùng lá Bách Hợp Thường Xanh mọc dưới suối, phàm nhân cũng có thể cầm máu và giảm đau hiệu quả. Quan trọng là hiểu biết và sự khéo léo." Những đứa trẻ lắng nghe say sưa, đôi mắt long lanh đầy vẻ tò mò, không còn sự sợ hãi hay kính nể quá mức như trước đây đối với những người từng được gọi là "tiên nhân." Sự giao tiếp chân thành đã xóa nhòa ranh giới.
Lăng Nguyệt và Dương Quân đi quanh các lớp học, động viên và hỗ trợ. Lăng Nguyệt khẽ mỉm cười khi thấy một cựu tu sĩ khác, từng là một kiếm tu kiêu ngạo, giờ đang kiên nhẫn hướng dẫn một nhóm phàm nhân về kỹ thuật xây dựng một bức tường vững chắc, cách dùng vôi vữa, cách xếp gạch sao cho chống chịu được gió bão. Vị kiếm tu này, tay từng cầm kiếm chém rồng, nay lại cẩn thận cầm bay xây dựng, khuôn mặt lấm lem bùn đất nhưng ánh mắt lại ánh lên một niềm vui khó tả.
"Cái khó nhất không phải là từ bỏ sức mạnh, mà là từ bỏ 'cái tôi' của quá khứ," Lăng Nguyệt thì thầm với Dương Quân, giọng nàng trầm lắng. "Nhiều người vẫn còn chấp niệm với những gì họ từng có, với cái danh 'tiên nhân'. Nhưng xem ra, nhân gian đang dần cảm hóa họ."
Dương Quân gật đầu, ánh mắt hướng về phía những cựu tu sĩ đang hăng say giảng dạy. "Quả đúng là vậy, Lăng Nguyệt. Sức mạnh của sự cống hiến, của tình người, đôi khi còn mạnh hơn bất kỳ loại linh lực nào. Ta tin rằng, khi họ thực sự hòa nhập, họ sẽ tìm thấy ý nghĩa mới cho cuộc đời mình, một ý nghĩa sâu sắc hơn cả con đường trường sinh bất tử mà họ từng theo đuổi." Y nhìn thấy sự chuyển hóa trong ánh mắt của những người từng là tu sĩ, từ sự bỡ ngỡ, miễn cưỡng, đến sự tò mò, rồi dần dà là niềm say mê và sự cống hiến chân thành. Đó là một quá trình chậm rãi, nhưng vững chắc, như dòng nước chảy đá mòn.
Trong không gian giảng đường, tiếng nói cười, tiếng giảng bài hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống và tri thức. Các cựu tu sĩ, dần cởi bỏ chiếc áo của kiêu ngạo và chấp niệm, bắt đầu cảm nhận được niềm vui của sự hữu ích, niềm hạnh phúc khi nhìn thấy những gương mặt phàm nhân bừng sáng vì tiếp thu được điều mới. Những phàm nhân, vốn dĩ chỉ biết ngưỡng vọng tiên nhân từ xa, giờ đây lại được trực tiếp học hỏi, được chia sẻ, được cùng nhau xây dựng. Một cầu nối vô hình đang được kiến tạo, nối liền hai thế giới từng tưởng chừng như xa cách.
Lăng Nguyệt khẽ liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi Thành Vô Song đang vươn mình mạnh mẽ dưới ánh nắng ban mai. Nàng biết, việc phổ biến tri thức rộng rãi này sẽ tạo ra một nền tảng vững chắc cho "Nhân Đạo," nhưng cũng có thể dẫn đến những khám phá mới, những công nghệ mới mà sau này có thể gây ra thách thức cho chính trật tự đó. Tri thức là sức mạnh, và sức mạnh luôn đi kèm với trách nhiệm cùng những hiểm họa tiềm ẩn. Sự hòa nhập thành công của cựu tu sĩ là một bước tiến lớn, nhưng cũng ngụ ý rằng vẫn còn những "tàn dư" tư tưởng cũ hoặc những thế lực ngầm chưa chấp nhận "Nh��n Đạo" hoàn toàn, chờ đợi thời cơ để trỗi dậy. Con đường phía trước còn dài, và những thử thách vẫn đang chờ đợi. Nhưng ít nhất, vào khoảnh khắc này, hy vọng đang hiện hữu rõ ràng hơn bao giờ hết.
***
Buổi chiều tà, ánh hoàng hôn vàng cam như một dải lụa mềm mại vắt ngang bầu trời, nhuộm đỏ dòng sông Lạc Thủy đang cuộn chảy êm đềm. Trên tầng cao nhất của Quán Trà Vọng Giang, một kiến trúc gỗ đơn giản nhưng tinh tế, Tạ Trần đang ngồi bên khung cửa sổ mở rộng. Gió nhẹ lướt qua, mang theo hơi ẩm mát mẻ từ mặt sông và mùi hoa cỏ thoang thoảng từ bờ bên kia. Tiếng nước chảy rì rào, tiếng chim hót líu lo gọi đàn, và tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ của những khách trà bên dưới hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản nhạc bình yên của nhân gian.
Tạ Trần, trong bộ áo vải bố cũ kỹ, thân hình gầy gò của một thư sinh, tay cầm một cuốn sách cũ đã sờn gáy. Nhưng đôi mắt sâu thẳm của y không dừng lại ở những dòng chữ, mà lướt qua những mái nhà ngói đỏ, những con đường tấp nập của Thành Vô Song xa xa. Khuôn mặt thanh tú của y ẩn chứa vẻ trầm tư, nhưng khóe môi lại khẽ cong lên một nụ cười mãn nguyện. Y đã nhìn thấy, đã cảm nhận được sự chuyển mình của thế giới, những hạt mầm "Nhân Đạo" mà y đã gieo trồng đang đâm chồi nảy lộc.
