One Piece : Từ Bình Dân Quật Khởi - Chương 11: Lần đầu chiến đấu
Húuuuuuuuu!
Tiếng sói kêu lên làm Feldon chú ý. Lúc này vẫn sớm để tụi sói đi săn, và hôm nay tiếng hú cũng cách xa khu vực đi săn của tụi nó nữa.
" Quái lạ, chắc là có chuyện rồi."
Lẩm bẩm một tiếng rồi chạy vào rừng. Thân hình hắn nhanh chóng xuyên qua những cành cây, hắn đã đến chỗ ở của Lang Vương. Lúc này đây, Lang Vương cũng đã ngồi dậy, nhìn hướng về phía biển.
Thấy Feldon đi đến, ánh mắt nó đầy cảnh giác.
“Không phải ta làm nhé!”
Hắn đưa 2 tay lên.
“Dù gì chúng ta cũng là đồng minh mà!”
…”Có mình ngươi nói vậy thôi!”
Con sói cũng bỏ ánh mắt nguy hiểm xuống, nó bước ngang qua người Feldon, nó biết rằng tên này không có lí do gì để làm thế.
Nó chạy nhanh về phía tiếng hú. Bởi nó cảm nhận được sự cầu cứu của những đứa nhỏ trong bầy.
Feldon cảm thấy không đơn giản, bình thường thì những con thú ở đây đã có lãnh địa riêng và quy luật đi săn cũng rất riêng biệt, vậy nên thứ gì mới khiến Lang vương phải tự mình đi qua.
Trước đây thì có hắn nhưng bây giờ cả 2 đã là đồng minh mà vẫn có đứa ngu xuẩn đến chọc lên đầu nó vậy.
Hắn chạy theo con sói, câu trả lời tốt nhất là đến hiện trường. Mắt thấy tai nghe vẫn là tốt nhất để xác định thực hư.
Xuyên qua những tán cây, Feldon nghe thấy những tiếng động từ xa truyền đến, là tiếng đánh nhau.
“Có người đến đây!”
Feldon thầm mừng trong lòng. Vậy là cơ hội thoát khỏi đây đã tới.
Tuy nhiên, phải xem người đến là ai cái đã. Là hải quân hai hải tặc, hay một tên nào đó lạc trôi đến đây giống như hắn.
Aaaa!
“Rút lui! có quái vật!”
“Chạy mau!”
Feldon chạy vừa tới thì nhìn thấy 1 tên bị Lang vương đang xé xác. Xung quanh nó ngổn ngang xác sói xen lẫn tay chân người, máu nhuộm đỏ khắp nơi.
Con sói đang dùng ánh mắt căm thù nhìn những kẻ thù đang rút lui, chính bọn hắn đã g·iết c·hết những đứa trẻ trong đàn của nó. Nó đuổi theo để g·iết hết những con người đã xâm nhập lãnh địa của nó.
Bìa rừng, lúc này tên thuyền trưởng chạy ra khỏi rừng đầu tiên. Mặc cho đồng đội phía sau kêu cứu hay những tiếng thét đầy đau đớn, hắn vẫn không ngoảnh mặt lại.
“Mẹ kiếp! Đâu ra xuất hiện một con sói lớn như vậy!”
Ban đầu chỉ đối diện với một bầy sói thì bọn hắn có thể g·iết hết. Nhưng một con quái vật to như vậy thì cả đoàn của hắn cũng chỉ nhét kẽ răng. Vậy nên hắn mới bỏ đồng đội lại để giữ lấy mạng.
Lục tục có thuyền viên trở lại thuyền, lúc này quân số giảm gần một nửa so với khi tới, một số người còn b·ị t·hương nặng, máu me khắp nơi.
Sắc mặt của hắn lúc này rất khó coi, tuy nhiên hắn cũng nhanh chóng ra lệnh:
“Mau chóng trị thương cho những tên kia!”
“Những tên còn lại mau chóng chuẩn bị pháo, tên súc sinh kia sắp đến rồi.”
Lang vương lúc này cũng chạy tới bìa rừng, trong cái miệng đầy máu của nó còn đang vướng một cánh tay ở đó. Ánh mắt đỏ ngàu của nó nhìn chằm chằm lên những con người ở trên thuyền.
Đối diện nó là những ánh mắt mang phần sợ hãi.
Lang vương chạy nhanh lại phía con thuyền.
“Nã pháo!”
“Ầm! Ầm! Ầm”
Một đám khói to hiện lên, mặt đất run rẩy, cát nổ tung, sau đó là con sói lao ra. Nhưng lúc này trên thân nó đã xuất hiện vài v·ết t·hương, máu nhiễm đỏ bộ lông của nó.
Ánh mắt nó nhìn đám người vẫn mang đầy cừu hận, tuy nhiên lúc này đã thêm vẻ cảnh giác. Những khẩu đạn pháo đó có thể gây nguy hiểm cho nó ấy vậy nó vẫn lao lên.
Lại vài t·iếng n·ổ vang lên, bóng hình con sói lại hiện ra, nó đã nhanh chóng né được những quả đạn pháo. Tuy nhiên những mảnh vỡ từ đạn pháo thì không, trên người nó càng nhiều v·ết t·hương hơn.
Lúc này, ở trong rừng cũng chạy ra những con sói khác.
“Có ngon thì nhào lên đây, tao sẽ làm thịt mày con quái vật!”
Tên thuyền trưởng cười đầy nguy hiểm, ánh mắt cung đang rất thách thức.
