Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Nhân Tính Thế Gian - Chương 100: Bỏ lại sau lưng

Ba ngày trôi qua kể từ khi bến cảng bị phá hủy, cuộc sống của người dân vẫn chưa thể trở lại bình thường. Sự tàn khốc của cuộc chiến bất ngờ này đã để lại nỗi ám ảnh khôn nguôi trong lòng mỗi người. Lực lượng vốn được huy động để tiêu diệt sơn tặc đã trở về với những tin tức chẳng mấy khả quan. Bọn cầm đầu đều là những kẻ có thực lực đáng gờm, sánh ngang với các Cai đội mạnh nhất, thậm chí tiệm cận cấp bậc Cai cơ. Nếu không bị gọi về hỗ trợ hậu phương, có lẽ họ cũng đã phải rút lui để hồi phục sau trận thua ê chề đó.

Để xoa dịu nỗi đau, hàng loạt tờ báo được xuất bản, với tiêu đề trang nhất đều là về Tĩnh An thế tử.

Đây có lẽ là kiếp nạn lớn nhất của quận Giang Trà kể từ ngày thành lập. Hệ thống chính quyền hoàn toàn tê liệt, lực lượng quân sự tổn thất nặng nề, cơ sở vật chất bị phá hủy hơn một nửa. Sau ba ngày liên tục tìm kiếm cứu trợ, số người bị thương đã lên đến hàng vạn, còn số người tử vong không chỉ dừng lại ở vài trăm. Hai người có quyền lực cao nhất quận là Thái thú và Cai cơ thì một người đã chết, một người bị trọng thương; có thể nói là quận đã mất đi sự lãnh đạo vốn có.

May mắn thay, giữa lúc khó khăn nhất, một vị anh hùng hào kiệt đã đứng lên – đó là Tĩnh An thế tử Lệ Thừa Đoan. Trong một lần du ngoạn, chàng đã đến quận Giang Trà, chẳng ngờ lại vướng vào rắc rối này. Vốn chỉ muốn chờ cho kiếp nạn qua đi, nhưng thiếu niên ấy không tài nào chịu đựng nổi khi chứng kiến những cảnh chướng tai gai mắt, quyết chí anh hùng dẹp loạn kẻ gian.

Với trí tuệ hơn người cùng thực lực siêu cường, Lệ Thừa Đoan chỉ cần một tay đã chấn áp tứ phương. Mười kẻ đại ác của thế giới ngầm Giang Trà đã bị diệt trừ, kẻ chủ mưu phá hủy bến tàu không còn toàn thây, còn kẻ hành hạ Cai cơ cũng chỉ có thể chết không nhắm mắt.

Nhìn khắp Vũ Lan Quốc, e rằng không ai có thể làm được điều ấy, chỉ có thể là đệ nhất thiên tài Lệ Thừa Đoan!

Hiển nhiên, không phải ai cũng biết rõ ngọn ngành sự việc. Nhiều người thậm chí còn chẳng biết Tĩnh An thế tử là ai, điều họ quan tâm chỉ là có người dám đứng ra gánh vác khó khăn. Một đồn mười, mười đồn trăm, danh tiếng của Lệ Thừa Đoan cứ thế lan truyền theo cấp số nhân. Người dân như tìm thấy hy vọng khi lá chắn cuối cùng – Cai cơ – đã gục ngã. Lúc này, không ai là không biết đến y, từ trẻ nhỏ đến người già. Những chiến tích trong quá khứ của Thừa Đoan được đào bới lại, càng khiến người dân thêm tin tư��ng vào chàng trai này. Ai cũng tin rằng y sẽ giúp họ vượt qua kiếp nạn này.

Trong một căn nhà nhỏ ở vùng ven biển, một trong số ít công trình vẫn còn nguyên vẹn sau dư chấn vụ nổ bến tàu. Tại phòng khách, một cặp nam thanh nữ tú đang ngồi. Người nữ vừa ăn bánh ngọt vừa đọc tờ báo trên tay. Người nam thì đang tĩnh tọa trên nền đất, luân chuyển Nguyên Khí khắp cơ thể để điều hòa khí tức, làm dịu các kinh mạch bị tổn thương, đồng thời thiền định để tu luyện tâm trí.

