Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Nhân Tính Thế Gian - Chương 82: Cầu trợ giúp

Ngô Trung và Thu Phượng di chuyển vô cùng cẩn trọng. Dù không hề hay biết về âm mưu của Diệu Linh, cả hai vẫn có linh cảm chẳng lành. Dọc đường đi, những xác chết phơi khô nằm la liệt, già trẻ lớn bé đều không toàn thây. Dựa vào trang phục, có thể thấy đây là các gia nhân của Lữ gia. Họ tiến đến xem xét thi thể. Tất cả đều bỏ mạng bởi những vết chém chí mạng vào cổ, vết đâm xuyên người, và một số thì bị chém sau lưng khi cố gắng bỏ chạy.

Đây là một cuộc thảm sát.

"E rằng Lữ gia đã bị kẻ thù đánh chiếm!" Từ những gì quan sát được, Ngô Trung suy luận trong đầu.

Lúc này, hắn không hề nghe thấy bất kỳ âm thanh giao chiến nào. Kẻ địch hẳn phải vô cùng hùng mạnh mới có thể đột nhập và tiêu diệt tất cả một cách lặng lẽ đến vậy. Đúng lúc ấy, Thu Phượng vỗ nhẹ lưng Ngô Trung ra hiệu. Hắn quay lại nhìn, thấy nàng đang chỉ về một hướng. Ở đó, có hai kẻ lạ mặt đang vác ai đó trên vai. Hắn không nhận ra hai tên kia, nhưng lại nhận ra hai người đang bị chúng vác đi. Một bà lão và một gã trung niên, chính là Đỗ Phụng Tiên và Lữ Ô Minh – ngoại tổ mẫu và đại bá của tiểu thư Thanh Sam.

"Thôi rồi, ngay cả gia chủ và tổ mẫu cũng đã bị bắt. E rằng Lữ gia đã xong đời rồi!" Thu Phượng ở bên cạnh nói nhỏ. Không biết bằng cách nào, những nhân vật cấp cao của Lữ gia đều đã bị xử lý.

"Dựa vào trang phục và cách hành sự, hai kẻ kia chỉ là tay sai tương tự đám chúng ta vừa đánh bại. Mà dựa vào thực lực của đám người vừa rồi, có thể suy đoán hai kẻ này cũng không quá mạnh. Tỷ cứ chờ ở đây, để ta lên xử lý chúng." Ngô Trung đưa ra phân tích dựa trên quan sát và thông tin có được từ trước. Hắn thường không ra tay với những kẻ có thực lực không rõ ràng trừ khi bị dồn vào đường cùng. Dù đây chỉ là suy đoán, hắn vẫn phải thử.

Ngô Trung đưa tay ra sau, nắm lấy thanh kiếm vừa lượm được từ những kẻ bị hắn đánh bại, sẵn sàng xông lên đánh lén.

"Đợi đã, để ta xem xét đã!" Thu Phượng giơ tay cản trước mặt Ngô Trung, muốn ngăn hắn làm điều gì đó liều lĩnh.

Ngô Trung nhìn Thu Phượng, ánh mắt đầy thắc mắc, không hiểu vì sao nàng lại ngăn cản hắn hành động. Nàng đưa mắt nhìn quanh xem có gì có thể lợi dụng không. Đúng lúc ấy, một con mèo chạy ngang qua, nàng liền vươn tay không bắt lấy nó. Con vật tội nghiệp không tài nào thoát khỏi tốc độ ra tay của một võ giả Trùng Thiên. Nó bị bắt gọn, không thể giãy giụa, thậm chí không thể kêu lên vì miệng đã bị những ngón tay Thu Phượng kẹp chặt.

Nàng chờ đợi đến khi hai kẻ kia đi ngang qua một gốc cây cổ thụ lớn trong gia viên, rồi bất ngờ ném con mèo lên không trung. Con vật tội nghiệp bay vút lên rồi rơi thẳng xuống tán lá cây.

Rầm.

Sột soạt.

Méo.

Tiếng mèo kêu cùng tiếng lá cây sột soạt do con vật va vào cành đã thu hút sự chú ý của hai kẻ kia, khiến chúng lập tức quay người lại.

"Kẻ n��o?" Bọn chúng phát hiện âm thanh lạ, lập tức bộc phát khí thế.

Con mèo lúc này ngã khỏi cây và rơi xuống đất, sau đó nhanh chóng chạy đi mất. Nhận thấy chỉ là một sinh vật vô hại, chúng thu hồi khí thế, tiếp tục bước đi. Trong một thoáng đó, Ngô Trung đã nhìn ra được thực lực của hai kẻ kia: một người là Thập Thất Trùng Thiên và kẻ còn lại là Thập Tứ Trùng Thiên, mạnh hơn những kẻ hắn vừa đánh bại khá nhiều.

