Nhân gian bất tu tiên - Chương 978: Lan Rộng Tư Tưởng: An Bình Loạn Trong Bình Yên
Đêm đã hoàn toàn buông xuống. Bên ngoài cửa sổ, ánh trăng non yếu ớt bắt đầu len lỏi qua những tán cây. Tạ Trần nhìn ra màn đêm thăm thẳm, nơi những vì sao bắt đầu lấp lánh. Y biết, sự kiện này chỉ là một khởi đầu. Khó khăn của Thị trưởng An Bình báo hiệu cho những thử thách lớn hơn mà các nhà lãnh đạo khác trong kỷ nguyên 'Nhân Đạo' sẽ phải đối mặt. 'Nhân Đạo' không phải là một con đường dễ dàng mà là một cuộc đấu tranh liên tục để tìm kiếm sự cân bằng giữa trật tự và tự do, giữa lợi ích cá nhân và lợi ích chung. Sự xuất hiện của các phong trào tư tưởng mới, của những kẻ lợi dụng danh nghĩa 'Nhân Đạo' để trục lợi, sẽ tiếp t���c gây ra những xung đột tương tự, hoặc thậm chí phức tạp hơn, ở nhiều nơi khác.
Y, một phàm nhân không tu hành, không sùng bái sức mạnh, chỉ bằng trí tuệ và khả năng nhìn thấu nhân tâm, đã vô tình trở thành "điểm neo nhân quả" định đoạt vận mệnh thế giới. Ước nguyện được sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính của mình, giờ đây không chỉ là của riêng y, mà còn là ước nguyện chung của rất nhiều người trong nhân gian này. Và để đạt được điều đó, y biết, y không thể dừng lại, dù cho con đường phía trước còn rất dài và đầy chông gai. Y vẫn sẽ là ngọn lửa triết lý soi rọi những góc khuất trong tâm hồn con người, để tìm ra con đường dẫn đến một 'Nhân Đạo' thực sự trọn vẹn, không cần thành tiên.
***
Sáng sớm, ánh nắng dịu dàng trải vàng trên những mái ngói rêu phong của Thị Trấn An Bình, xuyên qua kẽ lá, vẽ nên những họa tiết lung linh trên con đường đất đã được tưới nước. Tiếng rao hàng của người bán bánh, tiếng bước chân lộc cộc của những chuyến xe ngựa đầu ngày, cùng tiếng cư��i nói râm ran từ các quán trọ ven đường, tất cả hòa quyện thành bản giao hưởng quen thuộc của một buổi ban mai bình yên. Mùi bánh nướng thơm lừng quyện với mùi gỗ mục và đất ẩm, tạo nên một không khí thanh bình, thân thiện đặc trưng của chốn nhân gian này. Thế nhưng, trong văn phòng Thị trưởng An Bình, sự bình yên ấy lại trở nên xa vời.
Thị trưởng An Bình, một người đàn ông trung niên với gương mặt khắc khổ, vầng trán nhăn sâu bởi những lo toan, đang ngồi sau bàn làm việc đầy ắp công văn. Ông mặc quan phục chỉnh tề, nhưng từng nếp áo dường như cũng không thể che giấu được sự mệt mỏi hằn sâu trên đôi vai. Ánh mắt ông dán chặt vào một chồng báo cáo, những tờ giấy mỏng manh nhưng chứa đựng sức nặng ngàn cân, miêu tả tình hình căng thẳng không chỉ ở Thành Vô Song mà còn len lỏi đến các thị trấn lân cận, thậm chí là ngay trong lòng An Bình. Tiếng bút lông sột soạt của thư lại bên ngoài cửa phòng dường như càng làm tăng thêm sự bức bối trong lòng ông. Ông day nhẹ thái dương, cảm nhận cái đau âm ỉ đang hành hạ mình từ đêm qua. Cái gọi là "kỷ nguyên Nhân Gian mới" này, thay vì mang đến sự thanh thản, lại đưa đẩy ông vào một vòng xoáy của những tranh chấp tư tưởng, của những "chấp niệm" không ngừng nghỉ.
