Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 969: Dòng Chảy Nhân Gian và Tiếng Vọng Của Trải Nghiệm Cá Nhân

Bình minh vừa ló dạng, ánh ban mai nhuộm vàng những mái ngói rêu phong của Thị Trấn An Bình, nhưng Quảng Trường trung tâm đã nhộn nhịp hơn hẳn mọi ngày. Không còn là những tiếng rao hàng vội vã hay bước chân hối hả của kẻ mưu sinh thường nhật, thay vào đó là một dòng người không ngừng đổ về phía bức họa khổng lồ mang tên "Dòng Chảy Nhân Gian". Bức họa, dù được che chắn cẩn thận qua một đêm, vẫn toát lên một sức hút kỳ lạ, những mảng màu đối lập, những hình ảnh trừu tượng nhưng đầy sức gợi, thực sự đã trở thành tâm điểm của mọi ánh nhìn và suy tư.

Dưới tán cây cổ thụ ngay rìa quảng trường, Nàng Thơ Mộng Dao đứng lẫn trong đám đông, chiếc khăn che mặt mỏng manh chỉ đủ để giấu đi nửa khuôn mặt thanh thoát, nhưng không thể che giấu được ánh mắt vừa hy vọng vừa lo lắng của cô. Đôi mắt ấy không ngừng dõi theo từng biểu cảm, từng lời nói, từng cử chỉ của những người xem. Bức họa là tâm huyết, là sự thấu hiểu của cô về Nhân Đạo, về con người trong kỷ nguyên hỗn loạn này, nhưng liệu nó có được đón nhận, hay sẽ chỉ gieo thêm sự hoài nghi và phẫn nộ? Cô lo sợ thông điệp của mình sẽ bị xuyên tạc, bị bóp méo bởi những định kiến đã hằn sâu trong tâm trí mọi người.

"Bức họa này... thật sự khiến ta phải suy nghĩ," một người đàn ông trung niên, dáng vẻ thư sinh, vuốt râu trầm ngâm. Ông đứng cách bức họa một khoảng, như muốn giữ một khoảng cách để chiêm nghiệm. "Chẳng lẽ Nhân Đạo lại phức tạp đến vậy? Nó không chỉ là 'thiện' hay 'ác' đơn thuần sao? Ta cứ nghĩ, mọi sự đều có trắng đen rõ ràng, có chính tà phân minh. Nhưng bức này... nó vẽ cả ánh sáng và bóng tối đan xen, cả những dục vọng thầm kín và sự thánh thiện tột cùng. Nó khiến ta tự vấn về chính bản thân mình."

Bên cạnh ông, một người phụ nữ lớn tuổi, tay cầm giỏ rau, lắc đầu nguầy nguậy, vẻ mặt lộ rõ sự không đồng tình. "Ta thấy nó quá hỗn loạn! Nhân Đạo phải là con đường chính trực, là quy củ! Là những điều răn dạy từ ngàn xưa, là đạo đức lễ nghĩa mà tổ tiên đã truyền lại. Sao có thể tùy tiện vẽ ra thứ nhập nhằng, đầy rẫy tranh đấu nội tâm như thế này? Nó khiến người ta mất phương hướng, mất niềm tin vào những giá trị tốt đẹp." Bà ta chỉ trỏ vào một mảng màu xám đen, nơi những hình thù méo mó dường như đang giằng xé lẫn nhau, biểu trưng cho những đấu tranh nội tâm. "Đây là cái gì chứ? Là ma quỷ hay là con người? Chẳng lẽ lòng người lại chứa đựng những thứ kinh khủng đến vậy?"

Những lời bàn tán xì xào, tranh luận sôi nổi lan nhanh trong đám đông như một làn sóng. Có người trầm trồ khen ngợi sự táo bạo và sâu sắc của tác phẩm, cho rằng nó đã chạm đến những góc khuất mà bấy lâu nay con người vẫn né tránh. Họ bị cuốn hút bởi những mảng màu tương phản, những nét vẽ mạnh mẽ, đầy cảm xúc, cảm thấy như bức họa đang nói hộ lòng mình, đang phơi bày những mâu thuẫn tồn tại trong chính mỗi con người. "Chẳng phải chúng ta vẫn thường che giấu những suy nghĩ đen tối, những ham muốn ích kỷ sao? Bức họa này chỉ đang nói lên sự thật mà thôi!" một người trẻ tuổi mạnh dạn lên tiếng. "Nếu Nhân Đạo chỉ là một khuôn mẫu hoàn hảo không tì vết, thì nó sẽ trở thành một chiếc lồng, nhốt chặt chúng ta trong sự giả dối."

