Nhân gian bất tu tiên - Chương 955: Bóng Ma Độc Tôn: Khi Nhân Đạo Biến Thành Giáo Điều
Ánh hoàng hôn rực rỡ dần lụi tàn phía chân trời, nhưng trong quán sách nhỏ của Tạ Trần, ánh đèn dầu vẫn còn tỏa sáng, hắt lên trang giấy ố vàng những dòng chữ cổ xưa. Hắn khẽ khép cuốn “Cổ Thư Vô Vi Chi Đạo” lại, tiếng giấy sột soạt nhẹ như một lời thở dài của thời gian. Tạ Trần ngước nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bóng đêm đang dần nuốt chửng những vệt sáng cuối cùng. Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài, không chỉ là con đường của riêng hắn, mà là con đường của cả nhân gian vừa bước vào một kỷ nguyên mới. Sự chuyển đổi này không diễn ra một sớm một chiều, và sẽ có vô số thách thức. Những tư tưởng cũ không dễ dàng bị xóa bỏ, và lòng tham, sự đố kỵ, cùng khao khát quyền lực vẫn sẽ tồn tại trong bản tính con người, dù dưới hình thức nào. Hắn, một phàm nhân không khao khát thành tiên, chỉ mong được sống một đời bình thường, nhưng lại đang gánh vác trách nhiệm định hình một tương lai cho cả nhân gian. Hắn khẽ vuốt ve Nhân Quả Luân Bàn vô hình trong tâm thức, thấu hiểu rằng cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và nhân gian vẫn còn đó những thách thức triết lý cần được giải mã. Trách nhiệm của hắn không phải là ban phát một chân lý tuyệt đối, mà là gợi mở con đường, là gieo những hạt giống của sự suy tư, để nhân gian tự mình lớn lên, tự mình kiến tạo một kỷ nguyên mới, nơi giá trị con người được định nghĩa lại bằng chính những gì họ cống hiến, bằng chính nhân tính mà họ giữ gìn. Một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi hắn, vừa trầm tư, vừa bình thản đón nhận vận mệnh.
***
Ngày hôm sau, khi ánh chiều tà dịu mát lại buông xuống, nhuộm vàng dòng sông Vọng Giang cuộn chảy êm đềm, Tạ Trần rời quán sách của mình, bước chân an nhiên đến Quán Trà Vọng Giang quen thuộc. Kiến trúc quán trà vẫn vậy, những cột gỗ đơn sơ nhưng vững chãi, mái ngói cong vút như cánh chim trời, và ban công rộng rãi hướng ra mặt sông lấp lánh ánh vàng. Từ nơi đây, có thể nghe rõ tiếng nước sông vỗ nhẹ vào bờ, tiếng chim chiều hót lảnh lót trong vòm lá xanh rì ven sông, và cả tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ của những người khách quen. Một mùi trà thơm dịu, thoang thoảng mùi nước sông và hương hoa cỏ dại ven bờ, tạo nên một bầu không khí yên bình, thư thái, dễ chịu đến lạ.
Lão Quán Chủ, với dáng người trung bình và vẻ mặt phúc hậu, đang đứng bên quầy, đôi tay thoăn thoắt pha trà, động tác điêu luyện như một nghệ nhân. Ông khẽ nâng chén trà bằng sứ men ngọc, làn hơi ấm áp tỏa lên gương mặt, đôi mắt tinh tường ẩn chứa sự nhìn thấu lẽ đời. Vài người khách quen đã ngồi vào vị trí của mình, nhâm nhi trà và bàn tán những chuyện thường nhật. Tạ Trần chọn một góc khuất gần cửa sổ, nơi ít người để ý, khẽ ngồi xuống, mở một cuốn sách cũ đã nhàu nát. Hắn lặng lẽ đọc, nhưng thính giác và ý thức lại mở rộng, thu nhận từng âm thanh, từng câu chuyện đang diễn ra xung quanh.
“Nghe nói ở Thành Vô Song, cái nhóm ‘Người Bảo Vệ Nhân Đạo’ đó làm dữ lắm,” một ông lão đánh cờ tóc bạc phơ, đặt quân cờ xuống bàn, giọng nói chứa đựng vẻ e ngại. “Họ tự xưng là ‘Chân Lý Giữ Hộ Giả’, ai mà lệch lời là bị chỉ trích, bị xa lánh ngay. Chẳng khác gì quy tắc tiên môn ngày xưa là bao, chỉ là đổi tên mà thôi.”