Một tiếng gõ cửa dứt khoát vang lên, phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng. Trước khi Thị trưởng kịp lên tiếng, cánh cửa đã mở ra, và một người đàn ông cao lớn, dáng vẻ uy nghiêm, bước vào. Đó là Đại Diện của 'Người Bảo Vệ Nhân Đạo', với khuôn mặt nghiêm nghị, ánh mắt sắc bén như chim ưng. Hắn mặc chiếc áo choàng màu xanh sẫm, chất liệu vải thô nhưng được cắt may tinh xảo, toát lên khí chất của một người thực thi luật pháp, một người tin tưởng tuyệt đối vào "trật tự". Hắn không chờ Thị trưởng mời, tự nhiên đi đến bàn làm việc, ánh mắt quét qua những tờ báo cáo đang nằm ngổn ngang.
"Thị trưởng đại nhân," Đại Diện cất giọng, trầm và vang, không chút nể nang, "những tư tưởng lệch lạc này đang gieo mầm hỗn loạn. Ngài nhìn xem, những báo cáo từ Thanh Hà, từ Bạch Vân, và cả ngay trong An Bình đây nữa! Những kẻ nhân danh 'tự do' để kích động dân chúng, để phá vỡ sự ổn định mà chúng ta khó khăn lắm mới gây dựng được. Nếu không trấn áp mạnh tay, sự bình yên của Nhân Gian sẽ bị hủy hoại! Chúng ta phải bảo vệ trật tự!"
Thị trưởng An Bình khẽ thở dài, trong lòng ông dấy lên một cảm giác bất lực. Ông vò nát một tờ báo cáo trong tay, nghe tiếng giấy nhàu nát khô khốc như tiếng lòng mình. "Ta hiểu chứ, đạo hữu. Nhưng việc đàn áp... liệu có thực sự là cách giải quyết triệt để? Dân chúng chỉ muốn được bày tỏ, họ muốn được thấu hiểu. Những lý tưởng của 'Nhân Đạo' vốn dĩ đề cao tiếng nói cá nhân, đề cao sự tự do tư tưởng. Chúng ta không thể chỉ vì muốn ổn định mà lại đi ngược lại chính cái nền móng của kỷ nguyên này."
Đại Diện 'Người Bảo Vệ Nhân Đạo' khẽ nhíu mày, ánh mắt hắn trở nên lạnh lẽo hơn. "Tự do mà không có giới hạn, Thị trưởng đại nhân, đó không phải là tự do, đó là hỗn loạn. Thiên Đạo sụp đổ, nhưng luật pháp và trật tự của con người phải được dựng lên. Những kẻ lợi dụng 'Nhân Đạo' để gieo rắc tư tưởng phản động, để lật đổ chính quyền, chúng ta phải xử lý. Ngài chớ quên, sau biến cố Thành Vô Song, chính những hành động cứng rắn mới dẹp yên được cục diện. An Bình là thị trấn kiểu mẫu, ngài không thể để nó trở thành một Thành Vô Song thứ hai!" Hắn nhấn mạnh từng từ, khí thế bức người.
Thị trưởng An Bình cảm thấy một làn khí lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Ông biết, lời nói của Đại Diện không phải là hăm dọa, mà là một sự cảnh báo nghiêm túc. 'Người Bảo Vệ Nhân Đạo' đang dần trở thành một thế lực có quyền lực lớn, với triết lý cứng rắn và quyết đoán. Ông ngẩng đầu nhìn Đại Diện, ánh mắt mệt mỏi nhưng vẫn cố giữ vẻ kiên định. "Ta sẽ xem xét. Nhưng ta không tin bạo lực có thể giải quyết được tất cả. Cái giá của sự trấn áp đôi khi còn đắt hơn cả sự hỗn loạn tạm thời."
"Cái giá của sự nhu nhược còn đắt hơn, Thị trưởng đại nhân," Đại Diện đáp lời, không hề nao núng. Hắn quay lưng bước ra cửa, giọng nói cuối cùng vẫn vang vọng trong căn phòng. "Hy vọng ngài sẽ có quyết sách sáng suốt, vì sự bình yên chung của Nhân Gian."
