Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhật ký phiêu lưu của kẻ không được ban phước - Chương 1: Chapter 1:

Ngày hôm nay, tôi quyết định cầm bút để viết nên những dòng chữ đầu tiên của cuốn nhật ký này. Có thể sau này, khi rời khỏi làng, tôi sẽ không còn nhiều thời gian để ngồi yên dưới ánh đèn dầu mà viết tiếp. Nhưng hiện tại tôi muốn lưu giữ ít nhất là những gì tôi biết, những gì tôi nghe kể, về thế giới này – thế giới bao la và đầy bí ẩn mà tôi chưa một lần đặt chân ra khỏi ranh giới nhỏ bé quanh làng. Và hơn hết, tôi viết ra những dòng này để sau này, khi thật sự bước ra ngoài, tôi có thể biết được sự khác biệt giữa thế giới qua lời kể của người đi trước và trải nghiệm trực tiếp của chính mình. Có lẽ, chỉ bằng cách ấy, tôi mới hiểu được thế giới rộng lớn ngoài kia thực sự là như thế nào.

Tôi sinh ra trong một thế giới bị bao phủ bởi rừng già. Người thì gọi nó là vực sâu tối tăm nuốt chửng con người, người thì nói đó là nơi trú ngụ của quái vật sinh ra từ thứ ma lực cổ xưa. Những thân cây khổng lồ với lớp vỏ cứng như thép, kháng lại cả lửa, mọc dày đặc như một bức tường vĩnh hằng. Đáng sợ nhất, mỗi khi một nhát rìu hay lưỡi kiếm làm vỏ cây rạn nứt, từ trong thân gỗ lại vang lên những tiếng gào thét quái dị—thứ âm thanh kéo quái vật từ trong bóng tối ùa ra để bảo vệ rừng.

Các ngôi làng và thành phố tồn tại một cách chật vật, bị chia cắt và cô lập. Chúng chỉ nối liền nhờ những con đường mà mạo hiểm giả mở ra bằng máu và mồ hôi, để rồi một thời gian sau, cây cối lại lấn chiếm, che lấp, và mọi công sức phải làm lại từ đầu. Người ta nói rằng rừng không bao giờ ngừng thở, và đôi khi, trong sâu thẳm bóng tối, còn xuất hiện những hầm ngục —nguồn gốc của nhiều tai ương. Nhưng đó là chuyện của những kẻ kỳ cựu; còn với một tân binh, chỉ cần sống sót ở rìa rừng đã là thử thách khắc nghiệt.

Giữa thế giới khắc nghiệt ấy, con người, Elf, Orc, người lùn và cả người thú đã dựng nên những vương quốc, những ngôi làng để tồn tại. Sáu vương quốc được kết nối, giao thương và bảo vệ lân nhau, nhưng ngay cả chúng cũng chỉ là những hòn đảo nhỏ bé bị vây quanh bởi rừng rậm bất tận.

Ở trung tâm là Calberon-nơi tôi đang sống, nơi đây là vương quốc của loài người, nơi mọi tuyến đường thương mại giao nhau. Người ta gọi đó là “trái tim của đại ngàn”, vừa phồn hoa vừa là đích đến mà mọi kẻ mơ ước trở thành mạo hiểm giả đều khao khát đặt chân tới. Xa hơn về phía Đông Nam là Veyndar, cũng là của loài người, nhưng tôi thấy nó hoàn toàn khác biệt với các vương quốc còn lại: họ chỉ có một thành phố duy nhất, khổng lồ, dựng nên bằng thép và kỷ luật. Nơi ấy, quân đội chính là nền móng của quốc gia. Ở phía Tây Nam là Orgrad, vương quốc Orc. Đất đai khắc nghiệt, gió cát mịt mù, nhưng chính nơi ấy lại rèn giũa ra những con người thẳng thắn và mạnh mẽ. Cha tôi từng kể, uống rượu cùng một chiến binh Orc là trải nghiệm không bao giờ quên.

Phía Đông Bắc là Thalorien, vương quốc Elf. Họ biến một phần rừng rậm thành chốn an cư bằng ma thuật thanh tẩy, khiến ánh sáng trong khu rừng ấy rực rỡ như sao trời. Ở Tây Bắc là Sylvandis. Khác với Thalorien, người Sylvandis đào sâu vào đại địa, dựng nên những thành phố ngầm khổng lồ, nối liền bằng những hành lang đá và giếng ánh sáng. Trên mặt đất, chỉ còn lại những tháp canh và cổng dịch chuyển, những “ngọn tháp trống rỗng” để đánh lạc hướng kẻ thù. Trong bóng tối, họ sử dụng tàn tích cổ đại, những vòng ma pháp khắc sâu vào lòng đá, những cỗ máy khổng lồ từ thời đại không ai nhớ nổi. Nhờ đó, Sylvandis tạo được kết giới kìm hãm sự lan tràn của rừng, giữ cho vùng đất phía trên đủ ổn định để dựng ruộng vườn và trạm buôn bán. Người Sylvandis thường có vẻ ngoài nhợt nhạt, đôi mắt phản chiếu ánh sáng như gương, tính cách khép kín và thực dụng. Người đời vừa kính nể họ vì kỹ nghệ vượt trội, vừa dè chừng vì những tri thức họ giữ kín như vàng. Tôi nghe được lời đồn rằng, sâu trong lòng đất Sylvandis tồn tại một “Cỗ Lõi” cổ đại, trái tim cơ giới vẫn đập nhịp không ngừng. Nhưng chẳng ai ngoài giới lãnh đạo biết đó có phải sự thật hay không, nếu có thì đó là quà tặng thần linh hay là xiềng xích trói buộc họ với bóng tối vĩnh hằng.