Một người khách khác, vẻ mặt khắc khổ, gật gù phụ họa: “Đúng vậy! Vài người quen của ta từ đó về đều nói, nơi đó giờ không còn là nơi yên bình nữa rồi. Họ ban hành đủ thứ ‘Nhân Đạo Chi Quy’, ai không tuân theo là bị coi là ‘phản Nhân Đạo’, bị ‘hiệu chỉnh tư tưởng’. Có người còn bị cấm buôn bán, cấm giao thiệp nữa.”
Lão Quán Chủ khẽ thở dài, đặt chén trà xuống, đôi mắt nhìn xa xăm ra mặt sông. “Thật đáng buồn thay. Ta tưởng rằng khi Thiên Đạo sụp đổ, con người sẽ được tự do hơn, tìm thấy giá trị chân thực của bản thân. Ai ngờ, cái khao khát được áp đặt, được kiểm soát, được trở thành ‘người trên’ vẫn còn tồn tại sâu sắc trong lòng người.” Ông quay lại nhìn những vị khách, giọng nói trầm ấm nhưng đầy lo lắng. “Nhân Đạo không phải là để gò bó con người sao? Sao lại biến thành giáo điều thế này? Con đường mà Tạ công tử đã chỉ ra, lẽ nào lại dễ dàng bị bóp méo đến vậy?”
Tạ Trần, ẩn mình trong góc, khẽ nhíu mày. Hắn không ngạc nhiên trước tin tức này. Hắn đã lường trước được rằng, khi một triết lý vĩ đại lan rộng, nó sẽ gặp phải những thử thách từ chính bản tính phức tạp của con người. Lòng khao khát quyền lực, sự độc tôn hóa tư tưởng, và nỗi sợ hãi sự khác biệt là những bóng ma luôn rình rập, chờ đợi để biến hóa những điều tốt đẹp thành xiềng xích. Hắn nhớ lại những lời hắn đã nói với Lão Khách Buôn, về việc tri thức và cống hiến sẽ trở thành quyền lực mới. Nhưng quyền lực, dù dưới hình thức nào, cũng đều có thể bị lạm dụng.
Đúng lúc ấy, một bóng người phong trần, vẻ ngoài hốc hác vì lo lắng và mệt mỏi, bước vào quán trà. Trang phục lữ hành đã bạc màu, khuôn mặt ông hiện rõ sự sợ hãi và bất an. Đó chính là Thương Nhân Đỗ Phong, người mà Tạ Trần và Lão Quán Chủ đã quen mặt. Ông ta vừa đặt chân vào quán, ánh mắt đã vội vã tìm kiếm một gương mặt quen thuộc, như tìm kiếm một bến đỗ an toàn sau một hành trình đầy bão tố.
Lão Quán Chủ vội vã chào đón: “Đỗ Phong huynh, sao huynh lại ra nông nỗi này? Vừa từ đâu về mà trông tiều tụy đến vậy?” Ông nhanh chóng mời Đỗ Phong ngồi xuống một chiếc bàn trống, đích thân rót cho ông ta một chén trà nóng.
Đỗ Phong đưa tay run rẩy đón lấy chén trà, uống một hơi cạn sạch, dường như để xua đi cái lạnh và nỗi sợ hãi trong lòng. “Chính là vậy! Ta vừa từ Thành Vô Song về, suýt nữa thì bị họ ‘hiệu chỉnh’ mất. May mà chạy thoát về được Thị Trấn An Bình này… Ôi, nơi này mới thật sự là chốn bình yên!” Giọng ông ta vẫn còn run, đôi mắt vẫn còn vương vấn nỗi ám ảnh. “Cái nhóm ‘Người Bảo Vệ Nhân Đạo’ đó… họ không phải là những người mà chúng ta từng biết. Họ biến ‘Nhân Đạo Cương Yếu’ thành một bộ luật thép, một giáo điều tàn khốc. Họ nói… họ nói ai không tuân theo những điều họ đặt ra, thì không xứng đáng là con người trong kỷ nguyên Nhân Gian này!”
