Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Nhân Tính Thế Gian - Chương 79: Dâng lễ vật

Vào thời kỳ xa xưa, khi Nguyên Khí còn chưa dồi dào như ngày nay, tuổi thọ của nhân loại thường chỉ giới hạn trong khoảng 100 tuổi, rất hiếm ai có thể vượt qua cột mốc đó. Vì vậy, người xưa thường tổ chức một buổi lễ lớn vào ngày sinh nhật của những người tròn trăm tuổi, để thể hiện sự tôn trọng, lòng hiếu thảo và kính trọng của con cháu đối với các bậc cao niên. Tuy nhiên, đến thời đại này, truyền thống đó mặc dù vẫn tồn tại nhưng không còn quá phổ biến, và cũng ít người thật sự muốn làm điều đó.

Một phần là vì dưới tác động của Nguyên Khí, tuổi thọ của nhân loại đã tăng cao. Chẳng hạn, võ giả đạt đến cảnh giới Thất Thập Ngũ Trùng thiên có thể sống đến 300 tuổi. Lý do khác khiến việc này trở nên mai một là vì tổ chức lễ mừng thọ cũng đồng nghĩa với việc ngầm thông báo rằng thọ nguyên không còn nhiều, và bản thân đã không thể tăng thêm sức mạnh, tức là tuổi thọ không thể kéo dài thêm nữa. Ví dụ cho dễ hiểu, chẳng có ai biết mình sẽ có thọ nguyên 200-300 tuổi mà lại tổ chức mừng thọ ở tuổi 100 cả, điều đó khá là hài hước.

Tại sân lớn của Lữ gia lúc này đã chật kín người, các bàn tròn được sắp xếp thành hai nhóm chính: thân nhân gia đình và khách mời. Nhóm người Trần gia được xếp vào một bàn ở khu vực rìa, không phải ý họ, mà là sự sắp đặt của chủ nhà. Lý do cơ bản là vì đây là những người không đáng để kết giao. Nhóm này, trừ Thanh Sam ra, đều là người không có thân phận. Vả lại, cũng chẳng ai muốn xây dựng mối quan hệ với một gia tộc thông qua một đứa trẻ non nớt chưa trải sự đời như Thanh Sam. Xung quanh được bố trí các hũ đất lớn, bên trong chứa các dược liệu tỏa hương nhẹ nhàng. Ngoài ra, các dải vải đỏ và lồng đèn cũng được treo khắp nơi.

Phía trước có một bục lớn. Phía trên bục, một chiếc ghế lớn bằng gỗ chạm khắc tinh xảo hình hoa được đặt trang trọng. Phía sau ghế là dòng chữ "Lễ mừng thọ tổ mẫu Lữ Gia Đỗ Phụng Tiên" màu vàng nổi bật trên nền vải đỏ. Chính giữa chiếc ghế, một lão bà lớn tuổi đang an tọa. Tóc bà lão đã bạc trắng, dù có một lớp phấn trang điểm che đi phần nào, vẫn không thể giấu được những nếp nhăn hằn sâu. Tuy nhiên, đôi mắt bà vẫn ánh lên vẻ minh mẫn, không chút già nua. Bà diện bộ trang phục sặc sỡ màu đỏ, đôi mắt kẻ đậm, vòng cổ bằng ngọc quý cùng trâm cài bạc, nhẫn ngọc đều có đủ.

Lúc này, người chủ trì giới thiệu về một số nhân vật nổi bật trong buổi lễ. Phu quân quá cố của bà từng là một vị Thái Thú, nên những người quen biết của bà không chỉ có các quan văn võ mà còn có các thương nhân và đại diện từ nhiều gia tộc. Người chủ trì giới thiệu sơ lược về cuộc đời và công lao của Đỗ Phụng Tiên. Với tư cách là Thái Thú phu nhân, bà có nhiều đóng góp cho xã hội. Trong gia đình, bà là một người mẹ, người bà mẫu mực. Tiếp đến là phần dâng lễ. Lần lượt, từng người lên dâng quà cho vị tổ mẫu, nhân danh bản thân hoặc gia tộc của mình. Mỗi người tiến thẳng đến trước bục, kính rượu rồi đọc một lời chúc, sau đó để người hầu dâng lên lễ vật. Người này nối tiếp người khác, chỉ còn vài bàn nữa là đến lượt Trần gia.

