Oán Khúc Dưới Trăng - Chương 10: Chapter 10: MẶT NẠ BỒ ĐỀ, LỜI THỀ MÁU
(Tất cả sự kiện, nhân vật và địa danh trong câu chuyện đều là hư cấu. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên.)
"Sự thật luôn nằm sau lớp mặt nạ, nhưng để lột nó xuống, ta phải trả giá bằng máu."
— Hannibal Lecter (Thomas Harris)
Đêm trăng rằm, chùa Nam Viên chìm trong màn sương lạnh lẽo, dày đặc đến mức ánh trăng đỏ quạch chỉ còn là những vệt sáng mờ nhạt xuyên qua lớp khói trắng, rọi xuống sân chùa như máu loang trên nền gạch cũ kỹ, loang lổ rêu xanh. Gió lùa qua gốc bồ đề khô cằn, mang theo mùi trầm hương thoang thoảng hòa lẫn mùi đất ẩm và thứ gì đó tanh tưởi – như mùi tử khí từ những bí mật chôn vùi từ lâu. Đồng hồ tay của đội trưởng đội tuần tra chỉ 12h30 sáng, trăng tròn đã qua đỉnh cao nhất, nhưng không khí vẫn nặng nề, căng thẳng như bị đè bởi một lời nguyền chưa tan.
Trong điện thờ chùa Nam Viên, kẻ đeo mặt nạ ngồi trên ghế gỗ mọt ruỗng, đôi tay bị còng chặt vào thanh ngang. Chiếc mặt nạ nhựa trắng che kín khuôn mặt, chỉ để lộ đôi mắt đen sâu thẳm và nụ cười méo mó, bí hiểm. Hắn mặc áo khoác đen sờn vai, trên bàn trước mặt là con dao titan sắc lẹm và lọ curare nhỏ – thứ chất độc từng giết bảy nạn nhân. Đội trưởng đứng cạnh, tay cầm đèn pin cũ kỹ, ánh sáng yếu ớt chiếu thẳng vào mặt nạ. Giọng ông gấp gáp qua radio:
“Nhật, tụi tôi giữ hắn ở điện thờ đây. Hắn không nói gì, chỉ cười. Hạnh ở góc kia, còn sống nhưng hoảng lắm.”
Cách đó 60km, Minh Nhật ngồi trên xe công vụ cảnh sát – một chiếc UAZ-469 sơn xanh bạc màu, động cơ gầm rú khàn khàn trên con đường đất gập ghềnh dẫn từ Đồng Định đến chùa Nam Viên. Đêm sương mù dày đặc, đèn pha vàng vọt chỉ chiếu được vài mét phía trước, tiếng lốp xe nghiến đất hòa lẫn tiếng rè rè từ chiếc radio cầm tay trên tay Nhật. Hoàng Long ngồi cạnh, nhả khói thuốc qua khe cửa sổ hé mở, điếu thuốc cháy đỏ lập lòe trong bóng tối. Giọng anh khàn khàn:
“Nhật, đường này sương dày, xe chạy hết ga cũng phải 2 tiếng mới tới. Cậu thẩm vấn qua radio đi, đừng để thằng đó im lặng lâu.”
Lan Anh ngồi băng sau, tay cầm xấp hồ sơ pháp y, giọng trầm:
“Nhật, tôi mang theo mẫu DNA từ găng tay Khải. Nếu kẻ này là tay sai khác, có thể khớp.”
Ngọc Tú ngồi cạnh Lan Anh, ôm cuốn sổ tay Chí An, giọng nhỏ:
“Anh Nhật, em vừa đọc lại sổ – nghi thức cũ có nhắc ‘ba kẻ sống sót’, nhưng không rõ ai phản bội ai.”
Quốc Thắng chen chúc bên Tú, tay gõ laptop, giọng gấp:
“Anh Nhật, tín hiệu ‘thiennhan7’ vẫn mất, nhưng em đang cố trace lại – có thể kẻ chủ mưu gần chùa thật.”
Nhật gật đầu, tay nắm chặt radio, giọng trầm vang lên giữa tiếng động cơ:
“Đội trưởng, để tôi nói với hắn. Kẻ đeo mặt nạ, mày nghe tao không? Dao titan, curare – mày định giết Hạnh để hoàn thành ‘Thiên Nhãn’? Nói đi, hay tao đến đó lột mặt nạ mày ra?”
