Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 935: Bình Minh Khai Hoa: Sức Mạnh Nhân Gian Bừng Sáng

Đại sảnh của Thành Vô Song, một kiến trúc hùng vĩ với những cột đá cẩm thạch chạm trổ tinh xảo vươn cao tới trần nhà dát vàng, nay được trang hoàng lộng lẫy hơn bao giờ hết. Hàng ngàn ngọn đèn lồng pha lê lấp lánh như những vì sao trên bầu trời đêm, đổ thứ ánh sáng vàng rực xuống từng thảm nhung đỏ thẫm trải dài từ lối vào đến bục danh dự. Không khí không chỉ trang trọng mà còn phảng phất một niềm hân hoan khó tả, một sự kỳ vọng lớn lao đang cuộn trào trong mỗi linh hồn hiện diện. Tiếng nhạc lễ du dương, trầm bổng từ một dàn nhạc cụ cổ điển vang vọng khắp không gian, hòa cùng mùi hương dịu nhẹ của bạch ngọc lan và trầm hương, tạo nên một cảm giác vừa thiêng liêng, vừa gần gũi.

Giữa trưa hôm ấy, ánh mặt trời vàng rực rỡ xuyên qua những ô cửa sổ kính màu khổng lồ, vẽ lên sàn nhà những mảng sáng tối huyền ảo, như để tôn vinh sự kiện trọng đại đang diễn ra. Khán phòng chật kín người, không còn một chỗ trống. Từ những vị học giả uyên bác với chòm râu bạc phơ, ánh mắt tinh anh ẩn chứa cả kho tàng tri thức, đến những nghệ sĩ trẻ tuổi với trang phục phóng khoáng, đôi mắt rực cháy niềm đam mê. Những nhà lãnh đạo quyền thế, những cựu tu sĩ đã trút bỏ đạo bào để khoác lên mình những bộ thường phục trang nhã, cùng với hàng trăm người dân thường từ mọi tầng lớp xã hội, ai nấy đều tập trung vào bục cao, nơi một cô gái trẻ đang đứng, thân hình nhỏ nhắn nhưng ánh mắt lại lấp lánh một thứ ánh sáng kiên định.

Đó là Linh Nhi. Nàng vận một bộ y phục màu lam nhạt, giản dị nhưng tinh tế, tôn lên vẻ thanh thoát vốn có của một nghệ sĩ. Dù đã quen với sự chú ý kể từ triển lãm ‘Bình Minh Nhân Gian’ gây chấn động Thành Vô Song, nàng vẫn không giấu được chút rụt rè. Đôi bàn tay nàng siết nhẹ vào nhau, nhưng ánh mắt lại không hề né tránh, mà dũng cảm đối diện với hàng ngàn ánh nhìn đang đổ dồn về mình. Trong sâu thẳm tâm hồn, nàng cảm thấy một gánh nặng, nhưng cũng là một niềm tin sắt đá. Tác phẩm của nàng, bức tranh tường khổng lồ khắc họa cuộc sống nhân gian bình dị, nay không chỉ là một bức tranh, mà đã trở thành ngọn cờ đầu cho một phong trào, một kỷ nguyên.

Lão Gia Phủ, với vẻ ngoài béo tốt, trang phục gấm vóc sang trọng và chòm râu dài được vuốt ve cẩn thận, bước lên bục, giọng nói sang sảng, tràn đầy tự hào vang vọng khắp đại sảnh. Ông ta là người bảo trợ chính cho sự kiện này, và hơn ai hết, ông hiểu được ý nghĩa sâu xa của những gì đang diễn ra.

“Kính thưa quý vị, quý nhân sĩ, quý đồng bào!” Lão Gia Phủ bắt đầu, giọng ông ta rung động. “Hôm nay, chúng ta tề tựu tại đây không chỉ để vinh danh một tác phẩm nghệ thuật xuất chúng, mà còn để chứng kiến một khoảnh khắc lịch sử – khoảnh khắc ‘Giải Thưởng Sáng Tạo Nhân Gian’ lần đầu tiên được trao tặng!”

