Nhân gian bất tu tiên - Chương 917: Gốm Sứ Triết Lý: Dấu Ấn Nhân Đạo
Ánh đèn từ quán sách của Tạ Trần vẫn soi sáng một góc phố, như một ngọn hải đăng nhỏ trong màn đêm. Tiếng gió hiu hiu thổi qua, mang theo những lời hứa hẹn về một bình minh rực rỡ cho Kỷ Nguyên Nhân Gian, nơi trí tuệ, lòng nhân ái và sự khám phá không ngừng nghỉ sẽ là những kim chỉ nam dẫn lối cho con người, trên hành trình dài và vô tận của sự học hỏi và thích nghi. Những hạt giống triết lý, được gieo từ những lời nói và những trang sách, đã bắt đầu nảy mầm, hứa hẹn một rừng cây tri thức bạt ngàn trong tương lai.
***
Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai rọi qua khung cửa sổ, chiếu lên những kệ sách cổ kính và bụi thời gian trong quán của T�� Trần. Thị Trấn An Bình đã thức giấc, và những âm thanh quen thuộc của một ngày mới bắt đầu tràn vào: tiếng nói chuyện râm ran, tiếng rao hàng vang vọng từ đầu phố, tiếng xe ngựa lọc cọc xa xa. Tạ Trần ngồi bên bàn, trên tay là một cuốn sách cũ đã úa màu, đôi mắt sâu thẳm lướt qua từng hàng chữ, vẻ mặt trầm tĩnh như mặt hồ thu. Thư Đồng Tiểu An, với thân hình gầy gò và đôi mắt thông minh, đang cẩn thận dùng một chiếc khăn ẩm lau đi lớp bụi mỏng trên những bìa sách, động tác nhẹ nhàng như sợ làm phiền giấc ngủ của chúng. Mùi giấy cũ, mực và trà thoang thoảng trong không khí, một mùi hương dễ chịu và quen thuộc, đôi khi xen lẫn mùi đất ẩm và khói nhẹ từ những món đồ gốm mới mà Tạ Trần vẫn trưng bày trong góc quán, tạo nên một bầu không khí nhộn nhịp vừa phải, ồn ào nhưng vẫn giữ được vẻ yên bình, mang đậm tính học thuật và sự thân thiện.
Mạc Vấn, vẫn còn đắm chìm trong những suy tư của đêm qua, ngồi đối diện Tạ Trần, thỉnh thoảng nhấp một ngụm trà nóng. Ba thành viên trẻ tuổi của Hội Đọc Sách Nhân Đạo – Minh, Lan, Khải – sau khi tản bộ một đoạn đường để xua tan cơn buồn ngủ và tiếp tục những cuộc tranh luận dở dang, đã quay lại quán sách, vẫn còn sôi nổi bàn về những triết lý họ vừa khám phá.
"Thật sự, việc Thiên Đạo suy yếu... không phải là kết thúc, mà có lẽ là một khởi đầu," Minh hào hứng nói, tay chống cằm, đôi mắt sáng rực. "Một khởi đầu để chúng ta tự tìm lấy 'đạo' của mình, không phải là 'đạo' từ trời cao ban xuống, mà là 'đạo' từ chính nhân loại."
Lan gật đầu đồng tình. "Và nghệ thuật, như bức tranh của Linh Nhi, hay những cuốn sách của tiên sinh, chính là những con đường để chúng ta khám phá 'đạo' ấy. Nó không cần linh khí, không cần phép thuật."
Khải, trầm tính hơn, bỗng nhiên lên tiếng. "Nhưng... liệu 'đạo' của người phàm có thể vững bền? Liệu nó có thể chống chọi lại những thử thách của vô thường, khi mà ngay cả Thiên Đạo cũng không thoát khỏi suy kiệt?" Câu hỏi của Khải như một hòn đá nhỏ ném vào mặt hồ phẳng lặng, khiến cả ba rơi vào trầm tư.