Tạ Trần khẽ đóng cuốn sách, đặt nó xuống bàn. Hắn ngước nhìn Đỗ Phong, ánh mắt sâu thẳm ánh lên vẻ suy tư. Hắn không nói gì, chỉ đơn thuần lắng nghe, để cho Đỗ Phong trút hết những nỗi kinh hoàng mà ông đã trải qua. Hắn biết, đây không phải là một câu chuyện đơn thuần, mà là một hồi chuông cảnh tỉnh, một dấu hiệu cho thấy những thách thức thực sự của kỷ nguyên mới đang dần lộ diện. Sự biến chất của ‘Nhân Đạo’ không phải là sự phản kháng từ bên ngoài, mà là sự biến dạng tinh thần từ bên trong, một hiểm họa khó lường hơn nhiều so với những cuộc chiến tu vi hay tranh giành quyền lực vật chất. Nỗi lo lắng tiềm ẩn trong Tạ Trần dường như được xác nhận, nhưng trên khuôn mặt hắn vẫn giữ được sự an yên nội tâm, như một hồ nước sâu không gợn sóng, dù có đá ném vào.
Ông lão đánh cờ và những vị khách khác cũng im lặng lắng nghe, vẻ mặt từ ngạc nhiên chuyển sang phẫn nộ, rồi lại sợ hãi. Họ không thể tin rằng một triết lý khởi nguồn từ sự bao dung, từ việc tôn trọng giá trị con người, lại có thể bị bóp méo thành một công cụ áp chế tàn bạo đến vậy. Tiếng nước sông chảy, tiếng chim hót vẫn còn đó, nhưng không khí trong quán trà đã trở nên nặng nề hơn, mùi trà thơm giờ đây lại mang theo một chút vị đắng chát của sự thất vọng và lo âu. Tạ Trần, với vẻ ngoài thư sinh gầy gò, đôi mắt sáng và tĩnh lặng, đã thấu hiểu rằng, nhiệm vụ của hắn không chỉ dừng lại ở việc gieo mầm triết lý, mà còn là bảo vệ nó khỏi những kẻ muốn biến nó thành bóng ma độc tôn.
***
Khi màn đêm đã buông xuống hoàn toàn, bao phủ Thị Trấn An Bình trong một tấm lụa đen huyền ảo, Tạ Trần mời Thương Nhân Đỗ Phong về quán sách của mình. Hắn biết, câu chuyện của Đỗ Phong cần một không gian riêng tư hơn, một sự lắng nghe thấu đáo hơn. Thư viện nhỏ của Tạ Trần, với những kệ sách cao chất đầy những cuốn sách cũ kỹ, tỏa ra mùi giấy, mực và một chút hương hoa nhài thoang thoảng từ khu vườn nhỏ bên cạnh, mang đến một bầu không khí yên tĩnh, cổ kính và thanh tịnh. Ánh đèn dầu mờ ảo trên bàn làm việc của Tạ Trần hắt lên những bóng hình kỳ lạ trên tường, tạo nên một không gian vừa ấm cúng, vừa huyền ảo.
Đỗ Phong ngồi đối diện Tạ Trần, vẻ mặt vẫn chưa hết bàng hoàng. Thư Đồng Tiểu An, với đôi mắt toát lên vẻ thông minh, ngồi bên cạnh Tạ Trần, cây bút lông trong tay sẵn sàng ghi chép. Cậu bé chăm chú nhìn Đỗ Phong, sự hiếu kỳ hòa lẫn với bối rối trước những thông tin mới mà cậu sắp được nghe.
“Huynh cứ kể rõ ràng, đừng lo sợ,” Tạ Trần khẽ nói, giọng trầm ấm, điềm tĩnh, như một dòng nước mát xoa dịu tâm hồn đang loạn lạc của Đỗ Phong. “Mọi sự biến hóa đều có căn nguyên, và chỉ khi ta hiểu rõ căn nguyên, ta mới có thể tìm thấy con đường.”
Đỗ Phong gật đầu, hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. “Thưa Tạ công tử, những gì ta thấy ở Thành Vô Song thật sự không thể tin được. Họ… họ tự xưng là ‘Người Bảo Vệ Nhân Đạo’, nhưng những gì họ làm lại đi ngược lại tinh thần ‘Nhân Đạo’ mà ta từng được nghe ngài giảng giải. Họ nói Nhân Đạo là phải thế này, phải thế kia. Ai không làm theo là ‘phản Nhân Đạo’, là ‘kẻ lạc lối’. Họ thậm chí còn lập ra ‘Đội Giám Sát Nhân Tâm’ để theo dõi lời ăn tiếng nói của mọi người!”