Một tràng pháo tay như sấm dậy vang lên, kéo dài không dứt. Âm thanh ấy không chỉ là sự tán thưởng, mà còn là sự đồng tình, sự hưởng ứng nhiệt thành từ một cộng đồng đã quá lâu bị kìm nén dưới cái bóng của Thiên Đạo và con đường tu tiên đầy bi kịch.

Lão Gia Phủ tiếp tục, ánh mắt ông ta rạng ngời khi nhìn về phía Linh Nhi. “Tác phẩm ‘Bình Minh Nhân Gian’ của họa sư Linh Nhi không chỉ là sự kết tinh của tài năng và tâm huyết, mà còn là một biểu tượng cho sức mạnh sáng tạo không cần phép thuật! Một minh chứng hùng hồn cho Kỷ Nguyên Nhân Gian chúng ta! Nó đã đánh thức những gì sâu thẳm nhất trong tâm hồn mỗi người, nhắc nhở chúng ta về giá trị của cuộc sống bình thường, về vẻ đẹp của nhân tình thế thái, về khả năng tự thân vươn lên của con người mà không cần dựa dẫm vào bất kỳ thần linh hay tiên pháp nào!”

Ông ta nâng cao một cuộn giấy vàng được niêm phong cẩn thận. “Vì những lẽ đó, Hội Đồng Sáng Tạo Nhân Gian, với sự đồng thuận của toàn thể bá tánh, quyết định trao tặng Giải Thưởng Sáng Tạo Nhân Gian đầu tiên cho họa sư Linh Nhi, cùng với danh hiệu ‘Họa Sư Khai Minh’!”

Linh Nhi bước lên, nhận lấy cuộn giấy và một chiếc huy hiệu hình mặt trời mọc từ tay Lão Gia Phủ. Ánh sáng vàng của huy hiệu phản chiếu lên khuôn mặt nàng, khiến nàng như được bao phủ bởi một vầng hào quang. Lòng nàng trào dâng xúc động. Nàng khẽ cúi đầu, rồi chậm rãi cất giọng, dù còn chút run rẩy nhưng vẫn đủ vang vọng để mọi người lắng nghe.

“Tác phẩm của con… không phải của riêng con, mà là của mọi người.” Nàng nói, ánh mắt lướt qua từng khuôn mặt trong khán phòng. “Nó là ánh sáng… từ những điều bình dị nhất trong cuộc sống của chúng ta. Từ nụ cười của đứa trẻ, giọt mồ hôi của người nông phu, đến cái nắm tay của đôi uyên ương. Con chỉ là người đã cố gắng nắm bắt những khoảnh khắc ấy, và khắc họa chúng lên vải. Con tin rằng, mỗi chúng ta đều mang trong mình một ‘bình minh’ riêng, và chỉ cần chúng ta trân trọng, gìn giữ, thì nhân gian này sẽ mãi mãi rạng rỡ.”

Lời nói của Linh Nhi, giản dị nhưng chân thành, chạm đến trái tim của biết bao người. Một lần nữa, tiếng vỗ tay nổ ra, cuồng nhiệt hơn bao giờ hết. Những giọt nước mắt lăn dài trên má một vài người phụ nữ, những nụ cười rạng rỡ nở trên môi những người đàn ông. Giữa tiếng vỗ tay hân hoan, pháo hoa giấy đủ màu sắc được bắn lên, tung bay khắp đại sảnh, tạo thành một cơn mưa rực rỡ, tượng trưng cho sự khởi đầu đầy hy vọng của một kỷ nguyên mới.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, đứng giữa hàng ghế đầu, vẫn giữ vẻ trầm tĩnh vốn có, nhưng đôi mắt phượng sắc bén của nàng giờ đây không còn vẻ lạnh lẽo của băng tuyết, mà ánh lên một sự tán thưởng sâu sắc. Nàng quay sang Dương Quân, giọng nói trong trẻo mà đầy suy tư: “Chúng ta từng tìm kiếm sức mạnh ở Thiên Đạo, tin rằng chỉ có phép thuật và thần thông mới có thể định đoạt vận mệnh. Nhưng giờ đây, sức mạnh chân chính lại nằm trong mỗi con người, trong sự sáng tạo và tri thức không ngừng nghỉ.” Nàng khẽ thở dài, một hơi thở mang theo cả một quá khứ dài đằng đẵng của sự lầm lạc và tìm kiếm. “Nàng họa sĩ này, nàng đã chứng minh rằng, con người có thể tự mình thắp sáng con đường đi, không cần đến ánh sáng từ cõi tiên nào ban cho.”