Đúng lúc đó, cánh cửa quán khẽ mở ra, và một dáng người quen thuộc bước vào. Đó là Thợ Gốm Lão Tôn, với vẻ mặt rạng rỡ và bàn tay chai sạn lấm lem đất sét, nhưng lại đầy vẻ tự hào. Ông lão mặc chiếc áo vải thô đã sờn cũ, trên vai là một chiếc hộp gỗ lớn được bọc vải cẩn thận. Mùi đất ẩm và khói nhẹ từ những món đồ gốm mới theo ông tràn vào quán, hòa quyện với mùi trà và giấy cũ.
"Tạ công tử, Lão Quán Chủ, Mạc Vấn đạo hữu!" Lão Tôn cất giọng trầm ấm, nhưng đầy hưng phấn. "Ta đã hoàn thành bộ gốm sứ mới rồi! Mang đến đây để các vị xem qua, cho ta vài lời nhận xét."
Minh, Lan, Khải lập tức bị thu hút. Sự xuất hiện của Lão Tôn cùng chiếc hộp bí ẩn đã tạm thời xua tan những băn khoăn triết lý của họ. "Ồ, Lão Tôn! Lại có kiệt tác mới sao?" Minh tò mò hỏi, ánh mắt lấp lánh sự ngưỡng mộ. Lão Tôn không chỉ là một người thợ gốm giỏi, mà còn là một nghệ nhân được cả thị trấn kính trọng bởi tài năng và tâm huyết của ông.
Tạ Trần, khẽ gấp cuốn sách lại, đôi mắt hắn ánh lên vẻ khuyến khích. "Lão Tôn đã vất vả rồi. Mời lão đặt các vật phẩm lên bàn, chúng ta cùng thưởng thức." Giọng hắn trầm tĩnh, nhưng chứa đựng sự trân trọng chân thành đối với người nghệ nhân. Lão Quán Chủ, người vẫn đang nhâm nhi chén trà, mỉm cười hiền hậu gật đầu chào. Mạc Vấn cũng đứng dậy, ánh mắt y mang một sự tò mò mới mẻ, không còn là sự hoài nghi của một tu sĩ, mà là sự háo hức của một người đang tìm kiếm những giá trị mới.
Lão Tôn, với nụ cười rạng rỡ, cẩn thận đặt chiếc hộp gỗ lên chiếc bàn lớn ở giữa quán. Bốn cặp mắt trẻ tuổi, cùng với ánh nhìn thấu suốt của Tạ Trần, sự hiền hậu của Lão Quán Chủ và sự trầm tư của Mạc Vấn, đều đổ dồn vào chiếc hộp, chờ đợi những điều kỳ diệu sắp được hé lộ. Bầu không khí trong quán bỗng chốc trở nên tĩnh lặng hơn, chỉ còn nghe tiếng gió nhẹ luồn qua khe cửa, như thể cả không gian đang nín thở chờ đợi.
***
Khi Lão Tôn nhẹ nhàng tháo lớp vải bọc, rồi từ tốn mở nắp chiếc hộp gỗ, một luồng ánh sáng dịu nhẹ của buổi trưa dường như tập trung vào những tác phẩm gốm sứ bên trong. Mùi đất nung đặc trưng, quyện với một chút hương khói nhẹ còn vương vấn, lan tỏa khắp căn phòng, mang theo hơi thở của đất, của lửa và của bàn tay người nghệ nhân. Bộ gốm sứ được Lão Tôn đặt tên là 'Nhân Sinh Bách Thái', bao gồm nhiều vật phẩm khác nhau, mỗi món mang một hình dáng và họa tiết riêng biệt, nhưng đều toát lên một vẻ đẹp mộc mạc, chân thật mà sâu sắc.
Một chiếc bình gốm nhỏ, hình dáng uyển chuyển như một dòng chảy không ngừng, thu hút sự chú ý đặc biệt của tất cả mọi người. Lão Tôn khẽ đặt nó lên bàn, bề mặt bình lấp lánh dưới ánh sáng. "Đây là chiếc bình 'Vô Thường'," ông giải thích, giọng nói chứa đầy sự tĩnh tại. "Ta đã cố gắng khắc họa hình ảnh một dòng sông không ngừng chảy, với những vân gốm mờ ảo như sương khói, tựa như dòng chảy của thời gian và số phận, không gì là vĩnh viễn, không gì là bất biến."