Qua radio, tiếng đội trưởng xen lẫn tiếng gió rít:
“Hắn nghe rồi, Nhật. Nhưng không trả lời, cứ cười.”
Một âm thanh khàn khàn vang lên qua sóng radio, chậm rãi như rít qua kẽ răng:
“Chủ mưu… không cần tao nói. Hắn đã ở đây, dưới bồ đề, từ lâu rồi. Máu của Hạnh là chìa khóa, nhưng ‘kẻ phản bội’ mới là mục tiêu thật sự.”
Nhật nhíu mày, tay gõ nhẹ vào thành xe, giọng sắc lạnh:
“‘Kẻ phản bội’? Mày biết hắn muốn ai. Tùng hay kẻ bị xóa tên trong sổ tay Chí An? Lê Văn Khải khai mày là tay sai – cao 1m80, mang hung khí đến chùa. Mày không phải kẻ chủ mưu, đúng không?”
Giọng khàn khàn cười khẽ, âm thanh méo mó qua radio:
“Tay sai… đúng vậy. Hắn bảo tao đến xem Hạnh có chết không. Nếu không, hắn sẽ tự tay làm. Lột mặt nạ tao đi, nhưng mày chẳng moi được gì đâu.”
Nhật quay sang Hoàng Long, giọng trầm:
“Anh Long, hắn giống Khải – chỉ là con rối. Đội trưởng, lột mặt nạ hắn ra, kiểm tra xem có gì không.”
Qua radio, tiếng đội trưởng đáp nhanh:
“Được, Nhật.”
Tiếng xột xoạt vang lên, rồi giọng đội trưởng tiếp tục:
“Mặt nạ xuống rồi. Hắn gầy, da nhợt nhạt, có vết sẹo dài từ thái dương xuống cằm. Vẫn cười, nhưng mắt bắt đầu run.”
Nhật gật đầu, giọng trầm qua radio:
“Vết sẹo – từ đâu ra? Mày ở dưới bồ đề từ nghi thức cũ, đúng không? Nói đi, hay tao đến đó moi từng câu từ miệng mày?”
Giọng khàn khàn đáp, chậm rãi:
“Nghi thức cũ… tao ở đó. Vết sẹo này – từ con dao titan của hắn, khi tao cố chạy. Hắn không tha cho ai phản bội.”
Hoàng Long chen vào, giọng khàn qua radio:
“Nhật, nếu hắn là tay sai từ lúc đó, kẻ chủ mưu là kẻ cầm dao hôm ấy. Hỏi thêm về nghi thức – ‘Thiên Nhãn’ là gì?”
Nhật gật nhẹ, giọng sắc:
“Khải nói ‘Thiên Nhãn’ cần máu Hạnh và ‘kẻ phản bội’. Mày biết gì về nghi thức này? Hắn muốn mở mắt Phật để làm gì?”
Giọng khàn khàn khựng lại, rồi nói:
“‘Thiên Nhãn’… là lời thề máu. Hắn nói nghi thức bị phá hỏng vì ‘kẻ phản bội’. Hắn muốn hoàn thành nó – máu Hạnh để mở mắt, máu ‘kẻ phản bội’ để rửa nhục.”
Xe công vụ lắc lư trên đường đất, đồng hồ tay Nhật chỉ 12h45 sáng. Anh nhìn ra cửa sổ, màn sương dày đặc như tấm màn che giấu kẻ chủ mưu. Qua radio, Nhật hỏi tiếp:
“‘Kẻ phản bội’ – Tùng hay ai? Mày biết danh tính hắn không?”
Giọng khàn khàn cười khẽ:
“Tao không biết tên. Hắn chỉ nói ‘kẻ phản bội’ là người phá nghi thức – kẻ sống sót thứ ba. Hạnh là một, Tùng là hai, còn kẻ đó… hắn đang tìm.”
Đội trưởng chen vào:
“Nhật, Hạnh vừa nói gì đó – cô ấy bảo hôm nghi thức, có ba người chạy khỏi bồ đề. Cô ấy, Tùng, và một người nữa – nhưng cô ấy không nhớ mặt.”
Nhật nhíu mày, giọng trầm:
“Hạnh không nhớ – nhưng kẻ chủ mưu nhớ. Đội trưởng, kiểm tra gốc bồ đề, tìm dấu vết từ nghi thức cũ. Tôi cần manh mối ngay.”
Qua radio, tiếng đội trưởng vang lên:
“Được, Nhật. Tụi tôi xuống bồ đề đây. Để lại hai người canh hắn và Hạnh.”
