Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Oán Khúc Dưới Trăng - Chương 5: Chapter 5: DƯỚI LỚP BÓNG TỐI

"Mỗi tội ác đều là một lời cầu nguyện bị bóp méo, và mỗi nạn nhân là một hy sinh cho bóng tối."

— Trích lời Ngô Thừa Ân

Trụ sở cảnh sát Đồng Định chìm trong bóng tối của đêm muộn, ánh đèn huỳnh quang trên trần nhấp nháy yếu ớt, như đôi mắt mỏi mệt của những kẻ đang chạy đua với thời gian. Đã 72 giờ trôi qua kể từ khi bảy thi thể được phát hiện tại chùa Nam Viên và chuyển về đây, và không khí trong phòng họp giờ đặc quánh mùi cà phê nguội, mực in từ những bản báo cáo chất đống, xen lẫn mùi khói thuốc thoảng qua từ điếu thuốc cháy dở trên tay Nguyễn Nhật Minh. Anh đứng giữa căn phòng bừa bộn, đôi mắt sắc lạnh quét qua từng thành viên tổ điều tra, tay gõ nhịp trên bàn gỗ sứt sẹo như đếm ngược từng giây còn lại.

Bảy thi thể xếp thành hoa sen bảy cánh tại hiện trường giờ nằm trong phòng pháp y dưới tầng hầm, nhưng những tấm ảnh chụp từ chùa – dòng chữ “Đại Niết Bàn Khai Môn” khắc trên trán, vòng nước đỏ khô lại dưới gốc bồ đề – vẫn ám ảnh Nhật như một câu đố được sắp đặt tỉ mỉ, vừa là lời thách thức, vừa là lời cảnh báo. Anh không tin vào ma quỷ, nhưng anh biết rõ: đằng sau lớp màn tâm linh này là bàn tay con người, và bàn tay ấy đã để lại quá nhiều vết tích để anh lần theo.

Lan Anh ngồi cạnh bàn thí nghiệm tạm, đôi găng tay cao su dính máu khô từ mẫu phân tích, ánh mắt cô tập trung vào kính hiển vi như muốn moi ra sự thật từ từng tế bào. Tú ôm xấp giấy, đôi tay nhỏ nhắn lật nhanh những trang báo cáo pháp y, giọng nói lanh lảnh của cô thỉnh thoảng vang lên giữa không gian nặng nề. Thắng gõ lách cách trên máy tính bảng, khuôn mặt uể oải nhưng ngón tay di chuyển nhanh như máy, ánh sáng xanh từ màn hình chiếu lên gương mặt cậu những vệt sáng nhợt nhạt. Mi Li dựa vào tường, tay nghịch chiếc cờ lê nhỏ, đôi chân rung rung như không thể đứng yên, nụ cười tươi của cô giờ nhạt dần trước áp lực ngày càng đè nặng. Long đứng ở cửa, đôi vai rộng hơi khom xuống, giọng khàn đặc vang lên như phá tan sự im lặng:

“Cậu có gì mới không, Nhật?”

Nhật giơ một tờ giấy kẹp trong cuốn kinh cũ tìm thấy ở chùa, giọng trầm:

“Lan Anh, cô nói đi. DNA máu trên tờ giấy này – kết quả thế nào?”

Lan Anh ngẩng lên, đẩy kính hiển vi sang một bên:

“Nhật, tôi xác nhận rồi. DNA máu trên tờ giấy không khớp với bảy nạn nhân. Nó thuộc về một người khác – chưa rõ danh tính, nhưng mẫu máu có dấu hiệu đông tụ bất thường, như bị lấy khi còn sống, cách đây khoảng 72 giờ. Có thể là của hung thủ hoặc một nhân chứng.”

Nhật nhíu mày, quay sang Thắng:

“Em Thắng, dấu vân tay trên thiết bị sóng thì sao?”

Thắng ngừng gõ, bật màn hình máy tính bảng:

“Anh Nhật, em tìm thấy hai dấu vân tay khác nhau trên thiết bị. Dấu thứ nhất rõ ràng, thuộc ngón trỏ tay phải, nhưng không có trong cơ sở dữ liệu địa phương – có thể là người từ ngoài Đồng Định. Dấu thứ hai mờ hơn, như bị cố ý xóa bằng hóa chất, chỉ còn đường vân đứt đoạn. Em nghi có ít nhất hai người liên quan.”