Minh, Lan, Khải chăm chú ngắm nhìn chiếc bình, nét mặt họ đầy vẻ tò mò và một chút bối rối. Họ đã thảo luận về sự vô thường của Thiên Đạo đêm qua, nhưng nhìn thấy nó được hiện hữu một cách cụ thể trong một tác phẩm nghệ thuật phàm trần lại mang đến một cảm giác khác biệt hoàn toàn.
"Chiếc bình này... nó gợi cho con nhớ đến cuộc thảo luận của chúng con đêm qua, về sự suy yếu của Thiên Đạo," Minh ngập ngừng nói, ánh mắt vẫn không rời khỏi chiếc bình. "Thiên Đạo cũng vô thường sao, Lão Tôn? Liệu sự sụp đổ của nó có phải là một phần của quy luật tự nhiên, như dòng sông kia không?"
Tạ Trần, khẽ nhấp một ngụm trà, ánh mắt hắn dõi theo ánh nhìn của Minh. "Sự vô thường, theo cách nhìn của Lão Tôn, không phải là sự hủy diệt, mà là sự biến chuyển không ngừng. Dòng sông kia tuy chảy mãi, nhưng vẫn mang theo phù sa, vẫn nuôi dưỡng sự sống. Nước bốc hơi thành mây, mây lại thành mưa, trở về dòng sông. Đó là một vòng tuần hoàn, một sự thay đổi để tái sinh, không phải là kết thúc." Giọng Tạ Trần trầm tĩnh, như đang gieo một hạt giống tư duy vào tâm trí người nghe. "Vẻ đẹp của sự thay đổi nằm ở chỗ nó buộc chúng ta phải chấp nhận dòng chảy của cuộc đời, phải tìm thấy giá trị trong từng khoảnh khắc hiện tại, thay vì cố gắng níu giữ những điều không thể trường tồn."
Kế bên chiếc bình 'Vô Thường' là một chiếc đĩa gốm tròn và phẳng, với những vòng tròn đồng tâm đều đặn, mỗi vòng nhỏ hơn vòng ngoài, nhưng lại được chạm khắc vô cùng tỉ mỉ. "Còn đây là chiếc đĩa 'Kiên Nhẫn'," Lão Tôn tiếp tục giới thiệu, đôi bàn tay chai sạn khẽ vuốt ve bề mặt gốm sứ. "Mỗi vòng tròn tượng trưng cho một tầng lớp của sự rèn luyện, của sự thấu hiểu, của sự tích lũy. Từ cái nhỏ nhất, kiên trì tích lũy, dần dần mới tạo nên cái toàn vẹn."
Lan khẽ chạm tay vào bề mặt chiếc đĩa, cảm nhận sự mát lạnh và mịn màng của gốm. "Vậy là, ngay cả trong việc nặn gốm, Lão Tôn cũng tìm thấy 'đạo' của mình sao?" Nàng hỏi, giọng nói đầy vẻ kinh ngạc.
Mạc Vấn, người vẫn im lặng lắng nghe từ nãy đến giờ, bỗng nhiên lên tiếng. Ánh mắt y giờ đây đã không còn vẻ hoài nghi, mà thay vào đó là sự thấu hiểu sâu sắc. "Sự 'vô thường' của Thiên Đạo mà chúng ta từng tin là vĩnh hằng, có lẽ cũng là một quy luật tự nhiên, như lời Tạ công tử đã nói. Tông môn của ta từng truy cầu trường sinh, truy cầu vĩnh cửu, nhưng lại bỏ quên chính cái quy luật cơ bản này. Thiên Đạo suy yếu, ắt có một lý do, một sự biến chuyển tất yếu. Và nhân loại, có lẽ cần tìm 'đạo' không phải từ việc chống lại sự vô thường, mà từ việc chấp nhận nó, và tìm ra giá trị trong chính cái hữu hạn của mình."
Y nhìn Minh, Lan, Khải, ánh mắt đầy vẻ đồng cảm. "Chúng ta từng tin rằng tu luyện để thành tiên là cách duy nhất để vượt qua sự vô thường, để đạt được vĩnh hằng. Nhưng có lẽ, sự vĩnh hằng không nằm ở việc tồn tại mãi mãi, mà nằm ở những giá trị chúng ta tạo ra, những ảnh hưởng chúng ta để lại, những chân lý chúng ta khám phá trong chính cuộc đời hữu hạn này."