Cánh cửa khép lại, trả lại sự tĩnh lặng cho căn phòng, nhưng sự tĩnh lặng ấy giờ đây lại mang theo một áp lực vô hình. Thị trưởng An Bình đổ người xuống ghế, vầng trán nhăn nhó hơn. Tiếng gió nhẹ lùa qua khung cửa sổ, mang theo mùi hương của cỏ dại và đất, nhưng ông chỉ cảm thấy cái lạnh lẽo của sự bất an đang len lỏi vào tâm trí mình. Ông đã và đang cố gắng "sống một đời bình thường", cố gắng duy trì sự an bình cho dân chúng, nhưng dường như kỷ nguyên mới này không cho phép ông được an yên.
***
Buổi trưa, ánh nắng ấm áp trải đều khắp Thị Trấn An Bình, làm bừng sáng những ngôi nhà gỗ và gạch đơn giản. Tiếng rao hàng vẫn vang vọng, tiếng xe ngựa vẫn lộc cộc, và mùi thức ăn từ các quán ăn ven đường càng thêm hấp dẫn. Dù vậy, một không khí căng thẳng vẫn bao trùm, như một lớp sương mỏng vô hình mà chỉ những người nhạy cảm mới có thể cảm nhận. Ngay sau khi phái đoàn 'Người Bảo Vệ Nhân Đạo' rời đi, Thị trưởng An Bình chưa kịp thở phào, lại phải tiếp đón một vị khách khác.
Lần này, là một phụ nữ trẻ, gương mặt thanh tú nhưng ánh mắt kiên nghị, toát lên vẻ nhiệt huyết của tuổi trẻ. Cô mặc trang phục giản dị, không chút phô trương, nhưng tinh thần cao ngút trời. Cô là Đại Diện của 'Hội Tự Do Tư Tưởng' địa phương, mang theo một tập kiến nghị dày cộp. Cô bước vào văn phòng Thị trưởng, không có vẻ uy hiếp như vị Đại Diện trước, nhưng lại mang một khí thế bất khuất, một niềm tin mãnh liệt vào lý tưởng của mình.
"Thị trưởng đại nhân," cô gái trẻ cất giọng, truyền cảm và rõ ràng, "chúng tôi là Đại Diện cho 'Hội Tự Do Tư Tưởng' của An Bình. Chúng tôi đến đây không phải để gây rối, mà để thỉnh cầu ngài bảo vệ quyền tự do ngôn luận và tự do tư tưởng của dân chúng. Ngài biết đấy, Nhân Đạo là tự do, là sự phát triển tư tưởng, là sự tôn trọng mỗi cá nhân. Nếu chúng ta tự trói buộc mình, tự bịt miệng những tiếng nói khác biệt, thì có khác gì Thiên Đạo cũ, nơi ý chí của một thiểu số định đoạt số phận của tất cả? Xin ngài hãy bảo vệ quyền được nói, đư���c nghĩ của dân chúng!"
Cô gái trẻ đặt tập kiến nghị lên bàn, ánh mắt cô cháy rực ngọn lửa lý tưởng. "Thị trưởng đại nhân, những gì đang diễn ra ở Thành Vô Song, sự trấn áp của 'Người Bảo Vệ Nhân Đạo', đó là một bước lùi. Chúng ta đã thoát khỏi xiềng xích của Thiên Đạo, lẽ nào lại tự tạo ra một Thiên Đạo mới, một bộ quy tắc mới để giam hãm tư duy con người? Tạ tiên sinh đã từng nói, 'nhân quả' là sợi dây liên kết mọi hành động. Nếu chúng ta gieo mầm đàn áp, chúng ta sẽ gặt hái sự phản kháng và hận thù. Ngài là người đứng đầu An Bình, ngài có quyền lực để bảo vệ sự trong sạch của 'Nhân Đạo'!"
Thị trưởng An Bình lắng nghe, gương mặt ông phức tạp. Ông day nhẹ thái dương, cảm thấy cái đầu mình như muốn nổ tung. Một bên là trật tự, kỷ cương, một bên là tự do, tư tưởng. Cả hai đều có lý lẽ riêng, đều viện dẫn đến cái gọi là "Nhân Đạo" để bảo vệ lập trường của mình. Ông thở dài một hơi não nề. "Tự do... nhưng hỗn loạn thì sao? Làm sao để cân bằng đây? Các người nói tự do, còn 'Người Bảo Vệ Nhân Đạo' nói trật tự. Ai cũng đúng, vậy ai sẽ là người chịu trách nhiệm khi mọi thứ vỡ vụn?"