"Tiểu thư hãy bình tĩnh, cứ làm như những gì chúng ta đã tập dợt," Ngô Trung ở bên cạnh động viên Thanh Sam.

"Muội sẽ cố!" Thanh Sam giơ nắm đấm ra trước mặt thể hiện sự quyết tâm.

Trên bàn này, chỉ có Thanh Sam là phù hợp để lên dâng lễ, những người còn lại đều không được. Đây là việc cô bé chưa từng làm, nên Ngô Trung và Ngọc Hoa đã hướng dẫn từ trước.

"Đến lượt chúng ta rồi, đi nào tiểu thư." Ng��c Hoa thấy người vừa dâng lễ đã chuẩn bị về bàn thì thông báo cho Thanh Sam.

Thanh Sam hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh, rồi bước lên thể hiện thân phận của Trần gia. Thanh Sam hôm nay diện bộ trang phục màu xanh dương đậm, khác hẳn mọi ngày. Dù không mấy ưa màu này, nhưng vì là dịp đặc biệt nên cô bé cũng đành chấp nhận. Ngọc Hoa đi phía sau cũng mặc một bộ trang phục màu xanh lam nhạt, để đồng bộ màu sắc với Thanh Sam và để làm nền cho cô bé.

"Chá... cháu kính chúc tổ mẫu sức khỏe dồi dào, luôn được hạnh phúc và vui vẻ để hậu nhân có thể mãi ngắm nhìn nụ cười và được người chỉ dẫn, dạy bảo. Cháu chỉ mong khoảnh khắc sum vầy, hạnh phúc, ấm áp này sẽ mãi kéo dài, khi gia đình ta luôn mạnh khỏe và ở cạnh nhau." Dù có chút vấp váp ban đầu, nhưng Thanh Sam về cơ bản đã đọc đúng từng lời chúc không sai một chữ nào.

"Luôn được chỉ dẫn dạy bảo, rồi cái gì mà luôn ở cạnh nhau! May mà người đọc là tiểu thư, chứ để một người trưởng thành đọc cái này chắc chẳng biết giấu mặt vào đâu." Ngô Trung ở dưới thầm cười châm biếm.

Đây là văn mẫu được chuẩn bị trước khi khởi hành. Suốt chặng đường, Thanh Sam đã phải học thuộc lòng và luyện nói sao cho thật biểu cảm để ra vẻ một người cháu ngoan. Những lời văn giả tạo này chỉ để cho người ngoài nghe, làm cho hình tượng của Đỗ Phụng Tiên trở nên tốt đẹp trong suy nghĩ của họ. Người trong nhà đều biết sự thật đằng sau, nhưng điều đó không quan trọng. Bà ta có quyền lực quá lớn trong gia tộc, đến cả gia chủ hiện tại là con trai cả của bà cũng không dám trái lời. Mặc dù việc này được coi như là rèn luyện cho Thanh Sam khả năng ứng xử và giao tiếp với "người lạ", nhưng Ngô Trung hi vọng cô bé sẽ không vì thế mà hình thành tính cách thảo mai. Thật sự, với tộc nhân đại gia tộc này, họ cũng chẳng còn cách nào khác.

Khi Thanh Sam vừa dứt lời, Ngọc Hoa liền tiến lên phía trước. Nàng vốn đang bưng một mâm gỗ, trên đó đặt một tượng cá chép bằng vàng to cỡ cánh tay.