Dương Quân, bên cạnh nàng, gật đầu lia lịa, ánh mắt hắn rực cháy một ngọn lửa nhiệt huyết. “Đúng vậy, Lăng Nguyệt tỷ. Những năm tháng qua, chúng ta đã chứng kiến Thiên Đạo suy kiệt, chứng kiến bao người ‘mất người’ vì chấp niệm thành tiên. Chúng ta từng tuyệt vọng, từng nghĩ rằng nhân gian sẽ chìm vào hỗn loạn. Nhưng Linh Nhi, nàng đã cho chúng ta thấy một con đường khác. Hãy để tác phẩm này là lời hiệu triệu, rằng con người có thể tự mình xây dựng một thế giới vĩ đại, không cần đến bất kỳ thần linh nào ban ơn! Một thế giới mà giá trị của mỗi sinh linh, mỗi hạt bụi, mỗi nụ cười đều được trân trọng!”

Hắn giơ tay lên, hô lớn, giọng nói hùng hồn và đầy sức thuyết phục: “Đây là bình minh của nhân gian! Bình minh của chúng ta!”

Khán phòng lại một lần nữa bùng nổ. Những người dân Thành Vô Song, không còn là những kẻ phàm tục sống dưới gót chân tiên nhân, mà là những con người đang đứng thẳng lưng, tự hào về khả năng của chính mình. Họ đã tìm thấy một nguồn sức mạnh mới, không phải từ linh khí hay thần thông, mà từ chính trái tim mình, từ chính cuộc sống bình dị mà họ từng coi thường. Giải thưởng này, danh hiệu này, không chỉ dành cho Linh Nhi, mà là dành cho toàn bộ nhân loại, là sự công nhận cho con đường "Nhân Đạo" đang dần hình thành.

Cố Tiểu Ngư, bạn thân của Linh Nhi, ngồi ở hàng ghế sau, đôi mắt to tròn lấp lánh những giọt lệ. Nàng không ngừng lau nước mắt, rồi lại nở nụ cười rạng rỡ. Nàng tự hào về Linh Nhi, về người bạn của mình đã dám theo đuổi đam mê, dám vẽ nên những gì mình tin tưởng, và giờ đây, đã làm thay đổi cả một kỷ nguyên. Nàng nhớ lại những ngày tháng ở Thị Trấn An Bình, khi Linh Nhi còn rụt rè với những nét cọ đầu tiên, khi Tạ Trần tiên sinh chỉ im lặng quan sát, thỉnh thoảng mới đưa ra một lời gợi mở nhẹ nhàng. Giờ đây, những hạt giống ấy đã nảy mầm, đâm chồi, và nở hoa rực rỡ giữa Thành Vô Song phồn hoa này.

Đây là một khoảnh khắc đánh dấu sự chuyển mình mạnh mẽ, không chỉ trong lĩnh vực nghệ thuật mà trong cả tư duy của một xã hội. Kỷ nguyên của những kẻ đuổi theo Thiên Đạo đã dần lùi vào dĩ vãng, nhường chỗ cho một kỷ nguyên mới, nơi con người tự do khai phá tiềm năng của chính mình, nơi những giá trị nhân sinh, những điều tưởng chừng nhỏ bé, lại trở thành nền tảng vững chắc cho một tương lai rạng ngời.