"Lệ ca ca, người ta gọi huynh là đệ nhất thiên tài kìa!" Nữ tử tên Lệ Phi Vân vừa đọc vừa cười khoái chí, hàm ý muốn trêu chọc nam nhân đang ở gần đó. Nàng vẫn ngồi tại chỗ, đưa tờ báo về phía trước.

Lệ Thừa Đoan chậm rãi mở mắt, nhìn về phía nàng, sau đó chuyển hướng về mặt báo. Khoảng cách giữa hai người hơn mười bước chân, nhưng chỉ cần tập trung thị lực một chút là y đã có thể nhìn rõ. Chỉ trong chốc lát, gã đã nắm được đại khái nội dung bản tin, sắc mặt cũng trầm đi đôi chút.

"Đứa nào viết cái bản tin này vậy? Ta còn không dám đọc hết. Tâng bốc lố lăng thế này, mục đích chắc chắn không tốt lành gì!" Nói xong, gã quay lại tư thế thiền định như cũ.

Sắc thái những câu chữ hiện ra rõ mồn một, rằng Lệ Thừa Đoan được ca ngợi như một vị cứu tinh. Sự nịnh hót này khiến hắn không khỏi khó chịu.

"Coi cái vẻ mặt kìa, dù miệng nói vậy chứ huynh cũng sướng hết cả người đúng không!" Nữ nhân hí hửng bồi thêm vài câu, nàng nhận thấy trong mắt gã thế tử ẩn chứa một chút kiêu ngạo, một chút tự hào.

Như thể bị nói trúng tim đen, Lệ Thừa Đoan thoáng giật mình. Thứ khiến hắn khó chịu là việc bản thân bị mang ra làm kẻ đứng mũi chịu sào, nhưng danh tiếng ngày càng lan rộng, cùng với những chiến công tại đây sẽ đến tai phụ thân. Tất cả những điều đó thật sự vô cùng hấp dẫn.

"Không biết đám người Trần gia đang làm gì nhỉ?" Để che giấu suy nghĩ trong lòng, Lệ Thừa Đoan đánh trống lảng sang chuyện khác.

"Có lẽ giờ này họ đã chuẩn bị rời khỏi đây rồi. Muội thật sự rất mong được gặp lại đứa trẻ Thanh Sam kia. Mà lần này đúng là vô cùng may mắn, đầu tiên là có Chí Thiên huynh, sau đó là nhóm Trần gia kịp thời xuất hiện chi viện cho chúng ta. Nếu không thì khi huynh bị mụ kia kéo đi chỗ khác, muội chỉ còn là cá nằm trên thớt thôi." Nữ nhân chợt nghĩ về khoảnh khắc đêm hôm đó, ôm lấy hai tay và rùng mình.

Đêm đó, cả hai đang ở một căn nhà trọ khá khang trang thì bừng tỉnh khi nghe tiếng ồn ào. Lệ Thừa Đoan vốn mẫn cảm do từng tham gia chiến trường một thời gian dài, nên nhanh chóng nhận ra âm thanh va chạm của binh khí và mùi máu tanh. Cảm nhận được có điều gì đó không ổn, gã hối thúc đồng bạn khẩn trương lên đường. Với thực lực vượt qua Tứ Thập Trùng Thiên, khả năng cảm nhận của thế tử đã có thể bao trùm một phần ba diện tích quận Giang Trà. Hầu như tất cả mọi ngõ ngách đều có kẻ đang chiến đấu với thực lực không hề tệ chút nào.

Thừa Đoan hiển nhiên nhận ra đây là một cuộc bạo loạn lật đổ, tức khắc dẫn đồng bạn đến nơi khác lánh nạn để tránh vướng vào rắc rối. Sau đó, gã nhận thấy khu vực bến tàu không có bất cứ dao động chiến đấu nào nên lựa chọn làm điểm đến tiếp theo. Khi đến nơi, họ mới hiểu vì sao nơi này lại yên ắng đến vậy. Bởi vì những người lính canh gác, công nhân, thủy thủ... ở đây đều đã không còn sống. Hàng chục xác chết nằm la liệt dưới đất; nếu nhìn kỹ, trên mỗi thi thể chỉ có duy nhất một vết thương ngay cổ.