Cuối cùng, ở phía Bắc, người lùn dựng nên thành trì Durak-Thum trong dãy núi khổng lồ. Ngày cũng như đêm, tiếng búa âm vang đập vào thép, lửa lò rèn đỏ rực, và từ đôi tay họ, những giáp trụ cùng vũ khí tuyệt hảo ra đời.

Ngoài sáu vương quốc lớn ấy, còn có những ngôi làng rải rác của người thú – những con người với đa dạng ngoại hình và bản năng giống với dã thú. Họ sống theo bộ lạc hoặc du mục. Người ta bảo Thalaris là chốn giao thương sầm uất nhất của họ, nơi tiếng rao át cả tiếng gió. Morrak, gần núi của người lùn, nổi tiếng nhờ thuần phục thú săn khổng lồ, những con sói cao ngang vai người. Xa hơn về phương Bắc là Fenrir’s Rest, nơi bầy đoàn gắn kết như sói, và có cả thần thú bảo vệ – ít nhất, đó là điều cha tôi kể lại. Kaelthorn thì ẩn sâu trong rừng Tây, đầy bí ẩn, ít ai biết rõ. Và Rughar – ngôi làng du mục duy nhất dám sống giữa lòng rừng. Không có tường đá, không có thành lũy, chỉ có lều trại và những bước chân không ngừng di chuyển. Cha tôi từng bảo: “Người Rughar hiểu rừng hơn bất kỳ ai, nhưng cũng chính vì thế, họ luôn là kẻ cô độc.”

Nhưng tất cả những nơi ấy, tất cả những con người ấy sẽ không thể tồn tại nếu không có những kẻ được ban phước – những người được Chúa ưu ái.

Họ là những người mang trong mình năng lực vượt trội so với thường dân, có thể là sức mạnh thể chất phi thường, khả năng sử dụng đấu khí, hay là cổ ngữ.

Trong những câu chuyện tôi được nghe, mọi người thường nhắc đến ba loại phước lành – ba con đường để một cá nhân vượt lên trên đám đông. Tôi đã gặp, đã chứng kiến, và đôi khi cũng phải ngẫm nghĩ rất nhiều về chúng.

Thể chất vượt trội là phổ biến nhất. Những người mang phước lành này mạnh mẽ, bền bỉ hơn thường nhân, cơ bắp rắn chắc như thép, thậm chí có kẻ còn hồi phục nhanh hơn bình thường. Họ không đến mức một mình hạ gục được quái vật khổng lồ nơi rừng sâu, nhưng lại chính là xương sống của các nhóm mạo hiểm giả. Một thanh niên mang phước này, khoác giáp, cầm khiên, hoàn toàn có thể đứng vững trong những chuyến thám hiểm và mở đường.

Thú thật, tôi sẽ thấy khá phân vân nếu có ai hỏi tôi có cảm nhận gì về họ. Không cần bí quyết, không cần nghiên cứu, chỉ cần cơ thể đã là một vũ khí trời ban. Nhưng cũng chính vì vậy mà họ thường dễ dãi, tự tin thái quá vào đôi tay của mình. Tôi đã từng thấy nhiều người bỏ mạng chỉ vì nghĩ cơ bắp đủ để chống lại thế giới.

Tuy nhiên, trong số đó cũng có những kẻ khiến tôi không thể không kính nể: họ tận dụng thể chất phi thường kết hợp với kỹ thuật chiến đấu, biến mỗi đòn đánh thành một cơn ác mộng. Có người có thể chém xuyên giáp, phá nát đội hình chỉ bằng vài nhát kiếm. Sức mạnh ấy vừa khủng khiếp vừa đẹp đẽ, nhưng cũng là con dao hai lưỡi – nếu để sự chủ quan che mờ lý trí, họ sẽ ngã xuống nhanh hơn bất kỳ ai khác.