Nhưng cũng có không ít người tỏ thái độ phẫn nộ, cho rằng bức họa là sự báng bổ, là sự phá hoại những giá trị truyền thống tốt đẹp. Họ cảm thấy bị xúc phạm khi bản chất "thiện lương" của con người bị đặt dấu hỏi, bị pha trộn với những mảng tối. "Tiên môn sụp đổ, Thiên Đạo suy yếu, lòng người đã loạn. Nay lại có những kẻ vẽ vời ra những thứ tà đạo như thế này, chẳng phải là muốn đẩy nhân gian vào vực thẳm sao?" một ông lão thợ mộc râu tóc bạc phơ lớn tiếng. "Phải giữ lấy cái gốc, cái căn bản của Nhân Đạo, chứ không thể để nó trôi nổi theo những dòng chảy vô định như thế này!"

Dòng người liên tục di chuyển, dừng lại, chỉ trỏ vào bức họa. Mỗi người một ý, mỗi người một cảm nhận, tạo nên một bản giao hưởng ồn ào của những quan điểm trái chiều. Họ có thể là những người nông dân chất phác, những thương nhân buôn bán nhỏ, hay những thư sinh hiếu học – nhưng tất cả đều đang đối mặt với cùng một câu hỏi lớn: Nhân Đạo là gì? Và bức họa này, liệu có phải là câu trả lời?

Mộng Dao đứng đó, lén lút quan sát. Cô nắm chặt vạt áo lụa, cảm nhận từng luồng khí nóng lạnh từ đám đông lan tỏa. Nội tâm cô như một dòng sông đang cuộn chảy, vừa tự hào, vừa bất an. Cô tự hào vì tác phẩm của mình đã lay động được lòng người, đã khơi gợi được những suy tư sâu sắc. Nhưng cô cũng lo lắng, lo rằng những gì cô muốn truyền tải sẽ bị hiểu sai, bị biến thành ngòi nổ cho những cuộc tranh cãi không hồi kết. "Họ có hiểu đư���c không? Hay ta đã vẽ ra một thứ quá khó chấp nhận, quá trần trụi về bản chất con người?" Cô tự hỏi. "Vẻ đẹp thực sự nằm ở sự bình dị," cô từng nói, nhưng giờ đây, cái "bình dị" ấy lại hóa ra phức tạp đến nhường nào. Cô đã cố gắng thể hiện sự thật, cái thật trần trụi về những mâu thuẫn, những góc khuất trong lòng mỗi người, nhưng liệu nhân gian đã sẵn sàng đón nhận sự thật đó? Cô thở dài một hơi thật khẽ, bàn tay vẫn không ngừng siết chặt vạt áo, như muốn níu giữ chút bình tĩnh cuối cùng trong cơn bão của những ý kiến trái chiều.

Trong quán sách nhỏ của mình, Tạ Trần ngồi bên bàn trà đã sờn cũ, tay cầm một cuốn sách cổ bìa đã ngả vàng, những con chữ Hán Nôm mờ nhạt như đang kể lại những câu chuyện của ngàn xưa. Nhưng ánh mắt anh lại không đặt trọn vẹn vào từng con chữ, mà thỉnh thoảng lại hướng về phía quảng trường ồn ào qua khung cửa sổ. Tiếng tranh cãi, tiếng bàn tán, dù đã bị bức tường dày cản bớt, vẫn vọng vào, tạo thành một thứ âm thanh hỗn độn, nhưng đối với Tạ Trần, nó lại giống như một bản nhạc giao hưởng của nhân gian, đầy đủ mọi cung bậc cảm xúc.