Nhưng khi nhận ra thì đã quá muộn. Chẳng biết từ đâu, một bóng đen lao đến cùng con dao găm trong tay. Tốc độ của kẻ này rất nhanh, đến cả Lệ Thừa Đoan còn không phản ứng kịp cho đến khi đối phương đã ở rất gần. Đao chiêu lập tức xuất ra trong chớp mắt, đẩy lùi đối phương ra xa. Chỉ trong khoảnh khắc va chạm, bóng đen đó đã quấn chặt gã thế tử bằng sợi vải trên thân mình. Ả lợi dụng gia tốc từ đao chiêu kết hợp sức mạnh của bản thân – chỉ có hơn chứ không kém đối phương – và kéo Lệ Thừa Đoan ra khỏi phạm vi của cô gái bên cạnh.

Chỉ chờ có thế, ngay khi lá chắn cuối cùng bị loại bỏ, hàng loạt kẻ lạ mặt xuất hiện bao vây cô nàng, mà kẻ yếu nhất cũng đã Thập Trùng Thiên. Nữ nhân dù cũng là võ giả Trùng Thiên nhưng không thuộc dạng thiện chiến, thực lực không quá cao để chống lại số đông. Chỉ trong chốc lát, cô ta đã bị áp chế hoàn toàn, không thể phản kháng. Lúc ấy, nàng cứ ngỡ bản thân đã rơi vào miệng cọp thì chẳng biết từ đâu, một quả bóng bằng da lăn đến mà không ai để ý.

Thứ đó xì ra một làn khói màu tím, khiến những kẻ vô tình hít phải đều đột nhiên lăn ra đất. Bọn chúng trở nên náo loạn do tình huống bất ngờ xảy ra, đúng lúc này Lâm Chí Thiên đã lén lút trà trộn vào đám đông và mang cô nàng đi. Nhưng những kẻ này không phải đều là kẻ ngu, chúng nhanh chóng nhận ra có người ngoài tham gia và bao vây lại. Từ đó, tình thế giằng co diễn ra cho đến khi nhóm của Thanh Sam đến nơi.

"Về phần nhóm Trần gia thì đúng là do may mắn, nhưng Lâm Chí Thiên kia thì không hẳn." Lệ Thừa Đoan nhắm mắt suy ngẫm lại tình hình khi đó một lúc, rồi nói ra một câu đầy ẩn ý.

"Ý huynh là sao?" Nàng giật mình, tò mò hỏi rõ ý của gã.

"Ta được biết bọn họ đi theo tiếng nổ nên mới đến chỗ muội, nhưng Lâm Chí Thiên thì sao? Muội hãy nhớ lại xem, ngay khi chúng ta bị tách ra, y đã xuất hiện ngay lập tức để giải vây, cứ như thể đã quan sát từ lâu rồi vậy." Lệ Thừa Đoan đứng dậy, chậm rãi đi về phía đồng bạn và phân tích.

Nên nhớ rằng thời điểm đó đang có đại loạn bên ngoài, âm thanh pha tạp, khói lửa triền miên. Thật khó để ai đó biết bọn họ đang ở đâu mà ứng cứu. Hành đ���ng của kẻ thù cũng rất nhanh và lặng lẽ, không có bất cứ cơ hội nào để gửi lời cầu cứu. Âm thanh duy nhất có lẽ chỉ là lúc hai binh khí va chạm giữa thế tử và kẻ bí ẩn trong khoảnh khắc lần đầu chạm trán. Thậm chí, nữ nhân kia khi bị khống chế hoàn toàn còn không kịp kêu lên một tiếng. Thử hỏi, làm thế nào Lâm Chí Thiên biết được để đến cứu giúp?

"Trong lúc chiến đấu, ta để ý hắn mang theo rất nhiều dụng cụ chiến đấu, từ kim châm cho đến bom tự chế. Dù là đồ đệ của thần y thì số lượng đó cũng là quá nhiều, đủ để cầm chân một đội quân hơn trăm võ giả, cứ như thể y đã biết trước sẽ phải trải qua một trận kịch chiến vậy. Muội nghĩ thử xem, liệu có nhiều sự trùng hợp đến mức đó sao?" Thế tử chậm rãi phân tích những điểm đáng ngờ trong vụ việc đêm đó.

Hai người họ đã quen biết Lâm Chí Thiên từ trước, qua vài lần giao lưu cũng đã hiểu sơ tính cách của nhân vật này. Gàn dở, kỳ quái, khác thường, tùy hứng... nhưng chưa bao giờ là một kẻ cẩn thận đến mức chuẩn bị nhiều thủ đoạn như thế này để mỗi ngày đều mang theo.