Lan Anh lên tiếng từ băng sau:
“Nhật, nếu tìm được mẫu máu hay DNA dưới bồ đề, tôi có thể so với găng tay Khải – biết đâu liên kết được.”
Ngọc Tú thêm vào:
“Anh Nhật, sổ tay Chí An có nhắc hoa sen bảy cánh – nếu thấy dưới bồ đề, chắc chắn là dấu vết nghi thức.”
Quốc Thắng gõ laptop, giọng gấp:
“Anh Nhật, em vừa bắt được tín hiệu yếu – cách chùa 10km, nhưng mất ngay. Hắn có thể gần đó.”
1h sáng, xe công vụ vẫn còn cách chùa Nam Viên 30km, tiếng động cơ gầm rú khàn khàn trong đêm tĩnh lặng. Radio đột nhiên rè lên, giọng Mi Li vang lên gấp gáp:
“Anh Nhật, em tới chùa rồi! Đi xe máy từ Thiên Thành, nhanh hơn tụi anh. Em đang ở sân chùa, hỗ trợ đội tuần tra. Nhưng có gì đó không ổn – Hạnh không thấy đâu!”
Nhật nắm chặt radio, giọng sắc:
“Mi Li, em tới trước rồi à? Hạnh không thấy đâu là sao? Kẻ đeo mặt nạ đâu?”
Giọng Mi Li hổn hển qua radio:
“Anh Nhật, đội trưởng bị thương – em thấy ông ấy nằm dưới bồ đề, máu chảy từ vai. Kẻ đeo mặt nạ vẫn ở điện thờ, nhưng Hạnh… có bóng người kéo cô ấy xuống hầm lúc em vừa tới!”
Hoàng Long nhả khói, giọng khàn:
“Nhật, Mi Li tới trước, nhưng nguy hiểm rồi. Kẻ chủ mưu đã ra tay!”
Nhật gật đầu, giọng lạnh qua radio:
“Mi Li, giữ an toàn, đừng đuổi theo một mình. Đội trưởng thế nào? Báo lại ngay!”
Giọng Mi Li run run:
“Anh Nhật, đội trưởng còn thở, em sơ cứu rồi. Nhưng kẻ kia – cao lớn, áo cà sa, cầm dao titan – hắn biết em tới, vừa cười vừa chạy xuống hầm!”
Radio lại rè, giọng đội trưởng yếu ớt xen vào:
“Nhật… Mi Li nói đúng. Hắn tấn công tụi tôi lúc 1h, lấy Hạnh. Dưới bồ đề có hố cũ – xương động vật, áo cà sa rách, hoa sen bảy cánh khắc đá. Vết máu khô vài ngày tuổi, và mảnh giấy… ‘Máu sẽ chảy lần nữa, kẻ phản bội không thoát.’”
Nhật nắm chặt radio, giọng sắc:
“Đội trưởng, cầm cự được không? Mi Li, chụp ảnh mảnh giấy, lấy mẫu máu gửi về. Hạnh còn sống không?”
Giọng Mi Li đáp:
“Anh Nhật, em không chắc – hắn kéo Hạnh xuống hầm quá nhanh. Em xuống kiểm tra đây!”
Nhật hét vào radio:
“Mi Li, đừng! Chờ tụi anh, em một mình không ổn đâu!”
[KHU VỰC KÊU GỌI ỦNG HỘ - GIỮA CAO TRÀO]
“Máu dưới bồ đề vẫn chảy, sương mù càng dày, nhưng bí mật chưa dừng lại! Nếu bạn thấy hồi hộp, ủng hộ mình chút nha để mình tiếp tục đào sâu vào lưới nhện kinh hoàng này!”
💰 STK: 0721000637501 – Vietcombank – Nguyen Minh Nhat
🌍 Paypal: paypal.me/nhatnguyenminh94
1h15 sáng, xe công vụ còn cách chùa 15km, không khí trong xe nặng như chì. Radio lại rè, giọng đội trưởng gấp gáp:
“Nhật, kẻ đeo mặt nạ hét lên – hắn nói kẻ chủ mưu nghe hết qua radio!”
Nhật nhíu mày, giọng sắc:
“Hắn nghe thế nào? Kiểm tra người hắn ngay!”
Giọng đội trưởng hổn hển:
“Nhật, có thiết bị nghe lén – con chip nhỏ trong túi áo hắn, giống cái của Khải. Hắn cười, bảo ‘Chủ mưu biết hết, mày không kịp đâu.
