Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Nhân Tính Thế Gian - Chương 55: Thiếu nữ bên bờ sông

Trên một vùng đất hoang mạc, ba người đang bước đi, gồm một lão già và hai người trẻ tuổi.

“Tên khốn nào đã tạo ra cái hoang mạc chết tiệt này vậy?” Lưu lão lớn tiếng chửi rủa.

“Ý Lưu lão là ban đầu ở đây vốn không có loại địa hình này sao?” Ngô Trung đang vác trên lưng hành lý của hai người kia, quay sang thắc mắc. Hắn vốn cho rằng đây là một hiện tượng đặc biệt chưa từng nghe nói tới.

“Chứ còn gì nữa! Phía nam Vũ Lan Quốc làm gì có hoang mạc. Ta từng đến đây hai tháng trước, nơi này đáng lẽ ra phải là một khu rừng rộng lớn với một ngọn núi hùng vĩ. Thế mà không hiểu sao, từ một hệ sinh thái trù phú như vậy lại chỉ còn lại cát đá.” Lưu lão đã sống ở vùng biên giới này một thời gian dài nên nắm rõ địa hình nơi đây. Bởi vậy, lão dám khẳng định chắc nịch như vậy dù không hề chứng kiến sự kiện hôm đó xảy ra.

Ngô Trung nghe vậy, lập tức rơi vào suy tư. Vào cái ngày hắn thoát ra khỏi căn phòng kỳ lạ, một cơn động đất đã phá hủy hầu hết mọi thứ xung quanh. Cuối cùng, khi hắn thành công thoát thân, cảnh vật trước mắt đã biến thành một vùng hoang mạc. Thời điểm đó, có rất nhiều điều bất hợp lý mà Ngô Trung không thể lý giải, đặc biệt là việc những người bị bắt còn lại và tổ chức bắt cóc kia đã biến đi đâu mất. Tuy nhiên, lúc đó hắn còn phải lo tìm đường thoát thân. Nếu không có kẻ địch nào xung quanh, cứ chạy trước rồi tính sau. Qua lời Lưu lão, hắn mới nhận thức được tình hình lúc đó phức tạp hơn hắn tưởng rất nhiều. Có lẽ cơn chấn động mà hắn ngỡ là động đất chính là dư chấn từ công kích bên ngoài. Ngô Trung chỉ còn cách đợi khi nào trở về Vô Thương Thành mới có thể xác minh được mọi chuyện.

Mặc dù phải băng qua hoang mạc này, ba người lại không hề đi về phía Vô Thương Thành mà rẽ sang một hướng khác. Trên hành trình, Lưu lão đã vài lần bị tập kích. May mắn là thực lực Ngô Trung đã khôi phục được phần nào nên xử lý bọn chúng khá dễ dàng. Tuy nhiên, có một điều kỳ lạ: những kẻ tập kích bọn họ ban đầu đều nhắm vào Lưu lão, nhưng khi Ngô Trung ngăn cản, chúng lập tức chuyển mục tiêu sang hắn mà bỏ qua hai người còn lại. Dù thực lực chiến đấu của kẻ địch không mạnh, nhưng khi thấy không đánh lại được, chúng lập tức bỏ chạy. Đến cả Phong Ảnh Bộ của Ngô Trung cũng không đuổi kịp. Mặc dù phải vừa đi vừa chiến đấu, họ cũng không tốn quá nhiều thời gian để vượt qua hoang mạc và đến được vùng đồng bằng. Trước mặt họ lúc này là một ngôi làng nhỏ.

Dân làng nơi đây có lẽ đã quen với khách vãng lai nên họ chào đón rất thân thiện. Qua một chút hỏi thăm, Ngô Trung nắm được những thông tin cơ bản về ngôi làng. Do nằm ở khu vực biên giới, trình độ của nơi đây khá thấp. Số võ giả chỉ đếm trên đầu ngón tay, và kiến thức của họ cũng chỉ gói gọn trong khu vực biên giới. Lưu lão tìm một mảnh đất trống và dựng lên một biển hiệu: 'Lưu y sư - Chuyên trị các bệnh xương khớp'.

“Lưu lão, ông thiếu tiền à?” Ngô Trung tò mò hỏi.

“Giờ có thêm một miệng ăn thì cần kiếm thêm chút thu nhập.” Lão nhân đáp, nhưng không rõ là thật hay đùa.

“Ông nuôi ta được ngày nào mà nói thêm một miệng ăn?” Ngô Trung thầm chửi. Trong vài ngày di chuyển gần đây, Ngô Trung đều phải tự lo cho bản thân, thậm chí còn phải vác luôn hành lý của cả hai người. Trừ việc mỗi ngày Lưu lão dành một chút thời gian để châm cứu và bôi một loại dung dịch nào đó vào cánh tay hắn, lão chẳng hề giúp đỡ gì khác.

Mặc dù hắn không rõ tại sao lão nhân kia lại mở quầy ngay tại đây, nhưng hắn nghĩ mình chỉ cần hoàn thành giao dịch thì bận tâm nhiều làm gì. Ban đầu, dân làng không quá tin tưởng nên không một ai đến. Vô tình lúc đó, một đứa trẻ bị trật chân do vui chơi với bạn bè. Lưu lão nhanh chóng nắn lại xương cốt cho đứa bé đó miễn phí. Từ đó, danh tiếng của lão dần lan truyền khắp nơi, và số người đến khám chữa bệnh càng ngày càng đông. Bởi lẽ, trình độ của Lưu lão vô cùng cao thâm mà số tiền phải trả lại vô cùng rẻ.

