Nhân gian bất tu tiên - Chương 946: Minh Chứng Nhân Gian: Vượt Qua Hoài Nghi
Ánh trăng cuối cùng của đêm khuya An Bình đã tan vào rạng đông, nhường chỗ cho vầng dương mới, rạng rỡ và tràn đầy sức sống. Thị trấn, sau đêm tranh luận triết lý, không còn tiếng ồn ào của những cuộc cãi vã gay gắt, mà thay vào đó là một sự tĩnh lặng đầy suy tư, như những dòng nước ngầm bắt đầu chuyển động, định hình một dòng chảy mới cho toàn cõi nhân gian. Tạ Trần, với thói quen cố hữu, khẽ đẩy cánh cửa gỗ của quán sách, để ánh nắng ban mai ấm áp tràn vào, xua đi chút ẩm lạnh còn vương vấn từ sương đêm. Không khí trong lành mang theo mùi đất mới, mùi cỏ dại ven đường và thoảng đâu đó hương trà sớm từ những quán nhỏ vừa mở cửa. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận phổi mình căng tràn sinh khí, một thứ sinh khí thuần túy của nhân gian, không pha tạp chút linh khí hư ảo nào.
Bên trong quán, Cố Tiểu Ngư đã dậy từ bao giờ, cô bé đang thoăn thoắt lau dọn từng kệ sách, tay áo xắn cao, để lộ cánh tay trắng nõn. Khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt to tròn, lanh lợi của cô bé ánh lên vẻ rạng rỡ, tựa như tia nắng đầu ngày. Mái tóc đen tết thành hai bím nhỏ, thường ngày cài một bông hoa dại, nay lại được thay bằng một cành cỏ may, giản dị nhưng đầy sức sống. Cô bé vừa làm vừa ngân nga một điệu nhạc dân gian quen thuộc, tiếng hát trong trẻo như tiếng suối reo, mang theo niềm vui giản dị của cuộc đời.
“Tiên sinh, hôm nay An Bình thật náo nhiệt, phồn vinh hơn cả những năm trước khi Thiên Đạo còn thịnh vữa,” Cố Tiểu Ngư nói, giọng nói nhanh nhẹn, pha chút tự hào. Cô bé dừng tay, quay lại nhìn Tạ Trần, ánh mắt lấp lánh như muốn hỏi: "Ngài có thấy không, tiên sinh?".
Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc. Hắn rót một tách trà sen nóng, mùi hương thanh khiết lan tỏa khắp không gian quán. Hắn chậm rãi nhấp một ngụm, ánh mắt xa xăm nhìn ra con đường đang dần đông đúc người qua lại. Những người dân An Bình, với vẻ mặt rạng rỡ và đầy sức sống, hối hả chuẩn bị cho một ngày lao động mới. Những gánh hàng hóa tấp nập, những tiếng chào hỏi thân tình, tất cả tạo nên một bức tranh sinh động về một cuộc sống đang hồi sinh mạnh mẽ.
“Sự phồn vinh này… là do bàn tay và trí tuệ của chính nhân loại kiến tạo,” Tạ Trần đáp, giọng trầm ấm, nhưng mỗi lời nói đều như khắc sâu vào không gian. Hắn không nói về tiên khí hay phép thuật, mà chỉ nhắc đến những giá trị cốt lõi của con người: lao động, trí tuệ. Trong ánh mắt hắn, có một sự mãn nguyện kín đáo, không phải vì thành tựu của riêng mình, mà vì hắn đã thấy hạt mầm mình gieo trồng đang đâm chồi nảy lộc.
Bên hiên quán, Thư Đồng Tiểu An, dáng người gầy gò, đôi mắt toát lên vẻ thông minh, đang chăm chú đọc một cuốn sách cổ. Cậu bé, sau đêm tranh lu���n đầy suy tư, dường như đã hiểu thêm nhiều điều. Nghe thấy lời của Tạ Trần, cậu bé ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy tò mò và khao khát tri thức.