Giữa buổi sáng yên tĩnh của quán sách, Thư Sinh Giỏi bước vào, mang theo một làn gió nhẹ của sự suy tư. Vẻ mặt tuấn tú của cậu giờ đây không còn sự bối rối thường thấy như những lần trước, mà thay vào đó là một vẻ trầm ngâm sâu sắc, như thể cậu vừa trải qua một cuộc hành trình dài trong tâm hồn mình. Cậu khẽ khàng đặt cuốn sách đang cầm trên tay xuống bàn, cúi chào Tạ Trần một cách cung kính. "Tiên sinh Tạ Trần, con đã ra quảng trường để chiêm ngưỡng bức họa 'Dòng Chảy Nhân Gian' của Mộng Dao cô nương." Giọng cậu vẫn còn chút ngập ngừng, nhưng ánh mắt lại rực lên một sự khao khát tìm hiểu mãnh liệt. "Nó... nó khiến con cảm thấy Nhân Đạo không phải là một con đường duy nhất, mà là vô vàn lựa chọn, vô vàn trải nghiệm. Con vẫn còn bối rối, nhưng cũng cảm thấy một sự giải thoát nào đó. Như thể những gông xiềng trong tâm trí con đã được nới lỏng." Cậu đưa tay lên xoa xoa thái dương, dường như vẫn đang cố gắng sắp xếp lại những suy nghĩ đang cuộn xoáy trong đầu.

Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ như làn gió thoảng, không biểu lộ quá nhiều cảm xúc nhưng lại chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc. Anh đặt cuốn sách xuống, đưa tay rót một tách trà nóng, hương trà thanh khiết lan tỏa khắp không gian tĩnh lặng. "Đó chính là điều mà bức họa muốn nói, Thư Sinh Giỏi à. Nhân Đạo không thể bị đóng khung trong những quy tắc cứng nhắc, hay những định nghĩa sáo rỗng. Nó cần được sống và cảm nhận qua chính trải nghiệm cá nhân của mỗi người. Vậy con đã cảm nhận được gì từ 'dòng chảy' đó? Con đã nhìn thấy những góc khuất nào của bản thân mình, hay của nhân gian, mà trước đây con vẫn luôn cố tình né tránh?" Tạ Trần hỏi, giọng điềm tĩnh, từ tốn, từng lời như gõ nhẹ vào tâm hồn Thư Sinh Giỏi, khuyến khích cậu tự vấn sâu hơn.

Thư Sinh Giỏi trầm ngâm, ánh mắt lướt qua những giá sách cao ngất, rồi dừng lại ở một khoảng không vô định. "Con... con thấy những mâu thuẫn, những dục vọng, cả những nỗi sợ hãi mà con vẫn luôn cho là 'không đúng đắn' tồn tại trong lòng người. Nhưng bức họa lại đặt chúng cạnh những vẻ đẹp, những hy vọng, những hành động thiện lương. Nó không phán xét, mà chỉ là phơi bày. Con chợt nhận ra, có lẽ chính sự chấp nhận tất cả những điều đó, cả ánh sáng lẫn bóng tối, mới là Nhân Đạo thực sự. Tri thức là sức mạnh, nhưng đôi khi, tri thức lại giam hãm chúng ta trong những khuôn khổ mà ta tự tạo ra. Bức họa này đã phá vỡ những khuôn khổ đó."

Trong lúc đó, Dương Quân, với dáng vẻ tuấn tú và khí chất nho nhã nhưng đầy quyết đoán, cũng có mặt trong quán sách. Anh đứng bên cửa sổ, dõi mắt theo dòng người ở quảng trường, ánh mắt sáng ngời tràn đầy suy nghĩ. Nghe được lời của Tạ Trần và Thư Sinh Giỏi, anh quay lại, gương mặt thoáng nét trầm tư. "Mộng Dao đã vẽ ra một thế giới nội tâm mà chúng ta thường né tránh. Cô ấy đã dũng cảm phơi bày sự thật mà nhiều người không dám đối mặt." Dương Quân thở dài một tiếng, nhưng không phải vì mệt mỏi, mà vì sự chiêm nghiệm sâu sắc. "Có lẽ, đây là cách để mọi người thực sự đối diện với bản chất của mình, và tìm thấy 'đạo' trong chính sự phức tạp đó. Một Nhân Đạo được xây dựng trên sự thấu hiểu và chấp nhận tất cả những gì thuộc về con người, chứ không phải một Nhân Đạo được gò ép bởi những lý tưởng xa vời. Cái giá của quyền năng và sự bất tử của Thiên Đạo đã khiến con người 'mất người' bao nhiêu năm qua, giờ đây, chúng ta phải học cách 'sống một đời bình thường', chấp nhận tất cả những vô thường của kiếp nhân sinh."

