Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 984: Bóng Đêm Mù Quáng và Ánh Sáng Lương Tri

Quán Sách An Bình chìm trong một thứ tĩnh lặng đặc biệt, không phải sự yên ắng vô hồn của một nơi hoang phế, mà là sự lắng đọng của những tâm hồn đang chìm sâu vào suy tư. Ánh nắng ban trưa chói chang của chốc lát trước giờ đã nhạt dần, nhường chỗ cho sắc cam đỏ của buổi chiều tà, hắt qua khung cửa sổ gỗ, vẽ nên những vệt sáng dài trên nền nhà. Không khí mang theo chút se lạnh của gió cuối thu, len lỏi qua từng kẽ lá, từng trang sách cũ kỹ, mang theo hương giấy mộc mạc và mùi trà thoang thoảng. Những lời cuối của Tạ Trần về "sức mạnh của sự đồng lòng, của lương tri, của ý chí kiên định" vẫn còn vương vấn, như một làn sương mỏng, bao phủ lấy từng người dân đang ngồi quanh hắn.

Ông Lão Tiều Phu, với lưng còng và mái tóc bạc phơ, đang cúi gằm mặt, đôi tay chai sạn đặt trên đầu gối, siết chặt như thể đang nắm giữ một điều gì đó vô hình nhưng vô cùng quan trọng. Khuôn mặt khắc khổ của lão giờ đây không còn nét cam chịu, mà thay vào đó là những nếp nhăn sâu hoắm như đang gói ghém một cuộc đấu tranh nội tâm dữ dội. Lão đã sống gần trọn một đời, chứng kiến bao sự đổi thay, từ thời Thiên Đạo thịnh vượng đến khi nó suy tàn, từ khi tiên môn còn uy nghiêm đến lúc mọi ranh giới mờ nhạt. Nhưng chưa bao giờ lão cảm thấy một sự bối rối, một sự thức tỉnh mạnh mẽ đến vậy. Lời của Tạ Trần, không phải là một phép thần thông giải cứu, mà là một lời chất vấn thẳng vào lương tri, vào cái gọi là "số phận" mà lão vẫn tin tưởng bấy lâu.

Bà Lão Bán Nước, lưng cũng đã còng, mái tóc bạc phơ được búi gọn gàng, đôi mắt hiền từ thường ngày giờ đây lại ánh lên một vẻ suy tư khác lạ. Bà không còn lau nước mắt, cũng không còn thở dài. Thay vào đó, bà nhìn chằm chằm vào Tạ Trần, như thể muốn xuyên thấu qua vẻ ngoài thư sinh gầy gò của hắn để tìm kiếm một điều gì đó sâu xa hơn. Cả cuộc đời bà là những gánh nước nặng trĩu, những lời rao bán lặp đi lặp lại. Bà đã quen với sự nhỏ bé của mình, quen với việc tuân theo những quy tắc, dù là của tiên môn hay của những kẻ tự xưng là "Đại Diện Nhân Đạo". Nhưng lời Tạ Trần nói đã khuấy động một dòng nước ngầm trong tâm hồn bà, một dòng nước của sự bất công và sự cam chịu mà bà vẫn luôn cố gắng phớt lờ.

Tiểu Hoa, cô bé nhỏ nhắn với mái tóc tết hai bên, đôi mắt to tròn lanh lợi, cũng ngồi im phăng phắc. Em chưa thể hiểu hết được những triết lý cao siêu mà Tạ Trần đã nói, nhưng em cảm nhận được sự nghiêm trọng trong lời nói của hắn, và sự thay đổi trong ánh mắt của những người lớn xung quanh. Em nhìn Tạ Trần, rồi lại nhìn những người dân, một cách bản năng, em muốn biết điều gì đang diễn ra, điều gì đang khiến mọi người bận tâm đến vậy. Thư Đồng Tiểu An, đứng cạnh Tạ Trần, vẫn lặng lẽ ghi chép vào cuốn sổ tay của mình. Mấy trang giấy đã kín chữ, nhưng ánh mắt cậu bé không rời khỏi Tạ Trần, ghi nhớ từng cử chỉ, từng biểu cảm của tiên sinh mình. Cậu cảm nhận được một luồng khí lạnh lẽo đang dần tan đi, thay vào đó là một sự ấm áp, một tia hy vọng, dù mong manh, đang nhen nhóm trong lòng mọi người.

