Nhân Tộc Cấm Địa - Chương 2897: Vô đề
"Tiền bối nhận biết Chúc Cửu Âm?" Hạng Ninh cũng không ngoài ý muốn, nhưng vẫn muốn hỏi cho rõ.
Sơn Mạch Cự Long khẽ gật đầu nói: "Ta không thực sự biết mặt hắn, nhưng có biết về sự tồn tại của hắn, chỉ là không ngờ ngươi lại biết được sự biến động hắc ám ở Sơn Hải giới là có liên quan đến hắn. Thôi, điều đó cũng không thành vấn đề, chắc hẳn hắn là người hiểu rõ nhất về các Đại giới Vũ trụ khác trong Hồng Hoang của chúng ta hiện nay."
"Có ẩn tình gì bên trong đó chăng?"
"Thật ra thì cũng chẳng có gì. Vì hắn đã để ngươi biết đến mức này, xem ra tình hình bên ngoài cũng chưa đến mức quá nguy hiểm, ít nhất hiện tại vẫn chưa thực sự uy hiếp được Hồng Hoang Vũ Trụ. Nếu không thì... Thôi, tạm thời không nhắc tới chuyện này. Dù ngươi có biết thì thật ra cũng chẳng thể làm được gì nhiều, chẳng qua chỉ là không ngừng tăng cường sức mạnh của thế giới bên ngoài hiện tại. Mà theo ta thấy, các ngươi đã làm rất tốt rồi, chẳng hạn như cái gọi là Thiên Thể Máy Tính, cộng thêm công nghệ truyền bá thuốc biến đổi gen đó nữa."
Sơn Mạch Cự Long đang nói thì chợt thấy Hạng Ninh giơ tay lên, hắn nhíu mày: "Ngươi nói đi."
Hạng Ninh giơ tay, cười khà khà nói: "Điều con muốn biết là, tiền bối vẫn luôn ở đây, chắc hẳn không có ai truyền tin tức cho người, vậy làm sao người lại biết được nhiều thông tin như vậy?"
"Thứ nhất, tinh thần lực của ta cũng rất cường đại." Vừa nói, Sơn Mạch Cự Long liền biểu hiện ra một chút, lập tức lan tỏa tới tận Côn Luân thành bên kia, đồng thời bao trùm cả Pháo Đài Chiến Tranh Côn Luân.
"Thứ hai, tự nhiên là cô bé có huyết mạch của ta kia thỉnh thoảng sẽ truyền lại cho ta một ít tin tức. Nàng có lòng hơn hẳn các ngươi, lũ giả dối kia nhiều."
Hạng Ninh mặt co rúm lại, đưa tay gãi gãi mặt, không biết nên nói cái gì.
"Thôi được rồi, đi đi. Nếu ngươi có gì áy náy thì hãy cho ta một ít tài nguyên, để ta chuẩn bị ngủ say đột phá lên Thần Linh cấp. Dù sao hiện giờ thế giới b��n ngoài biến động kịch liệt như vậy, Đế tộc lại mở ra Cổ Tinh Môn bên phía Hàn Cổ Tinh, ta cũng cần phải chuẩn bị một tay."
Hạng Ninh hai mắt sáng rực: "Tiền bối, chẳng lẽ ngài cũng muốn tham chiến?"
"Không, chỉ là làm tốt chạy trốn chuẩn bị."
Hạng Ninh: "..."
Vài phút sau, Hạng Ninh bay lên rời đi dãy Côn Luân, lơ lửng giữa không trung, dường như vẫn chưa kịp tiêu hóa hết những lời Sơn Mạch Cự Long vừa nói.
Thế nhưng rất nhanh, Hạng Ninh cũng đã trấn tĩnh trở lại, đồng thời cũng không phải là không có thu hoạch. Bởi vì Sơn Mạch Cự Long trước khi đi, đã dặn dò Hạng Ninh hãy thử đi câu thông với những Tinh Không cự thú kia.
Có thể dùng máu tươi của hắn hoặc tinh huyết của những dị thú Sơn Hải giới kia để thúc đẩy chúng cũng tốt, hoặc thu phục chúng cũng được. Sức mạnh của chúng tuyệt đối không thể xem nhẹ.
Điều mà Hạng Ninh không ngờ tới nhất chính là, những Tinh Không cự thú này lại có mối quan hệ thiên ti vạn lũ với Sơn Hải giới năm xưa. Theo lời Sơn Mạch Cự Long nói, tinh huyết của những dị thú này có sức hấp dẫn cực lớn đối với Tinh Không cự thú.
Còn về tác dụng cụ thể thì Sơn Mạch Cự Long nói rằng ký ức truyền thừa của ông ấy còn thiếu sót nên cũng không rõ nó là gì, chỉ biết rằng chúng rất khát vọng những thứ này.
Điểm này, Hạng Ninh có thể tận dụng trong tương lai. Dù sao hiện tại các đại chiến tuyến đang dần tăng cường độ giao tranh, nếu có những Tinh Không cự thú này hỗ trợ, cùng với sự giúp sức của Trùng tộc, ắt hẳn có thể chống lại được.
Vừa nghĩ tới đây, Hạng Ninh đã thẳng tiến về Thủy Trạch thành.
Mỗi một lần trở lại Thủy Trạch thành, hắn đều có một cảm giác khác biệt.
Thực sự là mỗi lần một khác.
Mặc dù lần này hắn không ra ngoài bao lâu liền trở về, nhưng lần trước anh chỉ kịp nhìn thoáng qua.
Hắn ngụy trang thành một người trẻ tuổi... Ờ thì, dù nói Hạng Ninh hiện tại, xét trên toàn bộ thế giới bên ngoài, vẫn còn là một người trẻ tuổi, nhưng con cái đã gần mười tuổi, ở tộc nhân thì có thể được gọi là đại thúc rồi.
