(Đã dịch) Nhân Tính Thế Gian - Chương 42: Trợ giúp đàn anh
Xích Gia là một gia tộc tầm trung, tọa lạc tại một tòa thành khá xa Vô Thương Thành. Gia chủ của Xích Gia tuy có thực lực siêu cường, đã vượt qua Tứ Thập Trùng Thiên, nhưng một cánh én khó làm nên mùa xuân. Phần lớn các thành viên cấp cao trong gia tộc chỉ đạt đến ngưỡng Tam Thập Trùng Thiên, khiến họ không thể vươn lên thành một đại gia tộc hùng bá một phương. Gánh vác mọi trọng trách một mình đã khiến vị gia chủ kia lao lực quá độ mà lâm bệnh. Theo các y sĩ, đây là một căn bệnh hiếm gặp, cần rất nhiều dược liệu quý hiếm mới có thể điều chế thuốc chữa trị.
Đương nhiên, gia tộc sẽ không để mất đi gia chủ. Họ đã huy động toàn bộ nhân lực để truy tìm những nguyên liệu ấy. Giờ đây, chỉ còn thiếu nguyên liệu cuối cùng: túi mật của Hắc Cự Hùng, một linh thú có thực lực ít nhất là Tam Thập Trùng Thiên. Những người đứng đầu Xích Gia đã thuê đoàn dong binh Thiết Tâm để giúp tìm kiếm thứ mật gấu này. Xích Lâm cùng Phi quản gia được gia tộc giao nhiệm vụ theo dõi và giám sát quá trình vây bắt, thu thập, nhằm đề phòng đối phương gian lận trong việc cung cấp vật phẩm.
Trên đường đi, Xích Lâm thỉnh thoảng bắt gặp một thành viên của đoàn dong binh đang nhìn mình chằm chằm, điều này khiến hắn cảm thấy kỳ lạ nhưng không quá để tâm. Tuy nhiên, khi Đoàn Chủ mỗi lần trao đổi với Phi trưởng lão đều liếc nhìn Xích Lâm, hắn chợt cảm nhận đó không phải là ánh mắt tò mò của khách hàng mà ẩn chứa một ý đ��� đen tối nào đó khiến hắn rùng mình. Đó là ánh mắt của loài thú săn mồi đang nhìn con mồi của mình.
“Giết người đoạt bảo? Không khả thi, chỉ vì một con gấu mà trở mặt với gia tộc ta thì thật vô lý. Cha ta sống hiền hòa, nên khả năng bọn chúng muốn thủ tiêu ta để trả thù cũng không cao. Ta chưa từng lộ thân phận cao quý trong gia tộc, vậy nên khả năng bị bắt cóc tống tiền cũng được loại trừ. Chúng dám nhắm vào ta mà không sợ bị gia tộc trả thù thì chỉ có hai khả năng: một là thế lực đứng sau đoàn dong binh đủ lớn để không sợ Xích Gia, hai là đây là đấu đá nội bộ trong gia tộc. Khả năng thứ nhất không lớn, vì ta không phải là nhân vật có giá trị đủ để gây ra tranh chấp trong gia tộc, do đó chỉ còn lại khả năng thứ hai.” Xích Lâm từ những điều nhỏ nhặt ấy đã đưa ra nhiều giả thuyết, và sau khi loại trừ, cuối cùng hắn đã khoanh vùng được nguyên nhân khả thi nhất.
“Và thêm một vấn đề nữa: Phi quản gia có đáng tin không?” Một khi đã dính đến tranh chấp trong gia tộc, bất cứ ai, từ tộc nhân đến gia nhân, đều có thể trở thành đối tượng khả nghi. Mặc dù Xích Lâm có hảo cảm với lão quản gia kia, nhưng người xưa có câu: biết người biết mặt, không biết lòng.