Tạ Trần, với thân hình gầy gò, thư sinh, làn da trắng nhợt, ngồi sau quầy sách cũ kỹ. Hắn không nói thêm lời nào, chỉ lặng lẽ rót thêm một chén trà nóng, hơi nước bốc lên nghi ngút, mang theo hương trà thoang thoảng, làm dịu đi không khí căng thẳng. Đôi mắt sâu thẳm của hắn, như thể có thể nhìn thấu mọi sự, lướt qua từng khuôn mặt, từng ánh mắt đang chất chứa bao nỗi niềm. Hắn biết, những lời triết lý khô khan, dù đúng đắn đến mấy, cũng khó có thể lay động tận gốc rễ những niềm tin đã ăn sâu vào tâm trí con người. Đặc biệt là niềm tin vào một thế lực bên ngoài sẽ đến giải cứu.

Hắn khẽ thở dài, một hơi thở nhẹ đến nỗi chỉ có chính hắn mới có thể cảm nhận được. Kỷ nguyên Nhân Gian này, tưởng chừng như đã thoát khỏi xiềng xích của Thiên Đạo và tiên môn, nhưng lại đang đối mặt với một kẻ thù nguy hiểm hơn: chính bản tính tha hóa của con người. "Vô vi chi đạo" của hắn không phải là sự thờ ơ, mà là sự tin tưởng vào khả năng tự nhận thức, tự cứu rỗi của nhân loại. Nhưng để khơi dậy khả năng đó, đôi khi cần một ngọn lửa, một câu chuyện, một hình ảnh đủ sức chạm đến tận cùng lương tri.

Hắn đặt chén trà xuống, tạo ra một tiếng động nhỏ x��u nhưng đủ sức thu hút mọi ánh nhìn. Giọng nói của hắn, trầm ấm và đều đều, vang lên trong không gian tĩnh mịch, như dòng suối róc rách giữa núi rừng hoang sơ, mang theo một vẻ cổ kính, huyền hoặc.

"Ở một thị trấn nọ," Tạ Trần bắt đầu, ánh mắt hắn như đang nhìn vào một nơi xa xăm nào đó, không phải là bức tường quán sách, mà là một thế giới khác, một không gian của những câu chuyện, "không xa nơi đây lắm, người ta kể về một ngọn hải đăng... một ngọn hải đăng soi đường cho những con thuyền lạc lối trong đêm. Ngọn hải đăng ấy, được xây dựng từ bao đời, bởi những con người thấu hiểu nỗi khổ của biển cả và sự hiểm nguy của màn đêm."

Tiểu Hoa, đôi mắt mở to ngây thơ, không kìm được mà thì thầm: "Hải đăng sao, tiên sinh?" Em chưa từng thấy hải đăng, chỉ nghe trong những câu chuyện cổ tích.

Tạ Trần mỉm cười nhẹ, một nụ cười thoáng qua trên khuôn mặt thư sinh của hắn. Hắn không trả lời trực tiếp Tiểu Hoa, mà tiếp tục câu chuyện, giọng điệu như đang dẫn dắt mọi người bước vào một thế giới khác. "Thị trấn đó, tên là Thị Trấn Mù Lòa. Không phải vì người dân ở đó không có mắt, mà vì họ đã quen với việc sống trong bóng tối, quen với việc để người khác chỉ đường. Họ tin rằng, chỉ cần ngọn hải đăng kia còn sáng, họ sẽ không bao giờ lạc lối. Và những người trông coi hải đăng, ban đầu, họ là những người vĩ đại, những người tận tâm, họ hiểu rõ trách nhiệm của mình là giữ cho ngọn lửa không bao giờ tắt."