Nhật gõ bàn, ánh mắt sắc lạnh:

“Mọi thứ đều được sắp đặt tỉ mỉ, như thể bảy người này chỉ là quân cờ trong một bàn cờ tàn bạo. Chúng ta cần khám nghiệm tử thi lại – phải tìm ra phương thức gây án chính xác. Lan Anh, em Tú – xuống phòng pháp y ngay. Thắng, Mi Li – phân tích dữ liệu tại đây. Anh Long, chúng ta ở lại tổng hợp sau.”

Phòng pháp y dưới tầng hầm trụ sở lạnh lẽo, ánh đèn trắng chiếu lên bảy thi thể đặt trên bàn inox, mỗi người một ngăn, được đánh số từ 1 đến 7 theo hình hoa sen bảy cánh tại hiện trường. Không gian nặng mùi formalin, thoảng chút trầm hương từ quần áo nạn nhân, như một lời nhắc nhở về chùa Nam Viên. Lan Anh đứng cạnh thi thể số 1 – một người đàn ông khoảng 35 tuổi, đôi tay khép chặt như đang nắm lấy niềm tin cuối cùng. Cô đeo găng tay, dùng dao phẫu thuật rạch một đường 3cm từ gáy xuống cổ, giọng trầm:

“Dấu kim ở đây không phải tiêm tay – đường kính lỗ chỉ 0,5mm, sâu 2cm, xuyên qua lớp cơ gáy vào tủy sống. Tôi tìm thấy cặn succinylcholine – 50mg, đủ để gây liệt cơ trong 30 giây và ngừng thở trong 2 phút. Nhưng lạ ở chỗ…” Cô ngừng lại, lấy kẹp gắp một mảnh kim loại nhỏ từ vết rạch. “Đây là mảnh kim gãy, hợp kim thép không gỉ, loại dùng trong súng bắn kim y tế. Hung thủ không chỉ biết cách tiêm – mà còn biết chọn vị trí gây tử thương nhanh nhất.”

Tú kiểm tra thi thể số 2 – một phụ nữ khoảng 30 tuổi, giọng gấp:

“Chị Lan Anh, em thấy bất thường ở đây! Tay nạn nhân khép chặt, móng tay có cặn kim loại – hợp kim titan, thường dùng trong máy khắc nhiệt y tế. Tôi phân tích qua kính hiển vi – nhiệt độ khắc khoảng 300 độ C, để lại vết bỏng vi mô dưới móng. Vết sẹo vòng tròn trên cổ tay cũng vậy – đường kính 2cm, sâu 0,3cm, lành từ 3-6 tháng trước, có cặn titan sót lại.”

Lan Anh cầm mảnh kim loại lên ánh đèn, ánh mắt sắc lạnh:

“Máy khắc nhiệt và súng bắn kim – hung thủ có kiến thức y học chuyên sâu. Succinylcholine không chỉ gây liệt – nó còn giữ nạn nhân tỉnh táo trong 10-15 giây cuối, đủ để họ cảm nhận cái chết. Đây là cố ý tra tấn trước khi giết.”

Tú di chuyển sang thi thể số 3 – một người đàn ông khoảng 40 tuổi, giọng run:

“Chị Lan Anh, em kiểm tra mắt nạn nhân. Đồng tử co nhỏ bất thường, có dấu hiệu xuất huyết điểm ở kết mạc – dấu hiệu ngạt cơ học. Nhưng không có vết siết cổ. Em nghi succinylcholine được tiêm trực tiếp vào tủy sống, làm liệt cơ hô hấp trước khi tim ngừng đập.”

Lan Anh gật đầu, kiểm tra thi thể số 4 – một phụ nữ khoảng 25 tuổi:

“Đúng vậy, em Tú. Tôi thấy ở đây – lỗ kim ở gáy có góc nghiêng 45 độ, xuyên qua đốt sống C2, cắt đứt tín hiệu thần kinh từ não xuống phổi. Hung thủ không chỉ dùng thuốc – mà còn dùng kỹ thuật giải phẫu để đảm bảo nạn nhân chết tức khắc sau cơn đau ngắn. Nhìn tay họ khép chặt – có thể là phản xạ co cơ do chất độc.”

Tú bổ sung:

“Chị Lan Anh, em kiểm tra thi thể số 5 – lỗ mũi có cặn bột trắng, không mùi, tan nhanh trong nước. Tôi nghi là chất xúc tác để tăng tốc succinylcholine – có thể là natri bicarbonat, làm pH máu thay đổi, đẩy nhanh quá trình liệt.

Lan Anh quay sang, giọng trầm:

“Nếu đúng, hung thủ không chỉ biết y học – mà còn biết hóa học. Đây là một quy trình giết người tối mật, được tính toán từng giây.”

