Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Nương Tử, Thỉnh Phi Thăng - Chương 286: Đa tình si tình

Viên Đa Tình ở Chính Khí Tông đúng là một kỳ nhân. Sau khi đặt chân đến Nguyệt Nha Thành, hắn phát hiện Hồng Tụ Lâu là chốn vui hiếm có, liền không tiếc tiền bạc để ở lại nơi đây.

Gặp ai hắn cũng nói: “Cô em này có duyên với ta, chẳng bằng cùng ta tu hành trên núi.”

Những cô nương Hồng Tụ Lâu ngày thường gặp đủ loại đàn ông, chẳng ai để tâm đến lời hắn nói. Họ chỉ cảm thấy tên này ngốc nghếch nhưng lắm tiền, tính tình lại sạch sẽ, để hắn buông vài lời trêu chọc cũng chẳng đáng kể.

Trong bụng Viên Đa Tình nghĩ thầm, đằng nào đại sư huynh cũng là người dẫn đội, trời có sập cũng đã có huynh ấy gánh. Chi bằng mình cứ dứt khoát ở đây tu đạo hồng trần, chẳng phải rất tuyệt sao?

Cho đến hôm nay, hắn ngẫu nhiên nhìn thấy bóng hồng y tuyệt đẹp lướt qua. Trong đầu bỗng hiện lên hình bóng hai giai nhân từng gặp thoáng qua, ngay lập tức nổi hứng.

“Chẳng lẽ là vị cô nương từng gặp ở miếu Nguyệt Lão thành Đông An?”

Lại nói, ngày đó Viên Đa Tình chạy thục mạng, mà lại vẫn nhớ mãi không quên Chu Tước và Giang Diệu Cẩm, dù sao hai người họ đều là những mỹ nhân hiếm có.

Vả lại, hắn một lòng tìm kiếm nữ tử phù hợp để song tu, cái kiểu “song tu đứng đắn” đó thực sự đòi hỏi rất cao ở bạn đời, không chỉ cần thân thể hoàn mỹ, mà còn cần khí tức huyền tẫn không ngừng sinh sôi.

Thế nhưng, vị cô nương Hồng Y kia đã có chủ, chẳng biết tại sao lại xuất hiện ở một nơi như Hồng Tụ Lâu?

Lòng Viên Đa Tình sinh nghi ngờ, liền lập tức đi theo muốn tìm hiểu thực hư.

Một đường theo tới Ngọc Mỹ Các, vừa vặn nhìn thấy cô nương Hồng Y bưng khay trái cây bước vào nhã gian, nhẹ nhàng xoa bóp vai cho người đàn ông bên trong.

“Kỳ quái, ta nhớ người trong lòng của vị cô nương này đâu có bộ dạng thế này.”

Chẳng lẽ nàng đã thay lòng đổi dạ? Nếu đúng là như vậy, vị công tử đang được nàng yêu chiều chẳng phải đã trở thành kẻ đổ vỏ?

Đây cũng không phải Viên Đa Tình trí nhớ không tốt, chỉ trách hôm đó Vân Dật chính là lấy bộ dạng “Tô Tín” mà hiện thân.

Viên Đa Tình càng nhìn càng thấy khó hiểu, nhưng lại cảm thấy bộ dạng người đàn ông kia tuy đã thay đổi, khí chất lại giống đến bảy tám phần.

Hắn đang nghĩ ngợi, nghe được người bên trong nói: “Khách nhân sao không tiến vào tâm sự?”

Ai, bị phát hiện rồi.

Viên Đa Tình xuất thân chính đạo danh môn, lúc này cũng chẳng câu nệ, dứt khoát bước vào nhã gian một cách tự nhiên, chắp tay cáo lỗi nói: “Tiểu sinh vô tình gặp cố nhân, sinh lòng hiếu kỳ nên mới đi theo. Có điều mạo muội, xin thứ lỗi.”

Chu Tước ra vẻ kinh ngạc nói: “Lại là ngươi cái tên đăng đồ tử này?!”