Cô gái trẻ định đáp lời, nhưng Thị trưởng An Bình đã xua tay. "Thôi được rồi, ta đã hiểu ý của các ngươi. Ta sẽ xem xét. Nhưng các ngươi cũng phải hiểu, trách nhiệm của ta là giữ cho An Bình được yên bình, không phải là để mọi người tự do gây rối. Hãy nhớ, 'tự do' mà thiếu đi sự tự giác, thiếu đi sự tôn trọng lẫn nhau, thì đó không còn là tự do nữa, mà là một mầm mống của sự hỗn loạn."
Sau khi cô gái trẻ rời đi, Thị trưởng An Bình cảm thấy một sự mệt mỏi cùng cực. Căn phòng dường như trở nên ngột ngạt hơn, dù mùi thức ăn từ bên ngoài vẫn thoang thoảng bay vào. Ông quyết đ��nh đi dạo một vòng quanh thị trấn, hít thở không khí trong lành, và tìm kiếm một góc nhìn khác, một lời khuyên chân thật từ những người dân thường.
Ông bước ra đường, hòa mình vào dòng người. Tiếng nói chuyện, tiếng rao hàng, tiếng bước chân, tất cả dường như trở nên ồn ào hơn bình thường. Ông thấy Cố Tiểu Ngư đang ngồi trước cửa nhà, tỉ mẩn đan lát. Khuôn mặt bầu bĩnh của cô gái trông khá lo lắng.
"Tiểu Ngư à, con thấy tình hình gần đây thế nào?" Thị trưởng hỏi, giọng trầm ấm.
Cố Tiểu Ngư ngẩng đầu, đôi mắt to tròn lanh lợi nhìn ông, rồi thở dài. "Thị trưởng à, dân chúng tôi chỉ muốn yên bình làm ăn. Ai cũng nói có lý, bên thì bảo phải cứng rắn, bên thì bảo phải tự do. Nhưng tranh cãi mãi thì làm sao sống được? Mấy bữa nay, cả làng bàn tán xôn xao, ai cũng lo lắng. Kẻ thì sợ bị đàn áp, kẻ thì sợ bị phá rối. Con chỉ mong mọi chuyện trở lại như xưa, không có tiên, không có Thiên Đạo, nhưng cũng đừng có quá nhiều 'ý kiến' như bây giờ. Mệt mỏi quá đi mất."
Thị trưởng An Bình gật đầu, hiểu được nỗi lòng của cô gái. Ông tiếp tục đi, và bắt gặp Ông Lão Tiều Phu đang ngồi nghỉ dưới gốc cây đa cổ thụ, bên cạnh là bó củi đã được bó gọn gàng. Dáng người gầy gò, lưng còng của ông lão dường như đã gắn liền với cảnh vật nơi đây. Ông lão nhìn ông bằng ánh mắt tinh anh, khẽ mỉm cười hiền hậu.
"Thị trưởng đại nhân, trông ngài có vẻ ưu tư lắm?" Ông Lão Tiều Phu cất giọng chậm rãi, từ tốn.
Thị trưởng An Bình không giấu giếm, kể lại những áp lực mình đang phải đối mặt. Ông Lão Tiều Phu lắng nghe, râu tóc bạc phơ khẽ lay động trong gió nhẹ. Sau một lúc im lặng, ông lão đưa mắt nhìn lên tán lá cây đa cổ thụ, nơi những cành lá xanh tốt đang vươn mình ra mọi phía.
"Cái cây nó có nhiều cành, nhiều lá," ông lão nói, giọng mang theo sự chiêm nghiệm sâu sắc. "Cắt hết đi thì còn gì là cây? Nhưng để mặc nó mọc lung tung, không có trật tự, thì nó sẽ che khuất ánh sáng, cành yếu sẽ gãy đổ, làm sao mà vững được gốc? Cuộc đời này cũng vậy, Thị trưởng đại nhân. Tự do như gió, nó mang theo hương thơm, nhưng cũng có thể thành bão táp. Trật tự như đất, nó cho ta chỗ đứng, nhưng cũng có thể thành xiềng xích. Vấn đề là làm sao để gió vẫn thổi, mà cây vẫn đứng vững, vẫn vươn mình ra đón ánh sáng."