"Nếu vậy, việc y tiếp cận chúng ta là có chủ đích!" Nghĩ tới đây, nàng tái mặt.

Nếu những điều đó là đúng, vậy kẻ được xưng là đệ tử thần y kia đã nhắm đến bọn họ ngay từ đầu, nhất cử nhất động của họ đều nằm dưới sự theo dõi của gã. Đáng sợ hơn nữa là kẻ đó có thể theo đuôi Lệ Thừa Đoan, một cường giả đã vượt qua Tứ Thập Trùng Thiên, mà không hề bị phát giác.

"Khả năng là vậy, ít nhất thì y không có ác ý với chúng ta. Nhưng vẫn nên đề phòng một chút vì ta vẫn chưa biết được âm mưu thật sự của kẻ đứng sau là gì." Dù chỉ ra những điểm bất thường, thế tử Tĩnh An không tỏ ra lo lắng đối với kẻ đó.

Nhưng Thừa Đoan lại nảy ra một câu hỏi: y đã theo dõi họ từ bao giờ, và làm cách nào?

Cốc cốc cốc. Ba tiếng gõ cửa chợt vang lên, làm gián đoạn cuộc nói chuyện. "Ta vào nhé!" Bên ngoài vọng vào âm thanh của kẻ mà hai người đang nói đến – Lâm Chí Thiên.

Không đợi tiếng trả lời, gã bước thẳng vào trong. Trước tiên, Chí Thiên hành lễ với cô gái, rồi mới quay sang Lệ Thừa Đoan và đưa ra một tờ giấy.

"Giấy ủy quyền của huynh đây. Gã Cai cơ kia dùng dằng mãi mới chịu đóng dấu đấy." Gã nhớ lại cảnh mấy ngày nay phải ở trong doanh trại vô cùng ngột ngạt, còn phải khiến gã bị thương gần chết kia đủ tỉnh táo để làm công văn.

"Ha ha, tốt quá rồi! Đa tạ Lâm huynh đã hỗ trợ, coi như ta nợ huynh một ân tình." Như nghe được tin tốt, ánh mắt Lệ Thừa Đoan mừng rỡ, không quên cảm ơn một tiếng.

"Lệ ca ca, giấy ủy quyền gì vậy?" Lệ Phi Vân ở bên cạnh không biết chuyện gì, liền tiến đến hỏi.

"Chúng ta không thể ở thế bị động mãi được, đã đến lúc phản kháng rồi!" Gã thế tử không giải thích nhiều, đưa thẳng tờ văn bản cho nàng, rồi khẳng khái nói:

...

Tại cầu Bá Lam, hay đúng hơn là những gì còn sót lại của nó, nhóm người Trần gia đang xếp thành một hàng dài, chậm rãi bước lên một tấm kim loại to ngang sân vườn, đang lơ lửng ở rìa bờ sông. Với những người có chút thực lực như hai vị chấp sự, họ có thể cảm nhận được một luồng Nguyên khí mờ nhạt bao bọc lấy tấm kim loại, dòng năng lượng này có nguồn gốc từ chỗ ngồi của Tứ Trưởng lão. Ngô Trung, dù không thể cảm nhận được, vẫn lập tức nhận ra hành động mà trưởng lão đang thi triển.

"Hư không di vật."

Như tên gọi, võ giả điều khiển khí của mình để điều khiển vật chất từ xa. Đây có thể nói là một tiểu xảo trên con đường võ đạo. Có thể nói, bất cứ ai đã đột phá Trùng Thiên đều có thể làm được, dù chưa đến Thập Trùng Thiên cũng không ngoại lệ. Về cơ bản, đây là một kỹ thuật đòi hỏi khả năng kiểm soát Nguyên khí cực tốt, điều mà khó ai mới đột phá có thể làm được, nhưng không phải là không thể. Nếu phải lấy ví dụ cho dễ hiểu, thì giống như dùng một đôi đũa kim loại được nối bằng dây cao su, rồi phải gắp hạt cơm trong chiếc bát đặt cách đó một dặm vậy. Sự khéo léo ấy phải được trui rèn một cách nghiêm khắc từ khi còn nhỏ yếu. Hiển nhiên, sức mạnh càng tăng thì việc này sẽ càng dễ dàng hơn, chẳng hạn đối với một trưởng lão ở cấp bậc đó thì chỉ như đi bộ hoặc hít thở.