Đỗ Phong kể tiếp, giọng ông ta lúc thì phẫn nộ, lúc lại run rẩy vì sợ hãi. “Họ kiểm soát mọi thứ, từ cách ăn mặc, cách nói chuyện, đến cả những suy nghĩ trong đầu. Một người nông dân chỉ vì phàn nàn về vụ mùa kém mà bị ‘hiệu chỉnh’, phải công khai xin lỗi vì đã ‘đánh mất niềm tin vào nhân gian’. Một người thợ thủ công chỉ vì muốn thử nghiệm một kỹ thuật mới, khác với những gì họ cho là ‘chuẩn mực Nhân Đạo’ mà bị cấm hành nghề. Họ nói rằng, ‘Nhân Đạo Cương Yếu’ là chân lý duy nhất, và họ là những người duy nhất có quyền định nghĩa và diễn giải chân lý đó. Mọi sự khác biệt đều bị coi là nguy hiểm, là ‘nghiệt chướng’ cần được loại bỏ.”
Tiểu An lắng nghe, đôi mắt cậu bé mở to, vẻ mặt bối rối. Cậu đã được Tạ Trần dạy rằng ‘Nhân Đạo’ là sự tự do, là tôn trọng bản thân và người khác, là sự cống hiến xuất phát từ tâm. Nhưng những gì Đỗ Phong kể lại lại hoàn toàn trái ngược. Cậu bé khẽ đặt bút xuống, nhìn Tạ Trần, dường như muốn tìm kiếm một lời giải đáp.
Tạ Trần vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, nhưng sâu trong ánh mắt hắn, một luồng suy tư mãnh liệt đang cuộn chảy. Hắn khẽ gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn gỗ cũ kỹ, tiếng gõ đều đặn như nhịp đập của thời gian. “Họ đã hiểu lầm sâu sắc,” hắn chậm rãi nói, giọng nói vẫn trầm mà vang, như tiếng chuông chùa giữa đêm khuya. “Nhân Đạo không phải là một khuôn mẫu để áp đặt, mà là một con đường để mỗi người tự tìm thấy giá trị của mình. Khi một con đường trở thành một bức tường, nó không còn là Nhân Đạo nữa.”
Hắn ngừng một lát, ánh mắt nhìn thẳng vào Đỗ Phong, như xuyên thấu những nỗi sợ hãi đang ẩn chứa trong tâm hồn ông ta. “Sự sợ hãi cái khác biệt, sự khao khát được kiểm soát, được trở thành người định đoạt chân lý, là những chấp niệm cố hữu của con người. Ngay cả khi Thiên Đạo sụp đổ, ngay cả khi các tiên môn không còn quyền lực, những chấp niệm ấy vẫn tìm cách tái sinh dưới một hình thái mới. Chúng khoác lên mình chiếc áo choàng của ‘chính nghĩa’, của ‘bảo vệ Nhân Đạo’, nhưng bản chất bên trong vẫn là sự độc tôn, sự áp đặt. Họ mu��n biến ‘Nhân Đạo’ thành một tôn giáo, một tín ngưỡng mà họ là những giáo chủ, những kẻ có quyền phán xét.”
Tạ Trần khẽ thở dài, một hơi thở mang theo sự tiếc nuối cho sự lầm lạc của nhân gian. “Họ không hiểu rằng, giá trị của Nhân Đạo nằm ở sự đa dạng, ở khả năng mỗi cá nhân tự do suy nghĩ và tự do cống hiến. Một bức tranh chỉ đẹp khi có nhiều màu sắc, một dòng sông chỉ chảy xiết khi có nhiều nhánh sông hợp lại. Khi họ cố gắng đồng hóa mọi suy nghĩ, mọi hành động, họ không phải là bảo vệ Nhân Đạo, mà là đang giết chết nó. Họ đang tự biến mình thành những ‘tiên nhân’ mới, nhưng không phải bằng tu vi, mà bằng quyền lực tri thức bị bóp méo, bằng sự áp đặt lên tinh thần con người. Đó chính là một dạng ‘mất người’ mới, mất đi khả năng thấu hiểu, mất đi lòng bao dung, mất đi sự tôn trọng đối với sự tự do của kẻ khác.”
Tiểu An lúc này mới dám cất lời, giọng non nớt nhưng đầy lo lắng: “Thưa tiên sinh, vậy chúng ta phải làm gì? Nếu họ cứ tiếp tục như vậy, thì Nhân Đạo mà tiên sinh đã gieo mầm… chẳng phải sẽ bị hủy hoại sao?”
