Phá Vỡ Mặc Định - Chương 7: Chapter 7: Lần 'ăn' đầu tiên
Cậu chạy một mạch ra bãi cỏ trống. Cỏ dại ở đây, mọc dài đến tận thắt lưng của cậu
Và cậu thấy lạ “từ nãy mình chạy chẳng có cảm giác gì là mệt cả, bình thường mình mà chạy một đoạn như thế chắc mệt nhừ rồi” cậu nói nhỏ, cúi mặt xuống
“Rọc rạch ...” tiếng thứ gì đó di chuyển trên thảm cỏ phía trước
“Cái gì vậy?” Cậu đặt câu hỏi
Cái thứ đó tiến gần đến chỗ cậu, và nó bỗng ngẩng mặt lên nhìn câu
“hé hé hé ...”
Cậu bình giật mình và lùi ra sau
Đó là một mụ phù thủy lùn bé với tiếng cười ghê rợn, mụ nhìn thẳng vào mắt của Ilz và nói “kế hoạch của Aleksandro thành công rồi sao?! Phé phé phé ... Dễ thương ghê!”
“Bà nói cái quái gì vậy, mụ già kia” cậu hét lên trong sự thắc mắc
Mụ gầm ghè nói“Hoá ra ngươi chẳng biết cái gì cả, để ta nói cho mà biết” mụ dừng lại một vài giây rồi nói tiếp “chính Aleksandro đã biến ngươi thành đồng loại của ta đấy, thằng người đáng thương!”
“Cái gì” Ilz ngạc nhiên, cậu nghĩ “chẳng lẽ Aleksandro chính là con quỷ mặc vét trắng mình gặp đêm qua” rồi cậu nhìn thẳng vào mắt mụ phù thủy
“Đồng loại của bà ... Lẽ nào bà là quỷ” Ilz hỏi mụ phù thủy với khuôn mặt nhăn nheo rất xấu xí
“Đúng ra thì không hẳn là quỷ” bà ta đáp
“Chẳng nhẽ bà nửa người nửa quỷ?” Cậu hỏi tiếp trong sự tò mò
“Đúng ra là đã từng thì đúng hơn!” Bà ta trả lời
“Há ... Bà từ người rồi biến thành quỷ sao? Kỳ lạ thế!” Cậu nghĩ “ chắc là do chất trong cái xì lanh đêm qua cũng nên, vậy đó
“Chồng ta là ác quỷ, nên một ngày nọ hắn đã biến ta thành quỷ, hiểu chưa? Thằng ranh!” Bà ta quát to
Cậu nghĩ “Cái .. tình yêu giữa người và quỷ sao”, cậu hỏi bà lão:
“Nó có tồn tại sao, tình yêu giữa người và quỷ ấy?”
“Chứ sao, mày ngu thật đấy!” Mụ phù thủy đó chửi Ilz
“Bà có khả năng gì, mụ thù thủy” Ilz hỏi bà ta
“Sao tao lại nói cho mày biết”, thằng ranh!” Mụ ta trả lời
“Vậy mụ vừa làm gì ở đằng kia!” cậu hỏi tiếp
“Tao đang xé thịt của một con bé loài người tao mới mua được!”
“Há ... Mua á” Ilz ngạc nhiên, câu mở to mắt ra
Nhưng giác quan của cậu bắt đầu chú ý đến thể xác của cô gái đó, cậu bắt đầu ngửi thấy mùi thịt thơm lừng, những gì trước mắt cậu đây không phải là một phù thùy ghê rợn hay một đồng cỏ với vẻ đẹp riêng của nó mà là một bà già bình thường và một đồng cỏ ngứa ngáy.
Một cách vô thức, cậu chậm rãi tiến lại gần cái xác đó, từ từ ngồi xuống và bắt đầu xé thịt cô ta ra để ăn trong sự thoi thóp cuối cùng của cô ấy ...
Còn mụ phù thủy thì đứng đó và cảm thấy cậu ấy đang dần trở thành một con quỷ thực sự, bà ta giờ muốn làm bạn với Ilz và nói một cách nhẹ nhàng với cậu ấy:
“Cứ ăn đi ... Ta còn nhiều lắm đấy ... Phé phé phé ...” Mụ ta cười
Trong khi đó, trên gương mặt của Ilz là những giọt nước mắt, cậu ta lẩm bẩm “làm ơn ... Dừng lại đi mà”
Cô gái mà câu đang ngấu nghiến từng miếng thịt nghe thấy vậy liền nói với Ilz “Đó là nhiệm vụ của tôi xin ngài đừng khóc...” Cô ta nói với một nụ cười và rồi tim cô ta dần ngừng đập
Ilz nghe xong liền gặp một cú sốc lớn, cậu ta không ngờ cô gái lại nói như thế thay vì cầu xin để sống tiếp, cậu thầm nghĩ “cô ta bị điên sao ...”
Sau khi ăn no, cậu dần lấy lại ý thức, khuôn mặt cậu tràn đầy nỗi tuyệt vọng và buồn phiền .
..
Cậu cảm thấy buồn cho cuộc đời cô gái đó. Và cậu cũng bất lực vì không thể làm gì khác hơn ...
Mụ phù thủy đến gần Ilz, mụ nói “Ngươi thấy con bị thịt ta mới đặt thế nào, ngon không?”
Ilz không phản ứng trước câu hỏi đầy đáng sợ của mụ phù thủy.
Thấy thái độ của Ilz như vậy, mụ liền hỏi “sao vậy”
“Tôi muốn vào rừng”
“Để làm gì?” Mụ ta hỏi
“Tôi có nhu cầu vào đó để tận hưởng cuộc sống” cậu không nói ra sự thật
“Phé phé phé ...” Mụ ta cười và nói “cái đấy thì ngươi tự tìm cách mà di chuyển đi, ta chịu nhà ...” Mụ chống hai tay vào hông tỏ thái độ đếch quan tâm
Trước thái độ của mụ, cậu chỉ còn cách mạnh mẽ hơn và trưởng thành hơn. Đây là lần đầu tiên cậu nhận ra mình cần phải chăm sóc cho thế giới bên trong của mình - gốc rễ con người của cậu. Cậu không thể cố gắng hời hợt như những lần trước rồi ăn may thành công nữa. Cậu phải thay đổi ...
“Bà già này ... Mụ ta sẽ chẳng giúp mình đi vào rừng đâu.” Cậu đứng lên, xoay người ra sau và trở về sân bay, cậu ngày càng đi xa mụ phù thủy.
“Này, đi đâu thế?” Mụ ta hét lên
“Đi tìm rừng” Cậu đáp
“Há ...” Mụ phù thủy không hiểu cậu vào rừng để làm gì. Mụ nói với cậu bằng giọng điệu chua chát
“Mày chỉ có thể chết đói trong đó thôi! Ô hô hô hô”
Cậu chẳng quan tâm, cậu lặng lẽ rời khỏi bãi cỏ dại rồi đi về phía sân bay
Khi đến cửa, cậu giẵm vào thứ gì đó. Thứ đó là một ví tiền dày cộp, cậu nhặt cái ví đó lên.
Cậu thầm nghĩ “thật may mắn ... Giờ mình sẽ hủy cái vé cũ này đi” cậu giơ cái vé máy bay cậu đang có ra trước mặt. “Mình sẽ mua vé đi gấp.”