Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Như Ý Tiểu Lang Quân - Chương 266 : Ngươi có phải hay không nhận biết Ngưng Ngưng cô nương?

Hoàng đế vi hành Hàn Lâm viện, khiến tất cả mọi người trở tay không kịp.

Hàn Lâm viện khác hẳn các nha môn có thực quyền như Lục Bộ, phần lớn thời gian không có việc gì quan trọng để làm. Lâu dần, đám quan chức tự nhiên trở nên lười biếng, đánh cờ, uống trà trong giờ làm việc, ít ra cũng đỡ hơn việc nhàn rỗi mà sinh sự.

Chỉ có những tân khoa mới vào Hàn Lâm viện mới cần mẫn, vất vả, cẩn trọng làm việc mỗi ngày. Nếu trong hai năm đầu không bị điều chuyển đi nơi khác, thì chờ ba năm sau khi có tân khoa khác vào viện, họ mới được "giải phóng".

Hai vị thị giảng đang đánh cờ bị lôi ra đánh gậy. Mặc dù hình phạt không nặng, nhưng họ lại mất hết mặt mũi. Những người khác cũng bị khiển trách thậm tệ, khiến sắc mặt toàn bộ Hàn Lâm học sĩ đều đen sì.

Có người bị quở mắng, tự nhiên cũng có người được khen ngợi.

Đường Ninh, với sự chăm chỉ khắc khổ, được Trần Hoàng và Hàn Lâm học sĩ lần lượt biểu dương là một điển hình, đồng thời nhắc nhở mọi người nên noi gương học tập.

Đường Ninh chỉ biết ngượng ngùng về việc này, dù sao y cũng chỉ là dùng thời gian người khác đánh cờ, uống trà để đi ngủ mà thôi.

Triệu Mạn đứng cạnh Trần Hoàng, liếc nhìn Đường Ninh một cái, bĩu môi nói: "Đồ mọt sách, có gì mà đắc ý chứ. . ."

Thiên tử bận rộn trăm công ngàn việc, tự nhiên không thể ở lại Hàn Lâm viện lâu. Cùng hoạn quan và tùy tùng rời đi, mọi người mới thở phào nhẹ nhõm.

Thế nhưng, sắc mặt Hàn Lâm học sĩ lại càng sa sầm hơn lúc nãy. Y liếc nhìn đám người, trầm giọng nói: "Tất cả hãy ra sân đứng một canh giờ, để tự mình kiểm điểm!"

Khi đi đến bên cạnh Đường Ninh, nụ cười trên mặt y nở tươi, nói: "Đường tu soạn vất vả rồi, vào nhà nghỉ ngơi một chút đi."

Mặt mũi của Hàn Lâm viện ngày hôm nay đều nhờ Đường Ninh giúp y gỡ gạc lại, thái độ của vị học sĩ này với y cũng tự nhiên khác hẳn. Huống hồ, đối xử tốt với Đường Ninh một chút, sau này y cũng chẳng đến nỗi lại động thủ với mình nữa chứ?

Trong khi mọi người đang đứng phơi nắng ngoài sân, một mình Đường Ninh lại về phòng đi ngủ, thật ra là một hành động rất không khôn ngoan. Về sau y rất có thể sẽ bị mọi người cô lập.

Bất quá, Đường Ninh vốn là người cô độc, độc hành. Hai tên tu soạn vương bát đản kia lúc chạy ra lại không gọi y, món nợ này, y sẽ ghi nhớ.

Khi y đi trở về phòng trực, lại thấy Bình Dương Công Chúa đang ngồi ở chỗ của y, mắt dán chặt vào bản thảo «Thiên Tiên Phối» trên bàn, đọc say sưa.

Đường Ninh bước đến, thu lại bản thảo.

Con nha đầu nhỏ này vừa rồi còn hung hăng dọa nạt, muốn y bị Hoàng đế lôi ra đánh roi, cố tình làm khó dễ y lâu như vậy. Vừa rồi Trần Hoàng khen y, nàng ta đứng bên cạnh, mím môi tỏ vẻ khinh thường. Đối xử với y như thế mà còn đòi xem sách của y à, mơ đi!

Triệu Mạn đứng lên, hầm hầm nói: "Đưa cho ta!"

Đường Ninh mặt không chút thay đổi nói: "Không cho, đây là của ta."

Triệu Mạn chống nạnh hai tay nói: "Ta bảo ngươi đưa thì ngươi phải đưa cho ta!"