“Con nghe nói Làng Vân Sơn cũng đang thay đổi rất nhiều, họ học theo An Bình chúng ta,” Thư Đồng Tiểu An nói, giọng điệu trong trẻo, mang theo chút phấn khích của một đứa trẻ đang khám phá thế giới. “Họ nói, những con kênh mới không chỉ dẫn nước về đồng ruộng, mà còn dẫn cả hy vọng về làng.”
Tạ Trần không đáp lời trực tiếp, chỉ khẽ gật đầu. Hắn lật dở một trang sách cũ, cuốn "Nhân Gian Bách Khoa" mà hắn đã tự biên soạn từ nhiều năm trước. Mỗi câu chữ trong đó đều chứa đựng những triết lý về cách con người có thể tự mình vượt qua khó khăn, không cần dựa dẫm vào những quyền năng siêu nhiên. Hắn biết, những gì đang diễn ra ở Vân Sơn, không chỉ là thành công của một dự án thủy lợi, mà là sự minh chứng hùng hồn cho sức mạnh nội tại của "Nhân Đạo". Đó là bằng chứng sống, chân thực hơn bất kỳ lời thuyết giảng nào, rằng con người hoàn toàn có thể kiến tạo nên một cuộc sống tốt đẹp mà không cần đến sự phù hộ của Thiên Đạo đang dần suy yếu.
Hắn nhâm nhi trà, đôi mắt sâu thẳm quan sát cuộc sống đang trỗi dậy của An Bình. Từ những nụ cười trên môi người dân, từ những đôi tay chai sạn đang miệt mài lao động, hắn thấy được một tương lai không cần "thành tiên" mà vẫn trọn vẹn "làm người". Cố Tiểu Ngư vui vẻ sắp xếp sách, thỉnh thoảng lại liếc nhìn Tạ Trần với vẻ ngưỡng mộ, như thể trong lòng cô bé, hắn chính là hiện thân của một vị tiên nhân đặc biệt, một tiên nhân chỉ dẫn con người trở về với bản ngã, trở về với chính mình. Dù An Bình phồn thịnh, tự lực, không còn dấu vết của sự suy tàn hay phụ thuộc vào linh khí, nhưng Tạ Trần hiểu rằng, đây chỉ là khởi đầu. Con đường "Nhân Đạo" còn rất dài, và những thử thách mới sẽ không ngừng xuất hiện. Nhưng hắn tin vào hạt mầm đã được gieo, tin vào sức sống bền bỉ của con người.
***
Đến giữa trưa, quảng trường Thị Trấn An Bình đã trở nên đông đúc hơn bao giờ hết. Tiếng người nói chuyện, tiếng cười đùa hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của cuộc sống. Ánh nắng nhẹ, gió thoảng, thổi bay những gợn bụi nhỏ trên nền đá xanh cũ kỹ. Không khí mang theo sự hưng phấn, pha lẫn chút tò mò về sự kiện sắp diễn ra. Lý Huyền, với dáng vẻ rắn rỏi và ánh mắt kiên định, đứng trên một bục gỗ đơn giản được dựng vội. Khuôn mặt anh ta rạng rỡ, toát lên vẻ tự tin và nhiệt huyết của một người đã tìm thấy con đường đúng đắn. Bên cạnh anh là một nhóm người chất phác, chân tay lấm lem bùn đất, dáng vẻ mệt mỏi vì đường xa nhưng ánh mắt lại bừng sáng niềm hy vọng. Đó là đoàn đại diện từ Làng Vân Sơn.
Ở rìa đám đông, Đại Sư Ca, với vẻ ngoài đạo mạo, uy nghiêm trong bộ đạo bào chỉnh tề, cùng một nhóm nhỏ tu sĩ cũ vẫn giữ vẻ hoài nghi. Ánh mắt y quét qua đám đông, rồi dừng lại trên những người Vân Sơn, vẻ mặt đầy dè bỉu và khó hiểu. Đối với y, việc phàm nhân tự xưng là có thể làm nên đại sự mà không cần tu hành là một sự ngạo mạn không thể chấp nhận.