Ngô Trung đứng bên ngoài quầy, cảnh giác xung quanh, đề phòng một cuộc tập kích khác. Trong lúc đó, hắn nghe dân làng bàn tán về việc tối nay sẽ có một lễ hội nào đó diễn ra.

“Lễ hội à, nếu tiểu thư Thanh Sam ở đây thì sẽ thích lắm.” Ngô Trung chợt nghĩ về nàng tiểu thư ham chơi ấy của mình. Mấy hôm nay, do tình thế đưa đẩy, Ngô Trung không có thời gian để quan tâm nhiều. Nay có thời gian nghỉ ngơi, hắn mới có thể tịnh tâm nhớ về Vô Thương Thành, nhớ bằng hữu và nhớ tiểu thư.

Đến cuối ngày, mọi việc diễn ra rất bình yên, không có bất cứ kẻ địch nào xuất hiện. Ngô Trung thở phào nhẹ nhõm, hắn thật sự không muốn những dân làng vô tội này vướng vào rắc rối của Lưu lão. Dựa vào những lần chạm trán vừa qua, hắn thấy đối thủ mạnh nhất cũng chỉ khoảng Cửu Trùng Thiên. Dù hắn có thể đánh lui chúng, nhưng nếu kẻ địch muốn gây hại đến những người bên ngoài, hắn không dám chắc mình có thể ngăn cản được.

Sau đó, Lưu lão bảo hắn có thể đi dạo quanh đây mà không cần lo lắng. Ngô Trung nghe vậy cũng không có lý do gì để từ chối cơ hội tiện lợi này. Gần ngôi làng có một con sông lớn chảy qua. Nghe nói trước đây dân làng vốn sống nhờ nghề đánh bắt thủy sản, và truyền thống đó kéo dài đến tận ngày nay, dù nghề này đã không còn là nghề chính của làng nữa. Hắn đến dòng sông để ngắm cảnh. Con sông này phải nói là vô cùng rộng lớn, đến mức dù hắn có dùng hết sức cũng không thể nhảy qua bờ bên kia được.

“Nghĩ lại thì đích đến có khi nào ở phía bên kia sông không nhỉ?” Ngô Trung đột nhiên nảy ra ý nghĩ này, vì vốn dĩ chẳng có lý do gì để nghỉ chân tại đây, trừ khi Lưu lão muốn mượn thuyền để qua sông.

Đúng lúc này, bụng hắn réo lên. Thật ra, từ sau sự kiện bị bắt cóc, hắn vẫn chưa có bữa ăn tử tế nào. Do đó, hắn nhảy xuống sông tìm kiếm vài con cá để lót dạ. Khi xuống nước, Ngô Trung mới nhận ra bản thân đã quá ngây thơ. Ngoài việc không còn toàn lực, hắn lại gần như phế một cánh tay, khiến việc di chuyển dưới nước vô cùng khó khăn. Chưa kể, các sinh vật thủy sinh ở đây lại di chuyển vô cùng nhanh. Ngô Trung không biết cách di chuyển trong nước nên dù đã đến lúc không thể nín thở được nữa, hắn vẫn chưa bắt được con mồi nào. Ngô Trung nhanh chóng ngoi lên lấy một ngụm hơi rồi lặn tiếp. Hắn không tin bản thân không bắt nổi một con cá. Đột nhiên, hắn nghe tiếng khóc thút thít.

“Hic hic”

Ngô Trung tò mò nhìn về phía phát ra âm thanh. Ở đó, một cô nương đang ngồi bên bờ sông, ôm gối và úp mặt xuống, khiến hắn không nhìn rõ được nhan sắc của nàng. Từ chỗ hắn ngoi lên khỏi mặt nước, hắn có thể nhìn thấy nàng. Tuy nhiên, có lẽ nàng đang không có tâm trạng quan sát xung quanh nên không nhận ra có người đang nhìn mình. Thiếu nữ này, dù không lộ mặt và mặc bộ phục trang giống các dân làng khác, lại có một đặc điểm mà hắn sẽ nhớ kỹ: nàng có một mái tóc đỏ rực. Đây không phải màu tóc dễ bắt gặp. Màu tóc của con người là do di truyền hoặc đột biến. Một trong những yếu tố gây đột biến màu tóc chính là do con cái bị ảnh hưởng bởi công pháp của cha mẹ. Do đó, việc con cái có vài đặc điểm khác cha mẹ như màu mắt hay màu tóc, dù kiểm tra huyết thống vẫn có quan hệ máu mủ, đều không hề kỳ lạ.

“Dân làng mình gặp từ nãy giờ đều có tóc màu tối, chỉ có vị tỷ tỷ kia là có màu tóc nổi bật như vậy.”

Mặc dù cảnh tượng một thiếu nữ khóc trước mặt luôn khiến nam nhân dao động, Ngô Trung cũng không ngoại lệ. Tuy nhiên, hắn không muốn quan tâm nhiều vì bản thân còn đang vướng bận nhiều chuyện, không rảnh rỗi để quan tâm người khác. Ngô Trung hít một hơi thật sâu rồi tiếp tục lặn xuống kiếm miếng ăn. Một canh giờ trôi qua, cuối cùng Ngô Trung bắt được một con cá lớn, đủ để ăn no trong vài ngày. Hắn tìm được một cành cây lớn gần đó, sử dụng Hỏa Tuyệt để sấy khô quần áo rồi nướng cá. Sau khi ăn no, hắn quyết định quay lại quầy của Lưu lão. Trên đường đi, hắn bắt đầu thấy dân làng đang chuẩn bị gì đó.

“Có vẻ lễ hội của làng sắp bắt đầu rồi.”

Từng câu chữ trong bản biên tập này là tâm huyết của truyen.free, nghiêm cấm sao chép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free