Hiện tại Thủy Trạch thành, không chỉ đã trở thành trọng trấn phía nam của Đại Hạ, mà còn là thánh địa du học nổi tiếng khắp Địa Cầu. Dù sao cố hương của Hạng Ninh ở ngay đây, trường học cũ cũng ở đây.
Nghĩ lại năm đó Thủy Trạch thành, chẳng qua chỉ là một thành nhỏ ở biên giới, nhiều thứ còn thiếu thốn, chỉ cần gặp phải một đợt thú triều là có thể gây ra thương vong vô số.
Thế nhưng hiện tại, Hạng Ninh nhìn thành phố này đã mở rộng gấp hơn mười lần so với trước kia, lại khiến anh có chút xa lạ. Bởi thực sự có cảm giác cảnh còn người mất, sự phát triển thực sự quá nhanh.
Ngay cả anh, người vẫn luôn ở tuyến đầu, nắm giữ những tin tức mới nhất, và đã định ra toàn bộ phương hướng phát triển của sự tồn tại này, hiện tại khi đến đây nhìn thấy tất cả những điều này, anh cũng không khỏi cảm thấy có chút mơ hồ.
Nghĩ đến thế giới tương lai dưới sự vận hành của Thiên Thể Máy Tính, lại càng không thể tưởng tượng nổi.
Hạng Ninh bước vào trong thành. Bởi vì hiện tại khoa học kỹ thuật phát đạt đến trình độ nhất định, giữa các thành phố lớn, ngoài hệ thống đường sắt giao thông chính trước đây, còn có những đoạn đường cao tốc.
Sở dĩ hung thú khó lòng quấy nhiễu được là vì một mặt do thực lực nhân tộc tăng lên, ở mỗi đoạn đường đều có quân đội đóng quân, nếu phát hiện hung thú sẽ lập tức xua đuổi chúng. Mặt khác là vật liệu chế tạo loại đường này có cường độ cực cao, đồng thời còn thiết lập trường Teno, thú dữ thông thường căn bản không cách nào phá hủy được.
Thậm chí có người nói, đi trên loại đường này, cứ như là đang tham quan vườn thú vậy.
Còn nếu nói gặp phải Thú Hoàng cấp bậc, hay thậm chí cấp bậc cao hơn, thì ngay khi chúng vừa xuất hiện, đã có thể trực tiếp phát hiện, sẽ bị xua đuổi hoặc đánh giết ngay từ đầu, hoặc chính là đoạn đường đó sẽ bị phong tỏa, tạm thời chưa khai thông.
Dù sao hiện tại giao thông đã phi thường tiện lợi.
Hạng Ninh đứng xếp hàng ở cửa thành, chờ để vào bên trong. Nghĩ lại thì hình như từ khi ra khỏi thế giới bên ngoài đến nay, anh chưa từng thực sự đi vào từ cửa thành.
Mà nơi đây, là c��a thành phía đông, cũng là nơi Hạng Ninh năm đó từng chiến đấu, dưới chân anh chính là nơi chôn giấu thi cốt hung thú.
Bởi vì vị trí nơi đây, trước kia vốn là chiến trường, giờ đây mới được xây dựng mở rộng ra.
Nhìn ba chữ "Thủy Trạch Thành" được điêu khắc trên cửa thành đang sáng rực lên, quân thủ thành với dáng người thẳng tắp, những người trẻ tuổi muôn hình muôn vẻ, các tiểu đội săn bắn đi ngang qua.
Nghe bọn hắn trò chuyện, Hạng Ninh tựa hồ trở về những năm tháng đó.
Hạng Ninh khẽ cảm thán một tiếng, chưa kịp thốt lên câu 'thật là hoài niệm quá' thì.
Đội người đầu tiên đi ngang qua bên cạnh anh bỗng dừng bước, quay đầu nhìn về phía Hạng Ninh. Hạng Ninh nhìn thấy đối phương gồm ba nam một nữ, trong đó người cầm đầu có vóc dáng khá cao lớn, trên mặt còn có một vết sẹo, trông có vẻ hơi đáng sợ.
Chỉ thấy họ quay người lại nhìn Hạng Ninh chằm chằm. Hạng Ninh tưởng họ định làm gì mình, không hiểu sao bỗng dưng cảm thấy có chút phấn khích. Dù sao ai chẳng từng nghĩ đến cái cảm giác giả heo ăn thịt hổ đó.
Ngay lúc Hạng Ninh đang mong đợi, thì thấy tên đại hán kia vươn tay ra, trực tiếp vỗ vào vai Hạng Ninh và nói: "Này chàng trai trẻ, nhìn cậu than thở, hai tay trống trơn thế kia, có phải là đi săn không được hung thú nào không?"
Hạng Ninh ngây người: "Tình huống gì đây?"
Chỉ thấy tên đại hán kia nhếch miệng cười một tiếng, với vẻ mặt ta đây đã hiểu rõ tất cả, rồi cười ha hả nói: "Này nhóc, đời người đâu phải lúc nào cũng như ý, chín phần mười là vậy rồi. Hơn nữa nhìn bộ dạng cậu, trông cũng chỉ chừng đôi mươi, vẫn còn là học sinh sao? Sinh viên tài năng của học viện Khải Linh à? Chắc là còn thiếu chút kinh nghiệm. Vậy thế nào, có hứng thú tham gia Hỏa Súng tiểu đội của chúng ta không?"
Toàn bộ nội dung bản biên tập này thuộc bản quyền của truyen.free, vui lòng không sao chép.