Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Nhân Tính Thế Gian - Chương 14: Thả Hoa Đăng

Dù sao Ngô Trung cũng đang rảnh rỗi nên vẫn nán lại trên cành cây, tiếp tục theo dõi các tiết mục biểu diễn trên sân khấu để giết thời gian. Sau màn trình diễn đàn tranh của vị nhạc công xinh đẹp, tiếp đến là tiết mục của các vũ công và nhiều màn khác. Ngoài các mỹ nữ trên sân khấu, hắn còn đặc biệt chú ý đến một người khác. Cứ sau mỗi tiết mục kết thúc, khi các nàng rời sân khấu, lại có một nữ tử từ hậu trường chạy ra dọn dẹp và mang đạo cụ vào. Nàng ta mặc bộ phục trang màu nâu, tóc tết hai bím, hành động vô cùng linh hoạt.

Nàng chắc hẳn là người của đoàn nghệ sĩ này chứ không phải nhân viên tửu quán. Các đạo cụ biểu diễn đều rất quan trọng cho mỗi tiết mục, nên nhạc công sẽ không yên tâm để người ngoài chạm vào. Hắn chú ý đến nàng không phải vì nhan sắc. Mặc dù nữ tử đó cũng coi là xinh đẹp, nhưng nếu so với những mỹ nhân trên sân khấu kia, nàng chỉ như đom đóm so với ánh trăng, chẳng đáng kể gì. Hắn quan sát nàng vì đoán được thân phận của nàng cũng là người làm phục vụ cho kẻ khác. Do bản thân hắn cũng là gia nhân, nên hắn có thói quen chú ý đến những người cùng cảnh ngộ với mình.

Khi quan sát sắc mặt và hành động của những người khác, hắn có thể nhận ra thái độ của họ đối với công việc của mình. Có người làm việc vì gánh nặng cơm áo, kẻ khác thì vì mưu cầu giàu sang. Nhưng ở nữ tử đó, hắn thấy được niềm đam mê, một điều rất mới lạ đối với hắn. Hắn thật sự chưa thấy ai làm việc vì đam mê bao giờ. Ngô Trung nhận thấy ánh mắt ngưỡng mộ của nàng khi nhìn những mỹ nữ trên sân khấu, nên đã phần nào đoán ra được. Khi các tiết mục kết thúc cũng là lúc nửa đêm. Thiên Hương Lầu kính mời khách ra về và bắt đầu đóng cửa dọn dẹp. Đây là thời điểm mọi người thả Hoa Đăng, và tất cả nhân viên cùng nghệ sĩ đều muốn tham gia hoạt động này.

Ngô Trung theo dòng người rời đi, mọi người lần lượt ra khỏi Vô Thương Thành. Khoảng đất bán kính vài chục dặm quanh Vô Thương Thành được các vệ quân kiểm soát, nhằm đề phòng kẻ làm loạn. Bởi đây là truyền thống của Vũ Lan Quốc, không ai muốn xảy ra bất kỳ trục trặc nào. Thật ra không ai quy định phải ra khỏi thành mới được thả Hoa Đăng. Chỉ là nếu thả trong thành, có nguy cơ kẻ xấu phá hoại hoặc Hoa Đăng vướng vào công trình, khiến lời cầu an không thành. Cũng không có quy định phải thả Hoa Đăng tại thời điểm nhất định. Nhưng để thuận tiện, Vô Thương Thành đã thống nhất thời gian hoạt động này sẽ kéo dài hai canh giờ. Bất cứ ai thả xong đều có thể trở về nhà hoặc nán lại ngắm cảnh. Khi người dân trong thành đã về gần hết, sẽ đến phiên các vệ quân rảnh tay thả Hoa Đăng.

Số người đứng ngoài thành khá là đông, nhưng đây không phải toàn bộ nhân khẩu của Vô Thương Thành. Nếu tất cả đều rời đi, chẳng phải sẽ có kẻ gian lợi dụng cơ hội đó mà trộm cắp, vơ vét nhà dân trong thành sao? Do đó, mỗi gia đình chỉ cử một vài thành viên đi là được. Ngô Trung nhìn Hoa Đăng trên tay và nhớ lại những lời tiểu thư Thanh Sam từng nói từ nhiều năm trước. Hắn chạm tay vào phần đầu ngọn nến, dùng Hỏa Tuyệt thắp lên ngọn lửa và nhẹ nhàng thả lên trời. Hắn không biết làm cách nào mà Hoa Đăng có thể bay lên khi ngọn nến được thắp lửa; đây là kỹ thuật của các nghệ nhân nên hắn cũng không quan tâm lắm.