Tạ Trần khẽ gật đầu, ngón tay thon dài khẽ gõ nhẹ lên bìa cuốn sách cổ. "Chính là vậy. Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo đã sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và lòng người vẫn là một mê cung phức tạp. Nhưng chính trong sự phức tạp ấy, trong những cuộc tranh luận không ngừng, trong những tác phẩm nghệ thuật đầy gai góc, chúng ta mới có thể tìm thấy con đường cho kỷ nguyên mới." Anh nhìn Thư Sinh Giỏi, ánh mắt khuyến khích. "Bối rối là khởi đầu của sự thấu hiểu, không phải là dấu hiệu của sự yếu kém. Con đường tìm kiếm Nhân Đạo không phải là một con đường bằng phẳng, mà là một dòng chảy đầy ghềnh thác, nhưng cũng chính vì vậy mà nó mới có sức sống và vẻ đẹp riêng."

Dương Quân bước lại gần bàn trà, ánh mắt đầy ngưỡng mộ nhìn Tạ Trần. "Tiên sinh luôn nhìn thấu mọi sự. Bức họa 'Dòng Chảy Nhân Gian' này sẽ không chỉ là một tác phẩm nghệ thuật mà còn trở thành một biểu tượng quan trọng, một ngọn cờ tư tưởng cho những người tin vào sự đa diện và tính cá nhân của Nhân Đạo. Tôi tin rằng Mộng Dao, thông qua tác phẩm và sự kiên định của mình, sẽ trở thành một tiếng nói quan trọng, một người truyền cảm hứng cho kỷ nguyên mới, khẳng định sức mạnh của cảm xúc và trải nghiệm cá nhân." Anh dừng lại, giọng nói trở nên trầm hơn. "Tuy nhiên, cũng chính vì thế, nó sẽ bị những người cố chấp phản đối kịch liệt. Sự đối đầu giữa phe bảo thủ và tiến bộ về triết lý Nhân Đạo sẽ tiếp tục gia tăng, và nghệ thuật sẽ đóng vai trò then chốt, không thể thiếu trong cuộc chiến tư tưởng này."

Tạ Trần chỉ kh�� mỉm cười, không nói thêm lời nào. Anh biết Dương Quân đã thấu hiểu. Những hạt giống anh gieo, giờ đây đã đâm chồi, và Mộng Dao, bằng tài năng và dũng khí của mình, đã trở thành một trong những người đầu tiên dám khắc họa lên bức tranh vĩ đại của "Dòng Chảy Nhân Gian". Anh tin rằng, dù không trực tiếp can thiệp, nhưng những lời nói và sự hiện diện của anh sẽ tiếp tục dẫn dắt những người có duyên đến sự thấu hiểu sâu sắc hơn về 'Vô Vi Chi Đạo' và 'Nhân Đạo'. Trong không gian tĩnh lặng của quán sách, mùi giấy cũ, mùi mực và hương trà thanh khiết hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí ấm áp, đối lập hoàn toàn với sự xôn xao, náo động đang diễn ra bên ngoài.

Khi mặt trời đã lên cao, chiếu những tia nắng gay gắt xuống Quảng Trường Thị Trấn An Bình, không khí tại đây đột ngột trở nên căng thẳng đến cực điểm. Tiếng tranh cãi không còn là những lời xì xào bàn tán mà đã biến thành những lời hô hào lớn tiếng, những cuộc khẩu chiến nảy lửa, khiến bầu không khí vốn đã oi ả càng thêm ngột ngạt. Mùi bụi đường trộn l���n với mùi căng thẳng, hỗn loạn, như báo hiệu một cuộc đối đầu sắp bùng nổ.

Thủ Lĩnh 'Người Bảo Vệ Nhân Đạo', với vẻ mặt cương nghị, ánh mắt sắc lạnh như lưỡi kiếm vừa tuốt vỏ, dẫn đầu một nhóm người ăn mặc chỉnh tề, khí thế hùng hổ tiến về phía bức họa. Hắn ta khoác trên mình chiếc áo bào màu xám tro, dáng vẻ uy nghiêm nhưng lại toát ra một sự cố chấp đến đáng sợ. Mỗi bước chân của hắn đều dứt khoát, nặng nề, như thể đang dẫm đạp lên những điều sai trái. Đám đông xung quanh tự động dạt ra, tạo thành một khoảng trống lớn, nơi sự đối đầu sắp diễn ra.