Lý Huyền vung tay, giọng nói vang vọng, mang theo sự nhiệt huyết và niềm tin sắt đá. “Hỡi chư vị, hỡi những người anh em của An Bình và các vùng lân cận! Hôm nay, chúng ta có vinh dự đón tiếp những người bạn từ Làng Vân Sơn – những con người dũng cảm đã gieo trồng hạt mầm của ‘Nhân Đạo’ trên mảnh đất khô cằn của mình!”
Đám đông xôn xao, những tiếng bàn tán rì rầm vang lên. Từ khi tin tức về sự hồi sinh của An Bình lan đi, Làng Vân Sơn là một trong những nơi đầu tiên cử người đến học hỏi. Giờ đây, họ trở lại, không phải với bàn tay trắng, mà với những câu chuyện về sự chuyển mình kỳ diệu.
Một Lão Nông từ Vân Sơn, với dáng người chất phác, cần cù, tay chân lấm lem bùn đất, bước lên phía trước. Khuôn mặt khắc khổ của ông hằn sâu những nếp nhăn của thời gian và lao động, nhưng ánh mắt lại sáng rực niềm tự hào. “Chúng tôi… chúng tôi từng tin rằng chỉ có tiên nhân mới cứu được làng,” ông bắt đầu, giọng nói run run vì xúc động nhưng đầy chân thành. “Làng Vân Sơn của chúng tôi đã chịu hạn hán suốt nhiều năm, linh khí cạn kiệt, đồng ruộng khô cằn. Chúng tôi đã quỳ lạy thần linh, cầu xin tiên gia, nhưng vô vọng.”
Ông dừng lại, đôi mắt nhìn khắp quảng trường, chạm đến ánh mắt của Đại Sư Ca đang cau mày. “Thế rồi, chúng tôi đến An Bình. Chúng tôi thấy các ngươi không cầu xin ai cả, chỉ dùng đôi tay, khối óc của mình. Chúng tôi học theo. Chúng tôi đào kênh, đắp đập, dùng những kiến thức cha ông để lại, dùng sức lực của chính mình. Và các ngươi biết không?” Ông Lão Nông vung tay, giọng nói bỗng trở nên mạnh mẽ, dứt khoát. “Nước đã về! Mùa màng bội thu! Không nhờ một pháp thuật nào, chỉ nhờ sức người và sự đoàn kết! Đôi tay này, khối óc này, mới là thần thông vĩ đại nhất!”
Đám đông vỗ tay vang dội. Những người dân An Bình, những người đã từng trải qua điều tương tự, hiểu rõ ý nghĩa của những lời nói đó. Đó không chỉ là câu chuyện về nước và mùa màng, mà là câu chuyện về sự tự chủ, về việc tìm lại giá trị của chính mình.
Tiếp lời Lão Nông, một Thợ Săn Lang Thang từ Vân Sơn, với dáng vẻ cẩn trọng, có chút hoang dã, bước lên. Anh ta là hiện thân của những người phải đối mặt trực tiếp với thiên nhiên khắc nghiệt. “Chúng tôi từng sợ hãi thú dữ, sợ hãi rừng sâu. Chúng tôi tin vào bùa chú của các đạo sĩ, tin vào sự che chở của tiên nhân,” anh ta nói, giọng nói trầm khàn nhưng đầy kiên quyết. “Nhưng bùa chú vô dụng. Tiên nhân không đến. Chúng tôi học cách quan sát tự nhiên, học cách dùng trí tuệ để đối phó với thú dữ. Chúng tôi tự rèn luyện kỹ năng sinh tồn, tự chế tạo công cụ. Giờ đây, chúng tôi không còn trông chờ vào bùa chú vô dụng nữa. Chúng tôi tin vào lưỡi dao của mình, tin vào kinh nghiệm của mình, tin vào đồng đội của mình!”
Những lời chứng thực chân thành, mộc mạc nhưng đầy sức thuyết phục, khiến đám đông càng thêm phấn khích. Những người hoài nghi bắt đầu dao động. Nhưng Đại Sư Ca thì không. Khuôn mặt y lộ rõ vẻ khó chịu, y không thể chấp nhận những điều phi lý này.