Sau đó, một người hầu tiến ra nhận lấy món quà, đồng thời trao cho Thanh Sam một ly rượu mừng. Cô bé nhận lấy ly rượu, đ��a lên môi làm động tác nhấp môi rồi trả lại cho người hầu. Hiển nhiên đây chỉ là hành động tượng trưng, vì Thanh Sam không hề uống một giọt rượu nào. Nhiều người xung quanh đương nhiên nhận ra, nhưng cũng không mấy bận tâm, bởi ép rượu trẻ nhỏ thì không hay chút nào. Mọi việc đến đây coi như đã xong, Thanh Sam và Ngọc Hoa quay về bàn.

"Cuối cùng cũng xong! Đứng ở đó làm ta căng thẳng muốn chết." Ngọc Hoa ngay khi vừa ngồi xuống liền thở phào.

Nàng cầm ly rượu trên bàn uống một hơi để giải tỏa căng thẳng. Trong lúc nàng và Thanh Sam còn đang ở trên bục, các món ăn đã bắt đầu được dọn ra bàn.

"Sao vậy, tiểu thư? Người đã làm rất tốt rồi mà." Ngô Trung lúc này thấy vẻ mặt của Thanh Sam hơi trầm, liền hỏi thăm.

"Chỉ là lúc muội nhìn vào mắt tổ mẫu, muội cảm giác như người không hề để tâm đến muội. Thậm chí khi muội đọc xong lời chúc, người cũng nhìn đi nơi khác. Muội không thấy thoải mái khi ở đây... muội muốn về nhà." Thanh Sam ủ rũ trả lời.

Dù không biết gì về tư tưởng trọng nam khinh nữ của Lữ gia, Thanh Sam vẫn cảm nhận được sự lạnh nhạt từ những người trong gia tộc, thậm chí cả tổ mẫu của cô bé cũng không hề đếm xỉa gì đến đứa cháu gái này. Thanh Sam có thể ngây thơ nhưng rất mẫn cảm với thái độ của mọi người.

Ngô Trung và Ngọc Hoa nhìn nhau, không biết nên nói gì tiếp.

"Được rồi, ngay khi buổi lễ kết thúc, chúng ta sẽ về ngay." Cố Trường vẫn luôn im lặng trên bàn ăn, chợt lên tiếng.

Gã chỉ có nhiệm vụ hộ tống tiểu thư an toàn đến buổi lễ. Nếu tiểu thư muốn ở lại, hắn sẽ ở lại; nếu muốn về, hắn sẽ đưa về. Chẳng cần phải nể mặt Lữ gia làm gì, khi mà họ đã đối xử với Trần gia như vậy.

"Nếu vậy, chúng ta nên dọn đồ trước đã." Lạc Chi Mai ngồi gần đó góp ý.

Để thuận tiện và không gây chú ý trong bữa tiệc, họ quyết định cử hai người lẻn ra dọn dẹp hành lý. Khi tiệc tàn, cả đoàn sẽ lập tức lên xe rời đi. Hai người được chọn là Ngô Trung và Thu Phượng. Việc dọn phòng của Thanh Sam nên để cho gia nhân thân cận là Ngô Trung hoặc Ngọc Hoa. Tuy nhiên, Ngọc Hoa lúc này quá nổi bật, lại không phải võ gi��, nên hành động sẽ không thuận lợi bằng Ngô Trung. Về phần tại sao lại chọn Thu Phượng, Ngô Trung không biết lý do, chỉ thấy Lạc Chi Mai đích thân chỉ định nàng.

Cả hai dựa vào thân pháp, dễ dàng lẻn ra khỏi khuôn viên. Ai mà ngờ được, việc bị bố trí ở khu vực rìa lại hóa ra có lợi như vậy.

"Chúng ta lại đi với nhau rồi." Thu Phượng huých tay vào người Ngô Trung.

"Làm nhanh thôi nào. Ta sẽ lo dọn dẹp phòng của tiểu thư, tỷ thì dọn phần còn lại. Khi nào ta xong sẽ qua giúp tỷ một tay." Ngô Trung thầm nghĩ thật trùng hợp khi mình lại tiếp tục đi cùng cô nàng này, nhưng không sao nhãng khỏi công việc, liền chia nhau hành động.