***

Vài ngày sau buổi lễ trao giải, trên các con phố sầm uất của Thành Vô Song, không khí vẫn còn sôi động hơn bình thường. Phố Thương Mại Kim Long, vốn đã nổi tiếng với sự náo nhiệt và phồn hoa, giờ đây lại càng tấp nập. Những tòa nhà ba, bốn tầng với mái ngói cong cong, được chạm khắc tinh xảo và trang trí lộng lẫy, vẫn đứng sừng sững dưới ánh chiều tà dịu mát. Hàng trăm biển hiệu lớn với những nét chữ thư pháp bay bổng, cùng với vô số đèn lồng rực rỡ đủ màu sắc, bắt đầu thắp sáng, nhuộm vàng cả một góc phố. Tiếng rao hàng của các thương nhân vang vọng, tiếng mặc cả của khách mua xen lẫn tiếng nói chuyện ồn ào của đám đông, tiếng nhạc từ các tửu lầu vọng ra, tạo nên một bản hòa tấu đặc trưng của phố thị. Mùi hương liệu, mùi thức ăn thơm lừng từ các quán ăn đường phố, mùi vải vóc, mùi kim loại từ các cửa hàng thủ công hòa quyện vào nhau, đánh thức mọi giác quan.

Nhưng điều đặc biệt nhất thu hút sự chú ý của mọi người không phải là hàng hóa xa xỉ hay những món ăn ngon, mà là những tờ bản tin đặc biệt vừa được phát hành. Chúng được phân phát miễn phí hoặc bán với giá rẻ như cho không tại c��c góc phố, trên các quầy hàng, và cả trong các quán trà, tửu lầu. Mỗi tờ bản tin đều in hình tác phẩm 'Bình Minh Nhân Gian' của Linh Nhi ở trang bìa, và bên trong là toàn văn bài diễn văn của nàng, cùng với những lời tán dương, phân tích của các học giả và nghệ sĩ uy tín.

Người dân tụ tập thành từng nhóm nhỏ, chăm chú đọc, bàn luận sôi nổi. Một làn sóng cảm hứng và tò mò đang lan tỏa mạnh mẽ, không chỉ trong giới trí thức mà còn trong toàn thể bá tánh.

Thư Đồng Tiểu An, cậu bé gầy gò với đôi mắt toát lên vẻ thông minh, giờ đây không còn chỉ đọc sách của Tạ Trần tiên sinh mà còn say mê với những bản tin này. Cậu bé đứng giữa đám đông, đọc to một đoạn trong bài diễn văn của Linh Nhi, giọng non nớt nhưng đầy cảm xúc:

“’...Sức mạnh của một hạt mầm bé nhỏ, của một nụ cười, của một câu chuyện. Đó chính là bình minh của nhân gian!’” Tiểu An đọc xong, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời chiều tà, đôi mắt lấp lánh. Cậu bé không ngừng suy nghĩ về những lời ấy, về ý nghĩa của "bình minh" mà Linh Nhi đã nói đến. Nó không phải là một sự kiện vĩ đại nào đó, mà là sự tổng hòa của những điều nhỏ bé, bình dị nhất trong cuộc sống.

Bên cạnh Tiểu An, một học giả trẻ, người mà trước đây chỉ chú tâm vào kinh thư cổ điển và những lời giảng của tiên môn, giờ đây lại chăm chú đọc từng câu chữ trên bản tin. Hắn vuốt nhẹ chòm râu mới mọc, ánh mắt đầy vẻ suy tư. “Thật đáng kinh ngạc!” Hắn thốt lên, như tự nói với chính mình. “Chúng ta đã quá lâu chỉ nhìn lên trời, chỉ khao khát thành tiên, mà quên mất kho báu ngay dưới chân mình, ngay trong chính cuộc sống của chúng ta. Nàng họa sư này, nàng đã mở ra một chân trời mới, không phải bằng phép thuật, mà bằng cái nhìn thấu đáo về nhân sinh.”