"Đa tạ tỷ, nếu không có hành động vừa rồi thì ta đã gặp chút phiền phức rồi." Tên tiểu tử này gật nhẹ đầu, tỏ ý cảm ơn nữ tử bên cạnh.

Chúng đều mạnh hơn hắn một chút. Để có thể giải quyết hai kẻ kia, thì dù có cố hết sức cũng chưa chắc đã nắm chắc phần thắng. Chưa kể, nếu làm vậy sẽ gây ra động tĩnh lớn, không chỉ nguy hiểm cho con tin mà còn thu hút những kẻ khác ở gần đó.

Ngô Trung và Thu Phượng liếc nhau một chút. Hai người sẽ cần hợp tác để xử lý hai kẻ kia. Ngô Trung vận dụng Phong Tuyệt, bước chân không một tiếng động, lặng lẽ tiếp cận chúng từ phía sau. Đến một khoảng cách thích hợp, hắn lập tức bật nhảy lên phía trước. Âm thanh của cú dậm chân lấy đà đủ lớn khiến hai kẻ kia lập tức quay người lại. Cùng lúc đó, tay bọn chúng vô thức buông lỏng, vì nghĩ rằng đã không còn gì gây rắc rối. Ngô Trung chớp lấy cơ hội, nắm lấy một phần áo của bà lão Phụng Tiên và lão Ô Minh, theo đà nhảy vút lên không trung cùng hai người.

Mọi việc xảy ra rất đột ngột. Khi bọn chúng nhận thức được tình hình thì con mồi đã vụt mất. Chúng vận chuyển Nguyên Khí, rút võ khí ra, chuẩn bị tung võ học nhằm triệt tiêu tên tiểu tử trước mặt. Tuy nhiên, vì quá chú tâm vào tên nhóc đang lơ lửng trên không, chúng không hề hay biết một nữ tử đang tiếp cận từ phía sau. Chớp lấy thời cơ, Thu Phượng tung ra chiêu đánh lén.

'Thập Thất Trùng Thiên, Bạo Liên Hoa'.

Kiếm chiêu vừa xuất, kẻ có thực lực Thập Thất Trùng Thiên cảm nhận được nguy hiểm sau lưng. Gã lập tức rút đao cản phá, dùng đao chiêu đối chọi kiếm chiêu. Tên còn lại yếu hơn một chút nên không kịp phản ứng. Chỉ đến khi đồng bọn ra chiêu, hắn mới nhận ra có người ở phía sau. Hắn ngay lập tức lùi lại, giữ khoảng cách.

Khi hai võ khí va chạm, gã nhận ra đối thủ có thực lực ngang mình, không thể giải quyết nhanh chóng được. Gã ra hiệu cho đồng đội đuổi theo tên tiểu tử kia, còn mình thì ở lại đối phó với nữ tử trước mặt.

Và thế là, mỗi người đều có đối thủ riêng, hai mặt trận giao chiến diễn ra cùng lúc.

"Sao tên nhóc kia chạy nhanh vậy?" Kẻ Thập Tứ Trùng Thiên đuổi theo Ngô Trung cảm thấy kỳ lạ. Tốc độ của tên tiểu tử trước mặt nhanh hơn hắn rất nhiều, cứ như càng lúc càng xa vậy.

Một lúc sau, Ngô Trung chậm dần rồi dừng hẳn. Hắn đặt hai người xuống bãi cỏ gần đó, sau đó quay người lại đối mặt với kẻ đang đuổi theo.

"Không chạy nữa à, tiểu tử?" Gã này thấy hành động của Ngô Trung liền hỏi với thái độ khó hiểu.

Nếu Ngô Trung tiếp tục chạy, gã sẽ bị bỏ lại phía sau và việc mất dấu là điều không thể tránh khỏi. Chẳng hiểu sao đối phương lại quyết định dừng lại để chiến đấu.

"Khoảng cách này đủ để đồng bọn ngươi không kịp tiếp viện rồi, cần gì phải dụ ngươi đi xa hơn nữa chứ?" Ngô Trung bộc phát sức mạnh Thập Nhị Trùng Thiên, nở nụ cười mỉa mai khiêu khích đối thủ.

"Ngông cuồng." Võ giả Thập Tứ Trùng Thiên nổi giận. Tên tiểu tử trước mặt dù là thiên tài trẻ tuổi nhưng vẫn yếu hơn hắn hai bậc, thế mà dám khinh thường gã.