Tạ Trần xoa đầu Tiểu An, ánh mắt vẫn dịu dàng nhưng đầy kiên định. “Nhân Đạo không dễ bị hủy hoại như vậy đâu, Tiểu An. Nó nằm trong tâm mỗi người. Cái mà họ đang cố gắng hủy hoại, chỉ là vỏ bọc bên ngoài, là sự hiểu lầm về nó. Điều quan trọng là chúng ta phải không ngừng làm rõ, không ngừng nhắc nhở về tinh thần chân chính của nó. Sức mạnh của tri thức không phải là để áp đặt, mà là để khai sáng. Sự cống hiến không phải là sự ép buộc, mà là sự tự nguyện từ tâm.”
Đỗ Phong nhìn Tạ Trần, ánh mắt ông ta dần bừng lên một tia hy vọng. “Vậy… vậy Tạ công tử có cách nào không? Để ngăn chặn sự độc đoán của họ?”
Tạ Trần lắc đầu nhẹ. “Ta không ngăn chặn họ bằng cách đối đầu trực tiếp, đó không phải là con đường của ta. Bạo lực chỉ sinh ra bạo lực, áp đặt chỉ sinh ra phản kháng. Ta sẽ dùng ngọn bút, dùng tri thức để gieo những hạt giống của sự thấu hiểu. Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và nhân gian vẫn còn đó những thách thức triết lý cần được giải mã. Ta sẽ không ban phát một chân lý tuyệt đối, mà là gợi mở con đường, gieo những hạt giống của sự suy tư, để nhân gian tự mình lớn lên, tự mình kiến tạo một kỷ nguyên mới.” Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng đang chiếu sáng vằng vặc, không khí tĩnh lặng bao trùm vạn vật. “Sự xuất hiện của những ‘Người Bảo Vệ Nhân Đạo’ này báo hiệu rằng các hình thức ‘tổ chức’ và ‘kiểm soát’ tư tưởng sẽ là một thách thức lớn trong Kỷ Nguyên Nhân Gian, dù Thiên Đạo đã sụp đổ. Ta sẽ phải tiếp tục đối mặt với nhiều trường hợp biến tướng khác của ‘Nhân Đạo’ khi nó lan rộng, đòi hỏi ta phải không ngừng ‘làm rõ’ và ‘củng cố’ triết lý cốt lõi.”
***
Thương Nhân Đỗ Phong ra về, mang theo sự nhẹ nhõm và một tia hy vọng mới, dù vẫn còn đôi chút sợ hãi. Lời nói của Tạ Trần, dù không hứa hẹn một sự can thiệp trực tiếp nào, lại mang đến cho ông ta một niềm tin rằng chân lý sẽ không dễ dàng bị chôn vùi. Đêm đã khuya lắm rồi, nhưng Tạ Trần không ngủ. Hắn ngồi trước bàn làm việc của mình, dưới ánh đèn dầu mờ ảo. Quán sách chìm trong sự tĩnh lặng tuyệt đối, chỉ có tiếng gió nhẹ lùa qua khe cửa và tiếng côn trùng rả rích từ khu vườn. Mùi giấy cũ, mực, và hương hoa nhài vẫn vương vấn trong không khí, tạo nên một không gian riêng biệt, nơi tư tưởng có thể tự do bay bổng.
Tạ Trần trầm tư, đôi mắt sâu thẳm nhìn vào khoảng không vô định. Hắn thấu hiểu rằng, cái khao khát được kiểm soát, được định nghĩa duy nhất một chân lý không phải là một hiện tượng mới mẻ. Nó đã từng tồn tại trong các giáo phái tu tiên, trong các triều đại phong kiến, trong mọi thể chế muốn duy trì quyền lực bằng cách áp đặt tư tưởng. Giờ đây, khi Thiên Đạo sụp đổ, khi con người được giải phóng khỏi những xiềng xích cũ, những chấp niệm ấy lại tìm cách tái sinh, biến triết lý Nhân Đạo thành một công cụ mới để xiềng xích tâm hồn.
Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận dòng chảy nhân quả vô hình. Mỗi suy nghĩ, mỗi lời nói, mỗi hành động đều tạo ra những gợn sóng, lan tỏa khắp nhân gian. Những gì đang diễn ra ở Thành Vô Song là một gợn sóng bất thường, một sự sai lệch cần được điều chỉnh. Nhưng không phải bằng vũ lực, không phải bằng sự áp đặt ngược lại, mà bằng sự thấu hiểu, bằng sự khai sáng. Phương pháp ‘vô vi’ của Tạ Trần, sử dụng tri thức và sự thấu hiểu thay vì quyền lực, sẽ được kiểm chứng và củng cố qua những thử thách này, định hình vai trò của anh trong kỷ nguyên mới.