Một thợ thủ công già, đôi tay chai sạn vì năm tháng đục đẽo gỗ, đang ngồi bên sạp hàng của mình, cũng cầm một tờ bản tin. Hắn không biết chữ nhiều, nhưng những hình ảnh trên báo và những lời giải thích của người qua đường cũng đủ để hắn hiểu. Hắn nhìn vào những đường nét hoa văn tinh xảo mà mình đang chạm khắc, rồi lại nhìn hình ảnh bức tranh ‘Bình Minh Nhân Gian’ trên tờ giấy. Một nụ cười nở trên khuôn mặt đầy nếp nhăn. “Nếu nàng họa sĩ có thể vẽ nên kiệt tác từ những điều bình dị, thì ta cũng có thể tạo ra những thứ vĩ đại từ đôi tay mình!” Hắn nói, giọng đầy quyết tâm. Hắn cảm thấy một luồng năng lượng mới, một niềm tự hào về nghề nghiệp của mình, về những gì hắn có thể tạo ra bằng đôi bàn tay phàm tục.

Không chỉ có những lời bàn tán, mà cả một làn sóng hành động cũng bắt đầu trỗi dậy. Các học viện và hội quán tại Thành Vô Song, vốn trước đây chỉ tập trung vào việc nghiên cứu kinh thư cổ, giờ đây bắt đầu tổ chức các buổi diễn thuyết, các cuộc tọa đàm về ‘Nhân Đạo’, về nghệ thuật và khoa học. Những buổi diễn thuyết này không chỉ thu hút giới học giả mà còn đông đảo người dân. Các nghệ sĩ trẻ, lấy cảm hứng từ Linh Nhi, bắt đầu phác thảo những ý tưởng mới, không còn chỉ giới hạn trong việc vẽ tranh tiên cảnh hay những biểu tượng tu luyện, mà hướng tới khắc họa cuộc sống đời thường, những vẻ đẹp tiềm ��n trong mỗi con người.

Một số người bắt đầu tự hỏi, liệu có phải khoa học cũng có thể mang lại những điều kỳ diệu như phép thuật hay không? Những câu hỏi tưởng chừng đơn giản ấy, nhưng lại là những hạt mầm đầu tiên của sự tìm tòi, khám phá. Các công trình nghiên cứu cũ về cơ khí, về kiến trúc, về y học, vốn bị bỏ xó dưới thời kỳ tu tiên, nay được lôi ra nghiên cứu lại. Một số học giả bắt đầu nhận ra rằng, những nguyên lý vận hành của thế giới, những bí ẩn của tự nhiên, có thể được giải mã không cần đến linh khí, mà bằng chính trí tuệ và sự kiên trì của con người.

Sự kiện ‘Bình Minh Nhân Gian’ không chỉ là một thành công về nghệ thuật, mà còn là chất xúc tác cho một cuộc cách mạng tư tưởng. Nó đã chứng minh rằng, không cần Thiên Đạo hay tiên môn, con người vẫn có thể tìm thấy ý nghĩa, tìm thấy vẻ đẹp và sức mạnh trong chính cuộc sống của mình. Từ Thành Vô Song, những hạt mầm của 'Nhân Đạo', của sự sáng tạo và tri thức không ngừng nghỉ, đang được gieo rắc, hứa hẹn một mùa màng bội thu, một kỷ nguyên phồn thịnh mà con người tự mình kiến tạo. Cuộc sống bình thường, hóa ra, lại chứa đựng một sức mạnh phi thường, một tiềm năng vô hạn mà bấy lâu nay đã bị bỏ quên.