“Chuyện nhỏ nhặt này sao có thể so với đại đạo?” Đại Sư Ca cắt ngang, giọng nói uy nghiêm, mang theo sự tức giận ẩn chứa. “Mấy con kênh mương, mấy việc bắt thú tầm thường, làm sao có thể so với việc thấu hiểu thiên cơ, trường sinh bất tử? Thiên tai, dịch bệnh thì sao? Sức người hữu hạn, làm sao chống lại được thiên uy? Các ngươi đang điên rồ!”
Cố Tiểu Ngư, với sự nhiệt huyết và sắc sảo vốn có, không hề nao núng trước khí chất của Đại Sư Ca. Cô bé bước lên, đối diện với ánh mắt nghiêm nghị của y. “Thiên uy nằm trong chính con người, Đại Sư Ca,” cô bé đáp, giọng nói trong trẻo nhưng mỗi lời đều đanh thép, rõ ràng. “Thiên tai, dịch bệnh, có thể đến. Nhưng khi mỗi người đều phát huy tiềm năng của mình, dùng trí tuệ của mình để tìm cách đối phó, dùng sự đoàn kết để vượt qua, thì sức mạnh đó sẽ lớn hơn bất kỳ thần thông nào mà Đại Sư Ca nói đến. Tiên đạo chỉ dạy người ta thoát ly thế tục, nhưng Nhân Đạo lại dạy người ta đối mặt và kiến tạo thế tục. Chẳng lẽ, Đại Sư Ca không thấy sự khác biệt đó sao?”
Đám đông lại một lần nữa bùng nổ những tiếng vỗ tay tán thưởng. Những lời lẽ của Cố Tiểu Ngư, tuy giản dị, nhưng ��ã chạm đến tận cùng lý lẽ, lật ngược vấn đề mà Đại Sư Ca đưa ra. Từ xa, Tạ Trần dõi theo mọi diễn biến từ cửa sổ quán sách của mình. Hắn nhâm nhi tách trà đã nguội, đôi khi khẽ gật đầu, như thể đã đoán trước được mọi lời nói, mọi phản ứng. Hắn thấy sự lay chuyển trong ánh mắt của đám đông, thấy sự bối rối của Đại Sư Ca. Kỷ nguyên của những chấp niệm cũ đang dần tan vỡ, nhường chỗ cho một niềm tin mới mẻ, mạnh mẽ hơn.
***
Khi ánh nắng chiều dần buông xuống, nhuộm vàng cả Thị Trấn An Bình, mang theo chút se lạnh của cuối ngày, Tạ Trần khẽ khép lại cuốn sách trên tay. Quảng trường đã dần vắng lặng, chỉ còn lại vài người dân nán lại, ánh mắt vẫn còn vương vấn sự hưng phấn và niềm tin mới mẻ. Tiếng nói chuyện đã dịu xuống, thay vào đó là tiếng chim hót líu lo trên những tán cây xanh mướt, và tiếng nước chảy rì rầm từ con kênh đào ngang thị trấn. Mùi hương của sách cũ, của trà đã nguội, và thoang thoảng mùi đất ẩm sau một ngày nắng, hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian tĩnh lặng, đầy suy tư trong quán sách.
Thư Đồng Tiểu An, với đôi mắt vẫn còn đọng lại vẻ tò mò và hiếu học, đứng bên cạnh Tạ Trần, nhìn ra phía quảng trường. Cậu bé, sau khi chứng kiến những bằng chứng hùng hồn từ Làng Vân Sơn và cuộc tranh luận sắc sảo của Cố Tiểu Ngư, dường như đã hiểu rõ hơn về con đường mà Tạ Trần vẫn lặng lẽ vun đắp.
“Tiên sinh, vậy ra con người thật sự có thể làm được nhiều điều mà không cần tu tiên sao?” Thư Đồng Tiểu An hỏi, giọng nói nhỏ nhẹ, mang theo sự thắc mắc chân thành của một đứa trẻ đang hình thành thế giới quan. Cậu bé đã từng nghe về những phép thuật thần thông, về những tu sĩ có thể dời núi lấp biển, nhưng những gì cậu chứng kiến hôm nay lại hoàn toàn khác, chân thực và gần gũi hơn rất nhiều.