Đường Ninh không hề lay chuyển: "Vì sao? Ngươi là Hoàng đế sao?"

Triệu Mạn càng thêm tức tối: "Ta là công chúa!"

"À, ai mà chẳng thế?"

Đường Ninh khẽ nhếch khóe miệng. Công chúa thì sao chứ, ai mà chẳng từng là công chúa nhỏ trong mắt cha mẹ mình? Từ nàng ta chẳng nhìn ra chút nào dáng vẻ công chúa, bệnh công chúa thì còn tạm được.

Không đúng, cái gọi là bệnh công chúa chỉ dành cho những người bình thường quá tự tin, luôn nghĩ mình là công chúa được cả thế giới nuông chiều, Trái Đất phải xoay quanh mình. Nàng ta vốn là công chúa, cho nên cũng không tồn tại cái gọi là bệnh công chúa.

Vậy thì nàng ta có bệnh thật.

Triệu Mạn cau mày nói: "Ngươi nói cái gì?"

Đường Ninh đặt cuốn sách mới đó xuống, nói: "Ta nói cho dù ngươi là công chúa, cũng không thể cướp đồ của người khác."

Triệu Mạn ưỡn ngực, nói: "Ta cứ cướp đấy, ngươi làm gì được ta? Ngươi dám đánh ta sao?"

Đường Ninh nhàn nhạt nói: "Ta sẽ lên tấu vạch tội ngươi."

"Ngươi!" Triệu Mạn chỉ vào y, tức giận đến nói không ra lời.

Mặc dù phụ hoàng sẽ không vì lời vạch tội của y mà trừng phạt nàng, nhưng chuyện này nếu truyền ra ngoài, nàng còn mặt mũi nào nữa? Mọi người đều biết Bình Dương Công Chúa thích cướp đồ người khác, sau này nàng còn gả chồng thế nào đây!

Nàng càng tức giận hơn là, từ nhỏ đến lớn, phụ hoàng cùng các hoàng huynh, hoàng tỷ đều nuông chiều nàng, hoạn quan, cung nữ thì sợ nàng, ngay cả các công tử quyền quý nàng quen biết cũng chẳng dám đắc tội nàng. Chưa bao giờ có ai dám nói chuyện với nàng như vậy!

Một con nha đầu nhỏ bị chiều hư mà thôi, y đã đấu thắng Đường gia, lẽ nào lại sợ không đấu lại nàng ta?

"Ta mới không thèm xem cái đồ bỏ đi của ngươi, «Thiên Tiên Phối» mới ra đến tập thứ ba, của ngươi là đồ giả!"

Nàng nhìn Đường Ninh, hậm hực nói một câu rồi quay ngoắt bỏ đi.

Hôm nay Đường Ninh cuối cùng cũng được mục sở thị thế nào là tính cách điêu ngoa. Con bé này chẳng kém Tình Nhi là mấy, chỉ kém Tiểu Như, Tiểu Ý một hai tuổi, nhưng tính cách lại khác nhau một trời một vực.

Nàng ta có vẻ ngang ngược, không giống với sự ương bướng của Đường yêu tinh. Một người thì điêu ngoa, một người thì dã man. Đường Ninh vẫn thích sự dã man hơn một chút.

Sau giờ nghỉ, y viết xong phần cuối cùng của cuốn sách mới. Chần chừ một lúc, y mới ra khỏi phòng trực.

Cố Bạch và những tân Hàn Lâm khác đã về nhà, các quan viên khác vẫn còn đứng trong sân. Đường Ninh vừa rồi viết say sưa, không để ý bên ngoài trời đã đổ mưa, mưa cũng không hề nhỏ.

Y đi vòng qua cửa chính theo hành lang. Hôm nay đi ra ngoài quên mang ô, nhìn kiểu mưa này, e rằng lát nữa cũng không tạnh được.

Triệu Mạn từ chỗ một cung nữ bước tới, nhìn thấy Đường Ninh đứng dưới mái hiên, cao hứng nói: "Ha ha, không mang ô đúng không, cho ngươi ướt như chuột lột!"

Đường Ninh trong lòng thầm nhủ, vị công chúa này thật sự là rảnh rỗi quá… Lại còn cố ý chạy đến xem y bị dầm mưa. Đường Ninh không để ý đến nàng, đang định vào mượn ô thì một bóng người từ đằng xa chạy tới, nói: "Đường Ninh ca, huynh không mang ô sao? Chúng ta cùng về đi!"