Gã triển khai thế tấn công, với lưỡi kiếm trong tay, lao thẳng vào tên nhóc trước mặt. Ngô Trung rút ra hai thanh kiếm từ sau lưng – chính là võ khí hắn nhặt được khi hạ gục đám người kia trước phòng tiểu thư Thanh Sam. Hắn dùng một thanh kiếm gạt vũ khí của đối thủ sang một bên, thuận thế tiến lên, dùng thanh kiếm còn lại đâm thẳng vào đối phương. Mũi kiếm vừa chạm vào thân thể gã, liền trượt ra ngoài khiến hắn mất thăng bằng, kèm theo cảm giác như đâm vào một vật cứng và âm thanh kim loại va chạm chói tai.

"Võ khí phòng ngự à, bọn chúng quả nhiên không phải hạng tầm thường."

Võ khí phòng ngự luôn đắt đỏ hơn võ khí tấn công rất nhiều. Điều này hiển nhiên, bởi nhu cầu sinh tồn luôn cao hơn nhu cầu gây sát thương cho kẻ khác. Hầu như những người hắn từng gặp đều không sở hữu võ khí phòng ngự, ngoại trừ những người thuộc đại gia tộc hay chính quyền. Việc đối phương sở hữu một món như vậy, chứng tỏ thế lực đứng sau, nếu không phải đại gia tộc thì ít nhất cũng là một gia tộc tầm trung trở lên.

Lúc này Ngô Trung đã nằm trong phạm vi gần, gã Thập Tứ Trùng Thiên đưa tay ra định tóm lấy hắn. Gã nhận ra tên tiểu tử này nhanh nhẹn chẳng khác gì một con "tiểu cường", cần phải khống chế nhanh chóng. Ngô Trung thuận theo hướng ngã do mất thăng bằng, chống tay xuống đất làm trụ, sau đó dồn toàn lực vào chân, tung ra một cú đá thẳng mặt.

Mục tiêu của Ngô Trung là cằm, một cú đá chuẩn xác có thể khiến đối phương choáng váng. Không nằm ngoài dự tính, tiếng "rắc" phát ra ngay vị trí cổ gã, khiến gã lùi lại vài bước. Ngô Trung nhanh chóng đứng vững, đưa hai tay bắt chéo về phía trước và hơi nâng cao, cánh tay gập lại, hai thanh kiếm vòng ra sau lưng. Hắn lao đến với tốc độ cực nhanh, vì biết khi đối thủ đã trang bị võ khí phòng ngự toàn thân, chỉ còn cách chém vào cổ, nơi yếu hại duy nhất.

Ngô Trung không hề biết bất cứ kiếm chiêu nào, nhưng hắn biết cách tạo ra một cú chém thật mạnh. Nhưng khi Ngô Trung tung đòn tấn công, hai lưỡi kiếm giao nhau theo đường chéo, tưởng chừng sẽ cắt đứt đầu kẻ thù, thì bất ngờ một vật cản xuất hiện, chặn đứng vết chém. Đó là do thanh kiếm của kẻ thù. Gã đã kịp tỉnh táo, giơ kiếm lên ngăn cản thế công. Hai bên va chạm, tạo nên thế giằng co căng thẳng. Cả Ngô Trung và đối thủ đều không thể đẩy lưỡi kiếm của mình về phía trước. Ngô Trung lùi lại một bước, dồn lực vào chân, đá thẳng vào tay cầm kiếm của đối phương. Thanh kiếm bay vụt lên trời, tạo ra sơ hở để hắn tiếp tục tấn công. Hắn giơ cao hai tay theo hình chữ V, chém chéo xuống người đối thủ. Gã Thập Tứ Trùng Thiên lúc này giơ hai tay ra đỡ lấy lưỡi kiếm – võ khí phòng ngự của gã không chỉ ở thân thể mà còn có ở cả đôi tay. Gã nắm chặt lấy hai lưỡi kiếm, hòng tước đoạt võ khí của tên thiếu niên.

"Muốn thì ta cho!" Ngô Trung cười mỉa, lập tức buông hai thanh kiếm ra, rồi lao thẳng vào đối phương.

'Thập Nhị Trùng Thiên, Hoả Tuyệt - Cuồng Hoả Quyền'

Với sự chênh lệch về thể hình, một cú đấm móc từ dưới lên lập tức được tung ra. Mọi việc diễn ra quá nhanh, võ giả kia không ngờ tên tiểu tử này lại buông bỏ võ khí dễ dàng đến vậy.