"Đây là thứ loạn luân gì?!" Thủ Lĩnh 'Người Bảo Vệ Nhân Đạo' gầm lên, giọng nói vang dội khắp quảng trường, át đi mọi tiếng ồn ào khác. Hắn ta chỉ thẳng vào bức họa 'Dòng Chảy Nhân Gian' bằng một ngón tay run rẩy vì phẫn nộ. "Nhân Đạo là chính trực, là quy củ! Là đạo lý ngàn đời mà tiên hiền đã truyền lại! Sao có thể tùy tiện vẽ ra những thứ đen tối, xấu xa, những dục vọng thấp hèn như thế này?! Ngươi, Mộng Dao, đang làm lung lay niềm tin của bách tính vào Nhân Đạo chân chính! Ngươi đang gieo rắc sự hỗn loạn vào những tâm hồn non nớt, khiến họ mất phương hướng, lạc lối trong cái gọi là 'dòng chảy' vô định này!" Hắn ta trừng mắt nhìn Nàng Thơ Mộng Dao, đôi mắt hằn lên những tia căm tức. Hắn ta không thể chấp nhận một Nhân Đạo không có ranh giới rõ ràng, không có thiện ác phân minh, một Nhân Đạo pha trộn cả những yếu tố mà hắn cho là "tà niệm" của con người. Đối với hắn, đó là sự suy đồi, là hiểm họa.

Mộng Dao, dù bị ánh mắt sắc lạnh của Thủ Lĩnh làm cho thoáng chốc rùng mình, nhưng đôi vai thanh mảnh của cô vẫn đứng thẳng, đôi mắt đẹp rực cháy một ngọn lửa kiên định. Cô không lùi bước, mà tiến lên một bước, đối diện trực tiếp với Thủ Lĩnh, không chút sợ hãi. "Thưa thủ lĩnh," cô cất tiếng, giọng nói tuy không lớn nhưng lại chứa đựng một sức mạnh nội tại đáng kinh ngạc, như tiếng chuông vang vọng giữa không gian hỗn loạn. "Chính vì nó có cả đen tối và xấu xa, nó mới là Nhân Đạo! Chúng ta không thể che giấu những góc khuất của bản thân, thưa thủ lĩnh. Nhân Đạo là dòng chảy của mọi cảm xúc, mọi lựa chọn, cả thiện lẫn ác. Nó là sự tổng hòa của những mảnh ghép đối lập, của ánh sáng và bóng tối, của sinh và diệt. Chỉ khi con người ta dám đối mặt với cả những góc khuất trong tâm hồn mình, dám bao dung cho những sai lầm, thì khi đó, Nhân Đạo mới thực sự hiển lộ, không cần bất kỳ quy tắc hay khuôn mẫu nào gò ép. Bức họa này không phải để phán xét, mà là để mời gọi mỗi người tự vấn, để tìm thấy sự thật trong chính bản thân mình."

Dương Quân, với vẻ mặt nghiêm túc và quyết đoán, bước tới đứng cạnh Mộng Dao, tạo thành một lá chắn vững chắc. "Nếu Nhân Đạo chỉ là một khuôn mẫu cứng nhắc, nó sẽ không thể tồn tại trong một thế giới không ngừng biến đổi này, thưa thủ lĩnh," Dương Quân nói, giọng rõ ràng, dứt khoát. "Sức mạnh của nó nằm ở sự bao dung và chấp nhận sự đa dạng, chấp nhận cả những mặt tối để tìm thấy ánh sáng. Bức họa này là một lời mời gọi để mỗi người tự vấn, không phải một lời phán xét. Nó là một sự phản ánh chân thực về bản chất con người, về dòng chảy của cuộc đời mà chúng ta đang sống. Nếu chúng ta cứ mãi cố chấp vào một khái niệm Nhân Đạo hoàn mỹ, không tì vết, chúng ta sẽ tự đánh mất đi khả năng thấu hiểu và thích nghi, tự biến mình thành những kẻ 'mất người' trong một kỷ nguyên mới."