Trở lại phòng họp, Nhật đứng trước bảng trắng, ghi lại manh mối mới từ phòng pháp y. Anh trải cuốn sổ tay cũ của Hòa thượng Chí An lên bàn – bìa da rách nát, bên trong ghi tên 10 người từng tham gia nghi thức “Thất Môn Giải Nghiệp” cách đây 10 năm, kèm ký hiệu lạ và dòng chữ nguệch ngoạc: “Thất Môn khai, nghiệp về.” Bảy cái tên bị gạch đỏ – khớp với bảy nạn nhân. Còn lại ba cái tên: Nguyễn Thị Hạnh (sống sót), Phạm Văn Tùng (mất tích), và một cái tên bị xóa sạch bằng mực đen, chỉ còn vệt loang lổ.

Nhật chỉ vào sổ, giọng trầm:

“Lan Anh, em Tú – kiểm tra mẫu mực trên cái tên bị xóa. Thắng, em phân tích dữ liệu giao dịch chợ đen. Mi Li, em tổng hợp hồ sơ tai nạn. Anh Long, chúng ta cần xác định hung thủ phụ qua các dấu vết này.”

Lan Anh bước lên, đặt mảnh kim loại và mẫu cặn lên bàn:

“Nhật, đây là những gì tôi và em Tú tìm thấy. Mảnh kim từ súng bắn kim, hợp kim thép không gỉ, dài 1mm, gãy trong cơ gáy nạn nhân số 1. Cặn titan từ máy khắc nhiệt ở móng tay và vết sẹo – hung thủ dùng cả hai dụng cụ y tế. Succinylcholine tiêm qua tủy sống, liều 50mg, kết hợp natri bicarbonat để tăng tốc – nạn nhân chết trong 2 phút, nhưng tỉnh táo đủ để cảm nhận đau đớn.”

Tú bổ sung:

“Anh Nhật, chị Lan Anh, em thấy mỗi thi thể có dấu hiệu khác nhau. Số 1 – mắt xuất huyết. Số 2 – mũi có cặn bột. Số 3 – tai có vết rách vi mô, như bị âm thanh lớn làm tổn thương trước khi chết. Em nghi hung thủ nhắm vào từng giác quan, đúng như ‘Thất Môn Giải Nghiệp’!”

Thắng chen vào:

“Anh Nhật, em hack dữ liệu chợ đen – ba nạn nhân trong bảy người từng mua succinylcholine cách đây 6 tháng, 500cc, qua tài khoản ẩn danh. IP giao dịch từ ngoài Đồng Định – hung thủ có nguồn cung ngoại tỉnh.”

Mi Li lên tiếng:

“Anh Nhật, em tổng hợp hồ sơ tai nạn. Ngoài Trần Vân Anh, Nguyễn Thị Hạnh cũng gặp tai nạn gần chùa – phanh xe bị cắt, sống sót. Cô ấy kể nghe tiếng tụng kinh và thấy bóng áo cà sa trước khi xe lao xuống mương.”

Nhật gõ bàn, ánh mắt lạnh như dao:

“Hoa sen là biểu tượng tái sinh, nhưng những vết thương này là sự phá vỡ – phá vỡ cơ thể, phá vỡ linh hồn. Nghi thức ‘Thất Môn Giải Nghiệp’ không phải thanh tịnh – nó là công cụ giết người, nhắm vào từng giác quan. Hung thủ phụ biết y học và hóa học – chúng ta phải tìm kẻ này qua dấu vân tay và DNA.”

Long nhíu mày:

“Nhật, cậu nghĩ đây là một nhóm?”

Nhật gật đầu:

“Chắc chắn, anh Long. Một người không thể làm được tất cả – công nghệ, y học, và nghi thức tâm linh. Dấu vân tay thứ hai, mực in cao cấp, nguồn cung chợ đen – có ít nhất hai kẻ. Chúng ta sẽ phân tích tiếp vào sáng mai.”

Câu hỏi treo lơ lửng trong không khí: “Nếu nghi lễ chỉ là màn che, ai là kẻ dùng nó để giết người?”

LỜI KÊU GỌI ỦNG HỘ

Nếu thích câu chuyện này, ủng hộ tác giả chút nha để tác giả có động lực viết tiếp:

💰 STK: 0721000637501 – Vietcombank – Nguyen Minh Nhat

🌍 Paypal: paypal.me/nhatnguyenminh94

“Mỗi sự ủng hộ của bạn chính là động lực để tác giả tiếp tục viết nên những câu chuyện hấp dẫn hơn.”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free