“Cô nương thế mà còn nhớ rõ tại hạ… Ta, ta thật sự là cảm động khôn xiết!”

Chu Tước liếc xéo một cái, nghĩ thầm mình đã gặp phải khắc tinh rồi. Với kẻ mặt dày không biết xấu hổ như Viên Đa Tình, dù có nhanh mồm nhanh miệng đến mấy nàng cũng chẳng thể làm gì được hắn.

Vân Dật chủ động mở miệng nói: “Viên công tử, lại gặp mặt rồi, mời ngồi.”

Viên Đa Tình kinh ngạc nói: “Cái này… Xin thứ lỗi tại hạ mắt kém, chúng ta đã từng gặp mặt sao?”

Vân Dật thấy thế chủ động khoác tay lên vai Chu Tước, cười nói: “Hôm nay chỉ thiếu đi một vị giai nhân khác, sao Viên công tử lại không nhận ra?”

“Cái gì?! Sao ngươi lại thay đổi dung mạo như vậy?”

Viên Đa Tình vỗ trán một cái, nghĩ thầm người tu hành thay hình đổi dạng thì có gì là lạ, bừng tỉnh đại ngộ nói: “Là ta mạo muội, vừa rồi ta còn tưởng rằng vị cô nương này đã tìm tình mới, trong lòng còn thương cảm cho huynh đấy.”

“Ha ha, lần trước Viên công tử đi được vội vàng, vừa định kết giao bằng hữu thì huynh đã biến mất.”

Chu Tước liếc nhìn Vân Dật, thấy hắn mặt mày cười gian, như mèo vờn chuột, mà vẫn còn muốn cùng đối phương xưng huynh gọi đệ.

Phi, đồ đại móng heo!

Vân Dật kiếp trước đã từng quen biết Viên Đa Tình, từng lời nói đều chạm đúng chỗ yếu của đối phương, chỉ dăm ba câu đã khiến Viên Đa Tình coi là tri kỷ.

Hai người đúng là ăn uống say sưa đến mức không say không về. Chu Tước nhìn mà lòng thấy phiền, tìm cớ rời khỏi gian phòng.

Vân Dật: “Đáng tiếc thế nhân không hiểu rõ tấm lòng đa tình của Viên huynh đệ, đều coi huynh là phong lưu công tử, thật tình không biết huynh tấm lòng chân thành, tình sâu nghĩa nặng.”

Viên Đa Tình mắt rưng rưng lệ: “Vân huynh, vẫn là huynh hiểu ta nhất!”

“Chính Khí Tông có không ít tiên tử, chẳng lẽ không có ai lọt vào mắt xanh của Viên huynh đệ sao?”

Lời này đúng là cố tình hỏi dù đã biết rõ.

Viên Đa Tình quả nhiên đáp: “Không giấu Vân huynh, ta có một vị sư muội tên là Sở Xảo Xảo, chính là thanh mai trúc mã cùng lớn lên với ta.”

“À? Tình huống này đã là chuyện tốt, nhưng lại có chút không ổn. Thanh mai trúc mã hiểu nhau quá rõ, ngược lại sẽ thiếu đi sự mới mẻ.”

“Vân huynh hiểu ta à!” Viên Đa Tình nói: “Ta không chỉ một lần bày tỏ tấm lòng với sư muội Xảo Xảo, nàng lại hờ hững, còn nói không thích cái kiểu người chưa từng yêu đương như ta…”

Những lời sau đó hắn không nói ra, có lẽ cảm thấy có chút mất mặt.

“Lời này thật có chút làm tổn thương lòng người.”

Viên Đa Tình: “Nàng còn nói đại trượng phu phải có tam thê tứ thiếp, kiểu lưu manh như ta thì không đáng tin chút nào.”

Vân Dật: “Sư muội thật sự là… có kiến giải!”

“Đúng vậy, cho nên ta lần này xuống núi mới dự định khổ tu đạo hồng trần, kết duyên với nhiều giai nhân thế tục, như vậy sư muội sẽ không còn khinh thường ta nữa.”