***

Khi ánh chiều tà buông xuống, nhuộm vàng cả Thị Trấn An Bình, mang theo một làn gió nhẹ mơn man qua những tán lá cổ thụ, quán sách của Tạ Trần vẫn giữ nguyên vẻ tĩnh lặng vốn có. Hương trà thoang thoảng hòa lẫn mùi giấy cũ và mực, tạo nên một không gian vừa trầm mặc, vừa ấm áp. Tạ Trần ngồi sau quầy, thân hình gầy gò tựa vào chiếc ghế gỗ cũ kỹ, tay cầm một cuốn sách đã ngả màu thời gian. Cuốn sách không có tựa đề cụ thể, chỉ là một tập hợp những ghi chép về "Vô Vi Chi Đạo," về sự vận hành tự nhiên của vạn vật, mà Tạ Trần đã dày công sưu tầm và biên soạn. Đôi mắt sâu thẳm của anh, vốn luôn ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư, giờ đây lại mang một nét bình thản, như thể đã nhìn thấu mọi hưng suy của thế gian. Anh không đọc, chỉ lật giở từng trang giấy, ánh mắt dõi ra ngoài cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn đang vẽ nên những mảng màu rực rỡ cuối cùng trên nền trời.

Bình yên. Đó là cảm giác lan tỏa trong quán sách, và cũng là cảm giác trong lòng Tạ Trần. Anh đã chứng kiến quá nhiều, đã suy tư quá nhiều về con đường tu tiên, về sự suy tàn của Thiên Đạo, và về cái giá của quyền năng. Anh đã chọn một con đường khác, con đường của một phàm nhân, một người quan sát thầm lặng, và giờ đây, anh đang chứng kiến những hạt giống "Nhân Đạo" mà anh đã gieo trồng bằng những lời gợi mở, những hành động nhỏ bé, đang dần nảy mầm và nở hoa.

Đúng lúc đó, cánh cửa quán sách khẽ mở ra, mang theo một làn gió mát lành và một giọng nói hân hoan. “Tiên sinh! Tiên sinh!”

Cố Tiểu Ngư bước vào, trên tay nàng cầm một tờ bản tin đặc biệt từ Thành Vô Song, khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt to tròn lấp lánh niềm vui sướng và tự hào. Nàng không kìm được sự phấn khích, chạy đến trước quầy sách, đặt tờ bản tin lên bàn. “Linh Nhi tỷ ấy… nàng ấy đã làm được rồi! Cả Thành Vô Song đều đang nói về tác phẩm của nàng ấy! Nàng ấy được trao giải thưởng lớn nhất, được gọi là ‘Họa Sư Khai Minh’ đấy tiên sinh!”

Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười rất nhẹ, gần như không thể nhận ra, nhưng lại chứa đựng một sự mãn nguyện sâu sắc. Anh không ngạc nhiên, bởi lẽ anh đã nhìn thấy điều này từ rất lâu rồi, từ cái khoảnh khắc Linh Nhi bắt đầu cầm cọ, từ cái khoảnh khắc nàng dũng cảm vẽ nên những gì thuộc về nhân gian, thay vì chạy theo những ảo ảnh của tiên giới.

“Ta biết.” Tạ Trần đáp, giọng nói trầm tĩnh, như tiếng nước chảy qua khe đá. Anh không cần phải đến Thành Vô Song để biết. Mối liên hệ nhân quả, đôi khi, lại rõ ràng hơn bất kỳ lời báo tin nào. “Đó là bình minh, Tiểu Ngư. Bình minh của một kỷ nguyên mới.”

Cố Tiểu Ngư ngẩng đầu nhìn anh, đôi mắt vẫn còn ngập tràn sự hưng phấn. “Tiên sinh, người không vui sao? Đây là chuyện lớn lao đến nhường nào! Cả nhân gian đang thay đổi!”