Tạ Trần quay lưng khỏi cửa sổ, ánh mắt sâu thẳm nhìn về phía xa xăm, nơi những ngọn đồi xanh mướt trải dài dưới ánh nắng chiều vàng óng. Hắn không nói ngay, mà để cho câu hỏi của Thư Đồng Tiểu An lơ lửng trong không gian, như một làn khói hương uốn lượn. Sau cùng, hắn khẽ thở dài, một tiếng thở dài nhẹ nhõm, không phải vì mệt mỏi, mà vì sự thấu hiểu sâu sắc.
“Phép màu vĩ đại nhất… chưa bao giờ nằm ngoài con người,” Tạ Trần đáp, giọng nói trầm tĩnh, dứt khoát nhưng đầy hàm ý. Hắn khẽ vuốt ve bìa cuốn sách cũ trên tay, như thể đang chạm vào chính linh hồn của tri thức nhân loại. “Chỉ là họ chưa từng thực sự tin vào chính mình, hoặc bị che mắt bởi những ảo ảnh của ‘tiên đạo’ mà thôi. Những lời hứa hão huyền về trường sinh, về quyền năng vô hạn đã khiến con người quên đi giá trị thực sự của sự sống, quên đi sức mạnh vốn có của mình.”
Hắn dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua những kệ sách cao chất ngất, những cuốn sách chứa đựng biết bao tri thức, bao kinh nghiệm được đúc kết từ bao đời. “Chỉ khi con người hiểu rõ giá trị của từng giọt mồ hôi, từng hạt thóc được gieo trồng, từng viên gạch được đặt xuống để xây nên tổ ấm, từng đêm trằn trọc suy tư để tìm ra lời giải cho một vấn đề… họ mới thực sự làm chủ vận mệnh của mình. Đó không phải là phép thuật, mà là sự kiên trì, là trí tuệ, là đoàn kết. Đó là ‘Nhân Đạo’.”
Tạ Trần không nói thêm gì nữa, chỉ khẽ mỉm cười. Nụ cười ẩn hiện trên môi, không phô trương, nhưng lại chứa đựng một niềm tin mãnh liệt vào tiềm năng vô hạn của con người. Hắn biết rằng, sự thành công của Làng Vân Sơn sẽ khuyến khích nhiều cộng đồng khác noi theo, mở rộng phạm vi ảnh hưởng của ‘Nhân Đạo’. Sự lay chuyển trong niềm tin của đám đông đã cho thấy ‘Nhân Đạo’ đang dần trở thành một phong trào mạnh mẽ, thu hút sự chú ý rộng rãi hơn, có thể từ những thế lực còn sót lại của quá khứ, hoặc thậm chí là từ những nơi xa xôi hơn. Lời của Tạ Trần về "phép màu vĩ đại nhất nằm trong con người" không chỉ là một lời khẳng định, mà còn là một lời hứa hẹn, gợi mở về những khám phá sâu sắc hơn về tiềm năng chưa được khai thác của nhân loại trong tương lai.
Tuy nhiên, hắn cũng nhận thức rõ rằng, bất chấp những thành công ban đầu, sự hiện diện của Đại Sư Ca và những người còn hoài nghi cho thấy tàn dư của tư tưởng tu tiên cũ vẫn còn tồn tại. Chúng sẽ không dễ dàng biến mất, và có thể gây ra những thách thức mới, những cuộc đối đầu gay gắt hơn trong hành trình kiến tạo kỷ nguyên Nhân Gian. Nhưng Tạ Trần không lo sợ. Hắn tin vào hạt mầm đã được gieo. Hắn tin vào sức sống bền bỉ của con người. Hắn tin rằng, cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và chính con người, với trí tuệ và đôi tay của mình, sẽ là những người khai phá chúng, không phải bằng phép thuật, mà bằng ý chí và niềm tin vào chính mình. An Bình đêm đó, dưới ánh trăng đã dần lên cao, lại chìm vào giấc ngủ yên bình, mang theo những giấc mơ về một kỷ nguyên mới, nơi con người tự mình thắp sáng vận mệnh của chính mình.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.