Phương Tiểu Nguyệt chạy vội đến dưới mái hiên, đưa chiếc ô của mình cho y.

Đường Ninh liếc nhìn công chúa ngây thơ kia một cái, nắm tay Phương Tiểu Nguyệt, hướng về phía cửa cung đi đến.

Triệu Mạn nhìn theo hướng họ đi khỏi, tức giận giậm chân, "Chúng ta về thôi!"

Hàn Lâm viện năm ngày nghỉ mộc một lần. Hôm qua có một trận mưa, chẳng kéo dài bao lâu. Ngày hôm sau không khí đặc biệt trong lành, đường đi cũng không hề lầy lội.

Đường Ninh nhân ngày nghỉ mộc này, mang theo cả nhà ra ngoài đi chơi ngoại thành, đạp thanh. Buổi tối thì đến Thiên Nhiên Cư. Tô Hồ Ly hẹn y năm ngày một lần gặp mặt, vừa hay có thể sắp xếp vào mỗi ngày nghỉ mộc.

Tô Mị nằm trên giường, nằm nghiêng người nhìn y, hỏi: "Chàng muốn cứ mãi giấu người ấy ở đây sao?"

Mặc dù Tô Hồ Ly trên danh nghĩa là chị nuôi của y, nhưng nghe nàng nói vậy, Đường Ninh vẫn thấy là lạ.

Đường Ninh suy nghĩ một chút, nói: "Có thể sẽ làm phiền nàng một thời gian khá dài."

Đối với việc này, y có thể rút củi dưới đáy nồi, nhưng nói cho cùng thì, y vẫn chưa có thực lực đối đầu trực diện với Đường gia. Thậm chí cả kinh thành, cũng chẳng có ai dám đối đầu trực diện với Đường gia.

Một khi bị người phát hiện, không chỉ với Đường gia, y còn không biết ăn nói thế nào với Hoàng đế.

Trước khi nghĩ ra phương pháp giải quyết tốt hơn, chỉ có thể tạm thời như vậy.

"Người một nhà nói gì mà tạ ơn." Tô Mị che miệng ngáp một tiếng, vắt một cánh tay lên người y, nói: "Đệ đệ ngoan, tỷ tỷ buồn ngủ. . ."

. . .

Trường Ninh cung.

Triệu Mạn nằm trên giường, trằn trọc không yên. Chẳng mấy chốc lại đứng dậy, hỏi: "Sao vẫn chưa về?"

Một tên cung nữ nói: "Điện hạ đừng sốt ruột, chắc cũng sắp rồi ạ."

Nàng vừa dứt lời, liền có một tên cung nữ từ bên ngoài chạy vào, nói: "Điện hạ, đã mua về rồi ạ!"

Triệu Mạn chân trần nhảy khỏi giường, nhận lấy món đồ trong tay cung nữ, cười nói: "Cái thằng ngốc đó, không biết mua đồ giả ở đâu, còn tưởng là bảo bối như thật. . ."

Ánh mắt nàng nhìn vào cuộn giấy trên tay, nụ cười trên mặt dần cứng lại.

Hàn Lâm viện.

Sau vụ việc lần trước, học sĩ đại nhân đã tiến hành chấn chỉnh kỷ luật toàn bộ Hàn Lâm viện. Ai nấy đều không được đến muộn, về sớm, không được tự tiện xin nghỉ. Trong giờ làm việc, không được đánh cờ, không được trò chuyện tán gẫu, không được ngủ gật, không được làm việc riêng tư. Một khi bị phát hiện, chắc chắn sẽ bị nghiêm trị!

Đường Ninh vừa ngồi xuống chưa được bao lâu, Hàn Lâm học sĩ liền đi tới, cười nói: "Thời gian của Đường tu soạn có thể tự do sắp xếp. Bệ hạ ký thác kỳ vọng vào Đường tu soạn, mà Đường tu soạn cũng có phương pháp học tập riêng phù hợp, nên bản quan sẽ không can dự."

Đường Ninh suy nghĩ một lát, chẳng phải điều này có nghĩa là sau này y có thể tùy ý đến viện làm việc rồi đi ngủ, hay viết bản thảo sao?

Y vừa mài mực xong, liền có một bóng người từ ngoài cửa bước vào, mắt mở to nhìn y hỏi: "Ngươi có quen biết Ngưng Ngưng cô nương không?"

Mọi chi tiết trong bản biên tập này đều là thành quả của truyen.free, kính mong quý bạn đọc trân trọng.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free