Khải, người ban nãy còn băn khoăn, giờ đây như được khai sáng. "Vậy là, 'đạo' của người phàm không cần phải đối nghịch với 'vô thường', mà là hòa mình vào nó, và tạo ra những giá trị bền vững trong dòng chảy không ngừng ấy?"
Tạ Trần khẽ gật đầu, môi hắn khẽ cong lên một nụ cười ẩn ý. Tiếng thảo luận trầm bổng, tiếng chạm nhẹ vào gốm sứ, tiếng gió nhẹ từ bên ngoài quán như hòa lẫn vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của triết lý và cuộc sống. Mùi đất nung và trà thoang thoảng, bầu không khí trong quán giờ đây không chỉ tập trung, suy tư, mà còn pha lẫn sự kinh ngạc và thấu hiểu sâu sắc của những người trẻ, những người đang dần hình thành nhận thức mới về thế giới.
***
Khi ánh hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm đỏ khung cửa sổ quán sách, cuộc đối thoại về 'Nhân Sinh Bách Thái' của Lão Tôn vẫn tiếp diễn, ngày càng sâu sắc. Mùi đất nung đã lắng đọng, quyện với mùi giấy cũ và trà xanh thanh khiết, tạo nên một không gian ấm cúng và tràn đầy cảm hứng. Thư Đồng Tiểu An, với cuốn sổ nhỏ trên tay, đang cẩn thận ghi chép lại những lời bàn luận, đôi mắt toát lên vẻ chăm chú và ham học hỏi. Từ vườn Thanh Phong gần đó, tiếng chim hót líu lo như hòa vào điệu nhạc của buổi chiều tà.
Lão Tôn, với ánh mắt hiền từ và nụ cười mãn nguyện, chia sẻ sâu hơn về triết lý của mình. "Mọi người hỏi ta làm thế nào để tạo ra những tác phẩm này mà không cần linh khí, không cần thần thông. Ta chỉ có thể nói, đó là 'Đất và nước, kết hợp thành nghệ thuật'. Đất là vật chất, là hình hài. Nước là sự mềm mại, là linh hoạt. Hai thứ tưởng chừng đơn giản ấy, khi kết hợp với nhau dưới bàn tay con người, trải qua biết bao công đoạn nhào nặn, tạo hình, và rồi nung trong lửa dữ, mới tạo nên được sự bền chắc và vẻ đẹp. Đó không phải là phép thuật, mà là sự kiên nhẫn, tỉ mỉ, là tâm huyết của người thợ gốm."
Ông lão khẽ vuốt ve một chiếc chén nhỏ, bề mặt bóng loáng phản chiếu ánh sáng hoàng hôn. "Mỗi công đoạn đều đòi hỏi sự tập trung tuyệt đối, sự rèn luyện tâm hồn. Từ việc chọn đất, nhào nặn, tạo hình, đến tráng men, rồi nung. Chỉ một chút sơ suất, là hỏng cả. Nhưng chính trong quá trình ấy, ta tìm thấy 'đạo' của mình. Ta học được cách chấp nhận sự không hoàn hảo, học được cách biến những thứ thô sơ thành cái đẹp, học được cách sống trọn vẹn với từng khoảnh khắc mình đang làm. Không cần đến linh khí, ta vẫn cảm thấy mình đang 'tu luyện' – tu luyện sự khéo léo của đôi tay, sự tinh tế của tâm hồn, và sự kiên định của ý chí. Vẻ đẹp và giá trị thực sự nằm ở sự chân thành và tâm huyết của con người, chứ không phải ở sức mạnh siêu nhiên nào."