Xích Lâm biết tình thế lúc này không ổn, nhưng bị đoàn dong binh bao vây, một mình hắn không tài nào thoát được. Hắn cần chờ một thời cơ, và đó chính là lúc toàn bộ đoàn dong binh vây bắt Hắc Cự Hùng. Trong thời gian đó, khi Xích Lâm cố tỏ ra bình thường và trao đổi với Phi quản gia, hắn vẫn tiếp tục phát hiện có vài kẻ đứng phía sau quan sát mình. Đến lúc quan trọng thế này mà vẫn cử người theo dõi người khác thay vì dốc toàn lực thực hiện nhiệm vụ săn bắt thì thật vô lý. Xích Lâm dám khẳng định rằng những gì mình suy đoán đều đúng. Dưới sự giám sát của những kẻ kia và một quản gia mà hắn chưa biết là phe ta hay địch, Xích Lâm không thể hành động sơ suất. Hắn cùng quản gia trở lại xe ngựa và kiên nhẫn chờ đợi.
“Con gấu này đã bị chúng ta đánh cho không còn khả năng phản kháng nữa, mời Phi quản gia kiểm tra.” Từ bên ngoài xe ngựa, Đoàn Chủ đã cất tiếng.
“Chính là lúc này!” Nghe câu nói ấy, Xích Lâm lập tức hiểu rằng những kẻ kia sắp ra tay với mình.
Xích Lâm dùng kiếm đâm nhiều nhát xuống sàn, tập trung trong một vùng nhỏ tạo thành một vòng tròn. Sau đó, hắn đưa tay chạm vào phần sàn vừa bị đâm và sử dụng một loại võ học mà hắn từng vô tình tìm thấy trong một vực sâu.
“Ngũ Trùng Thiên – Lưu Sa Chấn!”
Phần sàn bị chạm vào lập tức biến thành cát bụi, để lại một lỗ hổng đủ để một người lọt qua. Xích Lâm nhảy khỏi xe ngựa qua lỗ hổng ấy. Vừa chạm mặt đất, hắn lập tức sử dụng một loại võ học khác có tác dụng gần giống độn thổ để chạy trốn. Toàn bộ quá trình từ lúc Xích Lâm rời khỏi xe ngựa đến khi chạy trốn diễn ra chỉ trong một hơi thở, nên không ai kịp phát giác.
Ngoài ra, không hiểu vì lý do gì, chiếc xe ngựa này lại được che phủ bởi những lớp vải xung quanh. Tình cờ, những tấm vải này đã che khuất phần dưới của xe ngựa, khiến không ai có thể quan sát được hành động của hắn.
Khi Đoàn Chủ phát lệnh truy lùng, Xích Lâm đã ở một khoảng cách đủ an toàn. Tuy nhiên, với những kẻ có kinh nghiệm truy tung, hắn nhanh chóng bị tìm ra và bắt kịp. May mắn thay, những kẻ đầu tiên phát hiện ra hắn đều không mạnh hơn hắn quá nhiều nên Xích Lâm dễ dàng đánh bại mà thoát được. Nhưng khi kẻ tiếp theo xuất hiện, may mắn dường như đã cạn. Kẻ này mạnh hơn hắn tới ba bậc sức mạnh. Xích Lâm tuy trong học viện chỉ là hạng tầm thường, nhưng dù sao cũng là học viên của một đại học viện, nên chiến lực vẫn cao hơn những người cùng đẳng cấp một chút. Hắn khổ chiến một hồi thì cuối cùng cũng rơi vào thế hạ phong. Đến phút cuối cùng, một thiếu niên tự xưng Ngô Trung đã xuất hiện cứu nguy.
“Có gì chứng minh ngươi là học viên của Hạ Nam Học Viện?” Lúc này, Xích Lâm vẫn chưa thả lỏng, hắn giơ kiếm về phía Ngô Trung. Đang lâm vào thế nguy hiểm, hắn không thể dễ dàng tin một người lạ mặt.
“Tiểu đệ vô tình tham gia buổi Luận đàm Trùng Thiên, và là đồng khóa với Khương Dã...”
“Dừng lại, nói đến đó được rồi!” Xích Lâm vội vàng ngắt lời đối phương, không muốn nhắc lại chuyện kia.
Lúc này, Xích Lâm mới thở phào nhẹ nhõm. Sự kiện Trùng Thiên Luận đàm kia chỉ diễn ra trong phạm vi các học viên nên hầu như người ngoài sẽ không biết. Thậm chí khi Khương Dã vang danh, mọi người chỉ nhớ được thiếu niên đó đã thắng một học viên khóa trên mà không hề nhớ tên hắn. Người trước mặt nếu đã biết cụ thể như vậy thì chắc chắn là đồng môn cùng học viện.