"Ta vốn đâu phải kiếm sĩ!" Ngô Trung nói thêm một câu, nhằm chọc tức đối phương.

"Ngươi không phải kiếm sĩ thì mang kiếm theo làm gì? Đã thế còn mang tận hai thanh!" Gã kia nghe vậy, suýt tức ói máu, thầm chửi trong miệng.

Hết đòn này đến đòn khác, Ngô Trung không cho đối phương bất cứ cơ hội phản kháng nào. Mọi cú đấm đều nhắm thẳng vào mặt. Gã kia dù đã cố gắng chống trả nhưng đều vô ích. Cậu nhóc cứ thế đấm trái, né phải, liên tục tung ra Hoả Quyền. Ngô Trung vận dụng các thế khóa người đã học được ở học viện. Hắn không thể để đối phương nhặt lại thanh kiếm, do đó khi gã kia định rút chạy, hắn lập tức khóa chặt gã xuống đất, đồng thời ép chặt hai tay gã để gã không thể bảo vệ đầu, tiếp tục thế công nồng cháy dồn dập không ngừng.

Cho đến khi đối phương không còn cử động, mặt mũi sưng tấy đến mức không thể nhận ra, Ngô Trung mới dừng tay. Sau khi xác nhận đối phương đã thực sự bất tỉnh, Ngô Trung mới an tâm. Hắn lột toàn bộ võ khí của đối phương, dùng chính quần áo của gã để trói chặt lại, rồi cuối cùng treo lủng lẳng lên cây.

Đúng lúc này, Thu Phượng chạy đến tiếp ứng. Xem ra cả hai người đều đã xử lý xong đối thủ của mình. Sau đó, họ đưa Phụng Tiên và Ô Minh quay trở lại chỗ xe ngựa. Vì không quen thuộc nơi đây, đây là vị trí an toàn duy nhất mà họ có thể nghĩ đến. Thu Phượng lấy ra hai viên thuốc từ trong người, đưa vào miệng hai người họ. Một lúc sau, hai người họ tỉnh lại. Khi nhìn thấy Ngô Trung và Thu Phượng, họ có chút hoang mang, vì ký ức cuối cùng của họ là ở bữa tiệc cùng Diệu Linh. Thu Phượng, với tư cách là người lớn duy nhất có mặt, quyết định giải thích tình hình.

Phụng Tiên nghe vậy, suy nghĩ một lúc, sau đó quyết định kể lại mọi chuyện đã xảy ra, từ lúc khách khứa bị đánh thuốc mê cho đến khi Diệu Linh nổi điên, muốn thảm sát tất cả.

"Lão thân biết mình thật sự không có tư cách để nhờ vả. Nhưng xin nể tình Cát Anh và nha đầu Thanh Sam, làm ơn hãy cứu giúp gia tộc ta!" Đỗ Phụng Tiên cất tiếng cầu khẩn, thái độ vô cùng thương cảm, hai mắt đã hơi rưng rưng.

Lúc này, thái độ kiêu ngạo thường ngày của bà lão Phụng Tiên đã biến mất hoàn toàn.

Ngô Trung không thay đổi nét mặt, nhưng trong lòng lại tỏ thái độ khinh thường.

Qua lời kể của Ngọc Hoa về phu nhân Cát Anh, cùng với thái độ của Lữ gia đối với tiểu thư Thanh Sam, Ngô Trung không khó để đoán rằng việc Diệu Linh nổi điên cũng là do bị Lữ gia áp bức. Hắn thật sự không muốn giúp loại người này chút nào. Thế nhưng nói đi cũng phải nói lại, trơ mắt nhìn nhà ngoại của Thanh Sam bị diệt tộc thì có vẻ không hay cho lắm. Hắn bị đặt vào thế khó, không thể từ chối.

"Được rồi, hai vị cứ ở yên đây, tiểu bối sẽ cố gắng hết sức." Nghĩ đến đây, Ngô Trung thở dài, đành phải đồng ý với hai người.

Ngô Trung và Thu Phượng quay trở lại gia viên. Đúng lúc này, họ nghe thấy âm thanh đổ vỡ của đồ sứ. Cả hai lập tức giảm tốc, rón rén tiếp cận bức tường phía trước, áp sát tai vào để nghe ngóng. Sau đó lại có một tiếng va chạm mạnh phát ra, cùng với tiếng nói của một gã trung niên.

"Đúng vậy, cú đấm vừa rồi của tiểu tử nhà ngươi khá là đau đấy. Phải mất một lúc ta mới tỉnh lại để về đây."

Nội dung này thuộc bản quyền của truyen.free, xin vui lòng không sao chép khi chưa được sự cho phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free