(Đã dịch) Nương Tử, Thỉnh Phi Thăng - Chương 74: Ăn dưa có phong hiểm
Đêm đã buông sâu. Thụy Giang Phủ tuy không cấm đi lại về đêm, nhưng phần lớn mọi người đều đổ ra những thuyền hoa bên bờ sông, khiến khu khách sạn này vắng tanh, trái ngược hẳn với sự náo nhiệt ở phía bên kia.
Vân Dật ngước nhìn vầng trăng trên trời, vừa lớn vừa trắng. Chỉ là hễ nhìn lâu, hắn lại nhớ tới một kiếm của Linh Vận, không khỏi thấy rùng mình.
Thế là hắn đóng sập cửa sổ, giả vờ như không nhìn thấy những người áo đen đang dần bao vây bên ngoài.
Tống Tân Từ nói: “Tới không ít người, trong đó có một võ phu Hóa Thần Cảnh, còn lại đều là hạng tép riu Luyện Khí Cảnh.”
“Hình như ngươi cũng xem ta là hạng tép riu rồi.”
“Không, hạng tép riu vẫn còn kém xa ngươi.”
Vân Dật lấy ra đậu phộng và mứt hoa quả đã chuẩn bị sẵn, cầm một nắm trong tay, lòng tràn đầy mong đợi.
Lỗ tai hắn khẽ nhúc nhích, mọi động tĩnh dưới lầu liền truyền đến rõ mồn một. Đầu tiên là tiếng gầm thét, sau đó là tiếng binh khí va chạm đinh tai nhức óc.
Tống Tân Từ hiếu kỳ nói: “Vì xem kịch chuyên môn chuẩn bị?”
“Đó là đương nhiên.”
“Nhưng ngươi cũng nhìn không thấy phía dưới xảy ra chuyện gì, chỉ có thể tự mình đoán mò thôi.”
“Nếu không ngươi cho ta đơn giản nói một chút?”
Tống Tân Từ liếc nhìn món mứt hoa quả, Vân Dật liền lập tức hiểu ý đưa tới.
Nàng cũng không nhận không, giảng giải: “Tên cầm đầu đám thích khách kia dùng hai thanh đoản đao, nhìn tư thế có vài phần bóng dáng của Thiên Tàn môn thuộc Ma Tông. Ừm, hẳn là một ngoại môn đệ tử, ra tay quá chậm, không đủ tàn độc.”
“Tên hoạn quan kia sử dụng trường tiên, khi thi triển còn có thể hóa thành một con bạch xà, chắc chắn là do yêu thú biến thành. Thật thú vị, lại nghĩ ra cách biến yêu thú thành binh khí. Đại Hạ vương triều tuy tu hành chẳng ra sao, nhưng về khoản tà ma ngoại đạo này thì rất có bản lĩnh.”
Vân Dật cười nói: “Đại hòa thượng đâu?”
“Không ở dưới lầu, hơn nửa bị giấu trong gian phòng nào đó rồi. Chậc, hoạn quan mà ra chiêu chậm chút, đoán chừng sẽ phải chịu khổ sở.”
Lúc nào không hay, Tống Tân Từ cũng bắt đầu ăn đậu phộng, một bên phân tâm “xem” động tĩnh dưới lầu, một bên chọn lọc những điểm chính yếu để kể cho Vân Dật nghe.
Vân Dật mang ý cười trên mặt, ánh nến trong phòng hắt lên khiến mặt hắn ửng đỏ.
Ở kiếp trước, hắn và Tống Tân Từ ở chung nhiều năm, nhưng chưa bao giờ có được cảnh tượng này. Thuở ban đầu, hai người họ như trời với đất, chung sống tự nhiên khó chịu, lại thêm ai cũng không chịu là người mở lời trước, nên suốt thời gian dài chỉ có thể dậm chân tại chỗ.
Điểm chí mạng nhất là, do tu luyện “Thái Thượng Vong Tình Đạo”, tình cảm bản thân của Tống Tân Từ cũng dần trở nên phai nhạt.
Hoàn toàn không giống vẻ sống động như bây giờ.