Thị trưởng An Bình cảm thấy lòng mình như được gỡ rối đôi chút. Lời nói của ông lão tiều phu giản dị nhưng chứa đựng đạo lý sâu xa, một sự cân bằng tự nhiên mà con người vẫn đang loay hoay tìm kiếm. Ông khẽ gật đầu, cảm ơn ông lão, rồi tiếp tục bước đi, trong lòng vẫn còn nhiều trăn trở. Ông biết, "Nhân Đạo" không phải là một con đường dễ dàng, mà là một cuộc đấu tranh không ngừng nghỉ để tìm kiếm sự cân bằng giữa trật tự và tự do, giữa lợi ích cá nhân và lợi ích chung.
***
Chiều muộn, ánh nắng vàng nhạt bao phủ Thị Trấn An Bình, tạo nên một vẻ đẹp trầm mặc cho những mái nhà cổ kính. Tiếng nói chuyện và rao hàng đã dần thưa thớt, nhường chỗ cho tiếng gió nhẹ lùa qua những tán cây, mang theo mùi đất và mùi lá khô. Thư Đồng Tiểu An, với gương mặt gầy gò và đôi mắt toát lên vẻ thông minh, nh��ng giờ đây lại tràn đầy lo lắng, vội vã chạy đến quán sách của Tạ Trần. Cậu bé đã chứng kiến mọi chuyện diễn ra trong ngày, từ sự xuất hiện của hai phái đoàn cho đến nỗi ưu tư của Thị trưởng An Bình và những lời bàn tán xôn xao của dân chúng. Không khí căng thẳng trong thị trấn dường như đã khiến cậu bé cảm thấy nghẹt thở.
Tiểu An bước vào quán sách, mùi giấy cũ, mực và mùi trà thoang thoảng quen thuộc vẫn vậy, nhưng dường như không thể xoa dịu được nỗi lo trong lòng cậu. Tạ Trần đang ngồi sau quầy sách, tay khẽ vuốt ve bìa cuốn Cổ Thư 'Vô Vi Chi Đạo' đã sờn cũ, ánh mắt y hướng ra ngoài cửa sổ, nơi ánh chiều đang dần tắt. Thân hình gầy gò của y, bộ áo vải bố cũ kỹ, tất cả đều toát lên vẻ tĩnh lặng, bình yên đến lạ thường, đối lập hoàn toàn với sự hỗn loạn bên ngoài.
"Tiên sinh, An Bình... không còn như trước nữa." Tiểu An cất giọng, đứt quãng vì lo lắng. Cậu bé kể lại chi tiết những gì đã thấy và nghe, về sự chia rẽ giữa những người ủng hộ 'Người Bảo Vệ Nhân Đạo' và 'Hội Tự Do Tư Tưởng', về nỗi sợ hãi của người dân, và cả sự bối rối của Thị trưởng An Bình. "Mọi người tranh cãi, rồi sợ hãi... Có phải Nhân Đạo đang sai rồi không, tiên sinh? Con cứ nghĩ, không còn Thiên Đạo thì mọi người sẽ sống vui vẻ, bình yên. Nhưng sao bây giờ lại phức tạp hơn trước?"
Tạ Trần vẫn giữ nguyên tư thế, ánh mắt y khẽ nhắm lại, như đang lắng nghe không chỉ lời nói của Tiểu An mà cả tiếng lòng của cả nhân gian đang xao động. Cái không khí căng thẳng, cái lạnh lẽo của sự bất an dường như cũng len lỏi vào quán sách, nhưng lại bị sự tĩnh tại của Tạ Trần hóa giải. Sau một lúc im lặng, y từ từ mở mắt, ánh nhìn sâu thẳm như chứa đựng cả ngàn năm triết lý.