Đối diện y là Ông Lão Tiều Phu, râu tóc bạc phơ, lưng hơi còng nhưng ánh mắt vẫn tinh anh và nụ cười hiền hậu. Ông nhấm nháp tách trà nóng hổi, mùi trà thơm dịu lan tỏa trong không khí. "Thằng nhóc," ông lão cất giọng chậm rãi, từ tốn, "xem ra ván cờ của con đang đi đúng nước. Nhân gian đang dần tìm lại được nhịp sống của riêng mình, không cần đến những kẻ tự xưng là 'tiên'."
Tạ Trần nhẹ nhàng đặt sách xuống, nhấp một ngụm trà. Hơi ấm từ chén trà lan tỏa trong lòng bàn tay y. "Chỉ là họ đã tự tìm thấy con đường của mình, ta chỉ gieo mầm thôi, lão nhân gia." Giọng y trầm ấm, điềm tĩnh, chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc. Y biết, sự thật không hoàn toàn như vậy. Y không chỉ là người gieo mầm, mà còn là người chăm sóc, người điều chỉnh vô hình. Mỗi quyết định, mỗi lời nói, mỗi sự im lặng c���a y đều có thể ảnh hưởng đến dòng chảy "nhân quả" của thế giới này.
Bên cạnh Tạ Trần, Thư Đồng Tiểu An đang chăm chú viết chữ trên một tấm bảng gỗ nhỏ. Cậu bé gầy gò, đôi mắt toát lên vẻ thông minh, thỉnh thoảng lại ngước lên nhìn tiên sinh của mình. Tiếng bút tre lạch cạch đều đặn, như nhịp sống bình yên của kỷ nguyên mới. "Tiên sinh, sau này con cũng muốn đi dạy học như cô tiên tử và tiên nhân Dương Quân ạ!" Tiểu An cất tiếng, gương mặt rạng rỡ đầy mơ ước. "Con muốn dạy cho mọi người biết cách đọc sách, cách tính toán, để không ai bị lừa gạt nữa."
Tạ Trần mỉm cười, vươn tay xoa đầu Tiểu An. "Đó là một con đường rất đáng quý, Tiểu An à. Tri thức là ngọn đèn soi sáng bóng tối, là sức mạnh chân chính. Con đường mà con muốn đi, không kém phần vĩ đại so với con đường tu tiên mà người ta từng ca ngợi." Trong lời nói của y ẩn chứa một tầng ý nghĩa sâu xa. Con đường "sống một đời bình thường," con đường của phàm nhân, chính là con đường vĩ đại nhất, bởi nó kiến tạo nên những giá trị thực sự, không phải ảo ảnh của sự bất tử.
Ông Lão Tiều Phu gật đầu hài lòng, ánh mắt tinh anh như nhìn thấu tâm can Tạ Trần. "Phải, phải. Cái gọi là 'tiên' hay 'phàm', suy cho cùng cũng chỉ là một cái tên. Quan trọng là cái 'tâm' và cái 'Đạo' mà mỗi người theo đuổi. Xem ra, cái 'Đạo' của nhân gian đang dần hình thành, một cái 'Đạo' không còn bị ràng buộc bởi Thiên Đạo cũ kỹ, mà tự do tự tại, tự cường tự lực." Ông lão đưa mắt nhìn về phía Thành Vô Song, nơi những ánh đèn nhỏ bắt đầu thắp sáng, như những đốm lửa hy vọng.
Tạ Trần quay lại nhìn Tiểu An, rồi lại hướng ánh mắt về phía hoàng hôn đang dần chìm xuống. Y biết, sự mãn nguyện này chỉ là một khoảnh khắc tĩnh lặng trước những sóng gió lớn hơn mà "Nhân Đạo" sẽ phải đối mặt trong tương lai. Việc phổ biến tri thức, dẫu tốt đẹp, cũng sẽ mở ra những cánh cửa cho sự phát triển vượt bậc, có thể dẫn đến những công nghệ mới, những khám phá mới mà bản thân chúng có thể trở thành một thách thức mới cho trật tự. Sẽ có những người lạm dụng tri thức, sẽ có những kẻ tìm cách thao túng.
Y hiểu rằng, ngay cả khi Thiên Đạo cũ đã sụp đổ, việc duy trì "Nhân Đạo" vẫn là một thách thức lâu dài, đòi hỏi sự tinh tế và kiên định không ngừng. Vai trò "người quan sát và điều chỉnh" của y là vĩnh cửu. Y sẽ tiếp tục sống một cuộc đời bình thường, với tách trà, cuốn sách và những suy tư triết lý, nhưng ảnh hưởng của y, dòng chảy "nhân quả" mà y âm thầm điều khiển, sẽ còn mãi, nuôi dưỡng mạch sống của nhân gian.
Tiểu An tiếp tục viết chữ, tiếng bút tre lạch cạch đều đặn. Tạ Trần khẽ mỉm cười, nhấp thêm một ngụm trà. Ánh hoàng hôn cuối cùng đã khuất hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, mang theo những vì sao lấp lánh và một tương lai đầy hứa hẹn, nhưng cũng ẩn chứa vô vàn thử thách. Y là người kiến tạo, là người quan sát, là một phần của sự sống, một dòng nước ngầm lặng lẽ nuôi dưỡng mạch sống của nhân gian. Và y sẽ vẫn ở đây, dõi theo từng bước chuyển mình của thế giới, cho đến khi "Nhân Đạo" thực sự vững vàng, tự cường.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.