Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Nhân Tính Thế Gian - Chương 88: Chiều nay đi câu cá

Vào thời điểm vụ án "Nàng dâu điên Lữ gia" diễn ra cùng lúc đó, còn có một sự kiện khác thu hút sự chú ý của giới cầm quyền Giang Trà là một cuộc vận động tổng lực nhằm tiêu diệt sơn tặc. Từ đất liền đi đến bán đảo chỉ có ba tuyến đường chính: đường qua cầu, đường hầm dài và đường mòn dọc dãy núi. Cách đây không lâu, đường hầm độc đạo đã bị sập một cách bí ẩn. Theo khảo sát của các chuyên gia, đoạn bị sập chiếm tới chín phần chiều dài, khiến công tác khắc phục trở nên vô cùng khó khăn và tốn kém thời gian.

Do đó, chỉ còn lại hai tuyến đường. Tuy nhiên, trên thực tế, chỉ có duy nhất một con đường khả dụng là qua cầu vượt biển để vào đất liền, bởi tuyến đường mòn dọc dãy núi đã bị sơn tặc chiếm đóng từ nhiều năm trước. Bất cứ ai không biết mà quyết định đi lối này chắc chắn sẽ gặp họa. May mắn thì mất của, xui rủi thì nữ bị bắt, nam bị giết. Thêm vào đó, địa hình nơi đây hiểm trở, dễ phòng thủ khó tấn công, nên chính quyền địa phương vẫn luôn chần chừ không muốn ra tay dẹp bỏ. Họ đều biết việc này khó khăn và ngốn biết bao nhân lực, vật lực.

Cho đến khi đường hầm bị sập, giới cầm quyền Giang Trà mới nhận được lệnh cấp trên, yêu cầu phải dẹp bỏ toàn bộ đám sơn tặc, mở đường cho dân chúng đi lại. Điều này thực sự gây khó khăn cho các lãnh đạo địa phương. Lý do chủ yếu là vì một số quan lại trong quận đều dính líu đến vụ án Lữ gia, khiến c��ng việc hành chính bị đình trệ. Một lý do khác là trong số các nạn nhân có một vị quan võ cấp Cai đội, bậc cao thứ nhì trong vùng.

Nói rõ hơn, mỗi quận có hai người đứng đầu cấp Lục phẩm là Thái thú và Cai cơ. Thái thú phụ trách việc dân sự, còn Cai cơ lo việc quân sự. Nếu đúng theo biên chế, một quận phải có khoảng 2000 đến 3000 quân. Nhưng vì đang là thời bình, dưới quyền Cai cơ quận Giang Trà chỉ có sáu Cai đội, mỗi Cai đội có gần 300 lính, tổng cộng chỉ khoảng 1800 quân. Số lượng quân vốn đã thiếu hụt, lại thêm một gã Cai đội là Quang Thành vẫn đang bất tỉnh, khiến họ lâm vào thế khó chồng chất khó khăn. Nhưng lệnh của cấp trên không thể chối bỏ, đành phải toàn tâm toàn lực giải quyết.

***

"~Lì là, li la, li lá~". Trần Thanh Sam vừa sải bước, vừa ngân nga trong buổi chiều tà.

Đi theo cô bé vẫn là Ngô Trung và Ngọc Hoa như thường lệ, nhưng lần này lại có thêm Thu Phượng. Sau sự kiện vừa rồi, hai vị chấp sự cảm thấy một mình Ngô Trung có lẽ chưa đủ, nên Lạc Chi Mai đã đề xuất Thu Phượng và được Cố Trường chấp thuận. Nhóm ba người phía sau mang theo xô và nhiều chiếc cần câu, nhìn qua là biết họ đang định đi câu cá.

Từ lúc Lâm Chí Thiên đến Lữ gia đến nay đã hai tuần trôi qua. Đây là khoảng thời gian để mọi người nghỉ ngơi, hồi phục hoàn toàn sức khỏe. Mọi người dự định ngày mai sẽ trở về gia tộc. Phải ở trong phòng suốt một thời gian dài khiến Thanh Sam cảm thấy bí bách, ngột ngạt. Vì thế, cô bé tranh thủ hôm nay đi chơi một bữa cuối trước khi về nhà. Và chẳng rõ vì lý do gì, Thanh Sam lại quyết định chọn trò câu cá.

Họ đến một bờ kè, đứng ngắm những cơn sóng vỗ bờ, cảm nhận làn gió mát buổi chiều tà. Ngô Trung trải một tấm bạt lớn xuống đất để Thanh Sam ngồi thoải mái. Sau đó, hắn móc từng mồi câu vào lưỡi và đưa cho cô bé. Nàng tiểu thư cầm chắc cần câu, hít một hơi thật sâu, rồi từ từ đưa qua đỉnh đầu, sau đó vung mạnh về phía trước.

"Hây da!" Thanh Sam không quên hô lên một tiếng để tăng khí thế.

Nhưng thay vì dừng cần câu lại để lưỡi câu có đà bay ra xa, cô nàng lại vô tình đập mũi câu xuống đất. Do không đủ đ��, chiếc phao câu chỉ bay được nửa đường rồi rơi thẳng vào đầu Thanh Sam.

