Nhân Sinh Thú Vị - Chương 2: Thiết lập kế hoạch
Tại đó mỗi căn đều giao bán đều đã có chủ nhưng có một biệt thự tọa lạc tại núi Linh Sơn. Cơ sở hạ tầng chiếm nguyên một tòa núi bao gồm trang viên, cơ sở quân sự trường học, bệnh viện... với thiết bị cao nhất thế giới như 1 tòa nhà khổng lồ thu nhỏ của Trái Đất. Nó không giao bán nhưng giữa các nhà đỉnh cấp thế giới luôn đấu đá mong sở hữu .
Dân tình mạng thường truyền tai nhau: "Ai mà lại hoa bút đi xây nhà trên núi diện tích rộng như thế chứ? ".
Rời xa vùng ngoại ô chuyến xe tiến về trung tâm Nam Hạ. Trên đường, tôi nhìn qua dòng người qua lại tấp nập về đêm. Có đủ tất cả các tầng lớp xã hội, từ kẻ ăn xin đến quyền cao chức trọng đều cùng một chỗ đi lại.
Hơn mười phút di chuyển, xe đã đến điểm hẹn. Trước mắt tôi là tòa nhà cao gần 25 tầng đứng sừng sững.
Vừa đến cửa thì đã có nhân viên ra chào hỏi:
“ Chào quý khách. Tôi là Lâm An, là nhân viên tư vấn cho quý khách tại đây”.
Cô ấy khom người chào rồi hướng dẫn tôi vào bàn trao đổi.
“À, tôi đến để mua nhà, nói chung là biệt thự, đặc biệt là căn biệt thự số 1 ở Châu Sơn kia”
Tôi nói xong thì mọi người xung quanh đều nhìn về phía tôi với ánh mắt thần bí xem vị thanh niên này có địa vị như thế nào lại trực tiếp mua xuống căn biệt thự đó.
Sau đó tôi hóa ra một tấm tạp hắc đen đưa cho cô ta.
Cô ta nhìn qua một lát rồi xin phép đi ra sau điều tra tấm tạp. Cô ta cũng khá hoảng hốt vì mình chưa từng thấy thẻ tạp nào như thế này, lỡ như chậm chạp công việc của khách nhân kia thì không thể cứu vãn!. Lập tức thông báo cho chủ tịch công ty sau đó thì nhận được tin tức ông ta sẽ đến giao dịch.
Ai mà biết được tấm hắc tạp kia toàn cầu chỉ có một tấm, mới phát ra vào đầu năm nay. Nó có thể xuống tay bất kì tòa nhà, biệt thự, công trình trừ các tòa nhà chính phủ. Nếu bàn về địa vị chủ nhân thì cũng tương đương vơi chủ tịch nước. Mà thân phận người này đến nay đều chưa công bố ra ngoài.
Sau gần một phút thì có bóng người từ cửa vào tiến về phía tôi. Đó là Văn Lâm- chủ tịch công ty bất động sản Chu Sơn.
Tiếp đó mời tôi vào phòng VIP để giao dịch.
Hai chúng tôi ngồi đối diện nhau trong một chiếc bàn giữa phòng.
“ Thưa ngài tôn quý, hợp đồng và chìa khóa biệt thự đã chuẩn bị đầy đủ”
“Mời ngài kí tên ”
Ông ta nói xong liền bảo nhân viên đem hợp đồng và chìa khóa về phía tôi.
Tôi cũng vui vẻ kí tên rồi nhanh chóng rời phòng.
Ông ta cũng sai người đưa tôi đến biệt thự thì tôi cũng đồng ý lên xe.
Đến nơi, hoàn cảnh khiến tôi khá bất ngờ. Dù đang trời tối nhưng bao quát tòa nhà vẫn hiện lên vẻ hoành tráng của nó. Tôi đưa cho anh ít tiền bo rồi đi vào biệt thự.
Vòng quanh nhà xong thì nhận ra phòng thủ nơi này chưa đủ mạnh để bảo vệ tôi.
Nên tôi bố trí các loại trận pháp quanh nhà. Thay các loại cây cảnh trong vườn bằng các cây cảnh có được trong 10 vạn năm qua như: Tiên Thiên Thảo, Cửu Dương Chiến Thảo; Huyền Âm Linh Thảo; Băng Cơ Linh Thảo..... tất cả đều có linh trí bay lượn khắp vườn.
Thả vài tôn Đế Thú cỡ nhỏ xung quanh nhà ở nơi kín đáo và ra lệnh không được chạy lung tung. Thay toàn bộ nước trong các ao suối nhỏ bằng tiên dịch.
Bận rộn hết một lúc thì tôi đi nghĩ ngơi.
Buổi sáng ngày mai tôi lên đường đến trường hoàn thành buổi thi học phần đầu tiên.
Vì tối qua xe bị hư hại nên tôi đành bắt xe đến trường.
Vừa đến cổng trường đã hấp dẫn vài ánh mắt từ những đứa con gái bởi vì khuôn mặt của tôi quá tuấn tú.
Tôi cũng nhanh chân tụ họp với đám bạn của tôi ở phía tán cây. Tôi khá hiền và hài hước nên những đám bạn toàn là những nhà nhất lưu thế lực như Bạch Sinh, Huyền Sinh, Tần Long.