"Nhân Đạo không sai, Tiểu An. Chỉ là con người... luôn có nhiều cách để hiểu, và để sống," Tạ Trần cất giọng trầm tĩnh, chậm rãi. "Tự do là một dòng sông, nó mang phù sa bồi đắp cho đất đai, tưới mát cho vạn vật, nhưng cũng có thể gây lũ lụt, cuốn trôi tất cả nếu không được kiểm soát. Trật tự là con đê, nó bảo vệ đất đai khỏi dòng lũ, giữ cho dòng chảy được ổn định, nhưng cũng có thể giam hãm, ngăn cản dòng nước tự do tuôn chảy nếu quá cứng nhắc. Vấn đề không phải là chọn cái nào, mà là làm sao để cả sông và đê cùng tồn tại, để dòng sông vẫn chảy xiết nhưng không gây họa, để con đê vẫn vững chắc nhưng không giam hãm sự sống."
Y khẽ nhấp một ngụm trà, vị trà ấm nóng lan tỏa trong vòm miệng, làm dịu đi cái không khí căng thẳng. "Thiên Đạo sụp đổ, nhưng những chấp niệm trong lòng người thì không dễ dàng tan biến. Ham muốn quyền lực, tham lam lợi ích, khao khát được kiểm soát người khác, hay khao khát được tự do tuyệt đối... đó là những thứ luôn tồn tại, dù có tiên hay phàm. 'Nhân Đạo' không phải là một khuôn mẫu cứng nhắc, nó là dòng chảy không ngừng của sự thấu hiểu và thích nghi, một sự cân bằng tinh tế giữa những khuynh hướng đối lập. Cái giá của sự thức tỉnh là đau đớn, nhưng đó là con đường duy nhất để tìm thấy 'Nhân Đạo' chân chính."
Tạ Trần quay sang nhìn Tiểu An, ánh mắt y như muốn xuyên thấu vào tâm hồn cậu bé. "Thị trưởng An Bình, ông ấy đang cố gắng tìm cách để dòng sông không tràn bờ, nhưng con đê cũng không quá cao. Ông ấy khao khát một đời bình thường, một sự yên ổn cho dân chúng. Nhưng sự yên ổn ấy, trong kỷ nguyên này, lại đòi hỏi một sự đấu tranh không ngừng nghỉ để tìm kiếm sự cân bằng, để không 'mất người'. Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và lòng người cũng vậy."
Tiểu An lắng nghe, đôi mắt cậu bé dần trở nên sáng hơn. Tuy vẫn còn sự bối rối, nhưng đã có thêm một phần nào đó của sự thấu hiểu. Cậu bé nhận ra rằng, Tạ Trần không bao giờ đưa ra câu trả lời trực tiếp, mà luôn đặt ra những câu hỏi, những triết lý để người khác tự suy ngẫm và tìm ra con đường của riêng mình. Có lẽ, "Hội Tự Do Tư Tưởng" cần phải thích nghi, cần phải tìm cách thể hiện lý tưởng của mình một cách khôn ngoan hơn, tránh xa sự đối đầu trực diện để không làm phật lòng những người có quyền lực đang thực sự mong muốn h��a bình, như Thị trưởng An Bình.
***
Hoàng hôn đỏ cam rực rỡ nhuộm bầu trời Thị Trấn An Bình, hắt lên những con đường lát đá và mái nhà gỗ một màu vàng rực. Tại quảng trường trung tâm, một đám đông lớn đã tụ tập. Tiếng xì xào, bàn tán lan truyền trong không khí, mang theo cả sự lo lắng và tò mò. Thị trưởng An Bình, với vẻ mặt mệt mỏi nhưng ánh mắt kiên quyết, đứng trên một bục cao được dựng tạm. Ánh sáng của những ngọn đèn lồng bắt đầu được thắp lên, soi chiếu lên gương mặt khắc khổ của ông.
"Hỡi dân chúng An Bình!" Giọng Thị trưởng vang vọng khắp quảng trường, trầm ấm và đầy sức thuyết phục, nhưng cũng không kém phần nghiêm nghị. "Ta hiểu những lo lắng của các ngươi. Những ngày qua, ta đã lắng nghe mọi tiếng nói, từ những lời thỉnh cầu về tự do cho đến những yêu cầu về trật tự. Nhân Đạo là của chúng ta, và nó cần sự đoàn kết, cần sự thấu hiểu lẫn nhau. Ta biết, có những tư tưởng khác biệt, có những lý lẽ trái chiều. Nhưng Nhân Đạo không phải là sự đối đầu, mà là sự hài hòa."