Trần tiểu thư từng nói với hắn rằng những Hoa Đăng đó bay lên một độ cao nhất định rồi sẽ dừng lại, lơ lửng ở đó. Khi ngọn nến cháy hết, lửa sẽ lan đến các cánh hoa. Cho đến khi ngọn lửa thiêu rụi Hoa Đăng hoàn toàn, lời cầu an của người thả mới được linh nghiệm. Nếu vì lý do nào đó mà ngọn lửa bị dập tắt và Hoa Đăng rơi xuống thì những lời cầu an sẽ phản tác dụng. Do đó, những người thả sẽ luôn ở lại quan sát, đảm bảo Hoa Đăng của mình cháy hết mới an tâm rời đi. Hắn đang nhìn Hoa Đăng của mình bay lên thì có thứ gì đó va vào hắn từ phía sau.

"Ây da." Một tiếng kêu khe khẽ vang lên từ một nữ tử.

Một người nào đó đã va vào lưng hắn, lực va chạm không mạnh nên có lẽ là vô tình. Ngô Trung quay người lại nhìn, hắn giật mình khi thấy gương mặt nữ tử kia – đó chính là nữ tử ở hậu trường mà hắn đã thấy tại Thiên Hương Lầu lúc nãy. Trang phục của nàng giản dị hơn một chút so với lúc hắn thấy, lớp trang điểm cũng đã nhạt bớt. Trên tay nàng cầm một chiếc Hoa Đăng với những lời cầu an viết trên tám cánh sen. Hắn cũng không đọc xem những lời đó là gì, vì như thế khá bất lịch sự.

"Xin lỗi công tử, là do ta sơ ý." Nàng quay lại, cúi đầu xin lỗi hắn.

"Không sao, tiểu thư đừng bận tâm." Ngô Trung vẫy tay ra hiệu 'không sao đâu' và tiếp tục nhìn về phía Hoa Đăng của mình.

Mặc dù hiếu kỳ với nữ tử này, nhưng hắn cũng chỉ dừng lại ở đó. Hắn không có thói quen hay nhu cầu làm quen với người khác chỉ vì hứng thú nhất thời. Thấy Ngô Trung tỏ thái độ như vậy, nàng liền rời đi không làm phiền nữa, bắt đầu thắp nến trên Hoa Đăng của mình và thả lên trời. Khi đóa sen ấy bay lên, nàng chắp tay, nhắm mắt thì thầm cầu nguyện.

"Cha mẹ trên trời cao xin hãy phù hộ cho con trên con đường sự nghiệp."

Ngô Trung ở gần đó nên đã nghe được những lời cầu nguyện của nữ tử kia. Không phải hắn cố ý nghe lén, mà do thực lực tăng mạnh khiến các giác quan trở nên tinh tường hơn, đồng thời nàng ta cũng đứng khá gần hắn.

"Nàng cũng là cô nhi sao?" Ngô Trung nghe vậy, chợt liên tưởng đến bản thân.

Hắn cũng là cô nhi nên hiểu được cuộc sống của những người đó cực khổ thế nào. Có lẽ hắn và nàng đều là những kẻ may mắn vì đều đã tìm được nơi nương tựa: hắn có Trần gia, còn nàng có đoàn nghệ sĩ Thiên Hương Lầu. Khác biệt có lẽ là nàng biết đấng sinh thành của mình là ai để cầu nguyện, còn hắn từ khi sinh ra đã không có người thân bên cạnh. Nếu nói nàng may mắn hơn hắn vì có thân nhân thì cũng không hẳn. Bởi nàng phải trải qua nỗi đau mất đi gia đình, dù Ngô Trung cơ cực từ nhỏ nhưng vẫn chưa từng trải qua cảm giác ấy. Ngô Trung quay qua nhìn nữ tử kia với ánh mắt phức tạp. Hắn chưa từng gặp cô nhi nào khác, nên sự đồng cảm với người cùng cảnh ngộ trỗi dậy trong lòng hắn.