Tạ Trần khẽ gật đầu, những lời của Lão Tôn như củng cố thêm những gì hắn vẫn luôn muốn truyền tải. "Lời Lão Tôn nói thật chí lý. Giá trị của một tác phẩm, hay thậm chí của một con người, không nằm ở sức mạnh thần thông mà người đó sở hữu, mà ở 'linh hồn' của người tạo ra nó, và cảm xúc mà nó gợi lên trong lòng người khác. Điều đó cũng giống như 'nhân quả' của sự sáng tạo. Mỗi nỗ lực chân chính, mỗi giọt mồ hôi, mỗi tâm huyết mà người nghệ nhân đặt vào tác phẩm, đều sẽ đơm hoa kết trái, mang lại quả ngọt. Dù đó là một chiếc bình gốm, một bức tranh, một cuốn sách, hay một hành động tử tế, tất cả đều là sự sáng tạo, đều là cách con người để lại dấu ấn của mình trên dòng chảy vô thường."
Minh, Lan, Khải nhìn nhau, ánh mắt họ đầy sự ngỡ ngàng và thấu hiểu. Họ đã từng tìm kiếm những điều vĩ đại, những phép thuật siêu phàm, nhưng giờ đây, qua lời của một người thợ gốm bình dị, họ lại nhận ra một con đường 'đạo' mới mẻ, chân thực hơn. "Vậy ra... 'đạo' không phải là thứ gì đó xa vời trên mây cao, mà là ngay trong chính những việc chúng ta làm hàng ngày, trong cách chúng ta sống và cảm nhận?" Lan thốt lên, giọng nói đầy vẻ khám phá.
Khải gật đầu lia lịa. "Và sự 'kiên nhẫn' của Lão Tôn khi làm gốm, chính là sự 'kiên nhẫn' mà chúng ta cần để khám phá tri thức, để đối mặt với những bí ẩn của vũ trụ, để xây dựng một Kỷ Nguyên Nhân Gian mới."
Mạc Vấn, ánh mắt y giờ đây kiên định hơn bao giờ hết, khẽ nắm chặt bàn tay. Y đã từng lạc lối trong ảo ảnh của trường sinh, từng nếm trải sự trống rỗng của việc "mất người". Nhưng giờ đây, đứng giữa đêm khuya thanh vắng, dưới ánh trăng rằm và bên cạnh Tạ Trần, y cảm thấy một sự bình yên mà tu luyện ngàn năm cũng không thể mang lại. Y biết, hành trình chuyển đổi nhận thức của y vẫn còn dài, nhưng y tin rằng mình đang đi đúng hướng, tin rằng mình đang tìm thấy một ý nghĩa mới trong cuộc đời, một ý nghĩa mà con đường tu tiên đã không thể mang lại. Y đã sẵn sàng để trở thành một phần của kỷ nguyên mới này, để cùng những người trẻ khám phá những chân lý chưa được biết đến, để sống một cuộc đời trọn vẹn, không cần thành tiên.
Lão Quán Chủ, với vẻ mặt phúc hậu và nụ cười hiền từ, khẽ thở dài một tiếng mãn nguyện. Ông nhìn Tạ Trần, rồi nhìn những người trẻ, ánh mắt đầy vẻ thấu hiểu. "Đúng vậy. Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá. Và chính con người, bằng trí tuệ và trái tim mình, sẽ là người tìm ra những điều kỳ diệu ấy."
Ánh đèn từ quán sách của Tạ Trần vẫn soi sáng một góc phố, như một ngọn hải đăng nhỏ trong màn đêm. Những tác phẩm gốm sứ 'Nhân Sinh Bách Thái' của Lão Tôn lấp lánh dưới ánh sáng yếu ớt, trở thành biểu tượng hữu hình cho sự trỗi dậy của 'Nhân Đạo', truyền cảm hứng cho nhiều người khác khám phá và trân trọng vẻ đẹp đời thường. Sự lan tỏa của triết lý 'Nhân Đạo' sẽ không chỉ dừng lại ở quán sách hay các buổi hội thảo, mà sẽ thấm nhuần vào mọi khía cạnh của cuộc sống, từ nghệ thuật, thủ công đến các hoạt động thường ngày. Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi, nơi con người liên tục tìm kiếm và định nghĩa lại giá trị của chính mình trong một thế giới đang thay đổi, và những hạt giống triết lý, được gieo từ những lời nói và những trang sách, đã bắt đầu nảy mầm, hứa hẹn một rừng cây tri thức bạt ngàn trong tương lai.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.