Họ là con trai trưởng của các thế gia Bạch gia, Huyền gia, Tần gia về công nghiệp, du lịch và phía chính phủ . Ở bảng xếp hạng học lực thì bốn đứa chúng tôi luôn tranh giành xếp hạng đầu tiên nên bốn đứa chúng tôi từ lúc nào mà chơi thân với nhau.
Kì thi cũng bắt đầu diễn ra.....
Kết thúc kì thi, tôi tạm biệt đám bạn và bắt xe về phía những trại mồ côi . Ở đó tôi dự định nhận nuôi các đứa có tiềm chất để đưa chúng vào con đường tu luyện nhằm cho kế hoạch tương lai sau này.
Vì đường phố tắc nghẽn vào tan tầm mà các trại trẻ thường tập trung ở các nơi ngoại ô nên tầm một giờ chiều mới đi đến trại mồ côi đầu tiên. Vì mỗi trại trẻ đều cần chứng minh thân phận và tài sản nên mỗi nhà cần tầm 10 đến 15 phút là nhận nuôi xong. Tôi cũng thông cảm cho điều đó, khi trao trách nhiệm nuôi đều phải cung cấp cho trẻ môi trường sống ổn định, học tập và làm việc.
Ven đường đi tôi cũng thu nhận một số đứa trẻ đang lang thang kiếm ăn ngoài đường .
Đến 18 giờ chiều cùng ngày thì tôi cũng đi hết cả nước.
Cuối cùng nhận nuôi được 204 trẻ mồ côi. Những đứa trẻ đó đều là những người có tư chất đỉnh cấp để tu luyện như tiên thiên thể, hỗn độn thể..... có độ tuổi từ 14 đến 17 tuổi.
Tôi thuê xe chở bọn trẻ tới biệt thư của mình rồi dẫn vào mảnh sân rộng dưới chân núi của biệt thự. Nơi này có thể chứa được hơn hai trăm nghìn người.
"Oa, nơi này đẹp hơn ở trại mồ côi "
"Chúng ta sẽ ở nơi đây sao?"
"Ở đây chúng ta sẽ được ăn ngon,ngủ đẹp sao? "
Vô số câu nói bàn tán, thắc mắc từ những đứa trẻ dưới sân nhà.
" Chào các bạn nhỏ"
"Xin giới thiệu ta là Vô Phàm"
"Từ bây giờ các bạn sẽ gánh vác trách nhiệm thủ hộ địa cầu”
“Vì sau vài năm nữa thì Trái Đất thân yêu này của các bạn sẽ đối mặt một trận chiến đấu khủng kh·iếp tiêu diệt ”
“Trong số các bạn ở đây đều là những người được chọn để làm nhiệm vụ cao cả đó”
“Ta là người dẫn dắt các bạn tập luyện để có sức mạnh hơn”
“Mà con đường để có sức mạnh đó là Tu tiên ”
"Khi đạt đến độ cao nào đó, có thể trường sinh bất tử, dời núi lấp biển, hô phong hoán vũ "
Tôi cất tiếng nói vừa thi triển vài chiêu thức biểu hiện
"Wow trường sinh "
" Siêu năng lực kìa"
" Có thể bay được kìa "
Vô số thắc mắc được cất lên
"Im lặng "
Tôi ra lệnh và bọn chúng cũng bớt tiếng lại.
" Có ai nguyện ý gánh vác nhiệm vụ cao cả này không?": Tôi mang vẻ chờ mong bọn nó trả lời
Một số đứa nhìn vẻ ngoài khí chất gan dạ thì hô to:" Đồng ý... đồng ý...." ;
Còn mấy đứa nhận nuôi ở ven đường thì chần chừ vì nơi đây được ăn ngon mặc đẹp thì hà cớ gì mà không đồng ý . Cuối cùng thì bọn nó cũng hô to cùng đám người.
"Tốt": Tôi nói và lập tức truyền toàn bộ tri thức tu tiên vào não hải bọn chúng và đưa cho các vật tư cần thiết cho tu luyện vào nhẫn trữ vật; ngoài ra có một số đứa thì thêm trận đạo, đan đạo, khí đạo..v.v...
Sau đó tôi đưa chúng và thế giới của tôi" Thế giới song song" là thế giới tương tự với địa cầu nhưng không có sự sống của con người được tôi sáng tạo ra.
"Các ngươi sinh hoạt và tu luyện, sống sót tại nơi đây. Trước mắt nơi đây có hoàn cảnh phù hợp cho các ngươi tu luyện hơn vì Trái Đất không còn là nơi thích hợp tu luyện. Sau 10 triệu năm, ta sẽ đến đón các ngươi".
Tôi cất tiếng truyền khắp thế giới và cũng rất mong chờ bọn nó sẽ tu luyện đến đâu.
Xong việc, tôi lập tức ra không gian trở về,thấy trời tối nên tôi trở về phòng nhắm mắt một chút.
Sáng hôm sau tôi có lịch thi học phần, buổi thi vẫn diễn ra bình thường.
Không có lịch trình gì khác nên khi ra khỏi phòng thi tôi đi dạo phố xá một chút.