Ông Lão Tiều Phu khẽ nhíu mày, những nếp nhăn trên trán càng thêm sâu. Lão như đang cố gắng hình dung ra Thị Trấn Mù Lòa ấy, và dường như đã bắt đầu cảm thấy một sự quen thuộc, một sự tương đồng đáng sợ với tình cảnh hiện tại. Bà Lão Bán Nước ngừng lau nước mắt, đôi mắt nhìn chằm chằm vào Tạ Trần, như thể hắn đang nói ra một chân lý mà bà chưa từng nghĩ tới. Tiểu An, đứng cạnh, cũng lắng nghe từng lời, đôi mắt to tròn lấp lánh sự thấu hiểu. Cậu bé đã quen với những câu chuyện ngụ ngôn của tiên sinh, và biết rằng mỗi câu chuyện đều chứa đựng một đạo lý sâu xa, một bài học mà người thường khó lòng nhận ra nếu chỉ nghe trực tiếp. Cậu không ngừng ghi chép, từng nét chữ ngay ngắn, cẩn thận như đang lưu giữ một báu vật vô giá.

Tạ Trần nhấp thêm một ngụm trà, hơi ấm từ chén trà lan tỏa trong lòng bàn tay gầy guộc của hắn. Hắn cảm nhận được sự chú ý tuyệt đối từ những người nghe. Không khí trong quán sách càng trở nên tĩnh mịch, chỉ còn tiếng gió khẽ lướt qua khung cửa sổ và giọng kể trầm bổng của hắn.

"Thế rồi," Tạ Trần tiếp tục, giọng điệu thoáng chút bi ai, như đang kể về một bi kịch đã xảy ra từ rất lâu, "thời gian trôi qua, những người trông coi hải đăng đầu tiên dần dần ra đi. Những người kế nhiệm, họ không còn nhớ rõ nỗi khổ của biển cả, không còn nhớ rõ sự hiểm nguy của màn đêm. Họ chỉ còn nhớ rằng, ngọn hải đăng là biểu tượng của quyền lực, là nơi mọi ánh mắt đều đổ dồn về. Họ bắt đầu tin rằng, chính họ là ánh sáng, chứ không phải ngọn lửa. Họ bắt đầu lợi dụng sự tin tưởng của người dân, bắt đầu thu phí bảo dưỡng hải đăng, ban đầu là một chút, rồi dần dần nhiều lên, nhiều đến mức những con thuyền nhỏ bé phải bán hết tài sản mới có thể ti���p cận ánh sáng."

Ông Lão Tiều Phu khẽ run rẩy. Lão đã không ít lần phải nộp những khoản phí vô lý cho nhóm 'Đại Diện Nhân Đạo', những kẻ tự xưng là bảo vệ 'Nhân Đạo', nhưng lại hành động không khác gì lũ cướp bóc. "Giống quá... giống quá..." lão lẩm bẩm, tay siết chặt đến nỗi các khớp ngón tay trắng bệch. Lão dường như đã nhận ra được sự tương đồng kinh hoàng giữa câu chuyện và thực tại của mình. "Họ cũng nói là vì cái 'Đại Đạo Nhân Gian' gì đó... nói là để giữ cho 'Nhân Đạo' không bị suy tàn, nhưng lại bòn rút của chúng ta đến xương tủy."

Bà Lão Bán Nước thở dài một tiếng nặng nề, đôi mắt bà đỏ hoe. "Chúng ta... chúng ta đã thực sự mù lòa rồi sao?" Bà tự hỏi chính mình, và câu hỏi đó vang vọng trong tâm trí của những người dân khác. Họ cúi gằm mặt, có người khẽ lắc đầu, có người lại nắm chặt nắm đấm. Một cảm giác tội lỗi và sự tức giận bắt đầu nhen nhóm trong lòng họ, không phải với Tạ Trần, mà với chính bản thân mình, vì đã quá dễ dàng chấp nhận, quá dễ dàng cam chịu.

Tạ Trần nhìn họ, ánh mắt hắn không hề phán xét, chỉ có một sự thấu hiểu sâu sắc. Hắn biết, để một người nhận ra sự mù quáng của chính mình là điều khó khăn nhất. Hắn tiếp tục, giọng kể vẫn đều đều nhưng mang theo một sức nặng vô hình, từng lời như những nhát búa gõ vào tâm can người nghe.

"Dần dần," hắn nói, "những con thuyền nhỏ bé không còn đủ tiền để mua ánh sáng. Chúng buộc phải tự mình mò mẫm trong đêm tối, hoặc là bị mắc cạn, hoặc là bị nuốt chửng bởi biển cả. Còn những kẻ trông coi hải đăng, họ ngày càng trở nên giàu có, xa hoa. Họ xây thêm những tòa tháp lộng lẫy quanh ngọn hải đăng, trang hoàng lộng lẫy, nhưng ánh sáng của ngọn hải đăng thì ngày càng yếu ớt, bởi vì họ không còn quan tâm đến mục đích ban đầu của nó, mà chỉ quan tâm đến quyền lợi mà nó mang lại."