"Úi!" Cô bé hậu đậu lãnh một cú đau điếng, vội xoa đầu.

Chiếc phao kia rất đàn hồi nên không sao, chỉ có cái lưỡi câu bằng kim loại va vào mới khiến nàng tiểu thư đau điếng.

"Phụt!" Ngô Trung phì cười, dù đã lấy tay che miệng nhưng vẫn không kìm được tiếng cười.

Cái hành động ngây ngô vừa rồi khiến hắn không thể nhịn cười.

"Huynh cười gì, giỏi thì huynh làm thử xem!" Thanh Sam phồng má hờn dỗi. Cô bé tuy xấu hổ nhưng giọng cười của hắn lại như một lời thách thức. Ngọc Hoa lúc này tiến đến xem thử cô nàng có bị thương không, bởi lưỡi câu cũng khá nhọn. May mắn là không có vết thương nào.

"Để ta thử nào." Ngô Trung vui vẻ nhận lời.

Hắn chưa từng câu cá, đây cũng là lần đầu tiên hắn cầm cần câu. Do không biết động tác vung cần sao cho chuẩn, nhưng hắn nghĩ mục đích cuối cùng là quăng lưỡi câu đi xa nhất thì cũng đơn giản thôi, cứ dùng thật nhiều sức là được. Hắn bước chân trái lên phía trước một bước ngắn, xoay người chếch sang phải, dồn trọng tâm vào chân phải, rồi đưa cần câu ra sau. Lúc này, vì muốn gây ấn tượng với Thanh Sam, hắn liền dốc sức quăng lưỡi câu đi xa nhất có thể. Khí tức Thập Tam Trùng Thiên theo đó cũng bùng phát. Toàn bộ lực lượng phân tán khắp cơ thể. Khi cảm thấy thời điểm thích hợp, hắn lập tức xoay hông, dồn lực vào cánh tay, vung một cú mạnh nhất có thể. Hắn vận dụng những chuyển động thường dùng trong chiến đấu, những động tác để tung ra cú đấm hoặc cú chém mạnh nhất.

Rắc.

Ngay khoảnh khắc hắn dừng tay giữa không trung để tạo vận tốc ban đầu cho lưỡi câu bay xa, một tiếng "rắc" vang lên từ cần câu.

Khi nhìn vào cái cần câu trong tay, hắn thấy nó đã gãy làm đôi ngay vị trí tay cầm.

"Hahahaha! Huynh còn tệ hơn muội nữa, hư cả cần câu luôn rồi!" Trần Thanh Sam cười lớn tiếng, chẳng có chút tinh tế nào của tiểu thư nhà giàu. Thái độ nghiêm túc của Ngô Trung lúc nãy đã khiến Thanh Sam thoáng nghĩ hắn sẽ làm được điều gì đó. Cả khí thế Thập Tam Trùng Thiên cùng động tác dứt khoát cũng tạo ấn tượng mạnh. Vì vậy, kết quả trái ngược này khiến nàng tiểu thư cười đau cả bụng.

"Đệ lấy cái này đi, dù sao tỷ cũng không hứng thú với trò này." Ngọc Hoa đưa cần câu của mình cho Ngô Trung.

Ngô Trung nhận lấy, nhưng vẫn cảm thấy tiếc đứt ruột. Hắn nghĩ Thanh Sam chỉ là đang chơi đùa.

"Cả hai đều làm sai hết rồi." Lúc này Thu Phượng mới lên tiếng sau khi im lặng quan sát hai người.

"Hả? Sai sao? Vậy muội phải làm thế nào mới đúng?" Trần Thanh Sam hướng ánh mắt tò mò về nàng gia nhân.

Từ lúc đi cùng, nữ nhân tóc ngắn này vẫn luôn im lặng, cho đến tận bây giờ mới cất tiếng. Cũng phải thôi, vì dù sao nàng cũng là người ngoài, khác hẳn ba người Ngọc Hoa đã gắn bó với nhau nhiều năm. Đây là lúc nàng mới có cơ hội lên tiếng.

"Không phải lúc nào cứ dùng nhiều sức cũng phù hợp. Đối với việc này, kỹ thuật mới là quan trọng." Thu Phượng tiến lên phía trước làm mẫu, đồng thời căn dặn đôi lời.

Nàng đứng thẳng lưng, động tác uyển chuyển, đưa cần câu qua đầu rồi cong khuỷu tay ra sau, rồi vung về trước. Khi cánh tay trên nằm ở góc độ thích hợp thì nàng thẳng tay, tạo đà cho lưỡi câu bay đi. Chiếc phao màu vàng theo lực vung, lao thẳng về phía trước rồi nhẹ nhàng rơi xuống nước theo một đường cong hoàn hảo. Không hề dùng chút sức mạnh nào, chỉ là sự uyển chuyển và thuần thục. Động tác gọn gàng, đẹp mắt ấy khiến Thanh Sam và Ngô Trung trong một thoáng đã phải trầm trồ.