Với sự hiện diện của một cao thủ cấp bậc này, việc cô lập đã không còn ý nghĩa. Vị trưởng lão chỉ cần dùng chút sức lực là đã giải quyết được vấn đề. Ông tìm một thứ gì đó có diện tích đủ lớn cho cả đoàn đứng lên, còn về khả năng chịu lực vốn có thì không cần để tâm. Chỉ cần một chút kỹ thuật cường hóa nhỏ là đã đủ khiến một tờ giấy cứng ngang tấm thép dày.

Sau khi chắc chắn cả đoàn đã lên hết tấm ván kim loại, trưởng lão điều khiển phương tiện và lên đường. Vị trí ngồi: Tứ Trưởng lão ở đầu, sau đó là nhóm ba người Thanh Sam, rồi đến hai vị chấp sự, và cuối cùng là các gia nhân còn lại.

"Ngọc Hoa tỷ, chúng ta đang Di Khí Ngự Kiếm đúng không?" Trần Thanh Sam ngắm nhìn bầu trời từ trên cao, chợt nghĩ ra điều gì đó liền quay sang hỏi.

Trong gia tộc, số người làm được kỹ thuật này lên đến vài chục người. Bản thân cô bé vẫn chưa làm được, nhưng đã tự tưởng tượng cảnh mình điều khiển vũ khí bay trên trời, một cảm giác thật ngầu.

"Không hẳn, nhưng có thể coi là vậy." Ngọc Hoa mỉm cười trả lời, bởi theo định nghĩa thì phải cưỡi kiếm mới gọi là Ngự Kiếm, nhưng về cách vận hành thì không khác là bao.

"Thật ra muội có thể gọi là Dĩ Khí Lướt Ván cũng được." Ngô Trung đứng bên cạnh chèn thêm lời, đồng thời giang hai tay ra làm động tác như đang lướt sóng với vẻ mặt rất nghiêm túc.

"Hi hi hi. Nhắc lướt ván mới nhớ, muội vẫn chưa được đi tắm biển, bắt ốc và ngắm đại dương. Theo sách thì có nhiều con màu sặc sỡ lắm, hình thù cũng rất ngộ nghĩnh nữa. Chán quá đi mà!" Cô bé hầu như bỏ qua những khó khăn mình vừa phải trải qua, chỉ cảm thấy tiếc vì có nhiều thứ vui vẫn chưa được tham gia.

Cũng phải thôi, vốn tưởng đến đây để chơi mà toàn dính vào những rắc rối, đã thế lại toàn rắc rối lớn, không bất tỉnh thì cũng bị thương.

"Thôi thì để lần sau cũng được mà. Muội chỉ cần ngoan ngoãn vâng lời và học tập tốt thì gia chủ sẽ đồng ý cho muội đi chơi thêm lần nữa, có khi là cả gia đình sáu người dã ngoại cùng nhau luôn." Ngọc Hoa tìm lời dỗ dành, lần này nàng đưa ra một viễn cảnh tương lai tươi đẹp để khiến nàng tiểu thư nghe lời.

"Thật ạ? Vậy thì muội sẽ cần cố gắng hơn nữa mới được!" Thanh Sam nghe vậy, liền nắm chặt hai tay thể hiện quyết tâm, nhất định phải học tập hơn nữa để nhận được phần thưởng.

Trong khi đó, Ngô Trung ngoái đầu nhìn về phía quận Giang Trà, trong lòng không khỏi phức tạp.

"Cuối cùng cũng rời khỏi cái nơi xúi quẩy kia, còn lại cứ để gã thế tử đó lo." Sau cùng, hắn thở dài.

Tên nhóc này thật sự muốn chửi rủa kẻ đứng sau vụ bạo loạn, lẽ ra không làm sớm hơn, lại cứ phải đợi bọn họ đến rồi mới làm loạn hết cả lên.

Và cứ thế, ba người họ tiếp tục nói chuyện phiếm trong suốt chuyến đi.

Bản quyền của nội dung này thuộc về truyen.free, xin vui lòng ghi nhớ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free