Sự đồng cảm là cảm xúc kỳ lạ, nó giúp những con người xa lạ trở nên gần gũi. Khi gặp một người cùng hoàn cảnh với bản thân, ta sẽ mong muốn chia sẻ và thấu hiểu, thậm chí khiến một kẻ như Ngô Trung cũng muốn mở lời hỏi thăm. Nhưng cuối cùng Ngô Trung cũng lắc đầu, hắn không muốn dính vào rắc rối. Việc mở rộng mối quan hệ với những người xinh đẹp như vậy chính là tự đưa bản thân vào những tình huống khó xử; hồng nhan họa thủy chưa bao giờ sai. Đúng như hắn suy nghĩ, ngay sau đó có hai kẻ tiếp cận nữ tử kia.

"Cô nương có rảnh chút thời gian không? Công tử nhà ta muốn gặp." Một kẻ lên tiếng.

"Thật xin lỗi, tiểu nữ có việc cần làm cùng các tỷ muội nên không thể đi cùng được." Nàng đã theo các mỹ nhân kia nên cũng học được đôi chút cách ứng xử.

"Công tử nhà ta là tộc nhân Phong gia, thân phận cao quý, không biết cô nương có thể gác lại công việc mà dành chút thời gian không?" Tên còn lại thấy không được liền nhắc đến tên gia tộc sau lưng, hy vọng nàng sẽ nể mặt.

"Nực cười, thân phận cao quý cơ à?" Ngô Trung ở gần đó nghe được lời nói của hai kẻ, không khỏi bật cười khẩy.

Số lượng gia tộc ở Vô Thương Thành rất nhiều, mặc dù hắn không biết chính xác nhưng ít nhất cũng phải đến hàng trăm gia tộc. Trong đó, Trần gia thuộc tầng lớp đứng đầu, sau đó là các gia tộc tầm trung và nhỏ, còn Phong gia chỉ là một trong số đó. Nghe nói người mạnh nhất gia tộc này thậm chí còn chưa đạt tới Nhị Thập Trùng Thiên. Thử hỏi người mạnh nhất gia tộc còn như vậy, thì thực lực các tộc nhân khác có thể đến đâu?

"Tiểu nữ thật sự có việc nên mong hai vị rời đi." Nàng vẫn cố nặn ra nụ cười để khéo léo từ chối.

"Rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt? Công tử nhà ta xem trọng ngươi là vinh hạnh của ngươi!" Tên thủ hạ này tỏ vẻ coi thường, ngay lập tức nắm chặt tay nàng.

"Đừng tưởng bọn ta không biết thân phận của ngươi! Một kẻ không cha không mẹ, sống nhờ vào đoàn nghệ sĩ kia, cũng dám từ chối công tử nhà ta ư?" Kẻ còn lại cũng phụ họa theo. Hắn không biết bằng cách nào mà có được th��ng tin này, chắc hẳn tên chủ tử đã tìm hiểu đôi chút.

"Ngươi dám!" Nghe câu nói kia, nàng liền trợn mắt tức giận.

Ngô Trung nghe đến câu 'không cha không mẹ' lập tức nắm chặt nắm đấm. Câu nói đó thật sự khiến hắn bực mình; đây chính là câu mà mọi cô nhi đều cảm thấy tổn thương nhất, bởi việc mất đi cha mẹ chính là nỗi bất hạnh lớn nhất của một đứa trẻ.

"Buông ta ra!" Nàng không ngờ lũ thuộc hạ này lại hành động ngu ngốc đến vậy. Hiện tại xung quanh đều có cường giả, nàng chỉ cần hét lớn là sẽ gây chú ý đến mọi người, thậm chí là các vệ quân thành.

Tên kẻ kia đang nắm chặt lấy cổ tay mềm mại của nàng, đột nhiên bị một đòn thật mạnh đánh trúng, khiến hắn lập tức buông tay.

"Cô nương này đi chung với ta, các ngươi về đi!" Ngô Trung không chịu được nữa, đành lên tiếng. Đừng nhìn lời lẽ hòa nhã của hắn mà nhầm lẫn, bởi lúc này hắn thật sự muốn động thủ.

Mọi nỗ lực biên tập cho bản văn này đều thuộc về truyen.free, kính mong quý độc giả ghi nhớ nguồn gốc.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free