Theo như đã bàn bạc, Ngô Trung không mất nhiều thời gian để đến phòng của Thanh Sam. Do mới chỉ đến đây hôm qua, hắn chỉ tốn vài khắc đã dọn dẹp xong, gói ghém tất cả vào một chiếc hành lý cầm tay. Sau khi xác nhận đã dọn dẹp sạch sẽ, Ngô Trung một tay xách hành lý đi ra khỏi phòng. Bất chợt, hắn gặp ba kẻ lạ mặt tình cờ đi ngang qua.

"Tên kia! Ngươi là ai, sao lại ở đây?" Một tên trong đó, không hiểu vì sao, khi nhìn thấy Ngô Trung thì lộ vẻ mặt rất tức giận, hắn quát lớn.

"Hỏi thì cứ hỏi bình thường, mắc gì phải to tiếng thế?" Ngô Trung thầm chửi trong đầu, khẽ nhăn mặt.

"Ta có chút việc cần làm theo lệnh của chủ tử, các vị có gì..." Dù hơi bực mình, Ngô Trung vẫn bình tĩnh trả lời. Nhưng chưa dứt lời, hắn đã bị ngắt quãng bởi một lưỡi kiếm chém thẳng vào cổ.

"Cái quái gì thế?" Ngô Trung không hiểu chuyện gì đang xảy ra, tự hỏi tại sao mình lại bị tấn công, đã thế còn là sát chiêu. Nếu hắn không né kịp, lưỡi kiếm vừa rồi đã đủ sức cắt đứt cổ họng hắn.

Không cho hắn thời gian suy nghĩ, hai kẻ còn lại đồng loạt đâm kiếm vào vị trí Ngô Trung vừa ngồi xuống. Ngay khi mũi kiếm chỉ còn cách mặt vài li, Ngô Trung đã biến mất, khiến hai thanh kiếm đâm thẳng xuống đất.

"Bình tĩnh, có hiểu lầm gì không? Ta là khách của Lữ gia đấy, không phải người lạ đâu." Lúc này, Ngô Trung đã lùi ra xa, lên tiếng giải thích với hi vọng giải quyết mâu thuẫn.

Ba kẻ kia có chút phản ứng khi nghe thấy lời Ngô Trung, nhưng chẳng mấy chốc lại tiếp tục triển khai thế tấn công. Ngô Trung thấy vậy liền mặt lạnh, luân chuyển Nguyên Khí và vận dụng Phong Tuyệt để tăng tốc. Trong nháy mắt, hắn đã xuất hiện ngay trước mặt một kẻ, Hoả Tuyệt lập tức đánh thẳng vào cằm gã khiến gã bay lên không trung. Thấy đồng bọn bị đánh bại chỉ sau một đòn, hai kẻ còn lại đồng loạt vận dụng tuyệt kỹ mạnh nhất để diệt trừ đối phương, bởi chúng cảm thấy kẻ này quá nguy hiểm. Sức mạnh của chúng bộc phát lần lượt ở Ngũ Trùng Thiên và Bát Trùng Thiên, nhưng đối với Ngô Trung hiện tại thì không đáng để tâm.

Chẳng biết từ lúc nào, Ngô Trung đã xuất hiện sau lưng hai gã đó. Hai bàn tay bốc lửa của hắn nắm lấy đầu hai kẻ thù, dùng toàn bộ sức lực đập mạnh đầu chúng vào nhau. Đòn tấn công bất ngờ này khiến đầu óc hai kẻ thù choáng váng, lập tức ngã quỵ xuống.

"Chuyện gì đang diễn ra ở đây vậy?" Ngô Trung nhìn ba kẻ lạ mặt đang nằm dưới đất, nhất thời trầm tư.

Mọi bản quyền nội dung thuộc về truyen.free, xin vui lòng đọc và theo dõi những chương truyện mới nhất.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free