Sau khi thấy mọi thứ đã ổn, nàng đưa chiếc cần câu cho Thanh Sam rồi về lại chỗ cũ. Trần Thanh Sam cũng vui vẻ cầm lấy, có người làm giúp phần khó thì còn gì bằng.

"Tỷ có vẻ quen với việc này nhỉ?" Ngô Trung tiến đến bắt chuyện.

"Ừm, ta là con nhà làng chài mà." Nữ gia nhân vừa cầm lấy cần câu của Thanh Sam, vừa thực hiện lại động tác kia lần nữa, rồi trả lời.

"Làng chài? Nói vậy tỷ vốn không phải người khu vực gần Vô Thương Thành?" Ngô Trung thắc mắc.

Theo kiến thức địa lý của mình, trong bán kính ngàn dặm quanh Vô Thương Thành có vài con suối hay dòng sông nhỏ chảy qua, nhưng chẳng có con sông nào đủ lớn để người dân sinh sống bằng nghề đánh bắt thủy sản.

"Khá nhạy bén đấy. Đúng là ta từ nơi khác đến vì vài lý do cá nhân." Thu Phượng lườm Ngô Trung rồi trả lời ngắn gọn.

Nghe vậy, Ngô Trung cũng không hỏi thêm nữa mà tập trung vào việc câu cá. Bởi khi đối phương đã nói "lý do cá nhân", điều đó đồng nghĩa với việc họ không muốn bàn sâu hơn.

***

Một canh giờ trôi qua.

"Chán quá." Trần Thanh Sam ngáp một hơi dài, than thở.

"Câu cá là phải kiên nhẫn mà tiểu thư." Ngọc Hoa ở phía sau xoa đầu vỗ về cô bé.

Vì ngồi quá lâu, nàng tiểu thư đã ngồi hẳn vào lòng Ngọc Hoa cho đỡ mỏi. Lưng tựa vào thân hình ấm áp, đầu gối lên ngực nàng. Cái cảm giác vừa êm ái, vừa mềm mại, vừa đàn hồi ấy khiến cô bé vô cùng dễ chịu. Không ngoa khi nói rằng đây là nơi tạo ra cảm giác hạnh phúc nhất mà ai cũng muốn trải nghiệm.

"Nhưng muội chán quá. Sao người ta nói đi câu sẽ bắt được những con cá thú vị, mà nãy giờ chẳng có con nào cắn câu hết vậy?" Thanh Sam dường như đã muốn bỏ cuộc, mọi thứ không hề giống như những gì cô bé tưởng tượng.

"Chắc người ta thấy tiểu thư ngây thơ nên trêu đùa đấy mà." Ngô Trung ngồi chống cằm nói khẽ, sợ tiểu thư nghe thấy sẽ giận mình.

Ở bờ kè này, ngoài nhóm bọn họ ra còn có những người khác đang câu cá, cho thấy nơi này rất thích hợp chứ không phải là vùng nước xấu. Còn vì lý do gì mà cả tiếng đồng hồ không câu được gì thì đành chịu, chẳng lẽ cả bọn đều xui xẻo đến vậy sao?

Lúc này có một cặp đi ngang qua chỗ Ngô Trung, cũng là những người đến đây câu cá. Là người dưng nên hắn không để ý gì nhiều, chỉ là hai người họ nói chuyện với nhau, và một câu lọt vào tai hắn.

"Lại một buổi trắng tay rồi. Chẳng hiểu sao mấy tháng nay chẳng có con cá nào."

"Xem ra không phải do xui, mà là hiện tại vùng biển ở Giang Trà đang có vấn đề." Ngô Trung thở dài, "Nếu chịu khó hỏi thăm thì đã không phải tốn thời gian ở đây rồi."

"Chúng ta về nào tiểu thư. Tỷ thấy mọi người cũng chẳng câu được gì nên bỏ về hết cả rồi kìa." Ngọc Hoa nghe được cuộc nói chuyện, bèn khuyên nhủ cô bé.

Nếu người bản địa còn bất lực với tình huống này, thì người ngoài như bọn họ cố gắng thêm cũng chẳng ích gì. Trần Thanh Sam cũng hiểu chuyện, bèn quyết định ra về. Mọi người bắt đầu thu dọn đồ đạc. Thanh Sam đang cố gắng thu dây câu lại. Có vẻ lưỡi câu đã mắc vào thứ gì đó dưới sông.

"A!" Đột nhiên dây câu bị kéo căng, vòng dây liên tục xoay tròn rồi kéo ngã Thanh Sam về phía trước.

Chiếc cần câu cứ thế lê trên nền đất rồi rơi tọt xuống sông. Nếu nhìn kỹ hơn, có thể thấy một cái bóng đen đang di chuyển ra xa.

"Sinh vật gì thế?" Ngô Trung nhìn chằm chằm vào bóng đen đó, khẽ thắc mắc.

Theo lời những người khác, nơi này đã không còn con cá nào, vậy cái thứ kia là gì?

Mọi quyền đối với tác phẩm này đều thuộc về truyen.free, xin quý vị độc giả không sao chép trái phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free