’”
Nhật gõ mạnh vào thành xe, giọng lạnh:
“Đội trưởng, tắt thiết bị ngay! Mày, kẻ đeo mặt nạ – hắn biết gì? Nói mau, hay tao đến đó bẻ cổ mày!”
Giọng khàn khàn cười lớn:
“Hắn biết mày đến… Hắn ở đây, dưới bồ đề, chờ ‘kẻ phản bội’. Hạnh là mồi, nhưng mày sẽ là người chết nếu đến gần!”
1h30 sáng, xe công vụ lao nhanh hơn, tiếng động cơ gầm rú át cả tiếng gió. Radio vang lên tiếng hét của Mi Li:
“Anh Nhật, em xuống hầm rồi! Hạnh còn sống, bị trói dưới tượng Phật mẫu – nhưng kẻ chủ mưu… hắn tấn công em!”
Tiếng va chạm, tiếng hét của Mi Li vang lên, rồi im bặt. Hoàng Long nhả khói, giọng khàn:
“Nhật, Mi Li gặp nguy rồi! Hắn ở hầm!”
Nhật nắm chặt radio, giọng sắc như dao:
“Mi Li, trả lời đi! Đội trưởng, cậu ổn không?”
Sau vài giây tĩnh lặng, một giọng trầm vang lên qua radio, chậm rãi, lạnh lẽo:
“Minh Nhật… mày đến trễ rồi. Hạnh là của tao. Mi Li cũng không thoát. ‘Kẻ phản bội’ sẽ lộ diện, và ‘Thiên Nhãn’ sẽ mở bằng máu dưới bồ đề.”
Nhật hét vào radio:
“Mày là ai? Tên mày là gì? Thả Hạnh và Mi Li ra, tao sẽ đối mặt với mày!”
Giọng trầm cười khẽ:
“Tao là kẻ sống sót… kẻ bị phản bội từ nghi thức cũ. Tùng đâu rồi? Hắn là ‘kẻ phản bội’, và mày sẽ chết nếu tìm ra tao.”
Tiếng radio cắt đứt, chỉ còn tiếng rè vang lên trong xe.
Xe công vụ lao nhanh hơn, tiếng động cơ gầm rú át cả tiếng gió. Hoàng Long nhíu mày:
“Nhật, Mi Li tới trước, nhưng giờ gặp nguy. Hắn biết Tùng – kẻ phản bội là Tùng?”
Nhật gật đầu, ánh mắt lạnh như băng:
“Anh Long, hắn là kẻ sống sót thứ ba – không phải Tùng, cũng không phải Hạnh. Tên bị xóa trong sổ tay Chí An. Hắn muốn máu của cả hai để hoàn thành ‘Thiên Nhãn’.”
Lan Anh chen vào:
“Nhật, nếu Mi Li lấy được mẫu máu, tôi có thể xác định động cơ của hắn – nhưng giờ cô ấy gặp nguy rồi.”
Ngọc Tú thêm:
“Anh Nhật, ‘Phật mẫu sẽ trừng phạt’ – câu đó khớp với lời Hạnh. Hắn ám ảnh trả thù thật.”
Quốc Thắng gõ laptop nhanh hơn:
“Anh Nhật, tín hiệu ‘thiennhan7’ vừa nhảy lại – cách chùa 5km, nhưng mất ngay. Hắn ở gần đó!”
Hạnh và Mi Li, trong tay kẻ chủ mưu, trở thành mồi nhử cuối cùng dưới gốc bồ đề. Cuộc đối đầu đang đến gần, và máu dưới ánh trăng đỏ chưa ngừng chảy.
[KHU VỰC KÊU GỌI ỦNG HỘ - CUỐI CHƯƠNG]
“Lưới nhện dưới ánh trăng đỏ đã giăng kín, nhưng kẻ chủ mưu vẫn ẩn trong bóng tối! Ủng hộ mình chút nha để mình tiếp tục lật mở những bí mật kinh dị phía trước!”
💰 STK: 0721000637501 – Vietcombank – Nguyen Minh Nhat
🌍 Paypal: paypal.me/nhatnguyenminh94
“Cảm ơn các bạn đã cùng mình lần theo vết máu dưới bồ đề, đối mặt kẻ ác trong sương mù. Sự ủng hộ của các bạn là ngọn lửa thắp sáng con đường truy tìm sự thật!”