Hắn không dùng kiếm, không dùng pháp thuật, mà dùng ngọn bút. Hắn cẩn trọng chọn một cây bút lông, mài mực cẩn thận. Tiếng mài mực sột soạt phá vỡ sự im lặng của đêm khuya. Hắn trải một tờ giấy trắng tinh lên mặt bàn, hít một hơi thật sâu. Hắn không có ý định chỉ trích hay đối đầu trực tiếp với nhóm ‘Người Bảo Vệ Nhân Đạo’. Điều đó chỉ làm tăng thêm sự chia rẽ và củng cố chấp niệm của họ. Thay vào đó, hắn muốn làm sáng tỏ, để mở rộng, để nhắc nhở về tinh thần ‘vô vi’ và sự bao dung của ‘Nhân Đạo’ chân chính.
Từng nét bút lông của Tạ Trần lướt trên giấy, uyển chuyển mà kiên định. Hắn viết về sự nguy hiểm của giáo điều, về giá trị của sự khác biệt, và về trách nhiệm của mỗi cá nhân trong việc tự thấu hiểu và sống đúng với nhân tính của mình, thay vì mù quáng tuân theo một ‘chân lý’ bị áp đặt từ bên ngoài.
“Nhân Đạo không thể bị bảo vệ bằng xiềng xích,” hắn viết, từng chữ từng chữ như khắc sâu vào tâm trí. “Nó chỉ có thể tồn tại khi được tự do đón nhận và thấu hiểu. Ánh sáng chỉ có ý nghĩa khi có bóng tối để soi rọi, và chân lý chỉ có giá trị khi được tự do tranh biện và khám phá.” Hắn lý giải rằng, sự độc tôn tư tưởng là khởi nguồn của mọi sự tàn ác, bởi nó triệt tiêu khả năng suy nghĩ độc lập, biến con người thành những cỗ máy tuân phục. “Giá trị của một cá nhân không nằm ở việc họ tuân thủ bao nhiêu quy tắc, mà ở việc họ sống thật với bản thân, cống hiến bằng chính khả năng và tâm hồn độc đáo của mình.”
Hắn viết về lòng bao dung, về sự chấp nhận những khác biệt, về việc Nhân Đạo không phải là một con đường duy nhất, mà là vô vàn con đường, mỗi người tự bước đi trên con đường của chính mình, miễn sao không l��m tổn hại đến người khác. Hắn nhấn mạnh rằng, sự phát triển của nhân gian không thể đến từ sự đồng hóa, mà phải đến từ sự giao thoa của muôn vàn tư tưởng, muôn vàn kỹ năng, muôn vàn ước mơ. Những người thợ mộc như Tôn Đại Thúc, những thương nhân như Đỗ Phong, những người nông dân, những nghệ nhân… mỗi người đều là một trụ cột, một mắt xích không thể thiếu trong xã hội mới. Giá trị của họ không cần phải được “bảo vệ” bằng cách áp đặt, mà cần được tôn trọng và khích lệ để tự do phát triển.
Bút lông của Tạ Trần dừng lại, mực vẫn còn ướt trên giấy. Hắn nhìn những dòng chữ mình vừa viết, một nụ cười nhẹ ẩn hiện trên môi. Đây không phải là một chiếu chỉ, không phải là một mệnh lệnh. Đây là một lời nhắc nhở, một hạt giống tư tưởng khác, được gieo vào dòng chảy nhân quả. Hắn tin rằng, sức mạnh của chân lý, khi được trình bày một cách rõ ràng và thấu đáo, cuối cùng sẽ chiến thắng mọi giáo điều.
Hắn khẽ vuốt ve Nhân Quả Luân Bàn vô hình trong tâm thức. Hắn không thể kiểm soát cách người khác hiểu hay biến tướng Nhân Đạo, nhưng hắn có thể tiếp tục gieo mầm những hạt giống của sự thật, của sự thấu hiểu. Trách nhiệm của hắn không phải là ban phát một chân lý tuyệt đối, mà là gợi mở con đường, là gieo những hạt giống của sự suy tư, để nhân gian tự mình lớn lên, tự mình kiến tạo một kỷ nguyên mới, nơi giá trị con người được định nghĩa lại bằng chính những gì họ cống hiến, bằng chính nhân tính mà họ giữ gìn. Và như vậy, hắn, một phàm nhân, vẫn tiếp tục con đường ‘vô vi’ của mình, lặng lẽ định hình vận mệnh của cả một kỷ nguyên.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.