Vân Dật nghĩ thầm, đạo này của huynh đệ e rằng hơi hẹp hòi. Ý nghĩ lúc này của ngươi nếu cứ cực đoan thêm chút nữa, chỉ sợ có thể sánh ngang với Cực Lạc Thiên Vương nổi tiếng xấu.

Lại nói, ở kiếp trước Vân Dật chính là nhờ giúp Viên Đa Tình giải quyết “chuyện hôn sự” mà hắn mới kết giao được với y.

Lần này Vân Dật dự định lặp lại chiêu cũ, hắn nói ra: “Ta nhìn Viên huynh đệ khí chất bất phàm, tại sao sư muội Xảo Xảo lại hờ hững với huynh?”

“Lòng dạ phụ nữ đúng là kim đáy biển, ta cũng thật sự không thể hiểu nổi.”

“Ta mặc dù cùng sư muội chưa từng gặp mặt, nhưng đối với nữ nhân lại có mấy phần hiểu rõ ~”

Viên Đa Tình vồ lấy Vân Dật, rưng rưng nước mắt nói: “Vân huynh giúp ta!”

Vân Dật nói ra: “Có lẽ không phải Viên huynh đệ huynh không tốt, mà là sư muội Xảo Xảo trong lòng đã có người khác?”

“Sư muội thay lòng đổi dạ?!”

Chu Tước ở ngoài cửa nghe lén, thầm nghĩ tên này đúng là quá mặt dày, sư muội của ngươi có bao giờ nói rằng nàng thích ngươi đâu.

Viên Đa Tình lập tức phủ nhận: “Không có khả năng, lần này ta bị sư môn điều động xuống núi, sư muội thế mà không hề suy nghĩ đã đi theo xuống núi rồi.”

“Cái này… Chính Khí Tông lần này cử đệ tử nam xuống núi đâu chỉ có mỗi huynh?”

“Đây là đương nhiên…” Viên Đa Tình bỗng nhiên như bị sét đánh, đứng sững tại chỗ.

Vân Dật dẫn dắt nói: “Viên huynh đệ nghĩ tới điều gì?”

Chỉ thấy Viên Đa Tình bỗng nhiên mặt mày ủ rũ: “Không có khả năng, chẳng lẽ sư muội nàng thích người là đại sư huynh?”

“Đại sư huynh?”

“Chính là người đã được định là chưởng môn đời kế tiếp của Chính Khí Tông, huynh đệ thân thiết của ta, bằng hữu chí cốt… Phong Mặc.”

Vân Dật vỗ vai Viên Đa Tình, an ủi: “Xin nén đau thương.”

Một người là thiên kiêu một đời của Chính Khí Tông, đã chắc chắn đạt đến Phi Thăng Cảnh; một người là nhị thế tổ của Long Hổ Sơn, tu vi Phản Hư Cảnh nhưng chỉ là nửa vời.

Luận tu vi, luận nhân phẩm, luận thành tựu, mọi mặt đều không sánh bằng, quả là tuyệt vọng.

Bất quá Viên Đa Tình chỉ suy sụp trong chốc lát, liền lại tỉnh lại: “Không có việc gì, ít nhất thì dáng vẻ ta cũng có phần hơn đại sư huynh.”

Vân Dật nghe vậy không khỏi nghĩ lên vị kiếm tiên trẻ tuổi với tử kim trường bào, đầu đội Bàn Long quan kia, nghĩ thầm Đa Tình ngươi, ưu điểm lớn nhất chính là sự tự tin mù quáng.

Viên Đa Tình: “Chẳng lẽ sự tình không có cơ hội xoay chuyển nào sao?”

Vân Dật: “Đương nhiên là có.”

“Vân huynh mau nói!”

“Sư muội Xảo Xảo thích Phong Mặc, nhưng Phong Mặc chưa chắc đã thích nàng đâu.”

Bản chuyển ngữ này là sản phẩm của truyen.free, vui lòng không sao chép khi chưa được cho phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free