Tạ Trần đặt cuốn sách xuống bàn, nhẹ nhàng vuốt ve bìa sách. “Ta vui, Tiểu Ngư. Vui hơn bất cứ khi nào.” Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những tia nắng cuối cùng đang dần tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. “Nhưng niềm vui này không phải là sự hân hoan ồn ào. Nó là sự tĩnh lặng của một dòng sông đã tìm thấy đúng con đường chảy về biển lớn. Thiên Đạo đã tan rã, tiên môn không còn. Con người từng một thời hoang mang, lạc lối, như một con thuyền không bến bờ. Nhưng giờ đây, họ đã tìm thấy ánh sáng, tìm thấy giá trị của chính mình. Họ đang tự mình kiến tạo một thế giới mới, một thế giới không cần đến thần linh ban ơn, mà bằng chính sức mạnh nội tại, bằng trí tuệ và tình yêu thương.”

Anh khẽ thở dài, không phải thở than, mà là một hơi thở mang theo cả một quá trình dài của sự biến đổi. “Con đường này, dù dài, nhưng đã được khai mở.” Anh biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Kỷ nguyên Nhân Gian sẽ không hoàn toàn yên bình. Sẽ có những thử thách mới, những cuộc đấu tranh mới, đòi hỏi sự thích nghi và sáng tạo liên tục từ con người. Sẽ có những người vẫn còn hoài niệm về thời kỳ tu tiên, những người còn nghi ngờ sức mạnh của phàm nhân. Nhưng những gì Linh Nhi đã làm, và những gì đang diễn ra ở Thành Vô Song, đã là một minh chứng hùng hồn.

Tạ Trần quay lại nhìn Cố Tiểu Ngư, ánh mắt anh đầy sự thấu hiểu. “Mỗi khoảnh khắc bình thường, mỗi hành động nhỏ bé của chúng ta, đều đang góp phần vào ‘bình minh’ ấy. Việc học hành của con, sự chăm chỉ của Linh Nhi, sự tận tâm của Lão Gia Phủ… tất cả đều là những mảnh ghép quan trọng.”

Cố Tiểu Ngư gật đầu, khuôn mặt nàng bớt đi vẻ phấn khích ồn ào, thay vào đó là sự trầm tư. Nàng bắt đầu hiểu sâu sắc hơn về những điều Tạ Trần tiên sinh vẫn thường nói. Cuộc sống bình thường không phải là vô nghĩa. Nó là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và chính con người sẽ là người đi tìm lời giải đáp.

Tạ Trần lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bóng đêm đã bao trùm hoàn toàn, nhưng những ánh đèn lấp lánh từ những ngôi nhà xa xa lại bắt đầu thắp sáng, như những đốm lửa nhỏ của sự sống. Anh không phải là một người hùng xông pha trận mạc, không phải là một tiên nhân pháp lực vô biên. Anh chỉ là một phàm nhân, một người đọc sách, một người quan sát. Nhưng bằng trí tuệ và sự thấu hiểu nhân quả, anh đã khơi nguồn cho một dòng chảy mới, một dòng chảy mà nay đã biến thành một con sông lớn, đang cuồn cuộn đổ ra biển cả của một kỷ nguyên hoàn toàn khác.

Trong lòng Tạ Trần, một cảm giác bình yên đến lạ. Anh biết rằng, vai trò của mình đã dần hoàn thành. Anh đã gieo những hạt giống, và giờ đây, chúng đang tự mình vươn lên. Anh chỉ cần tiếp tục sống cuộc đời bình thường của mình, giữ trọn nhân tính, và thầm lặng quan sát. Bởi lẽ, sự vĩ đại của nhân gian không nằm ở sự can thiệp của thần linh, mà nằm ở chính khả năng tự thân vươn lên, tự thân kiến tạo của con người. Con đường của 'Nhân Đạo' đã được khai mở, và đó là một con đường không có điểm dừng, chỉ có sự tiếp nối không ngừng của tri thức, sáng tạo và tình người.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free