Tống Tân Từ vừa mở miệng, thao thao bất tuyệt tiếp tục giảng giải: “Đôi đoản đao kia cũng có huyền cơ, có thể hợp lại thành một mà dùng. Đáng tiếc người kia học nghệ chưa tinh, chứ nếu không, chiêu vừa rồi hẳn đã giết được hoạn quan rồi.”
“Tên hoạn quan kia cũng có át chủ bài giấu kín, trong tay lại có một lá phù lục của Chính Khí Tông, để ta xem đây là phù gì... À, là Ngự Lôi Phù.”
Vừa dứt lời, dưới lầu liền truyền ra một tiếng sấm rền.
Vân Dật cười nói: “Ta đã hiểu.”
Tống Tân Từ lại định đưa tay ra bốc đậu phộng, không ngờ lại bị Vân Dật ngăn lại.
Nàng vừa muốn mắng, lại thấy Vân Dật đặt vào lòng bàn tay mình một nắm đậu phộng đã bóc vỏ sạch sẽ.
Tống Tân Từ: “Trên đó không có nước bọt của ngươi chứ?”
Vân Dật nói: “Hoàn toàn bóc bằng tay đấy, thích thì ăn, không thích thì thôi.”
Ánh nến khẽ lay động, Tống Tân Từ giả bộ hững hờ ăn một hạt, từ tốn nhấm nháp, cố tình quay mặt đi không nhìn hắn.
Nàng nói: “Đám thích khách kia tạm thời không làm gì được hoạn quan, đã bắt đầu điều động thủ hạ lục soát khách sạn rồi.”
Vân Dật cũng nghe thấy tiếng bước chân lên lầu: “Đến rồi đây.”
Ngay sau đó, tiếng kinh hô vang lên khắp nơi, nhưng lạ là không có ai cầu cứu. Xem ra đám thích khách này cũng còn chút lương tâm, không động một cái là giết người.
Nhưng căn phòng của Vân Dật đã được Tống Tân Từ thiết lập cấm chế từ trước, cánh cửa gỗ trở nên cứng như sắt, đá mấy cước cũng không mở ra được, hơn nữa còn khiến kẻ đá cửa bên ngoài bị chấn động đến đau nhức.
Thế là mười mấy người áo đen nhận định rằng đại hòa thượng ẩn náu trong căn phòng này, nhanh chóng nhao nhao tụ tập lại, dường như chuẩn bị phá cửa xông vào.
“Ngươi cứ yên tâm ăn đi.” Vân Dật không nghĩ tới đang lúc hăng say hóng chuyện, thế mà lại vô tình dẫn chiến hỏa lên người mình. Hắn đành đứng dậy cầm lấy Phương Viên Kiếm, sau đó đi về phía cửa phòng.
Tống Tân Từ cũng không ngăn cản, vẫn giữ thái độ xem kịch vui như cũ, nghĩ thầm hiện tại Vân Dật bị ép vào cuộc, tựa hồ vở kịch vui này càng đặc sắc thêm vài phần.
Kẹt kẹt ~
Theo cửa phòng mở ra, đám người áo đen đang tụ tập bên ngoài suýt chút nữa thì xông thẳng vào, nhưng bị một kiếm của Vân Dật đánh bay toàn bộ ra ngoài.
Dưới lầu, tên thích khách dùng đoản đao và tên hoạn quan chỉ thấy những người áo đen nhao nhao ngã từ trên cao xuống, tan tác trông rất đẹp mắt, trong chốc lát thế mà đều riêng phần mình dừng tay.
Vân Dật đứng trên lầu hai, vác Phương Viên Kiếm lên vai, hăng hái nhìn xuống phía dưới, cười nói: “Không tuân theo quy củ thì phải chịu khổ thôi.”
Tên thích khách dẫn đầu hỏi: “Các hạ là cao nhân phương nào?”
“Chỉ là một kẻ hóng chuyện mà thôi.”
“Hừ, nếu các hạ không muốn nói thẳng... Động thủ!” Tên thích khách phất tay ra lệnh, sau đó một lần nữa cùng hoạn quan chiến đấu với nhau.