Thủ Lĩnh 'Người Bảo Vệ Nhân Đạo' tức giận đến mức mặt đỏ tía tai. Hắn ta vung tay lên, ra hiệu cho thuộc hạ. "Phá hủy nó! Phá hủy thứ tà đạo này ngay lập tức! Đừng để nó tiếp tục đầu độc tâm trí bách tính!"

Ngay lập tức, vài tên thuộc hạ tiến lên, định tháo dỡ bức họa. Tuy nhiên, Dương Quân đã nhanh chóng chặn họ lại, ánh mắt anh lóe lên sự kiên quyết. Cùng lúc đó, một vài người dân, những người đã bị bức họa lay động, những người đã tìm thấy sự đồng cảm trong "Dòng Chảy Nhân Gian", cũng lên tiếng phản đối. Họ không còn im lặng, mà mạnh dạn đứng ra, tạo thành một rào cản vô hình trước bức họa. "Không được phép!" "Bức họa này là của chúng tôi!" "Nó nói lên tiếng lòng của chúng tôi!" Tiếng hô hào của họ, ban đầu còn yếu ớt, dần trở nên mạnh mẽ hơn, hòa vào nhau thành một làn sóng phản đối.

Tạ Trần, tình cờ đi ngang qua, đã dừng lại ở một góc khuất, ẩn mình trong bóng râm của một mái hiên. Anh lẳng lặng quan sát toàn bộ cuộc đối đầu này. Ánh mắt sâu thẳm của anh, dường như có thể nhìn thấu mọi sự, không hề biểu lộ sự ngạc nhiên hay lo lắng, mà chỉ là một sự chiêm nghiệm tĩnh tại. Anh lắng nghe từng lời lẽ sắc bén, từng tiếng hô hào phẫn nộ, từng nhịp đập của trái tim nhân gian đang giằng xé.

"Mỗi người một nhận thức, mỗi người một dòng chảy," Tạ Trần thầm nhủ trong lòng. Anh biết rằng sự đối đầu này là điều tất yếu, là một phần của "nhân quả" mà anh đã nhìn thấy từ lâu. "Nhưng dòng chảy đó, cuối cùng sẽ đổ về đâu, phụ thuộc vào lựa chọn và sự thấu hiểu của mỗi cá nhân. Nghệ thuật đã mở ra cánh cửa mà lời nói khó lòng chạm tới. Nó lay động cảm xúc, buộc con người phải đối mặt với những gì họ thường cố gắng né tránh." Anh tin rằng, bức họa 'Dòng Chảy Nhân Gian' sẽ không chỉ là một tác phẩm nghệ thuật mà còn trở thành một biểu tượng quan trọng, một ngọn cờ tư tưởng cho những người tin vào sự đa diện và tính cá nhân của Nhân Đạo. Sự đối đầu giữa phe bảo thủ và tiến bộ về triết lý Nhân Đạo sẽ tiếp tục gia tăng, và nghệ thuật sẽ đóng vai trò then chốt, không thể thiếu trong cuộc chiến tư tưởng này. Nàng Thơ Mộng Dao, thông qua tác phẩm và sự kiên định của mình, sẽ trở thành một tiếng nói quan trọng, một người truyền cảm hứng cho kỷ nguyên mới, khẳng định sức mạnh của cảm xúc và trải nghiệm cá nhân. Tạ Trần, dù không trực tiếp can thiệp, nhưng những lời nói và sự hiện diện của anh sẽ tiếp tục dẫn dắt những người có duyên đến sự thấu hiểu sâu sắc hơn về 'Vô Vi Chi Đạo' và 'Nhân Đạo'.

Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương của cỏ cây, của đất trời đang hòa quyện với mùi căng thẳng và mồ hôi của con người. Đó là mùi của sự sống, của sự chuyển mình. Cuộc chiến tư tưởng về Nhân Đạo, về ý nghĩa của sự tồn tại, đã chính thức bùng nổ, không phải bằng đao kiếm, mà bằng những mảng màu, bằng những lời lẽ, bằng chính những trái tim con người. Và Tạ Trần, vẫn là một phàm nhân, một thư sinh gầy gò, sẽ tiếp tục đứng bên lề, lặng lẽ quan sát, như một điểm neo nhân quả, thấu hiểu và chờ đợi dòng chảy nhân gian tìm được bến bờ của riêng mình.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free