Đấu khí thì khác. Nó là năng lượng đặc biệt bao quanh cơ thể, tạo nên một lớp giáp mờ khó thấy, hoặc truyền vào vũ khí để khiến nó sắc bén, bền chắc và uy lực hơn. Trên chiến trường, đấu khí là hình ảnh quen thuộc: hàng hàng lớp lớp binh sĩ khoác giáp sáng loáng, vận dụng đấu khí cơ bản để cầm cự lâu hơn, chống chịu tốt hơn. Nhưng chỉ những ai khổ luyện đến tận cùng và có thiên phú đặc biệt mới có thể đưa đấu khí lên mức biến mình thành chiến binh vượt trội.

Nó không hào nhoáng nhưng lại bền bỉ, chắc chắn, và có thể áp dụng trong vô vàn tình huống – từ chém sắt như bùn, giữ vững hàng ngũ, đến cả những công việc thường ngày như khai thác hay rèn luyện. Chính vì sự đa dụng ấy mà tôi luôn có chút ấn tượng đặc biệt với đấu khí. Nói về đấu khí thì cha tôi cũng là người sở hữu phước này. Ông có cơ hội rời quê, gia nhập quân đội, thậm chí được hứa hẹn một chỗ đứng trong đội kỵ binh danh giá. Nhưng ông lại từ chối. Ông chọn ở lại ngôi làng nhỏ, bảo vệ quê hương, và rồi cưới mẹ tôi. Với tôi, ông chính là minh chứng rằng đấu khí không chỉ là sức mạnh để giết chóc trên chiến trường, mà còn có thể trở thành tấm lá chắn bảo vệ những điều mình trân quý.

Cuối cùng là Cổ Ngữ – hiếm hoi, thần bí, và cũng là thứ khiến tôi băn khoăn nhiều nhất. Ai trong chúng ta cũng có mana, chỉ cần được học hành thì có thể trở thành pháp sư, tạo cuộn phép, vẽ vòng chú, thi triển phép thuật. Nhưng kẻ mang phước Cổ Ngữ lại hoàn toàn khác. Họ sinh ra đã mang sẵn trong tâm trí những mảnh ký hiệu kỳ lạ – như những từ ngữ không thuộc về thời đại này. Để sử dụng, họ phải tự mình nghiền ngẫm, kết hợp, học cách vận dụng. Không ai có thể dạy họ, không thể học lỏm từ người khác. Thậm chí, phần lớn những người mang phước này đều sống trong cô lập, lặng lẽ tập nói thứ ngôn ngữ mà chỉ thế giới và nguyên tố hiểu được. Khi họ cất lời, gió thổi, lửa bùng cháy, đất trỗi dậy. Người đời coi họ là dấu ấn rõ rệt nhất của sự ưu ái từ thần linh. Nhưng vì hiếm hoi, nên tôi cũng chỉ nghe đồn, chứ chẳng bao giờ gặp tận mắt.

Tôi không biết mình nên ngưỡng mộ hay e dè những người như thế. Bởi lẽ, ba loại phước lành này đều có thể biến một kẻ vô danh thành anh hùng, hoặc chôn vùi họ trong mồ sâu. Nhưng có lẽ, đó cũng là điều khiến thế giới này luôn đầy ắp những câu chuyện để người ta phải kể lại, qua từng thế hệ.

Những kẻ đó đã trở thành nền móng cho nghề nghiệp được trọng vọng nhất hiện nay: mạo hiểm giả. Họ lang thang khắp nơi, khám phá rừng sâu, tìm kiếm những con đường mới để nối liền các quốc gia và làng mạc, đối mặt với những con quái vật ẩn nấp trong bóng tối. Họ chính là người mở đường, người bảo hộ, và cũng là kẻ mơ mộng. Cha tôi từng bảo: “Nếu không có mạo hiểm giả, có lẽ những ngôi làng như chúng ta đã biến mất từ lâu, bị rừng nuốt chửng mất rồi.”

Nếu không có họ, sẽ chẳng có con đường nào được mở ra, chẳng có thương nhân nào dám đi, chẳng có thị trấn nào có thể đứng vững. Nhưng nếu tất cả đều chỉ biết chờ đợi ánh sáng từ người khác… liệu thế giới có đủ sáng hay không?

Tôi không biết mình sẽ trở thành ai trong tương lai. Có lẽ tôi chỉ có thể là một ánh lửa nhỏ nhoi, nhưng tôi muốn cháy hết mình để soi sáng một phần con đường này. Một phần thôi cũng đủ rồi.

Đêm nay, rừng ngoài kia vẫn rền vang tiếng hú ghê rợn, như thể đang nhắc nhở tôi rằng chúng chưa bao giờ ngủ yên. Nhưng trong lòng tôi, một ngọn lửa khác đang cháy. Tôi không biết mình sẽ trở thành anh hùng, hay chỉ là một kẻ vô danh bị rừng nuốt chửng. Nhưng tôi biết chắc một điều: tôi không thể mãi ở lại ngôi làng nhỏ bé này. Một ngày nào đó, tôi sẽ rời đi, mang theo cuốn nhật ký này như chứng nhân, và viết tiếp những trang không ai khác ngoài tôi có thể viết – những chương thuộc về chính cuộc đời mình.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free