Hai vị Hóa Thần Cảnh đánh nhau chan chát, đao quang roi ảnh trông rất đẹp mắt. Uy lực tất nhiên cũng phi phàm, trong nháy mắt đã sắp biến tòa khách sạn này thành đống đổ nát.
Vân Dật một bên phân tâm xem kịch, một bên đánh lui những kẻ áo đen cứ như ruồi bọ quấy nhiễu.
Tuy nói đều là Luyện Khí Cảnh, nhưng đa số đều xuất thân từ võ phu, số ít thi triển pháp thuật cũng uy lực chẳng lớn là bao, bị Vân Dật một kiếm tiện tay phá tan.
Không thể không nói, các tông môn chính ma hai đạo cơ bản đều là Linh tu, lấy linh khí thiên địa làm căn bản. Mà người tu hành dùng võ nhập đạo trong thế tục, một khi đánh nhau liền phát hiện rằng dưới cùng cấp bậc Luyện Khí Cảnh, Vũ tu quả thực... chẳng ăn thua.
Đương nhiên còn có nguyên nhân do Vân Dật người này quá mức biến thái. Luyện Khí Cảnh của hắn đầu tiên là trải qua rèn luyện từ vấn đạo thạch, lại mỗi ngày lấy Ma Kiếm Kinh rèn luyện thể phách, còn được Phù Diêu Đạo Quả cường hóa tâm thần. E rằng nhìn khắp tu chân giới cũng khó tìm ra mấy tu sĩ có nội tình vững chắc và cùng cảnh giới với hắn.
Thấy kiếm khách cầm đại thiết phiến trong tay đánh lui tất cả người áo đen, tên thích khách dùng song đao rất đỗi sốt ruột, chiêu thức trong tay bởi vậy cũng có chút bối rối.
Ngay sau đó, ngân xà roi của hoạn quan thừa lúc sơ hở mà xông vào, cắn một cái vào cổ tay tên thích khách.
Có độc!
Tên thích khách dùng song đao cấp tốc lui lại, không kịp nghĩ nhiều, trực tiếp chém đứt cánh tay bị thương, sau đó cất vào trong ngực rồi xoay người chạy mất.
Núi xanh còn đó lo gì thiếu củi đun, cánh tay đứt có thể nối lại, chứ mạng nhỏ mà mất đi thì thật không cứu nổi.
Tên hoạn quan mặt trắng không râu không nhìn ra tuổi tác, hắn đưa mắt nhìn tên thích khách bỏ đi, sau đó mới ngẩng đầu nhìn về phía Vân Dật, lạnh lùng nói: “Tại hạ Thôi Vô Mệnh, đa tạ đã ra tay tương trợ.”
Vân Dật lại nói: “Chỉ sợ đợt ám sát này chỉ là thăm dò, cái nguy hiểm hơn vẫn còn ở phía sau đó.”
“Xác thực, nếu các hạ nhát gan sợ phiền phức thì chi bằng sớm rời đi, để tránh bị cuốn vào phong ba sinh tử khó thoát thân.”
“Ngươi tâm địa không tệ, đáng tiếc nhắc nhở hơi muộn rồi. Ta bị ép ra tay giúp ngươi, cũng đã bị những kẻ kia coi là đồng đảng của ngươi rồi.”
Thôi Vô Mệnh bỗng nhiên cười nói: “Xác thực là thế, sau khi chuyện thành công tất sẽ có lời tạ ơn hậu hĩnh.”
“Làm sao tạ?”
“Nghe nói ngươi khắp nơi dò hỏi về cách thức đến Nguyệt Nha Thành, ta có thể tiễn ngươi một đoạn đường.”
Vân Dật cười nói: “Ngươi chắc chắn là ngươi đưa ta đi, chứ không phải ta hộ tống ngươi đấy chứ?”
Thôi Vô Mệnh không trả lời, bỗng nhiên nín thở tập trung tinh thần, ánh mắt xuyên qua cánh cửa lớn rách nát của khách sạn, nhìn ra phía ngoài phòng đen kịt một màu.
Mọi quyền lợi đối với bản dịch này đều thuộc về truyen.free.