Một vài người dân đã không kìm được tiếng nấc nghẹn. Hình ảnh những con thuyền nhỏ bé mò mẫm trong đêm tối, giống hệt như cuộc đời khốn khó của họ, bị đẩy vào bước đường cùng bởi sự tham lam của những kẻ nắm quyền. Họ đã quá quen với việc đổ lỗi cho số phận, cho Thiên Đạo đã suy tàn, nhưng giờ đây, qua câu chuyện của Tạ Trần, họ nhận ra rằng, nguyên nhân của nỗi khổ không phải từ trời, mà từ chính con người.

"Những người dân Thị Trấn Mù Lòa," Tạ Trần tiếp lời, "họ vẫn tiếp tục tin vào ngọn hải đăng, tin vào những lời hứa hẹn của những kẻ trông coi. Họ sợ hãi bóng tối, sợ hãi biển cả. Họ chấp nhận nộp phí, chấp nhận bị bóc lột, chỉ để đổi lấy một tia sáng yếu ớt, một cảm giác an toàn giả tạo. Họ không dám hỏi, không dám chất vấn, vì họ sợ rằng nếu ngọn hải đăng tắt, họ sẽ hoàn toàn mất phương hướng."

Lão Quán Chủ, người vẫn lặng lẽ ngồi ở một góc, nhấp chén trà nóng, giờ đây cũng khẽ thở dài. Ông đã chứng kiến không ít những câu chuyện tương tự trong suốt cuộc đời mình. Con người, khi bị nỗi sợ hãi che mờ, dễ dàng trở nên mù quáng, dễ dàng chấp nhận sự bất công. Ông nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy sự tán thưởng. Tạ Trần không dùng những lời đao to búa lớn, không dùng phép thuật hay sức mạnh, mà dùng chính câu chuyện, dùng chính trí tuệ để thắp lên ngọn lửa lương tri trong lòng người.

Thư Đồng Tiểu An vẫn miệt mài ghi chép. Cậu bé cảm nhận được sự u uất trong giọng kể của Tạ Trần, nhưng sâu thẳm trong đó, cậu cũng nhận ra một tia hy vọng. Cậu biết tiên sinh đang muốn nói điều gì đó lớn lao hơn là chỉ một câu chuyện cổ tích. Cậu nhìn những gương mặt hốc hác của người dân, những giọt nước mắt lăn dài trên má họ, và cậu hiểu rằng, câu chuyện này đang chạm đến tận cùng nỗi đau của họ.

Tạ Trần dừng lại một chút, để cho những lời mình vừa nói thấm sâu vào tâm trí người nghe. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bóng tối đã gần như bao trùm hoàn toàn, chỉ còn lại những vệt sáng cuối cùng của buổi chiều tà đang cố gắng níu giữ. Tiếng gió đêm bắt đầu rít qua khe cửa, mang theo hơi lạnh của màn đêm.

"Rồi một ngày," Tạ Trần tiếp tục, giọng nói hắn trở nên khẽ hơn, nhưng lại mang một sức nặng kỳ lạ, như lời thì thầm của số phận, "một con thuyền nhỏ bé, không còn gì để mất, không còn tiền để mua ánh sáng từ ngọn hải đăng, buộc phải tự mình ra khơi trong đêm tối. Con thuyền đó, không có ánh sáng dẫn đường, nhưng lại có một thứ khác: lương tâm của người thuyền trưởng. Ông ta không tin vào ánh sáng giả tạo của ngọn hải đăng đã bị tha hóa. Ông ta tin vào những vì sao, tin vào hướng gió, tin vào tiếng gọi của biển cả, và quan trọng hơn, tin vào chính bản năng của mình."

Những người dân ngẩng đầu lên, ánh mắt họ lóe lên một tia sáng tò mò, một tia hy vọng mong manh. Họ muốn biết, con thuyền đó rồi sẽ ra sao.