Con sói nhìn chằm chằm hắn, sau đó nó quay lại nhìn bầy đàn. Nếu nó lao lên thì có thể g·iết tên kia nhưng chắc chắn bầy đàn của nó cũng phải bị tổn thất. Nó hiểu rõ sức mạnh của đạn pháo.
“Hú!”
Kêu lên một tiếng, nó bắt đầu lùi lại, tuy nhiên hung quang vẫn hướng về phía chiếc thuyền.
“Khặc Khặc”
Tiếng cười man rợ từ trên người những tên hải tặc truyền ra.
“Súc sinh, đợi ta quay lại ta sẽ làm thịt ngươi!”
Tên thuyền trưởng ác độc nói.
Những tên còn lại nghe vậy cũng hơi hết hồn, nếu không có đạn pháo thì chắc giờ cả lũ bọn hắn cũng nằm trong miệng sói luôn rồi. Nói chi đến việc trả thù.
“Thuyền trưởng! bây giờ không phải chúng ta nên nghỉ ngơi trước sao?” Một tên rụt rè.
“Hừ!”
Tên thuyền trưởng đáp lại.
Bỗng nhiên, một tiếng nói của trẻ con vang lên.
“Này ông chú, cho ta hỏi vài điều được không nhỉ?”
“Phía trên!”
Một tên hải tặc lên tiếng.
Ngẩng đầu lên, tên thuyền trưởng thấy 1 tên nhóc đang lao xuống chỗ hắn.
“Không biết tự lượng sức mình!”
Mặc dù không biết Feldon làm sao xuất hiện ở đó nhưng thân hình trẻ con của Feldon đã đánh lừa được hắn.
Hoặc cũng có thể vừa sống sót sau khi chạm mặt con Lang vương làm hắn sinh ra cảm giác tự mãn. Hắn đưa tay ra tính bắt lấy Feldon.
Và đây cũng là quyết định khiến hắn phải hối hận.
Ầm!
“Sao nó lại nặng như vậy?”
Một dấu chẩm hỏi hiện lên trong đầu tên truyền trưởng. Kế đến là sự sụp đổ của cái ván gỗ.
Sau đó, làm gì có sau đó.
Bụi mù tản đi, Feldon lúc này đang nằm trên người tên thuyền trưởng. Mặt hắn lúc này đã lõm xuống 1 khúc, in lên hình nắm đấm.
“Chậc! Hơi quá tay rồi”
Feldon liếc mắt.
Trận chiến này hơi dễ hơn hắn tưởng. Vốn dĩ hắn tính liên hợp với bầy sói để g·iết những tên này, sau đó c·ướp thuyền rời đi.
Nhưng khi thấy sức mạnh của những đạn pháo thì hắn phải thay đổi suy nghĩ. Với sức mạnh hiện tại, hắn còn chưa đủ mạnh để chống lại, và hắn cũng chưa đủ nhanh để né đạn súng ống. Vậy nên hắn đã chuyển sang kế hoạch khác.
Nhân lúc sự chú ý của mọi người đang dồn về phía bầy sói thì hắn đã lẻn ra đằng sau rồi leo lên trên cột buồm đợi thời cơ.
Mặc dù nhìn những tên này có vẻ không mạnh lắm nhưng biết đâu được bọn chúng còn giấu một tay. Cho nên tiên hạ thủ vi cường. Tên đầu não đã bị khống chế thì những tên còn lại sẽ dễ dàng thôi.
Bò lên boong thuyền, tiện thể xách theo tên thuyền trưởng đã ngất đi, không biết sống hay c·hết.
“Tất cả đầu hàng đi, thuyền trưởng của các ngươi đã b·ị b·ắt”
Mặc dù giọng điệu rất nghiêm túc nhưng giọng nói trẻ con lại phản bội hắn, những tên hải tặc khác mặc dù có chút sợ nhưng nhiều hơn là tham lam.
Tên thuyền trưởng bọn hắn không thể g·iết nhưng tên nhóc con này thì có thể. Mặc dù không biết làm sao tên nhóc có thể làm thuyền trưởng của họn hắn ra như vậy nhưng chắc là dùng mưu kế thôi. Bởi vậy mới nói, ở đâu cũng có những đứa không não mà.
Một tên nhân lúc Feldon quay lưng về phía hắn đã rút đao lao lên.
“C·hết đi!”
Hắn dĩ nhiên chém vào không khí, Feldon lúc này đã né sang một bên, thay vào đó nắm đấm nhỏ nhắn của Feldon đã đến trước mặt hắn.
Máu tươi văng ra, đầu của hắn vỡ tung như trái dưa hấu bị đập vậy. Cảnh tượng man rợ này tạt một gáo nước lạnh vào lòng những tên còn lại.
“Ọe!”
Có tên còn nôn ra.
Mặc dù làm hải tặc nhưng bọn chúng đi c·ướp thì đa phần dân sẽ đầu hàng bỏ chạy, hoặc chiến đấu cũng không đến mức hung tàn như thế này. Vậy nên nhìn một đứa trẻ ra tay tàn nhẫn như vậy khiến bọn hắn sởn tóc gáy.
“Bây giờ chúng ta có thể nói chuyện đàng hoàng rồi chứ?”
Nụ cười ác quỷ hiện lên trên khuôn mặt hắn làm những tên hải tặc sợ mất mật, nhao nhao bỏ đao kiếm xuống.
“Có có, có việc gì ngài cứ nói!”