“Ta rất cảm kích hành động vừa rồi của đệ, nhưng đây là vấn đề nội bộ gia tộc của ta. Đệ hãy mau rời khỏi đây để đảm bảo an toàn cho bản thân trước. Nếu ta còn sống thoát khỏi đây, nhất định sẽ hậu tạ sau.” Xích Lâm không muốn học đệ của mình vướng vào nguy hiểm hiện tại.
Lúc này, Xích Lâm chưa hề biết thực lực thật sự của Ngô Trung đã đạt đến Bát Trùng Thiên. Nếu hắn nhận ra điều đó, chắc chắn sẽ vô cùng ngạc nhiên trước sức mạnh của đối phương, bởi mặc dù Bát Trùng Thiên được xem là thực lực thấp nhất trong số các học viên khóa 123, nhưng nếu so với khóa 124 thì lại là một sự khác biệt rất lớn.
“Dấu vết đánh nhau ở bên này!” Từ xa vọng lại tiếng bàn tán, rất nhiều người đang tiến lại gần chỗ của Xích Lâm.
“Không ổn, bọn chúng sắp tìm đến đây! Học đệ mau trốn đi!”
“Suỵt!” Ngô Trung bịt miệng đàn anh lại, ra hiệu hãy giữ im lặng. Sau đó, hắn kéo Xích Lâm về một bụi cây rậm rạp cách đó không xa và sử dụng loại võ học mới luyện được.
“Bát Trùng Thiên, Ám Tuyệt – Ám Dạ Quang Ẩn!”
Bầu trời lúc này đã vào khoảng thời gian chạng vạng tối, do đó rừng Tinh Lâm xuất hiện nhiều bóng tối, rất phù hợp với công pháp Ám Tuyệt. Ngô Trung kéo Xích Lâm ra sau lưng mình, còn bản thân hắn sẽ dùng Ám Tuyệt để che giấu cả hai.
“Huynh đệ này có thực lực Thập Tứ Trùng Thiên mà vẫn bị đánh bại, tên tiểu tử kia hiện tại chắc hẳn đã kiệt sức rồi.”
“Dựa theo dấu vết, cuộc chiến diễn ra cách đây không lâu. Chúng ta mau tản ra tìm kiếm!”
Sau một thời gian ngắn, khi chắc chắn không còn ai xung quanh, Ngô Trung mới lộ diện.
“Làm sao bọn chúng lại không phát hiện? Rõ ràng vừa rồi những tên kia chỉ đứng cách nơi này có vài bước chân thôi mà!” Xích Lâm vốn tưởng rằng sẽ xảy ra một trận chiến nữa, nhưng cuối cùng nguy hiểm đã qua đi. Công pháp ẩn nấp tuy không phải hiếm lạ gì, nhưng để thoát khỏi tai mắt kẻ địch ở khoảng cách gần như vậy thì quả thực hiếm thấy. Hắn liếc nhìn Ngô Trung, bởi trong một thoáng đối phương vận dụng võ học đã thoáng lộ ra sức mạnh Bát Trùng Thiên.
“Thiếu niên này chắc hẳn không kém Khương Dã là bao.” Xích Lâm thầm than. Nếu không tính đến công pháp kỳ lạ mà đối phương vừa sử dụng, thì chỉ với thực lực bản thân, Ngô Trung đã được xếp vào hàng ưu tú. Hắn không ngờ mình lại đụng độ một tên yêu nghiệt khóa dưới khác.
“Tiểu đệ biết bản thân thực lực kém cỏi nên không có tư cách tham gia vào tranh đấu của Xích Gia, nhưng nếu đưa huynh về Vô Thương Thành một cách an toàn thì không khó.” Ngô Trung vỗ vai Xích Lâm vài cái, rồi đưa ra lời giúp đỡ.
Những dòng chữ tinh chỉnh này thuộc về truyen.free, nơi nuôi dưỡng những câu chuyện hay.