"Con thuyền đó," Tạ Trần nói, "dù phải đối mặt với bao hiểm nguy, nhưng nhờ sự kiên định, nhờ sự lắng nghe tiếng gọi của lương tâm, cuối cùng đã tìm thấy một bến bờ mới, một bến bờ chưa từng được ngọn hải đăng kia chiếu rọi. Và khi con thuyền đó trở về, câu chuyện của nó đã thức tỉnh những người dân Thị Trấn Mù Lòa. Họ nhận ra rằng, ánh sáng thực sự không đến từ một ngọn hải đăng bị tha hóa, mà đến từ bên trong mỗi con người, từ lương tâm, từ ý chí kiên định."

Tạ Trần khép lại câu chuyện, để lại một khoảng lặng dài trong quán sách. Ông Lão Tiều Phu, Tiểu Hoa, Bà Lão Bán Nước và những người dân khác ngồi bất động, ánh mắt họ không còn vẻ tuyệt vọng hay bất lực mà thay vào đó là sự chiêm nghiệm, thấu hiểu và một tia lửa mới của lương tri. Họ đã nhận ra rằng giải pháp không nằm ở một 'vị cứu tinh' hay quyền lực siêu nhiên đã suy yếu, mà ở chính lương tâm và sự đoàn kết của họ. Bóng đêm đã hoàn toàn bao trùm bên ngoài, chỉ còn ánh sáng leo lét của vài chiếc đèn lồng trong quán sách, hắt lên những khuôn mặt đang chất chứa bao nỗi niềm. Tiếng côn trùng kêu rả rích từ đâu đó vọng lại, như lời thì thầm của vũ trụ. Không khí se lạnh của đêm khuya càng làm cho sự trầm mặc thêm sâu sắc.

Trong khoảnh khắc tĩnh lặng đó, người ta có thể nghe thấy cả tiếng hít thở nhẹ nhàng của mỗi người, tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực đang cố gắng lý giải một chân lý vừa được vén màn. Tạ Trần không nói thêm lời nào, chỉ lặng lẽ quan sát. Đôi mắt hắn vẫn sâu thẳm như hồ nước không đáy, nhưng giờ đây, chúng phản chiếu một sự hài lòng nhẹ nhõm. Hắn biết, những hạt mầm đã được gieo. Hắn đã không trực tiếp chỉ đường, không đưa ra mệnh lệnh, mà chỉ kể một câu chuyện. Nhưng chính câu chuyện ấy lại có sức mạnh hơn vạn lời thuyết giáo.

Tiểu Hoa, cô bé nhỏ nhắn, là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng. Ánh mắt em sáng lên rạng rỡ, không còn vẻ ngây thơ ban nãy mà thay vào đó là một sự kiên định lạ thường. Em nhìn Tạ Trần, giọng nói trong trẻo nhưng đầy quyết tâm: "Lương tâm... Ngọn hải đăng lương tâm..." Em lặp lại những từ đó, như thể muốn khắc ghi chúng vào sâu thẳm tâm hồn mình. Em đã không hiểu hết, nhưng em cảm nhận được rằng, đó là điều quan trọng nhất.

Ông Lão Tiều Phu thở dài một hơi thật dài, nhưng lần này không phải là hơi thở của sự mệt mỏi hay cam chịu, mà là hơi thở của một gánh nặng vừa được trút bỏ, một sự thanh thản đến từ việc nhận ra sự thật. Ánh mắt lão kiên định hơn bao giờ hết, nhìn thẳng vào Tạ Trần. "Chúng ta... đã mù lòa quá lâu rồi. Nhưng chưa phải là quá muộn để thắp lại ngọn hải đăng của chính mình." Lão nói, giọng khàn khàn, nhưng mỗi lời nói đều vang vọng một ý chí sắt đá. Lão nhận ra rằng, việc chờ đợi một vị cứu tinh, hay một quyền năng siêu nhiên đã suy yếu, là vô ích. Con người phải tự cứu lấy mình, bằng chính lương tâm và sự đoàn kết.