Ông dừng lại một chút, ánh mắt quét qua từng gương mặt trong đám đông, từ những người nông dân chất phác đến những thư sinh trẻ tuổi đầy nhiệt huyết. "Vì lẽ đó, ta sẽ thiết lập một 'Diễn đàn đối thoại Nhân Đạo' tại đây, ngay tại quảng trường này. Mỗi tuần một lần, mọi người sẽ có cơ hội trình bày quan điểm của mình, để lắng nghe và thấu hiểu lẫn nhau. Ta tin rằng, chỉ khi chúng ta đối thoại, chúng ta mới có thể tìm thấy điểm chung, mới có thể xây dựng một An Bình vững mạnh."
Tiếng xì xào trong đám đông tăng lên, xen lẫn những tiếng vỗ tay lác đác. Tuy nhiên, vẫn có những ánh mắt hoài nghi, những gương mặt cau có. Việc Thị trưởng An Bình cố gắng thiết lập 'Diễn đàn đối thoại Nhân Đạo' nhưng đồng thời siết chặt quy định về tụ tập đông người cho thấy sự cân bằng này rất mong manh và có thể bị phá vỡ bất cứ lúc nào.
Thị trưởng An Bình tiếp tục, giọng ông trở nên đanh thép hơn. "Tuy nhiên, ta cũng phải nói rõ. Tự do không có nghĩa là hỗn loạn. Trật tự không có nghĩa là đàn áp. Bất kỳ ai lợi dụng tự do để gieo rắc thù hận, để kích động bạo lực, để phá vỡ sự bình yên chung của An Bình, ta sẽ không dung thứ! Các đội tuần tra sẽ được tăng cường, và mọi hành vi gây rối trật tự công cộng sẽ bị xử lý nghiêm khắc theo luật pháp của Nhân Gian. Ta mong các ngươi hiểu cho tấm lòng của ta, vì sự yên bình của tất cả chúng ta!"
Nói xong, Thị trưởng An Bình cúi đầu chào dân chúng rồi rời khỏi bục. Các đội tuần tra, với những bộ giáp đơn giản nhưng đầy đủ, bắt đầu di chuyển qua lại trong thị trấn, ánh mắt cảnh giác quét khắp nơi. Quyết định của ông tạm thời xoa dịu tình hình, nhưng không giải quyết triệt để vấn đề gốc rễ. Những ánh mắt hoài nghi của người dân sau quyết định của Thị trưởng cho thấy họ chưa hoàn toàn tin tưởng vào giải pháp, và sự chia rẽ có thể bùng phát trở lại bất cứ lúc nào.
Từ quán sách của mình, Tạ Trần khẽ nhìn ra ngoài. Hoàng hôn đã gần tắt, chỉ còn những vệt đỏ cam cuối cùng còn vương vấn trên nền trời. Tiếng loa của Thị trưởng đã im bặt, nhường chỗ cho tiếng xì xào của đám đông đang dần giải tán. Y nhìn những gương mặt phức tạp của người dân, nhìn những đội tuần tra đang đi lại, và khẽ nở một nụ cười nhạt. Đó không phải là nụ cười của sự vui vẻ, mà là một nụ cười của sự thấu hiểu sâu sắc, của một người đã nhìn thấu "nhân quả".
Sự lan rộng của xung đột tư tưởng đến các thị trấn lân cận, và cả ngay trong lòng An Bình, báo hiệu cho một vấn đề lớn hơn. Liệu 'Diễn đàn đối thoại Nhân Đạo' có thực sự mang lại sự cân bằng, hay chỉ là một giải pháp tạm thời, một con đê mong manh trước dòng sông đang cuộn chảy mạnh mẽ hơn? Tạ Trần biết, những thử thách này chỉ là khởi đầu. Sẽ còn có những phong trào tư tưởng mới, những kẻ lợi dụng danh nghĩa 'Nhân Đạo' để trục lợi, và con người sẽ phải tiếp tục đấu tranh để tìm ra ý nghĩa thực sự của sự tồn tại, của một kỷ nguyên không cần thành tiên, nhưng vẫn có thể "mất người". Con đường dẫn đến một 'Nhân Đạo' thực sự trọn vẹn, còn rất dài và đầy chông gai.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.