Bà Lão Bán Nước gật đầu lia lịa, những giọt nước mắt lăn dài trên má bà không còn là nước mắt của sự tuyệt vọng, mà là nước mắt của sự thức tỉnh, của một niềm hy vọng mới. "Phải rồi... Chúng ta đã bị những kẻ 'Đại Diện Nhân Đạo' đó lừa dối quá lâu. Chúng lợi dụng nỗi sợ hãi của chúng ta, sự mù quáng của chúng ta. Nhưng giờ thì không còn nữa." Bà siết chặt nắm tay, một cử chỉ hiếm thấy ở một người phụ nữ đã quen với việc cam chịu.

Tạ Trần khẽ gật đầu, môi hắn khẽ cong lên thành một nụ cười ẩn chứa nhiều ý nghĩa. Hắn không nói thêm lời nào, để cho những lời nói cuối cùng của mình, và cả câu chuyện ngụ ngôn, tự tìm đường đi vào lòng người. Hắn biết, công việc của hắn không phải là giải quyết vấn đề, mà là khơi gợi, là dẫn lối. Những gì xảy ra tiếp theo sẽ là lựa chọn của chính họ, của những con người đang đứng trước ngưỡng cửa của một kỷ nguyên mới.

Dân làng bắt đầu thì thầm với nhau, những tiếng thì thầm ban nãy đầy lo lắng, sợ hãi, giờ đây lại mang theo sự bàn bạc, sự đồng tình. Họ trao đổi ánh mắt, gật đầu, dường như đã tìm thấy một tiếng nói chung, một ý chí chung. Thư Đồng Tiểu An cất cuốn sổ tay, ánh mắt cậu bé tràn đầy sự ngưỡng mộ và thấu hiểu. Cậu biết rằng, những lời tiên sinh nói, và câu chuyện tiên sinh kể, không chỉ là những bài học cho những người dân này, mà còn là kim chỉ nam cho chính cậu, cho thế hệ tương lai.

Từng người một, họ đứng dậy, cúi chào Tạ Trần một cách trang trọng, không phải là sự tôn kính dành cho một vị thần linh, mà là sự biết ơn dành cho một người thầy, một người đã giúp họ nhìn thấy ánh sáng trong bóng tối. Họ lặng lẽ rời đi, mang theo những suy tư nặng trĩu và một tinh thần mới. Bước chân của họ, ban đầu còn nặng nề, giờ đây đã trở nên nhẹ nhõm hơn, dù vẫn còn chút chần chừ, nhưng đã ẩn chứa một sự quyết tâm không thể lay chuyển. Họ không còn là những kẻ mù quáng chờ đợi ánh sáng từ bên ngoài, mà là những ngọn hải đăng nhỏ bé, sẵn sàng thắp sáng con đường cho chính mình và cho những người xung quanh.

Tạ Trần nhìn theo bóng lưng họ khuất dần trong màn đêm. Hắn quay lại quầy sách, đặt tay lên cuốn sổ tay cũ kỹ của mình, nơi hắn đã ghi lại những dòng triết lý về sự cân bằng và giới hạn của quyền lực. Hắn biết rằng, cuộc đấu tranh chống lại sự tha hóa của 'Đại Diện Nhân Đạo' mới chỉ bắt đầu. Nó sẽ không phải là một cuộc chiến bằng đao kiếm, mà là một cuộc chiến của lương tâm, của sự thật, của ý chí. Cuộc sống bình thường vẫn tiếp diễn, nhưng dưới lớp vỏ bọc đó, một cuộc đấu tranh thầm lặng đã bắt đầu chuyển mình, không phải bằng vũ lực, mà bằng trí tuệ và sự đồng lòng của những con người muốn giữ trọn vẹn nhân tính của mình. Ánh sáng hy vọng đã bắt đầu lóe rạng, không phải là ánh sáng chói chang của quyền năng, mà là ánh sáng bền bỉ, âm thầm của lương tri và trí tuệ, dẫn lối cho một kỷ nguyên mới. Trong khoảnh khắc đó, Tạ Trần cảm thấy một sự bình yên lạ kỳ, pha lẫn chút ưu tư. Thiên Đạo sụp đổ, nhưng vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và cuộc sống bình thường của con người vẫn là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Hắn tin rằng, những hạt mầm đã được gieo sẽ nảy mầm, và nhân gian, dù không còn tiên thần soi lối, vẫn sẽ tìm thấy con đường của riêng mình, bằng chính ánh sáng từ lương tri của mỗi người.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free